Nếu phải viết một cuốn hồi ký trọn đời không gián đoạn, có lẽ đó sẽ là một nhiệm vụ bất khả thi đối với riêng tôi, vì nhẩm tính lại, có những giai đoạn trong đời tôi không tài nào hồi tưởng lại được, cho dù đã cố gắng hết sức.
Duy chỉ có những mùi hương thời thơ ấu thì cứ sống mãi trong lòng, không hề nhạt phai.
Tôi đã từng được đọc một cuốn tiểu thuyết không thể nào quên, tên Perfume (Mùi Hương) của nhà văn người Đức Patrick Suskind. Nhân vật chính là một cậu bé mồ côi nhưng có một khứu giác nhạy bén xuất chúng. Một lần tình cờ cậu ta ngửi được làn hương mê hoặc, từ đó hầu như cậu ta đã chu du khắp thế giới và làm mọi cách để tìm thấy lại Mùi Hương Quyến Rũ đó, trong trăm ngàn cả mùi lẫn hương trên đời. Sau cùng cậu ta được toại nguyện, nhưng phải mang tội giết người.
Đâu phải cứ là hoa thì sẽ có hương. Nhiều loại hoa tuy hữu sắc dù tôi rất thích, hay nói đúng hơn là chết mê chết mệt, nhưng lại chẳng hề lắng đọng chút dư hương gì, (dù màu hoa thắm không tàn trong tôi), và hoa lục bình là một.
Ai đã từng đọc qua những đoản văn, tùy bút... của tôi chắc cũng biết rằng tôi mãi yêu màu hoa tím của những bông hoa lục bình thuở còn thơ ấu. Ông giáo sư Luông lãng mạn, xa nhà, thuở ấy chắc chưa có người yêu, nên mỗi chiều thứ bảy, ông ta cứ dắt hai đứa bé gái hàng xóm là chị Tâm và tôi đi hái hoa lục bình ở một cái ao gần khu nhà công vụ. Thuở ấy Châu Đốc còn là một tỉnh lẻ nên vẫn vương nhiều sắc hoa đồng nội, như thường được miêu tả trong những ca khúc boléro dễ thương của những nhạc sĩ xa xưa như Mạnh Phát, Y Vân, Xuân Tiên, Trúc Phương...
Ngoài những cánh hoa lục bình tim tím đơn sơ nhưng gây nhiều xao xuyến, hè về khung trời Châu Đốc nhuộm thắm một màu đỏ mang mang niềm nhớ của hoa phượng vỹ. Thuở nhỏ chúng tôi không được phép đi băng qua lộ nếu không có người lớn đi cùng, cho dù những hương lộ ở Châu Đốc cứ gọi là vắng như chùa bà Đanh: Thỉnh thoảng chỉ có lác đác vài chiếc xe lôi đạp ngang qua, chậm rãi theo nhịp sống của tỉnh lỵ êm đềm. Chiều chiều, tôi chỉ còn cách đứng ở bên đây đường trước cửa nhà, nhìn qua bên kia là công viên/bồn kèn đối diện chùa Bồ Đề. Khung trời thơ ấu của tôi hoen đầy sắc hồng của những cánh hoa phượng vỹ tươi đẹp ấy, trộn lẫn tiếng cười vui của lũ trẻ em trai thường dùng sào tre hái hoa, khiến những cánh hoa phượng rơi tan tác trên những bãi cỏ xanh.
Châu Đốc không chỉ có hoa lục bình và hoa phượng, mà còn rất nhiều loại hoa khác tôi biết hay không được biết tên như hoa Cúc Ngũ Sắc được trồng chung quanh chu vi chùa Bồ Đề; hoa Soi Nhái trong Ty Thuế Vụ, sở làm của bác trai; hoa Đuôi Chồn trắng thơm phức trong vườn nhà bác giáo, hình dáng y như những chiếc đuôi lông xù của những chú chồn. Và còn không biết cơ man những loại hoa đầy sắc hương mà những chị Phật Tử đã tìm hái, tung dâng lên tượng Phật Thích Ca trong chùa Phật Học vào mỗi mùa Phật Đản.
Một mùa hè nữa lại sắp về. Tôi viết tùy bút này vì cứ thương nhớ luyến lưu mãi những mùi hương thơ ấu trong khung trời tuổi thơ ở Châu Đốc, và cả những nhân vật được nhắc đến trong bài viết này, những người đã từng là một phần trong những kỷ niệm êm đềm không thể nào phai trong đời...
TRẦN THỊ PHƯƠNG LAN
(Bút nhóm Hoa Nắng)
Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.