Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

CHƯƠNG X_TIẾNG DƯƠNG CẦM


CHƯƠNG KẾT


Còn một tuần nữa em về làm dâu nhà Bác Phúc. Thiệp cưới đã in xong gửi bạn bè. Sáng nay đi phố sắm vài thứ lặt vặt, em gặp Thông, người bạn thân của Hoàng Minh.

- Kìa chị Mai Liên.

- Anh Thông, lâu quá không thấy anh qua thăm anh Lâm.

- Bận quá chị ơi. Thật là mỗi người một số, Lâm tốt số nên chỉ trực ở bệnh viện thôi chứ tôi thì đi hành quân liên miên, năm khi mười họa mới có một ngày phép phất phơ ngoài phố chơi vài ngày nhưng cũng chẳng được đi đâu xa.

Em nghĩ đến Hoàng Minh với những lần hành quân gian khổ, những lần về phép khó khăn, tự nhiên em thấy nhớ anh kỳ lạ, em hỏi Thông:

- Lâu nay anh có gặp anh Hoàng Minh không?

Thông cười:

- Tôi đóng đô hoài ở đây thì làm sao gặp được nó. Nhưng dạo này xem bộ nó chán đời lắm chị ơi!

- Răng anh biết?

Thông mở cuốn sách lấy phong thư kẹp bên trong đưa cho em:

- Nó sắp đổi về Đà Nẵng, tôi vừa nhận được thư nó, chị coi đi.

Saigon, ngày…

Thông mến,

Nhận được thư ông lâu rồi, nhưng nay mới trả lời được là tại vì mình bận đi hành quân gần hai tháng. Vừa mới về Saigon là viết thư cho ông đây.

Chuyện tình mình coi như hoàn toàn vỡ tan, Mai Liên viện lý lẽ ông già mình làm nhục gia đình nàng nên nàng phải báo hiếu bằng cách đoạn tuyệt với mình. Nàng có lý, lỗi hoàn toàn do ông già nhưng mình phải gánh chịu.

Hôm ra Huế, đến gặp Mai Liên, mình đã đề nghị với nàng vấn đề liên lạc với cha Bình như mình đã bàn trước với ông đó, nhưng nàng không chịu, nàng không thể từ hôn Bằng để làm mất mặt ba me nàng một lần nữa. Đành thôi chớ biết làm sao phải không ông?

Sau đó, mình có gặp riêng bà mẹ của Mai Liên, bà cụ vẫn vui vẻ với mình cho nên mình đánh bạo cố gắng thuyết phục bà cụ xin được cưới Mai Liên một lần nữa, trong lễ cưới có mặt má của mình và người chủ hôn sẽ là linh mục Lê Bình. Bà cụ cười tỏ vẻ thông cảm mình, nhưng sau một lát suy nghĩ, bà cụ nói: “Bây giờ chuyện đã vỡ lở ra rồi, con Mai Liên đã nhận lễ hỏi của người khác, nó không thể từ hôn được, tôi rất quí cậu nhưng chẳng làm sao được, chừ còn Mỹ Liên đó, nếu cậu….”

Thông, tình yêu không thể hoán vị, mình chỉ yêu có mỗi Mai Liên mặc dù Mỹ Liên quí phái lộng lẫy hơn cô em nhiều, cho nên mình đã rời Huế rạng ngày hôm sau mà quyết không trở lại nữa. 


Mình đang xin về Sơn Chà (Đà Nẵng) chắc được, vì đã có người bạn bằng lòng hoán chuyển cho mình rồi. Saigon dạo này buồn lắm Thông ơi, dù quanh năm thiên hạ vẫn dập dìu ngựa xe như nêm, nhưng một khi mình đã buồn thì "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" phải không ông?

Thỉnh thoảng buồn, cũng xách xe chạy lang thang và đem violon ra kéo nhưng chẳng vui mà lại còn rầu thêm nữa. Vì hễ nhìn chiếc vĩ cầm lại ray rứt tiếng dương cầm của Mai Liên, rồi nhớ đến biết bao kỷ niệm thuở hai đứa còn mặn nồng. Chắc từ này mình bỏ luôn đàn quá Thông ạ.

Chán nản hết sức, định ra Đà Nẵng ở một thời gian, xa gia đình đã gây cho mình phiền muộn, thử có khuây khỏa chút nào không? Rồi đến năm bốn mươi tuổi, mình sẽ lên núi Sơn Chà kiếm một miếng đất, dựng một túp lều, ở ẩn làm bạn với túi thơ bầu rượu, ông nghĩ mình có ngông không? Nhưng biết đất nước này có kịp thanh bình để mình thực hiện mộng ước đó không?



Thôi nhé chào ông, hẹn thư sau.
HOÀNG MINH             

Em về đến nhà trời đã khá trưa. Me đang thuê thợ quét vôi phòng khách để chuẩn bị ngày hôn lễ sắp đến.

Anh Lâm lăng xăng cùng vài người thợ khiêng chiếc dương cầm của em vào phòng trong. Thấy em, anh cười:

- Bửu bối của cô đây này, thấy anh giữ gìn cẩn thận chưa?

Me âu yếm nhìn em rồi nói với anh Lâm:

- Vài bữa cô ấy lại làm phiền anh nữa đó.

- Làm phiền chi me?

- Thì anh có nhiệm vụ khiêng cây đàn về nhà chồng dùm cô ấy chứ chi.

Anh Lâm búng ngón tay:

- Phiền chi mà phiền me, con tình nguyện mà.

Rồi anh nói với em:

- Mai Liên nợ, Bằng nó có nói với anh, đám cưới xong, em và nó đi máy bay vào trước, rồi nó sẽ nhờ người bạn chở chiếc piano vào sau bằng đường thủy.

Gương mặt me rạng ngời:

- Chà, cậu Bằng sắp xếp thật chu đáo.

Em ngồi xuống ghế, buồn rầu nhìn anh Lâm:

- Thôi lận, đừng chở đàn của em đi nữa.

Me ngạc nhiên:

- Răng rứa con? Đàn của con thì phải mang theo để chơi chứ?

Em nói nhỏ:

- Bán đi me, con không thích đàn nữa.

- Bậy nà Anh Lâm xen vào Mai đàn đã khá rồi, bỏ uổng. Vả lại, có rất nhiều người thích nghe Mai đàn lắm mà.

Em lắc đầu, cương quyết:

- Từ đây, em sẽ không đàn cho ai nghe cả. Anh Lâm, em nói thật đó, anh hỏi xem có ai cần mua piano, anh bán giùm em.

Me cản:

- Nhà mình đâu có túng thiếu đến nỗi bán đàn hả con?

Tự nhiên em bật khóc nức nở, Hoàng Minh ơi, bản đàn hòa điệu của chúng ta từ đây lỡ phím, em sẽ không bao giờ đàn nữa khi không gian này đã vắng tiếng đàn anh.

Anh Lâm nhìn em ái ngại, me nắm tay anh:

- Mình ra ngoài cho Mai Liên nó nghỉ, con gái sắp về nhà chồng thường buồn vui bất chợt vậy, con đừng bận tâm làm chi.

Buổi trưa không có nắng. Mây chùng thất thấp…

Viết xong ngày 10-8-1973
THÙY AN           

Nguồn : http://vnthuquan.net/

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016

CHƯƠNG IX_TIẾNG DƯƠNG CẦM


CHƯƠNG IX


Người đàn ông trạc sáu mươi, vẻ mặc quắc thước, đang đứng trước mặt em, bên ngưỡng cửa phòng khách:

- Xin lỗi cô, đây có phải là nhà ông bà Vĩnh Thái?

-Dạ thưa phải, ba me cháu đi vắng cũng sắp về rồi, mời bác vào nhà chơi.

Ông cụ nhẹ gật đầu và tự nhiên bước vào phòng khách.

Em lễ phép:

-Dạ mời bác ngồi:

Ông cụ lại gật đầu, đưa tay kéo cao cổ áo len:

- Chà, Huế năm ni lạnh quá hí!

-Dạ thưa bác, bữa ni đông chí.

Ông cụ ngồi xuống ghế.

- Tôi vừa ở Saigon ra.

-Dạ, chắc Saigon trời dễ chịu hơn đây?

- Đúng đó cô, trong đó mùa ni mát mẻ dễ chịu lắm.

Ông cụ đưa mắt quan sát quanh phòng khách, em thấy ông nhìn rất lâu vào tấm hình Đức Mẹ bồng chúa Hài đồng treo giữa phòng, vầng trán ông cau lại và đôi môi mỏng mím chặt. Em đứng lên:

- Để cháu đi pha nước bác dùng.

Ông cụ khoát tay:

- Thôi, cám ơn cô. Tôi có việc phải đi gấp.

- Bác không chờ ba me cháu?

- Thôi để khi khác, tôi còn ở đây lâu mà.

Ông cụ lục túi lấy ra phong thư:

- Nhờ cô đưa lại dùm thư này cho ông bà Vĩnh Thái.

Em đỡ lấy:

- Xin bác cho cháu biết quí danh, để cháu về thưa lại với ba me cháu.

Ông cụ đứng dậy:

- Khỏi cần, ba me cô xem thư sẽ rõ. Thôi tôi về nghe cô.

-Dạ bác về. Chiều bác đến chắc là gặp ba me cháu.

- Nếu có thể được, chào cô.

Không hiểu trong lá thư đó nói gì mà khi xem xong, mắt ba long lên cơn giận dữ bừng bừng, nước mắt me thì ứa ra và tay chân run bây bẩy. Anh Lâm cúi lượm lá thư vừa rơi xuống đất, chị Mỹ chạy lại cùng xem, tay chị bắt đầu run và anh Lâm ngước lên nhìn em bằng đôi mắt ái ngại. Bầu không khí nặng nề vây quanh, em lên tiếng:

- Chi rứa ba me? Chi rứa anh chị?

Tức thì ba hét :

- Lâm, đưa thư cho con Mai nó coi, cho nó sáng mắt, cũng vì nó mà gia đình mình nhục nhã ê chề.

Me ôm đầu lảo đảo.

- Mai ơi, me không ngờ gia đình mình nhục nhã vì con.

Anh Lâm ôn tồn:

- Ba me đừng nói rứa, tội cho Mai Liên, đâu phải lỗi tại nó.

Chị Mỹ cũng xen vào:

- Chỉ tại gia đình Hoàng Minh không biết điều mà thôi.

Em trợn tròn đôi mắt:

- Hoàng Minh… thư nớ của Hoàng Minh hả chị?

Chị Mỹ đưa lá thư cho em:

- Mai xem thư sẽ biết.

Kính gửi ông bà Vĩnh Thái,

Trước hết tôi xin tự giới thiệu, tôi là Hoàng Lộc thân sinh của Y sĩ Đại úy Hoàng Minh.

Theo như tôi được biết trong khoảng thời gian làm việc ở Huế, thằng Minh con tôi đã bị cô Mai Liên, con gái của ông bà, dùng nhan sắc và lời đường mật lôi cuốn nó vào vòng tình ái lãng mạn, một hành động mà con nhà nề nếp có giáo dục không bao giờ làm . Không hiểu con ông bà đã dùng ngón quyến rũ nào mà khiến thằng Minh đâm ra mê muội, từ dạo đổi vào Saigon nó cứ ra ngẩn vào ngơ và nhất định đòi cưới cho được cô Mai Liên.

Vậy tôi xin thưa cho ông bà biết, ông bà đừng nên nuôi hy vọng cô Mai Liên được vào làm dâu nhà tôi, không phải bằng một bước nhảy vọt, con gái của ông bà trở thành bà bác sĩ được đâu, sự việc đâu có dễ dàng như vậy. Sau khi nhận được thư này, mong ông bà hãy dạy cô Mai Liên đừng nên liên lạc thư từ với Hoàng Minh nữa, để cho nó yên tâm lập gia đình trong này. Người vợ tương lai của nó là một dược sĩ tài sắc vẹn toàn lại con nhà trâm anh thế phiệt, mong vì tự trọng mà ông bà cùng cô Mai Liên buông tha dùm con tôi.

Hoàng Lộc.    



Em rũ người xuống ghế, lá thư nhàu nát trong tay, Hoàng Minh ơi, sự thật tàn nhẫn như vậy sao?

Anh vui mừng rộn ràng báo tin ba anh sắp ra Huế, nhưng ông cụ đến nhà để xin cưới em cho anh hay lăng nhục gia đình em đây? Gia đình em đâu có hèn hạ như vậy, em yêu anh chớ đâu phải ham cấp bằng của anh, tội nghiệp em lắm mà, em ngây thơ nào biết quyến rũ ai.

Ba me vẫn ngồi yên trên ghế, gương mặt còn tái xanh vì giận, anh Lâm lên tiếng:

- Hừ, ông già tưởng cái bằng bác sĩ của nó là to, gia đình mình ham lắm đó.

Me tức tối:

- Nếu con Mai Liên ưa làm bà bác sĩ, nó đã nhận lời cậu Bằng từ lâu.

Ba ngã người ra ghế:

- Trời ơi, khi khổng khi không bị đồ bẩn tạt vào mặt, biết rửa mấy sông cho hết đây?

Me đứng dậy, gương mặt đanh lại:

- Thằng Hoàng Minh sắp lấy vợ ở Saigon, Mai Liên hãy hành động cho nó sáng mắt ra, con sẽ trở thành bà Y sĩ Trưởng một quân Y viện…

Anh Lâm tán thành:

- Bằng đang chờ cái gật đầu của em, Mai Liên đôi lúc mình cũng nên dùng lý trí trong tình yêu, đừng mù quáng mà khổ đó Mai.

Trước khi bỏ vào nhà trong, ba nói với em:

- Mai Liên, con hãy suy nghĩ lại đi, nên thương ba me, nên rửa dùm ba me mối nhục này.

Chị Mỹ đến ngồi bên em:

- Chị... chị không ngờ, gia đình Hoàng Minh lại tệ như rứa.

Em ôm choàng lấy chị òa khóc:

- Chị Mỹ ơi, em khổ quá!

Chị Mỹ vỗ về:

- Hãy khóc một trận rồi quên hết đi Mai.

Me cũng đến bên:

- Khóc làm chi cho mệt con, Hoàng Minh lấy vợ, thì con lấy chồng, đâu có phải trên đời này chỉ có một Hoàng Minh?

Suốt đêm hôm đó, me vào phòng ngủ với em, me an ủi, me dỗ dành, me khuyên em nên nhận lễ hỏi của Bằng nội trong tuần này. Me nói:

- Bác Phúc cứ qua nhắc chừng me mãi, con thấy gia đình cậu Bằng có tội nghiệp không? Tuy me chưa trả lời dứt khoát gì cả, bác Phúc vẫn qua nhà thăm viếng, chăm sóc, hỏi han. Đêm đêm, me hằng cầu nguyện Chúa cho con được về làm dâu nhà đó, hạnh phúc biết bao.

Em chỉ biết khóc. Em sống trong bầu không khí ngột ngạt trong mấy ngày hôm sau. Anh Lâm và chị Mỹ thì không có thái độ nào rõ rệt, nhưng ba thì hư hao trông thấy, gương mặt ba đã hốc hác thêm chứng tỏ nhiều đêm ba đã thức trắng vì đau buồn. Còn me, ngày nào me cũng khóc, me biếng ăn biếng ngủ, me nằm vùi trong phòng như người bệnh, mỗi lần em vào thăm, me lại nhìn em bằng đôi mắt ướt, nửa thất vọng nửa van lơn. Hoàng Minh ơi, em không thể nào chịu nổi nữa, ba me nuôi em lớn lên, cưng chìu như trứng mỏng, nâng niu như cánh hoa, em chưa báo hiếu gì được cho ba me mà đã vội gây phiền muộn cho hai người. Em phải vâng lời ba, em phải chiều ý me và… em sẽ cố quên anh. Đừng trách em, Hoàng Minh, trước cuộc tình đổ vỡ này, anh đáng trách hơn em.


Em nhận lời cầu hôn của anh Bằng. Ba tươi ngay nét mặt, me rời khỏi phòng chải lại đầu tóc rối, nhìn em bằng ánh mắt vui:

- Con gái cưng của me xử sự thật đúng.

Anh Bằng về Huế, anh mua tặng ba me một giỏ trái cây và riêng em, anh trao cho em một chiếc kẹp bằng đồi mồi:

- Đây là món quà Hà Tiên, anh đã nhờ Hoàng Oanh tặng Mai Liên cách đây gần hai năm, nhưng con bé không dám đưa vì sợ Mai Liên không nhận. Bây giờ, Mai Liên cho phép anh được cài lên tóc Mai Liên nghe.

Em không buồn mà cũng không vui, lòng em dửng dưng nguội lạnh, tim em hững hờ đón nhận hình ảnh Bằng như một định luật xót xa.

Lễ hỏi của em và Bằng đã được cử hành vô cùng trọng thể, Hoàng Oanh đi cạnh em đôi má căng hồng:

- Mai Liên ơi, bà chị dâu xinh đẹp của tao ơi! Từ đây tao phải gọi mi bằng chị rồi đó, chẳng dám mi tao nữa kẻo anh Bằng đánh đòn.

Ba me tươi cười bên cạnh ba má Hoàng Oanh, các bạn của anh Bằng chớp ảnh lia lịa, em choáng mắt trước hàng loạt flash, anh Lâm cũng làm phó nhòm chạy tới chạy lui:

- Cười tươi lên Mai Liên, cười tươi lên Bằng…

Giữa muôn ngàn màu sắc hoa tươi, áo quần rộn rã, em quên mình là ai, em chỉ biết mình đang sống cho danh dự gia đình, mình đang mang lại hạnh phúc cho ba me.

Ba ngày sau, anh Bằng trở về đơn vị, thì tối hôm đó, Hoàng Minh tìm đến thăm em. Em ngỡ ngàng nhìn lại người xưa:

- Hoàng Minh.

Hoàng Minh với mái tóc vẫn bồng bềnh nghệ sĩ, gương mặt sạm nắng hằn dấu khổ đau:

- Mai Liên, thật anh không ngờ ba của anh lại tàn nhẫn như vậy. Ông cụ vừa vào lại Saigon với vẻ đắc thắng, ông cho anh biết ngón độc thủ của ông và ông nói, tao đã khai chiến và mi đừng hòng cưới được con Mai Liên.

Em dửng dưng:

- Ba anh nói đúng.

Hoàng Minh khẩn khoản giải thích:

- Mai Liên, theo như lời anh báo tin, ba anh đã bằng lòng ra Huế kết thân với gia đình em để bàn đến chuyện hôn nhân giữa chúng ta. Nhưng anh không ngờ, ông cụ đã đưa anh vào bẫy, sau khi biết được địa chỉ nhà em, ông cụ sốt sắng ra Huế một mình quyết phá vỡ hạnh phúc chúng mình bằng lá thư quái ác...

Em nhếch môi:

- Anh cũng đã đọc qua lá thư đó?

- Không, anh không hề hay biết gì cả. Khi ông cụ trở vào, anh mới chưng hững, anh uất ức đến nghẹn ngào không nói được một câu. Anh nài nỉ đến gãy lưỡi mới xin được tờ phép, anh bay vội ra đây thì… Hoàng Minh thẫn thờ nhìn em anh gặp anh Thông, người bạn thân của anh chắc Mai biết? Anh Thông nói Mai vừa làm đám hỏi với Bằng cách đây ba hôm.

Em vòng tay trước ngực, nhìn thẳng vào mắt Minh:

- Đúng rồi, Mai bây giờ là của Bằng, cũng như Minh sắp thuộc về một người con gái khác.

Hoàng Minh ngạc nhiên:

- Mai nói chi anh không hiểu?

- Ông cụ nói anh sắp cưới một cô dược sĩ nào đó.

Hoàng Minh lắc đầu:

- Trời ơi, cũng chỉ tại rứa mà ba rẽ duyên con. Mai Liên, thật ra thì ba anh có ý muốn anh cưới cô gái của một ông tướng để cho anh dựa đó mà lên chức, nhưng anh cương quyết chối từ. Ông cụ giận lắm, nhưng không biết làm sao hơn bèn làm bộ bằng lòng cho anh cưới Mai để rồi…

Em ngắt lời:

- Để rồi đến lăng nhục gia đình Mai, thôi anh đừng nói nữa, tất cả đã muộn rồi. Anh về cưới cô dược sĩ đó đi.

- Mai, Mai đừng khinh thường anh như rứa…

Hoàng Minh nắm lấy tay em, bàn tay anh rắn rỏi quen thuộc, bàn tay anh ấm cúng chở che, nhưng thôi hết rồi, chiếc nhẫn đính hôn đã lồng vào tay em như nhắc nhở giới hạn tình cảm giữa chúng ta. Em lặng người rút tay về:

- Em đã nói muộn rồi… Mai đã thuộc về người ta rồi.

- Mai Liên, cả gia đình anh, chỉ có mỗi ông cụ phản đối, bây giờ, nếu Mai Liên bằng lòng, má anh sẽ ra…

Em lắc đầu ngao ngán:

- Thôi anh, đừng làm khổ gia đình Mai nữa.

Hoàng Minh khẩn thiết:

- Mai Liên, anh không thể nào sống thiếu em, hãy từ hôn Bằng đi Mai. Ngay sáng mai, anh sẽ đến hầu thăm Linh mục Lê Bình và nhờ cha đứng làm chủ lễ đính hôn, anh sẽ nhắn má anh ra thăm hai bác.

- Anh Minh, anh đừng đùa chuyện tày trời rứa.

- Anh nói thật, ba đã tàn nhẫn với anh thì anh phải tự chọn lấy đường mà đi chớ.

- Anh theo đạo?

- Tôn giáo nào cũng hướng thiện cả, Mai Liên, nghe lời anh, hãy từ hôn Bằng đi.

Em ôm mặt khổ sở:

- Không thể được Minh ơi, Mai lớn lên chưa báo hiếu gì được cho ba me lại gây cho ba me mối nhục lớn, bổn phận Mai là phải gỡ lại danh dự cho gia đình bằng cách nhận lời Bằng. Đừng xúi Mai bất hiếu một lần nữa.

- Mai Liên, má anh sẽ ra xin lỗi hai bác.

Em lắc đầu:

- Hãy để yên cho gia đình Mai.

- Mai Liên, ngày mai anh đến tìm linh mục Lê Bình.

Em lắc đầu:

- Anh đừng làm phiền đến cha Bình nữa, định mệnh đã an bài tất cả rồi.

Hoàng Minh im lặng, hai tay đan chặt nhau, anh ngã lưng vào thành ghế nhìn lơ đãng lên trần nhà, em nghe anh thở dài nhè nhẹ buồn tênh. Ngoài khung cửa, mưa nhẹ hạt dần, chỉ còn nghe những tiếng hạt mưa hắt hiu trên cành lá, chỉ còn nghe lời gió thoảng vi vu não nề buồn qua khe cửa ray rứt tâm can.

Giọng Hoàng Minh buồn như sắp khóc:

- Mai Liên, thôi mình giã từ…

Em cố giấu tiếng nấc trong cổ họng:

- Mình giã từ… mình biệt ly…

- Mai anh đi sớm.

- Chúc anh bình an..

- Mai Liên, hãy đàn cho anh nghe lần cuối khúc hát Biệt ly…

Em như người mộng du, em bước đến bên đàn nắn phím nhả tơ, tiếng vĩ cầm của anh đâu rồi Minh ơi…

"Biệt ly, nhớ nhung từ đây, chiếc lá rơi theo heo may, người về có hay… Mấy phút bên nhau rồi thôi, đến nay bóng anh mờ khuất, người về u buồn khắp trời, người ra đi với ngàn nhớ mong..."

Em gục đầu lên phím ngà, bản đàn chưa dứt như cuộc tình không trọn vẹn, như lòng em từ đây nát tan.

Hoàng Minh để tay lên vai em:

- Mai Liên…

Em ngước lên, mi em đã nhạt nhòa lệ thảm, môi em đã nếm được vị đắng tình sầu:

- Hoàng Minh... vĩnh biệt anh... từ đây... Mai liên sẽ không bao giờ đàn nữa.

Em ôm mặt chạy nhanh vào phòng, gieo mình xuống nệm khóc nấc lên. Em nghe tiếng dép của me dừng lại trước cửa phòng em một lát rồi đi về phía phòng khách. Tiếng me vẫn vui vẻ:

- Kìa cậu Minh, cậu mới ra đó à.

Hình như Hoàng Minh nán lại nói chuyện với me khá lâu nhưng em không còn nghe gì cả. Ngoài vườn, gió bắt đầu thổi mạnh, sấm sét vang trời, bão tố đang lên.

__________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG X

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

CHƯƠNG VIII_TIẾNG DƯƠNG CẦM


CHƯƠNG VIII


Em hồi hộp bóc thư Hoàng Minh:

Saigon, ngày...

Mai Liên yêu quý,

Buồn quá Mai Liên, anh chỉ được phép về Sàigon chơi ít bữa rồi lại phải trở ra đơn vị hành quân tiếp tục công tác, không về Huế thăm Mai được, anh khổ sở vô cùng.

Mình xa nhau vậy mà cũng gần năm tháng rồi Mai nhỉ, biết bao nhiêu buồn nhớ chất ngất theo thời gian. Mai ơi, Mai có nhớ anh không, chắc không nhiều bằng anh nhớ Mai đâu? Anh nói đùa đó, Mai đừng giận nghe, thật ra thì nỗi nhớ của tụi mình dài bằng nhau, dài từ Saigon ra Huế , trở vô Saigon chớ bộ ít sao, phải không Mai?

Mai ơi, không gặp Mai được là điều buồn nhưng chuyến này về phép Saigon anh lại được an ủi rất nhiều. Đố Mai chuyện gì? Thôi chắc Mai đoán không ra đâu, để anh nói cho Mai nghe nhé. Chuyện tụi mình đó Mai, sở dĩ từ hôm vào đây đến giờ anh không nhắc nhở gì trong thư cả, chỉ vì anh gặp sự chống đối quá mãnh liệt của gia đình.

Anh biết Mai mong nhưng Mai không dám hỏi, chừ anh nói cho Mai yên lòng nhé. Suốt mấy ngày nghỉ phép, anh chẳng đi đâu cả, anh ở nhà uốn ba tấc lưỡi để thuyết phục ba má, rốt cuộc má hoàn toàn về phe anh, chỉ còn ba anh, ông cụ hơi khó tính và mang nặng thành kiến với người chị dâu của anh, nên ông vẫn còn do dự. Nhưng cứ tin anh đi Mai, thế nào anh cũng năn nỉ được ông cụ. Gắng chờ anh.

Nhớ Mai thật nhiều
HOÀNG MINH     


Em ngồi xuống thành hồ cá, đọc lại thư Minh một lần nữa rồi xếp bỏ vào túi. Em đưa tay vớt một cây bèo Nhật Bản, bầy cá thia bị động quảy bơi tán loạn, lớp gạch màu thắm phản chiếu ánh nắng chiều long lanh như hổ phách. Me đang tiễn khách ra cổng, em nhìn lên, bác Phúc đang đứng, nhìn thấy em bác bước đến bên tươi cười:

- Mai Liên, chiều ni không đi học à?

Em đứng lên:

-Dạ thưa bác, cháu không có giờ.

Bác nhìn hồ nuôi cá, khen xã giao:

- Chao ơi, chị có cái hồ nuôi cá đẹp quá sức, cả hòn non bộ nữa, ngó xa y như cảnh thiệt.

Me khiêm tốn:

-Dạ, hồ xây cũng đã lâu, kiểu xưa rồi chị, nhà tôi định sửa lại đặng thả sen.

Bác Phúc cản:

- Ấy, đừng, uổng chị. Muốn thả sen thì xây hồ khác, vườn chị rộng thiếu chi đất. Thôi tôi về đã, khi khác lại qua chơi.

-Dạ chị về

- Bác về nghe Mai Liên.

- Dạ.

Me đến ngồi trên thành hồ cá với em:

- Mai Liên.

- Chi rứa me?

- Hồi nãy bác Phúc tới thăm me đó, con biết có chuyện chi không?

Em lơ đãng:

- Chắc là chuyện hùn hạp làm ăn như thường lệ phải không me? Hay là me định mua một loại hàng khác?

Me nhìn em âu yếm lắc đầu:

- Không phải, chuyện quan trọng hơn nhiều.

- Rứa thì con không biết.

Me vuốt má em.

- Mai Liên, bác Phúc sang... xin con cho cậu Bằng đó.

Miệng em há tròn vo:

- Ơ, anh Bằng... anh Bằng đi hỏi con à?... Chi lạ rứa?

Me ôn tồn:

- Có chi mà lạ con, trai lớn lên phải có vợ, gái lớn lên phải có chồng, đó là lẽ tự nhiên của tạo hóa.

- Nhưng mà... anh Bằng..chưa nói chi với con cả tại răng khi không lại...

- Theo me nghĩ, như vậy là Bằng đã yêu con thành thật, khi yêu người ta phải nghĩ ngay đến hôn nhân.

Em hiểu ý me có ý trách Hoàng Minh, nhưng em không thể bào chữa cho anh được vì chuyện hôn nhân giữa em và Hoàng Minh còn quá xa vời.

Me dịu dàng ôm vai em:

- Mai Liên, con nghĩ răng trả lời cho me biết?

Em ngạc nhiên nhìn me:

- Nghĩ chi me?

- Chuyện Bằng xin cưới con đó.

Em cúi mặt, nhẹ lắc đầu.

- Con còn nhỏ mà me.

Me nâng cằm em lên:

- Con dối lòng, thật sự là con đang đợi Hoàng Minh phải không?

Em bối rối.

- Me ơi, con yêu Hoàng Minh, con đợi Hoàng Minh.

- Nhưng Hoàng Minh không bao giờ nhắc đến hôn nhân.

Em ngả đầu vào vai me:

- Con vừa mới nhận được thư Minh, Minh hứa với con một ngày gần đây ba má anh sẽ ra thăm ba me.

Mặt me không vui:

- Một ngày gần đây là đến khi mô? Mai Liên nờ, con gái chỉ có một thời, đừng nên bỏ lỡ một dịp may rồi ngày sau tiếc nuối. Me thấy Bằng hơn Minh tất cả mọi phương diện, bề ngoài thì trông Bằng không đẹp bằng Minh, nhưng Bằng cũng khôi ngô tuấn tú, Bằng lại có địa vị quan trọng, gia đình mình và nhà bên đó cũng thân nhau. Điều quan trọng nhất là Bằng cũng là con Chúa, cuộc hôn nhân giữa chúng con sẽ diễn ra dễ dàng và vô cùng tốt đẹp.

Em lắc đầu.

- Nhưng con không yêu anh Bằng.

- Rồi con sẽ yêu, tình yêu đến sau hôn nhân là chuyện thường.

Hai giọt nước mắt lăn dài trên má em.

-Me đừng ép con. Con không thể không yêu Hoàng Minh.

- Me không ép, me chỉ phân tách phải trái cho con nghe mà thôi. Tùy con quyết định lấy tương lai con.

Me đứng dậy chậm rãi đi vào nhà. Em ngồi im lặng, em lại giở thư Hoàng Minh ra xem, Hoàng Minh ơi, Mai Liên nhất định chờ anh.

*

... ”Nhớ đêm nào tình xuân ngất ngây, mưa phùn rơi rơi ướt vai, đi mãi tìm ai yêu đàn... bước chân lạc nơi đây, chốn nao, trên lầu ai kia ngất cao, vang tiếng dương cầm thiết tha... ”

Em gục đầu lên phím đàn, gió thốc bên ngoài lao xao cành lá, mưa rơi rạt rào trên mái ngói, tạt vào khung cửa kính từng âm thanh xoáy buốt hồn em.

Hoàng Minh ơi, hơn một năm rồi chúng ta không có dịp gặp nhau dù thư anh vẫn gửi về với muôn lời thương mến, ngàn câu hứa hẹn thiết tha... nhưng mơ hồ quá, làm sao em chứng minh được tình yêu chân thành của anh cho me biết, trong khi đó anh Bằng vẫn kiên nhẫn theo đuổi em.

Từ miền lục tỉnh xa xôi, mỗi tháng anh ấy ra Huế một lần thăm ba me, thăm em, cùng những lời thăm hỏi ân cần tế nhị, tuyệt đối anh ấy không hề nhắc đến chuyện hôn nhân. Tuy nhiên, bác Phúc vẫn qua nhà em đều và tình thân giữa hai gia đình mỗi ngày thêm mật thiết, chính điều đó đã làm me cảm động. Me cứ bảo với em:

- Con cứ nhìn đi mà so sánh, thử xem giữa Bằng và Minh ai yêu con thành thật. Hơn một năm rồi, Minh chưa một lần về thăm con, trong khi đó, Bằng đổi đi sau Minh mà nó cứ chịu khó về thăm con hoài, Mai Liên con đã thấy chưa?

Em đã bào chữa cho anh:

- Me, me đừng nên so sánh như vậy, Bằng về phép được hoài là tại vì anh ấy đang ở vào một địa vị cao, một đơn vị tốt, Hoàng Minh thì trái lại, rất khó xin đi phép xa, đời lính may rủi mà me.

- Nhưng Hoàng Minh không có một lời đính ước. Mai Liên, me chắc rằng gia đình Hoàng Minh không chịu cưới dâu khác đạo, nên nó cứ khất mãi, mà không dám nói ra sự thật với con.

"Me đã lầm Minh ơi, anh đã nói sự thật và em vẫn cố đợi chờ sự chấp thuận của ba anh, bởi em không thể nào quên được anh. "

Lại một mùa đông nữa hai đứa mình xa nhau, lại một lần cây khô trụi lá như nỗi đợi chờ giăng lớp kén cô đơn. Em chui mình trong kiếp tằm nhả tơ hờn dỗi, sao lâu quá rồi anh chẳng về thăm em? Thư nào anh cũng hứa, anh sẽ thuyết phục ba anh, anh không biết rằng mỗi lần nhận được thư anh, nghe những lời hứa suông của anh, thì nỗi thất vọng lại oằn lên vai em tí nữa, em kiệt sức mất rồi Hoàng Minh ơi!

- Cô Mai, cô Mai ra nhận thư bảo đảm.

Em cặp nhanh mái tóc bù rối lòa xòa trên vai, chạy đến mở cửa. Người phát thơ quen mặc áo mưa nhà binh, đầu cổ ướt mèn như chuột lột, cười với em.

- Mưa gió mà làm nghề ni thiệt cực cô ơi. Cô ký nhận mau lên tôi còn đi nhà khác.

Em ký xong trả viết cho người đưa thơ:

- Cảm ơn ông nghe.

Em nhìn ngoài phong bì, thư của Hoàng Minh, không hiểu có chuyện gì mà anh lại gửi thơ bảo đảm cho em. Em trở vào phòng khách, ngồi bó gối giữa lòng nệm ghế ấm, mở chiếc phong bì thân quen:

Saigon, ngày...

Mai Liên yêu quí,

Mai ơi, anh báo cho Mai một tin vui, ba anh đã chấp thuận cho anh cưới Mai. Ông cụ đã hỏi thăm thật nhiều về gia đình Mai, anh sung sướng kể hết cho ông cụ nghe và không quên thêm vào những đức tính khả ái của cô con dâu tương lai của ông cụ nữa, xem ông cụ có vẻ bằng lòng lắm. Ông cụ có hỏi thăm địa chỉ của Mai, chắc thế nào ba má anh cũng ra thăm hai bác một ngày rất gần đây. Khi nào ba má anh ra, anh sẽ điện thoại cho Mai biết trước nhé. Như trong thư Mai viết, dạo này Huế đã vào đông, mưa to gió lớn, hèn gì anh gọi điện thoại hoài cho Mai mà không được, nhớ giọng nói vành khuyên của Mai ghê.

Anh mừng quá nên tay chân anh quýnh quáng, định nói với Mai thật nhiều nhưng chừ quên mất hết, chỉ biết rằng hiện tại anh là người hạnh phúc nhất trần gian. Hạnh phúc của anh là của Mai đó. Mai có nghĩ như anh không?

HOÀNG MINH  



Em chạy đi tìm me, em đang nở hoa trong lòng, phải cho me xem lá thư này mới được, kẻo me cứ nhắc đến anh Bằng hoài, em sốt cả ruột.

Cả nhà dạo sau này không ai còn tin tưởng Hoàng Minh nữa nhưng em tin rằng mọi người chưa thể mất hết cảm tình đối với một người dễ mến như Minh.

Em gặp chị Mỹ đang ngồi ăn đậu phọng:

- Me mô rồi chị?

- Me mới đi mô a.

- Ủa, răng em không thấy?

- Mi mắc đàn mà thấy trời trăng chi nữa. Ăn đậu phọng rang không?

- Ừ, cho em một nắm.

Chị Mỹ bốc một nắm bỏ vào túi em, em trở về phòng. nằm lên giường quấn chăn kín người, vừa nhâm nhi đậu phọng vừa đọc thư Minh.

Em ngủ thiếp đi, lần đầu tiên kể từ ngày xa Minh, em mơ thấy một vườn hoa rực rỡ muôn màu...

________________________________________________________________________________ 
 Xem tiếp CHƯƠNG IX

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

CHƯƠNG VII_TIẾNG DƯƠNG CẦM


CHƯƠNG VII


Hoàng Oanh cũng thi đậu, nó rủ em ghi danh học Văn khoa. Em từ chối.

- Thôi mi ơi, ban A mà. Văn khoa chi, tao định vào Khoa học đó.

Hoàng Oanh bĩu môi:

- Đi Khoa học cù lần núi lắm mi.

Em nhất định:

- Cù lần kệ tao, mi không học thì tao ghi danh một mình. Tao khoái Khoa học.

Nhưng rồi Hoàng Oanh cũng học với em, con nhỏ thiệt tội, nó thương em ghê lắm. Theo em nghĩ, ngoài tình thương mến bạn bè, Hoàng Oanh còn mong muốn em về làm dâu nhà nó nữa, nó thường gợi em nhớ đến anh Bằng một cách khéo léo:

- Anh Bằng mới trúng số Kiến thiết năm ngàn đồng, tối hôm qua anh dắt tao đi ăn phở bờ sông, anh định sang nhà rủ mi nhưng tao nói chắc tối quá bác không cho đi mô.

- Mai Liên nì, mới khi sáng ni nì, anh Bằng đưa tao đi học, suýt tông phải thằng nhỏ, làm tao hú hồn hú vía luôn.

Em thì kể từ ngày Hoàng Minh đi, chả còn nghĩ đến ai.

Anh Bằng đến nhà chơi với anh Lâm nhưng chủ đích được gặp em, em chỉ nói chuyện qua loa vài câu rồi rút vào phòng. Em buồn nhớ Hoàng Minh kinh khủng dù em vẫn nhận thơ anh đều và cách vài ngày anh lại gọi điện thoại cho em. Anh Lâm cười, anh bảo Hoàng Minh già rồi mà tình còn sôi nổi quá, số là Hoàng Minh vào đến Saigon, anh đánh ngay điện tín cho em, vỏn vẹn câu: “Je t'aime follement” anh Lâm đã mang tờ điện tín cho ba me và chị Mỹ xem rồi anh trêu em vang nhà làm em chẳng biết sao hơn là đấm và ngắt véo anh. Chị Mỹ dạo này cũng vơi buồn rồi, chị thường về phe anh Lâm để chọc em... nhưng trong tiếng cười lời nói, chị vẫn chưa được tự nhiên cho lắm.

Có tiếng cửa phòng mở nhẹ, me đưa vào cho em phong thư:

- Có thư của cậu Minh – Me ngồi xuống bên em – Mai Liên, cậu Minh đi đã được ba tháng rồi, trong những lá thơ gởi về cậu ấy có đề cập chi đến vấn đề hôn nhân không con?

Em bối rối gấp phong thơ làm đôi:

- Dạ... chưa. Hình như chừ gia đình anh đang bận tâm vào một vụ kiện tụng chi đó, nên anh chưa tiện thưa với ba má anh được.

Me đi ra:

- Thôi con đọc thơ đi xem thử nó nói chi?

Em vừa xé phong bì vừa nặng mang mối thắc mắc của me. Mới rồi em đã nói dối me, thực ra trong những lá thư gởi về, Hoàng Minh không có đề cập chi đến vấn đề hôn nhân cả, anh cứ hứa với em là anh sẽ cố gắng vượt qua mọi trở ngại để được sống bên em. Em yêu Hoàng Minh, em tin Hoàng Minh, nhưng em là con gái, em mong muốn ở Minh một lời đính ước trăm năm hơn là những cuộc hẹn hò thề thốt lãng mạn rồi chẳng đi đến đâu. Lá thư Minh gởi về chỉ có vài hàng chữ cẩu thả viết hấp tấp trên một tờ pelure màu xanh:

Mai Liên yêu quí

"Sáng mai, anh lại theo đơn vị hành quân ra tiền tuyến, ở đây trận đánh đang sôi độn.g Anh đi không rõ ngày về nên chẳng biết viết thư đều cho Mai được không. Nhưng anh sẽ cố gắng liên lạc với Mai bằng điện thoại. Lòng anh cuồng điên vì nhớ Mai."

Hoàng Minh      

Em úp lá thư lên ngực, đau nhói con tim. Hoàng minh của em hiện giờ đang băng mình trong vùng lửa đạn, đang quên mình để săn sóc cho các thương binh.

Em tưởng tượng đến một vùng trời đêm hỏa châu bập bùng thắp sáng.

Em đứng dậy chải tóc, khoác lên mình tà áo trắng trinh nguyên. Em gặp chị Mỹ trước cửa, chị mặc áo dài màu thiên thanh và mang chiếc xắc trắng trên vai. Chị hỏi em:

- Mai đi mô chừ rứa?

Em buồn buồn:

- Em đến nhà thờ cầu nguyện bình an cho Hoàng Minh, chị Mỹ nờ, Hoàng Minh đang hành quân ở một nơi đang đánh nhau.

Chị Mỹ lo âu:

- Tận chỗ mô lận Mai?

Em lắc đầu:

- Anh không nói rõ chỗ mô, anh chỉ nói ở đó trận chiến đang sôi động. Em lo quá.

Chị Mỹ chép miệng:

- Tội nghiệp cho đất nước mình. Mai Liên chờ chị vào xin phép me rồi cùng đi với.

- Chị định đi mô chừ mà sửa soạn đẹp rứa?

- Me sai chị đi bỏ hụi, chị xin me về trễ để đi cầu nguyện với em.

Em nắm tay chị Mỹ bước lên những bậc cấp dẫn đến nhà nguyện, Nền đá đen lạnh vắng u buồn, những cụm hồng tươi trồng dọc theo lối đi nhợt nhạt trong ánh nắng chiều, gió thổi nhè nhẹ rung rinh hàng phượng vĩ, rơi rụng những cành lá nhỏ vàng khô.

Em đến bên chân Đức Mẹ, lặng lẽ quì xuống trước vẻ nhân từ thuần hậu của Thánh Nữ Đồng Trinh. Buổi chiều đang chùng xuống thật thấp ngoài khung cửa cho bóng đêm về tràn ngập hồn em, Lạy Mẹ hằng cứu giúp, xin Mẹ che chở cho Hoàng Minh trước cảnh bom rơi đạn nổ, xin Mẹ ban phước lành cho đất nước Việt Nam thống khổ này, xin Mẹ ban hạnh phúc cho tình yêu hai chúng con. Em gục đầu xuống, trong thăm thẳm ký ức chập chùng bao kỷ niệm... hình bóng Hoàng Minh với mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ chợt sáng ngời trong tim em, chợt réo rắt trong tiềm thức tiếng vĩ cầm thuở nào bên nhau hòa khúc phượng cầu hoàng... Minh ơi, anh đi rồi, tiếng dương cầm lạc lõng, ngón tay em biếng lười nắn tiếng tơ xưa... phương trời anh mịt mù lửa đạn, phương em mang nỗi lòng chinh phụ chờ mong, xin yêu lành cho hình hài anh, xin bình an cho tâm hồn em yếu đuối.

Em và chị Mỹ về đến nhà khi đường phố vừa lên đèn. Hình như ba me và anh Lâm đã dùng cơm xong, em thấy hai cặp chén đũa cùng thức ăn để phần cho em và chị Mỹ còn để trên bàn, chị Sáu vừa giở nắp lồng bàn ra vừa đon đả:

- Hai cô đi mô mà lâu về ghê, bữa ni tui có làm món sườn nướng để dành cho hai cô đây.

Chị Mỹ nguýt:

- Đậy lại kẻo ruồi nờ. Để người ta còn tắm rửa thay áo quần đã chớ, ăn cơm chớ phải đánh giặc đâu mà gấp rứa.

Em ôn bộ pyjama và chiếc khăn lông trên tay:

-Em tắm trước nghe chị Mỹ.

- Ừ.

Me kiếm em khi em đang chải tóc trong phòng:

- Mai Liên, hồi con đi, có điện thoại của Hoàng Minh.

Em ngừng chải, phập phồng:

- Điện thoại anh Minh hả me? Trời ơi, không biết tại răng anh lại gọi vào buổi chiều, không gặp được anh, con tiếc quá.


Me ngồi xuống giường em:

- Minh gặp me, Minh xin nói chuyện với con, me nói hai chị em Mai Liên đi nhà thờ cầu nguyện bình an cho anh rồi.

- Me, anh Minh... có nói hiện giờ anh đang hành quân ở vùng mô không?

- Nó bảo nó đang ở An Lộc.

Em rùng mình. Tên An Lộc trước đây còn xa lạ đối với mọi người, nhưng mấy tuần nay, khi trận chiến ở đó trở nên sôi động, báo chí đã nhắc tới tên An Lộc trên những hàng tít lớn cùng những bài tường thuật nóng bỏng đã khiến độc giả chú ý và bây giờ đi đến đâu, người ta cũng nói đến tình trạng An Lộc với vẻ mặt lo âu thật sự.

Em chắp tay lên ngực.

- Hoàng Minh đang ở An Lộc? Chúa ơi, tim con muốn đứng mất.

Me để tay lên vai em:

- Yên tâm đi con. Chúa sẽ che chở cho Hoàng Minh.

Em nắm bàn tay me:

- Me ơi, Hoàng Minh có nhắn chi với con không?

- Có, nó nói tối nay, nếu có thể, nó sẽ điện thoại cho con một lần nữa. Nếu không thì ngày mai, thật ra ngày mô nó cũng gọi ra Huế cả nhưng đường dây khó lắm.

Chị Mỹ tắm xong gọi em:

- Mai Liên ơi, ra ăn cơm mau, kiến bò bụng tao quá sức.

Em bước ra phòng ăn, em thẫn thờ ngồi xuống, em hững hờ cầm đũa, em nhìn những thức ăn ngon lành trên bàn như nhìn mấy viên đá sỏi ngoài sân.

Chị Mỹ ngạc nhiên:

- Mai liên, răng mi như người mất hồn rứa?

Em buồn rầu nhìn chị:

- Tim em muốn rớt mất, chị Mỹ nợ.

- Mai Liên, chị thông cảm nỗi buồn của em, nhưng có lo rồi cũng chẳng được chi, tất cả sự việc xảy ra đều do Chúa sắp đặt. Thôi ăn cơm đi em.

Em cố nuốt cho xong chén cơm rồi đứng dậy, chị Sáu thập thò trước cửa phòng ăn, ngạc nhiên:

- Cô ăn ít rứa cô Mai, chắc món sườn của tui không được vừa miệng cô?

- Không, sường nướng ngon lắm, nhưng tại vì hôm ni tui đi về mệt quá, ăn không được.

*

Sáng nay em có giờ thực tập Hóa học, Hoàng Oanh đến bên em tíu tít khoe:

- Mai Liên, anh Bằng tao được bổ nhiệm làm Y sĩ Trưởng Quân Y viện đó mi ơi.

Em như người mất hồn sau một đêm trằn trọc khó ngủ:

- Rứa à? Quân Y viện mô?

Mặt Hoàng Oanh tươi rói:

- Hình như ở trong miền lục tỉnh a, tao cũng không nhớ nữa. Anh sắp mở tiệc ăn mừng, mi nhớ đi nghe.

- Ai mời mà tao đi.

Hoàng Oanh véo má em:

- Đập chết anh Bằng cũng mời mi mà. Nhớ nghe Mai, nhớ đi nghe Mai.

Em gật đầu cho nó vui lòng. Quả thật tiệc tùng bây giờ đối với em quá vô nghĩa khi không gian này vắng bóng Hoàng Minh.

Giờ thực tập bắt đầu, Hoàng Oanh lại hỏi:

- Mai Liên! Răng mi không bận áo Blouse. Coi chừng thầy la đó.

Em nhìn quanh, các bạn em đều tươm tất trong những chiếc áo choàng trắng, cả bàn ghế cùng tường trong phòng cũng đều lát men trắng nên màu xanh của chiếc áo dài em nổi bật lên trông thật vô duyên. Em nói nhỏ:

- Chết, tao quên áo Blouse ở nhà.

- Bữa ni tao ngó mi như người mất hồn a.

- Ừ, tao mất hồn thiệt đó Oanh.

- Răng rứa?

- Mi đừng hỏi. Mối lo của tao không ai chia xẻ được mô.

Em làm thực tập lúng ta lúng túng, chẳng đem ra một kết quả nào cả. Hoàng Oanh đến bên:

- Mi ghi kết quả vô giấy chưa?

Em lắc đầu:

- Tao làm có ra mô mà ghi.

Hoàng Oanh chìa tờ giấy cho em.

- Chép lại của tao nì, thầy đang hối đó.

Hoàng Oanh chở em về đến nhà, em kéo tay nó:

- Vô nhà tao chơi một chút đi, bữa ni hạnh đào chín lắm.

- Thôi lận để tao về kẻo trưa. Nì Mai Liên, chiều ni nghỉ học, đi ciné không? Có phim ở Tân Tân hay lắm. Tao đem xe tới đón hí.

- Cám ơn mi, để khi khác. Chiều ni tao bận.

- Mi đi mô rứa?

- Chắc từ đây, trừ những buổi có giờ học, chiều mô tao cũng bận hết Oanh nợ.

- Mi bận chi mà hung rứa?

- Tao đi nhà thờ cầu nguyện.

- Về mối lo của mi?

- Ừ, không ai chi xẻ cùng tao được.

- Thôi tao về, tao chỉ còn biết cầu xin Chúa ban phước lành cho mi.

- Cám ơn Oanh.

Buổi chiều đi nhà nguyện về em thấy tâm hồn hơi sảng khoái vơi dần những bức rức buồn lo. Chị Sáu đứng đợi em trước cửa:

- Cả nhà dùng bữa hết rồi cô. Ông bà đi chơi rồi, còn cậu Lâm và cô Mỹ đi ciné.

- Có để phần cho tui không đó?

-Dạ có chớ. Bữa ni trời nóng bà biểu làm bún nên không nấu cơm nơi.

- Ăn chi cũng được, chị lên ngồi ăn với tui cho vui nghe.

-Dạ tui ăn rồi cô.

Tiếng chuông điện thoại reo vang làm em cuống quít, em buông rơi chiếc xắc xuống sàn nhà và chạy bổ vào phòng. Chưa kịp ngồi xuống ghế, em chồm qua bàn viết nhắc ống điện thoại run run áp vào tai:

- A lô!

Tiếng Hoàng Minh vang vọng từ một nơi thật xa:

- A lô... Mai Liên đó hả?

Em rú lên mừng rỡ:

- Hoàng Minh ơi!

- Mai Liên của anh.

- Minh ơi, Mai lo quá, Mai ăn không được, Mai ngủ không yên.

- Mai ơi nói lớn thêm một chút nữa. Chung quanh đây đang ồn ào quá.

- Minh ơi, Mai nhớ anh vô cùng.

- Anh cũng rứa, nhớ Mai muốn điên luôn.

- Răng, anh không xin phép về thăm Mai?

- Sau vụ hành quân này, chắc là anh được phép.

- Nhớ về thăm Mai hí.

Bỗng... ầm... ầm... hai tiếng nổ chát chúa từ đầu dây bên kia dội vào tai làm em giật bắn mình, em hét lên:

- Anh Minh, anh Minh.

Yên lặng một giây, em nghe tiếng Minh:

- Mai Liên, em còn đó không?

- Em mừng rỡ:

- Anh Minh, tiếng chi nổ... Có chuyện chi rứa? Anh có can chi không?

- Pháo kích đó Mai Liên, nhưng ở đàng kia, anh vẫn an toàn mà.

- Chúa ơi, nguy hiểm quá.

Em thấy Hoàng Minh cười:

- Đi lính mà Mai, nơi nào nguy hiểm là có tụi anh. Thôi anh cúp hí, hẹn em tối mai.

- Nhớ nghe anh.

Em gieo mình xuống ghế, tay vẫn còn tiếc nuối cầm ống điện thoại. Em lim dim đôi mắt nhớ đến gương mặt dễ thương của Hoàng Minh những lần anh lại nhà, những lần anh đưa em đi thi, và nhất là những buổi hòa đàn cho hai tâm hồn rung nhẹ bản tình ca...

Anh Lâm và chị Mỹ đi ciné về bàn cãi ồn ào ngoài cửa. Em quay ra, anh Lâm hất hàm nhìn em:

- Khi chiều cô đi mô rứa? Anh tìm dẫn đi ciné mà không có.

- Em đến nhà nguyện.

Chị Mỹ vứt tấm carte trước mặt em:

- Chuẩn bị mặt mày sạch sẽ, mai đi ăn tiệc.

- Tiệc chi rứa?

Anh Lâm nói:

Tiệc mừng anh Bằng lên chức, anh ta mời cả gia đình mình luôn.

- Cả ba me nữa?

- Ừ.

- Sang ác.

- Y sĩ Trưởng mà không sang răng được mi?

-Chắc mai em không đi.

- Tại răng?

- Em ở nhà chờ điện thoại.

- Của Hoàng Minh?

Em gật. Anh Lâm cầm lấy tay em:

- Mai Liên, em đừng quá lụy Hoàng Minh, chắc gì nó đã xứng đáng.

Em nhìn sững anh Lâm:

- Anh nói như rứa... nghĩa là răng?

Anh Lâm vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán em, ngập ngừng.

- Anh nghe người ta nói Hoàng Minh đào hoa lắm, anh ta yêu rất nhiều người.

- Em không tin.

- Có một dạo Hoàng Minh làm việc ở quân y viện Nha Trang anh ta bị mang tiếng rất nhiều vì đã buông thả tình cảm lăng nhăng.

Em ngắt lời:

- Chắc là anh Bằng đã kể với anh chuyện đó.

Anh Lâm gật:

- Bằng là bạn của Minh mà, lẽ nào nó đặt điều.

- Anh nói anh Bằng quen với anh Minh trong một chuyến công tác, sau này em đâu có thấy hai người đó giao thiệp với nhau nhiều.

- Thì là bạn đại khái, cần chi phải thân mới biết rõ nhau.

Suy nghĩ một lát, em nói:

- Em không tin. Theo em nghĩ, anh Bằng là một người bạn không tốt, mình không thể tin lời của một kẻ nói xấu bạn mình dù thân hay không.

Anh Lâm đứng lên:

- Tùy ý em. Anh chỉ có nhiệm vụ báo động cho biết, còn tin hay không là quyền của em. Nhưng ngày mai, nên có gắng đi dự tiệc mừng anh Bằng, anh ấy khẩn khoản mời em đó.

Em không đáp, em ngồi thừ người trước bàn viết, có nên tih anh Bằng không? Dù tin Hoàng Minh, nhưng những lời nói của anh Lâm cũng làm em khó chịu, cũng làm em thắc mắc trong lòng. Vừa mới lớn, bước chân vào đường yêu, ai lại không ích kỷ, ai lại chẳng muốn chỉ có hình bóng mình duy nhất trong trái tim người yêu. Hoàng Minh lăng nhăng tình cảm, Hoàng Minh yêu một lúc nhiều người có thật thế không hay là người ta đã dựng điều nói xấu? Em không tin đâu, Hoàng Minh tha thiết với em quá, mặn nồng với em quá, chắc chắn Hoàng Minh chỉ yêu có mỗi mình em. Hơn nữa, người nói xấu Hoàng Minh là anh Bằng, theo như lời Hoàng Oanh, thì anh Bằng cũng yêu em, phải chăng đây là ngón đòn hạ tình địch của anh Bằng? Có thể lắm, thôi Mai Liên ơi! Đừng thắc mắc lo âu nữa, hãy sống bằng con tim của mình.

Chị Mỹ bước vào:

- Ra ăn cơm đi để chị Sáu dọn dẹp cho rồi, còn ngồi đó mà mộng mơ nữa.

Chợt nhớ đến mình chưa ăn cơm, em đứng dậy cười chữa thẹn:

- Chết chưa, rứa mà em cứ tưởng là cơm nước xong xuôi rồi.

- Đúng là mi vô duyên.

_________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG VIII

Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

CHƯƠNG VI_TIẾNG DƯƠNG CẦM


CHƯƠNG VI


Hoàng Oanh đến lớp ôm một bọc giấy lớn, em tò mò:

- Chi rứa mi?

- Tới đây tao cho coi.

Hoàng Oanh mở hé mép giấy báo, để lộ mầu vỏ cây xanh xanh gợi thèm.

- Đố mi chi?

Em nuốt nước miếng.

- Xoài xanh hấp dẫn quá mi ơi!

Hoàng Oanh giao cả bọc giấy cho em.

- Anh Bằng gởi cho mi đó.

- Thiệt hả? Mi về cám ơn anh Bằng dùm tao nghe.

Giờ ra chơi, Hoàng Oanh nói với em:

- Mai Liên nì, có phải kỳ nớ mi nói là... nếu mình nhận món quà của người nào, tức là mình đã yêu người đó, có phải không?

Em lơ đãng:

- Ừ đúng,

- Rứa thì chừ mi nhận xoài của anh Bằng tức là...

Em hoảng hồn đập vào vai nó:

- Ê nói ẩu mi, anh Bằng coi tao như em mà, tao coi anh bằng như anh Lâm mà.

Rồi em bào chữa:

- Mi thử nghĩ coi, chán chi quà tặng ý nghĩa, không lẽ anh Bằng đi tỏ tình với tao bằng mấy trái xoài xanh răng.

Hoàng Oanh ngồi trầm ngâm bên em không nói năng chi. Em chợt tức ngang, em chạy vô hộc bàn lấy gói xoài ra:

- Nếu mi nghĩ bậy là tao ưa anh Bằng thì thôi, mi đem về trả cho anh ấy đi.

Hoàng Oanh hất tay em:

- Mai Liên chi lạ rứa.

Em làm mặt giận:

- Ai biểu mi nghĩ xiên xẹo làm chi.

Hoàng Oanh ôm vai em, nói nhỏ:

- Không phải tao nói bậy mô Mai Liên, anh Bằng yêu mi thật mà.

Em trợn tròn đôi mắt:

- Hoàng Oanh, đừng nói ẩu!

Hoàng Oanh vẫn nghiêm trang:

- Chuyện quan trọng ai mà thèm giỡn với mi. Tao nói thiệt mi nghe hí, mi có nhớ lâu lắm rồi, trước Tết lận, tao có hỏi mi một câu, nếu một người con trai tặng mi món quà, mi có nhận không? Nhớ không Mai Liên?

- Nhớ, tao đã trả lời mi rồi và mi cũng có nói với tao đó là ví dụ thôi mà.

Hoàng Oanh lắc đầu:

- Tao dối mi, không phải ví dụ mô Mai, mà là sự thật. Anh Bằng có gửi tặng mi chiếc kẹp tóc bằng đồi mồi anh mua lại của một người bạn đi Hà Tiên về. Cho nên tao phải dọ ý mi trước. Nghe mi nói quả tim chì của mi không ưa ai hết, ít nhất mi cũng có cảm tình với anh Bằng đã tao mới dám đưa tặng vật chớ.

Em nói với Hoàng Oanh:

- Chắc mi hiểu lầm tình cảm của anh Bằng, anh chỉ coi tao như một người em gái.

Hoàng Oanh nhìn thẳng vào mặt em:

- Không, anh Bằng yêu mi lắm mà. Mai Liên nì, hình như mi đang yêu một người phải không?

Em thấy không nên dối Hoàng Oanh nữa.

- Ừ. Nhưng mới sơ sơ thôi. Răng mi biết?

- Anh Bằng nói hình như người đó cũng có quen anh Bằng nữa. Anh chàng tên là...

- Hoàng Minh, cùng làm một chỗ với anh Lâm và anh Bằng đó mi.

Hoàng Oanh xích lại gần em hơn:

- Lạ ghê chưa, rứa mà tao cứ tin chắc là anh Bằng yêu chị Mỹ Liên. Bữa trước tao thấy anh ngồi rầu rĩ quá, tao mới đến bên tò mò hỏi, anh nói Mai Liên đã có người yêu rồi. Tao cười, tao nói chị Mỹ Liên có bồ anh mới nên buồn chớ. Anh cười, anh nói chị Mỹ đẹp nhưng không sâu sắc tế nhị bằng Mai Liên, tâm hồn Mai Liên cao đẹp lắm, anh đâu có yêu chị Mỹ.

Chuông reo vào lớp, em đi theo Hoàng Oanh đầu óc rối reng bao ý nghĩ, kỳ lạ quá, chị Mỹ đẹp như vậy tại sao cả anh Bằng lẫn Hoàng Minh đều hướng về em? Nghĩ đến Hoàng Minh, em mới nhớ anh đi hơn hai tuần rồi sao chưa thấy về, em đếm từng giây từng phút và mong anh quá. Hoàng Minh hứa sẽ gọi điện thoại cho em mỗi ngày nhưng đường dây Saigon Huế xa xôi lại gặp dạo này thời tiết xấu, nên thỉnh thoảng anh mới gọi được cho em mà thôi. Bốn năm ngày nay, đêm nào em cũng thức chờ điện thoại nhưng không có, chả biết tại sao Hoàng Minh lại ra trễ như vậy, em buồn lo và nhớ anh ghê.

Buổi tối cơm xong, em ngồi lóng ngóng bên điện thoại thì có tiếng gõ cửa. Lời me nói rộn rã lòng em:

- Cậu Minh mới đi công tác ra đó à!

Và giọng nói đầm ấm quen thuộc của Hoàng Minh:

-Dạ kính chào bác.

- Cậu ngồi chơi, để tôi gọi con Mai Liên. Chà, cậu bày vẽ quá, cho chi mà nhiều rứa?

-Dạ, chỉ có chút quà nhỏ chứ có chi mô mà nhiều.

- Mai Liên ơi – Me vừa gọi vừa đi vào nhà trong.

Em ló đầu ra khỏi phòng, me nói:

- Hoàng Minh đợi con nơi phòng khách.

Em không kịp soi gương, em không kịp chải lại đầu tóc rối tung, em chạy ra phòng khách:

- Anh Minh!

- Mai Liên.

Hai đứa nhìn sững nhau, một lát sau Hoàng Minh mới nói:

- Mai Liên, vì chuyến công tác kéo dài cho nên anh về trễ, Mai có mong anh không?

Em gật:

- Mai đếm từng giờ từng phút. Năm ngày ni, Mai đợi điện thoại anh mà không thấy, Mai lo không biết anh bận chuyện chi.

- Ngày nào anh cũng điện thoại về Huế, nhưng bữa được bữa không, anh nhớ Mai kinh khủng.

Em ngồi xuống bên Minh:

- Mai cũng nhớ anh. Anh Minh, ba me biết chuyện tụi mình rồi.

Hoàng Minh tươi nét mặt:

-Mai... Mai cũng thưa chuyện với ba me rồi hả?

-Không, anh Lâm biết chuyện tụi mình rồi anh nói lại với ba me.

-Ba me có nói chi anh không?

-Dạ, cả nhà ai cũng mến thương anh, chỉ có me, me ngại anh không chịu theo đạo...

Hoàng Minh chợt thở dài:

- Đó cũng là một vấn đề làm anh bận tâm.

Em nhíu mày:

- Anh bận tâm vì phải theo đạo?

Hoàng Minh lắc đầu:

- Không, thái độ của ba đã làm anh bận tâm, nhưng Mai Liên đừng lo, anh sẽ cố thuyết phục ba để được sống gần Mai.

Em nhìn Minh bằng ánh mắt lo ngại:

- Anh đã thưa chuyện với hai bác và hai bác không bằng lòng hả anh?

Hoàng Minh trầm ngâm:

- Nếu không có chuyện này xảy ra thì mọi trở ngại anh đã vượt qua dễ dàng. Số là người anh cả của anh cũng lấy vợ có đạo, được đứa con nhỏ thì anh ấy mất, chị ấy chưa mãn tang đã vội có tình yêu mới. Từ đó, chị bỏ bê việc nhà anh cả. Mới đây chị đem hai đứa con về bên nhà chị ở luôn, và ba má anh đang lo luật sư để kiện bắt cháu nội về. Ngày anh vào, công việc kiện tụng chưa xong, ba má anh đang bực dọc, cho nên khi anh thưa chuyện tụi mình, ba anh cương quyết không cho anh dẫm lên bước chân của anh cả. Anh đã trình bày với ba thật rõ ràng, chị Cả không phải là em và em cũng không phải là chị Cả, mỗi người một tâm tánh. Má anh chỉ biết nghe lời ba mà ba thì bây giờ đang mang nặng thành kiến con dâu khác tôn giáo. Nhưng rồi anh sẽ cố gắng thuyết phục, Mai Liên đừng lo nghe.

- Mai thấy răng khó ghê... anh bây giờ trở thành con trai trưởng...

Hoàng Minh ngắt lời:

- Để đó anh lo mà. Anh cũng lớn rồi, nếu ba má anh cương quyết cản trở, anh sẽ cùng Mai dẫn nhau ra nhà thờ làm phép cưới.

- Nhưng Mai chưa đủ hai mươi mốt tuổi.

- Anh sẽ đợi.

Em nghe buồn muốn khóc, vừa mới biết yêu đã vương sầu lo.

Hoàng Minh cố cười thật tươi:

- Mai Liên đừng buồn nữa, mọi sự để anh lo. Bây giờ ăn mãng cầu với anh đã nghe.

- Anh mua tặng ba me Mai mà, để ba me ăn trước đã chớ.

- Không, hai bác, anh Lâm, và Mỹ Liên có rồi, đây là phần dành riêng cho Mai mà.

Em làm mặt vui để vui lòng Minh:

- Nhiều quá, Mai ăn răng hết, dám bể bụng lắm a.

Hoàng Minh lại cười:

- Anh may lại cho, nghề của anh mà. Nói giỡn đó, biết Mai thích mãng cầu dai, anh mua thật nhiều, Mai nên để tủ lạnh ăn dần, thứ này ở Huế hiếm lắm.

- Anh cũng mua mãng cầu cho ba me hả?

Hoàng Minh âu yếm nhìn em:

- Không phải, tùy ý thích mỗi người chứ. Để anh kể cho Mai nghe thử đúng không hí, anh mua trà cho ba nì, bánh cốm Bảo Hiên cho me nì, khô nai cho anh Lâm và chai nước hoa cho chị Mỹ Liên. Mai thấy anh vô làm rể nhà ni được chưa?

Em quên cả buồn, em reo nhỏ:

- Hay quá, anh biết tính mọi người trong nhà Mai hết trơn rứa?

Hoàng Minh nghiêng mắt cười nhẹ:

- Rứa mới tài, rứa mới lấy lòng được ông bà già và anh chị vợ chứ.

Hoàng Minh mở gói giấy lấy ra quả mãng cầu lớn:

- Anh bóc vỏ cho Mai Liên ăn nghe.

Giây phút bên nhau thật êm đềm... nhưng đã một thoáng mây mờ che ngang vầng trăng.

Hai tuần nay em bỏ tập đàn vì bận học bài thi. Hoàng Minh vẫn tới thăm em đều nhưng thì giờ gặp nhau bị em rút ngắn lại, em nói với Hoàng Minh đừng buồn, để em học cho kịp. Ban A mà, đến ngày thi ai cũng trở thành cây gạo cả. Nói vậy chớ em cũng buồn ghê gớm, nhiều khi nhớ Hoàng Minh em học đầu quên đuôi, làm Hoàng Oanh học chúng với em phải nhắc hoài.

Kết quả của những ngày học thi đã làm em xanh xao gầy mòn, mặc dầu Hoàng Minh có cho em rất nhiều thuốc khỏe và me thì luôn tẩm bổ em bằng cách làm cho em những món ăn ngon.

Những ngày em đi thi đều có xe Hoàng Minh đưa đón, Hoàng Oanh đã thấy được Hoàng Minh, nó phê bình:

- Anh chàng trông nghệ sĩ ghê, ngó cân với mi lấm đó Mai Liên.

Tụi bạn em cũng nhao nhao lên:

- Ê, ra dòm mặt kép con Mai Liên bây.

-Ngó cũng sạch sẽ quá hí.

- Trông khéo trai ghê.

- Mai Liên ơi! Mùa thi ni ấm cúng ghê hí.

Em tuy mắc cỡ nhưng rạo rực nghe lòng nở hoa và có lẽ vì vậy mà em làm bài thật thông suốt, dễ dàng.

Nhưng ngày em thi đậu cũng là ngày buồn nhất đời em, Hoàng Minh được lệnh thuyên chuyển về Saigon. Em lảo đảo muốn xỉu khi nhìn tờ Sự Vụ Lệnh của Minh, dấu ấn ký bằng mực đỏ còn tươi rói. Hoàng Minh ôm lấy vai em:

- Mai Liên ơi, Mai đừng buồn, anh sẽ viết thư đều cho Mai, anh sẽ điện thoại đều cho Mai.

Em gục đầu vào vai Minh:

-Anh Minh, Mai có cảm tưởng, cuộc chia ly này sẽ là... vĩnh viễn.

Hoàng Minh đưa tay che miệng em:

- Mai Liên, đừng nói bậy, Mai không tin anh sao?

Em nghẹn ngào:

- Mai lo quá, cuộc tình mình còn biết bao là trở ngại...

- Anh sẽ cố vượt qua, vì tình yêu chúng ta không được bó tay trước hoàn cảnh.

- Mai sẽ cầu nguyện bình an cho anh, hạnh phúc cho tình yêu chúng mình.

Hoàng Minh bóp nhẹ vai em:

- Mai Liên ngoan lắm, anh tin rằng, không có một sức mạnh nào ngăn trở được tình yêu chúng ta.

Em gỡ tay Minh, em lặng lẽ đến bên chiếc dương cầm, Hoàng Minh dìm em ngồi xuống ghế:

- Đàn cho anh nghe đi Mai.

Em nói nhẹ như hơi thở:

- Anh Minh ơi, Mai buồn quá, anh đi rồi, Mai biết còn ai để ngóng để trông. Những lần anh đến thăm Mai, hoa lá vườn Mai như xanh thắm hẳn lên, ngày mai, hoa lá úa tàn và Mai cũng chết theo luôn.

Lời Minh cảm động:

- Mai Liên, đừng bi quan quá vậy, hãy vui lên một chút cho anh yên lòng ra đi. Anh sẽ vượt mọi thử thách để được sống bên Mai mà.

Hoàng Minh vuốt nhè nhẹ mái tóc em, hai đứa yên lặng nghe tiếng thời gian tích tắc rơi dần vào khuya.

Hoàng Minh cúi đầu thật thấp xuống, hơi thở êm đềm phà lên tóc lên cổ em.

- Thôi anh về.

Em với tay lấy tập nhạc, mắt vẫn nhìn xuống:

- Mai trả anh tập nhạc, nó đã ở bên Mai suốt thời gian chúng mình gần nhau, anh hãy đem về... để nhìn nó mà nhớ đến Mai.

Hoàng Minh hôn nhẹ lên mái tóc em:

- Mai anh đi sớm, nén buồn đi Mai. Rồi anh sẽ viết thư và điện thoại về cho Mai. Thỉnh thoảng, xin được phép, anh lại về Huế thăm Mai. Mình vẫn yêu nhau nghe Mai mặc dù gặp trở ngại, nhưng anh sẽ tranh đấu để vượt qua, hãy cầu nguyện Chúa cho tình yêu chúng mình, Mai nghe.

Em gật đầu nhưng không ngước lên. Bước chân xa dần... Bất giác những ngón tay em lướt nhẹ trên phím đàn nhạc khúc biệt ly. Những bước chân Hoàng Minh bỗng dừng trước cửa, hình như anh đang quay lại nhìn em... một giây phút thôi... rồi nghìn trùng xa cách... Minh ơi... "Biệt ly, nhớ nhung từ đây chiếc lá rơi theo heo may, người về có hay? Mấy phút bên nhau rồi thôi... đến nay bóng anh mờ khuất, người về u buồn khắp trời, người ra đi với ngàn nhớ mong... " (1)

................. 
(1) Bản "Biệt ly" của Doãn Mẫn.

________________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG VII

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

CHƯƠNG V_TIẾNG DƯƠNG CẦM


CHƯƠNG V


Em không thể nào ngủ được khi bao nhiêu ý nghĩ đang quay cuồng trong trí. Hoàng Minh ơi, em không thể dối lòng em được nữa, anh là người con trai đầu đời chiếm trọn cảm tình em. Nhưng ngày mai biết trả lời sao với anh đây khi em vẫn còn mang mặc cảm có lỗi cùng chị Mỹ. Nhờ chị Mỹ mà em quen biết anh nhưng rồi vì em mà chị Mỹ đã mất anh, em có còn xứng đáng để gọi chị Mỹ bằng chị nữa không?

Sao em khổ đến thế nầy, giá chị Mỹ xem anh như tất cả những người bạn trai khác, thì giây phút này, em là người còn gái hạnh phúc nhất trên đời. Nhưng em đã nhìn thấy vẻ ghen hờn trong ánh mắt chị Mỹ, nét buồn bã phảng phất trên gương mặt yêu kiều khi chị bắt gặp anh và em quyến luyến bên nhau… thì em làm sao mà yên tâm hưởng hạnh phúc được khi hạnh phúc đó phải thuộc về chị, em là một kẻ chiếm đoạt, một người em ích kỷ chỉ biết nghỉ đến sung sướng cho riêng mình.

Em ngồi dậy chán nản dựa lưng vào tường, nhìn ra khung của sổ loang loáng ánh trăng khuya.

Em là bóng trăng cô đơn ngoài song cửa, giờ này chắc Minh đã ngủ say, không biết anh có thao thức nhìn trăng giãi bên thềm mà nhớ đến em không?

Em bước xuống giường, đi thật nhẹ ra phòng khách. Cả nhà đã yên ngủ, chiếc đồng hồ treo trên tường buông hai tiếng rời rạc ngân dài trong tĩnh mịch đêm khuya… tâm hồn em chợt thanh thoát, trí não em bỗng tươi mát lạ lùng, em đến bên chiếc dương cầm, ngồi lên ghế nhỏ, giở nắp lên và gục đầu xuống hàng phím trắng.

Em ngồi như vậy thật lâu và hình như trong cơn mơ màng em thấy Hoàng Minh đang đứng cạnh em, hơi thở anh ngọt ngào, tiếng hát anh trầm buồn như sương mờ giăng mắc không gian: "Lòng cuồng điên vì nhớ ôi đâu người đâu ân tình cũ… chờ nhau hoài cố nhân ơi, sương mờ che kín nguồn đời, hẹn nhau một kiếp xa xôi, nhớ nhau biết bao giờ nguôi…"

Những ngón tay em mộng du lướt trên phím đàn… cho đến khi có tiếng gọi nhỏ sau lưng em:

- Mai Liên!

Em quay lại:

- Me… me chưa ngủ?

Me dịu dàng vuốt tóc em:

- Me thức giấc vì tiếng đàn của con, Mai Liên, con có chuyện chi buồn mà giờ ni chưa ngủ?

Em lắc đầu:

- Mô có… tự nhiên con thấy khó ngủ, con không buồn chi hết a.

- Mai con có giờ học không?

- Dạ me đừng lo, ngày mai con nghỉ học hai giờ đầu.

Me có vẻ không bằng lòng:

- Dù có nghỉ hai giờ đầu, con cũng không nên thức khuya như rứa, hại sức khỏe lắm. Con biết chừ đã mấy giờ rồi không?

Em đứng dậy, rời khỏi chiếc dương cầm:

- Dạ, con đi ngủ đây.

Me ôm vai em dìu đến cửa phòng:

- Gắng ngủ cho khỏe, ở tuổi của con đừng nên suy nghĩ nhiều.

Me âu yếm vuốt nhẹ lưng em trước khi trở về phòng riêng. Em lại nằm trên giường thao thức không ngủ được, em ngồi dậy bật ngọn đèn trên bàn viết, mở hộc tủ lấy tập nhạc Hoàng Minh cho mượn tuần trước, hát nho nhỏ một mình… em lại nhớ đến mấy câu hát trữ tình trong bài Hoài cảm "lòng cuồng điên vì nhớ… ôi đâu người đâu ân tình cũ…", lòng em cũng đang cuồng điên vì nhớ anh đây Minh, sao vừa mới gặp anh mà em tưởng chừng xa nhau mấy buổi, thế mới biết mỗi tuần gặp nhau một lần mà em đã thấy ngút ngàn nỗi nhớ mong. Em lại nhìn bức tượng Đức Mẹ Đồng Trinh đặt trên đầu tủ, nét mặt mẹ dịu hiền, ánh mắt mẹ bao dung. Em chắp tay cầu nguyện: "Lạy Mẹ, xin Mẹ xóa bỏ dùm mặc cảm tội lỗi trong con, con đang yêu Hoàng Minh, con không thể dối lòng mình được Mẹ ơi! "

Đến gần năm giờ sáng, em mới chợp mắt được và quả đúng như lời me đoán, dù được nghỉ hai giờ đầu nhưng em vẫn đến trường với đôi mắt ngái ngủ, vẻ mặt bần thần đến nỗi Hoàng Oanh phải quở:

- Trời đất, mặt mày mi răng mà ngó dễ sợ, Mai Liên!

- Dễ sợ chi?

- Ngó như con ma điên nhác ngủ a.

Em vén mái tóc lòa xòa:

- Tại khi hôm tao thức khuya quá.

- Mai gạo bài hả?

- Không, tại tối qua sinh nhật chị Mỹ.

- Mi phải dọn dẹp hả?

Em dối nó:

- Ừ, tao phải phụ chị Sáu dọn dẹp, rồi… mệt quá tao không ngủ được.

Hoàng Oanh cầm lấy tay em:

- Mi bữa nay ốm lắm Mai Liên nợ, lo mà giữ gìn sức khỏe để học thi chớ.

- Thường ngày tao vẫn ngủ sớm mà.

- Chừ mi đã thấy khỏe chưa?

- Tao không mệt chi hết a.

Nói vậy chớ em vẫn bần thần dã dượi suốt hai giờ toán. Mặc cho ai nói ai nghe, em lim dim đôi mắt nhìn mãi xuống mặt bàn cho đến khi chuông reo tan học.

Buổi chiều em đi học về nửa mừng nửa lo khi thấy Hoàng Minh đứng chờ em ngay cổng trường. Hình như anh từ bệnh viện về thẳng đây nên trông anh có vẻ mệt mỏi, tóc rối bơ phờ, vầng trán cao lấm tấm mồ hôi.

- Mai Liên.

Em dừng lại nhìn Hoàng Minh mỉm cười. Hoàng Oanh đi bên cạnh tò mò:

- Ủa ông ni quen với anh Bằng tao nì, bộ mi cũng quen hả Mai Liên?

Em lại bịa:

- Anh ấy là bạn của anh Lâm tao nữa mà, chắc ảnh muốn nhắn chi với tao đó. Mi đi về trước đi hí.

Hoàng Oanh dẫn xe ra trước, Hoàng Minh đến cạnh em:

- Mai Liên.

Em ôm chặt chiếc cặp vào ngực trấn an sự hồi hộp:

- Anh Minh mới đi làm về đó hả?

- Ừ, anh nôn quá, anh không kịp về nhà nữa.

- Nhưng em phải về nhà kẻo ba me trông.

Hoàng Minh đi chầm chậm bên em:

- Sở dĩ anh đến trường đón Mai Liên là vì anh chỉ muốn gặp riêng Mai mà thôi, bây giờ Mai đòi về nhà thì hóa ra công anh thành dã tràng răng.

Em lại ngớ ngẩn:

- Anh muốn gặp riêng Mai hả?

Hoàng Minh đưa em đi về phía chiếc xe jeep nhà binh đậu phía bên kia đường:

- Đi uống nước với anh nghe Mai Liên?

Em bước cạnh anh bằng đôi chân run run:

- Mà… anh mau đưa Mai về nghe, Mai sợ về tối ba mẹ la chết.

- Ừ, Mai đừng lo.

Em lên ngồi cạnh Hoàng Minh, anh lại hỏi em:

- Chừ Mai Liên thích đến quán mô?

Em ấp úng:

- Quả tình… Mai không thích vào quán…

Hoàng Minh lại đề nghị.

- Hay thôi mình đi chơi vòng vòng nghe.

Em đành gật đầu. Thà vậy còn hơn bước vào quán với Minh, lỡ gặp người quen thì chết em.

Hoàng Minh lái xe ngược lên Nam Giao:

- Mình lên đồi Vọng Cảnh một chút rồi về nghe Mai Liên.

Em chỉ biết gật đầu rồi hóa thành tượng đá. Chúa ơi! Thật em không ngờ mình lại dám đi chơi với một người con trai đến nơi vắng vẻ này.

Đồi Vọng Cảnh chiều xuống êm đềm, nói theo kiểu Bà Huyện Thanh Quan, đúng là "trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn" con sông Hương lặng lờ uốn khúc và thành phố Huế chập chùng xa đẹp như một bức tranh thủy mạc tuyệt vời. Nơi đây, đất trời gần gũi, nơi đây, hai linh hồn quyến luyến say mơ. Lời Hoàng Minh nhẹ bên tai:

- Mai Liên, Mai Liên đã suy nghĩ chưa? Mai Liên trả lời cho anh biết đi.

Em nhìn Hoàng Minh, đôi mắt anh thành thật biết bao. Làm sao em có thể từ chối mối chân tình ấy để gieo khổ cho anh và tự chuốc khổ vào mình.

Hoàng Minh bước đến một bước cho tóc em bay quyện vào cổ anh, cho hơi anh thở ấm nồng bên má, cho em chìm say ngây ngất men tình yêu ngọt đầu đời:

- Mai Liên.

- Dạ.

- Mai Liên trả lời anh đi.

- Dạ.

- Dạ... là răng?

- Là... là... là răng Mai cũng không biết nữa.

- Mai định bỏ phiếu trắng hả? Mai có biết sự do dự của Mai làm cho anh buồn lắm không?

Em bào chữa;

- Mai đâu có do dự.

- Rứa thì chừ Mai trả lời cho anh biết đi Mai hãy nói là Mai cũng yêu anh đi.

- Dạ… Mai nói rứa!

- Rứa là răng?

- Là… là như anh nói đó.

Đôi má em nóng bừng khi Hoàng Minh run run cầm lấy tay em:

- Mai Liên… anh… anh sung sướng quá, mình sẽ sống mãi bên nhau nghe Mai.

Gió chiều xuống lạnh tung bay tà áo trắng, em cúi đầu nói nhỏ:

- Thôi, anh cho Mai về, trời sắp tối rồi.

Hoàng Minh dìu em xuống đồi:

- Chủ nhật ni anh đến, Mai Liên muốn ta đàn bài chi ?

- Mai… Mai thích bài Hoài cảm, mình hòa bài nớ được không anh?

- Được chứ, nhạc Cung Tiến dễ cảm ghê Mai hí.

Em không dám để Hoàng Minh đưa em về đến nhà, em nói:

- Anh dừng xe xa xa a, để Mai vô một mình cũng được, có anh theo vào cả nhà thêm nghi.

Hoàng Minh nhìn em lưu luyến:

- Sáng chủ nhật anh đến nghe.

- Dạ.

Em bước vào cửa, lòng hồi hộp. Ba hỏi:

- Mai Liên đi học về trễ rứa con?

Em lại nói dối từ ngày biết yêu em đã nói dối quá nhiều lần:

- Dạ, con bạn chở con về xe bị nổ lốp giữa đường, phải dắt vô tiệm sửa.

Chị Mỹ xen vào:

- Thì mi liệu mà thuê xe về trước đi chớ, mi không biết là cả nhà đang đợi cơm à?

Em ôm cặp đi vào nhà trong:

- Chị nói lạ, không lẽ bỏ bạn mà về nhà một mình à.

Em quăng cặp lên giường, thở phào nhẹ nhõm, may mà ba me không nghi ngờ điều chi, hú hồn hú vía, chắc lần sau em không dám đi chơi với Hoàng Minh nữa đâu.

*

Nhưng rồi cả nhà cũng biết tình yêu giữa em và Hoàng Minh, chỉ tại anh Lâm đó, anh khéo dụ quá nên bao nhiêu bí mật trong lòng em đem ra bật mí với anh hết.

Số là hôm Hoàng Minh đến trường đón em, anh Lâm bắt gặp. Anh nói tao đi làm về nhận ra cái xe của Hoàng Minh để trước trường Đồng Khánh, tao nhìn qua trường, thì thấy anh chàng lóng ngóng nơi cổng. Tao bèn lái xe chạy một vòng rồi trở lại đúng lúc mi lên xe đi với anh chàng về phía Nam Giao, tao theo bén gót, không ngờ hai anh chị lên đồi Vọng Cảnh, thơ mộng hết chỗ chê. Chọc em thì chọc cho vui chứ anh Lâm cũng có vẻ mến Hoàng Minh lắm, anh bảo:

- Hoàng Minh đàng hoàng lắm, anh rất vui lòng khi thấy em chọn Hoàng Minh.

Rồi anh Lâm đem chuyện em và Hoàng Minh yêu nhau nói cho ba me hay trong bữa cơm đặc biệt cuối tuần. Thường thường ở nhà em, chị Sáu giúp việc đi chợ nấu ăn, nhưng cứ đến mỗi chiều chúa nhật, me lại trổ tài làm những món ăn đặc biệt cho toàn gia đình thưởng thức, nên cả nhà cứ gọi chiều chủ nhật là chiều hạnh phúc của bao tử, chiều đặc biệt cuối tuần.

Nghe xong, me nhìn anh Lâm rồi lại nhìn em, ba cũng vậy, làm em luống cuống gắp thức ăn không nổi:

- Anh Lâm chi lạ ghê.

Me âu yếm nhìn em:

- Me thấy Hoàng Minh là người có tư cách… nhưng me chỉ ngại một điều…

Em hỏi nhỏ:

- Me ngại chi me?

- Hoàng Minh là người ngoại đạo. Không biết gia đình của Hoàng Minh có bằng lòng cho nó rửa tội không?

Anh Lâm ngắt lời mẹ:

- Thời đại văn minh mà me cứ lo xa, tôn giáo không còn chi phối được tình yêu đâu me. Nếu hai bên gia đình khó khăn quá thì mỗi người mỗi đạo lo gì.

Me lắc đầu:

- Không được. Ý me lại khác, ai thương con gái me thì phải chịu phép rửa tội và làm lễ cưới trước mặt Chúa.

Me nhìn sang em:

- Nếu Hoàng Minh yêu Mai Liên thành thật, nó sẽ không ngần ngại điều đó.

Chị Mỹ Liên ăn thật ít dù chiều nay me làm món giò hầm ngon tuyệt. Em đã biết được nỗi buồn của chị, nhưng còn cách nào hơn khi Hoàng Minh đã chọn em và em cũng đã trót… yêu anh ấy rồi, chị Mỹ ơi, thông cảm dùm em, vì tình yêu không thể hoán vị, vì đời em không thể thiếu Hoàng Minh.

Anh Lâm nhìn chị Mỹ:

- Ăn ít rứa Mỹ Liên?

Chị Mỹ cười héo hắt:

- Bữa ni em hơi mệt trong người.

Me cầm tay chị lo lắng:

- Con mệt à? Sáng ni có đi mô không? Chắc bị cảm nắng đó. Thôi vô phòng nằm nghỉ đi rồi anh Lâm ăn cơm xong, anh khám thử xem.

Chị Mỹ buông màn ngủ thật sớm, hình như chị không muốn nhìn mặt em, vì khi ăn cơm xong, em có ghé thăm chị nhưng chị xây lưng vào vách và trả lời cộc lốc.

Mới có tám giờ hơn, anh Lâm đi chơi đâu mất rồi, ba mẹ lại có khách ngoài phòng, em ngồi đây một mình buồn ghê. Em gọi chị Sáu:

- Chị Sáu ơi!

Em chạy xuống bếp. Chị Sáu đang rửa chén nhìn lên:

- Chi rứa cô Mai?

- Trời, chị rửa chén chi mà lâu lắc rứa?

- Xong rồi đây cô ơi, cô sai chi tui rứa?

- Tui định nhờ chị nhắc ghế ra sân dùm tui một chút.

Chị Sáu xếp chén dĩa vào chạn:

-Dạ rồi, khi hồi ông bà có sai tui đặt ghế ra sân rồi. Kế khách tới, tui phải đi mua thuốc nên chừ dọn dẹp mới xong đó chớ.

Em bước ra vườn, trăng giãi ánh tràn lan trên những viên sỏi trắng lao xao dưới chân em. Ba me đang tiễn bác Phú ra cổng, thấy em, ba gọi:

- Mai Liên, chào bác đi con.

Em vòng tay lễ phép:

- Dạ thưa bác.

Bác Phú là mẹ của Hoàng Oanh, bạn làm ăn với ba me, bác hiền hậu nhìn em.

- Dạo ni Mai Liên ít qua nhà chơi với Hoàng Oanh ghê hí.

Em mỉm cười:

- Dạ hai đứa cháu thì ngày mô lại chẳng gặp nhau.

Bác vỗ nhẹ lên vai em.

- Thôi bác về hí.

- Dạ.

Em gieo mình xuống ghế xích đu, mơ màng nhìn khoảng trời trăng sao vằng vặc... Ba me vừa trở vào:

- Mai Liên, có cậu Minh đến thăm.

Em đứng dậy, gió mát phả lên tóc, lên mắt môi mừng rỡ đón người yêu dấu. Ba kéo chiếc ghế mây:

- Cậu ngồi chơi.

Hoàng Minh đỡ chiếc ghế bằng hai tay cung kính:

- Dạ bác để cháu tự nhiên.

Ba me thông cảm trở vào nhà cho em được tự do.

Hoàng Minh cầm tay em:

- Mai ngồi xuống đi.

- Anh cũng ngồi đi.

- Ừ, thì anh ngồi đây nì.

- Mai cũng ngồi đây nì.

Hai đứa nhìn nhau bật cười rộn rã. Em nói:

- Hôm nay là ngày đặc biệt.

Hoàng Minh tròn mắt:

- Đặc biệt? Răng lại đặc biệt?

- Tại lần đầu tiên anh tới Mai vào buổi tối.

- Mai vui không?

- Mai hơi bất ngờ… nhưng vui lắm.

Hoàng Minh khẽ nắm lấy tay em:

- Mai Liên, tối nay tới tìm Mai, anh cũng có một chuyện muốn nói với Mai.

Em hồi hộp.

- Chuyện chi rứa anh?

Lời Minh thật nhỏ qua tiếng gió rì rào:

- Ngày mai anh đi công tác Saigon.

Em nghe lòng hụt hẫng:

- Mai… anh đi Saigon à? Anh đi có lâu không?

Hoàng Minh âu yếm nhìn em.

- Anh đi độ nửa tháng, cũng không lâu lắm đâu Mai.

- Mai buồn ghê.

- Anh nào khác chi Mai, sẽ có những ngày dài thương nhớ nhau và hai buổi chủ nhật thật lòng cuồng điên vì không gặp mặt.

- Nhớ viết thư cho Mai.

- Anh sẽ điện thoại cho Mai mỗi ngày.

Lòng em lạnh không cùng, mắt em nghe nồng cay, môi em run hơi thở, mười lăm ngày đối với em chắc sẽ dài lê thê. Hoàng Minh nhìn sâu vào mắt em:

- Mai Liên, anh định chuyến này về Saigon gặp gia đình, anh sẽ thưa chuyện tụi mình cùng ba má. Mai Liên chịu không?

Em lúng túng:

- Ơ, anh nói chi mau rứa?

Hoàng Minh cười dịu dàng:

- Phải nói chớ Mai. Nếu không có chuyến công tác, chắc là anh sẽ viết thư trình bày với ba má đó. Mai Liên nờ, ngó Mai Liên thùy mị như vậy chắc ba má bằng lòng lắm.

Em tò mò:

- Anh Minh, anh có nhiều chị không?

Minh kể:

- Gia đình anh gồm 4 người. Người anh cả của anh mất rồi vì bệnh ung thư máu, anh thứ nhì, rồi đến một người em trai và một cô em gái. Ba anh là công chức hồi hưu.

Em cúi đầu:

- Mai lo ghê.

Hoàng Minh khẽ nâng cằm em:

- Mai đừng lo mà ốm người đi chừ. Má anh dễ lắm, vả lại, Mai dễ thương ri, ai mà ghét cho được.

Em lắc đầu:

- Mai lo chuyện khác kia.

- Mai lo chi?

Em run run nói với Hoàng Minh:

- Anh Minh, Mai là con của Chúa, nếu yêu Mai, anh có chịu phép rửa tội không?

Minh quả quyết:

- Lẽ dĩ nhiên, anh biết, Mai khỏi cần nhắc.

- Mai... Mai sợ ba má anh… mấy người xưa quan niệm không dễ dàng như bọn trẻ đâu.

Minh siết mạnh tay em:

- Anh sẽ cố gắng thuyết phục, Mai đừng lo nghĩ chi hết a, nghe Minh cười tươi Thôi đừng nhăn nhăn mặt như rứa nữa, xấu lắm, cười lên cho anh coi nờ.

Em cắn môi:

- Mai không cười mô. Ngày mai anh đi rồi mà cười chi.

- Anh đi rồi anh lại về, kỳ này anh đi một công hai việc, anh sẽ đem lại tin vui cho Mai. Thôi anh về sửa soạn hành lý.

- Anh đi gấp ghê.

- Nhà binh mà Mai, anh vừa mới nhận được lệnh hồi chiều.

Em nhẹ thở dài:

- Anh đi bình an. Ngày ngày Mai sẽ cầu nguyện Chúa ban phước lành cho anh.

Hoàng Minh bước đi, em dừng lại, Hoàng Minh hỏi:

- Mai không tiễn anh ra cổng?

Em lắc đầu, em cúi xuống đất nhìn đám lá vàng khô.

Hoàng Minh đến bên em:

- Mai dàu dàu rứa làm răng anh đi cho nổi.

Em ngước lên anh, mi cay nồng:

- Mai thấy buồn buồn, rứa thôi, Mai vui ngay mà, anh về đi, Mai không dám kéo dài giây phút tiễn đưa.

Em quay lưng chạy ngay vào phòng, úp mặt lên gối mặc cho dòng lệ nóng tuôn trào. Minh ơi! Anh đi rồi anh lại về nhưng sao Mai chẳng muốn anh đi chút nào cả.

________________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG VI

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016

CHƯƠNG IV_TIẾNG DƯƠNG CẦM


CHƯƠNG IV


Lễ sinh nhật của chị Mỹ Liên được tổ chức thân mật tại phòng khách nhà em. Chị mời toàn bạn bè của chị nên em chẳng quen ai, hình như có cả Hoàng Minh nữa. Em giúp chị Sáu rửa rau và sắp đồ ăn vào dĩa, áo quần xốc xếch khiến chị Mỹ phải kêu lên:

- Ngó Mai Liên tề, bỏ đó cho chị Sáu, lên sửa soạn đi chớ, các bạn của chị gần đến rồi đó.

- Thôi, chị cho em xin đi, em không ra mô. Bạn của chị lạ hoắc.

- Lạ chi mà lạ, có chị Minh Hằng, chị Cẩm Phương, thế nào họ cũng hỏi thăm em mà.

Em lấy dao gọt khoai tây:

- Thì khoan đã, để em giúp chị Sáu một chút kẻo tội, từ sáng đến chừ chị làm việc luôn tay.

- Me cũng có làm với chị ta chớ bộ.

- Me chỉ cách làm thôi, rồi mẹ sang nhà O Hiến, chắc tối ni me về trễ, me dặn em rứa.

Chị Sáu nhắc chiếc nồi to trên bếp xuống, mồ hôi nhễ nhại:

- Cô Mai, cô Mai, múc ra dĩa dùm tôi một tí, tôi còn lo mấy con gà quay nữa.

Chị chạy đến lò ga, dỡ nắp ra nhìn, mặt mày nhăn nhúm.

- Trời ơi, mai chừ mà chẳng thấy vàng.

Em nhắc:

- Thì vặn ga lên một tí.

Chị Mỹ Liên quay lên nhà trên:

- Mau lên chơi với chị nghe Mai Liên.

- Dạ, anh Lâm mấy giờ về chị?

-Anh nói với chị trễ lắm là bảy giờ.

Em sắp xà lách ra dĩa, rồi xắt cà chua thành từng khoanh sắp chung quanh:

- Chị Sáu, tui gọt khoai tây xong rồi nì, răng chưa chịu chiên đi.

Chị Sáu lại nhờ:

- Tui bắc chảo rồi nơi tề, cô làm ơn chiên dùm tui một xí, tui còn chặt mấy con gà ni, sợ trễ rồi cô Mỹ la.

Em nhăn mày:

- Thôi chị ơi, chị nhờ chi mà nhiều rứa, tui mệt lắm rồi để tui đi tắm cái đã.

Chị Sáu năn nỉ:

- Thôi mà cô, cô chiên dùm tui một chút mà.

Thấy gương mặt chị méo mó đến tội nghiệp, em nói:

- Tui chiên cháy ráng chịu nghe.

Em trở về phòng nằm đọc sách, chị Mỹ đi vào:

- Anh Lâm mới gọi điện thoại về, anh nói anh bận một ca mổ nghiêm trọng, chắc không về dự lễ sinh nhựt của chị kịp, Mai Liên nờ.

Em ngồi dậy:

- Rứa à, buồn ghê hí.

Có tiếng đoàn xe tắt máy rộn ràng trước sân, chị Mỹ chạy ra:

- Chắc các bạn của chị đến. Mai Liên mau ra nghe.

Em xếp tờ báo úp lên mặt, nằm im lắng nghe tiếng nhạc từ chiếc máy Akai ngân vang dìu dặt ngoài phòng khách… tiếng nói chuyện lao nhau xen lẫn tiếng cười trong trẻo đưa em vào giấc ngủ chập chờn… chị Sáu ngập ngừng lay nhẹ vai em:

- Cô Mai, cô Mai.

Em hất tờ báo sang một bên:

- Chi rứa, Mai chừ mệt bắt chết, để người ta ngủ một tí nờ.

Chị Sáu rụt rè:

- Cô Mỹ biểu tui vô kêu cô, bắt đầu tiệc rồi.

Em ngồi lên:

- Để tui ăn sau cũng được mà.

Chị Sáu nài nỉ:

- Cô ra để cô Mỹ la tôi chừ.

Em chải sơ mái tóc, mặc chiếc áo dài lụa vàng rồi bước ra phòng khách.

Tiếng chị Minh Hằng kêu:

- Mai Liên nơi tề, biểu diễn một bản đàn đi cô bé.

Có tiếng một người bạn trai của chị Mỹ:

- Nghe đồn em của Mỹ Liên đàn hay lắm.

Em luống cuống, em mỉm cười, em e ấp ngồi xuống chiếc ghế ngoài cùng, một tiếng nói ấm êm thoảng nhẹ bên tai:

- Mai Liên, nãy giờ anh đợi Mai Liên muốn… chết luôn.

Em ngước nhìn Hoàng Minh, mắt long lanh dưới ánh đèn như hai vì sao sáng:

- Mai Liên làm chi ở nhà trong mà lâu rứa?

Em đáp nhỏ:

- Mai… phụ chị Sáu làm bếp.

- Nãy giờ, thức ăn đã dọn lên rồi, răng Mai Liên không ra, Mai Liên quên… là hôm nay có anh à… Anh chờ Mai Liên dài cả cổ.

Em cười không nói dù em rất muốn nói rằng "Hoàng Minh ơi, thật anh mong em hơn cả chị Mỹ nữa sao?"

Mỹ Liên mời tất cả ngồi vào bàn. Các bạn của chị Mỹ cứ xôn xao.

- Phải thưởng thức tài nghệ của cô Mai Liên trước, rồi hãy tính chuyện nhập tiệc.

- Ừ, đúng đó, Mai Liên đàn một bản cho các anh chị nghe đi Mai Liên.

Em ngồi lặng thinh, cúi đầu:

- Em… em không thuộc bài chi hết.

Chị Mỹ Liên đến bên chiếc dương cầm, mở nắp ra:

- Mai Liên chìu ý các bạn của chị chút nờ, ngày vui của chị, Mai Liên đừng từ chối mà xui chị chừ.

Hoàng Minh ngồi cạnh em nói vào:

- Mai Liên mạnh dạn lên đàn đi, sợ chi.

Em xây ra anh:

- Mai ngại quá, Mai chưa dượt trước bài chi cả.

- Mai đàn bài "La vie en rose" tặng Mỹ Liên là hợp với ngày ni lắm.

- Mai... Mai quên mất một đoạn.

Hoàng Minh nói có vẻ tiếc:

- Giá biết trước có Mai Liên đàn,, anh đã mang vĩ cầm theo phụ họa.

-Dạ, Mai đâu có ngờ.

Các bạn của chị Mỹ Liên lại dục:

- Mau lên Mai Liên!

Chị Minh Hằng cầm tay em kéo lên:

- Thôi đứng lên cô bé, ngày vui của Mỹ Liên mà.

Em đành đứng dậy, nói lí nhí:

- Em xin đàn bản…

Em nhìn về phía Hoàng Minh, anh âu yếm nhìn lại em, mỉm cười khuyến khích. Em nghe lời Minh đàn bản "La vie en rose" để tặng chị Mỹ Liên.

Sau tràng pháo tay nồng nhiệt, em ngồi xuống bên những phím đàn trắng nuột, lướt nhẹ đôi tay… em đàn một cách miễn cưỡng, em đàn không chút say mê, em đàn quen thuộc như cái máy…

Những âm thanh đã trở nên lạc lõng, từng cung bậc bổng trầm sao cô lẻ buồn tênh..

Nhưng rồi cũng đàn được hết bài, em nhận được rất nhiều tiếng khen nhưng em vẫn không vui bằng khi nghe lời phê bình thành thật của Hoàng Minh.

- Hôm nay Mai Liên đàn hơi lúng túng, chắc tại đông người lạ quá rồi Mai xúc động phải không?

Em ngồi xuống ghế:

- Dạ, có lẽ rứa.

- Mai Liên phải tập lần cho quen đi, đến khi tốt nghiệp Mai Liên cũng phải biểu diễn trước đám đông vậy.

Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí thân mật. Đến giờ cắt bánh, mọi người lại đề nghị ra mục hát xướng tặng chị Mỹ Liên. Anh Lâm cũng vừa về đến, có cả anh Bằng nữa. Vừa thấy em, anh Bằng vồn vã hỏi:

- Mai Liên, mai chừ vui chớ?

Em thản nhiên dạ nhỏ. Bên cạnh em đã có Hoàng Minh rồi, em nào còn để ý đến ai nữa.

Anh Bằng lên tiếng:

- Tôi xin long trọng giới thiệu với quí vị, trong số bạn bè của Mỹ Liên hiện diện hôm nay, có một người hát rất hay, vậy tôi xin đề nghị người đó hãy hát tặng Mỹ Liên một bài: đó là anh Hoàng Minh.

Những nụ cười, những đôi mắt đổ dồn về phía Hoàng Minh, em bắt gặp đôi mắt long lanh của chị Mỹ Liên như hai hạt ngọc trai sáng ngời.

Hoàng Minh nói nhỏ với em:

- Mai Liên đệm dương cầm cho anh, nghe.

Em vui vẻ gật đầu. Hoàng Minh đứng lên:

- Tôi xin hát bản "Hoài cảm" của Cung Tiến để tặng Mỹ Liên, với tiếng đệm dương cầm của Mai Liên.

Em cũng đứng lên cùng Hoàng Minh bước đến bên đàn. Giọng Hoàng Minh ấm và buồn như từng buổi chiều lang thang u hoài đếm lá thu mưa "… lòng cuồng điên vì nhớ, ôi đâu người...đâu ân tình cũ, chờ hoài nhau trong mơ nhưng có bao giờ thấy nhau lần nữa. Một mùa thu xa vắng…"

Em trở về bàn, các bạn chị Mỹ lần lượt lên hát mừng sinh nhựt thứ hai mươi mốt của chị . Anh Bằng tìm cách kéo Hoàng Minh ngồi xa em ra, anh cứ gọi mãi:

- Hoàng Minh, ngồi một chỗ hoài rứa, tới đây nhập bọn với tụi này nói chuyện chơi cho vui nờ.

- Hoàng Minh, có chuyện bí mật, tới đây tao nói cho nghe.

Cạnh anh Bằng anh Lâm lặng lẽ nhìn em ríu rít bên Hoàng Minh bằng ánh mắt thông cảm sâu xa. Anh cứ thúc vào hông anh Bằng:

- Mi ồn ào quá đi, để Hoàng Minh tự do nờ.

Có lẽ hơi chột dạ, Hoàng Minh đành bước về phía dãy bàn anh Lâm sau khi nói khẽ với em:

- Mai Liên chờ anh một tí nghe!

Chị Mỹ đến bên em:

- Mai Liên, vào nói với chị Sáu lấy thêm nước đá đi.

Em đi vào nhà trong sai chị Sáu lấy thêm đá. Rồi em bước ra vườn, em đi lang thang trên con đường sỏi trắng dẫn về phía cổng; trong phòng khách, tiếng đàn hát tươi vui vẫn tiếp tục rộn ràng. Em nghe hơi nhức đầu, em thẫn thờ đến ngồi bên thành hồ nuôi cá, nhìn đăm đăm vào mặt nước long lanh phản chiếu ánh sao trời, tiếng chân người lao xao trên lối sỏi, gió nhẹ cuốn những cánh lá vàng xô đuổi nhau bay…

- Mai Liên.

Em giật mình:

-Ơ…

Giọng Hoàng Minh thật chùng:

- Anh đây.

Em ôm hai tay trên ngực.

- Chúa ơi, anh làm Mai hoảng vía.

Hoàng Minh đến ngồi bên em:

- Răng tự nhiên Mai Liên bỏ ra đây ngồi rứa?

- Mai cảm thấy nóng nực, nhân tiện chị Mỹ sai vào lấy đá, Mai trốn ra đây cho thoải mái.

Hoàng Minh nhìn em.

- Không có Mai Liên, anh cũng chẳng thích ngồi trong đó. Mai Liên nì, Mai Liên không giận anh chớ?

Em nhíu mày ngạc nhiên:

- Giận? Mà giận chuyện chi rứa?

Hoàng Minh cười thật dễ thương:

- Hồi nãy vì lịch sự, anh phải tới bàn anh Lâm và anh Bằng, để Mai Liên ngồi một mình, anh không yên tâm chút mô hết. Rồi thấy Mai Liên bỏ vào nhà trong, chờ hoài không thấy Mai Liên ra, anh ngồi lại không yên, anh bỏ ra vườn đi lang thang, không ngờ gặp Mai Liên, Mai Liên đừng nói dối anh nghe.

- Nói dối chi anh?

- Nói dối... là Mai Liên không giận anh đó.

Em lắc đầu nhanh:

- Thiệt mà, Mai không giận chi anh hết a.

Hai đứa yên lặng ngồi bên nhau. Không gian như chìm đắm. Thời gian như ngừng trôi.

- Mai Liên.

- Dạ.

- Mình quen nhau được bao lâu rồi, Mai Liên có nhớ không?

Em ngập ngừng:

- Dạ… cũng hơn nửa năm.

- Anh có cảm tưởng như chúng mình đã quen nhau từ muôn kiếp trước.

Em cúi đầu, mân mê làn men trắng lát trên thành hồ. Mặt em nóng bừng, tâm hồn em xao xuyến kỳ lạ, Hoàng Minh chợt nắm lấy bàn tay em:

- Mai Liên.

Em run lên:

- Dạ. Anh kêu chi Mai?

Lời Hoàng Minh chất ngất đắm say:

- Anh muốn nói với Mai là, đời anh không thể thiếu được Mai.

Em lạc vào giấc mơ hồng khi Hoàng Minh nâng bàn tay em lên môi:

- Mai Liên, hãy trả lời anh đi, hãy nói rằng Mai cũng yêu anh đi.

Sự việc xảy đến quá đột ngột làm em sững cả người. Hoàng Minh là bạn của chị Mỹ Liên kia mà sao anh lại yêu em, lạ lùng hơn nữa là chị Mỹ Liên đẹp hơn em, khôn ngoan lịch thiệp hơn em gấp bội, Hoàng Minh ơi, anh đã hỏi kỹ lòng anh chưa?

- Mai Liên, nói đi em.

Em lại bàng hoàng:

- Mai… Mai... anh Minh, anh nói thiệt hả?

Hoàng Minh tha thiết:

- Mai đừng hỏi vậy mà anh buồn, chuyện trăm năm đâu phải là chuyện chơi. Chưa bao giờ anh thật với lòng anh bằng lúc này.

Tim em đập thật mạnh, môi em cuống lại, em không nói được một câu nào, Hoàng minh mân mê những ngón tay thon mềm của em.

- Mai Liên bắt anh chờ lâu rứa, nói đi Mai.

Các bạn chị Mỹ Liên túa ra sân, tiệc tan hồi nào em và Hoàng Minh không hay không biết. Ánh đèn pha chấp chóa từ những chiếc Honda vừa nổ máy càng làm em ngồi chết sững bên Minh. Trời ơi, nếu mà mọi người thấy được em và Hoàng Minh đang ở cạnh nhau giữa một nơi vắng vẻ như thế này, chắc là em mắc cỡ đến chui xuống đất, không dám nhìn mặt một ai đâu. Hoàng Minh vẫn thản nhiên.

- Các bạn Mỹ Liên đang về kìa, mình nên đến với họ một chút.

Em vẫn ngồi yên như tượng đá, Hoàng Minh dìu vai em đứng lên:

- Đi với anh.

Em đứng dậy, vuốt thẳng nếp áo dài:

- Thôi, Mai dị lắm. Anh cho Mai vô nghe.

Em dợm bước nhưng bàn tay Hoàng Minh đã giữ em lại:

- Mai Liên chưa trả lời anh.

Em hứa bừa:

- Ngày mai, Mai sẽ trả lời anh.

- Sáng hay chiều?

Em nói đại:

- Chiều. Thôi Mai vô bằng ngã sau nghe, anh đừng giữ nữa đó.

Hoàng Minh siết chặt tay em trước khi buông ra:

- Chúc Mai Liên đêm nay ngủ ngon, nhiều mộng đẹp và… nhớ nghĩ đến anh nghe.

_______________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG V

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2016

CHƯƠNG III_TIẾNG DƯƠNG CẦM


CHƯƠNG III


Hoàng Minh đang đứng cạnh em, hiên ngang trong bộ quân phục. Chiếc cằm vuông cương nghị, làn môi tươi, đôi mắt sáng ngời ẩn dưới làn đôi mày rậm, anh đưa tay vuốt những sợi tóc phiêu bồng lòa xòa trước trán:

- Mai Liên đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?

Em vẫn ngẩn ngơ nhìn Hoàng Minh, trông anh có vẻ nghệ sĩ hơn là một quân nhân. Nắng mai hồng soi vào khung cửa, điểm hoa lên mắt, lên vai áo Minh.

Hoàng Minh mở nắp hộp đàn của anh:

- Mai Liên biết bài "Nocturne" không?

Tim em vẫn còn đập mạnh:

- Dạ biết... nhưng Mai chưa có dượt lại , bữa trước…

Hoàng Minh ngắt lời:

- Tôi nhớ chứ, bữa trước, Mai Liên dặn tôi tập bài "Tristesse" và "Tiếng Dương Cầm" phải không?

Em gật đầu:

- Rứa răng anh hỏi Mai bài "Nocturne"?

- Bài đó tôi thích lắm, chủ nhật sau chúng ta hòa bài "Nocturne" nghe.

- Dạ để Mai tập đã. Mai còn yếu lắm.

Hoàng Minh lấy đàn và Archet ra:

- Mình bắt đầu bài "Tiếng Dương Cầm" đi Mai Liên. Mới đầu tiên mình chưa quen nhịp, Mai Liên đàn trước đi, tôi sẽ hòa theo.

Em mở nắp đàn, em bâng khuâng lướt tay lên hàng phím ngà, em không còn là em nữa, em tan biến vào vùng không gian bát ngát xanh… em đi vào giấc mơ huyền hoặc... em lạc giữa rừng thông… em chạy lên đồi cỏ... mưa phùn rơi ướt vai non... mưa phùn kết mộng trên làn tóc tơ rối bời lộng gió. Tiếng vĩ cầm Hoàng Minh mơ hồ dìu dặt , em nghe cả tiếng hơi thở anh pha trộn vào những cung bậc êm đềm, thiết tha quyện vào tiếng hát em: "… nhớ đêm nào tình xuân ngất ngây, mưa phùn rơi rơi ướt vai, đi mãi tìm ai yêu đàn… bước chân lạc nơi đây chốn nào, trên lầu ai kia ngất cao, vang tiếng dương cầm thiết tha…"

Sáng chủ nhật hồng cho mộng mơ đơm trái, sáng chủ nhật đầu tiên trong đời em thôi mặc cảm cô đơn. Gió hiền hòa phất phơ tấm màn cửa thiên thanh, ve vuốt bó lay-ơn hồng khoe sắc thắm trong chiếc bình thủy tinh lấp lánh nắng thu vàng. Bản "Tristesse" của Chopin sầu muôn thuở, khúc nhạc của biệt ly, tuyệt vọng, của tình yêu đầu đời hoen nước mắt thương đau… lòng em chùng xuống, nghẹn ngào dâng lên khoé mi, em gửi tâm hồn mình vào những ngón tay mềm xoay luân vũ từng phím ngà bật lên ngàn tiếng khóc thê lương.

Em gục đầu xuống phím đàn khi bản nhạc vừa chấm dứt, Hoàng Minh gọi khẽ:

- Mai Liên.

Em ngồi thẳng dậy, mi mắt cay cay, em cười chữa thẹn:

- Bản nhạc thê thiết quá.

Hoàng Minh trầm ngâm:

- Mai Liên thích nhạc buồn?

- Không hẳn rứa, nhưng Mai yêu bài "Tristesse" nhất.

Hoàng Minh nhìn em chăm chú.:

- Nước mắt còn đọng trên khóe mắt Mai, trông nét mặt Mai còn âu sầu lắm, nên ngưng đàn một tí cho khuây khỏa.

Em lấy tay thấm nhẹ lên mắt:

- Tính Mai chi lạ ghê, cứ mỗi lần nghe một bản nhạc buồn hay xem một đoạn phim cảm động, là Mai không ngăn nổi nước mắt… Như rứa, Mai... Mai có lãng mạn lắm không anh Minh?

Hoàng Minh tựa tay lên mặt đàn, anh vẫn nhìn em:

- Không, tại tính Mai đa sầu đa cảm đó thôi. Mà con gái là phải rứa, có đa sầu đa cảm mới sống thật với tâm hồn của mình. Tôi rất... mến những người như vậy. Dừng một lát anh bảo Bây giờ muốn quên sầu đi, Mai Liên nên dạo một bản nhạc thật tươi.

Em chán nản lắc đầu:

- Tự nhiên, Mai không thích đàn nữa.

Hoàng Minh bước về phía salon:

- Vậy để đến chủ nhật sau, mình lại tiếp tục nghe Mai Liên. Đừng nên chọn nhạc buồn nữa.

Em vui vẻ nói với Minh:

- Lần ni, Mai để cho anh chọn đó.

Ánh mắt Hoàng Minh ngời sáng:

- Nhạc vui nghe.

- Tùy anh mà.

Hoàng Minh ngả lưng vào nệm ghế, suy nghĩ một lát rồi nói với em:

- Tuần sau mình hòa bài "La vie en Rose" nghe.

Em gật.

- Dạ bài đó Mai cũng thuộc.

- Tôi có nhiều bài nhạc tươi lắm,, để rồi tôi đưa cho Mai dượt trước nghe.

Em hỏi Minh một câu thật ngớ ngẩn:

- Anh không thích Mai dạo nhạc buồn hả?

Nụ cười Hoàng Minh rung nhẹ tim em.

- Mai đàn nhạc buồn thành công lắm. Nhưng chắc không bao giờ tôi quên được đôi mắt trong suốt ngây thơ của Mai chợt rướm lệ khi khúc nhạc buồn Chopin vừa dứt. Ở tuổi của Mai, khoan tìm đến nỗi buồn đã…

- Mai đâu có thích buồn, tại bản nhạc chớ bộ…

Hoàng Minh xếp chiếc vĩ cầm vào hộp:

- Tuần sau, mình hòa nhạc vui, nghe Mai Liên.

Em nhìn Minh tần ngần:

- Anh về à? Anh không đợi chị Mỹ của Mai à?

- Thôi, cũng đã đến giờ tôi ghé qua bệnh viện có chút việc. Hẹn Mai Liên tuần sau nghe.

Chị Mỹ vừa đi phố về:

- Kìa anh Minh, ở lại chơi đã nờ.

- Mỹ Liên, đi mô về đó?

- Mỹ đi lễ rồi ghé phố luôn, anh vô nhà chơi một chút rồi về.

Em rút ra nhà sau để cho hai người nói chuyện nhưng em chỉ thấy chị Mỹ đi vào một mình:

- Hòa đàn vui không Mai?

- Dạ vui, anh Minh còn ngoài hả?

Chị Mỹ vứt chiếc xắc lên bàn:

- Về rồi.

Giọng chị Mỹ hơi xẵng, chị nhìn em lơ đãng:

- Hoàng Minh tới đã lâu chưa?

Em lấy kẹp quấn vội mái tóc lên cao:

- Lâu rồi chị. Hồi chín giờ rưỡi, khi em mới đi lễ về.

- Em đi lễ với ai?

Em hơi ngạc nhiên nhưng cũng trả lời:

- Em vẫn đi lễ sớm một mình như thường lệ.

Chị Mỹ với tay lấy chiếc khăn lông rồi đi vào nhà tắm.

- Rứa à.

Sao tự nhiên chị Mỹ lại có cử chí lạ lùng ghê. Em có cảm tưởng như chị đang ghen với em. Hoàng Minh đến gặp em suốt cả buổi sáng, nhưng khi chị Mỹ mời anh nán lại nói chuyện với chị, anh lại chối từ… Có thể chị Mỹ đã bị chạm tự ái… mà cũng có thể chị đang… yêu Hoàng Minh. Lạy chúa, nếu con cũng cảm thấy mến thương người con trai ấy, con có phạm tội chiếm đoạt người yêu của chị mình không? Em bật chiếc quạt trần và lả người xuống ghế xích đu, thời gian lặng lẽ trôi qua trong buổi trưa đầu thu im vắng… em nghe hồn mình còn vương vấn cảm giác lâng lâng dịu vợi, nâng niu đôi bàn chân lướt nhẹ trên cung nhạc bồng bềnh... thoang thoảng đâu đây lời nói ấm êm : "Chắc không bao giờ tôi quên được đôi mắt ngây thơ của Mai rớm lệ khi khúc nhạc buồn Chopin vừa dứt. Ở tuổi của Mai, khoan tìm đến nỗi buồn đã..." Nhưng nỗi buồn đang dần đến với em đây Minh, anh bước vào đời em thật tình cờ như gió chiều mơn man sóng lúa, như ánh dương hồng tô thắm quãng đường mai… nhưng anh không phải là của em, ngọn gió chiều rồi tan biến, ánh dương hồng rồi tắt lịm đưa bóng tối u buồn vây lấp quãng đường mai.

Chị Mỹ Liên vứt chiếc khăn tắm trên bàn, nói trổng:

- Dậy ăn cơm đi rồi ngủ.

Biết chị đang bực mình, em cố gượng cười:

- Đợi ba me và anh Lâm đã chứ?

Chị Mỹ đi về phía phòng ăn:

- Cả nhà trưa ni không ai ăn cơm hết, anh Lâm chiều mới về, ba me đi ăn tiệc.

Em đứng dậy theo sau chị Mỹ, chị Sáu đang xới cơm so đũa:

- Trưa ni chỉ có hai cô.

Em cười:

- Nhà vắng kể cũng buồn chị Sáu hí.

Chị Mỹ bĩu môi.

- Mi thì ngày ni vui chớ buồn chi.

Em im lặng. Chị Mỹ cũng im lặng từ đó. Em muốn nói chị đừng hiểu lầm em, nếu chị yêu Hoàng Minh, em sễ cố quên anh ấy đi. Tại chị chứ đâu phải tại em, chị khuyên em phải nên giao thiệp với bạn trai cho quen mà, đừng cù lần, đừng ru rú mãi trong nhà làm con gái cấm cung, xưa như quả đất rối… nhưng em vẫn ăn năn, em vẫn mang mặc cảm tội lỗi khi lỡ buông thả cho tình cảm của mình nghiêng quá nhiều về Hoàng Minh.

Chị Mỹ chỉ ăn một chén cơm rồi bỏ đũa đứng lên, em hỏi:

- Chị ăn ít rứa?

- No rồi.

Chị xô ghế đứng dậy, em nghẹn ngào cúi nhìn chén cơm lỡ dở, không biết em nuốt có hết nổi không đây.

*

Hoàng Minh, em không thể nào quên được anh. Ba tháng trời quen nhau với mười hai lần gặp gỡ, nắng hiền ngoan soi êm vườn lá thắm, mỗi sáng chủ nhật hồng, ngàn cung bậc vươn cao. Những nốt nhạc quyện vào nhau từng âm thanh trầm bỗng cho tim em tim anh cùng rung nhẹ một cung đàn… Em mỉm cười một mình khi nhớ đến những lời em đã viết trước đây cho Hoàng Oanh: "Chưa có một hình bóng mô lọt vào quả tim chì của tao hết." Vậy mà, bây giờ tao đã thay đổi rồi đó Oanh, quả tim chì của tao đã nặng thêm vì một bóng hình, đố mi biết ai? Thôi tao giấu, nhất định giấu, đợi cho đến khi nào mi cũng yêu, chừng đó tao sẽ "tâm sự" hết cho mi nghe. Chịu không? Bằng lòng không Oanh? Mà không chịu cũng chả được! Không bằng lòng cũng chả được nốt, vì tao nhất định giấu mi mà.

Chủ nhật nào Hoàng Minh cũng đến nhà dạo đàn với em và em có cảm tưởng như anh là bạn của riêng em mà thôi. Đúng Hoàng Minh làm cùng chỗ anh Bằng và anh Lâm. Anh Lâm có gặp Hoàng Minh một vài lần tại nhà, nhưng hình như hai người không hạp tính, nên anh Lâm chỉ bắt tay Hoàng Minh chào hỏi vài câu rồi bỏ vào nhà trong. Chị Mỹ Liên thì ít khi có nhà vào sáng chủ nhật, đó là thì giờ chị dành vào những cuộc bát phố, sắm sửa hoặc đi ciné với bạn bè. Có một lần, chị Mỹ mệt trong người nên đi lễ sáng xong, chị về nhà ngay. Chị gặp Hoàng Minh vừa mang đàn đến, chị mời Hoàng Minh ngồi chơi, chị nói chuyện tíu tít, chị sai em làm hai ly nước chanh cho chị và Hoàng Minh.

Em bưng ly nước ra, em vừa quay lưng thì Minh gọi:

- Mai Liên.

Em dừng lại, nhìn anh:

- Dạ.

- Mai Liên đã tập lại bản Nocturne chưa? Tuần trước tôi có dặn….

Em gật:

- Dạ rồi… nhưng còn hơi ngợ, tại tuần ni Mai bận lo bài thi cá nguyệt.

Hoàng Minh đứng lên, anh thản nhiên như không có chị Mỹ Liên trước mặt:

- Mình hòa thử xem, Mai Liên.

Em thấy chị Mỹ thoáng nhíu mày:

- Anh Hoàng Minh say sưa đàn quá hí, thì ngồi nói chuyện với Mỹ đã nờ.

Hoàng Minh mở hộp đàn, so dây:

- Nói chuyện cũng rứa thôi, bây giờ mời Mỹ Liên ngồi nghe tôi và Mai Liên hòa đàn, thú hơn nhiều.

Chị Mỹ lặng người, đôi mắt đẹp của chị quắc lên, nhưng có lẽ vì lịch sự, chị gượng cười:

- Anh và Mai Liên đàn đi, Mỹ nghe đây.

Khi những cung bậc trầm bổng đã dâng lên thì hồn mình cũng chấp cánh bay theo… tiếng đàn em và Minh thánh thót rơi tròn những hạt hồng sương ngọt, từng sợi tơ vàng quấn quít bên nhau... em quên hết thực tại, Minh quên hết thực tại, chỉ còn thế giới của âm thanh ru hai đứa lâng lâng, ru hai đứa chơi vơi vào ý nhạc trữ tình... Chị Mỹ Liên đã ra khỏi phòng khách tự bao giờ, tiếng reo của anh Bằng đưa em rời giấc mơ xanh:

- Ủa, Hoàng Minh, ông tướng quen với Mai Liên hồi mô rứa?

Anh Lâm bước vào sau:

- À, tôi quên nói chuyện với ông, Hoàng Minh cũng là bạn của Mỹ Liên và Mai Liên nhà tôi đó.

Hoàng Minh cười:

- Chủ nhật mô tôi cũng đến hòa đàn với Mai Liên.

Anh Bằng liếc nhìn em rồi nói với Hoàng Minh:

- Hèn chi sáng chủ nhật là ông biệt tích, lại nhà rủ đi chơi cả chục lần không gặp.

Em cảm thấy khó chịu vì sự hiện diện của anh Bằng, hình như anh có vẻ không thích em ngồi gần Hoàng Minh, nét mặt anh đăm đăm và nãy giờ không thèm hỏi em một tiếng nào, em nói với Hoàng Minh:

- Thôi để Mai nghỉ sớm một bữa, anh tới nói chuyện với mấy anh nớ nghe.

Em đi ra vườn, nhặt mấy đóa hoa ngọc lan rụng vương vãi trên lối đi. Những cánh trắng thon mềm còn phảng phất hương thơm, em cài hoa lên tóc rồi leo lên ngồi trên một cành ổi thấp, ngước nhìn những tàng lá xanh xanh lung linh bóng nắng. Ổi vườn nhà em còn nhỏ xíu, chắc phải chờ đến mùa ổi sang năm mới có thể ăn được, nhãn cũng vậy, năm nay trái ra ít và bằng đầu ngón tay, chẳng ai chịu lồng, nên đành làm mồi cho lũ chim hoang. Nhà chỉ còn mấy cây trứng gà là tốt, nhưng xui ghê, em lại ghét ăn giống trứng gà, mùi vị đã lạt lẽo vô duyên lại còn giây bẩn cả miệng.

Em nhìn về phía phòng mình, chị Mỹ Liên vừa hiện ra bên tấm màn cửa sổ màu xanh, chợt quay phắt vào khi thoáng thấy em đang vắt vẻo trên cành ổi. Em thở dài, thật chị Mỹ chả bao giờ chịu hiểu em, làm sao mà kiểm soát được những rung cảm chân thành của con tim, chị yêu Hoàng Minh thì em cũng có thể yêu Hoàng Minh được chứ, em nào muốn tranh giành người yêu với chị, còn Hoàng Minh nữa, biết đâu anh chỉ xem em và chị Mỹ như hai người em gái mà thôi.

Anh Bằng ra vườn tìm em, anh gọi thật lớn:

- Mai Liên!

Em hốt hoảng nhảy xuống đất:

- Trời, anh làm Mai hết hồn.

Anh Bằng víu một nhánh cây:

- Răng hồn Mai Liên mau hết rứa?

Em rùng đôi vai:

- Mai... tưởng ma.

Anh Bằng phá lên cười:

- Mai Liên nhát gan quá, ban ngày làm chi có ma.

Em quả quyết:

- Có chớ anh, nửa trưa đứng bóng ma hay hiện ra lắm.

Anh Bằng lại nhìn em cười, ánh mắt nửa chế diễu nửa đầm ấm thương yêu. Nhưng em không còn xao xuyến như buổi chiều nào gặp anh bên vườn nhà Hoàng Oanh nữa, phải chăng hình ảnh Hoàng Minh mới đích thực là bóng mát ru mềm hồn em.

Em hỏi anh Bằng:

- Anh Hoàng Minh về rồi hả anh?

Anh Bằng trả lời một cách miễn cưỡng:

- Chưa, đang nói chuyện với Lâm.

Rồi anh lại hỏi em:

- Mai Liên quen Hoàng Minh đã lâu chưa?

Em không giấu giếm:

- Dạ mới đây thôi, nhưng anh Minh là bạn của chị Mỹ chớ không phải của Mai mô.

- Rứa mà ngó anh chàng tâm đầu ý hiệp với Mai ghê hí.

Em hiền lành:

- Dạ tại vì anh Minh và Mai đều say mê âm nhạc.

- Răng lâu quá không thấy Mai qua chơi với Hoàng Oanh?

- Mai bận lắm, lại không có xe. Hơn nữa hai đứa gặp nhau ở lớp hàng ngày mà bày đặt thăm viếng làm chi.

Anh Bằng nhìn lên cành ổi, ngắt một nhánh lá xoay tròn trong tay:

- Anh vẫn hằng mong Mai Liên qua nhà chơi để anh được cái hân hạnh hái ổi hái đào cho Mai. Mai nì, cây xoài nhà anh cũng ra trái to ghê, mấy cô chắc ưa món xoài xanh chấm nước mắm đường lắm hí.

Em nuốt nước miếng, em quen thói nhõng nhẽo với anh Lâm:

- Anh khoe làm Mai bắt thèm, rứa mà anh không hái cho Mai.

Anh Bằng nói thật nhỏ:

- Bởi rứa anh mới mong Mai qua.

Em phụng phịu:

- Mai không rảnh nơi.

Có tiếng anh Lâm gọi.

- Mai Liên ơi!

Bỏ mặc anh Bằng bên cây ổi, em dạ lớn rồi chạy vào phòng khách. Anh Lâm đang tiễn Hoàng Minh ra cửa.

- Anh Hoàng Minh từ giã em đó.

Em nhìn Hoàng Minh, Hoàng Minh nhìn em:

- Hẹn tuần sau gặp lại Mai Liên.

Lại thêm bảy ngày mong nhớ, em xuyến xao:

- Dạ anh về, để Mai vô kêu chị Mỹ Liên.

Hoàng Minh xua tay:

- Thôi, nhờ Mai Liên nói lại dùm cũng được. À, tuần sau mình hòa lại bài Nocturne nghe, sáng nay mình đàn ít quá, vả lại tôi thấy Mai Liên chưa được rành lắm.

Em bào chữa:

- Tại Mai bận học thi cá nguyệt mà. Tuần tới Mai sẽ cố gắng.

_________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG IV
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>