Viết cho tuổi trăng tròn 12
Đến tuổi trăng tròn, có một cái tính bỗng dưng rất được phát triển, đó là tự ái.
Tự ái là lòng tự yêu mình, tự điển "bảo"thế (Tự: tự mình, ái: yêu mà lỵ). Định nghĩa như vậy tuy có gọn và sát nghĩa thật, nhưng không được rõ ràng cho lắm. Thực ra chính vì tự yêu mình mà ta không muốn bị người khác cho rằng mình thua sút ai, hoặc kém cỏi hơn ai về phương diện gì, và nếu vì một lý do nào đó, ta bị người khác cho là kém cỏi, xấu xa, lúc ấy gọi là bị chạm tự ái.
Thường thì kẻ ít người nhiều, người to kẻ nhỏ nhưng nói chung ai cũng giấu sẵn trong người một khối tự ái. Thực ra trẻ con cũng có tự ái của nó, tuy nhiên ở trẻ con, tự ái không gây ra những hậu quả đáng ngại cho lắm. Bị chạm tự ái trẻ con chỉ to miệng khóc hoặc ác liệt hơn tí nữa thì la hét ầm nhà, giơ tay giơ chân hay đấm đá vài cái, và rồi là xong, là yên chuyện. Ta cũng từng thấy những người đứng tuổi, khi tự ái bị tổn thương, họ vẫn bình tĩnh như không. Không phải họ không có tự ái hoặc tự ái của họ "yếu" quá đến cái độ không bùng lên được ; những người ấy thực ra đã biết đè nén tự ái, biết kiểm soát hành động của mình. Chỉ có chúng ta đây, tuổi đời bồng bột khiến chúng ta có những phản ứng rất mạnh khi bị chạm tự ái.
Tự ái có một cái lạ là lúc thường chả thấy nó đâu cả, nói cho hay hay một tí là nó trốn trong một xó xỉnh tối tăm nhất của trái tim. Tự ái cứ nằm bẹp ở đấy nếu không có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu vô tình hay cố ý người ta có hành động nào chạm vào nó, dù là chạm rất nhẹ, lập tức tự ái không ở yên vị trí nữa, nó "Hẹc quyn nổi giận" ngay, nó lồng lộn và đánh thức bộ óc bắt "bộ tổng tham mưu" này phải đưa ngay một phản ứng.
Chúng ta đã nghe nhiều câu trách, đại khái như: Cô X (hay cậu Y) nhiều tự ái quá!", hoặc những lời kêu gọi: "Chúng ta phải dẹp bỏ tự ái cá nhân để mưu lợi ích chung",,, Nghe những lời đó, chúng ta cứ nghĩ là tự ái xấu lắm và cảm thấy "đau khổ" khi phải mang nó trong mình. Thật ra cái bản chất của tự ái tốt hay xấu, có lẽ chúng ta cần phải làm một cuộc xét lại nếu muốn biết rõ thực hư.
Ta có thể quả quyết rằng tự ái, chính nó là một điều tốt và hợp lý, tuy nhiên, cần phải bảo vệ cái tốt và hợp lý ấy bằng một vài chữ nếu:
- Nếu tự ái được đặt đúng nơi, đúng lúc.
- Nếu phản ứng của tự ái được kiểm soát, và
- Nếu phản ứng ấy chỉ vì một mục đích chính đáng.
Sở dĩ ta có thể nói tự ái là một điều tốt và hợp lý, chính vì nó giúp con người tiến bộ, tự ái như một động lực giúp con người nói chung và đặc biệt là con người trẻ vươn lên mãi. Tự ái giúp ta thấy rõ khuyết điểm của mình, thấy rồi không phải là ngồi yên cam chịu mà là cố gắng hoặc hơn nữa: tận lực sửa chữa ; để cho không ai còn có thể khinh mình được, không ai còn có thể nói ra nói vào được nữa. Ta cứ thử tưởng tượng ra một người không có chút tự ái nào thật là chán phèo! Ai nói gì cũng mặc kệ, ai chê trách sao cũng ỳ ra đấy, thấy người ta tiến bộ còn mình thua sút dần mà vẫn dửng dưng! Đừng tưởng đó là một thái độ quân tử ; người quân tử chỉ bỏ ngoài tai những lời nói vô căn cứ, không bằng chứng, nhưng không bao giờ bỏ qua những phê bình chính đáng và bao giờ cũng có tinh thần cầu tiến.
Có lẽ chúng ta cần phải mổ xẻ mấy cái chữ "nếu" ở trên kia cho vấn đề nó sáng tỏ thêm ra. Muốn vậy cứ việc quan sát những vụ chạm tự ái mà coi. Tuổi đôi tám là chúa tự ái, và chính vì ai cũng nhiều tự ái cả nên cứ chạm tự ái nhau huỳnh huỵch. Chẳng hạn trong lớp có nhiều người học giỏi, ta tuy là người thông minh ra gì nhưng tại... thích đi bát phố, thích làm dáng quá mức đến nỗi quên cả học bài, thành thử bị liệt vào thành phần "hạ tầng cơ sở" trong lớp. Sau mấy tháng giữ mãi một thứ hạng gần như là "khiêm nhượng" nhất, ta mới bắt đầu để ý những tiếng cười rúc rích của đám bạn cùng lớp mỗi khi ta đi qua, đến những tia mắt nhìn ta như là diễu cợt, khinh khi. Ta mới bừng tỉnh, và nhân một lần không thuộc bài bị giáo sư la ó rầm trời trước tất cả lớp, nhất là lớp lại có mặt của những quí vị khác phái nữa, ngoài cái xấu hổ, ta bỗng cảm thấy có một cái gì bứt rứt trong người: tự ái vừa bị chạm phải, nó từ từ rời khỏi vị trí và bắt đầu lồng lộn lên. Đúng cái phút ấy, ta nhất quyết phải làm cho mọi người từ nay không được quyền la mắng, khinh khi mình nữa, nhất định phải tỏ ra ta đây cũng là một bậc tuy không thông minh quán chúng nhưng cũng không ngu si dốt nát gì. Chưa biết rồi đây sẽ hành động ra sao để chứng tỏ ta đây "đáng mặt anh hùng" nhưng phải nhận rằng ta đã tự ái đúng chỗ. Tự ái vì thấy mình kém cỏi, đáng tự ái lắm chứ!
Nhưng cái phản ứng của ta mới là điều quan trọng, nếu ta mù quáng bằng cách áp dụng đủ mọi mánh khóe, dù là bất chính để chiếm một thứ hạng cao trong lớp, như làm bài thì quay phim, đọc bài lại nhờ bạn nhắc, như thế phản ứng của ta không được kiểm soát và do đó tự ái của ta cũng hóa ra không tốt nữa. Đó là chưa kể trường hợp tự ái xằng để cãi lại thầy nếu là nữ sinh hoặc dám "chơi hỗn" với thầy nếu là nam sinh. Trái lại sau cái ngày "đau buồn" đáng ghi nhớ ấy, ta nhất định "phục thù" bằng cách bỏ bớt giờ đi bát phố, bớt giờ may sắm áo quần để chăm chỉ học thì đó là một phản ứng tốt và tự ái của ta nó trở nên chính đáng.
Cuối cùng, sau giây phút bồng bột, quyết học thật hăng để các bạn "lé mắt chơi", nếu biết suy nghĩ kỹ thêm và tự đặt lại mục đích của sự học là để tạo cho mình một thực tài chứ không phải để tụi bạn "lé mắt" ; như thế cái tự ái của ta thật là hoàn hảo.
Tự ái như thế, nhất định là tốt rồi, nhưng khốn nỗi bọn đôi tám chúng mình lại không tự ái như thế, trái lại có rất nhiều tự ái hão, tự ái xằng. Tự ái hão là chính ra cái việc không có gì đáng phải tự ái cả, nhưng vì trong người có nhiều tự ái quá, không biết để đâu cho hết nên ta cứ đem xài phứa đi, dù cái việc không cần phải dùng đến "kho tự ái". Chẳng hạn có một đoạn bài nào thầy giảng nhanh quá hoặc vì lúc thầy giảng ta mải đãng trí ngắm hai con chim đang rỉa lông cho nhau trên cành cây ngoài sân thành thử không hiểu. Không hiểu tất sẽ "ấm ức trong lòng" lắm, định đem hỏi bạn nhưng bỗng nhiên lòng lại nhủ lòng rằng: "Chết, hỏi nó bây giờ, nó lại chê mình là dốt thì sao?!" Và rồi thế là... thôi, cất sách đi, không "thèm" hỏi nữa. Cứ như thế ta ém cái "thắc mắc" mãi mà không buông ra được. Hoặc là có bài toán kho khó giải không ra mới đem hỏi chị, bà chị trước khi "ra tay tế độ" lại nói mát một câu: "Bài dễ thế mà không làm được à?". Thế là tự ái lại đùng đùng nổi dậy, thế là hầm hầm lại đem vở cất đi và thế là ngày mai giáo sư khám vở thấy bài... chưa làm. Tự ái hão là như thế đấy và "như thế đấy" chỉ thấy hại mà thôi, chẳng được lợi lộc gì cả.
Chúng ta cũng là những người ở tuổi đôi tám, cũng như ai, nghĩa là bồng bột ghê lắm, tuy nhiên dù sao chúng ta cũng có suy nghĩ, nên mong rằng tự mỗi người sẽ khe khẽ nhủ lòng rằng: "Nhất định từ nay ta sẽ không tự ái hão. Và nếu trường hợp phải dùng đến tự ái, thì tự ái đó phải đặt đúng nơi, đúng lúc và, phải tự ái một cách đường đường chính chính và có mục đích rõ ràng".
Được như thế, không những ta không phải khó chịu vì tự ái mà còn hãnh diện vì nó nữa là khác.
QUYÊN DI
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 76, ra ngày 1-9-1967)








