Trong nhà Hạnh mọi người đều có ngón sở trường. Riêng về Nghiêm sở trường của hắn là ăn nhiều mà uống cũng nhiều nữa chứ lỵ. Đây là một môn hắn giữ chức vô địch từ hai năm nay, chưa có ai đủ "tài năng" phá nổi kỷ lục này. Lúc bé hắn háu bú lắm cơ! Lúc nào sữa chảy không kịp là nhóc con cắn luôn vú của mẹ. Lớn lên cu cậu ăn kinh khủng, mẹ vẫn thường phàn nàn:
- Chả biết bao tử thằng Nghiêm ra sao, mà hễ gặp mặt nó là nghe nó kêu đói.
Trong lịch sử hắn không nhớ vua Quang Trung đại phá quân Thanh năm nào, nhưng nếu chương trình "Đố vui để học" ra câu hỏi: ai "hẩu xực" nổi tiếng nhất nước ta? hắn sẽ trả lời vanh vách tiểu sử ông Lê Như Hổ cả năm sinh lẫn năm chết! Hắn tự xưng là cháu bảy đời của ông ta. Có điều ông ấy ăn vóc học hay, còn hắn ăn vóc mà học dở ẹc hà!
Chun ra khỏi mùng, câu hỏi đầu tiên của hắn là:
- Sáng nay mẹ cho ăn gì thế hở chị Hạnh? Bánh cuốn hôm qua ngon tuyệt cú mèo.
Điểm tâm, hay gọi nôm na là ăn lót lòng đối với Hạnh còn đúng nghĩa, chứ đối với hắn thì chả có chuyện ấy đâu.
- Ối giời ơi! Khéo vẽ vời kê mí lót, cứ làm phăng một bụng có phải hơn không.
Thực đơn "matin" do bao tử hắn thảo ra: bánh mì ba ổ mỗi ổ mười đồng, bánh cuốn ba dĩa sơ sơ mỗi dĩa hăm lăm tỳ. Thực dễ sợ! Mỗi buổi sáng Hạnh chỉ "tiêu thụ" nổi nửa ổ bánh mì hay một dĩa bánh cuốn là cùng.
Thế mà đến mười giờ - khổ nỗi giờ này mẹ vừa đi chợ về - hắn lại lò dò xuống bếp.
- Mẹ ơi, có gì ăn không, con cảm thấy bao tử nó bất an, thi nhau kêu gào loạn cả lên...
Câu nói ngưng ngang ở đây, mắt hắn sáng rỡ cứ như là có hai ngọn nến trong mắt, hắn vừa trông thấy mẹ bẻ trái chuối. Đôi lúc tuồng này diễn ngược, cán quạt thay cho trái chuối, thế là hắn vội phóng nhanh lên nhà. Sức mấy mà hắn dám ở lại, rút lui có trật tự cho mau đi chứ. Theo hắn, ngọn "hồi mã thương" của mẹ rất hiểm. Có lần ông cụ quen lệ nhào xuống "thương thuyết", biết nhà hắn được mẹ tỏ lòng từ bi hỉ xả "thưởng" cho hai cán chổi nên thân. Đáng đời!
Mùi xào nấu đồ ăn dưới nhà "tà tà" bay lên quyện vào lỗ mũi Nghiêm, hắn nuốt nước miếng đánh ực một cái rõ to và khẽ lẩm bẩm:
- Ối chao, thơm chi lạ!
Tiếp theo câu nói hắn ưỡn ngực hít một hơi dài những mùi thơm tho quyễn rũ ấy. Và ông cụ bắt đầu chờ, dịch vị tiết ra nhiều rồi đấy.
Cả nhà ngồi vào bàn ăn, Nghiêm cầm đũa lên điệu bộ khoan thai bắt đầu "đớp". Lúc đầu còn chậm rãi sau mau lia lịa, cứ như là anh chàng bị gà giựt dây trong chuyện cổ tích ấy. Đôi đũa múa lên múa xuống từ dĩa này sang dĩa khác. Thấy hắn múa cái vũ điệu A GoGo này chắc chả có ma nào dám mời hắn đi ăn cơm khách. Mọi người lần lượt đứng dậy, còn lại mình hắn "thu dọn chiến trường", tha hồ mà tung hoành ngang dọc cho thỏa chí... ẩm thực. Đến khi nhà hắn đứng dậy, bụng hắn to bằng cái trống!
Anh Thái nhìn hắn lắc đầu, không ngờ mình có thằng em ghê gớm (!) đến thế:
- Dạ dày thằng Nghiêm chứa sao nhiều thế! Coi chừng có ngày nhà mi bị đau bao tử à!
Trưa hè nóng chao ơi là nóng, 32 độ chứ ít sao. Mẹ hối chị Hằng làm nước đá chanh để cả nhà giải nhiệt. Loang loáng thế mà hắn làm bay nửa thố nước như chơi. Khiếp!
- Chưa chi mà chị sợ, Nghiêm mới có thấm giọng hà!
Báo hại cho ai mời hắn ăn bò khô. Chục dĩa cũng chưa đã thèm tí nào. Rõ khổ anh Thái mí chị Hằng lại khoái xực món này, chả lẽ lại không mời hắn mà hắn thì chả bao giờ có chuyện ăn xã giao đâu. Bởi thế trước tình trạng nguy ngập cho ngân quỹ nên hai vị đã hành động một cách bí mật chỉ có một mình Hạnh biết. Nhưng thôi bí mật quân sự chả dám tiết lộ đâu, hắn biết thì khổ.. Mới vừa xơi bò khô đó thế mà nửa giờ sau Hạnh lại thấy hắn xuống bếp lục gác măng giê ăn cơm nguội với nước tương cũng ngon lắm chứ lị.
Bữa cơm tối không kém bữa ăn trưa, ba khuyên:
- Nghiêm, tối con nên ăn ít cho mau tiêu, có thế ngủ mới ngon.
Hạnh chả biết dạ dầy hắn tiêu như thế nào chứ tối mặc dầu no hắn vẫn ngủ ngon như thường tới sáng bạch còn chưa dậy.
Anh Thái dọa:
- Tối ăn no đi ngủ mi sẽ gặp những cơn ác mộng như ăn cướp bóp cổ mi, không chừng mi gặp ma không đầu hiện ra nhát nữa là khác.
Còn khuya hắn mới sợ ma như Hạnh với bé Uyển, hắn vẫn thích xem phim rùng rợn kiểu Hít Cốc với lại hắn vẫn ao ước xem thử mặt mũi con ma ra làm "siêu".
Trong những tiểu thuyết hắn thích xem nhất truyện "Miếng ngon hà Nội" của Vũ Bằng. "Đọc phát thèm nhỏ rãi" - lời hắn nói khi đọc những đoạn tả về bún riêu, bún ốc, phở.
- Ước gì ta được ăn những món đó xem thừ nó ra "nàm thao".
Nghiêm còn là một tay sành ăn nữa cơ. Hắn biết rõ món nào phải xơi với gia vị nào cho "hợp tình hợp cảnh". Nghiêm không để cho miệng bị thất nghiệp bao giờ, trừ lúc ngủ và lúc ăn uống ra mồm hắn khi nào cũng nhóp nhép sơ quynh gum. Trong phòng, trên bàn học la liệt những giấy kẹo, bà con nhà kiến đánh hơi kéo tới nhấm nháp của thừa kẻo phí của trời, thậm chí trong tủ sách cũng rứa. Ngoài ra Nghiêm kiêm luôn nghề ăn vụng nữa chứ. Hắn biết chỗ nào mẹ cất những món khả dĩ xơi được như bánh mứt chẳng hạn. Món nào mà được diễm phúc ngài ấy "chiếu cố" tức khắc vơi đi một nửa. Anh Thái biết thế nên vẫn đề phòng nhà hắn, chả là anh luôn dự trữ một hộp ô mai để ăn lấy hứng viết văn.
Con trai gì mà xấu nết ghê đi. Đã thế còn vênh váo những là:
- Đồ ăn ngon, giờ ăn ngon, chỗ ngồi ăn ngon, khách cùng ăn ngon, ăn ngon.
- Dạ dày của Nghiêm nếu được dự bữa tiệc bảy ngày của bà Tư thì mới vừa.
Hạnh bực mình ông em cứ khoe cái tài ăn mãi hét tướng lên:
- Thôi đủ rồi, tôi biết cái tài cậu rồi cơ mà!
Vì quá hăng say làm việc để thỏa mãn nhu cầu đòi hỏi của dạ dày nên một hôm con nhà Nghiêm mắc bệnh. Chả phải bệnh đau bao tử đâu, hắn bị trúng thực. Rõ khổ! Bé Uyển thấy tình trạng "lâm ly bi đát" não nùng ai oán (tình cảm Ấn-độ có phụ đề Việt ngữ) của hắn đã không thương mà còn hả hê:
- Ừ! Cho đáng đơi! Ai bảo ăn cố vào, hi hi...
Và nửa để trêu nửa để khuyên răn ông anh, cô bé đọc luôn bài học thuộc lòng nói về tai hại của sự tham ăn mà cô bé mới học tuần trước:
"Quả cam xanh xanh
Quả bưởi xanh xanh
Em ăn trong miệng thanh thanh
Em cố ăn hết để dành làm chi
Ăn rồi đau bụng rên khì
Cha lo mẹ khổ con thì hối không"
Nhìn bộ mặt nhăn như cái bị của Nghiêm, anh Thái mời:
- Thịt bò khô, Nghiêm thích không anh đãi?
Rồi tới phiên chị Hằng tố.
Nhà hắn lắc đầu quầy quậy. Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại mà lị! Anh Thái nheo mắt:
- Ơ hay hôm nay giời đi vắng!
Vì đau ốm Nghiêm phải kiêng, chỉ ăn toàn cháo thôi. Điều này hắn chả thích tí nào, mặc dầu ăn nhiều thứ nhưng không bao giờ hắn nuốt nổi hai chén cháo. Trong khi Nghiêm khổ sở nuốt cháo, bé Uyển lâu lâu lại suýt soa khen các món ăn ngon làm Nghiêm tức lộn ruột.
Sau ba ngày tĩnh dưỡng, Nghiêm bình phục trở lại nhưng cu cậu đã "ăn năn hối cải", không còn tham ăn nữa, vì sợ trúng thực một lần thứ hai.
HOA NẮNG
(Trích từ bán nguyệt san Thằng Bờm số 23 (bộ mới), ra ngày 15-3-1973)







