Thứ Hai, 9 tháng 2, 2026

Bố Con


 1_______
 
Ở trại về, bố thấy con ngồi bó gối trên phản, mặt buồn hiu. Trước mặt con, tờ giấy trắng nhằng nhịt hình vẽ, nào ngôi sao, nào con cá, nào con thỏ... Nhưng hình nào cũng có một lằn gạch ngang và cạnh đó, hai chữ "hạng bét"! Bố biết tính con "tếu" như tính bố - bố con mình mà lỵ - và bố đoán con đang vẽ nháp để nộp cho thầy giáo một bài vẽ tự do.
 
Con không biết có bố đứng sau lưng, hí hoáy vẽ tiếp hình một chiếc máy bay. Bố lặng im xem. Con vẽ xong, ngắm nghía rồi mạnh tay lại gạch ngang một cái, viết thêm: "Hạng bét". Xong xuôi, dường như còn bực mình, con ném cây bút chì xuống phản đánh cạch một cái, tay quơ tờ giấy vò nát. Con sắp rời khỏi phản, bố vờ như mới vào đến, hỏi:
 
- Làm gì đấy?
 
Con đổi nét mặt, cười với bố:
 
- Con vẽ bậy bạ chơi...
 
Rồi con bước đến bên bố, đưa hai tay ngóng đợi. Biết ý, bố dang tay nắm hai tay con, hai chân con đặt lên hai mũi giày bố. Bố khệnh khạng bước vào nhà trong. Bố biết, con thích được bố "chở" đi như vậy. Bố muốn con vui. Bố thương con.
 
Có tiếng mẹ con dưới bếp: "Thằng Long xuống tao nhờ cái này xem. Để bố mày thay quần áo chứ". Con rời bố xuống bếp. Còn lại, bố chưa thay quần áo vội, để nguyên bộ đồ ka ki rằn ri, đến bên giường thăm em con. Tội nghiệp thằng Lương ốm đã hơn tuần, nóng sốt li bì, lúc nào cũng như cục than. Em con mệt đến nỗi thấy bố cũng không buồn lên tiếng mừng. Mắt nó lờ đờ mất hết vẻ tinh nhanh hàng ngày. Em con đưa tay về phía bố. Bố ngồi xuống cạnh giường, nắm tay em con, bàn tay nóng hừng hực. Bố hỏi: "Lương uống thuốc chưa?" Em con lắc đầu. Bố đi lấy nước lọc và thuốc. Em con nhăn mặt. Bố phải dỗ: "Cố uống thuốc cho chóng khỏi, bố cho đi chơi Sài gòn". Em con ngần ngừ mãi mới chịu uống. Bố đưa tay vuốt ngực em con, kéo chiếc chăn lên rồi mới đi thay quần áo. Bố nghĩ nhiều về em con, bố thấy thương nó quá. Có lẽ là thương chung cho những người bị ốm nữa. Nằm lì một nơi trong cơn bệnh thì vui sướng gì, buồn muốn chết. Và lúc đó, bố quên đi chuyện bố gặp con ngồi vẽ hồi chiều.
 
 
2___________ 
 
Cu Lương bệnh đã mấy hôm rồi. Con buồn thiu. Thường ngày, khi cu Lương mạnh khỏe, con và cu Lương vẫn là hai anh em đoàn kết nhất xóm, đi đâu, bọn nhóc tì cũng phải nể sợ. Hai anh em con thích vật nhau. Cu Lương xem vậy mà khỏe, lắm lần đã vật con té nhào và ghì chặt làm con hết vùng vẫy. Con hay bảo với cu Lương:
 
- Mai mốt lớn lên, anh em mình sẽ thành lực sĩ...
 
Cu Lương tiếp lời: 
 
- Em sẽ đi lính mặc quần áo rằn ri như bố.
 
Thế nhưng bây giờ, cu Lương đang nằm ụ một chỗ. Bọn nhóc tì trong xóm hỏi thăm con:
 
- Cu Lương đâu rồi?
 
Con đáp:
 
- Em tao bệnh!
 
Bọn chúng le lưỡi:
 
- Eo ơi! Vậy rồi làm sao nó ăn Tết được?
 
Làm sao? Con biết làm sao bây giờ? Chỉ còn có mười ngày nữa là đến Tết. Hôm nọ bố có hứa Tết đến sẽ dẫn tụi con lên Sài gòn coi sở thú. Cu Lương ao ước được ngắm con voi, con thì thích con sư tử. Cu Lương mà nằm bẹp một chỗ, chắc bố sẽ chẳng cho con đi chơi một mình, mà có cho đi nữa, con cũng không đi. Không có cu Lương, còn gì vui thú nữa!
 
Hôm qua cu Lương lên cơn sốt, nói mê luôn miệng. Khi ấy bố không có nhà, mẹ lo cuống quýt. Một lúc lâu, cu Lương mới hạ sốt và ngủ yên. Con ngồi bên giường cu Lương mà lo lắng. Khi cu Lương tỉnh dậy, con pha sữa cho em và lân la trò chuyện. Cu Lương bảo nếu Tết đến mà cu Lương chưa khỏi thì anh em con sẽ ăn Tết trong nhà. Con lắc đầu: "ăn Tết trong nhà buồn chết". Em con nhăn mặt: "Chứ anh Long để em ăn Tết có một mình ở đây sao?". Con nghe mà thấy thương cu Lương quá. Con vội nói: "ừ, vậy thì anh em mình sẽ ăn Tết trong nhà".
 
Rồi anh em còn nói với nhau những ao ước khác, cùng vẽ vời chương trình thưởng xuân trên giường bệnh. Cu Lương đòi hai anh em phải có hộp bánh mứt riêng để có đứa bạn nào đến chơi, chúng con đãi. Con đề nghị mượn của bố mẹ bộ tách để rót nước mời. Nhưng nước lạnh chứ không phải nước trà. Trẻ con uống nước trà làm gì bố nhỉ? Cu Lương thêm:
 
- Nhà mình không có điện, anh Long nói với bố mua một cái đèn măng xông về thắp cho sáng trong phòng nhé!
 
Con lắc đầu:
 
- Đèn măng xông mắc lắm... Dùng tạm đèn cầy cũng được rồi...
 
- Xấu!
 
- Chứ sao bây giờ?
 
Cu Lương im lặng một chút rồi đưa ra ý kiến thật ngộ nghĩnh:
 
- Hay là anh Long làm một cái đèn Trung Thu để mình chơi Tết đi! Thắp sáng trong phòng luôn thể!
 
Bố xem có ngộ không. Tết mà đi làm đèn trung thu. Cu Lương nói tiếp. Làm nghe anh Long. Vừa đỡ tốn tiền mua đèn măng xông, vừa làm đẹp trong phòng nữa...
 
Con nhìn vào ánh mắt em con. Con đọc thấy nỗi ước mong trong đôi mắt đó. Con gật đầu.
 
Và con đã vẽ mẫu hàng chục kiểu đèn. Con nói với cu Lương khi nào vẽ được một kiểu ưng ý, anh Long sẽ cho em xem. Thế nhưng chưa cái nào con ưng ý cả. Hồi nãy bố ở trại về, con đang vẽ. May mà bố không biết, chứ không, con mắc cỡ lắm...
 
 
3__________
 
Một cái đèn Trung Thu cho ngày Tết? Con của bố quả lạ lùng! Hay là con đang toan tính một sự tếu nào đây?
 
A! Coi vậy mà con cũng bí mật dữ. Đi xin tre ở đâu bố mẹ chẳng hề biết, mua giấy bóng hồi nào bố mẹ chẳng hề hay. Rồi khi làm đèn còn ra hông nhà, tìm một chỗ kín đáo mà làm nữa chứ. Nếu không về nhà nhằm lúc không thấy ai trong nhà cả, bố rảo một vòng xem sao thì bố chả biết được bí mật của con. Bố lặng lẽ vòng trở lại nhà trên và đằng hắng. Đợi một lúc mới thấy con chạy lên. Bố giả vờ không biết chuyện gì, hỏi con:
 
- Đang làm gì vậy con?
 
Con đáp:
 
- Ơ... con đang chơi với cu Lương trong nhà...
 
Bố cười, con nào hiểu bố cười vì lý do gì, cười theo. Con ơi, bí mật của con đã bị bật mí rồi mà con đâu có biết. Đã thế thì bố sẽ dành cho con một ngạc nhiên. Được rồi, cam đoan là con sẽ ngạc nhiên. Ngạc nhiên vô cùng!
 
 
4_______
 
Thế là con đã làm xong một cái đèn. Một cái đèn Trung Thu để anh em con... chơi Tết! Cái đèn đó, con phải trả giá bằng một con dê rô của thầy giáo cho vào cột Học thuộc lòng vì mải làm đèn, con quên tuốt chuyện học bài. Bố xem có khổ sở cho con không, khi con là một đứa học trò giỏi nhất lớp, bị thầy gọi lên trả bài lại đứng phỗng ra, chẳng đọc được câu nào. Ngay cái tựa bài học con cũng không biết là gì nữa! Cái tội ấy, con số không quả đáng đời. Tháng này chắc con sụt hạng, nhưng không sao, con sẽ phục hận vào dịp đầu năm!
 
Cái giá thứ nhì mà con phải trả là ngón tay trỏ phải bị quấn băng kín mít. Con vụng về quá chừng đi bố ạ. Chỉ một chút sơ sẩy là con dao chẻ tre đã cắt đứt một lằn nơi ngón tay con. Con đau quá mà cố chịu để buộc cho xong sợi dây nối từ cần đèn vào chiếc đèn con vừa hoàn tất. Con không biết cách cầm máu nên xong xuôi thì tay con đã đỏ au. Con hết chịu đựng được. Và con khóc òa lên. Mẹ chạy ra, nhìn chiếc đèn rồi nhìn ngón tay con. Mẹ kêu khổ luôn miệng. Mẹ lấy cồn ra rửa vết thương. Con xót đến cứng người lại. Mẹ bôi thuốc đỏ, rắc bột trụ sinh và băng lại. Con nhìn mẹ cầu khẩn. Mẹ hỏi:
 
- Tết nhất đến nơi mà sao con nghịch ngợm thế? Nhỡ con dao chặt phăng cả ngón tay con thì sao? Sao con lại nghịch dại thế?
 
Con ấp úng:
 
- Tại con làm đèn...
 
- Đèn Trung Thu?
 
- ... ơ... dạ... nhưng mà để anh em con chơi Tết... Tại cu Lương muốn thế...
 
Mẹ nhìn con rồi nhìn chiếc đèn. Con thì không dám nhìn chiếc đèn. Nó méo mó và xấu quá, bởi con vụng về hết sức. Con nhìn mẹ. Chợt mẹ kéo con vào lòng, ôm chặt con và nói:
 
- Con của mẹ ngoan lắm... Biết thương em như thế là mẹ quý lắm rồi...
 
 
5_______
 
Bố xách chiếc đèn về đến trước nhà. Không có ai nơi phòng khách cả. Như là cả ba mẹ con đều ở trong phòng cu Lương hết. Không biết đang làm gì đây. Khu vực không có điện, tối om om. Nhưng sao bố thấy trong phòng cu Lương có ánh sáng, thứ ánh sáng đo đỏ mới lạ.
 
Bố bước vào phòng và mới hiểu ra. Ánh sáng của chiếc đèn dán giấy bóng kiếng đỏ. Ba mẹ con đang xúm xít bên nhau. Con chạy a ra ôm lấy bố. Con nhìn chiếc đèn trên tay bố, ngạc nhiên. Bố cười nói:
 
- Vậy mà bố tưởng con làm không xong chiếc đèn. Bố vào trại làm cho con chiếc đèn này đây...
 
Con hỏi bố:
 
- Vậy ra... bố biết hết...
 
- Chứ sao! Bố mà con!
 
Con khen:
 
- Đèn của bố đẹp hơn của con nhiều...
 
Bố giải thích:
 
- Một ông Thượng sĩ làm giúp bố đấy chứ bố thì biết làm gì? Con xem đây này (bố giơ ngón tay trỏ trái bị băng ra) bố vừa chẻ được một đoạn tre thì dao cắt đứt tay một đường... Ông Thượng sĩ thấy thế mới nhận lời làm giúp...
 
Rồi giơ thẳng ngón tay bị băng ra. Chợt có tiếng mẹ con cười. Rồi bố thấy con nắm lấy tay bố, một tay đặt vào bàn tay bị băng của bố. Bàn tay nhỏ xíu của con cũng có một ngón tay bị băng! Bố hiểu hết. Bố bật cười ha hả... Té ra hai cha con đều vụng về cả. Nhưng con trai của bố ơi. Bố đã thua con rồi. Bởi bố có làm được cái đèn nào đâu?
 
Mẹ con nói:
 
- Thôi, treo cả cái đèn của ông lên đi. Thế là tết này mình ăn... Trung thu...
 
Con cười nói:
 
- ... với bánh mứt...
 
Cu Lương vui vẻ như không hề bệnh hoạn:
 
- Con sẽ khỏi bệnh và ngày mồng một, con với anh Long sẽ chơi rước đèn... Bọn nhóc trong xóm sẽ ngạc nhiên lắm, bố nhỉ?
 
Bố cười hoài. Long ơi, Lương ơi, cần gì bọn nhóc trong xóm ngạc nhiên về chuyện hai chiếc đèn Trung thu ngày Tết. Bố nghĩ rằng cả ba bố con mình cùng đi chơi. Và tới đâu, mình cũng khoe ra hai ngón tay bị băng kín. Chắc ai cũng phải cười. Long nhỉ, Lương nhỉ!
 
 
NGUYỄN THÁI HẢI     
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa Xuân Giáp Dần, 1974)
 

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

Xuân Mới


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Kìa mùa xuân mới sang
Kìa ngàn hoa rộn ràng 
Đón xuân về trên lối
Bầy chim vui hót vang

Kìa mùa xuân thắm tươi
Màu lá biếc rạng ngời 
Lũ chim về xây tổ
Yêu mùa xuân cuộc đời 

Kìa mùa xuân rộn rã
Mây trời mênh mang quá
Cánh diều phơ phất bay
Trong gió lộng ngàn cây

Kìa mùa xuân yêu thương 
Em má thắm môi hường
Chiều xuân đi dạo phố
Xuân tươi mọi nẻo đường 

Kìa mùa xuân tưng bừng
Củi đỏ nồi bánh chưng 
Xuân về vui sum họp 
Nước mắt nào rưng rưng 

Kìa mùa xuân thanh bình
Muôn hoa nắng lung linh 
Sương trên cành rạng rỡ
Chào mùa xuân đượm tình

                                  Thơ Thơ 
                       (Bút nhóm Hoa Nắng)
 

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026

Buổi Tối Cuối Đông


Những ngày tuổi nhỏ ở quê hương là những ngày sung sướng nhất. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không sao tìm được ở đâu những niềm vui, những nỗi buồn mang cái hương vị đậm đà của những ngày thơ bé. Đã tham dự nhiều cuộc vui, đã là "đầu têu" trong những cuộc bày trò nghịch ngợm, lúc nào tôi cũng ồn ào nhất, hồn nhiên, cởi mở nhất, nhưng sao, bao giờ tôi cũng phải ngậm ngùi sau những cuộc vui, khi thấy mình vẫn không đủ sức tìm lại sự êm đềm, ấm áp, nồng đượm của những ngày tuổi nhỏ. Dù chỉ là cái thoảng qua tâm trí của một làn gió ngọt nhẹ nhàng. Dù chỉ là một chút vỗ về yên ấm của hương thơm xưa cũ.
 
Thuở bé, tôi rất yêu khoảng không gian sau nhà. Tôi đi dạo quanh vườn, nhìn từng cọng cỏ, lùm cây, chui vào những hang hố nhỏ, di tích của bom đạn, để xem xét các sinh hoạt của loài sâu bọ. Tôi đã thắc mắc không hiểu tại sao những cây con có thể mỗi ngày một cao thêm, nở hoa, kết trái mà không cần sữa mẹ hoặc được mẹ nuôi nấng. Mỗi sáng, tôi ra thăm con lạch nhỏ sau nhà, gần ao rau muống, đứng hàng giờ ngắm nghía cây ớt, cây cà chua vừa thêm một cánh lá, vừa cao thêm một chút hoặc vừa đâm nụ mà thật thích thú. Những buổi trưa tôi hay cùng Hân, đứa bạn hàng xóm ngồi vớt bèo ở ao rau muống về cho vịt ăn. Chúng tôi ngồi trên cái đê cao đắp bằng đất sét và thò cái vợt đan lưới xuống. Bèo rất nhiều, phủ xanh, dầy đến nỗi không thấy mặt nước đâu nữa, chỉ thỉnh thoảng mới bị dạt ra vì một cơn gió mạnh hay một vài con cá khuấy động, để lộ nước đen ngòm, dơ bẩn. Bèo nhiều nên vớt dễ, chúng tôi rất thích làm công việc đó dù không cần thiết. Vịt ở nhà đã có người giúp việc chăn, họ thả ra ao luôn, nhưng tôi và Hân thường chọn những con vịt mới nở, dễ thương nhất nhốt riêng trong một cái chuồng rồi hàng ngày chăm sóc. Hãnh diện mỗi lần con vịt mọc lông đuôi cứng, hoặc mỉm cười sung sướng và khoe luôn với mẹ khi giữa đám lông vàng mịn của con vịt đã lú nhú những đốm trắng. Hai đứa thường tự hào là "nhìn mặt" vịt, chúng tôi có thể phân biệt được "vịt con trai" hay "vịt con gái"! Nhưng rồi cũng chẳng có ai dư hơi chờ kiểm chứng lời khoe đó cả. Thú vui của chúng tôi hồi đó là trồng cây và nuôi loài vật. Tôi đem cái thắc mắc của mình nói cho Hân nghe và hai đứa đồng ý "thí nghiệm". Chúng tôi gieo hạt của cùng một thứ cây trong cùng một ngày và gần nhau, rồi quan sát xem chúng có phát triển giống nhau không. Để dễ nhớ ngày "sinh nhật" của nó, hai đứa đồng ý chọn đêm 30 Tết dể gieo hạt. Ngày ấy chắc không thể quên được vì là ngày quan trong của tất cả mọi người, chúng tôi không cần xem lịch cũng được người ta nhắc nhở. Tôi không nhớ rõ Tết nào thì chúng tôi khởi sự cuộc "thí nghiệm", có lẽ là cái Tết gần nhất với dự định của chúng tôi. Vì từ lúc đồng ý với Hân, lúc nào trong tim tôi cũng rộn ràng mong Tết đến. Sự chờ mong đó thôi thúc tôi hàng ngày, mỗi sáng lúc ra vườn, mỗi trưa lúc vớt bèo, và mỗi tối khi đi ngủ, còn nhiều hơn sự thôi thúc của những quần áo mới, những đồng tiền lì xì mừng tuổi mới toanh.
 
Đúng đêm 30 Tết, trời lạnh cắt da, tôi và Hân bí mật lẻn ra sau nhà, gần con lạch nhỏ, chọn chỗ đất tốt nhất, kín nhất gieo hạt đu đủ. Đu đủ là thứ cây dễ trồng, lại cũng là thứ trái cây chúng tôi thích. Trời tối đen, gió buốt vi vu thổi lay động những lùm tre kẽo kẹt, mặt nước ở ao rau muống lạnh ngắt. Nhưng lòng yêu thích cũng như sự chờ mong đã làm tan đi nỗi sợ, và cơn rét đang làm chúng tôi run rẩy. Hai đứa lom khom vét đất, không nói một lời, trồng thật nhanh, không quên cắm những thanh tre xung quanh làm dấu. Tôi nghĩ đến ngày những chiếc lá đầu tiên nhú khỏi mặt đất. Chắc sẽ kỳ diệu lắm, lạ lùng lắm. Có lẽ đất nuôi cây. Có lẽ tình thương cây cỏ của mình nuôi cây, Hân ạ! Không biết Hân có nghe được tiếng thì thầm của tôi đang bị gió thổi bay không?!
 
Chỉ có ba trong số những hạt mà chúng tôi gieo, thành cây con. Hai đứa mừng khôn xiết, đứng ôm nhau ríu rít trên bờ rau muống khi thấy những thân cây con mảnh khảnh, yếu ớt vừa nhú lên, khoe mình trong sương sớm. Màu xanh của cây non, của lá non đáng yêu làm sao. Và cũng đáng yêu làm sao nỗi vui buổi sáng đó. Nỗi vui bé thơ, giản dị đang chạy khắp người tôi, khiến mắt tôi long lanh trong sáng, hồn tôi lâng lâng và tim tôi reo lên từng tiếng nhỏ, nỗi vui của hai đứa bé tự cho là đã có công sáng tạo một nguồn sống mới. Tôi và Hân chia phần. Tôi một cây, Hân một cây, còn cây kia của cả hai đứa. Mỗi ngày cây mỗi cao thêm bên bờ lạch, và cao rất mau, dường như cũng cảm thông nỗi vui sướng của chúng tôi mỗi lần cầm thanh tre đo. Những cây đu đủ con đó, là của chúng tôi, của Thúy và Hân, chúng tôi gây mầm sống, chúng tôi chăm sóc, dường như chúng không giống tất cả những cây đu đủ khác. Cho đến nỗi, lúc ấy tôi nghĩ, nếu có ai bứng cây của tôi đem trồng lẫn vào một đám đu đủ cùng tuổi, chắc chắn tôi vẫn nhận ra. Nhưng như thế sẽ buồn biết bao. tôi chỉ muốn cây của tôi sống ở mảnh đất tôi đã chọn buổi đầu, ở nơi tôi đã "chọn làm quê hương" cho cây, với ngày 30 Tết tôi đã "chọn làm sinh nhật".
 
Sự chăm sóc quá đáng của chúng tôi đối với những cây con kia đã làm một thằng bé chú ý. Tôi biết thế. Nhà nó ở sau nhà tôi. Cái ao rau muống và con lạch nhỏ ở trước nhà nó nên nó rất dễ thấy chúng tôi, nhất là những lần hai đứa lộ liễu, cười nói luôn miệng về công trình của mình. Thằng bé tò mò, nhất định tìm hiểu. Và nó đã tìm ra, một cách dễ dàng. Buổi sáng hôm đó những cây đu đủ đã được gần một tháng. Cây của tôi cao hơn cây của Hân độ nửa phân. Còn cây của cả hai thì vọt lên, cao nhất bọn. Tôi cười bảo Hân:
 
- Này há, cây của cả hai nên ảnh hưởng Hân một chút, tớ một chút nên lớn mau. Cây của Hân hơi thấp hơn cây của tớ vì Hân thấp hơn tớ...
 
Có thế mà Hân nổi giận. Nó nhất định bảo tôi không cao hơn nó, và nếu có, đó cũng không là lý do cho cây của tôi cao hơn. Tôi thì mơ mộng, cứ nghĩ một cách thật ngây thơ, cây của tôi, là tôi, cây của Hân, là Hân. Cái cây như đã thấm nhập vào người tôi, là một người bạn thân yêu, đến nỗi tôi cho là nó có linh hồn, biết suy nghĩ, biết lựa chọn. Trời mưa, trời gió, tôi cũng sợ nó lạnh như tôi. Trời nắng, tôi cũng lo nó nhức đầu... Tôi không cãi Hân nữa, nhưng tôi hơi buồn, vì cái cây mà hai đứa xích mích.
 
Tôi mong chờ ngày cây một tuổi. Nhưng đu đủ mau lớn lắm. Mẹ tôi nói thế, chỉ vài tháng là có trái. Tôi bàn với Hân là được một tháng thì cho cây lên một tuổi, nhưng từ lúc thấy cây của nó chậm lớn hơn cây của tôi, nó có vẻ lơ là và ít hưởng ứng những ý nghĩ mới mẻ, ngộ nghĩnh đó nữa. Tôi thì tôi nghĩ, cây sống nhờ tình thương của tôi chăm sóc, nhờ lòng mong mỏi và hy vọng của mỗi buổi sáng đứng cầm thanh tre đo chiều cao cây, và có lẽ, tôi đã yêu cây của tôi nhiều hơn cây của Hân chăng?
 
Chính vì thế, chính vì sự lơ là sau này của Hân, mà cái ngày đó, cái ngày thê thảm nhất đối với tôi hồi đó, khi tôi đội áo mưa chạy qua nhà Hân cho hay những cây đu đủ đã bị nhổ liệng xuống ao hết, Hân lãnh đạm không nói gì. Trong khi tôi nghẹn ngào, run rẩy, nửa vì lạnh, nửa vì đau khổ đã dâng lên, đầy cả tâm hồn thơ bé. Trời mưa, tôi lo cây của tôi ướt lạnh. Trời gió, tôi sợ cây tôi yếu ớt, tôi chạy ra tìm đồ để che thì bất ngờ thấy ba cây đu đủ của chúng tôi đang nổi lềnh bềnh trên mặt bèo xanh mướt. Nỗi tê tái chạy khắp thân thể, biến thành dòng nước mắt hòa lẫn với cơn mưa đang ào ào đổ xuống... Tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Tôi khóc nhiều hơn cả những lúc bị đòn đau nhất: Nỗi đau đó, có ai thông cảm với tôi không? Có ai đã một lần nào nhìn người bạn thân yêu cũa mình vĩnh viễn ra đi?
 
Tôi chôn những cây đó, những cây thân yêu của chúng tôi, vào một cái hố nhỏ, có viên gạch thật đẹp làm bia, có hòn sỏi đắp xung quanh xây mộ. Buổi chôn cất chỉ có mình tôi.
 
Những cây đu đủ trồng chưa một lần được ăn sinh nhật, thì đã bị giết chết. Tôi không buồn tìm thủ phạm. Tìm mà làm gì. Cây của chúng tôi đã chết rồi, cái tượng trưng cho tôi đã chết rồi, chẳng bao giờ tìm lại được.
 
Bây giờ, mỗi đêm 30 Tết, tôi vẫn ngậm ngùi. Nhớ ngày mười mấy năm về trước, nhớ hai bóng nhỏ lom khom bên bờ rau muống trong gió lạnh, run rẩy vét đất chôn hạt. Cũng như nhớ những ngày sau đó. Mỗi đêm là mỗi thấp thỏm hồi hộp. Mỗi sáng là mỗi nụ cười sung sướng nhìn cây mình cao thêm. Những nỗi vui, những cảm giác gây gây, nồng nồng đó thật kỳ diệu biết bao! Và cái ngày cây chết - thuở ấy, cây đối với tôi như một người bạn, một thực vật biết suy nghĩ nên dù nó có tự héo khô, hay bị nhổ bỏ, tôi vẫn nghĩ là nó chết nếu nó không còn ở cạnh tôi, mỗi ngày mỗi cao thêm để tôi sung sướng - đã cho tôi nỗi buồn như thế nào tôi vẫn còn nhớ rõ. Mà cho đến bây giờ, niềm vui, nỗi buồn trong đời sống, chưa cho tôi một lần nào ngỡ đã sống lại phút giây của ngày xưa, của kỷ niệm ngọc ngà thơ ấu... 
 
 
PHƯƠNG THÚY     
(69)              
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa Xuân Canh Tuất, 1970)
 

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2026

Xuân Về Vui Quá


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lọn nắng nhìn em
Ô kìa cô bé
Sao dậy trễ thế
Mùa xuân đến rồi

Làn gió chơi vơi 
Khẽ vờn lên má
Hôn mái tóc xõa
Cài chiếc nơ hồng

Mắt bé bâng khuâng 
Nhìn qua khung cửa
Ngày vội thỏ thẻ
Chào xuân mới về

Hình như bé nghe 
Chim hót líu lo 
Trong vườn muôn hoa
Bừng lên nhựa sống 

Hòa nhịp tiếng trống 
Pháo nổ vang trời 
Mừng xuân muôn nơi
Múa lân rộn rã

Từ ngoài phố xá
Đến tận xóm thôn
Nhạc xuân tưng bừng 
Người người trẩy hội 

Trẻ khoe áo mới
Già vuốt chòm râu
Tha thướt áo màu
Cười duyên thôn nữ

Dừng chân lữ thứ
Ngắm khóm mai vàng
Lũ trẻ hòa vang
Xuân về vui quá

                      THƠ THƠ 
            (Bút nhóm Hoa Nắng)
 

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Hồn Quê


 Vũ đang nằm toòng teng trên võng thiu thiu ngủ thì có tiếng má gọi dậy:

- Vũ, con tìm cây sào ra hái cho má mấy chùm sung đi con. Hái cho đủ ba bàn thờ: Bàn thờ Phật, bàn Thiên, với bàn thờ ông bà nữa nha Vũ.

Dạ thật lớn, Vũ ngồi bật dậy, quên cả cơn buồn ngủ.

- Ủa mà má đang làm gì vậy má?

-- Má đang gói bánh tét. Con muốn ra phụ thì ra, nhưng mà phải đi hái sung trước đi nghe.

Vũ lục lọi tìm thấy cây sào cất trong chái nhà cùng cái vợt hái trái cây, bèn lững thững đi men theo mép nước bên bờ ao sau nhà về phía rặng sung. Cây sung cổ thụ này Vũ đã nhìn thấy từ khi còn nhỏ, với cành lá xum xuê, trái sung vừa xanh vừa đỏ  chi chít bám vào thân cây đang nghiêng mình soi bóng trên bờ ao. Cạnh đó là cây khế, cùng cây chùm ruột chỉ còn trơ cành lá, vì bao nhiêu trái đã bị tước sạch từ trong tết để làm mứt. 

Cây sung không cao gì cho lắm nhưng lại nhiều kiến lửa, vì vậy má Vũ cứ căn dặn phải dùng sào thọc chứ không nên leo lên như hồi Vũ còn nhỏ. Nhớ lại hồi còn con nít, bao nhiêu cây trong vườn nhà, Vũ cùng Phong, đứa em út, trưa tới không chịu ngủ cứ lén ba má leo lên phá, hái trái cây ăn thì ít nhưng ném lõm bõm xuống ao chơi thì nhiều, làm mấy con cá cứ nhô lên đớp vì tưởng là được miếng mồi ngon. 

Vũ vừa về tới nhà hai hôm nay. Trường đại học trên Sài Gòn vừa cho nghỉ Tết và Vũ cũng vừa lãnh được lương dạy kèm, cậu tân sinh viên đã vội vàng ra bến xe đò Lục Tỉnh đón chuyến sớm nhất về quê liền. Hình như nỗi nhớ nhà, nhớ quê, và nhất là nhớ tết đã tiếp sức cho Vũ quên quãng đường dằn xóc xa xôi đầy mệt nhọc đó. 

- Anh hai không rủ em ha.

Bé Phong đứng đằng sau lưng Vũ từ hồi nào, phụng phịu trách móc.

- Anh có thấy em ở đâu đâu mà  rủ. Cưng đang làm gì vậy?

Vũ cười xòa, đưa tay trìu mến xoa xoa lên cái đầu khét nắng của em. Bé Phong liến thoắng:

- Em đang phụ ba, má gói bánh tét. Anh hai xa nhà lên tỉnh mới mấy tháng mà đã quên hết rồi. Giấc này nhà mình phải gói bánh mới kịp nấu trước giao thừa.

Vũ đánh trống lảng cho đỡ ngượng:

- Ờ mà gói xong, anh hai dắt em đi hớt tóc ăn tết nha. Tóc mọc dài quá rồi. Phải có đầu mới ăn tết với người ta chớ.

Bé Phong sung sướng cười lỏn lẻn.

- Dạ. Rồi mùng một anh hai cho em bận đồ mới láng xì coóng hôm trước anh hai mang dìa nha. Cho tụi thằng Minh, thằng Ngọc lé mắt chơi.

Vũ nhìn em âu yếm cười hiền:

- Anh hai có mua mấy phong pháo cho em đốt nữa đó. Rồi mùng một anh sẽ lì xì nhiều nhiều cho em nữa. Tha hồ đi giựt le thiên hạ, em ưng hôn?

Bé Phong nhảy cỡn lên như con nít. Rồi nó chợt nhận ra...

- Ủa, mình vẫn còn là con nít thiệt mà!

Vài tiếng pháo lẻ tẻ xa xa bắt đầu đì đẹt nổ. Vũ nghe rộn rã trong lòng. Một mùa xuân nữa lại sắp về với đất trời...


Trần Thị Phương Lan       
(Bút nhóm Hoa Nắng)         


oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>