Dũng là đứa trẻ rất thông minh, ngoan ngoãn và ai cũng yêu, nhưng Dũng có cái tật: Không chịu ăn. Em từ chối tất cả những món ăn mà mẹ em đã đưa: cơm, phở, bánh mì v.v... Mẹ Dũng còn để dành nhiều thì giờ nấu những món ăn ngon đặc biệt để Dũng ăn cho ngon miệng và ăn nhiều nhưng chứng nào tật ấy, Dũng không bao giờ chịu ăn như những đứa trẻ khác. Em luôn nói: món này con không thích, món này con không thích, và mẹ Dũng cũng không biết món nào Dũng thích ăn nữa.
Một ngày mẹ Dũng thủ thỉ ngọt ngào khuyên Dũng: "Dũng ơi, con trai yêu của mẹ. Nếu con không muốn ăn thì cũng ráng ăn cho mẹ vui, hãy chiều mẹ một chút đi". Nhưng Dũng đã không ăn để làm vui lòng của mẹ, cả hai con vật thân yêu là chó và mèo cũng muốn Dũng ăn nhiều. Tất cả những món ăn ngon mà mẹ Dũng đã nấu: chả giò, thịt nướng v.v... Dũng đều không ăn và luồn thức ăn xuống dưới bàn để lén mẹ cho chó ăn.
Ngày nào cũng làm thức ăn ngon mà Dũng không chịu ăn, khuyên bảo ngọt ngào Dũng cũng không nghe, mãi rồi mẹ Dũng cũng hết cả kiên nhẫn.
- Dũng, con có biết không, điều gì sẽ xảy ra nếu con cứ mãi không chịu ăn, con sẽ mỗi ngày còm cõi và bé đi, thay vì nếu ăn nhiều con sẽ mỗi ngày một lớn thêm.
- Ồ, mẹ nói dối, con không ăn cũng không sao và con sẽ mãi mãi như thế này cho mẹ coi, con sẽ không bao giờ bé đi đâu!
Ít lâu sau Dũng mặc quần áo thấy rộng thùng thình, không chiếc áo nào vừa cả, dù là chiếc áo nhỏ nhất, vì Dũng đã mỗi ngày một bé đi, một bé đi...
Như vậy càng thú vị. Và Dũng gọi mẹ:
- Mẹ ơi, hãy nhìn xem đây có phải con là đứa trẻ bé nhất thành phố này phải không.
Mặc dầu Dũng nói to nhưng mẹ Dũng chẳng nghe thấy gì cả, vì cậu bé quá nên giọng nói thật yếu ớt và chỉ có con mèo nghe thấy tiếng Dũng nói.
Nhìn thấy Dũng con mèo nghĩ:
- Kìa con chuột, ta sẽ chơi với nó và sẽ vờn nó - vì thân hình Dũng trở nên bé nhỏ lạ thường nên con mèo của Dũng tưởng Dũng là con chuột - Ta sẽ vồ con chuột.
Nghĩ rồi con mèo chồm tới Dũng nhưng Dũng sợ quá vội chui xuống gầm salon.
- Mieze, con mèo thân yêu của tôi ơi, tôi là Dũng đây, hãy nhìn coi, đừng cào tôi, tôi sợ lắm.
- Ta không tin mi là Dũng. Hãy chui khỏi salon và ra đây chơi với ta, mau lên.
Dũng mặt mày xanh rờn, tay chân run lẩy bẩy và nghĩ: chết rồi, Mieze thân yêu của mình sẽ cào mình và ăn thịt mình như ăn con chuột vậy.
Bất thình lình cửa mở. Chị Hai bước vào phòng tay cầm chổi: Mieze, hãy ra khỏi phòng này vì tao cần quét dọn.
Thật là may mắn cho mình. Dũng nghĩ thầm rồi nói to:
- Chị Hai ơi, em là Dũng đây, em đang nằm dưới gầm salon, em lạy chị, chị đưa em đến mẹ em đi!
Nhưng chị Hai như điếc tai, chị không nghe thấy Dũng nói gì hết, chị cứ tiếp tục quét nhà và hốt luôn Dũng vào thùng rác, chị Hai không nhận ra Dũng nữa, vì Dũng đã trở nên bé nhỏ như một quả trứng. Dũng nằm trong thùng rác, giữa đống giấy vụn và giẻ rách, lo lắng tự hỏi: "Làm cách nào mà thoát ra được nơi này bây giờ?"
Bất thình lình con chó Lumpi đi qua thùng rác và nghe thấy tiếng nức nở của Dũng: "Tại sao lại như thế này?". Lumpi đã lấy chân bới Dũng ra khỏi thùng rác với thân hình đầy bụi bẩn.
- Cám ơn Lumpi lắm - Dũng nói - Bây giờ hãy đưa tôi đến mẹ tôi đi rồi tôi sẽ kể mọi chuyện cho Lumpi nghe.
Rồi Dũng nhẩy lên lưng con Lumpi, tay cầm chặt chiếc dây Lumpi đeo và nói: "Nhanh lên, chạy nhanh lên Lumpi". Vì Lumpi chạy nhanh theo lời yêu cầu của Dũng, chạy nhanh quá nên Lumpi đã đánh rơi Dũng ở giữa đường mà không hay.
Giữa lúc đó một cô gái nhỏ vừa đi đến, tay cô cầm con vịt bằng gỗ vì cô định ra bờ sông thả con vịt xuống nước chơi. Trông thấy Dũng đang lồm cồm ở dưới đất cô vội cầm Dũng lên tay và nói: "Thật là một con búp bê bé nhỏ xinh xinh". Tức giận, Dũng nói to: "Tôi không phải là con búp bê".
Cô gái nhỏ bé kia đâu có nghe thấy Dũng nói gì. Cô đặt Dũng lên lưng con vịt bằng gỗ và thả con vịt xuống giòng nước. Dũng quá bực tức với cô gái, lưỡi cứng lại không nói được lên lời.
- Hãy cứu tôi với - Dũng gào to, nhưng chẳng ai nghe thấy tiếng Dũng hết.
Con vịt bị giòng nước đẩy mạnh lộn một vòng, dĩ nhiên Dũng bị rơi xuống hồ. Sau một giờ bơi mệt nhọc Dũng lần mò vào được tới bờ và nhảy lên bãi cõ, một bãi cỏ rộng lớn và có nhiều con trâu. Một con trâu ngạc nhiên khi nhìn thấy Dũng và rống to lên "hùm hùm..." Dũng sợ quá vội nép vào bãi cỏ.
Dũng mệt quá và buồn ngủ. Hình như trên bãi có chiếc chiếu màu ngà ngà. Nghĩ vậy và Dũng nằm lên chiếc chiếu thiu thiu ngủ. Nhưng Dũng đã không ngủ được lâu, hóa ra cái diều, vậy mà Dũng tưởng là cái chiếu, hai cậu con trai vừa chạy nhanh, tay cầm cuộn dây để thả diều lên trời. Thế là Dũng lơ lửng trên không. Gió cuồn cuộn thổi, Dũng thấy lạnh và đói, mớ tóc rối bù che cả hai mắt Dũng, nhưng Dũng không dám đưa tay vuốt tóc vì hai tay Dũng phải bám chặt lấy cánh diều. Mệt nhọc và khổ sở, Dũng không khóc được ra tiếng. Cầu trời cho chiếc diều chóng hạ xuống đất, tay vừa cầm chặt chiếc diều, miệng Dũng vừa lẩm bẩm. Nhưng chiếc diều thay vì hạ xuống đất như Dũng mong lại vướng vào một cây cao và Dũng rơi xuống đúng vào tổ chim. Chim mẹ đang bận mớm cho bầy chim con, thấy Dũng liền hỏi:
- Chú là loại chim gì?
- Tôi tên Dũng, là người. Tôi bị lạc, bây giờ tôi đói lắm.
- Hãy ngẩng đầu lên để tôi mớm cho.
Con chim mẹ mớm cho Dũng thứ đồ ăn gì nhờn nhờn, nhơn nhớt như con giun, nhưng vì đói quá Dũng cứ há mồm để chim mẹ mớm đồ ăn cho.
- Bây giờ tôi đưa cậu về nhà - chim mẹ nói - nhưng cậu phải chỉ cho tôi biết nhà cậu ở đâu, vậy cậu hãy nằm lên lưng tôi đi và tay giữ thật chặt người tôi.
- Nhà tôi có chiếc mái màu đỏ. Hãy đưa tôi về nhà. Tôi cám ơn nhiều lắm.
Và Dũng đã nhìn thấy con Lumpi thân yêu nằm ngoài vườn, dáng điệu buồn rầu như nhớ Dũng. Dũng vui mừng vì đã về được nhà.
Lumpi vẫy đuôi chạy lại mừng Dũng và rối rít hỏi: "Cậu đi đâu mấy ngày hôm nay, mà sao tự nhiên cậu lại bé nhỏ như thế?
- Thân hình tôi đã co rúm lại vì tôi không chịu ăn, mặc dầu mẹ tôi đã hết sức khuyên bảo. Tôi chắc là bây giờ nếu ăn thì thân hình tôi sẽ to lớn trở lại, hãy cho tôi thức ăn đi, Lumpi!
Lumpi đôi mắt buồn rầu nhìn vào bát cơm và nói: "Cậu Dũng ơi, tôi chỉ có bát cơm nguội trộn canh, đó là đồ ăn cho tôi, tôi chắc cậu không ăn được đâu, vì trước kia bao nhiêu thức ăn ngon mà cậu không chịu ăn nữa là bây giờ, 1 bát cơm nguội tanh!
- Không hề gì, tôi ăn được.
Dũng vồ lấy bát cơm của Lumpi và ăn ngấu nghiến trong nháy mắt. Khi đã no bụng và buông bát cơm ra thì không hiểu có một phép lạ nào tự nhiên Dũng thấy mình lớn hẳn lên, có phần lớn hơn trước nữa. Và Dũng sung sướng ngắm thân hình mình.
- Lumpi ơi, Lumpi là người bạn rất tốt của tôi. Tôi sẽ mua tặng Lumpi 1 chiếc xương thật to và thật ngon - Dũng vừa ôm Lumpi vừa nói.
Và bắt đầu từ đó Dũng ăn nhanh, ăn nhiều, ăn tất cả mọi thứ mẹ Dũng cho, Dũng không hề chê một món đồ ăn nào, Dũng trở nên khỏe mạnh và to lớn lạ thường.
Các em hãy bắt chước Dũng ăn nhiều đi, chỉ trong một thời gian ngắn các em sẽ thấy mình lớn như thổi.
ĐÀO THỊ NGỌC ĐIỆP
(Kể theo chuyện nhi đồng Đức)
(Trích từ bán nguyệt san Thằng Bờm số 23 (bộ mới), ra ngày 15-3-1973)




