Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Mùa Đông Đã Qua




 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mùa đông giá lạnh những ngày mưa
Chẳng phải quê hương lúc giao mùa
Sương giăng phủ kín trông buồn bã
Ngọn cỏ héo tàn trên lối xưa

Đông đã đem mưa những tháng ngày
Nhẹ nhàng xuân đến chẳng ai hay
Nắng bừng rọi sáng muôn ngàn lối
Phất phơ trước gió ngọn cờ bay

Hồng-đào hé nụ khoe sắc hương
Đâu đây tiếng pháo rộn trên đường
Thuỷ tiên cánh mỏng màu tinh trắng
Thanh thản như hồn hoa hướng dương

Đông đã qua rồi, đông đã qua
Quanh đi quẩn lại đã tháng ba
Quê hương đón Tết vui năm mới
Lữ khách miền xa lại nhớ nhà

                                           Nhã Uyên

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

Giấc Ngủ Loài Chim Tiểu

 
 MỘT
 
Bé Tiểu Di vẫn còn nóng, cơn sốt nóng bừng bốc lên khuôn mặt bé, nó muốn thoát ra từ cánh mũi phập phồng, từ đôi môi khô he hé mở. Tiểu Di lả người trên mặt gối, mồ hôi vã ướt mái tóc mềm.
 
Mẹ khóc, chị Mi Tiên ức ghê, chị ngồi nhìn mẹ thấm từng giọt nước mắt bằng những ngón tay, rồi lại quay xuống nhìn Tiểu Di mê man:
 
- Bác sĩ gì mà dở ẹt, cứ làm cho Tiểu Di ốm hoài mẹ ạ!
 
Mẹ thở dài, gần 11 giờ chưa, Mi đi về nhà để còn ăn cơm, chiều đi học nữa.
 
Mi Tiên nhẹ đứng dậy, đẩy cửa phòng nhìn xuống hành lang. Qua vuông cỏ xanh có những đóa hoa tim tím dại, mọc lưa thưa dưới chân băng đá khuôn viên bệnh viện, trống vắng. Mi Tiên kiếm hoài cái áo mỡ gà ngắn tay của anh Tuấn dưới những bóng cây xanh - Mi Tiên than thầm, buồn biết mấy, mẹ thấy chị Mi Tiên trở vô, mẹ hiểu, mẹ nhìn đồng hồ rồi đi pha thuốc cho Tiểu Di. Còn lại mình Mi Tiên nhìn em mà thương quá. Mi Tiên không khóc được như mẹ. Họ hàng ai cũng mắng Mi Tiên là ngang bướng, cứng đầu. Mi Tiên mặc kệ, Mi Tiên thương Tiểu Di, thường đàn piano cho Tiểu Di nghe, nếu Tiểu Di thích. Còn anh Tuấn năn nỉ muốn gãy lưỡi, Mi Tiên cũng chả thèm, chừng nào hứng thì Mi Tiên đàn cho nghe, cho nghe hoài bản "Hương xưa" mà anh Tuấn cũng chả "khiếu nại".
 
Mi Tiên cầm trái cam vàng trên tay, loay hoay gọt vỏ cho Tiểu Di chốc nữa khô cổ thì ăn cho mát, vừa gọt Mi Tiên vừa nhẩm tính, nếu 15 phút nữa mà anh Tuấn không đến thì Mi Tiên đi xe lam về. Tiểu Di hình như cựa quậy rồi lại nằm im. Tiểu Di không há mồm cười với Mi Tiên, không gọi chị Mi Tiên dạy Di đánh bóng đôi dép cho anh Tuấn. Mi Tiên nhớ nhiều lắm, sờ trán Tiểu Di, hình như nóng thêm nữa. Mi Tiên bỗng thoáng rùng mình, Mi Tiên sợ Tiểu Di chết quá. Mi Tiên không dám gọi mẹ, đặt trái cam vừa gọt vào chiếc đĩa men màu. Có tiếng anh Tuấn nói nho nhỏ gì với mẹ, quay lại nhìn em rồi Mi Tiên đi ra về với anh Tuấn.
 
 
HAI
 
Tiểu Di thấy lờ mờ đôi mắt cúi xuống mở to của mẹ - vẫn đôi mắt đen sâu với hàng mi cong. Tiểu Di mệt nhoài, quay cuồng. Tiểu Di buồn quá, Di muốn gọi mẹ ơi thật to, nhưng môi Tiểu Di khô quá, nóng quá. Tiếng mẹ reo mừng sũng nước, mũi kim chích vào da thịt vẫn còn nhức. Tiểu Di uống bao nhiêu thuốc rồi, nhiều lắm, thế sao chưa khỏi bệnh. Mọi ngày Tiểu Di dầm mưa tí xíu, cảm sơ sơ thôi, chỉ 1 viên thuốc trắng trắng là Di hết bệnh.
 
- Lần này sao Di thấy lâu quá, hơn nửa tháng rồi, chị Mi Tiên bảo thế.
 
Tiểu Di phải nghỉ học, hàng dây hoa tóc tiên be bé sau cổng trường sẽ buồn vì không có ai thăm viếng. Anh Tuấn bảo Tiểu Di cố hết bệnh, về đánh vũ cầu với anh, ăn chị Mi Tiên 5-0 chơi. Tiểu Di gật đầu, rồi anh Tuấn chở Tiểu Di đi học sớm, thả Tiểu Di ngoài cổng trường. Chiếc xe đạp của anh em mình anh Tuấn thay vỏ xe mới chưa nhỉ? Tiểu Di nghe đâu bị bệnh thương hàn, tóc Tiểu Di bắt đầu rụng hoài hoài. Mẹ bảo rồi sau này tóc sẽ mọc lại, mau mà đẹp hơn. Bác sĩ khám bệnh Di không còn vui tươi, đùa giỡn với Tiểu Di như trước, mắt ông ấy nghiêm lắm, mà Tiểu Di cũng thấy mình càng bệnh nặng thêm, Di lo lắm, Di không muốn bỏ mẹ, chị Mi Tiên, anh Tuấn... Tiểu Di nghe hình như trời mưa, mơ tiếng dương cầm của chị Mi Tiên đâu đây. Có tiếng mẹ gọi Tiểu Di khe khẽ...
 
 
BA
 
Mi Tiên đứng lặng thinh nơi cổng trường. Trời đã bớt nắng gắt. Mi Tiên ôm vở lên ngực, dựa lưng vào dãy tường quét vôi trắng, nép dưới bóng cây bã đậu rì rào. Mi Tiên chờ anh Tuấn đến đón, rồi hai anh em chở nhau đi thăm mộ Tiểu Di. Nghĩ đến Tiểu Di, Mi Tiên muốn bật khóc, Tiểu Di còn bé quá, mới học lớp nhì, còn nói líu lo như loài chim Di bé bỏng. Tiểu Di bị bệnh nặng mất, nhà chừ vắng quá, mẹ nhớ Di khóc thầm. Mi Tiên thương em, nhớ em, rướm nước mắt khi ngồi vào ghế dạo lại những ca khúc mà Tiểu Di ưa. Mi Tiên cũng thương anh Tuấn ghê, nhà còn có hai anh em. Anh Tuấn, ngày Tiểu Di mất, anh không khóc, nhưng mắt anh rất buồn. Sau này, giờ tan học nào anh cũng đạp xe đến đón Mi Tiên, Mặc dù trường anh và trường Mi Tiên trái đường. Mọi ngày thì Mi Tiên về bộ với bạn, còn anh thì chở Tiểu Di. Chùm hoa dại trắng muốt cuống còn mủ trắng vẫn còn tươi đẹp. Hoa cắm trên mộ Tiểu Di đấy, chị Mi Tiên hái sau trường để cho Tiểu Di đấy, Di ạ! Trời mát dần, bóng anh Tuấn từ xa đạp xe đến, vẫn màu áo trắng cộc tay, quần xanh, và chiếc đồng hồ đen.
 
Mắt anh như cười với Mi Tiên, như thầm hỏi "Mi tan sớm vậy, chờ anh lâu không". Xe dừng, Mi Tiên ôm vở, kéo áo ngồi sau, nâng niu chùm hoa trắng trong tay. Xe hướng về nghĩa trang có loài chim Di bé. Mắt anh Tuấn chùng thấp, gió thổi tung mái tóc dầy của anh. 
 
 
NGỌC BÍCH       
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 172, ra ngày 1-3-1972) 
 

Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

Tháng Ngày Xuân Thì


 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Hồng như là nắng mới
Thơm như là cỏ non
Đó em mùa xuân tròn
Mướt như là tuổi trăng
 
Một cọng cỏ xanh non
Đặt trên tờ giấy trắng
Đề hai chữ mùa xuân
Rộn trong lòng thinh vắng
 
Đó em trời mùa xuân
Có nghe đời long lanh
Xôn xao lời tự tình
Có chăng là mùa xuân
 
Đó em hàng cây xanh
Gió đưa bờ cỏ xanh
Cụm mây dạt ơ thờ
Có chăng ngày vừa xanh
 
Tháng giêng hồn lung linh
Hương qua rèm khuê các
Tóc mượt mà xuân thì
Hãy vì đời điểm trang
 
Tháng giêng vàng khói hương
Vầng trán phẳng bao dung
Cho em với nắng hồng
Đừng ngại gì truân chuyên
 
Đừng để buồn mắt trong
Đó em đời diệu vợi
Hãy ngắm nhìn mùa xuân
Tháng giêng tròn bâng khuâng.
 
                                    VŨ T. CA DAO
                                           (Hoa Tiên)
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi Xuân Ất Mão, 1975) 
 

Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

Những Ưu Điểm Của Loài Vật

 Con người phải chăng là một tạo vật hoàn mỹ nhất giữa các loài thụ tạo? Điều này không ai chối cãi, vì không một con vật nào có thể "tưởng nghĩ", "suy xét" và "chọn lựa" được, ngoài con người ra. Nhưng một số giống vật lại có những cơ quan vượt bực, trên những cơ thể bình thường của con người, như nhãn quan và khứu giác chẳng hạn.
 
Hãy tưởng tượng rằng nếu bạn đang ở trong một chiếc phòng to lớn, thênh thang, không cửa nẻo và cũng không một tí ánh sáng lọt vào, hoàn toàn đen tối. Nếu cách đấy độ mấy thước, người ta đốt một ngọn nến, bạn có thể thấy và nhặt được không ngần ngại một hộp diêm mà người ta đặt một nơi nào đó, gần kề bên bạn? Dĩ nhiên là không thể được rồi, vì có thấy gì đâu. Nhưng nếu là một con chim mèo, thay vì bạn, thì dù cho đặt ngọn nến có xa cách 700 thước đi nữa, nó cũng có đủ ánh sáng để thấy và nhặt được hộp diêm trong nháy mắt. Bạn ngạc nhiên phải không? Nhưng quả thực vậy. Thượng Đế đã ban cho chim mèo một nhãn quan tinh tế lạ lùng. Vì thế mà người ta đã không ngạc nhiên khi con chim mèo, trong một đêm tối đen như mực, đã có thể từ trên không lao xuống túm lấy dễ dàng một chú sóc con đang len lỏi trong cỏ cây rậm rạp.
 
Có một ít giống chim có đôi mắt nặng gấp mấy lần sức nặng của sọ nó. Bạn hãy nhìn con cú: nó bé gấp mấy mươi lần con người, nhưng đôi mắt của nó lại to gấp mấy lần đôi mắt của chúng ta. Lại còn có một thứ chim nhanh mắt vô cùng. Nó có thể nhìn thấy kịp ánh lửa lóe lên ở đầu khẩu súng để rồi ẩn trốn trước khi tiếng súng nổ vang.

... Có bạn cho rằng: Chó có một khứu giác "vô địch"! Đành rằng, chó đánh hơi tài thực đấy, nhưng nếu nói về "vô địch" thì nên nhường chức này cho bọn bướm đêm có lẽ đúng hơn. Thực vậy, mỗi năm vào mùa xuân, một "nàng bướm" đã có thể cảm biết được sự hiện diện của "chàng bướm" cách đấy 700 thước để bay đến quyến luyến bên nhau.
  
Người ta còn làm thí nghiệm sau đây: nhốt một con bướm tằm cái vào một chiếc lồng kết bằng các sợi mây nhỏ. Đoạn người ta cũng cột một anh bướm tằm đực vào một sợi tơ và đặt cách lồng "cô nàng" chừng 2 cây số. Sáng hôm sau, người ta đã thấy "anh chàng" bứt đứt dây, nhởn nhơ làm duyên bên lồng "cô bướm".
 
Phải chăng bướm có cách truyền tư tưởng? Hay có luồng điện đặc biệt nào trong người để gọi nhau? Hoàn toàn vô lý! Sở dĩ xảy ra sự việc như vậy chỉ vì bướm có một khứu giác đặc biệt để đánh hơi và tìm ra nhau. Nhưng nếu người ta mang "nàng" nhốt vào một lồng bằng kính, không một kẽ hở thì dù cho đến... tận thế, "chàng" bướm cũng chịu, không tìm ra "cô nàng" được, chỉ vì khi ấy bị nhốt kín, không có mùi mẽ gì bay ra ngoài cả.
 
... Qua vài câu chuyện nho nhỏ trên, ta đi đến một kết luận: "Thiên nhiên là một kỳ công của Thượng đế đã tạo dựng, mà trí óc của loài người thường không thể nào thấu hiểu được."
 
 
BẠCH DƯƠNG     
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 14, ra ngày 25-2-1964)
 

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

Vương Một Cung Đàn

Xuân vẫn về qua lối xưa

Đàn ai dạo khúc giao mùa

Cho ai ngồi bên song cửa

Ngập ngừng ánh mắt mộng mơ

 

Lưng trời mây trôi chiều vắng

Chim bay mỏi cánh về đâu

Hoa xuân rơi đầy khắp lối

Ngày xuân chẳng đượm u sầu

 

Có ai, hay chỉ riêng ta
Bâng khuâng khi mùa xuân đến
Hồn rưng rưng đầy kỷ niệm
Chốn cũ vương niềm lưu luyến

 

Xuân vẫn về qua đó sao
Tưng bừng nhân thế đón chào
Xuân yêu trần gian tha thiết
Lời bướm bên hoa thì thào
 
Thì đấy xuân về đó thôi
Mang bao nhung nhớ bồi hồi
Chở chuyên một trời kỷ niệm
Hương xuân đượm chút ngậm ngùi
  
Thấy gió chiều se sắt thổi
Nhủ thầm xuân mới lại sang
Thoảng tiếng tơ đồng rộn rã
Lòng ta vương một cung đàn
 
                          Trần Thị Phương Lan
                            (Bút nhóm Hoa Nắng)


Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Đón Chào Năm Mới

 
C
ác em thân mến,
 
Sau mấy ngày nghỉ tết, cũng như các đồng nghiệp khác, THIẾU NHI lại đến với các em với số báo đầu xuân này. 
 
Ngày vui lúc nào cũng qua mau. Từ bây giờ, chúng tôi nỗ lực để cho tờ THIẾU NHI của các em mỗi ngày thêm khởi sắc, xứng đáng là tờ báo giải trí và giáo dục dành cho trẻ em Việt Nam.
 
Còn các em, các em lại phải nhìn lại bài vở nhà trường mà các em đã tạm gác trong mấy ngày Tết.
 
Các em phải vùi đầu vào sách vở như những năm vừa qua.
 
Mỗi năm hoa về đây, 
Hoa nói gì với người?
Lòng đời chắc nặng lắm,
Hoa nói hoài không thôi.
 
Đúng như nhà thơ Huy Cận đã nói trong những vần thơ trên: Lòng đời chắc nặng lắm!
 
Trong những ngày sắp tới, chúng ta sẽ gặp nhiều chông gai, nhiều khó khăn, nhiều thử thách trên con đường đi của chúng ta.
 
Nhưng với chí cương quyết, lòng kiên nhẫn, chúng ta sẽ vượt qua mọi trở ngại.
 
Một nhà thơ khác đã khuyến khích chúng ta:
 
Xuân bước nhẹ trên nhành non lá mới,
Bạn đời ơi, vui chút với đời nồng.
 
Với lòng hân hoan, chúng ta mạnh dạn bước vào năm mới, hy vọng chúng ta sẽ gặp Một Mùa Xuân Mới, một mùa XUÂN DÂN TỘC, trong đó giữa người Việt chúng ta không còn hận thù, không còn cảnh khói lửa điêu tàn để các em được yên ổn học hành.
 
Đây một mùa Xuân Mới tới gần,
Đây mùa bất tận của muôn xuân
Hương tình nhân loại bay man mác
Gió bốn phương trời vang ý dân
                                                   T.H
 
Thân mến                  
NGUYỄN HÙNG TRƯƠNG     
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 27, Số Đầu Xuân, ra ngày 20-2-1972)
 

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2026

Hương Một Mùa Hoa


Đã là hoa, chắc hoa nào cũng đẹp. Và nếu không đẹp, chắc loài  hoa đó sẽ được sở hữu một làn hương, theo Luật Bù Trừ, vì cùng là tác phẩm của tạo hóa, nên Đấng Toàn Năng đã không bỏ sót bỏ quên bất cứ một loài nào.

Đối với một đứa bé gái, nơi chốn và dịp để được thưởng thức nhiều loại hương hoa nhất, có lẽ là chợ hoa tết.

Quanh năm đầu tắt mặt tối làm ăn buôn bán, ba má tôi chẳng có nhiều thời giờ nhìn ngó gì tới hoa lá. Nhưng vào dịp cuối năm thì lại khác, vì tết rồi mà. 

Vào những ngày cận tết, ba tôi thường chở chúng tôi đi chơi chợ tết tại chợ Bến Thành và đi dạo chợ hoa được tổ chức thường niên tại đại lộ Nguyễn Huệ.

Giữa rừng người đông như mắc cửi, hàng trăm hàng ngàn chậu hoa kiểng muôn hồng nghìn tía được vận chuyển tới và trưng bày cho thế nhân thưởng lãm. Vượt qua bao quãng đường đầy chông gai thời chiến, những bông hoa lộng lẫy tuyệt vời ấy càng được trân trọng hơn nơi phố thị yên bình, hiếm khi phải nếm mùi súng đạn, chiến tranh.

Và lẫn trong giòng người đang cố giành giựt lấy niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, hiếm hoi còn may mắn được hưởng, anh em chúng tôi cố mắt thấy, tai nghe, mũi hửi như muốn ôm trọn bao hương sắc của đất trời trong mùa xuân ấy.

Ngoài những loại hoa thường thấy dịp tết mọi năm như hoa cúc kim, cúc đại đóa, cúc mâm xôi, hoa mào gà vàng và đỏ, hoa mai, hoa anh đào Đà Lạt, hoa hướng dương, hoa vạn thọ đơn và kép...mùa xuân năm ấy còn có một giống hoa mới "ra lò", đó là hoa hortensia (cẩm tú cầu), và má tôi đã chẳng chần chờ gì, đã hào phóng tậu ngay một chậu hoa này màu hồng, cùng với một số chậu hoa khác, khiến tôi mê mẩn nhớ mãi tới tận ngày hôm nay .

Nhưng hương hoa mà tôi thương nhất vào dịp tết chính là hoa cúc, cho dù đối với người khác, đó chỉ là một loài hoa tầm thường người ta thường mua về cúng Phật mỗi dịp rằm hay mùng một. Nhưng mỗi lần thoáng ngửi thấy hương hoa cúc, nhất là khi được trộn lẫn mùi nước vừa mới tưới và mùi đất nồng nàn xông lên mũi, là ký ức của tôi lại quay về mùa xuân năm ấy.

Mùa xuân ấy, tôi hạnh phúc vì còn đủ cha mẹ anh em, được dung dăng dung dẻ nắm tay nhau cùng đi dạo chợ hoa, trong tiếng pháo nổ dòn xa xa, dưới những ánh pháo bông rực sáng trên nền trời đêm. Mùa xuân ấy...

Mùa xuân xoay vần ra đi rồi trở lại, mang theo biết bao nhiêu là sắc hương  tinh túy của đất trời  theo gót nàng xuân xuống trần, đem đến rồi để lại trong lòng nhân gian muôn vàn kỷ niệm không thể nào phai...


Trần Thị Phương Lan       
(Bút nhóm Hoa Nắng)       


Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2026

Mùa Phục Hưng


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Xin cho những mùa xuân cúc vàng quê cũ
Ngát hương một trời lúc gió bay bay
Có tiếng quay tơ giữa nếp nhà cây
Con bò cắn ngọn cỏ nghe ngơ ngác

Xin cho những mùa xuân pháo hồng tan tác
Sân nhà thơm hương chanh lá đầu năm
Em bé ngây ngô hát bài tuổi hồng
Như má đỏ say mùa hoa nắng mới

Xin cho những mùa xuân quê nhà đổi mới
Ngày lên chùa nhịp guốc gõ thân quen
Chim trên cây trỗi giọng hót ngoan hiền
Cho con bướm vô tình chao đôi cánh

Xin cho những mùa xuân xanh mái tóc
Mùa phục hưng lúa vàng nếp sân nhà
Mây trắng vờn cụm núi ngủ đàng xa
Như sương phủ chuyến đò qua sông rộng

Xin cho những mùa xuân êm như lụa
Phơi sân nhà trắng tóc mẹ bay thơm
Em bé cười căng má sữa ngây thơ
Cho chim sáo trở về mùa nhung nhớ

Xin cho những mùa xuân vàng ruộng lúa
Mùa phục hưng em trở lại giữa quê nhà
Hàng cây phai phai cơn gió chiều lên
Áo trắng ngát hoa cỏ may bến cũ

Và chuyến xe về quê ngày mai đó
Giữa đêm khuya rộn rã tiếng còi dài
Sáng mùa xuân trên cành lá tương lai
Giọt nắng mới ngời mắt nai hạnh phúc

                                          THÔNG XANH
                                      (trên ngai vàng quê nhà)

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 121, ra ngày 15-2-1974)



Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026

Tìm Hiểu Môn Đấu Vật Cổ Truyền Việt Nam


TA VỀ TA TẮM AO TA
 
Ít lâu nay, nhất là từ khi có bóng dáng người lính chiến Đại Hàn tại nước ta, phong trào "tìm thầy học võ nổi lên như cồn. Nhưng những môn võ các thanh niên thiếu nữ ta đang say sưa luyện tập phần nhiều được mang từ nước ngoài vào, chẳng hạn như Nhu Đạo, Hiệp Khí Đạo, Thái Cực Đạo. Chúng tôi hiểu rằng trên nhiều lãnh vực, nhất là trong lãnh vực thể thao, muốn tiến bộ, ta cần phải thu thập những tinh hoa của xứ người, để bồi bổ những chỗ thiếu sót, yếu kém của ta. Bởi vậy, nếu có nhiều thanh niên, thiếu nữ Việt Nam theo học các môn võ của nước ngoài thì đây là một điều đáng mừng cho tiền đồ thể thao nước nhà nói chung và cho bộ môn quyền thuật Việt Nam nói riêng.
 
Nhưng điều chúng tôi muốn nêu lên ở đây là người Việt Nam vốn là một dân tộc có tinh thần thượng võ, đầy lòng hào hùng, đã từng phá Tống, bình Chiêm, diệt Thanh, đuổi Minh, nhiều phen làm cho quân xâm lăng phải khiếp đảm.
 
Vậy yếu tố nào đã giúp dân tọc ta tạo nên những chiến tích lẫy lừng và những đặc tính quí báu trên, nếu không phải một phần lớn là do sự đóng góp của những môn thể thao cổ truyền của nước nhà, trong đó có môn quyền thuật và môn đấu vật?
 
Nhưng tiếc thay! Từ nhiều chục năm qua, vì lẽ này hay lẽ khác, số người theo học những môn võ cổ truyền Việt Nam đã mỗi ngày mỗi ít. Những võ sĩ danh tiếng chẳng còn được bao. Hoặc giả có còn đi chăng nữa thì những vị này cũng đã già yếu. Chính vì thế mà những ngón võ bí hiểm, những thế đòn tuyệt luân của ông cha ta đã theo thời gian mà mai một đi.
 
Đứng trước tình trạng đen tối đó, là người Việt Nam, ai ai mà chẳng thấy buồn. Chính vì thế mà ít lâu nay, Tổng Nha Thanh Niên, một cơ quan chánh phủ có trách nhiệm rèn luyện cho giới trẻ Việt Nam có một thân hình tráng kiện, hun đúc cho họ một tinh thần yêu nước mạnh mẽ, đã khơi dậy truyền thống thượng võ của dân tộc Việt Nam ta bằng cách phát động lại các bộ môn thể thao cổ truyền như: đẩy cây, u hấp, bơi chải, võ thuật và môn đấu vật, để nói lên cái tinh thần "uống nước nhớ nguồn" và bảo vệ quốc hồn, quốc túy của ta.
 
ĐÔ VẬT HAY ĐẤU VẬT?
 
Phỏng theo ý kiến của ông Phan Quỳnh, một danh sư môn Vovinam Việt võ Đạo, tờ Nguyệt San Chí Trai do Tổng Nha Thanh Niên có viết: Các bạn trẻ của thập niên 70 thường chứng kiến những trận đấu vật nẩy lửa của ngoại quốc trên màn ảnh truyền hình. Võ đài đấu vật cũng như quyền Anh. Hoa Kỳ gọi đấu vật là WRESTLING, Pháp gọi là LUTTE hoặc PANCRACE, Nhật gọi là SUMO. Dưới vòm trời Tây Phương, môn vật được khai sanh ở Hy Lạp từ thời thượng cổ, có tính cách bán tôn giáo. Ngày nay môn vật Tây phương đã trở thành một môn thể thao quốc tế có quy luật hẳn hoi. Mông đấu vật tân thời được trình bày dưới hai khía cạnh khác nhau: Lối đấu Hy Lạp và lối đấu Tự Do. Môn vật tân thời từ 1-1-1970 được chia ra nhiều loại 48 ký - 52 - 57 - 62 - 68 - 74 - 82 - 90 - 100 và trên 100 ký.
 
Vì lầm lẫn vô tình, một số người dịch chữ WRSTLING, LUTTE là đô vật. Thật ra đó là môn vật, còn đấu thủ mới gọi là đô vật. Thời xưa người có sức mạnh phi thường gọi là Đô Lực Sĩ. Về các chức quan võ có Đô Thống, Đô Úy v.v... Theo chữ Hán, Đô còn có nghĩa là đẹp.
 
MÔN VẬT CỔ TRUYỀN
 
Vật cổ truyền không đấu trên võ đài mà tranh tài ở trên một bãi đất rộng. Xưa kia, các cụ tổ chức vật nhân các ngày đình đám hội hè ở thôn quê về mùa Xuân ; đấu vật ở trước sân đình với nhiều nghi lễ cổ truyền, nên một vật Việt Nam xưa cũng có tính cách bán tôn giáo như vật Hy Lạp thời thượng cổ.
 
Đọc lịch sử nhiều người còn nhớ rằng Mạc Đăng Dung trước khi làm vua chỉ là một đô vật khét tiếng gọi là Đô Lực Sĩ và đời nhà Trần, Phạm Ngũ Lão - một vị danh tướng của Hưng Đạo Đại Vương - cũng rất giỏi vật.
 
VÕ PHỤC
 
Võ phục khi tập luyện cũng như khi lên đài đấu của các đô vật là đóng có một cái khố và ở trần, không có đai đẳng gì cả. Khố là một miếng vải dài được cuốn vào như một cái quần sì-líp, khố có nhiều màu nào đỏ, nào xanh, nâu hay trắng, hồng, tím v.v...
 
Về kỹ thuật, vật có nhiều đòn nhiều miếng. Trước hết các đô vật được tập cách đứng thủ và những bộ pháp như cách di chuyển từng bước chân khi tới, khi lui, khi xoay vòng. Họ còn được tập luyện cách té ngã thế nào cho khỏi đập đầu xuống đất, khỏi gãy tay, cách né tránh v.v... Rồi họ được tập những đòn thế sau:
 
- Miếng kê: dùng hông hoặc vai làm điểm tựa để quẳng ngã đối thủ.
 
- Miếng ngáng hay cản: dùng chân quét hay gạt cản đối thủ làm mất thăng bằng cho té.
 
- Các miếng khác như miếng đệm, đội, nằm bò hay hạ thổ, miếng bốc v.v...
 
LỆ VẬT
 
Muốn đánh bại đối thủ trong các cuộc đấu vật thì các đô vật phải theo những luật lệ sau:
 
1) Nhấc bổng địch thủ hổng cả 2 chân lên khỏi mặt đất được coi là thắng, hổng một chân không kể.
 
2) Vật đối phương té ngã ngửa, lưng chạm mặt đất thì thắng, ngã sấp không kể.
 
Tuyệt đối không được đấm, đá, nắm tóc, móc mắt, cù léc, thọc, cắn, phun nước bọt, xẻ khố đối thủ hay khi bị té ngã rồi không được móc chân cho đối thủ ngã theo.
 
GIẢI VẬT
 
Vật có nhiều giải và chia ra làm 2 loại: Giải Thờ và Giải Chính.
 
Giải Thờ (hay Giải Hàng) không có người giữ giải. Ai muốn vật thì ghi tên rồi bắt cặp. Ai thắng thì được làng thưởng tiền.
 
Tranh Giải Thờ chỉ là mở đầu cho cuộc thi vật. Ở giải này đối thủ thường không dùng hết sức lực, mục đích chỉ cốt vật biểu diễn cho đẹp, múa may thật mềm dẻo để mua vui trong ngày hội.
 
GIẢI CHÍNH
 
Có 3 giải, nhất, nhì, ba. Mỗi giải đều có một đô vật xin giữ. Ai muốn phá giải nào thì xin ghi tên để vật với người giữ giải.
 
Trong 3 ngày nếu không có ai dám phá giải thì đô vật giữ giải đương nhiên được lãnh giải mình giữ.
 
Trong 3 giải chính, giải ba phải được phá trước rồi tới giải nhì và giải nhất.
 
Về số đấu thủ lệ làng định như sau:
 
- Giải nhất: trong 6 ngoài 5.
 
- Giải nhì: trong 4 ngoài 3.
 
- Giải ba: trong 3 ngoài 2.
 
Trong 6 ngoài 5 nghĩa là ai giữ giải nhất thì phải thắng liền 6 người mới coi là chiếm giải, còn người phá giải thì chỉ cần vật ngã 5 đối thủ kể cả người giữ giải. Nếu người giữ giải đã thắng 5 keo mà thua 1 thì cũng mất giải. Trong 4 ngoài 3 và trong 3 ngoài 2 cũng tính tương tự như trên.
 
Cuộc đấu thật cam go và đô vật giữ giải lẽ dĩ nhiên phải là người tài ba.
 
THỜI XƯA ĐẤU VẬT CÓ TÍNH CHẤT BÁN TÔN GIÁO
 
Làng mạc miền Bắc thời xưa có tục lệ mở hội hè đình đám vào dịp đầu Xuân, sau khi công việc đồng áng đã tạm xong. Hội hè có khi kéo dài 5, 7 ngày liền. Dân làng cúng tế vị Thần Thành Hoàng một cách linh đình để cầu xin được mùa. Vào dịp này, các cụ mở hội Vật. Các tay đô vật trong làng đều ghi tên dự thi. Đô vật tứ xứ, ở các làng lân cận hoặc các tỉnh khác muốn xin dự thi phải mang lễ vật đến để xin cúng thần. Lễ vật thường là mâm hoa quả (trái cây) và nhang đèn. Sau đó họ mới thi tài cao thấp. hăng say phá giải.
 
Các cuộc đấu vật hùng tráng đã nói lên tinh thần thượng võ của cả một dân tộc.
 
 
VĂN TRUNG      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 115, ra ngày 30-11-1973)
 
 
 

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

Xuân Xanh




 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Xuân đến bên em khi nắng ấm

Tiếng chim ríu rít ở cành đào

Tháng giêng cỏ non màu chưa đậm

Xanh nhẹ như là giấc chiêm bao
 

Chập chờn bướm lượn quanh hoa lá

Lộc xuân trổ nụ khắp trong vườn

Xuân đến làm em hồng đôi má

Nở nụ cười duyên rất dễ thương


Cả năm ngóng đợi ba ngày Tết

Sắp đến rồi đây vui biết bao

Em thích bánh chưng lẫn bánh tét

Mứt đầy trong hộp rất ngọt ngào


Pháo nổ mừng xuân vang phía trước

Em nhẹ lời thưa chúc mẹ cha

Sống lâu khoẻ mạnh trong ơn phước 

Xuân đến nhìn đời đẹp như hoa


Bày biện trước nhà dăm chậu kiểng

Lịch mới, hoa xinh, trái đầy cành

Khách khứa họ hàng qua thăm viếng 

Chúc tụng trọn năm mới an lành


Tết đến cho em thêm tuổi mới

Thắm thoát thời gian trôi rất nhanh 

Ngày qua tháng lại không chờ đợi

Còn bao năm nữa tuổi xuân xanh ?


                                            Nhã Uyên
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>