Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

Biệt Ly


 
 
 
 
 
 



Hôm nay biệt mái trường,
Lòng cảm thấy sầu thương
Chia tay cùng bạn cũ,
Lòng tôi thấy vấn vương!

Những cánh hoa phượng vĩ,
Như nhắc nhở mùa thi.
Ve sầu kêu ai oán,
Như buồn cảnh biệt ly.

Biệt ly sao buồn thế
Lòng tôi những tái tê
Miệng nói chẳng nên lời,
Nước mắt dài lê thê.

Thế rồi phải xa nhau,
Lòng không xót mà đau,
Bạn, tôi người đôi ngả,
Bao giờ lại gặp nhau.

Còn đâu lúc vui đùa,
Cùng bạn học tranh đua.
Thời gian sao mau thế?
Năm tháng ngày thoi đưa.

Tuy buồn thế nhưng không,
Đời đang thắm màu hồng,
Sầu bi làm sao được,
Ta quyết vượt gai chông.

Bạn, tôi, chia tay nhé,
Tạm xa một mùa hè.
Vui đùa, chơi thỏa thích,
Ba tháng thật dài ghê.

Phượng vĩ nở đầy cành,
Điểm thêm búp lá xanh,
Màu hoa hường như máu,
Tô thắm chuỗi ngày xanh.

                            NGỌC LIÊN

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 4, ra ngày 25-4-1963)

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

Con Cóc


Chắc các bạn cho rằng cóc là con vật ghê tởm, có nọc độc, nên giết đi để trừ một mối hại phải không?
 
Đừng nên trông mặt mà bắt hình dong như thế. Kể ra, cóc trông bẩn mắt thật: mồm rộng nguếch ngoác, chân dài chân ngắn, bụng trắng hếu, da sù sì loang lổ, mắt thao láo. Nhưng cóc có nhiều đức tính và chứa nhiều kỳ lạ mà bạn không ngờ!
 
Học cách trí, các bạn hẳn biết cóc là loài máu lạnh, bé sống dưới nước, thở bằng mang như cá ; lớn rụng đuôi, sống trên cạn, thở bằng phổi như loài có vú. Có lẽ, ít bạn biết rằng cóc ít thở bằng phổi, thường thở bằng da và chỉ thở khi nào mồm ngậm chặt. Vì thế, cóc chết rất khó nhọc: chặt đầu đi, cóc sống thêm được vài giờ ; vứt phổi đi, tim cóc còn cố đập thêm được vài ngày! Ban đêm, cóc ngủ nhưng mắt vẫn thao láo ; bởi vì có bao giờ chú ta nhắm được cả hai mắt đâu! Chỉ nhắm được một bên mắt cũng là quá lắm rồi! Miệng cóc rộng nên chú ta mà tắc lưỡi thì kêu to lắm và miệng ấy chỉ dùng để ăn chớ không bao giờ dùng để uống. Lúc nào khát, chú ta nhảy tòm xuống ao tắm ; thế là đủ vì chú ta thường có tính uống nước bằng da.
 
Tuy bề ngoài trông dữ tợn, nhưng tâm tính cóc rất hiền lành, dễ làm quen với người lắm. Các bạn thử bắt một con sên buộc vào sợi chỉ, dứ dứ trước mõm cóc xem, chú ta không ngần ngại gì mà không đớp! Ấy chỉ vài bận là quen, rồi sau thoáng thấy bóng các bạn, chú ta sẽ nhảy ra ngay.
 
Người ta bảo dãi cóc có nọc độc, thật là oan cho chú ta quá! Cóc không có hạch nước dãi thì lấy đâu ra dãi để đầu độc chúng ta? Cóc chỉ có nhựa: da sù sì, hễ ai mó vào nó sẽ tiết ra một thứ nước nhớp nháp, trơn như mỡ. Mặc dầu vậy nhựa đó cũng không hại gì nếu tay ta không bị trầy trụa chỗ nào, và rửa xà phòng là sạch hết ngay. Thật ra cóc có nhiều hạch khá to ở gáy, tiết ra một thứ nọc thật mạnh, thật quý. Nhưng ít khi cóc tiết nọc ra, trừ khi tức giận đến cực điểm. Nọc đó mạnh đến nỗi cóc chịu được cả nọc rắn hổ mang mà chỉ một chút xíu cũng đủ làm chết một con mễn lớn. Nhờ ở nọc đó, cóc nhịn đói rất dai. Nhốt cóc vào lọ trong 2 năm trời, đổ ra chú ta vẫn còn sống như thường. Tuy nhiên cóc rất háu ăn, mỗi ngày ăn đến 5, 6 bận và ăn ròng là sâu cắn rau. Vì vậy, những người trồng rau có kinh nghiệm, thường hay bắt cóc mang về thả vào những luống rau.
 
Ngoài 2 đặc tính trên, nọc cóc còn có thêm đặc tính rất kỳ lạ khác: dùng nọc cóc tiêm vào người - người không chết đâu - thì người cảm thấy khỏe ra, tim đập đều, thần kinh hệ được cân bằng và nhất là nhờ nọc đó, các hạch trong thân thể người ta tiết đều các chất rất có ích cho sức khỏe.
 
Ngày xưa, người ta đuổi cóc, giết cóc vì trông cóc ghê gớm. Ngày nay, người ta nuôi cóc, bảo vệ cóc để lấy nọc. Người ta bắt luồng điện khá mạnh vào mình cóc, để cho cóc cáu tiết ứa nọc ra rồi họ hứng lấy.
 
Các cụ ta, không phải đợi đến bây giờ mới biết cái đặc tính có ích của cóc. Mà đã từ lâu rồi, các cụ vẫn biết quý cóc. Hẳn các bạn còn nhớ câu hát nửa khuyên nửa dọa này:
 
Con cóc là cậu ông trời,
Hễ ai đánh nó thì trời đánh cho.
 
Sự thật, chưa có ai đánh cóc mà bị trời đánh cả. Nhưng, nếu ai đánh cóc cũng là người độc ác, vô ơn đối với một giống vật có ích cho người.
 
 
Lê Dương Thạch     
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 38, ra ngày 14-5-1972)
 

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

Mưa Phùn

 



 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mưa rơi như bụi lướt qua

Hôm nay chẳng nắng hoá ra mưa phùn

Núi rừng cây cối chập chùng 

Mưa rơi trên mắt vô cùng dễ thương

Nhẹ nhàng như những giọt sương

Phất phơ trong gió trên đường lá bay

Mưa rơi như lệ ai hay

Như trời đang khóc giãi bày buồn đau

Nụ hoa chưa nở ủ dàu

Chờ ngày mưa tạnh khoe màu toả hương 


                                                 Nhã Uyên

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

Lòng Mẹ

 

 
 
 
 
 
 
 
  
 
 
Bộ ván gõ nhà xưa in bóng mẹ,
Vẫn ngồi đây lặng lẽ đã bao giờ?
Cháy leo lét đèn dầu chưa đủ sáng,
Đường kim mòn mối chỉ buộc vào thơ.
 
Con nhớ mãi mẹ ngồi khâu vá lại,
Áo quê nghèo rách mướp bấy lâu nay
Tay se chỉ luồn kim cầm lấy áo,
Tay dịu mềm thoăn thoắt mỗi đường may.
 
Của gia bảo cháu con không biết giữ,
Bỏ nhàu nhòe loang lổ rách nhiều nơi.
Dấu binh lửa, lòng tham lam vị kỷ,
Đồng hè nhau dày xéo áo tơi bời…
 
Mẹ ngồi đó nhân từ và nhẫn nại,
Thả hồn vào từng mối chỉ đường kim,
Thương từ đứa con ngoan, con ngỗ ngược,
Áo quê nghèo mảnh vá vẫn lưu niên
 
Con chợt hiểu bao dung lòng mẹ Việt,
Thương các con hơn thương bản thân mình.
Sống chắt bóp mặc các con phung phí,
Rách bao nhiêu, mẹ cũng vá cho lành...
 
                                           Trần Ngọc Hưởng.
 

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2026

Thương Hoài Tuổi Thơ


Có những món đồ chơi xưa lơ xưa lắc, nhưng chỉ cần thoáng nhìn thấy lại, là bao nhiêu kỷ niệm xa xưa  của tuổi thơ  lại ùa về, một quãng thời gian đầy ắp muôn vàn trìu mến, dù đã đi gần hết đoạn đường đời, vẫn khiến tôi ngoái nhìn lại với niềm luyến tiếc không nguôi.

Nói vậy không có nghĩa tuổi thơ tôi là một màu hồng. Có những yếu tố khách quan khiến thuở đầu đời của tôi, cũng như các giai đoạn khác trong đời, không bao giờ đạt tới điểm mười, nhưng tôi cũng đành chấp nhận… Đời là thế! Có gì tuyệt đối đâu!

Anh thì tôi có nhiều, nhưng em thì chỉ có một đứa, mà lại là em trai, nên tôi nhớ hai đứa tụi tôi hiếm khi cùng nhau chơi một trò chơi nào đó.

Em tôi có một thùng đồ chơi, đa số là những chú lính với đủ tư thế, làm bằng nhựa nhiều màu. Thỉnh thoảng nó lại lôi những chú lính ấy ra bầy đầy trên sàn nhà, chia làm hai phe. Ấy là nó chơi trò đánh nhau trong thời chiến. Ngồi gần đâu đó làm việc này việc nọ, hay học bài, làm bài tập ở nhà gì đó, tôi thường nghe lõm bõm nó khi giả làm phe ta, khi lại làm phe quân giặc, hai tay điều khiển hai người lính xáp lá cà, vật nhau ra, quần nhau, đánh đấm túi bụi, miệng lẩm bẩm lảm nhảm một mình… Cho chết nè! Chịu thua chưa ?... v.v...

Chán nằm xoài ra đất chơi trò đánh nhau, nó lôi chiếc dù ni lông có treo toòng teng một chú lính nhựa như tôi đã miêu tả ở trên, quấn trọn mớ dây chỉ quanh chiếc dù gấp gọn  rồi quăng lên trời. Chiếc dù ni lông nọ bung ra rồi thong thả, nhẹ nhàng rơi xuống đất. Sau này tôi không còn thấy con nít chơi trò này nữa. Chắc chúng thích những trò chơi điện tử hơn!

Có một lần, bạn của má tôi tặng tôi một cuốn sách hình nhỏ bằng phân nửa bàn tay tôi. (Tiếng Anh gọi là flip book). Bác ấy còn chỉ tôi cách sử dụng sách nữa. Thỉnh thoảng bác ấy cũng cho tôi những món đồ chơi nho nhỏ khác (như chú khỉ leo lên cầu thang bên này rồi hất mình sang mé bên kia, nếu ta dùng hai ngón tay bóp nhẹ hai chân thang), nhưng tôi rất quí, và nhớ tới tận bây giờ. Người ta nói đúng, ấn tượng đầu đời dễ mấy ai quên!


Trở lại nói về cuốn sách hình ấy, ví dụ trên trang giấy đầu có vẽ hình người đang làm một động tác gì đó, thì trên trang hai sẽ vẽ một hình nối tiếp động tác của trang một, cứ thế trang ba sẽ là hình nối tiếp của trang hai v.v… Nếu tua thật nhanh nguyên cuốn sách hình ấy, ta sẽ thấy toàn bộ từ đầu tới cuối hành tung của nhân vật trên trang một. Thật là một  kỳ công. Phải công nhận họa sĩ ngày xưa sao mà siêng năng, kiên nhẫn đến vậy. Ngày nay người ta chỉ cần nhờ máy tính vẽ hay thiết kế mọi việc từ A tới Z trong chốc lát.

Tại sao những món đồ chơi tuổi thơ lý thú thuở ấy, giờ đây đã bị mai một mất? Đến độ dù tôi có luyến tiếc nhắc lại trên trang giấy này, chưa chắc đã có ai còn nhớ. Nhật Tân, Hựu Nhật Tân ? (Mỗi ngày mỗi đổi mới)?


Trần Thị Phương Lan    
(Bút nhóm Hoa Nắng)    

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

Nghệ Thuật Hiểu Nhạc


Tại sao đối với ta bản nhạc này hay, bản khác lại dở. Ma lực nào khiến khúc nhạc hay làm ta say mê khi nghe, trong lúc khúc nhạc nọ làm ta mau chán thêm. Tại sao nhạc của một nhạc sĩ trứ danh, từ hàng thế kỷ trước, luôn luôn vang lên một âm điệu mới lạ bên tai ta, trong khi nhạc của một nhạc sĩ tầm thường, ngay trong thời đại chúng ta dường như hoàn toàn vô vị, cũ kỹ như được xào đi xào lại, dù ta mới nghe lần đầu.
 
Ta nên tin chắc rằng câu hỏi trên có sẵn lời đáp hiển nhiên và giản dị: "Nhạc nào tôi thích là nó hay, tôi không thích thì nó vô giá trị". Nhưng không phải vậy. Nhận định bằng một tiêu chuẩn non nớt, kém suy luận đó quả dễ lắm. Thật vậy, ta nên nhớ thời đại nào, các nhạc sĩ xuất chúng thường bị kẻ đồng thời quên lãng vì tác phẩm của họ không ai thích. Vậy phải cần một yếu tố khác để ta hiểu thế nào là một bản nhạc hay và tại sao. Muốn thưởng thức nhạc đúng cách, điều kiện trước tiên là tập trung hết tâm trí vào đấy. Ta hãy tập xét đoán ngõ hầu hiểu rõ thêm.
 
Biết nghe
 
Ngôn ngữ của loài người gồm nguyên âm và phụ âm. Ngôn ngữ của âm nhạc được tạo ra từ âm thanh và tiết điệu. Tiếng ngân chạm vào thính giác một cách dễ chịu ít hay nhiều, nên tai là một yếu tố quan trọng để đo lường giá trị. Tai là cửa ngõ để âm nhạc đến bên ta. Ai có "tai biết nghe âm nhạc" là được bẩm phú rất quí. Kẻ ít được ân huệ về phương diện đó sẽ gặp khó khăn lúc ban đầu nhưng như thế không có nghĩa họ bị cấm chỉ hưởng cái thú của âm nhạc. Chỉ cần chút thiện ý mà thôi vì tai có thể luyện tập được. Trước hết ta kiên nhẫn và chăm chú nghe thật nhiều nhạc. Phương pháp hay nhất là nghe nhiều lần một bản vừa tìm cách nắm giữ trong trí các nốt nhạc của giai điệu chính. Tiếng hát trở nên tối cần lúc này. Quả vậy, một điệu nhạc với lời lẽ nghĩa lý rõ rệt, sẽ dễ nhận ra hơn, như một bài hát hoặc điệu ca trên sân khấu.
 
Và từ thanh nhạc ta chuyển sang phần khí nhạc bằng cách chọn những tác giả có nhạc pháp dễ hiểu như Haydn, Bach, Mozart, Schubert rồi từ từ đến Beethoven, Chopin, Schumann, Brahms. Hãy chú ý lắng nghe, cố tìm xem nơi nào nhạc chỉ được lập lại, thấu đáo các âm điệu khác nhau, phân biệt âm sắc của những nhạc khí: đó là cách tập luyện hữu hiệu nhất nếu ta muốn tạo cho tai ta biết nghe âm nhạc.
 
Biết các thể nhạc
 
Tai đón nhận âm thanh (âm điệu và hòa điệu) âm tiết âm sắc, kế đó ta chuẩn bị phần kỹ thuật để nhận thức được những gì ta nghe ; chính cuộc dự bị đó cho ta đủ tư cách phân tích những cái đã nghe, vì chúng ta ai ai cũng có óc phê phán. Ý nghĩ nảy nở trong đầu óc một người soạn nhạc sẽ không nghĩa lý gì đối với ông nếu nó không được đem ra thực hành một cách cụ thể, nếu nó không mang một thể thức rõ rệt. Âm nhạc thành hình từ một kỹ thuật, tùy theo cái hay hoặc dở của nó mà kỹ thuật đó đưa ra kết quả tương xứng.
 
Làm sao thu thập một số kiến thức tối thiểu cần thiết để phân tích được một kỹ thuật và biết kỹ thuật đó giá trị hay không? Ta không cần phải tốt nghiệp từ trường Quốc gia âm nhạc, ta sẽ tiến bộ trông thấy nếu nhất thiết tuân theo một vài qui tắc. Trước tiên ta phải biết nhận ra những thể nhạc, đó là những chiếc khuôn chính yếu của các tác phẩm nghệ thuật.
 
Một khi bản lược đồ các thể nhạc được vạch rõ như cầm khúc (sonate), thể nhạc phách (menuet), một thể nhạc vui (rondean), ta có thể nghe nhạc và theo dõi chăm chỉ. Nếu sau đó ta chọn nghe những thể nhạc đó sáng tác bởi nhiều nhạc sĩ khác nhau ta sẽ nhận thấy mỗi cá nhân có một cách hoàn toàn khác biệt để soạn bản nhạc.
 
Một lần nữa tốt hơn hết ta lại chọn những tác phẩm của các nhạc sĩ cổ điển (Mozart, Haydn, Bach), rồi tiến đến các nhạc sĩ lãng mạn nhưng có ý vị nhất (Beethoven, Brahms, Chopin) và từ từ đến các nhạc sĩ hiện đại (Debussy, Ravel, Stravinsky).
 
Sự học hỏi các thể nhạc đưa ta đến chỗ hiểu nhạc pháp. Mỗi thời đại có một phương pháp, liên quan tới sở thích và thời trang, với sự biến đổi và cải tiến không ngừng về kỹ thuật hòa âm và nhạc cụ.
 
Ta lấy ví dụ: nhạc pháp của một tác giả thế kỷ thứ XVIII êm đềm, có vẻ tao nhã khiêm tốn nhưng cũng hơi cầu kỳ nữa, như Mozart hay Haydn, trái lại nhạc pháp các tác giả thế kỷ XX, như với Stravinsky hay Bartok, nghe rắc rối hơn nhiều, lời nhạc sắc bén hơn nhiều.
 
Sự khác biệt đó phần nhiều xuất phát từ cá tính của người soạn nhạc nhưng cũng do vô số phương tiện kỹ thuật mà họ sử dụng. Hiểu biết tận tường cảnh vực và đặc tính của thời đại, tiểu sử và nhạc pháp của tác giả, biết cả cách cấu tạo bản nhạc ta nghe (cầm khúc hay sonate) hòa tấu khúc (symphonye), tẩu khúc (fugue) sẽ giúp ta rất nhiều trong việc định giá trị bản nhạc.
 
Nghe một cầm khúc (sonate) tức là theo dõi một hay nhiều luận đề chính thức, và sự tiến triển của luận đề trong một thời gian cấu tạo nhạc. Thưởng thức một hòa tấu khúc (symphonie) là theo dõi phần tiến triển và kết luận qua bốn biến điệu từ khúc nhạc cấp điệu mở đầu (allégro initial) đến chung khúc (allégro final). Ta phải tuyệt đối chú ý để nhận xét cố theo dõi tư tưởng của tác giả qua từng chi tiết nhỏ của bản nhạc.
  
Cho tâm hồn tham dự 
 
Một thính quan tốt, một cuộc chuẩn bị về kỹ thuật sẽ chẳng thấm vào đâu nếu điều kiện thứ ba, chẳng kém phần quan trọng, không được trọn vẹn. Ta thưởng thức nhạc không riêng gì cho vui tai hoặc tìm hiểu một cách tẻ nhạt, nhưng đúng hơn để đáp lại lời đòi hỏi trong lòng, thỏa mãn nhu cầu của tâm hồn. Có lúc ta không thể không vặn lên một đĩa nhạc, đó là những giây phút sung sướng nhất mà ta đang tiến gần đến các huyền bí của âm nhạc. Có sự khác biệt giữa sản phẩm của kỹ thuật và nghệ thuật. Kỹ thuật có thể nhắc đi nhắc lại mãi với một lô bản tương tợ và đồng giá trị như nhau. Còn nghệ thuật không bao giờ lập lại vì các đặc biệt của nó. Tại sao?
 
Vì trước hết một kiệt tác là sản phẩm của khối óc. Nó đòi hỏi những năng lực cao quí nhất của con người để diễn tả tình cảm và khát vọng thầm kín của họ. Vì thế người xưa khoác lên cho âm nhạc một nguồn gốc thần thánh.
 
Câu chuyện thần thoại của Orphée đã giải thoát cho Euridice khỏi tay thần chết bằng giọng ca êm ái, biểu hiệu rõ quan niệm thần bí về âm nhạc. Cái mà người ta gọi là "nguồn cảm hứng" không gì khác sự tham gia của nhân trí vào công việc soạn nhạc trên mảnh giấy trắng bằng kỹ thuật và vật chất. Đó là luồng hơi mang sức sống đến cho bức tượng đất sét, tuy có một hình thù nhưng chưa có sinh khí. Saint Saens có viết: "Trong nghệ thuật âm thanh, phải có một cái gì xuyên được qua tai và qua cả lý trí để vượt cao hơn nữa. Nhạc mà thiếu điều đó không phải là nhạc nữa".
 
Như thế, hiểu nhạc không phải chỉ lãnh hội được các âm thanh mà thôi, mà phải nhận thấy được thông điệp cao cả của nó. Nghe nhạc thường xuyên với tất cả lòng thiết tha, đó là con đường phải theo để làm giàu tâm hồn và để tâm hồn tham dự được vào vẻ đẹp tích lũy trong mỗi đoạn nhạc hay.
 
 
LÝ THU THỦY        
phỏng dịch Tout l' Univers  
số 215 năm 1965  
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 127, ra ngày 15-4-1970)
 

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026

Danh Ngôn số 200


Nhờ biết cười mà thế giới tiến bộ

R. TAGORE.
 

Kẻ nghèo khổ thỉnh thoảng được vui cười, cũng như tiết đông giá thỉnh thoảng được mặt trời soi sáng.

A. DAMAS.

 
Đứa dại dột không bao giờ biết cười.
Bà DE GIRARDIN.
 
Trong tất cả mọi ngày, ngày "vô tích sự" nhất là ngày mà ta không cười.
CHAMFORT.
 
Thấy miệng cười mà mắt không cười, chớ có tin.
A. D' HOUDETOT.
 
Những kẻ không bao giờ cười, không phải là người trang nghiêm.
A. ALLAIS.
 
Các cô hiện diện ở mặt đất để chứng tỏ với các cậu rằng Thượng đế cũng có... óc khôi hài!
 
(Theo N. FLECKENSTEIN)
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 200, ra ngày 1-5-1973) 
 

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

Vòng Quay Bao Năm Tháng


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chiều nay qua chốn cũ
Chiều đổ xuống ngàn cây
Búp lá non vừa nhú
Ngang trời mây vẫn bay

Sân trường sao lạnh vắng
Rền rĩ tiếng ve kêu
Lũ chim gù trong nắng
Bằng lăng tím lối rêu

Đây trường cũ lớp xưa
Nghiêng nghiêng khóm lá dừa
Song cửa đầy kỷ niệm
Cả một thời nên thơ

Bạn bè yêu dấu hỡi
Dĩ vãng đã chìm sâu
Gót chân mòn đá sỏi
Giòng đời cuốn về đâu

Chiều trên sân trường vắng
Bao cánh phượng  rơi rơi
Vẫn màu hoa sắc thắm
Nghe lòng sao chơi vơi

Vòng quay bao năm tháng
Sao chẳng ngưng một lần
Xưa một thời áo trắng 
Giờ giọt lệ rưng rưng...

                             Thơ Thơ 
                     (Bút nhóm Hoa Nắng)


Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2026

Xẩm Lai


 - Ê! Xẩm Lai! Xẩm lai!
 
Lũ trẻ thay phiên nhau réo gọi mỗi khi Phương đi qua. Phương ôm cặp chạy vội về nhà khóc nức nở, mẹ Phương ôm con vào lòng rươm rướm nước mắt, Phương tức tưởi nói qua tiếng khóc:
 
- Mẹ, sao con là xẩm lai hả mẹ? Sao mẹ không sanh con là Việt Nam có họ Lê như mẹ? Sao mẹ là người Việt mà con là xẩm?
 
Mẹ Phương chỉ biết thở dài nhìn con khổ sở vì những lời trêu chọc của lũ trẻ cùng xóm.
 
Thật ra tên Phương chả Tàu tí nào, nhưng nếu xem đến giấy tờ thì có lẽ Ủy viên hộ tịch sẽ sắp khai sanh của Phương vào danh sách của những người Minh Hương vì cái họ sực nức tiếng Tàu: Lâm Quế Phương - và cũng vì cái họ như thế mà Phương khổ tâm không ít.
 
Trong xóm không ai chơi với Phương cả, vì chúng đã từng đọc vanh vách những bài sử Việt oai hùng nói về công cuộc đánh đuổi xâm lăng Trung Hoa. Phương thường nhìn lũ trẻ chơi bán hàng với đôi mắt thèm thuồng, buồn bã, vì Phương thừa hiểu rằng nếu Phương mon men đến gần, lũ trẻ sẽ nói với nhau những câu tương tự như:
 
- Nó là Tàu lai đó mày.
 
- Ừa, nó là Mã Viện mày hé?
 
- Ừa, đúng! Ê! Mã Viện "dìa" Tàu đi mày.
 
Thế là Phương chạy về nhà sà vào lòng mẹ nức nở và hỏi những câu đầy vẻ oán trách, những lần như thế mẹ Phương chỉ vuốt tóc con chứ không nói được lời nào vì bà cũng đang dằn sự xúc động, chính Phương đã gợi cho bà một quá khứ xa xưa với người chồng bà tôn kính mến yêu mà giờ đây bà đã dồn hết lòng yêu thương ấy về Phương - đứa con gái độc nhất của bà.
 
Phương được bà cho học Việt ngữ và Phương học rất khá về môn Việt Sử, Phương thường tức giận vì sự xâm lăng đô hộ của quân Tàu. Vì thế khi cô gọi lên đọc bài là y như Phương bị hai thước kẻ vào tay vì mỗi một lỗi: các danh từ riêng không viết hoa. Và lần nào cũng như lần nào các chữ ấy đều mang tên của những tướng Tàu đã đem quân xâm chiếm nước Việt.
 
Bây giờ Phương không còn bé bỏng nữa, với tuổi mười lăm Phương đang đi học ở một trường Trung học công lập. Phương đã hiểu biết về lịch sử nước Việt, Phương đã vui những cái vui của dân Việt. Ôi! Những trang lịch sử của một dân tộc bất khuất với những liệt nữ như bà Trưng, bà Triệu ; những anh hùng như Hưng Đạo, Ngô Quyền, Nguyễn Huệ... đã góp công vào việc giải phóng đất nước, tất cả những vị ấy đã ghi vào lòng Phương một sự kính mến, quí phục. Phương đã đọc qua những bài địa lý Việt Nam, với nước Việt bé bé, xinh xinh hình chữ S, có những dãy núi hoành tráng, những bình nguyên mầu mỡ, những con sông hiền hòa và Phương không quên rằng mảnh đất này đã tạo nên những hột cơm nuôi Phương từ khi dứt sữa mẹ. Phương đã học qua văn học Việt Nam có những câu hò đượm tình quê hương dân tộc, những câu ca dao ví von gợi cảm. Phương đã làm những vần thơ ca ngợi quê mẹ, những bài luận nói về quê hương Việt Nam thân yêu này. Tất cả những điều trên cũng không cho phép Phương làm một người Việt Nam thuần túy, mặc dù ngày ngày cắp sách đến trường với áo dài trắng thướt tha, với mái tóc óng ả, đôi mắt to tròn đen láy và đôi má bầu bĩnh dễ thương. Bề ngoài Phương đã là một thiếu nữ Việt Nam hoàn toàn, nhưng Phương vẫn biết suy tư về cuộc sống, về cái mỉa mai trong câu nói mà thỉnh thoảng Phương nghe các bạn thì thầm với nhau về mình, cái mặc cảm xẩm lai kia xâu xé tâm hồn Phương không ít!
 
Rồi một hôm Phương ôm cặp vào lớp, khi đi qua hai dãy bàn trên, Phương đã nghe các bạn nói về mình mà trong đó có một câu làm cho Phương tủi hổ và nhục nhã:
 
- Nó kìa, đừng nói nữa, thứ xẩm lai ấy ngu lắm mà thính tai nữa.
 
Và một trận cãi vã giữa Phương và các bạn ở đấy nổi lên.
 
Trưa về, Phương lầm lũi bước đi, nước mắt chảy dài, Phương nghĩ đến cuộc gây gổ mà oán trách các bạn quá độc ác, mà oán trách ba Phương đã là người Tàu để Phương phải khổ. Đến nhà Phương ôm mặt khóc, mẹ Phương đã đoán biết chuyện gì xảy ra, bao giờ cũng với khuôn mặt hiền từ và chịu đựng bà ngồi xuống bên Phương. Phương ngẩng lên nhìn bà, nước mắt đầm đìa:
 
- Mẹ! Con tủi thân quá! Mẹ hãy nói cho con biết ba con là ai, người là gì mà sanh con ra rồi trốn tránh để bây giờ con phải chịu nhục nhã vì cái dòng máu của người bỏ rơi... Mẹ! Con oán hận ba con...! Hu hu...!
 
Mẹ Phương lau nước mắt cho con. Bà dịu dàng nói:
 
- Con! Con hãy nín khóc mà nghe mẹ nói, con không nên oán hận ba con, vì không phải người trốn tránh trách nhiệm với con mà tại vì...
 
- Mẹ, tại vì sao hả mẹ?
 
- Ba con tuy là người Tàu nhưng nói rất rành tiếng Việt, người có theo đuổi một cuộc cách mạng giành độc lập ở bên Trung Hoa, bị bắt và bị tù đầy, nhưng ba con vượt ngục trốn sang đây và gặp mẹ. Lúc đó nước ta đang bị Pháp Nhật tranh chấp. Ba con tình nguyện vào đoàn Thanh niên Tiền Phong chống lại bọn thực dân bằng những vũ khí thô sơ, nên thường có các cảnh lùng bắt các thanh niên theo cách mạng diễn ra. Rồi một hôm...
 
Bầu trời đêm trong, cao vút. Các vì sao lấp lánh như muôn ngàn viên kim cương đính trên tấm nhung đen. Vầng trăng sắp lặn để lại những ánh sáng lờ mờ huyền hoặc. Từng cơn gió lạnh nhè nhẹ thổi... xa xa có những tiếng súng tuần tiễu nổi lên rải rác. Bấy giờ, dưới ruộng lúa nếu ta nhìn kỹ sẽ thấy hai đầu người, một đội kết, một đẩu trần đang lô nhô tiến về hướng đường nhựa. Một trong hai người lên tiếng:
 
- Bao giờ thì tôi gặp lại anh?
 
- Lối năm giờ sáng ở ngôi miễu cuối làng này, đến đường lớn rồi kìa chú.
 
- Được, để tôi xem động tĩnh ra sao.
 
Người để đầu trần bò sát mí ruộng nhìn hai bên đường, nhưng chợt thụt lại vì một loạt đạn nổ ròn ở đầu đường.
 
- Nằm xuống chú! Có xe tuần tiễu.
 
Hai người nằm yên, một ý nghĩ thoáng qua người đội kết: "gần gặp vợ con rồi mà chết thì vô lý quá nhỉ?" rồi ông liên tưởng đến vợ ông, người vợ hiền lành đảm đang có lẽ buồn tủi lắm. Vì vắng ông trong ngày sinh nở và con ông... ờ, con ông không biết gái hay trai, ra đời đã tròn một tháng mà ông chưa biết mặt. Tiếng súng càng lúc càng gần, cắt đứt dòng tư tưởng của ông. Trên đường, một chiếc xe tuần tiễu chở bốn người lính Pháp đang nã súng vào hai bên bờ ruộng. hai người nghe rõ từng viên đạn bay veo véo trên đầu. Rồi xe chạy qua chỗ hai người nấp, họ thở phào nhẹ nhõm. Chờ tiếng súng nhỏ dần, người đầu trần quan sát hai bên đầu đường rồi chạy vụt qua, người đội kết cũng chạy sang bên kia đường và hụp xuống đám ruộng và ông nhô lên nhìn căn nhà ở cuối mẫu ruộng nằm im lìm trong bóng tối. Cúi xuống ông nói nhỏ với người kia:
 
- Thôi chào chú! Hẹn năm giờ sáng nhớ chớ?
 
- Vâng, chúc anh gặp vợ con vui vẻ.
 
- Cám ơn chú.
 
Khi còn cách nhà độ mười thước, ông đứng lên chạy vụt vào hành lang, nhưng... một loạt đạn nổ, ông xoay mình đau đớn rồi ngã gục trước thềm. Người lính Tây thản nhiên bỏ đi. Cửa mở, người đàn bà bước ra đến cạnh người bị đạn:
 
- Trời ơi! Mình!
 
- Anh đây... Mình rán nuôi con của chúng ta... Khi con lớn, mình nhớ dạy nó biết sự nhục nhã của người dân mất... tự do... vĩnh biệt...
 
Người đàn bà gục xuống khóc ngất.
 
*
 
Mắt mẹ Phương rươm rướm lệ:
 
- Đấy, con thấy ba con là một người đã chiến đấu giành tự do, đã chết vì tự do đó. Con! Con đã hiểu mẹ muốn nói gì rồi chứ?
 
- Vâng, thưa mẹ con hiểu, ba con cao cả quá! Vậy mà con... 
 
Ba ơi xin ba tha tội cho đứa con bất hiếu này. Ba đã chiến đấu giành độc lập cho dân Trung Hoa. Ba đã chiến đấu giành tự do cho nước Việt Nam nhỏ bé này.
 
Ba đáng được coi là vị anh hùng! Phải, anh hùng vô danh, bây giờ con mới cảm thấy hối hận vì những lời con oán trách ba. Chắc ba sẵn sàng tha tội cho con gái ba rồi phải không? Rồi đây ba sẽ hài lòng vì con ba đã ý thức được sự tự do, một thứ quyền mà nhân loại không thể không có được... Bây giờ thì con hình dung lờ mờ được ba rồi đó: ba với nước da rám nắng, mặt ba nghiêm nghị nhưng lòng ba rộng lượng. Và ba yêu con. Ba đã hy sinh cuộc đời ba để về thăm con. Ôi! Ba của con, một chiến sĩ vô danh!...
 
*
 
Cửa mở, Ngọc bước vào đến bên Phương, cầm tay bạn:
 
- Xin lỗi Phương nhé! Ngọc quả là một người bạn xấu, đã dùng những lời không đẹp với Phương. Ngọc hứa sẽ sửa đổi tính mình để được Phương xem như một người bạn thân.
 
Phương nhìn Ngọc mỉm cười, nước mắt còn đầm đìa, hai người bạn xiết chặt tay nhau...
 
Ngoài kia ánh nắng vàng nhẩy múa dưới những gốc cây bờ dậu như để cầu chúc cho đôi bạn sớm hiểu nhau.
 
 
Thúy Ái      
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 128, ra ngày 1-5-1970)
 

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

Lối Cũ


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Một thoáng trôi về trong dáng xưa
Trên lối xa kia thoảng mịt mờ
Từng giọt mưa đem lời tưởng nhớ
Từng cọng nắng vàng gợi ước mơ.

Em gọi mây về trong đôi tay
Những phiến mây xa trả những ngày
Những ngày xưa cũ em gom góp
Kết từng thơ dại trong đôi tay.

Em thấy mây buồn nên xa xăm
Ngày tháng vu vơ chợt lại gần
Áo trắng tung bay trời lộng gió
Lá me rụng đầy nên bâng khuâng!

Ngày đó hoa cười trên bước chân
Trống đổ vang vang những sáng hồng
Thắt bím tóc dài em đi học
Mẹ còn tựa cửa ngước mắt trông.

Ngày đó mây trời xanh rất xanh
Những sớm tinh mơ nắng lại gần
Chào mừng cô bé tròn thêm tuổi
Réo rắt ngọc ngà theo bước chân.

Ngày đó yên vui bỗng đậm đà
Hoa buồn trong lá thoảng qua mau
Lối cũ em về trên quê Mẹ
Nắng ấm còn reo, vẫn đẹp màu.

Ngày đó đi hoài mãi ra khơi
Theo bóng thời gian, chẳng bồi hồi
Bao lần xuân đến nào ai biết
Vẫn lời chúc tụng trên đôi môi.

Để chợt mơ về trong dáng xưa
Một sáng mây trôi trả lại ngày
Những mùa xưa đã xa tay với
Nên lối cũ còn theo bóng mây!

                               PHONG HẰNG
                             (Bút nhóm hoa nắng)

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 176, ra ngày 1-5-1972)
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>