Giấy. Giấy. Nơi nào cũng có giấy. Giấy cần thiết. Không có giấy. Chúng ta cứ thử tưởng tượng xem. Nếu vì một nguyên nhân nào đó, bỗng nhiên tất cả giấy trên thế giới đều biến mất, tất cả vật liệu làm bằng giấy tiêu tan. Cái gì sẽ xảy ra. Các bạn tưởng tượng ra chưa. Khủng khiếp quá phải không? Một kho vàng ngọc châu báu biến mất cũng không gây rối loạn bằng sự kiện kho tàng văn chương bỗng dưng tiêu tán theo giấy. Đó là chưa kể bao nhiêu nỗi bực bội khi chúng ta chưa tìm ra được một mảnh giấy nhỏ để làm những việc khác. Trẻ con sẽ không học hành được nữa. Các cơ quan nhà nước, hành chánh, văn phòng chỉ còn nước đóng cửa sớm. Mọi minh ước không thể giữ lại được. Và chẳng lẽ chúng ta ra đường luôn luôn kè kè một máy thu băng. Mà đâu có phải ai ai cũng đủ tiền để mua được máy. Thật điên cả đầu các bạn nhỉ. Giấy chiếm một địa vị quan trọng trong đời sống của chúng ta thật. Vậy giấy đã phát sinh ra từ đâu, bao giờ. Quá khứ cùng tương lai tờ giấy. Một cuộc hành trình dài dằng dặc:
- Cách đây 4.000 năm, người Ai Cập đã biết dùng cây Pa-py-ruýt làm vật liệu tạo giấy. Họ cắt thân cây pa-py-ruýt thành những miếng bằng nhau rồi xếp thành từng lớp. Đem ép hết nhựa. Dùng nhựa ép được dán các miếng thân cây vừa cắt thành từng tờ lớn. Dán xong, đem phơi nắng cho khô mặt. Đặt giữa những tấm da động vật để là bằng đá cho nhẵn mặt.
- Riêng ở Trung Quốc và một số nước khác, thời Cổ đại, người ta dùng da cừu hoặc dê ngâm với nước vôi cho sạch lông. Căng phơi để ghi chép. Sang đến thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch, Trung Hoa đã biết dùng những phế liệu tơ tằm cho vào cối giã thành bột, hòa với nước, dùng liềm trúc xeo thành giấy, bằng tinh bột, rồi đem phơi.
- Ở thế kỷ thứ hai trước Tây Lịch, Tây phương dùng những mảnh đất sét nung hoặc mảnh gỗ để ghi chép. Người Trung Hoa dùng những thanh tre khắc chữ vào đó. Nhiều bảng chữ được chép vào thân những nẹp tre đóng thành sách nên còn gọi là sử xanh. Riêng ở Ấn Độ, người ta viết trên lá cọ.
Khoảng năm 105 trở đi, Trung Hoa dùng các loại cây và giẻ rách giã thành bột xeo thành giấy. Kinh nghiệm dùng giẻ rách được người Á Rập truyền đi từ Trung Hoa sang Âu Châu, và mãi đến thế kỷ thứ mười Âu Châu mới bắt đầu sản xuất giấy..
Ở Hòa Lan, nghề làm giấy phát triển nhanh chóng nhờ họ đã cơ giới hóa nghề nghiền bột. Hòa Lan thời đó đã biết nghiền bột bằng máy nghiền nhờ sức gió. Đầu năm 1670, người ta dùng trục nghiền thay thế cối giã. Và sau đó hoàn thiện bằng pin nghiền nổi tiếng đến ngày nay.
- Thế kỷ thứ 19, phương pháp sản xuất bột gỗ cơ học bằng bột gỗ mài để làm giấy được phát kiến. Sau đó, người ta tiếp tục thí nghiệm thành công với các phương pháp hóa học dùng sút trộn lẫn với Sulphurit rồi Sulphat.
Nhiều nước đã sản xuất được bột giấy từ mùn cưa.
- Khoảng 150 năm nay, người ta đã cơ khí hóa hoàn toàn ngành sản xuất giấy. Từ máy xeo giấy đầu tiên của Pháp do ông Louis - Robert phát minh năm 1779, tốc độ ra giấy là 10-12 m/1 phút, ngày nay máy xeo đã có tốc độ lên đến 750m/1 phút, và có thể sản xuất từ 200 đến 400 tấn giấy hoặc 4.000 tấn các tông.
- Hàng năm, trung bình mỗi một chúng ta sử dụng 5kg giấy. Với số người ở khắp nơi trên thế giới, lượng giấy tiêu thụ nhất định không nhỏ. Vì vậy vấn đề đặt ra là làm thế nào để tăng gia sự sản xuất giấy, đồng thời làm giàu thêm nguyên liệu làm giất, đề phòng việc khan hiếm nguyên liệu. Song song với việc trồng rừng để lấy bột thực vật, nhiều nghiên cứu được thực hiện trong phòng thí nghiệm với mục đích cấu tạo giấy bằng các phương pháp hóa hoặc cơ học.
Gần đây, người ta đã dùng năng lượng nguyên tử trong ngành sản xuất cellulose và giấy. Chẳng hạn như gây một vài phản ứng tổng hợp quang học để đồng hóa một số chất không những trong môi trường thực vật mà còn ở động vật nữa. Nhờ đồng vị phóng xạ, người ta đã dễ dàng nghiên cứu sâu hơn phần giải phẫu sinh lý thực vật, xác định kiến trúc phân tử của từng dạng nguyên liệu làm giấy để chọn lựa phương pháp xử lý hiệu quả kinh tế nhất.
Có người cũng đã đề nghị băng thu thanh thay vì giấy, những cuốn băng vi ti được cất trong những hộp nhỏ sẽ lâu hư hơn và ít chiếm chỗ hơn. Nhưng thật ra điều này gây nên nhiều bất tiện và phiền phức không nhỏ. Hơn nữa, trị giá tốn kém của nó gấp trăm lần giấy. Vì vậy, đến nay và chắc cả trong tương lai nữa, giấy vẫn giữ một địa vị độc tôn trên thế giới.
KIM sưu tầm
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 129, ra ngày 15-5-1970)







