Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

Tết! Tết! Tết!


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tết anh đào khoe sắc
Tết đóa cúc tươi vàng
Tết ngàn mai lộng lẫy
Tết rực rỡ nhánh lan

Tết cặp dưa hấu đỏ
Tết câu đối treo tường
Tết rót tràn ly rượu 
Tết pháo đỏ ngập đường

Tết bánh chưng bánh tét
Tết phơ phất cây nêu
Tết áo quần xúng xính
Tết khăn lụa, hài thêu

Tết củ kiệu, dưa giá
Tết canh hầm khổ qua
Tết thịt kho hột vịt
Tết giò chả, nem chua

Tết giao thừa đi lễ
Tết mồng một lì xì
Tết mồng hai thăm viếng
Tết mồng ba xi nê

Tết cung đàn rộn rã
Tết khúc hát lời ca
Tết bầu cua cá cọp
Tết nhậu nhẹt nhà nhà

Tết chim én lưng trời
Tết cánh diều chơi vơi
Tết bầy ong tìm mật
Tết đàn bướm lả lơi

Tết trời xanh mây trắng
Tết vạt nắng tơ vàng
Tết cõi lòng náo nức
Chào mừng xuân mới sang...

                        Trần Thị Phương Lan
                              (Bút nhóm Hoa Nắng)

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

Câu Chuyện Đầu Xuân

Hôm nay gần đến tết rồi, thành phố trông rộn rịp hẳn lên, những cành mai vàng đã bắt đầu đơm bông. Khắp phố, người mua kẻ bán ồn ào, lòng Thủy rộn lên những niềm vui. Xuân này, Thủy sẽ được đi Đà lạt với ba me về quê ngoại ; Xứ có nhiều rừng thông vi vút reo - mà Thủy hằng ao ước. Rồi Thủy sẽ được ông bà ngoại lì xì này. Ồ! Còn dì Linh nữa cơ! Dì thương Thủy lắm kia, mỗi lần viết thư về cho Thủy, là dì không bao giờ quên viết đến câu: "Nếu khi nào có dịp Thủy đi Đà-lạt chơi với dì nhé, cảnh ở đây đẹp lắm cơ. Thủy sẽ tha hồ mà xem Thủy nhé" mỗi lần như vậy là Thủy lại hình dung đến dì, dì Linh có má lúm đồng tiền dễ yêu ghê với mái tóc thật đẹp, Thủy lại vẽ ra trong óc biết bao nhiêu cảnh nên thơ của Đà lạt nữa. Rồi đây Thủy sắp được thấy những cảnh xinh tươi ấy.
 
- Con ba mơ mộng gì đấy? - ba âu yếm.
 
Thủy giật mình quay lại:
 
- Con nhớ dì Linh ghê ba ơi!
 
- Con nhớ dì Linh hả? Nhưng ba cho con xem thư này, có lẽ con lại ghét dì cho xem - vừa nói ba vừa tủm tỉm cười.
 
Anh Minh chen vào:
 
- Hay thôi, Thủy đừng xem nữa, anh chắc là khi đọc xong thư dì, Thủy sẽ "hủy bỏ" cuộc đi Đà lạt đó nhé.
 
- Chuyện gì mà bí mật vậy?
 
- Nếu muốn biết, Thủy cứ xem - vừa nói anh vừa nhìn Thủy ranh mãnh.
 
- Không biết dì Linh nói gì trong thư mà ai cũng chế Thủy như vậy nhỉ, ồ để mình xem - Thủy nghĩ thầm.
 
Rồi Thủy bóc thư ra đọc, tờ đầu dì Linh vẫn hỏi thăm sức khỏe của Thủy và cách đón Thủy vào năm nay.
 
Thủy lẩm bẩm:
 
- Thế mà ba với anh lại bảo...
 
Nhưng Thủy chợt bỏ dở câu nói khi thấy chữ "Hư quá" hình như dì tô đậm hai chữ đó. Dì viết "Thủy của dì hư quá, sao muốn được ba cưng thêm lại không giúp me quét nhà vào những lúc khác mà lại quét nhà vào sáng mồng một tết thế nhỉ? Tết này Thủy có đi Đà lạt ăn tết với dì, sáng mồng một Thủy nhớ đừng quét nhà dì nhé vì bà ngoại là một người cổ nhất đấy, nhớ nhé Thủy".
 
Thủy cảm thấy hai má nóng bừng, hai mi mắt ươn ướt... anh Minh giả vờ cúi xuống tìm tờ báo cũ, me thì quay lại ô trầu, còn ba lại đưa tờ báo ngang mặt, hình như ai cũng cố giấu nụ cười trong những cử chỉ ấy. Thủy mắc cỡ quá, chạy về phòng...
 
- Con gái lớn rồi, phải tập làm giúp trong nhà cho quen chứ, không làm được việc nặng thì làm việc nhẹ chứ.
 
Mỗi lần như vậy, là Thủy lại vạch ra trong óc một "chương trình" để giúp me: " - Này nhé, sáng mình cố gắng dậy cho thật sớm giúp me quét nhà hay tưới hoa cho me" thế mà lần nào cũng vậy, bao giờ Thủy cũng ngủ đến 7 giờ 30 mới dậy. Vừa đủ giờ ăn lót lòng xong là đi học ngay cho nên cái "chương trình" của Thủy không bao giờ được dùng đến. Bây giờ Thủy nhớ lại giao thừa năm ngoái mà buồn cười...

Đì đùng... Đì đùng... tiếng pháo nổ giao thừa làm cho Thủy thức giấc. Ngồi dậy, Thủy nhìn xuống sàn nhà. Sàn nhà còn lấm tấm cát cũng hơi nhớp thôi, Thủy quét giúp me, có lẽ me mệt nên ngủ quên chưa quét nhà. Nghĩ là làm, Thủy vào góc nhà tìm cái chổi. Nghe động, lũ chuột trên đầu tủ chạy kêu chít chít làm cho chiếc lá rơi xuống. Thủy nghe tiếng me hỏi:
 
- Đứa nào làm gì đó?
   
Thủy im lặng để sáng dậy me sẽ ngạc nhiên và sung sướng vì có đứa con gái ngoan. Chờ cho me tiếp tục ngủ Thủy cầm chổi và bắt đầu quét. Tuy cố gắng quét cho nhẹ nhưng sao cái chổi quái này lại kêu lên loạt soạt như vậy nhỉ? Những tiếng lộp cộp vội vã. Me hiện ra, chợt nhìn thấy cái chổi trên tay Thủy, me tức giận giật cái chổi vứt vào góc nhà.
- Thôi chết rồi, mầy làm như vậy suốt năm nay sẽ làm ăn không nổi, mầy hại cha mẹ rồi.
 
Thuận tay, me với cái chổi lông gà quất vào mông Thủy.
 
Thủy ngạc nhiên không hiểu, nỗi nghẹn ngào đưa lên tận cổ, nước mắt trào ra. Tiếng kêu của me làm cho cả nhà thức giấc và cùng tràn vào phòng khách. Những lời qua lại giữa me và ba, Thủy biết là đầu năm phải kiêng quét nhà, sợ tiền tài sẽ bị chổi quét ra khỏi cửa. Bấy giờ Thủy mới vỡ lẽ, nhưng Thủy cũng còn ấm ức khóc. Me kêu:
 
- Mới đầu năm mà đã khóc à? Chưa đáng tội hay sao?
 
Ba bênh vực:
 
- Dù sao Thủy của ba vẫn giỏi mà, phải không. Thôi lại đây ba lì xì cho.
 
Thủy tươi ngay nét mặt, đã được ba bênh, lại còn được lì xì trước nữa. Tiếng thằng Hân (em Thủy):
 
- Ồ năm mới mà chị Thủy đã được me cho ăn "chả lông gồi (chổi lông gà) rồi, sướng quá.
 
Ý nó muốn nói là Thủy vừa bị me dùng chổi lông gà quất vào mông đấy mà. Vừa nói nó vừa vỗ tay đôm đốp. Thủy bẽn lẽn giấu mặt vào lòng ba.
 
- Hân im - ba mắng Hân rồi nháy mắt - Kẻo nó khóc nữa thì có lẽ nhà này...
 
Ba bỏ dở câu nói, có lẽ ba muốn bảo "có đám ma" nhưng nhớ hôm nay mồng một tết, me lại kiêng dữ lắm, ngày thường, ba vẫn chế tính dị đoan của me như thế luôn. Hiểu được câu nói bỏ dở của ba ý muốn nói gì rồi nhưng mẹ lại im lặng vì đầu năm cũng phải kiêng "đấu mồm" nữa mà...
 
Từ đấy Thủy là một đầu đề để cho Hân chế riễu. Nó luôn luôn đem chuyện ấy ra kể mỗi khi hai chị em Thủy xích mích nhau. Thủy nhớ có lần Hân dọa sẽ "truyền thanh" cho dì Linh biết chuyện ấy, tưởng nó cũng quên đi, không dè...
 
Thủy lẩm bẩm:
 
- Mình chả thèm chơi với nó nữa.
 
Nghĩ vẩn vơ, Thủy chìm vào giấc ngủ...
 
 
Hoài Quyên       
(T Q)           
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa Xuân Mậu Thân, 1968)
 

Đầu Xuân Đi Lễ


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sáng mùng một, xun xoe áo mới
Bé nức lòng đi với má ba 
Trên đường mai trổ cánh hoa
Ấp e trong nắng kiêu sa giữa trời.
 
Ô xinh quá! Bé ơi chậm tí
Để hoa ta thủ thỉ mí nào!
Gió Xuân thơm ngát ngọt ngào
Đã ru Đông ngủ bước vào tuổi mơ
 
Này bé hỡi tuổi thơ ngà ngọc
Gắng siêng năng chăm học nên người
Chớ đừng giở thói biếng lười
Rong chơi thỏa chí suốt đời hư thân
 
Giờ chị tặng bé nhân năm mới
Hoa mai vàng phất phới cười duyên
Bé cười chào hỏi huyên thuyên:
"Cám ơn Hoa nhé, nàng Tiên má hồng!..." 
 
Đôi chim nhỏ rỉa lông chăm chú
Chợt reo lên thích thú vẫy mừng:
"Úi chà! Vui quá chừng chừng,
Bé ơi mau lại, ngập ngừng mà chi?
 
Kìa bé thấy Đông đi Xuân lại
Chim én bay tận mãi trời xanh!"
Bé nhìn tia mắt long lanh
Cúi đầu chào hỏi chim lành đi đâu? 
 
Ríu rít hót chim hầu bé đấy
Chúc bé thơ xong, vẫy tay chào:
"Bé đi vui vẻ lên nào
Đầu Xuân đi lễ má đào thêm duyên..."
 
Nàng Xuân đẹp dịu hiền đôi mắt
Trôi lững lờ xanh ngắt làn mây
Nụ cười tươi trẻ thơ ngây
Rập rình pháo Tết trên tay nổ đùng!
 
Đi lẽ bé ngại ngùng mắc cỡ
Lúng túng trông cứ ngỡ non nhà...
Nén hương rón rén tay ngà
Vái van Thánh Tổ, Tiên bà ban ơn:
 
"Xin trời phật lòng nhơn tâm phước
Tết nay cho bé được nhiều tì
Thật thà bé chẳng lo gì
Chỉ mong tiền túi lì xì nhiều thôi!"
 
Ra về thấy bồi hồi tấc dạ
Hổng biết rồi ba má có cho...
Nghĩ hoài bé lấy làm lo,
Đi quanh quẩn lại vòng vo về nhà. 
 
Thôi! Bé cứ bầu, cua, tôm cá
Nghĩ làm chi cho lả người ra?
Thế nào đi với mẹ cha
Cũng đòi ăn quà thiệt đã mới nghe!
 
                                   TUYẾT THƯƠNG
                         (Thi văn đoàn Tứ Thương Dạ Vũ)
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi Xuân Nhâm Tý, 1972)
 

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2026

Chiều Cuối Năm

 Tay xách giỏ, bà Lê vui vẻ bước chân vào chợ.
 
Phiên chợ ba mươi Tết mới đông đảo làm sao! Tiếng rao mời, tiếng trả giá, tiếng cười nói... vang lên hỗn loạn. Đâu đâu cũng là người, áo quần sặc sỡ chen chúc nhau đi, như cả một rừng hoa muôn màu xao động.
 
Người đã đông, các lối đi lại bị thâu hẹp, vì đồ đạc, hoa quả bày bán khắp nơi. Nhiều nhất là dưa hấu, loại trái đặc biệt của ngày Tết. Những quả dưa tròn trịa xanh mướt, chất thành từng đống to, chiếm cả một mặt chợ. Đống nào cũng có vài quả được cắt mặt, bày cho mọi người thấy ruột dưa đỏ thắm, trông thật dễ thèm. Bên cạnh hàng dưa, quít cam cũng không thiếu. Mấy bà bán hàng luôn miệng mời mọc, giới thiệu những quả cam còn xanh cuống, những quả quít chín vàng của mình với người đi qua.
 
Ở các cửa hàng, đông khách nhất, có lẽ là cửa hàng mứt. Mứt bí trắng nuột, mứt cà mọng đường, mứt gừng, mứt sen, mứt dừa... ngon lành thế kia, nhìn qua, ai lại chẳng dừng chân hỏi mua một ít?
 
Bà Lê lần lượt đi qua các hàng. Đến mỗi nơi, bà ghé mua vài món. Chẳng mấy chốc, chiếc giỏ đã ăm ắp đầy, khiến bà xách đi có phần khó nhọc hơn.
 
Sau đó, bà tiến về phía hàng hoa. Hàng này nằm biệt lập ở cạnh bờ sông, như một khoảnh vườn trăm hoa đột hiện giữa châu thành. Đây là cúc trắng, cúc tía, loài hoa bình dị. Đây là vạn thọ với màu vàng tươi, đóa tròn nhỏ xinh xắn. Đây là hoa hướng dương, đứng kiêu hãnh nhìn người qua lại. Và kia, hoa hồng, hoa giấy, phụng hoàng kê... Hình như hầu hết các loài hoa đẹp của miền Nam đều được đem bày bán cả nơi nầy.
 
Sau khi đi một vòng nhìn ngắm, bà Lê chọn mua một nhánh mai trổ đầy hoa, đoạn gọi xích lô, ra về.
 
Xe chầm chậm chạy giữa vùng phố xá vừa khoác lên một bộ áo tươi mới. Những dãy nhà nối tiếp chạy dài hai bên đường, được sơn phết lại, trông sáng đẹp thế nào! Thỉnh thoảng từ bên trong vọng ra tiếng máy truyền thanh rộn rã một bản nhạc xuân hòa với tiếng cười đùa của trẻ. Vệ đường, người đi lũ lượt. Ai cũng lộ vẻ hớn hở, vui vẻ đón mừng Xuân.
 
Nhìn cảnh yên vui của mọi người, bỗng dưng bà Lê cảm thấy buồn trong dạ.
 
Đã mấy Xuân rồi, bà chưa hề tận hưởng một cái Tết nào trọn vẹn niềm vui. Loạn lạc đe dọa an ninh đất nước, ông Lê cầm súng lên đường chiến đấu đã bao năm, chẳng biết chừng nào mới trở về với bầu không khí ấm cúng của gia đình. Tết nào cũng vậy, bà Lê chỉ sống thui thủi với thằng Linh, đứa con duy nhất của ông bà. Ba ngày Tết, thiên hạ đi dạo chơi khắp nơi. Riêng mẹ con bà vẫn ở nhà, gởi tình thương đến người ra đi, qua chung trà, đĩa mứt. 
 
Bà Lê nhớ đến những năm nước nhà còn tạm thời an lạc, mỗi khi Xuân về, bà lại cùng chồng con dắt nhau về quê ăn Tết. Thuở ấy mới vui làm sao! Cho đến bây giờ bà vẫn còn tưởng tượng ra được bao hình ảnh quen thuộc đẹp đẽ.
 
Thích nhất là đêm hai mươi chín Tết. Bà Lê thường thức rất khuya, cùng mẹ chồng, chị chồng, và hai em chồng ngồi quây quần bên nồi bánh tét, bánh chưng, chờ bánh chín. Bấy giờ, không khí gia đình thật ấm cúng vô cùng. Mọi người cảm thấy ấm áp, không hẳn vì ngọn lửa cháy bập bùng trong lò mà vì những lời trò chuyện thân thiết với nhau. Bà cụ hay ngồi ngoáy trầu cồm cộp trên bộ ván gõ, lẩm bẩm nhắc lại những cái Tết xa xưa. Chị chồng bà lại nghĩ đến việc làm ăn, cầu mong cho năm mới được mưa hòa gió thuận. Hai em chồng thì tranh nhau hỏi han chuyện ở thành, thỉnh thoảng phá lên cười, vui vẻ lắm. Trong lúc đó, bé Linh đang thiếp ngủ trong lòng bà, và ông Lê đã sang chơi nhà bên, bàn về mấy độ gà sắp tới.
 
Mồng một lại càng vui hơn. Bao nhiêu áo mới quần mới đã may sắm sẵn được mang ra mặc. Mọi người rủ nhau đi chúc Tết bà con xóm giềng. Đường quê rộn rã tiếng nói cười của người đi lại. Từng tốp một, đàn ông thì khăn đóng, áo dài đem, đàn bà thì tha thướt với tà áo màu, như đua sắc với muôn hoa thắm nở. Trẻ con được dịp nô đùa, chạy nhảy, đốt pháo vang rân.. Gia đình bà Lê cũng đi chúc Tết, cứ vào một nhà là thêm một lần được mời dùng bánh mứt. Những bánh mứt ấy đều do người trong nhà, thường là các cô, sửa soạn làm từ trước. Nó được trình bày cẩn thận, vì khách viếng, nhất là các bà, không phải chỉ thưởng thức qua mà thôi, họ còn để tâm nhận xét sự khéo vụng của người làm nữa. Thích hơn cả, có lẽ là bé Linh. Cậu chỉ việc đến trước mặt người lớn, khoanh tay bập bẹ vài câu chúc tụng, đã học thuộc từ lâu, lập tức được thưởng mấy đồng bạc mới...
 
Nhưng than ôi! Những cảnh ấy ngày nay làm gì còn, làm sao có? Chúng thoáng qua như những ảo ảnh huy hoàng trong một giấc mơ. Làng quê của bà Lê, của chồng bà đã bị người ta tàn phá tan hoang, một lần bà chợt về đấy, nhìn thấy cảnh vật mà đau lòng: Đường làng bị cuốc xới thành mương rãnh. Cầu cống bị phá hoại, đổ sụp đi. Vườn đất, cỏ mọc um tùm. Nơi đâu cũng có thể là hầm chông, cạm bẫy. Những gốc dừa bị đẽo gọt, sơn phết, khắc chữ, ngả nghiêng một cách đáng thương. Chợ búa, trường học vắng hoe. Đình chùa hoang vu cô tịch. Dân làng tản cư gần hết, bỏ sót nhà cửa trơ trọi, mái đổ vách xiêu. Một số ít người còn ở lại, vì sự sống, cố bám víu lấy mảnh đất quê hương, ngày nào hay ngày nấy. Đau đớn nhất là sự tan nát của gia đình. Bà Lê cũng chịu chung số phận: Mẹ chồng bà vì mãi buồn rầu mà mất. Cô em chồng bị lạc đạn cũng chẳng còn. Cậu em trai thì đã tòng quân như anh. Chỉ mình bà Hai, chị chồng bà Lê, vẫn sống đơn độc nơi mái nhà xưa, lo việc hương khói...
 
Mải để hồn đi sâu vào suy tư vơ vẩn, xe dừng lại, bà Lê mới hay đã đến nhà. Bà bước xuống trả tiền xe. Trong khi Linh thấy mẹ về vội chạy ra, nhanh nhẹn xách giỏ vào nhà.
 
Vào đến bên trong, Linh hỏi:
 
- Mua làm chi nhiều thế hở má?
 
Bà Lê mỉm cười:
 
- Con không thích ăn một cái Tết thịnh soạn hay sao mà hỏi?
 
Trầm ngâm một lúc, Linh đáp:
 
- Không má ạ. Chẳng có ba ở nhà, con chỉ muốn hưởng Tết một cách đơn sơ như mọi năm thôi. Giữa lúc ba đang sống gian khổ ngoài trận mạc, mình yên tâm vui sướng thế nào được, má nhỉ?
 
Bà Lê vỗ vai con, trìu mến:
 
- Con nói đúng. Má cũng nghĩ như vậy, nên bánh mứt má mua đây không phải để mẹ con mình dùng hết đâu. Má đã định đem một phần lớn biếu tặng cho người ta đấy.
 
- Người ta là ai hở má?
 
- Chiều nay con sẽ rõ.
 
- Thôi, con biết rồi. Má định đem biếu cậu Ba chớ gì?
 
- Không. Cậu Ba con dư dả lắm, biếu tặng thêm vô ích.
 
Linh cúi đầu ngẫm nghĩ. Được một chốc, cậu reo:
 
- À phải! Chú Năm ở cạnh nhà mình. Gia đình chú nghèo, nên cho lắm, phải không má?
 
Bà Lê tươi cười:
 
- Con nhắc, má mới nhớ. Ờ, má sẽ đem biếu chú ấy một ít quà... Nhưng, thực ra ý má muốn biếu tặng những người khác. Con biết không? Đó là những người đã hy sinh cho chúng ta rất nhiều, đã vì chúng ta mà xác thân bị hủy hoại...
 
Linh lắc đầu:
 
- Con đành chịu, không đoán nổi rồi đa.
 
Bà Lê cười nói:
 
- Chẳng đoán được thì ráng chờ đến chiều, đi với má tìm đến người ta rồi sẽ rõ... Bây giờ con hãy đi súc cái lục bình, cho má cắm nhánh mai này vào.
 
- Có cần thui gốc nhánh không má?
 
- Chà, rành quá nhỉ! Phải đấy, cũng nên thui cho hoa lâu tàn. Thôi, đi nhúm lửa mau lên chú.
 
- À, chừng nào cúng "rước Ông Bà? má?
 
- Trưa nay con à. Mình không ăn Tết lớn, nhưng cũng chẳng nên quên tục lệ xưa.
 
Chiều lại, dùng cơm xong, bà Lê hối con sửa soạn đi tặng quà cho những người nào đấy.
 
Chị bếp đã xin về nhà từ hôm qua. Nhà chẳng còn ai, ngoài hai mẹ con bà Lê. Trước khi đi, bà khóa trái cửa lại, và cất chìa vào một góc bàn Thiên, bàn thờ nhỏ dựng trước sân. 
 
Linh thấy thế vội hỏi:
 
- Sao má không mang theo? Để đấy rủi ai lấy, thì nguy.
 
- Ai biết mà lấy, con. Ngày trước, ba con còn ở nhà, ổng cũng thường cất chìa khóa cửa ở đấy.
 
Nói đoạn, bà Lê vui vẻ bước ra đường. Linh xách giỏ quà theo sau. Vừa đi, cậu vừa thắc mắc, không hiểu những người mình sắp viếng thăm là ai, quen hay lạ?
 
*
 
Trên đường về, hai mẹ con bà Lê khoan khoái bước đi. Thành phố đã lên đèn. Ba mươi, trời mau tối lạ! Nhưng cả hai như không nhận ra điều ấy, vì trong lòng vẫn miên man sung sướng với một niềm vui cao đẹp.
 
Linh cầm vung vẩy chiếc giỏ không, tươi cười:
 
- Má có để ý đến anh chàng trẻ tuổi hay nói cười đấy không? Anh ấy có vẻ mến con lắm.
 
- Sao con biết?
 
- Anh ấy bảo con, hôm nào rảnh hãy xin phép má vào chơi, ảnh sẽ kể cho nghe nhiều chuyện rất hay.
 
- Vậy à?
 
- Còn cái ông lớn tuổi bịt răng vàng nữa. Tội nghiệp! Ông ta nắm tay con, nói là nhớ đến con mình, nghe cảm động!
 
Bà Lê mỉm cười:
 
- Đi viếng thăm họ như hôm nay con có thích không?
 
- Thích lắm má ạ. Con còn mong sao có dịp đi hoài nữa kia.
 
Mải trò chuyện, chẳng mấy chốc hai mẹ con về đến nhà.
 
Linh xô cửa bước vào sân. Đột nhiên, cậu đứng dừng lại, kêu lên sửng sốt:
 
- Ồ, lạ quá! Má xem kìa!
 
Bà Lê nhìn vào nhà rồi cũng buột miệng kinh ngạc:
 
- Sao có chuyện lạ thế?
 
Cả hai hết sức ngạc nhiên, vì bấy giờ cửa nhà đã hé mở tự bao giờ, lại có ánh đèn vàng vọt từ trong hắt ra.
 
Bà Lê lẩm bẩm:
 
- Rõ ràng lúc đi má đã tắt đèn khóa cửa, thế mà ai đã vào nhà được vậy?
 
Linh bỗng giậm chân tức bực:
 
- Thôi chết rồi!
 
- Con bảo sao?
 
- Ăn trộm! Ăn trộm đã vào nhà mình chứ ai. Con nói có sai đâu? Má cất chìa khóa vào bàn Thiên, người ta đã rình thấy mà!...
 
Bà Lê cuống quít:
 
- Vậy để má chạy đi báo với lối xóm, dí bắt chúng mới được.
 
- Khoan đã má. Biết chúng còn ở trong nhà không, hay đã cút mất rồi?
 
- Vậy chứ con bảo má phải làm gì bây giờ?
 
Tính tò mò táo bạo của tuổi trẻ bỗng nổi dậy, Linh đáp:
 
- Má hãy đứng yên nơi đây. Để con vào nhà xem.
 
Bà Lê run run nắm tay con:
 
- Cẩn thận! Coi chừng chúng làm liều nhé! 
 
 
Linh lặng lẽ gật đầu, nhặt lấy một khúc cây to dựng gần đấy, đoạn rón rén tiến vào trong. Bỗng nhiên cậu như cảm thấy thích thú, xem mình như một nhà thám tử đang xông vào hiểm địa. Rồi cậu lại buồn cười, khi nghĩ đến cử chỉ của hai mẹ con: Nhà của chính mình, mà chẳng dám mạnh bạo đi vào, thế mới lạ chứ!
 
Lúc ấy, bà Lê đang hồi hộp đứng im trong bóng tối. Bà mong sao kẻ viếng nhà là một người quen. Nhưng vô lý thật! Có người nào lại đường đột mở cửa vào nhà, khi chủ nhân đi vắng? Vả lại, đêm cuối năm, ai lại đi thăm viếng nhau?
 
Vụt, bà Lê giật mình hoảng hốt. Có tiếng Linh thét to, và khóc rống lên, chợt vang ra:
 
- Má ơi! Má...
 
Quên cả sợ sệt, bà Lê phóng chạy vào. Con bà đã gặp một tai nạn gì? Sao nó kêu lên có vẻ đau đớn thế?
 
Bà Lê xô vẹt cửa cái, bước nhanh vào trong. Phòng khách không người. Tiếng Linh ấm ứ như bị nghẹn cổ, văng vẳng từ phòng đọc sách. Không do dự, bà đẩy ngã một chiếc ghế cản ngang, băng mình qua bên ấy.
 
Đến cửa phòng, bỗng bà đứng sững lại, tròn mắt nhìn vào.
 
Nơi ghế dựa, một người đàn ông to lớn ngồi ôm chặt lấy Linh. Nghe tiếng động, con bà quay lại. Mắt nó ràn rụa nước mắt, vẻ khổ não chưa từng thấy.
 
Người đàn ông chợt ngẩng nhìn bà Lê:
 
- Em!
 
- Mình!
 
Thì ra, đó là ông Lê. Bà Lê tiến lại bên chồng, một tay ôm ngực, một tay che miệng cười:
 
- Mình làm em hết hồn. Mình về bao giờ thế?
 
- Cũng mới đây. Về tới nơi thấy cửa đóng kín, anh bỗng nhớ đến chỗ cất chìa khóa cửa bí mật của chúng ta ngày trước, nên vội đi tìm. Quả nhiên.
 
Bà Lê ngắt lời:
 
- Còn thằng Linh, sao thấy ba về lại kêu khóc om sòm thế kia?
 
Ông Lê đỡ lời:
 
- Có gì đâu? Nó thấy anh bị mất hết một cánh tay, nên quá buồn đấy thôi.
 
Bà Lê vồ lấy tay chồng, hoảng hốt:
 
- Trời ơi! Thế à?
 
Rồi bà sụt sùi nhỏ lệ.
 
Ông Lê ôn tồn bảo:
 
- Hai mẹ con đừng buồn khổ làm chi. Như vầy là anh đã làm tròn bổn phận người trai rồi đó.
 
Lặng thinh một chốc, ông tiếp:
 
- Vừa rồi, trong một trận chiến, anh bị thương ở tay. Tưởng cũng chả sao, ngờ đâu lại phải cưa đi. Rõ ra, anh buồn bã vô cùng, vì từ đây phải vĩnh viễn rời xa quân ngũ. Song số trời đã định vậy, biết sao.
 
Bà Lê nghẹn ngào hỏi:
 
- Lúc bị thương, sao mình không cho em hay?
 
- Anh không muốn mẹ con mình quá lo lắng, nên mới giữ kín đến nay đấy.
 
Dứt lời, ông Lê cười to:
 
- Mà thôi! Thân hình tôi có thế này, tôi mới được về đây sống mãi với mẹ con bà chứ. Vui lên nào: Tết nhứt không được khóc lóc nhé!... Bây giờ, hai người phải khai cho rõ, chiều ba mươi Tết mà đi đâu từ sớm đến giờ?
 
Thấy ông nói cười vui vẻ, mẹ con bà Lê cũng vơi đi phần nào sự xót xa. Linh lau nước mắt, nhỏ nhẹ đáp:
 
- Thưa ba, má và con vừa đi tặng quà, ủy lạo các thương binh ở bệnh viện đó.
 
Ông Lê reo:
 
- Vậy hả? Tốt lắm, tốt lắm! Hoan nghênh hai mẹ con!
 
Bà Lê bật cười. Bao nỗi lo buồn vụt tan biến mất. Cả ba như vừa nhận thấy hương vị ấm nồng của mùa Xuân thoang thoảng quyện khắp nhà.
 
Ngoài kia đêm vẫn buông, lặng lờ nuối tiếc một năm trời trôi qua thoáng chốc.
 
Chợt có tiếng súng từ miền xa vẳng lại. Không hẹn, ông Lê, bà Lê, và Linh cùng cúi đầu, cầu nguyện sự may mắn cho cho các chiến binh, giờ nầy đang xông pha ngoài trận tuyến...
 
 
Kính tặng các thương binh       
SA BIỆT LƯU              
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa Xuân Ất Tỵ, 1965)
 

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Xuân Bừng Sáng


 

 

 
  

 

 
  
Ngấp nghé nàng xuân lại trở về 
Chiều chiều mây trắng lướt chân đê 
Gió xuân lồng lộng lòng xao xuyến
Xuân về bừng sáng một miền quê

Lũ trẻ đùa vui giữa cánh đồng 
Ngạt ngào hương lúa ngát thanh tân
Vài cô thôn nữ cười chúm chím 
Đợi bóng tình quân dưới nắng hồng

Nông phu dừng cuốc mắt nhìn đâu
Mơ dưới nhà tranh giãi mái đầu 
Vầng trăng vàng chiếu trời trong sáng 
Mùa mới rồi đây thoát cơ cầu

Hiên nhà rực rỡ sắc đào, mai 
Vạn thọ vàng tươi, cúc trang đài
Ông thong thả vuốt chòm râu bạc
Dán nốt đôi câu đối mé ngoài

Rộn ràng tiếng pháo nổ đâu đây
Lữ khách dừng chân ngẫm tháng ngày
Hương xuân lưu luyến chàng phiêu lãng
Lặng ngắm xuân nồng bao đắm say 

Lả lướt diều bay tận cuối trời 
Tưng bừng chiêng trống múa lân vui
Thảnh thơi ong bướm vờn hoa thắm
Đón chờ xuân đến khắp muôn nơi...

                                             THƠ THƠ 
                                            (Bút nhóm Hoa Nắng)
 

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2026

Đường Về Quê


Xuống xe đò, thay vì ngoắc một trong những chiếc xe lôi đậu quanh bến lúc đó, thể theo lời mời chào của những người phu xe lôi còm cõi, Vinh lại chậm rãi vác chiếc túi xách nặng trĩu chứa đây quà tết cho gia đình lên vai, và lững thững bắt đầu con đường về nhà.

Con đường đất ngoằn ngoèo xa tít như kéo dài tới tận chân trời,  nhưng Vinh không lấy thế làm phiền, vừa nhẩn nha bước đi vừa huýt sáo vang trời. Vinh rất thích tưởng tượng mình là người lữ khách rày đây mai đó, chọn dừng bước giang hồ dưới quán trọ, lạnh lùng nghe tiếng pháo đón xuân. Nhưng thực tế thì hôm nay đã là hăm sáu tết rồi, và Vinh thích lội bộ quãng đường cuối cùng dẫn về mái nhà xưa, nơi ông bà, ba má và các em Vinh đang chờ Vinh quay lại để cùng sum họp, đoàn viên đón xuân với gia đình.

Hai bên đường, những mái nhà tranh thấp thoáng xa xa, tuy đơn sơ giản dị thường ngày, nhưng nay lại được khoác tấm áo tết trông rực rỡ hẳn lên: Vạn thọ vàng tươi xen lẫn mào gà lộng lẫy, chễm chệ chạy dọc hai bên lối đi dẫn đến cổng chánh, cũng sáng sủa không kém với đôi câu đối đỏ phất phơ bay cạnh cặp mai vàng tươi, treo lủng lẳng nào phong bao lì xì mừng tuổi, rồi đèn rồi quạt, tô điểm cho tăng thêm phần trang trọng trong ngày xuân sắp tới.

Những khóm dừa xanh mướt khẽ xào xạc trong cơn gió buổi xế trưa, khiến Vinh muốn ngả mình xuống nền đất mịn dưới bóng cây mà đánh một giấc. Vinh mơ màng nhớ tới quãng đời niên thiếu với lũ bạn cùng xóm. Chàng nhớ lại những buổi trưa như thế này, cả lũ tiểu yêu trốn ngủ rủ nhau đi phá làng phá xóm, với đủ trò nghịch ngợm. Nhưng trong khi lũ trẻ rắn mắt ấy leo cây hái lén dừa, vô vườn bẻ trộm bắp, lội sông bắt cá nướng trui... thì Vinh lại thơ thẩn ngắm những cánh bướm lơi lả trên những bông hoa bìm bìm thơ mộng ngoài rào giậu, hay những cánh lục bình nên thơ  ngoài bến sông, rồi về phác thảo vội trên những trang giấy trắng học trò. Ôi cái mộng làm họa sĩ vớ vẩn của  thuở hoa bướm hồn nhiên ấy, cho đến nay, vẫn còn in đậm trong tâm hồn của Vinh, cậu sinh viên năm thứ hai trường đại học Nông Lâm Súc trên Sài Gòn.

Nắng nhạt, trời đã xế chiều, cặp giò của Vinh đã bắt đầu cảm thấy rời rã. Vinh ngồi nghỉ bên vệ cỏ may ven hương lộ,  tai bỗng nghe róc rách tiếng nước chảy đâu đây. À! Vinh chợt nhận ra con suối nhỏ, khi xưa vẫn thường chảy qua nền đá xanh nên nước trong vắt mát rượi. Vinh vừa khoát nước rửa mặt, vuốt tóc vừa ngắm bóng mình dưới giòng nước trong hiền hòa. Một chú ễnh ương bị động vội vàng phóng mình núp vào vô số khóm hoàng mai nở rực rỡ ven bờ như chờ xuân tới. Vinh bật cười, khẽ khàng nói với theo... Chú mày cũng về quê ăn tết như anh hả? Cung chúc tân xuân nha!
 

Trần Thị Phương Lan     
(Bút nhóm Hoa Nắng)     
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>