(Viết cho tuổi trăng tròn 8)
Bài này có ý viết cho bạn trai, nhưng nếu các cô có đọc cũng không hại gì. Trái lại, biết đâu còn hiểu thêm về con trai đôi chút.
Nếu Thượng Đế đã đặt trong tâm hồn thiếu nữ một tình thương đặc biệt, để sửa soạn cho họ trở thành một bà mẹ sau này thì Người lại ban cho con trai chúng mình một chí khí mạnh mẽ, một khuynh hướng thích bảo vệ, một đôi mắt dễ thấy "ngứa" trước những bất công. Và để giúp chúng ta có thể thực hiện khuynh hướng thích bảo vệ, Người lại ban cho chúng ta một sức lực dồi dào, một đôi tay rắn chắc, một thân hình tráng kiện. Tất cả những cái đó khiến chúng ta tự hào, và không một người con trai lành mạnh về thể xác cũng như tâm hồn nào lại không ước mơ mình trở thành một người hùng, chuyên cứu khốn phò nguy, bảo vệ người yếu đuối. Có lẽ trong chúng ta không ai đã không một kỳ say mê Zorro vì những hành động nghĩa hiệp của chàng hiệp sĩ này. Hoặc chúng ta đã chẳng có lần ước mơ mình là một Trần Quốc Toản, một Quang Trung đó sao?
Ai cũng thích làm anh hùng cả, nhưng anh hùng không phải là dễ làm, không phải hễ muốn là được ngay. Muốn làm anh hùng phải có ý chí, phải có tập luyện và nhất là phải can đảm. Tiếc thay, làm anh hùng đã khó như vậy mà hiện nay không biết vì vô tình hay cố ý, nhiều người đã làm cho giới trẻ chúng ta có một quan niệm anh hùng rất lệch lạc qua ngôn ngữ hoặc một vài văn phẩm của họ.
Để mình kể cho các bạn nghe mẩu chuyện này nhé: một đám nam sinh đứng trên lầu đấu láo. Dưới sân trường hai ba cô nữ sinh đi lại, dáng khép nép như sợ bị ai "ăn thịt". Một vị nam sinh bô bô: "Đố thằng nào chọc được con nhỏ đó, tao gọi là anh hùng". Tức khí, một vị khác nhận lời liền và tiếp theo đó là một loạt sa đạn chế tạo bằng những mẩu phấn thừa rào rào bay xuống các cô làm mấy vị liền bà con gái này chạy tán loạn. Thi hành xong "thủ đoạn nghĩa hiệp", chàng kia mới quay lại hỏi cả bọn: "Thế nào, đã anh hùng chưa?". Ôi! Mấy vị anh hùng dưới suối vàng sao không sống lại mà tát cho cái tên vừa nói câu ấy mấy tát vì đã xúc phạm đến hai chữ anh hùng cao quý.
Hành động như trên không phải là anh hùng, đưa nhau đến trước cổng trường nữ sinh để tẩm quất nhau cũng không phải là anh hùng, bạo mồm bạo miệng trêu các cô càng không phải là anh hùng. Chắc có bạn đã muốn hỏi: "thế phải như thế nào mới là anh hùng?"
- Anh hùng là dám bất chấp mọi nguy hiểm để giúp đỡ kẻ cô thế, để đạp đổ mọi bất công, để chống lại những gì xấu xa, để duy trì và xây dựng những gì tốt đẹp.
Nói giống Việt Nam chúng ta không thiếu gì những anh hùng, những Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ... đã làm chúng ta hãnh diện không ít. Nhưng nếu cứ phải như các vị ấy mới là anh hùng thì... khó quá. Bạn ạ, những vị đó là đại anh hùng của dân tộc, làm sao chúng ta theo được, hơn nữa, cũng phải một phần nào nhờ vào thời thế, các ngài mới có được những chiến công hiển hách. Bạn ơi, mơ ước của chúng ta vẫn có thể thực hiện được, chúng ta vẫn có thể trở thành anh hùng được.
Với một tư thế nhỏ bé giữa xã hội này, với những công việc hằng ngày không lấy gì làm to lớn, chúng ta vẫn là một anh hùng, nếu chúng ta muốn và chúng ta cố gắng.
Anh hùng là giúp đỡ kẻ cô thế và đạp đổ mọi bất công. Trong lớp, một anh bạn nhỏ luôn luôn bị các bạn khác bắt nạt. Bạn can đảm bênh vực người bạn ấy, bạn dám ngăn cản hành động vô ý thức của những người cùng lớp. Bạn là một anh hùng. Một anh trong lớp trông vừa xấu xí vừa học dốt, ai cũng chế nhạo và xa lánh. Bạn cũng không thích gì anh chàng này, nhưng để đem lại cho anh ta một niềm vui, bạn vẫn ân cần hỏi chuyện anh ta, mỉm cười hoặc vẫy tay chào khi thoáng thấy anh ta. Bạn là một anh hùng. Ra đường, thấy một cô nữ sinh đi Solex không may bị ngã, không dựng xe lên được, bên kia đường một bọn con trai vỗ tay cười. Bạn dám dựng xe lên hộ cô ta, bạn làm không phải vì muốn được cảm ơn, không phải vì muốn được người ta cảm phục, bạn hành động như thế chỉ vì một ý duy nhất là muốn giúp đỡ. Bạn là một anh hùng.
Anh hùng là dám chống lại những gì xấu xa, những xấu xa của môi trường bạn đang sống và những xấu xa của chính bạn. Các bạn của bạn có tật khắc những hình ảnh không thanh lịch trên bàn học ; thích nói những câu chuyện không lành mạnh. Phần bạn, tuy tài khắc của bạn còn giỏi hơn họ, tuy bạn nói chuyện còn giỏi hơn họ, nhưng bạn đã không làm, không nói như họ. Bạn còn không sợ bị chê là cù lần, là nhà quê để khuyên can họ. Bạn là một anh hùng.
Giáo sư ra một bài toán, bạn bí, không làm được. Thầy ra ngoài, nếu muốn bạn có thể xem tên bên cạnh, hoặc lấy sách ra để quay phim. Nhưng bạn đã không làm như vậy, thà nộp giấy trắng còn hơn. Bạn là một anh hùng.
Anh hùng là dám duy trì và xây dựng những gì tốt đẹp. Lễ phép với thày giáo, với cha mẹ, một số thanh thiếu niên bây giờ cho như vậy là quỵ lụy, không hợp với "tinh thần giới trẻ" (!) Bạn dám chống lại tư tưởng của họ để đối xử một cách phải lẽ với các bậc bề trên. Bạn là một anh hùng.
Bạn với thằng bạn vừa giận nhau vì một chuyện không đâu. Hai đứa đều muốn làm lành nhưng vì tự ái nên cứ "nhìn nhau không nói nên lời". Bạn dám dẹp bỏ tự ái để làm hòa trước, để xây dựng một tình bạn cao đẹp. Bạn cũng là một người anh hùng.
Bạn thấy đó, không phải cứ thực hiện được những việc động trời, khai sơn phá thạch, đánh nam dẹp bắc, chúng ta mới trở thành anh hùng... Ngay trong đời sống bình thường của người học sinh, chúng ta vẫn làm anh hùng được. Bao nhiêu thí dụ kể trên giúp bạn có một quan niệm vững chắc và thật đúng về hai chữ anh hùng.
Và bạn ạ, bạn thật là một người hùng của tuổi trẻ, nếu bạn giữ được một tâm hồn trong trắng, không bị vẩn đục. Sống giữa một xã hội có biết bao quyến rũ lôi kéo bạn ra khỏi nếp sống tinh tuyền, bạn chống cự lại được, bạn không bị gục ngã, không bị xiêu lòng, bạn thật là một đại anh hùng. Đại úy Garçot nói: "trụy lạc là một điều bạc nhược, còn khiết bạch là một tình trạng anh hùng". Những người bằng tuổi bạn, họ tự hào đã trải đời, đã biết tận hưởng những cái đẹp của cuộc sống. Thực ra, họ chưa từng được hưởng một chút gì đẹp đẽ của cuộc đời cả, họ cũng không đáng tự hào, vì họ chỉ là một người hèn nhát, họ đã ngã gục trước những quyến rũ và đã bị dục vọng lôi kéo. Phần bạn, sống một cuộc sống trong trắng, bạn hãy tin rằng chính bạn mới chính là người được hưởng vẻ đẹp thần tiên của thời đôi tám. Bạn hãy hãnh diện vì bạn chính là một ANH HÙNG.
Quyên-Di
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 72, ra ngày 1-7-1967)








