1. TÚ THIẾU LÂM VÀ DZỤC GIÀN THUNG
Dzục quàng cây súng cao su vào cổ. Cái nạng gỗ hình chữ Y lủng lẳng trước ngực, chân nó dẫm lên một lớp lá tre khô, âm thanh rào rạo, Dzục nghe thích thú lắm! Những lưỡi kiếm nắng xiên thẳng qua đọt ngọn tre ngã dài trên con đường đất, màu nắng vàng tươi dịu mắt vô cùng! Dzục bước đến khu vườn ông Giác, hoa trong vườn ông đang nở rộ, những đóa hoa hàm tiếu ngậm sương lóng lánh, tỏa hương thanh khiết trong ngọn gió sớm của đồng quê trong lành. Một tiếng gà xao xác tận thôn xa. Lòng Dzục vụt hớn hở, nó chúm môi huýt sáo... Dzục chợt nghĩ tới cu Tự, bạn nó - đầu óc nó sắp sẵn một cuộc chơi thích thú trong ngày chủ nhật. Dzục nhìn ra phía cánh đồng, sương đang rủ nhau tản mác, đồng lúa nom vàng tươi dưới màn sương đục.
Dzục chợt chộp lấy cái nạng, nó rụt đầu lại, tháo sợi cao su ra khỏi cổ. Nó bậm môi, rón rén bước nhẹ, mắt nó cơ hồ thôi miên vật trước mắt: một con gà trống nhà ai đang chậm rãi, phô thân hình sặc sỡ dưới hàng tre xanh biếc. Dzục cho tay vào túi áo, nó lựa 1 viên sỏi tròn nhẵn, đoạn nạp vào tấm da. Nó hờm sẵn giàn thung, bước y hệt một tay thiện xạ đang rình rập con mồi. Anh chàng gà trống không ngờ thần chết lởn vởn gần đấy, anh ta vẫn trong dáng đi vô tư, cái đầu đỏ chót gục gặc nom đạo mạo lắm! Dzục nước nước bọt; nó nhìn kỹ chú gà. Đôi chân chú ta chắc nịch, lông vàng phủ ngập nửa cặp giò. Chân phải của chú hơi cà nhắc trong bước đi. Dzục nhủ thầm:
- Đích thị gà thằng Hoa. Bữa trước thả chó cắn tao, bữa nay tao hạ lại gà mày. Đừng trách nhé!
Dzục lại nuốt nước bọt, nó nhìn con gà trống đã đi xa mảnh vườn thằng Hoa, đầu óc nó nghĩ ngay đến một bữa tiệc thịt gà. Nó không sao tưởng tượng nổi, chỉ phác họa trong khối óc đơn sơ của nó hình dáng 1 con gà quay vàng ửng, láng lườm những mỡ... bao nhiêu đó cũng đủ làm cho nước miếng thằng Dzục trào ra, khiến nó phải nuốt ừng ực.
Nó gật gù lẩm bẩm:
- Phải rủ cu Tự tới chén. Chắc cu cậu khoái lắm.
Dzục nhìn quanh quất trước khi ra tay. Ngoài đồng chẳng có một bóng người, con đường tít tắp đằng xa dẫn lên tỉnh, thỉnh thoảng mới có bóng một chiếc xe ba bánh vụt thoáng qua. Im lặng quá! Dzục se sẽ nhón gót lại gần, chú gà nghe động, láo liên cặp mắt, chú vừa "tục tục" trong cổ vừa nhớn nhác chạy. Dzục bước theo, chú gà vỗ cánh chạy càng khỏe. Dzục ức lắm, nó nhủ: "Không khéo để nó chạy vào vườn thì hỏng". Dzục đứng lại, chú gà thấy im lặng, cũng dừng lại. Chú ta cào đất, "tục tục" luôn mồm. Dzục men theo cây tre, lần nầy nó không "xuất đầu lộ diện" nữa. Gần tới rồi không biết sao tim nó đập mạnh ghê. Nó kéo thẳng hai sợi cao su, chú gà vẫn bươi đất, nào có hay biết gì! Chú phơi cái hông tròn trĩnh, làm cái đích cho viên đạn của thằng Dzục. Dzục tưởng tượng mình là Dưỡng Do Cơ, một tay thần tiễn đời chiến quốc bên Tầu, người mà thầy giáo của nó đã kể trong một câu chuyện cho cả lớp nghe. Dzục đã sắp sẵn ý định, miệng nó ngậm một hòn sỏi thứ hai, nó dự tính, nếu viên đạn thứ nhất chưa hạ gục "kẻ thù", nó lập tức xài viên đạn thứ hai. Nhưng, nó nghĩ tới tài thiện xạ của nó, chỉ một viên thôi, chú gà trống tơ cũng đủ lăn quay, thấy trời, trăng, đất, biển.
Dzục cầm chắc giàn thung, tay mặt kéo hai sợi cao su căng thẳng, nó nhắm ngay hông chú gà buông dây. Véo! Viên đạn bắn mạnh, thật mạnh vào hông con mồi. "Thịch" 1 tiếng, chú gà kêu "oác" não nùng, chú gà ngã chúi trên mặt đất, Dzục mừng rỡ, phóng ra. Chú gà quên cả vết thương bên mình, hoảng hốt chạy. Dzục gỡ viên đạn ở miệng, nạp nhanh. Con mồi chạy khó khăn, đau khổ lắm! Nó chạy đua với tử thần. Dzục không thương hại kéo nhanh hai sợi cao su. Vút. Viên đạn thứ hai đâm thật mạnh vào đầu chú gà. Một tiếng "oác" thứ hai vang lên, dăm ba chiếc lông văng xơ xác. Chú gà ngã lăn trên mặt đất, đầu vỡ toang, chú nhắm đôi mắt tròn nhỏ như hạt đậu xanh lại, màng kéo che khép. Viên sỏi tròn lấm máu nằm lăn lóc cạnh đấy, con mồi kể cũng khá, đáng xếp vào loại A, theo sự sắp đặt của tay thiện xạ Dzục giàn thung. Dzục bước lại, nó cúi xuống nhìn con gà. Không thương hại, nó túm lấy cổ con mồi xách lên. Sợ có người trông thấy, Dzục ôm gà giấu vào bụi tre...
Nó lẩm bẩm khoái chí:
- Nướng gà xong mới báo cho cu Tự biết. Trưa nay mình được ăn thịt gà không tốn 1 cắc. Phải dành cho cu Tự một bất ngờ. Thú quá!
Mặt trời lên khỏi ngọn đa đầu làng chừng 1 sào, Dzục đã nướng gần xong con gà trống. Trời xế trưa, cánh đồng lố nhố người cày, kẻ cấy. Từ bờ ruộng văng vẳng tiếng dân ca trong lành vang lên dưới bầu trời trưa. Dzục nhìn cái hố vùi lông gà và ruột gà. Nó thích chí. Cảm giác sung sướng chảy tràn lan trong cơ thể nó khiến Dzục chúm môi huýt 1 bản nhạc thật vui. Con gà được xiên qua 1 thanh tre nhỏ, vót nhọn. Dzục chép miệng, quay quay con gà trên ngọn lửa. Mỡ gà kêu xèo xèo, âm thanh đều đều nghe êm tai lắm! Gà đỏ ửng toàn thân, hơi tỏa thơm phức.
Dzục nuốt nước bọt. Chợt nó giật bắn mình, tiếng ai khóc tỉ tê gần đấy. Dzục dáo dác tìm. Mắt nó bắt gặp một thằng nhóc áo trắng, ngồi dưới cội gây tầm ruột bỏ hoang, gục đầu tấm tức.
Thằng nhãi chợt ngước lên, nó quệt nước mắt nhìn thằng Dzục. Dzục bị kẻ khác bắt gặp đang nướng gà, nó giận lắm. Mải mê quay chú gà, Dzục quên cả mọi vật, đến nỗi thằng nhãi này đến đây lúc nào cũng không hay. Con gà đã chín hườm hoàn toàn, mỡ rơi rớt từng giọt. Dzục gườm gườm nhìn thằng nhãi. Nó xé 1 tấm lá chuối thật lớn, đoạn đặt con gà quay xuống. Bọc gà thật chu đáo xong, Dzục phủi đít đứng dậy, rảo bước đến bên thằng nhãi. Dzục nhìn nó, thằng nhãi nhìn lại, mắt thằng nhãi tèm nhem nước mắt. Tuy nhiên Dzục cũng phải nhủ thầm:
- Mắt nó đẹp thực!
Dzục xoắn hai tay vào nhau, nó cảm thấy bối rối, nhìn thằng nhãi, nó ngập ngừng:
- Sao mầy khóc?
Thằng nhãi quệt nước mắt, nó vén tay áo dài trắng, vén vạt áo sau lưng, vén ống quần, chỉ cho Dzục xem những lằn đỏ rướm máu nằm ngang dọc, trông cơ hồ dây leo quấn chằng chịt quanh 1 thân đại thọ. Nó tức tưởi:
- Dì tao đánh tao mầy ạ!
Dzục cảm thấy thương thằng nhãi quá! Mặt thằng nhãi chả có gì là du côn, mất dạy. Thằng nhãi nom hiền lành, mỗi lần nó nói, hai má lúm xuống 1 lỗ, Dzục thường nghe má nói đó là lúm đồng tiền. Nó thấy thằng nhãi có duyên ghê!
- Mầy... hiền thế mà bị đánh, chắc dì mầy ác lắm?
Thằng nhãi mở to mắt:
- Sao mầy biết?
Dzục lúng túng:
- Tao đoán thế thôi!
Thằng nhãi sợ hãi:
- Mầy nói thế, nhỡ dì tao nghe, tao bị đòn thêm.
Dzục gạ chuyện:
- Sao mày bị đánh thế?
Thằng nhóc buồn rầu:
- Ai mà biết. Dì tao muốn đánh thì đánh...
Dzục ngồi xuống bên thằng nhãi:
- Sao dì mày ác...
Thằng nhãi ngắt lời:
- Thôi đừng nói chuyện đó nữa!
- Thế chuyện gì bây giờ?
- Chán gì chuyện!
- Thí dụ?
- Tên mày là gì nhỉ?
- Dzục. Tụi bạn gọi tao là Dzục giàn thung.
Thằng nhãi tự giới thiệu:
- Còn tao là Tú. Tao biết vài miếng võ thiếu lâm, nên tụi cùng xóm gọi là Tú thiếu lâm.
Dzục trợn mắt, ngắm thằng nhãi. Nét hiền lành của thằng nhãi chưa chứng minh điều đó. Dzục nghi ngờ:
- Mày biết võ à? Không dóc chứ? Đâu mày đi thử một vài đường tao coi...
Tú khẽ mỉm cười:
- Tin hay không tùy ở mày. Tao biết võ thì cũng như mày bắn giàn thung hay vậy. Đâu có gì lạ. Vả lại, võ đâu phải bạ đâu xổ ra đấy. Phải không hở mày?
Dzục cứng họng. Thằng nhãi trông khù khờ quá mà lý sự ghê gớm. Dzục nhìn Tú, Tú đứng dậy, kéo tay Dzục về phía cây tre:
- Lại xem con gà quay của mày, Dzục nhé!
Dzục gật đầu. Nó bê tấm lá chuối bọc gà lên, Tú mở lá ra xem. Nó hít một hơi, mỉm cười:
- Mày quay nó bằng cây hả?
Dzục gật đầu, dạy thằng Tú:
- Quay thế gà chín đều, ăn ngon lắm. Nhiều đứa quay gà, để lửa táp khét lẹt. Tao quay thế tài không hở mày?
Tú lắc đầu:
- Thế chưa hẳn là tài.
Dzục ức lắm, nó cãi:
- Sao không tài? Mày quay gà như tao được không?
Tú gật đầu:
- Cái đó dễ ợt. Hồi tao còn đi hướng đạo, nấu cơm, làm canh tao còn biết, nữa là làm gà.
- Dóc hoài. Mày chỉ giỏi khóc.
Tú cười:
- Đau phải khóc chứ. Bây giờ, giá tao phết cho mày chừng 10 roi, xem mầy có khóc không cho biết.
Dzục lại bí. Tú nói tiếp:
- Quay như mầy chưa chắc là ngon đâu. Hồi còn đi hướng đạo, tao làm thịt gà cách khác.
- Cách làm sao?
- Tao vặt sạch lông gà, dùng đất sét trét hết thân hình con gà lại, xong đâu đấy, mới cho con gà đất sét vào lò lửa. Đất sét nóng đến độ đỏ rực lên. Đến độ nóng quá rồi, tao đem ra. Đập vỡ lớp đất sét ngoài, con gà bên trong chín múp, mềm khỏi chê...
Dzục nghĩ lại thằng Tú nói đúng thật, ba nó trước kia cũng có làm như vậy. Nó ăn thấy ngon lắm. Nhưng con gà trong đất sét, là cả một nghệ thuậ. Tay non như nó làm sao nổi. Từ cái phục đưa đến cái mến, Dzục nắm tay Tú:
- Mày giỏi quá!
Tú khiêm nhường:
- Thì cũng học mới làm được chớ tao dốt lắm!
Dzục mở lá chuối, hỏi Tú:
- Mày ăn gà nhé?
Tú gật đầu:
- Tao với mầy thôi hả?
- Không! Còn cu Tự nữa!
- Tự nào?
- Bạn tao ấy. Để tao gọi nó nhé.
Rồi không đợi phản ứng của Tú, Dzục rút trong túi ra 1 cái còi. Chiếc còi chỉ bằng 2 ngón tay, làm bằng gỗ, ở đầu thổi có một cái lưỡi gà. Dzục chúm môi, ngậm cái còi thổi rúc. Âm thanh diệu vợi thanh thoát vô cùng. Thổi 1 hồi dài, Dzục hạ còi, nó chùi còi xong đút vào túi trước đôi mắt đầy ngạc nhiên của Tú thiếu lâm. Dzục giải thích:
- Tao thổi kèn gọi nó đấy.
Tú cười:
- Y như người ta gọi bò về chuồng!
Dzục buột miệng:
- Cu Tự chăn bò mầy ạ!
Tú reo lên:
- Thích quá nhỉ. Tao khoái chăn bò lắm. Được cỡi bò nhóng nhóng suốt ngày.
Ngừng một lát, Tú Thiếu lâm hỏi:
- Sao nó biết mày gọi nó được?
- Tao với nó, mỗi đứa có một cây còi. Muốn gặp nhau chỉ cẩn thổi lên.
- Cu Tự hiền không?
- Nó với ông Bụt bên tám lạng, người nửa cân mày ạ!
Tú nhìn Dzục:
- Mày quen nó lâu chưa?
Dzục "à" lên một tiếng:
- Tao quen nó trong một trường hợp vô cùng kiếm hiệp tiểu thuyết! Để tao kể cho mày nghe nhá!
Tú gật đầu:
- Ừ, kể chuyện nó trong khi chờ nó thì tuyệt...
________________________
(CÒN TIẾP)
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 52, ra ngày 1-9-1966)







