Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

Trong Cơn Mê


Hài bước dọc theo lối vào nghĩa trang. Hai bên lối đi những hoa mười giờ nở đỏ. Một nỗi tê tái len lỏi vào tâm tư Hài, khi nhìn những ngôi mộ được sơn phết thật mới. Hài chợt nhớ ra : Xuân đã về.
 
Dừng trước một ngôi mộ sơn trắng, Hài đặt bó hoa huệ lên mộ, cúi xuống thắp hương khấn nguyện và ngồi cạnh mộ mẹ.
 
Một cơn gió lạnh thổi tạt vào mặt, Hài vội khoác chiếc áo len nơi tay vào người rồi đứng lên. Nghĩa trang giờ này thật vắng, không một bóng người. Chiếc đồng hồ nhỏ xíu nơi tay chỉ đúng 11 giờ. Nhìn lại mộ mẹ, Hài thì thầm:
 
- Thưa mẹ, con về.
 
Hài bước thật nhanh ra khỏi nghĩa trang. Về đến nhà, Hài thở ra nhẹ nhõm.
 
- Tí nữa thì về trễ giờ đi học rồi.
 
Rón rén, Hài mở cửa bước vào nhà. Tiếng anh Hoàng trên gác vọng xuống:
 
- Hài đi đâu về trễ thế? Đã ăn cơm chưa?
 
- Chưa anh ạ, em vừa đi viếng mộ mẹ.
 
Anh Hoàng bước xuống nhà, tay cầm quyển sách.
 
- Gần giờ đi học rồi đấy, ăn cơm đi kẻo trễ.
 
- Thưa vâng!
 
Thật lặng lẽ Hài xuống bếp, bước lại tủ. Chiếc "gamelle" thức ăn vẫn còn nguyên, nồi cơm trước lúc đi Hài thổi đã nguội lạnh.
 
Hài thở dài, thì thầm nói với vong hồn mẹ:
 
- Từ ngày mẹ mất, bố được thuyên chuyển về Sàigòn, thế mà một tuần bố chỉ ăn cơm nhà có mấy ngày, anh Hoàng thì cũng thế. Buồn quá mẹ ơi!
 
Bới cơm vào chén, ngồi vào bàn ăn, nhìn chiếc ghế ngày nào mẹ vẫn ngồi mỗi bữa cơm, Hài nghe thật chua xót, cô đơn!
 
Hài ngẫm nghĩ:
 
- Ngày xưa mẹ còn sống, bữa cơm đâu buồn tẻ thế này!
 
Hài nghe cay cay ở mắt, một cảm giác mằn mặn trên môi, Hài gục đầu xuống bàn. Hình ảnh ngày xưa lại hiện về:
 
Anh Hoàng vừa tắt máy xe xong, Hài nhảy xuống chạy bay vào nhà. Mẹ đang ngồi sắp mứt vào lọ, Hài chồm lại bá cổ mẹ hôn một cái, mẹ quay lại mắng yêu:
 
- Chó con, làm gì vậy? Có để mẹ làm việc không?
 
Buông mẹ ra, Hài giận dỗi:
 
- Con lớn rồi, mà mẹ cứ mắng chó con.
 
Mẹ dỗ dành:
 
- Thôi cho mẹ xin, tết nhứt đến nơi. Nhõng nhẽo xấu lắm!
 
Hài giả vờ:
 
- Thế còn mấy hôm nữa tết hở mẹ?
 
- Khéo vờ, cô đi học mà chẳng biết gì cả!
 
Anh Hoàng từ ngoài bước vào nghe mẹ nói vội trêu Hài:
 
- Hài chỉ biết nhõng nhẽo thôi mẹ ơi! Lêu lêu mắc cỡ nè.
 
Mẹ vờ mắng anh Hoàng:
 
- Ơ hay! Cái cậu này kỳ cục, sao hay phá em thế?
 
Bị mẹ mắng, anh Hoàng cười trừ, chạy đến chỉ vào trán Hài mà bảo:
 
- Bằng lòng chưa cô, mẹ bao giờ cũng cưng cô hơn anh đấy - rồi chạy thật nhanh lên gác.
 
Mẹ nhìn Hài, cười thật hiền:
 
- Thằng Hoàng chịu thua con rồi đấy!
 
Hài mỉm cười sung sướng, xin phép mẹ đi thay áo. Mẹ cũng xuống bếp dọn cơm.
 
Tiếng xe thắng gấp ngoài cổng, Hài vội buông đũa chạy ra. Hài reo lên:
 
- A! Bố về.
 
Rổi chẳng để bố hỏi han Hài tiếp luôn:
 
- Thư bố bảo tuần sau mới về cơ mà.
 
Bố cười thật tươi:
 
- Thế bố về sớm con gái cưng có vui không? 
 
Hài lém lỉnh:
 
- Vui lắm cơ, tại bố về gần tết Hài được tiền lì xì.
 
Bố vuốt đầu Hài:
 
- Ờ, bố lì xì trước cho con nhé!
 
Mẹ và anh Hoàng vừa ra đến, anh Hoàng chạy lại đỡ va li trên tay bố, mẹ nhìn Hài trách yêu:
 
- Con gái hư quá, bố về mà không cho mẹ hay, ở mãi ngoài này.
 
Hài bào chữa:
 
- Tại Hài mừng quá nên quên mẹ ơi!
 
Mẹ mỉm cười tha thứ, quay sang giục bố:
 
- Vào nhà nghỉ mệt đi mình, rồi ăn cơm luôn thể. 
 
Hài theo bố mẹ vào nhà. Bố ăn cơm luôn với ba mẹ con. Bố hỏi anh Hoàng về việc học của Hài và của anh.
 
Hài nhanh miệng:
 
- Tháng này con đứng đầu lớp, bố thưởng con nhé!
 
Anh Hoàng mỉm cười nhìn bố:
 
- Hài chỉ biết có quà thôi bố ơi!
 
Bố khẽ mắng:
 
- Sắp làm cô tú đơn rồi nhé! Đừng trẻ con.
 
Bữa cơm vừa xong, hai anh em Hài đua nhau đòi bố kể chuyện chiến trường. Anh Hoàng và Hài thì mang chuyện học hành nói lại cùng bố. Mẹ ngồi làm thính giả của ba bố con.
 
*
 
Mùi ête bay vào khứu giác làm Hài sực tỉnh, cố giương mắt nhìn quanh: bốn bề tường trắng, không một tiếng động cơ qua lại.
 
Hài ngạc nhiên tự hỏi:
 
- Mẹ đâu rồi, sao mình nằm bệnh viện thế này?
 
Hài đang thắc mắc thì cánh cửa phòng xịch mở, anh Hoàng với dáng điệu mỏi mệt đến cạnh Hài:
 
- Hài bớt đau đầu chưa, tối qua em mê man anh sợ quá!
 
Hài khẽ hỏi:
 
- Mẹ đâu rồi anh, tại sao em lại nằm ở đây?
 
Anh Hoàng quay mặt đi im lặng. Hài định ngồi lên nhưng nghe đầu nặng trĩu và hai chân tê buốt, Hài mới biết mình đã bị thương.
 
Anh Hoàng đứng đó, đôi tay run run, gương mặt che giấu trong đôi tay. Nhìn anh Hoàng, Hài đau đớn hỏi:
 
- Mẹ chết rồi hở anh?
 
Anh Hoàng quay lại khẽ gật đầu. Hài nghe như một cơn xoáy lốc đang quay cuồng trong tâm tư, những giọt nước mắt thi nhau rơi, đầu óc choáng váng như vừa rơi từ khoảng không nào xuống. Những hình ảnh tang thương hiện rõ. Hài nhắm mắt lại cố tránh, nhưng nó cứ lởn vởn, chập chờn trước mắt Hài.
 
Đêm giao thừa, trời thật tối, mẹ đang khấn nguyện nơi bàn tờ Phật, anh Hoàng tưới nước những chậu cúc vàng ngoài vườn. Hài bước thật nhẹ đến cạnh mẹ, quì xuống khấn nguyện: 
 
- Đêm nay giao thừa, con xin đấng tối cao ban phúc cho gia đình con vào năm mới và xin bàn tay thiêng liêng che chở cho bố con đang xông pha ngoài chiến trường.
 
Cầu xin xong, Hài lại ngồi bên chiếc bàn con đặt ở góc phòng. Xa xa tiếng pháo thi nhau nổ vang. Anh Hoàng từ ngoài vào, tay cầm nhánh cúc đến cắm vào chiếc bình con nơi bàn. Anh ngồi xuống cạnh Hài, dáng điệu lo nghĩ. Mẹ vừa khấn nguyện xong, anh khẽ hỏi:
 
- Mẹ có nghe gì không, dường như trong tiếng pháo có xen lẫn tiếng súng đấy.
 
Mẹ lo sợ, vội bảo anh Hoàng đóng các cửa sổ. Mẹ ngồi xuống, tay cầm chuỗi hạt thì thầm khấn vái. Gương mặt mẹ trở nên xa xăm, hiện rõ vẻ lo sợ:
 
- Bố của các con không biết có được bình yên không?
 
Đóng xong các cửa sổ, anh Hoàng lại ngồi cạnh mẹ.
 
- Mẹ ơi! Con nghe thật rõ tiếng đạn, dường như đánh nhau ngoài phố.
 
Mẹ thúc dục hai anh em Hài đi ngủ. Anh Hoàng vừa bước lên gác thì mẹ gọi lại:
 
- Mang mền gối xuống đây ngủ với em, kẻo nó sợ.
 
Hai anh em hài mắc màn ngủ ngay ở phòng khách, mẹ lại quì nơi bàn Phật cầu nguyện. Tiếng súng mỗi lúc một gần. Anh em Hài lo sợ, không tài nào chợp mắt. Bỗng một tiếng nổ thật lớn bên tai và Hài thoáng nghe tiếng thét lớn của mẹ:
 
- Trời ơi! Chết tôi! Hoàng, Hài, hai con đâu rồi?
 
Hài nhoài người tới kêu lên:
 
- Mẹ ơi! Mẹ, con đây này.
 
Cánh tay ai lay gọi Hài dậy. Hài chợt tỉnh, mình ướt đẫm mồ hôi, tay chân Hài run lên.
 
Mở mắt ra Hài thấy bố và anh Hoàng đang nhìn Hài với vẻ âu lo, anh Hoàng lau mồ hôi trên trán Hài.
 
- Lúc nãy, em mê man gọi mẹ làm anh sợ quá!
 
Bố thở dài:
 
- Con thấy gì mà hoảng hốt thế?
 
Hài nhìn bố và anh lắc đầu, nước mắt tuôn trào. Bố quay đi tránh cái nhìn của Hài. Anh Hoàng nắm lấy tay Hài:
 
- Hài có thương bố và anh không?
 
Hài nghẹn ngào:
 
- Em không thương bố và anh thì thương ai bây giờ?
 
Anh Hoàng nhìn sâu vào mắt Hài:
 
- Vậy em đừng khóc nữa, kẻo bố buồn.
 
- Em xin vâng lời anh.
 
Bố quay lại hỏi anh Hoàng:
 
- Bác sĩ bảo bao giờ Hài được về hở con?
 
- Độ một tuần nữa bố ạ!
 
Hài nắm lấy tay anh Hoàng:
 
- Thôi! Anh cho em về nhà, ở đây em sợ lắm.
 
Anh Hoàng trách nhẹ:
 
- Em lại cãi lời anh rồi đấy.
 
Bố nghiêm nghị:
 
- Con chưa lành bệnh thì phải tịnh dưỡng.
 
Hài nhìn bố:
 
- Vâng, con xin nghe lời bố.
 
Anh Hoàng an ủi Hài:
 
- Anh và bố còn lo chôn cất mẹ, em đừng buồn nhé.
 
*
 
Tiếng chuông reo ngoài cổng kéo Hài trở về với thực tại. Nhìn lại bát cơm vẫn còn nguyên, Hài nghe đầu mình choáng váng. Hài nhủ thầm: mình vừa sống trong một cơn mê thật dài, cơn mê mang những hình ảnh vui lẫn buồn của gia đình ngày mẹ còn sống, đau đớn nhứt là những hình ảnh đêm giao thừa...
 
 
NGUYÊN LINH (Thánh Mẫu)      
 
(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 21, ra ngày 5-3-1972)
 
 
 

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Viên Bích Ngọc


Ngày xưa, tại một thôn xóm kia có hai đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ phải sống nhờ vào gia đình người chú. Người chú rất thương yêu hai đứa trẻ nhưng bận việc đồng áng nên ở nhà hai cô cậu bị bà thím dâu đánh đập hoài.
 
Đứa con trai tên Tuấn Dũng năm ấy vào khoảng 16 tuổi, còn đứa con gái 12 tên Ánh Hoa. Hằng ngày hai đứa bé phải làm việc thật là cực khổ. Đứa con trai lo việc chẻ củi, gánh nước, chăn bò. Còn đứa con gái thì lo việc nấu ăn, giặt giũ, quét tước v.v... làm việc không hở tay mà luôn luôn phải hứng chịu những lời nhiếc mắng và những trận đòn bán sống bán chết của thím dâu.
 
Một hôm người chú đi làm chưa về, sau khi đã dọn cho thím ăn xong, hai đứa bé thu số cơm thừa canh cặn ra nhà sau dùng bữa, thì bỗng có một bà lão ăn xin thập thò nơi cánh cửa kể lể:
 
- Thân lão già yếu, đi lỡ đoạn đường, chẳng có gì lót dạ, cô cậu làm ơn cho lão xin một chén cơm thừa.
 
Tuấn Dũng sai em đem ra cho bà lão một bát cơm trộn đầy thức ăn. Bà lão cầm ăn một cách ngon lành. Bỗng bà thím dâu từ nhà trên bước xuống, không hỏi đầu đuôi gì cả vừa đánh vừa nhiếc Tuấn Dũng và Ánh Hoa:
 
- Lũ bay là bọn phá của hả? Cơm không đủ ăn mà cho ăn mày à? Cút khỏi nhà tao mau. Không tao đánh cho đến chết thì thôi.
 
Tuấn Dũng riu ríu dắt em ra đi. Bà lão ăn xin cũng gạt lệ bước theo. Ba bà cháu dẫn ra ngoài đường, bà lão nói:
 
- Lòng tốt của các cháu lão thề không bao giờ quên. Lão chỉ có một viên Bích Ngọc này, lão xin gởi các cháu gọi là để đền ơn. Thôi, lão chào các cháu nha. Hai cháu đi về hướng này sẽ gặp người giúp đỡ.
 
Nói xong, bà lão vụt biến mất. Tuấn Dũng và Ánh Hoa ngơ ngác tìm bà lão nhưng chẳng thấy đâu cả.
 
Suốt bốn năm trời sống cuộc sống tha hương. Ngày ấy, Tuấn Dũng vừa tròn 20 tuổi, còn Ánh Hoa thì đang lứa tuổi trăng tròn. Hai đứa bé ngày xưa bây giờ đã thành một chàng thanh niên tuấn tú và một thiếu nữ nhan sắc tuyệt vời. Tuấn Dũng và Ánh Hoa vẫn đi làm thuê làm mướn để sống. Một hôm, đến một quốc gia kia, Ánh Hoa nghe người ta đồn đãi rằng Quốc Vương xứ này mất một viên Bích Ngọc trên giòng sông Lam Thủy. Kẻ nào tìm được nhà Vua sẽ gả Công Chúa và truyền ngôi cho vì hoàng thượng không có con trai. Lệnh ban truyền từ mấy năm nay (từ ngày nhà vua mất viên bích ngọc) mà chẳng có kẻ nào tìm được. Biết bao nhiêu thanh niên say mê nhan sắc tuyệt trần của công chúa Quỳnh Châu, đổ xô nhau tìm, mà chả thấy gì cả. Có người phải bỏ mạng một cách oan uổng.
 
Ánh Hoa hay chuyện về thuật lại với anh. Tuấn Dũng nghe xong mỉm cười:
 
- Hay chính viên bích ngọc bà lão ăn xin cho anh em mình là viên bích ngọc mà nhà vua đang tìm kiếm.
 
Ánh Hoa reo lên:
 
- Chắc vậy đó anh. Thôi mai anh lên kinh đô trình nhà vua thử xem, Biết đâu... bà lão chả có ý giúp anh em mình nên mới làm thế.
 
Quả nhiên, tối hôm đó, Tuấn Dũng nằm mơ thấy bà lão ăn xin hiện ra nhưng lần này trong một bộ y phục lộng lẫy. Bà cầm một cây gậy trúc nơi tay. Gương mặt vẫn hiền từ như dạo nào. Bà bảo Tuấn Dũng:
 
- Ta là Hồng Tiên cô, giả dạng bà lão ăn xin để thử lòng các con. Không ngờ các con rất có lòng thương người, đã giúp đỡ ta. Ngày mai, con hãy đem viên bích ngọc trình nhà vua các con sẽ được hưởng một cuộc đời hạnh phúc vô cùng.
 
Nói xong, bà lão biến mất. Sáng dậy, Tuấn Dũng bèn thuật lại cho em giấc mộng đêm qua rồi dẫn Ánh Hoa lên kinh đô. Tuấn Dũng đem trình viên Bích Ngọc cho nhà vua. Vua xem xong, bỗng reo lên:
 
- Đúng viên bích ngọc mà trẫm đã đánh rơi đây rồi. Truyền cho dân chúng biết ngày mai ta sẽ cử hành hôn lễ cho con gái yêu quí của ta.
 
Thế là sáng hôm sau, một hôn lễ vĩ đại đã được cử hành. Dân chúng khắp nơi kéo về kinh đô dự hội vì ai cũng nao nức muốn xem mặt chàng thanh niên tuấn tú và nàng công chúa diễm kiều.
 
Các em yêu quí của chị, các em có thấy lòng thương người đã đưa Tuấn Dũng và Ánh Hoa đến tòa lâu đài hạnh phúc không nhỉ?
 
 
HOÀNG NGỌC THÚY     
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 89, ra ngày 15-4-1968) 
 

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

Mẹ Tù Binh



 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Hình như chiều cũng trở về đây
Nắng quái tàn phai hết một ngày
Trên tóc Mẹ ngàn hoa trắng nở
Mộng đời vừa tắt cuối chân mây

Mẹ từ Sông núi mới ban sơ
Gom hết yêu thương dựng cõi bờ
Đem nước mắt ngày hoa gấm cũ
Dựng thành mái ấm, dệt thành thơ

Thuở nào hạnh phúc vẫn còn xanh
Áo cưới khăn thêu buổi trưởng thành
Lên chuyến xe người qua bến khác
Bỏ trời mơ, bỏ tuổi thanh xuân

Mẹ làm dâu mới lấy chồng xa
Theo bước chân đi mắt nhạt nhòa
Xe khuất quê nhà lăn bánh mỏi
Dặm ngàn chim vỗ cánh bay qua

Rồi tháng ngày phai úa môi son
Cùng với truân chuyên cũng mỏi mòn
Mưa nắng hao gầy thêm dáng ngọc
Bạc màu áo rách vẫn keo sơn

Trăm ngàn cay đắng chịu đầy vơi
Môi mắt quầng thâm tím nửa đời
Lận đận đi về quang gánh nặng
Nuôi chồng nuôi trẻ mới thôi nôi

Tưởng mùa êm ấm sẽ dài lâu
Đem sức mong manh thắng dãi dầu
Sương sớm đêm tàn bao xiết kể
Đổ mồ hôi nhỏ xuống mai sau

Nào ngờ binh lửa phủ quê hương
Theo tiếng quân đi giữ xóm làng
Cha bỏ ruộng cày mang áo trận
Giã từ hạnh phúc, chống xâm lăng

Mỗi chiều khi nắng tắt hiên xưa
Mẹ ẵm con thơ mỏi mắt chờ
Một bóng sau rừng xanh núi thẳm
Dỗ lòng theo nhịp võng ầu... ơ

Cha miệt mài vui bước viễn trình
Bởi còn chinh chiến vẫn mù tăm
Bao nhiêu thương nhớ đầy trong mắt
Mong mỏi một ngày tan lửa binh

Nhưng ước mơ tàn theo tháng năm
Phai trên làn tóc rối âm thầm
Thời gian như lá thay mùa chết
Chôn xuống tận lòng mẹ héo hon

Rồi một ngày kia nắng thật buồn
Tin về từ mấy nẻo biên cương
Cha phơi xác bởi quân thù giết
Nợ nước đền xong với máu hồng

Mẹ quấn khăn tang khóc tiễn chồng
Bước chân theo những dấu xe lăn
Rưng rưng nước mắt đời cô phụ
Mà chết trong tim, chết cõi lòng

Từ đó nhà đơn lạnh ít nhiều
Hương tàn trên cỗ mộ xanh rêu
Đêm đêm đối bóng cùng con trẻ
Mà nhớ thương người xưa dấu yêu

Con lớn theo dòng sữa chắt chiu
Mẹ già thay tóc bạc sương chiều
Dạy con phải đặt tình Sông Núi,
Lên tất cả đời trai giữ, theo

Con khắc ghi thù cha giữa tim
Nợ quê hương nguyện sẽ đáp đền
Nối vòng tay lớn thề son sắt
Đổi máu xương trăm họ thái bình

Mẹ cắn răng ngày đưa tiễn con
Vẫy khăn lau lệ nóng bên đường
Xưa đưa cha giữ tình Non nước
Giờ cách lìa con bởi Núi sông

Con khuất trời xa khuất xóm làng
Mẹ về phơi áo trắng khăn tang
Nguyện cầu con trẻ bình yên mãi
Giữa hận thù bom đạn chiến trường

Theo lối trường chinh nẻo bạt ngàn
Đồi xanh núi thẳm súng vai mang
Con đưa mắt hướng về quê cũ
Gởi cánh chim bay giấc mộng vàng

Tình Mẹ tình quê vẫn ấm nồng
Khi dừng quân gác giặc ven sông
Hai mươi năm mỏi mòn chinh chiến
Mà ước mơ như nước ngược dòng

Tang tóc còn trên khắp cõi bờ
Trận thù con lỡ bước sa cơ
Hay tin, mẹ chết từng hơi thở
Là hết từ đây với đợi chờ

Mẹ mất cha giờ thêm mất con
Bao thương đau chất nặng trong hồn
Làm sao giữ được mùa vui cũ
Đã tắt theo đời trai nhiễu nhương

Mẹ đành chít lại vành khăn trắng
Thắp nén hương thừa nuôi nhớ thương
Đợi buổi yên lành ngưng tiếng súng
Mong ngày con trở lại quê hương

Rồi nước non vui cảnh thái bình
Giao hòa Nam Bắc thả tù binh
Mẹ rưng rưng khóc vì sung sướng
Ấp ủ trong tim một khối tình

Nhưng khổ đau chi lắm đất trời
Ngục tù con trẻ chết mồ côi
Với gian lao chất hằng thân xác
Gởi lại xà lim trọn kiếp người.

Mẹ đứng trông theo những chuyến tàu
Chở đầy binh lính ở toa sau
Nhìn con người, ngỡ là con mẹ
Biền biệt xa nào có thấy đâu!

Tất cả là cơn ác mộng đời
Mẹ chờ cho đến lúc tàn hơi
Chết theo con trẻ ngoài ga vắng
Mẹ Việt Nam, Mẹ Việt Nam ơi.


                             NGỌC THÙY GIANG
                            (Trong trái tim Hòa Bình)

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 221, ra ngày 1-4-1974)

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2026

Ngày Sẽ Tới


Lan và Xuân ngồi trước hiên nhà bỏ trống, hai đứa nhìn lên trời, trên đó có một vệt mây trắng giăng dài, ngút mắt. Một lát, Lan hỏi nhỏ:
 
- Ngưng bắn là gì hở?
 
Xuân vẽ vẽ chân dưới đất, giọng có vẻ thành thạo:
 
- Là người ta không còn uýnh nhau nữa!
 
Lan gật gật cái đầu rồi hai tay chống cằm, nó nói thật rời rạc:
 
- Ba nói Hòa Bình rồi sẽ về quê, không thèm ở Sàigòn nữa!
 
Xuân quay lại, giọng hoảng hốt:
 
- Rồi sao, có về quê hôn?
 
- Về chứ, ba đem cả nhà về hết!
 
Xuân không hỏi nữa, nó cũng đưa tay chống cằm, mắt nó buồn buồn.
 
Một lúc lâu Lan nắm tay bạn, vuốt nhẹ trên lưng bàn tay:
 
- Ba nói về quê vui hơn, lúc sẽ trổ bông và ba sẽ đập mang về sân phơi!
 
Xuân cúi xuống, nó nói nhỏ:
 
- Về Bến Tre hở?
 
- Ừa! Bến Tre có thiệt nhiều dừa nhưng trụi lá hết rồi. Ba nói ba sẽ ương trái giống và trồng lại. Thích lắm! Lan thích ở suốt ngày trong rừng dừa!
 
Lan định nói nữa, nói huyên thuyên nhưng chợt thấy Xuân buồn nên dừng lại, hỏi:
 
- Sao buồn vậy?
 
Vặn trẹo mấy ngón tay, Xuân trả lời:
 
- Xuân hổng thích Hòa Bình chút nào!
 
- Sao vậy?
 
- Hòa Bình rồi Lan về dưới quê, bỏ Xuân lại một mình!
 
Lan cảm động thấy rõ, nó vuốt tóc bạn, ngại ngùng:
 
- Tại ba tính như vậy, Lan thích ở đây để gần Xuân hơn.
 
Hai đứa ngồi yên lặng, Xuân nghe rõ tiếng chim se sẻ hót trên nóc nhà. Một lát nó đứng dậy:
 
- Thôi về!
 
Lan đưa tay níu bạn lại, không bằng lòng:
 
- Sao về sớm vậy?
 
- Ngoại đi bán sắp về rồi, Xuân còn phải nấu cơm nữa.
 
Lan đứng dậy theo, hai đứa đi lững thững và khuất ở cuối ngõ.
 
*
 
Bữa cơm chiều hôm đó, ba Lan có vẻ vui lắm. Ba nói thiệt nhiều chuyện, gần như Hòa Bình làm ba hân hoan.
 
Lan bỏ đũa xuống bàn, nói với ba:
 
- Con hổng thích Hòa Bình chút nào!
 
Ba ngừng lại, nhìn con gái ngạc nhiên:
 
- Sao vậy?
 
Lan ấp úng:
 
- Tại con... hổng thích!
 
Ba chống đũa lên cằm, nhìn con gái, cười:
 
- Đừng nói vậy, phải yêu Hòa Bình chớ! Tất cả mọi người đều ngóng chờ nó mà!
 
Lan nói như sắp khóc:
 
- Hòa Bình rồi ba về Bến Tre, bỏ Sài gòn...
 
Lan nghèn nghẹn không nói được nữa. Ba chồm tới vuốt tóc con gái:
 
- Bến Tre mới thật là chỗ mình ở, Sài gòn chỉ sống tạm vậy thôi, về dưới thảnh thơi hơn!
 
- Nhưng về dưới rồi con phải xa nhỏ Xuân, con hổng chịu!
 
Ba chợt cười xòa:
 
- Tưởng gì, ai dè chuyện đó! Đừng có lo...
 
Ba định nói nữa, nhưng chợt có tiếng nhỏ Xuân reo ngoài ngõ:
 
- Lan ơi, vui quá là vui!
 
Nói dứt, Xuân chạy u vào, theo sau là ngoại của Xuân.
 
- Hòa Bình Xuân cũng về Bến Tre nữa!
 
Lan ngạc nhiên buông đũa:
 
- Bộ...
 
- Ừa! Đúng rồi, ngoại Xuân cũng ở Bến Tre nữa, cách nhà Lan một đám ruộng.
 
Ngoại Xuân bước vào nhà, ba cười xòa:
 
- Con nhỏ thiệt lí lắc!
 
Xuân đến ôm lấy ngoại, nũng nịu:
 
- Vậy mà xưa tới giờ ngoại giấu con, ngoại không cho con biết ngoại ở Bến Tre.
 
Ngoại Xuân ngồi xuống ghế theo lời mời của ba Lan, bà vuốt tóc cháu gái:
 
- Hồi má con còn sống, má con ở với ngoại ở Bến Tre, sau má mới theo ba lên Sài gòn và sanh ra con.
 
Lan mừng quá nhảy xuống đất:
 
- Thiệt vậy hả Xuân?
 
Lan không thèm ăn cơm nữa, nắm tay Xuân chạy bay ra ngoài sân.
 
Trong nhà, ba Lan và ngoại Xuân bàn tính chuyện về quê khi Hòa Bình sắp tới.
 
Ngoài sân, Lan và Xuân nắm chặt tay nhau, một đứa nói:
 
- Lan mong cho mau Hòa Bình để được trở về Bến Tre!
 
- Ừa phải! Lúc đó tụi mình giỡn suốt ngày trong vườn dừa hổng biết mệt!
 
Mặt trời khuất ở một nóc nhà lầu, trong nhà đã bật đèn - ánh sáng chói ra sân như nỗi vui mừng của Lan và Xuân.
 
 
MẶC TUYỀN    
 
(Trích từ bán nguyệt san Thằng Bờm số 22 (bộ mới), ra ngày 1-3-1973)
 

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2026

Lời Chim

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
Một lần nghe mẹ nói làng mình, 
Có khóm cau hàng nắng mới lên.
Ngày sinh ra bé mùa tao loạn.
Phủ Bình bom súng nổ ngày đêm.

Mẹ nói Bích Ni thiếu tháng thiếu ngày
Hà Nam mẹ bế bé trên tay
Đi tìm cậu Vĩnh đang làm báo.
Hết chạy bom rồi đến chạy Tây.

Những ngày ở tỉnh mình vui quá
Cùng bé Lan, (cô hàng xóm xinh xinh).
Mấy ông Tây trắng, chao là khiếp!
Hai đứa đua nhau chạy bỏ mình.

Một bận Lan tìm dăm vỏ đạn
Làm bình be bé cắm hoa ngâu
Bích Ni thì hái Soan làm thịt
Mua bán mình chơi mấy buổi đầu.

Rồi bữa Bích Ni trở lại làng
Cầm tay Lan tiễn đến đầu sông.
Và con đò máy làm hai đứa
Biết giá băng về trên tuổi xuân.

Ngày đó Bích Ni nhớ một lần
Lạy trời súng nổ để lên thăm
Ai ngờ súng nổ đầy quê mẹ
Mà chẳng nhìn Lan được một lần.

Bây giờ thôi quá tầm tay với
Bỏ mất ngày thơ nhớ Phủ Bình
Mẹ ngồi nói chuyện mùa tao loạn
Tóc bạc mà còn mãi chiến chinh.

Mười mấy năm, ừ! Mau thế nhỉ
Lan còn ngoài nớ nhớ không Lan
Bích Ni thì đếm từng nhung nhớ
Mà biết riêng mình riêng tiếc thương.

                                             TRẦM BÍCH NI
                                           Trong tuyển tập thoại ca
                                                 (Nhóm thoại ca)

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 68, ra ngày 1-5-1967)


Thứ Năm, 2 tháng 4, 2026

Trách Móc


 
 
  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em bảo thơ anh viết dạo này
Không còn nét đẹp tuổi thơ ngây
Không còn nắng lụa rơi trên áo
Hết cả màu xanh tươi lá cây
 
Em hỡi người em tuổi ấu thơ
Có bao giờ nhỉ có bao giờ...
Em nhìn lửa cháy trên đồng lúa
Mà chẳng hồn dâng chút xót xa?
 
Em có bao giờ để mắt trông
Máu dân mình đổ ngập đầy sông
Xương phơi trắng xóa trên đồi núi
Mà vẫn bình tâm chẳng động lòng?
 
Em thử nhìn xem tuổi ấu thơ
Đâu còn nét đẹp của muôn hoa
Tóc xanh chừ đã loang màu nắng
Vì những tháng ngày thiếu mẹ cha...
 
Em có bao giờ em đến thăm
Một đàn em bé tuổi lên năm
Ôm nhau sưởi ấm bằng hơi thở
Dưới mái cô nhi viện chiến tranh
 
Em có bao giờ em thấy chăng
Một chiều mưa gió rét căm căm
Vài bà em bé ôm nhau ngủ
Bên những vỉa hè không chiếu chăn
 
Em có bao giờ em thấy không
Những đàn em bé tuổi môi hồng 
Chạy theo lính Mỹ xin đồ hộp
Giơ những bàn tay thuôn búp măng
 
May mắn cho em còn mẹ cha
Mỗi ngày hai buổi có xe nhà
Đưa em đến lớp, khi về đón
Nên chẳng bao giờ em xót xa (?)
 
Phải thế không em tuổi ngọc ngà
Tuổi đầy nắng đẹp tuổi thêu hoa
Em đâu biết được bên hè phố
Có những người con mất mẹ cha
 
Nếu biết quê hương còn chiến chinh
Dân hiền còn mãi cảnh điêu linh
Đớn đau gieo rắc trong làng xóm
Thì chẳng bao giờ em trách anh...
 
                                       TRINH CHÍ
 
(Trích từ bán nguyệt san Thằng Bờm số 23 (bộ mới), ra ngày 15-3-1973)
 

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

Nhớ Chiều


 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
Nhớ chiều nắng nhạt mơ phai
Bầy chim xoãi cánh sông dài trời cao
 
Lao xao trong khóm mía lau
Bầy cò về tổ thì thào yêu thương 
 
Sáo diều vi vút trong sương
Mái tranh tỏa khói nấu cơm êm đềm
 
Dừa cao nghiêng  bóng trước thềm
Giàn thiên lý biếc ngoài hiên thơm nồng
 
Chiều buông nắng nhạt bên song
Gió lùa đám lúa đòng đòng gần xa
 
Có người  lữ khách ghé qua
Dừng chân quán vắng nhớ nhà bâng khuâng 
 
Nhớ gia đình lúc quây quần 
Mảnh trăng lấp ló trên sân bát tràng
 
Nhớ giàn mướp đắng hoa vàng
Cơm chiều sum họp vô vàn niềm vui
 
Nhớ đồng quê lúc chiều rơi
Lòng luôn ghi dấu một thời tuổi xanh...

                                                     Thơ Thơ 
                                         (Bút nhóm Hoa Nắng) 
 

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

Mất Tích?

Tiếng nói đầu tiên của một đứa bé thường là ba, má, bố, mẹ... Với Mai Trang thì khác hẳn. Cô bé không gọi cha mẹ mà lại gọi: "Mèo!"
 
Thật là lạ lùng! Nhưng nếu bạn biết được nguyên do, bạn sẽ không lấy làm ngạc nhiên lắm: Từ lúc sinh ra đến lúc nói được, bên cạnh nôi của Mai Trang luôn luôn có mặt một chú miu bé nhỏ nô đùa.
 
Ngày qua ngày. Mai Trang và mèo Mi-nu lớn dần. Chúng chơi chung với nhau, ăn cùng một bát, uống cùng một ly và buổi trưa cùng ngủ chung trên giường. (Nhưng có một điều mà Mai Trang không bao giờ biết đến, là đêm đêm Mi nu thường gieo kinh hoàng cho những chú chuột ở nhà bếp). Sự gần gũi đã tạo nên tình thân mật đặc biệt giữa người và vật. Hơn thế nữa, mèo Mi nu còn có thể được xem như thầy của Mai Trang. Cứ nhìn cô bé bốn tuổi thoăn thoắt leo cây thì đủ biết! Cha mẹ Mai Trang đã từ lâu chấp nhận dây thân ái nầy và yên tâm bảo nhau:
 
- "May mắn đó là một con mèo, chứ nếu là một con khỉ có lẽ con chúng ta sẽ gãy tay, gãy chân và, luôn luôn nói chuyện với những cái nhăn mặt nhíu mày!
 
Mai Trang càng lớn càng trở nên nghịch ngợm và rất vui tươi ; trái lại, Mi-nu ngày càng trầm lặng và thường cau có. Tuy nhiên phải hiểu rằng một cô gái bảy tuổi và một con mèo bảy tuổi khác nhau một trời một vực. Mai Trang đâu biết thế, cô bé chế nhạo sự lẩm cẩm, càu nhàu của Mi nu ; Mi nu chỉ thở dài, nhún vai và quay mặt sang một bên không động đậy nữa. Thấy thế Mai Trang đâm ra giận dỗi và để cho Mi-nu thấy rằng nó không còn cần thiết đối với Trang nữa, cô bé quyết định nuôi một con mèo mới.
 
Ở thôn quê, gần như nhà nào cũng có một, hai con mèo để bắt chuột nên Mai Trang đã xin được dễ dàng một con mèo mun con với đôi tai trắng, bướng bỉnh và rất xinh xắn. Thoạt trông, Mai Trang đã mến ngay con mèo nầy và cô săn sóc nó vô cùng cẩn thận. Vài hôm sau, chú mèo mới nầy bỗng mất tích. Mai Trang sục sạo khắp nơi mà vẫn không tìm thấy. Buồn quá, cô bé ngồi khóc sướt mướt.
 
Nhưng vì kiên nhẫn có thừa nên Mai Trang mạnh bạo nín khóc ngay và đi tìm xin con khác về nuôi. Không khác con trước, lần nầy con mèo cũng bị mất một cách bí mật. Phải biết nỗi buồn của Mai Trang sâu đậm bao nhiêu! Cô bé bỏ quên tính nghịch ngợm vui tươi mọi ngày, yên lặng chôn cái ly nhỏ mà Mai Trang đã uống chung với chú mèo con đêm trước. Dù chỉ để tượng trưng nhưng cử chỉ ấy cũng tỏ ra cho ta thấy phần nào tâm trạng của Mai Trang.
 
Mai Trang lại tiếp tục nuôi những con mèo khác, nhưng không lần nào cô bé gặp may mắn.
 
Ông bà Tâm - cha mẹ Mai Trang mỗi lần thấy con khóc đều thăm dò lý do với:
 
- "Chuyện gì xảy ra thế? Sao con khóc Mai Trang?".
 
Và câu trả lời gần như luôn luôn là:
 
- "Con mèo nhỏ của con mất rồi!"
 
Dần dần câu nầy trở nên quen thuộc trong gia đình ông Tâm. Người ta đoán có lẽ những con mèo của Mai Trang nuôi đi lạc lối ngoài đồng hay sẩy chân ngã xuống sông chết...
 
Nhưng có một điều lạ là không bao giờ người ta tìm thấy xác chúng. Do đấy những sự mất tích nầy khả nghi lắm, nhưng không một ai có ý định mang những sự kiện lạ lùng, ẩn sau câu nói đau khổ của Trang ra ánh sáng cả. Một phần vì không ai có thì giờ làm những việc lẩm cẩm ấy. Người dân quê có rất nhiều việc phải làm!
 
*
 
Sáu nấm mộ nho nhỏ nằm san sát nhau trong góc vườn đầy hoa hồng. Buồn thay! Và khu nghĩa trang nầy giờ đã quá hẹp để có thể đón nhận thêm những nạn nhân khác nữa.
 
Giờ đây, Mai Trang đã lên mười nhưng vẫn không nuôi được một con mèo nào lâu lâu một tí. Lần nầy, cô bé quyết định tìm một con mèo nhỏ thật xinh xắn, dễ thương hơn tất cả những con trước và cô tự hứa sẽ săn sóc nó thật kỹ, sẽ ở bên nó luôn. "Như thế có lẽ nó sẽ không bị mất". Mai Trang thầm nghĩ và vội xin phép cha mẹ sang nhà cô Hoài để xin mèo.

Nhà cô Hoài có lẽ là một trại nuôi mèo thì đúng hơn vì vào đấy, người ta chỉ thấy toàn mèo là mèo, có hơn 20 con! Chồng và các con cô chịu đựng nổi lũ mèo này cũng thật hay. Cả làng ai thấy cũng sợ!
 
Cô Hoài tiếp Mai Trang rất niềm nở và để tự do cho Trang chọn. Lựa tới lựa lui mãi Mai Trang mới vừa ý một con mèo trắng thật đáng yêu với đôi mắt đen (khác hẳn mắt các con mèo trước) hơi ngơ ngác. Nhưng trông nó có vẻ vui tươi và "hợp tính" với Mai Trang làm sao ấy nên cô bé thương nó hơn tất cả những con mèo khác. Cô bé tin chắc rằng mình không phải chôn cái ly thứ bảy nầy đâu. Và muốn thế, cô bé bắt đầu bước vào một trận chiến âm thầm.
 
Lấy một nửa tên mình đặt cho con mèo nầy - tức là "Mai" - Mai Trang muốn rằng nó sẽ sống mãi với cô bé. Cũng như với những con mèo trước, Mai Trang chơi lại với Mai những trò chơi cũ và nó tỏ ra thông minh hơn tất cả những con mèo mà cô bé đã nuôi. Mai ngủ cạnh Trang nhưng Trang không dám ngủ, để canh chừng Mai kẻo lại bị mất. Một tuần trôi qua, Maivẫn còn sống và không có gì lạ xảy ra cả. Mai Trang đã bớt lo và vờ nhắm mắt ngủ.
 
Một đêm kia, khi cả nhà đã ngủ yên, cô bé vừa thiu thiu ngủ bỗng nghe một tiếng động thật khẽ trên nền nhà. Đúng là tiếng chân đi. Ngày thường Mai Trang can đảm lắm nhưng phải thú thực lúc ấy cô bé sợ muốn đứng tim...
 
Đêm tĩnh mịch đến nỗi Trang nghe rõ tiếng những bước chân vang lên từng âm thanh rời rã, dò dẫm, ngày càng gần giường Mai Trang.
 
Mai Trang rùng mình mấy cái và cảm thấy một luồng khí lạnh chạy từ trên lưng cô bé, dọc theo cánh tay... và rồi khắp thân mình! Mai Trang nghĩ đến những con nhện khổng lồ trong chuyện cổ tích, đến bất cứ mọi con vật khủng khiếp. Ồ! Một con nhện chân khẳng khiu đầy lông lá, mắt trong suốt...! Mai Trang không dám mở mắt ra, tay cô bé bíu chặt vào chiếu. Mai động đậy bên cạnh cô bé và bắt đầu kêu gừ gừ trong giấc mộng. Đột nhiên một giọng nói vang lên cạnh Mai Trang nhưng vì quá sợ hãi, Mai Trang không hiểu đó là tiếng gì.
 
Cô bé thoáng nghĩ đến những ông bà da đen đen, mặc quần áo cũng đen nốt, tay mang vòng bằng chỉ đỏ chỉ vàng, mồm tóp tép nhai trầu - mà Trang thường thấy ngồi ở ga xe hỏa Sài gòn hay một đôi khi ở đường Lê văn Duyệt - cứ gọi ơi ới lên: "Bà ơi, bà ơi, dừng lại bà, số bà ngày... xui xẻo... bà bị thư, bị ngãi... lúc mẹ con Trang đi qua.
 
Mai Trang lại nghĩ đến những mẹ mìn bắt cóc trẻ con mổ bụng đề vàng hoặc nha phiến vào và mang đi buôn lậu. Ghê gớm quá! Mai Trang co rúm người lại vì sợ.
 
Tiếng kêu lập lại lần thứ nhì. Sợ quá Mai Trang định kêu cứu nhưng tiếng kêu đã tắt nghẽn trong cổ họng Trang.
 
Tiếng kêu lại vang lên nữa và kéo dài lê thê trong đêm khuya vắng. Chợt, Mai Trang nhận ra đó chỉ là tiếng "ngao" của loài mèo. Trang thở phào nhẹ nhõm và tin chắc không có mẹ mìn hay ông bà đen nào cả! Một tiếng mèo ngao thật yếu và vô cùng êm dịu!
 
Cô bé cười thầm cho trí tưởng tượng của mình. Đúng lúc ấy, Mai nhỏm dậy và dù cho trời tối như mực, người ta cũng có thể nhận được đôi mắt ngạc nhiên của Mai. Mai nhẩy xuống giường. Trang thấy thế bớt sợ, quát to:
 
- "Mai, lại đây!"
 
Liền đó cô bé nghe thấy tiếng chạy vội vã trong phòng: lọ hoa trên bàn rơi đánh xoảng và vỡ tan. Yên lặng trở về bao trùm gian phòng bé nhỏ. Mai Trang lại nghe thấy tiếng mèo ngao thật nhỏ, áo não và run rẩy. Mai nhẹ nhàng bò lên giường và đến nằm sát Mai Trang. Một chốc sau, cả hai cùng ngủ ngon lành.
 
Sáng dậy, Mai Trang hết sức vui mừng thấy Mai không bị mất, nhưng màn bí mật vẫn chưa được vén lên.
 
Mai Trang không nói chuyện nầy cho ai cả, còn việc chiếc lọ vỡ, mẹ Trang nghĩ là do con Mai nên không nói gì.
 
Buổi chiều hôm ấy, Trang và Mai chạy nhẩy tung tăng ngoài đồng, đến bữa cơm chiều mới về ăn. Đang ăn, Trang bỗng linh cảm thấy một sự gì là lạ, cô bé bắt đầu chú ý đến Mai và Mi-nu, và... có một sự lạ thật:
 
Như một con rắn già thức dậy sau khi tiêu hóa vất vả đồ ăn, Mi-nu chậm rãi lê từng bước lại gần bàn ăn, hai chân chống xuống đất, ưỡn lưng ra và... ngáp dài! Rồi nó lại trở vào phòng. Điều này làm Mai Trang ngạc nhiên lắm vì đã từ lâu Mi-nu không còn đi đâu một mình được nữa cơ mà! Hiện giờ nó đã 10 tuổi và gần như mù vậy. Mỗi ngày người ta đặt trước mặt Mi-nu một tách sữa. Mi-nu liếm sơ sơ một cách khổ sở như người bị hành hình! Lại còn những lúc Mi nu tắm nắng mặt trời! Nó duỗi dài thân mình ra và phải lấy đà đến 10 lần mới có thể phóng đến bờ cửa sổ chỉ cao bằng một cái bàn học nhỏ. Thế mà giờ đây con mèo gần đất xa trời như vậy lại đi đứng một mình không cần ai dẫn dắt. Lạ thật!
 
Để không làm Mi nu khó chịu, Mai Trang giả vờ ăn uống, nói chuyện với cha mẹ cô như thường. Nhưng vẫn ngấm ngầm theo dõi Mi nu.
 
Mi nu trở vào gầm bàn ngao lên một tiếng nho nhỏ dịu dàng, giống in tiếng đã gieo kinh hoàng cho Mai Trang đêm trước.
 
Mai thôi gặm chân bàn và quay đầu lại phía Mi nu. Tiếng ngao lại tiếp tục. Mai Trang hiểu ngay rằng đây là một lời mời gọi, nhưng không biết để làm gì.
 
Những con mèo không khiêu vũ bao giờ, cũng không đi du lịch. Mi nu thì đã quá già ; nó không thích chia phần sữa cho ai cả và cũng không thích chơi với chó Kiki hoặc các chị gà mái hiền từ. Thế thì sao lại mời gọi?
 
Nghĩ thế và rất lấy làm lạ, Mai Trang yên lặng chờ để biết thêm. Liền sau đó, Mai đi theo Mi nu sang đầu bàn bên kia, ra cửa, xuống sân, và đến cánh đồng.
 
Mai Trang vội ra dấu cho cha mẹ biết và cô bé lần dò theo sau. Trang đi nhẹ đến nỗi hai con mèo không hay biết gì cả và vẫn dắt nhau lò dò đi. Mặt trời đã lặn nhưng cánh đồng vẫn còn nóng hừng hực. Cây lúa rì rào nói chuyện hòa lẫn tiếng chắc lưỡi của vài con thạch sùng tạo cho cánh đồng một sự yên tĩnh dịu dàng. Vài mục đồng thong thả dẫn trâu về chuồng, mấy chú quạ đen đủi lượn tròn trên cao như đùa rỡn cùng mây chiều. Cảnh vật thật đẹp nhưng Mai Trang không thưởng thức được. Đầu óc cô bé cứ mãi quay cuồng bởi vô số câu hỏi: "Không hiểu Mi nu định dẫn con mèo trắng đi đâu thế nhỉ?..."
 
Qua khỏi cánh đồng, đường đi bắt đầu đầy sỏi đá và dãy núi đen ngòm những cây hiện ra trước mặt. Mi nu và Mai vẫn yên lặng đi. Nấp sau một thân cây to, Mai Trang thắc mắc không hiểu Mi nu bày trò gì kỳ thế. Bỗng cô bé ngạc nhiên đến tột độ. Tưởng mình lầm, Mai Trang dụi mắt nhìn thật kỹ vào Mi nu. Ồ! Mi nu giờ hình như còn trẻ hơn cả Mai nữa! Sau khi dừng lại một chốc Mi nu lại nhẹ nhàng bước đi, theo sau là Mai và xa hơn một tí là Mai Trang.
 
"Có lẽ Mai sắp mất, nó sẽ theo Mi nu và không bao giờ trở lại!" Trang thầm nhủ và cô bé muốn trở về vì đã đi sâu vào rừng sợ quên lối ra thì chết, vả bây giờ trời cũng đã gần tối.
 
Nhưng óc tò mò lại thắng sự lo âu. Tuy nghĩ thế nhưng Mai Trang vẫn bước theo Mi nu. À! Mai Trang chợt nhớ đến lời người ta đồn đãi là từ 4 năm nay có 1 bà lão điên, kỳ quái và độc ác sống một mình trong rừng. Nhưng không một ai trong làng biết rõ lai lịch bà ta. Nghĩ đến đây Trang lại chùn chân. Cô bé đứng im một lúc và, một lần nữa tính tò mò và sự lo mất con Mai lại thắng. Mai Trang mạnh dạn bước theo 2 bạn của mình.

Qua khúc quanh, một ngôi nhà gỗ bé nhỏ hiện ra trước mắt Mai Trang. "Thôi đích thị là nhà của bà điên rồi!" Vừa lúc ấy một người đàn bà hơi già, dáng dấp có vẻ hiền từ với mái tóc bạc trắng bước ra cửa. Mai Trang vội ẩn sau một thân cây nín thở và lấy làm ngạc nhiên khi thấy bà nầy không đúng với tin đồn.
 
Giọng nói trong ấm của người đàn bà vang lên giữa sự tĩnh mịch của núi rừng:
 
- "Con đó à? - Vừa nói bà vừa đưa tay vẫy Mi nu - Lại đây, lâu quá bà không gặp con!"
 
Mi nu bước đến gần bà, lấy một chân cọ vào chân bà ấy và kêu gừ gừ như để trả lời.
 
- Con lại dẫn thêm một mèo con nữa à? Tìm được ở đâu hay thế?
 
Mi nu nhìn bà cụ với một tia nhìn như chứa đầy sự đau đớn, mệt mỏi lẫn bí ẩn.
 
- Giờ con muốn gì? Bà thương con lắm! Sao bà không thể chịu được khi thấy con bé ấy chơi với một con mèo khác và bỏ con vất vưởng.
 
Vừa nói bà vừa bế, vuốt ve Mi nu.
 
Bỡ ngỡ và hơi ngượng, Mi nu miao, miao như để van xin.
 
Bà lão mỉm cười:
 
- Yên đi, để bà tìm sữa cho mà uống, con không phải khốn khổ khi ở đây đâu. Ở đây...
 
Nhưng cô bé từ sau thân cây chạy vội đến và kêu rối rít quên cả sợ:
 
- Cụ ơi, cụ... đừng... đừng... dụ dỗ nó cụ. Đó là con Mi... đó là hai con mèo của cháu!
 
Bà lão ngạc nhiên quay lại: Bà chưa từng thấy ai đặt chân vào đây bao giờ. Tuy nhiên bà vẫn đáp lại vui vẻ:
 
- Những con nào? Con già và con trẻ nầy à?
 
Rất cương quyết, mai Trang ngẩng đầu đáp nhanh:
 
- Vâng, con Mi nu và con Mai... và... và cháu muốn biết tại sao những con mèo của cháu mất tích?
 
Bà lão bật cười:
 
- Và cô đã mất nhiều lắm phải không?
 
- Ồ đúng đấy thưa bà, cháu mất 6 con tất cả.
 
Bà lão cười nắm tay Mai Trang và nói một cách bí mật:
 
- Đi theo ta.
 
Đến nhà bếp bé nhỏ nhưng thật ngăn nắp Mai Trang thấy một sự lạ: Tất cả những con mèo của cô đều ở đấy. Cô bé nhớ tất cả: con xám, con đốm vàng, con mướp... Trên bàn là con đầu tiên chễm chệ ngồi bên tách sữa: đen tuyền với đôi tai trắng.
 
- Chúng nó có mặt tất cả ở đây vì là giờ ăn tối.
 
Bà lão mơ mộng nhìn cô bé:
 
- Cháu có biết vì sao những con mèo của cháu mất tích không? Vì Mi nu thương cháu lắm. Cháu phải thương nó thật nhiều như hồi còn bé. Cháu không nên bỏ rơi nó.
 
Quá cảm động, Mai Trang chỉ ấp úng được:
 
- Vâng... vâng... Cụ cho phép cháu trở lại thăm cụ chứ?
 
Nhưng vì nỗi cảm động của Mai Trang quá lớn, cô bé không nghe thấy câu trả lời.
 
Bế Mi nu bên tay phải, Mai bên trái, Mai Trang vừa chạy về nhà vừa khóc nức nở. Cô bé hối hận vì hiểu tại sao Mi nu ganh cùng các con mèo khác. Tại sao? Vì ngày đó nó thật xinh và được Mai Trang yêu chìu. Nhưng đã 10 năm trôi qua, Mi nu đâu còn giữ được vẻ trẻ trung thuở xưa, đã trở nên già "xí" và hay càu nhàu. Mai Trang nghĩ rằng Mi nu luôn luôn lúc nào cũng yêu con bé mà ngày xưa nó đã dạy cho chơi đùa, leo cây ; thế mà con bé lại bỏ quên nó, đối xử bất công với nó. Và... nước mắt Mai Trang lại trào ra. Mai Trang tự hứa từ nay về sau sẽ quảng đại với Mi nu và Mai, vì một ngày kia Mai cũng sẽ già xấu...
 
Đến nhà, cha mẹ Trang rất ư là ngạc nhiên thấy con mình cắp nách hai con mèo, mặt đầy lệ. Ông bà vội hỏi như những lần trước Trang khóc:
 
- Sao thế? Sao con khóc, Mai Trang?
 
- Con mèo... nhỏ... của con... không không... chết!
 
Mai Trang trả lời đứt quãng. Cha mẹ cô bé không hiểu gì cả và sẽ chẳng bao giờ hiểu được.
 
 
CHÍ NHI        
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 39, ra ngày 15-2-1966)
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>