Thứ Ba, 21 tháng 4, 2026

Sáng Nay Tôi Gặp Nụ Cười...


Một buổi sáng thứ tư, trên đường đi dạy tại một trường ở vùng Tân Sơn Nhứt, tôi thường ghé vào một quán nhỏ thật bình dân ở một góc đường Công Lý ăn điểm tâm. Cuộc sống sáng thứ tư của tôi cứ kéo dài như thế hằng năm nay: 7 giờ sáng ghé quán đó ăn điểm tâm, xong rồi thẳng vào trường dạy cho đến trưa. Cuộc sống thật bình thường...
 
Sáng nay, như thường lệ, tôi lại ghé quán đó. Điều thú vị khi ngồi trong quán này là được nhìn thấy tận mắt những cảnh diễn ra trên con đường quan trọng nhất miền Nam: con đường nối liền thế giới bên ngoài nhờ phi trường Tân Sơn Nhứt - với Saigon, con đường mang tên thật đẹp thật lý tưởng, cái tên tượng trưng ước mơ của người dân Việt từ hàng chục năm nay: CÔNG LÝ! Một chiếc xe Mỹ chạy như bay... Những người Việt đón xe bị chê... dù kêu xe khan cả tiếng! Hai xe húc nhau, tài xế cãi nhau ỏm tỏi... Xe cộ nườm nượp. Buổi sáng Saigon chiến tranh thật náo nhiệt, nhưng bên trong cái náo nhiệt đó là cả một sự chịu đựng mệt nhoài trong một xã hội phá sản tột cùng. Mọi người thật vội vã. Saigon thật đông người, đông người nhứt trong các tỉnh Việt Nam. Buổi sáng Saigon là một trong những thời gian đông người nhứt, đông người Việt Nam nhứt, thế mà sao đi trên các đường phố đưa đến các ngôi trường phải dạy mỗi buổi sáng tôi vẫn cảm thấy xa lạ, cảm thấy cô đơn, cảm thấy buồn làm sao... Ôi chiến tranh, ôi những xe Mỹ khổng lồ chạy như bay! Càng cảm thấy xa lạ, càng cảm thấy cô đơn, càng cảm thấy buồn làm sao, tôi lại càng cảm thấy yêu thương những con đường Saigon Việt Nam quê hương yêu dấu, những con đường từng chảy nước mắt vì những luồng khói lựu đạn cay. Ngày Hòa Bình còn xa. Chim Hòa Bình bị thương hấp hối... Hòa đàm Ba Lê đã kéo dài dằng dặc đến phiên họp một trăm lẻ tám. Một trăm lẻ tám lần hy vọng mỏi mòn... Và bây giờ vẫn còn hy vọng... Hy vọng để giữ niềm tin: một buổi sáng nào đó, bừng con mắt dậy không phải để nghe tin em gục ngã nơi chiến trường mà để thấy chim Bồ Câu Trắng bay rợp trời Việt Nam, để thấy nụ cười tin yêu nở lại trên môi của các em bé Việt Nam xinh xinh má hồng. 
 
Buổi sáng hôm nay, bỗng nhiên tôi lại suy nghĩ thật nhiều. Chiều hôm qua, mấy em học trò cũ đã ghé nhà chào thầy đi trình diện nhập ngũ. Thầy cũng vậy! Các em cũng vậy! Thầy chỉ biết cầu chúc các em may mắn trong cuộc đời mới, được nhiều may hơn đối với cuộc đời cũ học trò trong nền giáo dục võ rừng. Tôi đã chúc các em may mắn trong niềm tin cuộc chiến sắp tàn. 
 
A! Kìa! Đúng rồi! Đúng là em X... em học trò cưng nhất của tôi cách đây mấy năm, một trong những học trò giỏi toán nhất của tôi hồi đó... Em đang lái chiếc xe hơi Datsun bóng loáng... Thật sang trọng. Em lái xe chạy sát chỗ tôi đang ngồi. Em ngó tôi. Tôi ngó em. Bốn mắt thầy trò chạm nhau. Chiếc xe Datsun vọt thẳng. Xa lạ. Tôi ngỡ ngàng... Niềm an ủi tinh thần của người thầy là một nụ cười, một cái gật đầu, vài lời nói Việt Nam của học trò. Nhất là vào thời đại này, những điều đó còn cần thiết hơn nữa. Người thầy cần nụ cười thành kính học trò như hơi thở của mình. Hiện nay người ta muốn dọa nhà giáo lúc nào thì dọa, áp bức nhà giáo lúc nào thì áp bức, đánh nhà giáo lúc nào thì đánh, vô tội vạ! Nhân phẩm nhà giáo bị đe dọa nặng nề. Những nhà giáo thiết tha yêu nghề muốn giữ liêm sỉ để giáo dục con em đã lâm vào đời sống chật vật não nề. Không có thực sao mà vực được đạo! Các nhà giáo trường tư thì lại bị lọt vào cơ cấu tư bản chữ nghĩa, một cơ cấu đã biến nhà giáo dục làm người buôn chữ, thành một quả chanh vắt nước rồi bỏ.
 
Ủa! Tại sao hôm nay tôi lại cay cú vì một em học trò cũ gặp không chào? Nghĩ lại mắc cỡ quá! Đó là điều hết sức tầm thường trong xã hội này, có gì mà quan trọng hóa lên dữ vậy! Quốc văn giáo khoa thư có kể truyện một ông Đại Tướng ghé thăm chào thầy cũ. Đó là vì ông thầy này ít nhất đã có công dào tạo nên chức phận Đại Tướng của người học trò cũ chớ còn tôi, tôi có công gì với em học trò cũ đó đâu, tôi đâu có đóng góp gì - dù là tinh thần - tạo nên chiếc xe Datsun bóng loáng sang trọng, chiếc xe vô tri tôi còn không tạo nên được huống chi là con người tinh thần của em! Vả lại, trong khi nghề giáo ngày nay đã, đang bị xã hội đô la chim cút, khinh rẻ, một số nhà giáo thay vì đoàn kết để bảo vệ, xây dựng hoặc giúp đỡ học trò thì lại có những hành động thiếu tư cách trước mặt học trò. Như thế học trò thiếu quí trọng thầy không có gì lạ cả! Chỉ đáng thương những người thầy chân chính thiết tha với giáo dục! Một trong những hành động tiêu biểu thiếu tư cách làm nhục nghề giáo, làm học trò thiếu kính trọng thầy là một số giáo sư trường nọ, đã cùng nhau ký tên yêu cầu ban giám đốc trường sa thải một giáo sư vào niên khóa tới vì giáo sư kia là một trong 12 ủy viên của Ủy ban tranh đấu đòi tăng lương giáo sư tư thục hồi năm ngoái.
 
Vì là một ủy viên của Ủy ban này, tôi biết rõ giáo sư ấy là một trong những giáo sư hoạt động tích cực nhất trong vụ đòi tăng lương. Dù cuộc tranh đấu không thành công hoàn toàn nhưng ít nhất cũng đã có tăng lương một phần nào (nhưng không tăng học phí làm khổ gia đình học sinh, chính điều này mới đáng kể), không biết các giáo sư trường kia ký tên đòi ban giấm đốc sa thải giáo sư ấy nghĩ gì khi mỗi tháng lãnh thêm phần lương tăng đó?! Tôi đã bàng hoàng khi đọc tin này! Giả sử giáo sư ấy có làm gì không đúng sư phạm, không đúng tư cách nhà giáo thì đã có ban giám đốc nhà trường quyết định chớ tại sao nhà giáo, đồng nghiệp với nhau lại nỡ nào kỳ vậy? Tôi đã có chút ít kinh nghiệm về trường tư, tôi nhận thấy các vị chủ trương, các vị hiệu trưởng, các vị giám học rành lắm, nếu ông thầy nào không vừa ý - chớ đừng nói thiếu sư phạm, dạy dở, thiếu tư cách - họ sẽ loại ngay, đâu cần chờ các đồng nghiệp của ông ấy tố cáo! Ôi tình đồng nghiệp! Hay là bên trong vụ này có miếng đỉnh chung, có số giờ dạy thật nhiều chủ trường dành cho năm tới... để loại một đồng nghiệp đã cố công tranh đấu đòi tăng lương cho mình hồi năm ngoái? Báo đã đăng tin thì học trò sẽ biết, mà học trò biết thì nhìn người thầy như thế nào? Tội nghiệp những người thầy chân chính!!!
 
- Thưa thầy!
 
- Em...
 
Tôi ngờ ngợ nhìn... Một em đang mặc quần áo đầy vết dầu đứng trước mặt tôi.
 
- Em là Y... học thầy ở trường... cách đây ba năm... Em sửa xe bên kia đường thấy thầy...
 
Tôi nhớ ra rồi... Đây là em học trò lười kém tôi đánh nhiều nhất. Em đã không thù tôi... Sáng nay thật nhiều ý nghĩ, sự kiện đập vào đầu. Tôi cảm động nói lắp bắp:
 
- Em không thù thầy sao? Hồi đó thầy đánh em dữ lắm mà!
 
Em ấy nói thật buồn:
 
- Em đâu dám thù thấy! Thầy đánh em là thầy thương em... Phải chi hồi đó em nghe lời thầy thì bây giờ đâu có đi sửa xe.
 
Người học trò cũ tôi cưng nhất đi xe hơi Datsun. Người học trò cũ tôi đánh hoài đang sửa xe bên lề đường. Tất cả đều là học trò của tôi.
 
- Thưa thầy!
 
Em ấy gật đầu, mỉm cười chào tôi. Thật ngây thơ! Sáng nay tôi đã gặp nụ cười rồi... Tôi sẽ vào dạy học trò tôi với hình ảnh nụ cười đó.
 
 
Đêm thứ tư 31-3-71     
HOÀNG ĐĂNG CẤP   
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 151, ra ngày 15-4-1971)
 

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

Cuộc Phiêu Lưu Của Chị Bóng


Cảnh vật chung quanh cái gì cũng lạ, cũng đẹp, cũng quyến rũ. Chị bóng muốn bay cao, cao mãi. Chị muốn vượt qua những vùng sa mạc hoang vu, bát ngát đến những kinh đô ánh sáng, qua những dãy núi non hùng vĩ... Nhưng có gì vương vướng ở chân. Nó, cái vật ấy, như muốn ngăn cản, van xin chị: À, thì ra sợi dây chỉ đây mà. Nó trói buộc chị vào thanh sắt của anh bán bóng như thế còn van xin chị gì nữa. Nó vẫn không muốn chị thực hiện giấc mộng giang hồ, phiêu lãng. Chị chép miệng thở dài: "lại bị tù". Hai tiếng bị tù gợi lại trong tim chị một nỗi buồn mông mênh. Những hình ảnh của những ngày tháng buồn thảm lũ lượt kéo dài.
 
Một buổi chiều như mọi buổi chiều, bé Tâm theo mẹ ra ngõ đón cha về. Hình như hôm nay cha về trễ hơn mọi khi.
 
Bé vội hỏi mẹ:
 
- Sao hôm nay bố về trễ thế hở mẹ?
 
- Vì bố còn phải mua quà cho con, con quên rồi sao?
 
Không phải bé quên, bé mong bố về kinh khủng, nên bé mới hỏi thế chứ. Hôm qua bé được những 10 điểm toán, 6 điểm tập viết. Mẹ đã thưởng rồi, còn bố. Bé hồi hộp chờ. Ồ, những quả bóng xinh quá! Bé bá vội cổ mẹ nũng nịu:
 
- Mẹ mua cho bé quả bóng nhé.
 
Mẹ gật đầu, mỉm cười thật hiền dịu:
 
- Bác cho cháu một quả.
 
Anh bán bóng cẩn thận đặt quả bóng vào tay bé và căn dặn:
 
- Cẩn thận nhé, không khéo thì nó bay đấy.
 
Bé Tâm nhìn người bán bóng gật đầu, hai mắt như muốn nói: "Biết rồi nói mãi".
 
Vô tình bé Tâm chọn đúng chị. Chị là quả bóng màu đỏ. Chị mang trong người một màu đấu tranh, phấn khởi, mạnh bạo. Cũng như, không bao giờ chị thấy an vui với cuộc đời phẳng lặng. Bé Tâm ôm chị vào lòng, đưa tay ve vuốt. Nhưng cô bé vội buông ra: bố cô bé về. Trên tay bố mang một gói quà, chừng như nặng lắm. Bé chạy đến mừng bố, bá lấy cổ và hôn bố. Trong những động tác vừa rồi, bé Tâm đã làm một việc mà sau này có hối tiếc cũng không kịp. Đó là lúc bé ôm vội lấy bố, bé đã thả tay ra. Chị bóng được dịp thoát thân, trong khi hai cha con bé đang ôm nhau mừng rỡ.
 
Chị bóng bay cao. Trong buổi hoàng hôn cảnh vật đẹp lạ lùng. Mặt trời trước khi từ biệt đã thu hết tàn lực rọi khắp nhân gian. Những tia nắng màu vàng đỏ phản chiếu trên những làn sóng nhỏ li ti, làm thành một thứ màu tuyệt đẹp mà chỉ có tạo hóa mới pha nổi. Chị bóng thấy những mái ngói đã thành màu rêu, những hàng cây sừng sững giữa trời, những bác làm vườn chăm chú bắt nốt mấy chú sâu trong luống cải...
 
Và khép mắt lại, chị nghe tiếng gió ù vào bên tai lời chào đón. Màn đêm buông phủ. Những tia nắng ban chiều lịm chết. Mở mắt nhìn lên, chị thấy bác mây đang lờ lững trên cao. Trông bác không khác nào một tảng bông gòn to lớn. Chị cố bay lại gần, nhưng quái, cái anh chàng gió này cứ thổi chị đi xa mãi. Đi lạc chiều mới ức chứ. Chị buột miệng than:
 
- Chao ơi, ước gì ta được ôm lấy khối bông to lớn ấy!
 
Anh gió, từ lâu muốn làm quen với chị, nhưng mải mê ngắm cảnh chị có chú ý đến lời chào đón của anh đâu. Bây giờ thì đã có dịp làm quen rồi nhé. Anh vội tấn công:
 
- Chị muốn lên thăm bác mây?
 
- Vâng tôi muốn lắm. Anh giúp tôi được chứ?
 
- Ồ tưởng gì, tôi với bác mây là bạn thân mà.
 
- Thế à, anh đưa tôi đi ngay bây giờ nhé?
 
- Vâng!
 
Anh gió vận sức thổi chị lên cao. Than ôi, gió càng thổi mạnh, chị bóng càng bay nhanh, mây càng trôi xa. Anh gió vô tình tạo ra một cuộc rượt bắt kỳ thú, hấp dẫn và ngộ nghĩnh. Anh thật tình muốn giúp chị. Nhưng tình cờ anh lại mang theo cả một lượng mây đen ngòm. Rồi ào một cái, mưa tuôn như thác lũ. Mưa, gió, rét, chị cố chống cự. Tay chân chị run bần bật. Gió càng giúp chị nhiệt thành bao nhiêu, càng làm cho phút giây hấp hối, đau đớn kéo dài bấy nhiêu. Thân chị như chiếc thuyền con trong cơn bão biển không còn biết chống cự. Để rồi khi kiệt quệ, thân chị xoáy tròn, bay lượn và rơi xuống. Những tưởng đã tan nát thịt xương. May mắn thay sợi chỉ ở chân đã cứu chị bằng cách quấn vào sào phơi quần áo.
 
Đây là đâu? Tại sao tôi ở đây? Sau một đêm kinh hoàng tôi vẫn còn sống?
 
Im lặng một lúc, trí nhớ trở về. Lúc ấy hình như trời đã sáng, mưa đã tạnh. Một người đàn bà từ trong nhà bước ra. Thấy chị treo tòn ten trên sào phơi quần áo, bà ta vội gỡ xuống và mang vào nhà cho một chú bé độ bốn tuổi. Chính chú bé này mới thực sự cứu chị. Vì chú đã tiếp cho chị một nguồn sinh lực. Có không khí vào, chị tươi tỉnh hẳn lên. Sức khỏe tăng gấp bội. Nhưng chị không còn muốn đi xa. Sau một đêm mưa gió, nhan sắc tàn phai. Màu đỏ hôm nào không còn. Chị bây giờ bằng lòng sống với ngày tháng êm đềm.
 
Chú bé đánh chị tung lên không trung. Chị ngoan ngoãn rơi gọn vào tay chú. Cứ thế tiếp tục. Chú bé thích thú cười vang. và chị nghe như có một niềm vui đang dâng lên, dâng lên...
 
 
THOẠI MIÊN      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 35, ra ngày 23-4-1972)
 

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Tuổi Buồn


Đêm nay, trời mưa ít hơn mọi đêm nhưng sao Thoa buồn lạ. Bỗng dưng nghe mưa rơi, Thoa nhớ đến chị H thật nhiều. Kỷ niệm sống dậy đầy ắp trong hồn Thoa. Cũng một đêm như thế này, chị H đã thủ thỉ với Thoa trong chăn ấm. Và đêm đó là đêm cuối Thoa gần chị.
 
Chị H ơi, giờ này chị đang làm gì? Đang đứng trên sân khấu phòng trà hay đang tiếp khách? Đang ngồi viết thư cho Thoa hay đang nằm trong chăn để nghĩ đến đứa em gái bé nhỏ?
 
Còn Thoa, Thoa đang nhớ chị đây! Nơi miền đất xa xôi này Thoa đang cô đơn đây. Chị H ơi! Mùa đông năm nay, Thoa đã đan áo mới. Thoa đã chọn màu áo ngày xưa mợ đã từng thích đó chị ạ. Những ngày mưa ngồi đan áo, Thoa gọi mợ trong ý nghĩ. Ngày xưa mợ đẹp lắm phải không chị? Chị giống mợ thành thử chị cũng đẹp. Chị biết không, ngày qua cô giáo xuống giở vở Thoa ra xem, thấy cái bóng của chị để ở trong cô hỏi Thoa: "ai mà xinh rứa?" Thoa hãnh diện có người chị xinh đẹp. Còn chị, chị có hãnh diện không. Chắc là bà chủ trọng chị lắm phải không?
 
Chị H ơi! Chị ở Sàigòn chắc sung sướng lắm. Sàigòn chắc trời không mưa như xứ Huế này. Tết năm nay thế là chị không ra được với Thoa rồi. Năm nay, Thoa sẽ thui thủi ăn Tết một mình. Thoa chẳng cần may áo Tết nữa. Tiền chị cho may áo Thoa để dành mua... ô mai.Nói thế chứ áo Thoa hãy còn mới lắm. Vả lại không có chị Thoa đi chơi với ai mà may áo.
 
Thế là sáu tháng rồi. Thời gian trôi qua thật nhanh. Mới ngày giỗ mợ, chị gần Thoa. Bây giờ chị đã xa Thoa, xa thật xa. Chị H ơi! Sao đêm nay Thoa không thấy buồn ngủ? Cả nhà đã ngủ cả, Thoa vẫn còn thức.
 
Bữa nay chưa nghỉ Tết, Thoa vẫn còn đi học. Con đường vẫn xa, vẫn nuốt mất cô em gái của chị đây.. Thoa còn nhớ một chiều cách đây sáu tháng, hai chị em đã đi trên con đường đẹp thật đẹp. Bây giờ, mỗi ngày Thoa vẫn đi trên con đường đó và nhớ thật nhiều về chị.
 
Kỳ này, điểm của Thoa cao nhất lớp đó - Thoa không vòi quà chị đâu. Chị đã bảo với Thoa: "chị cố làm thật nhiều tiền rồi chị ra Huế ở với Thoa". Bởi thế, Thoa muốn hằng tháng chị gửi tiền ăn cho Thoa là đủ.
 
Ở cửa sổ phòng Thoa, bây giờ giàn Kim ngân ba đã dày. Thoa thường mở cửa thật rộng để hương thơm lan vào phòng. Chị yêu Kim ngân ba lắm phải không? Mợ cũng yêu hoa ấy lắm nhưng mợ đã dạy Thoa yêu Dạ lan hương. Mợ kể chuyện Dạ lan hương của Đinh hùng cho Thoa nghe - Và mợ kể chuyện Quỳnh Dao cho chị nghe - Chị còn nhớ không?
 
Miền Bắc xa vời, làm sao chị em mình thấy lại được chỗ nằm cuối cùng của mợ. Chị H ơi! Chị còn nhớ không cửa hàng bán sách của mợ. Chị em mình ngày ấy thật sướng. Những đêm như thế này, chị ngồi học còn Thoa được đi ngủ sớm. Thoa còn nhớ, một đêm Giáng sinh, Thoa đã gắng thức với mợ nhưng mới mười giờ thì...
 
Những kỷ niệm đó bây giờ xa vời quá chị H nhỉ. Hiện tại đau buồn. Thoa chỉ sống thui thủi trong một gia đình xa lạ. Chị thì sống nơi đô thành phù phiếm.
 
Tìm về những kỷ niệm, Thoa nhớ đến một câu hát đã nghe ở đâu một lần: "Tìm đâu những ngày thơ ấu qua... Tìm đâu biết tìm đâu biết tìm đâu bây giờ... Và nhớ đi tìm đàn bé nô đùa ngoài đồng vắng hay trong sân chùa". Thoa chỉ nhớ lõm bõm như vậy thôi nhưng cũng đủ làm cho Thoa bồi hồi. Hình ảnh "đàn bé nô đùa ngoài đồng vắng hay trong sân chùa" là hình ảnh chúng mình đã trong những ngày ở Bắc phải không hở chị? Và mình làm sao tìm được những ngày thơ ấu qua? Nghĩ đến đây, nước mắt Thoa bỗng trào ra rồi chị H ơi!
 
Chị H thương! Tụi bạn cùng lớp thường trêu Thoa của chị "sầu mộng" đó. Thật ra, Thoa chỉ sầu thôi. Còn mộng thì Thoa xin nhường lại cho thi sĩ.
 
Hồi sáng nay, có mấy sinh viên vào thực tập lớp Thoa. Ông SV thực tập gọi Thoa lên bảng. Ông hỏi bài Thoa. Nhưng ông ấy nói giọng Bắc. Trời ơi! Thoa muốn nấc lên, Thoa muốn cầm vở chạy ra khỏi lớp ngay. Nhưng không được, thầy giáo tin Thoa giỏi nên "chỉ điểm" cho ông ấy gọi kia mà. bấy giờ mà Thoa chạy về thì hôm sau thế nào cũng bị la. Kết quả, Thoa cũng thuộc bài và được chữ A.
 
*
 
Chị H ơi! Chiều nay con đường Duy Tân lộng gió nhưng Thoa không có chị đi cạnh. Nơi Sàigòn hoa lệ, chị có nhớ về đứa em nhỏ không? Nếu có, chị hãy hình dung ra một cô bé học trò áo xanh đang nhớ về chị thật nhiều.
 
 
CẦU MƠ     
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 150, ra ngày 1-4-1971)
 

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026

Yêu Dấu


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khi bắt đầu làm quen cùng sách vở
Con gái me còn e ngại, ngập ngừng
Me hay bảo: "Đời học sinh đẹp lắm!
Hãy ngoan đi, con gái chớ băn khoăn". 
 
Me mua con, cuốn vở vần khai trí
Chữ a, b, con ghép lại thành câu
Từng câu một, con gái me chăm chỉ
Gắng học hành đền nghĩa nặng, ơn sâu 
 
Về dưới mái nhà từng đêm ngồi học
Đây Việt Nam, hai chữ sắt son ghi
Và non sông, con đánh vần - tiếng ngọc -
Me mỉm cười mà nước mắt nhòa mi
 
Con biết yêu quê hương mình từ đó
Biết vì sao sông Bến Hải giăng sầu
Biết vì sao từng đêm trời rực đó
Để nghẹn ngào úp mặt, giấu thương đau
 
Me ơi! Con yêu quê hương nồng thắm
Như yêu me, mái tóc nặng ưu phiền
Yêu Việt Nam, nước non mình gấm vóc
Như tình me, dòng suối mát triền miên
 
Và đây những chữ đầu mang yêu mến
"Mẹ Việt Nam" ơi người mẹ già nua
Bên ánh lửa chập chùng hồng ngọn nến -
Dáng me buồn - gầy guộc - mái tóc thưa...
 
                                                 THU NGUYỆT
                                                  (Tê Hát Nguyệt Thi)
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 85, ra ngày 15-4-1973)
 

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Giáng Hoa


Con đường dài ngút mắt, hai bên đường mọc đầy hoa dại, lấm chấm những khoảng đất nhỏ màu nâu. Hạnh đi trên con đường đó ngày hai buổi từ nhà đến trường. Sáng hôm nay trời thật trong, nắng hồng ấm. Hạnh đi lủi thủi một mình và chợt nghe tiếng nói sau lưng:
 
- Đi học đó, hở?
 
Khỏi cần quay lại, Hạnh cũng biết con nhà ấy rồi, con nhà ấy có 2 cái răng sún khó ưa. Con nhà ấy muốn làm quen với Hạnh lắm, nhưng Hạnh chẳng thích chút nào. Học kém một lớp chính là "cái" Hạnh không thích con nhà ấy!
 
Con nhà ấy đi lẹ lên và song đôi với Hạnh. Một lát con nhà ấy lại mở lời:
 
- Hôm qua bị cô giáo phạt quỳ gối hở?
 
Ghét chưa! Nhè cái tịch người ta muốn giấu mà cứ khui ra - Hạnh nguýt dài quay mặt chỗ khác.
 
Con nhà ấy biết mình nói hớ cứ cuống cả lên, một lát sau mới lắp bắp:
 
- Cho xin lỗi nhe! Lỡ lời mà!
 
- Xí!
 
Hạnh xí dài rồi đi mau hơn. Con nhà ấy muốn khóc! Mít ướt ghê nơi!
 
Hạnh chợt đi chậm lại cho con nhà ấy vượt qua rồi bịt mũi nói trổng:
 
- Mùi gì giống chuột chết quá!
 
Con nhà ấy ức lắm, quay lại:
 
- Người ta vầy mà giống chuột chết hả?
 
- Ai biết đâu á!
 
Hạnh chanh chua trả lời rồi cúi xuống cười một mình.
 
Trường học hãy còn xa, con đường có hai đứa mà nặng nề khó thở.
 
Đi được một quãng, con nhà ấy lại nói:
 
- Bộ ghét tôi lắm hả?
 
- Ai biết đâu à!
 
Hạnh lại trả lời nhát gừng trong lúc con nhà ấy ức đến chảy nước mắt, con nhà ấy bậm môi:
 
- Hai đứa ở cùng xóm, học cùng trường làm lẻ nhau chi!
 
Câu nói của con nhà ấy khiến Hạnh thấm thía. Nhỏ nầy mới dọn về ở xóm của Hạnh mấy tháng nay. Không phải Hạnh ghét gì nhỏ đó nhưng Hạnh không ưa được cái nhà nhỏ đó ở. Cái nhà có 2 con chó quá dữ, hôm trước nó đuổi Hạnh chạy muốn chết.
 
Hạnh biết tên nhỏ này là Giáng Hoa, mồ côi cha mẹ phải về sống với chú thím cùng xóm với Hạnh.
 
Giáng Hoa học trên Hạnh một lớp, mới về đây ít tháng đã nổi tiếng học giỏi nhứt trường.
 
Vậy mà Hạnh vẫn không ưa Giáng Hoa.
 
*
 
Chuông đổ giờ ra chơi, Hạnh quên phứt chuyện đến trường hồi nãy. Hạnh cùng các bạn trong lớp chơi trỏ nhảy dây.
 
Chờ đợi tới phiên mình, Hạnh chợt thấy thằng nhỏ học lớp mẫu giáo bước tới gần, nó đưa cho Hạnh một tờ giấy:
 
- Có người nhờ em đưa cho chị lá thơ!
 
Hạnh ngạc nhiên cầm lá thơ quên cả cám ơn thằng nhỏ. Hạnh mở lá thơ ra đọc:
 
Hoa thân ái gởi Mỹ Hạnh.
 
Sao Mỹ Hạnh ghét Giáng Hoa đến vậy? Tội nghiệp Giáng Hoa mà. Giáng Hoa về đây có một mình, Giáng Hoa lẻ loi lắm. Ngày nào cũng đi học chung đường, Giáng Hoa muốn nói chuyện với Mỹ Hạnh cho vui, tại Mỹ Hạnh làm lẻ hoài nên Giáng Hoa buồn lắm.
 
Mỹ Hạnh nè! Cho Giáng Hoa làm bạn đi! Giáng Hoa thèm làm bạn với Mỹ Hạnh lắm. Mỹ Hạnh nghĩ sao, trả lời cho Giáng Hoa biết!
 
Ký tên
Giáng Hoa
 
Hạnh đọc hết lá thơ thì chuông reo vào học.
 
Vào lớp, Hạnh đọc lá thơ của Giáng Hoa một lần nữa. Tự dưng Hạnh thương Giáng Hoa ghê nơi! Hạnh ngó lên dòm chừng cô đang gọi học trò trả bài. Hạnh rón rén lấy giấy ra viết thơ.
 
Mỹ Hạnh thân ái gởi Giáng Hoa!
 
Giáng Hoa tha lỗi cho Mỹ Hạnh nghe! Mỹ Hạnh có lỗi với Giáng Hoa lắm lắm.
 
Mỹ Hạnh chỉ sợ không đáng làm bạn với Giáng Hoa. Nếu Giáng Hoa thấy thích, Mỹ Hạnh rất sung sướng được làm bạn với Giáng Hoa.
 
Giáng Hoa ơi! Có chịu thứ lỗi cho Mỹ Hạnh không? Trả lời cho Mỹ Hạnh biết với.
 
Ký tên,
Mỹ Hạnh.
 
Buổi chiều hôm đó, trên con đường từ trường học về xóm Bạch Mai, Mỹ Hạnh rụt rè bước lại gần Giáng Hoa, nói ngập ngừng:
 
- Có thơ gởi cho Giáng Hoa nè!
 
Đưa thơ cho Giáng Hoa xong Mỹ Hạnh cắm đầu bước thật nhanh.
 
Mỹ Hạnh không đủ can đảm đi song song với Giáng Hoa. Mắc cỡ chết được nếu Giáng Hoa đọc thơ trước mặt Mỹ Hạnh.
 
 
MẶC TUYỀN      
 
(Trích từ bán nguyệt san Thằng Bờm số 24 (bộ mới), ra ngày 1-4-1973)
 

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026

Ẩm Thực


Trong nhà Hạnh mọi người đều có ngón sở trường. Riêng về Nghiêm sở trường của hắn là ăn nhiều mà uống cũng nhiều nữa chứ lỵ. Đây là một môn hắn giữ chức vô địch từ hai năm nay, chưa có ai đủ "tài năng" phá nổi kỷ lục này. Lúc bé hắn háu bú lắm cơ! Lúc nào sữa chảy không kịp là nhóc con cắn luôn vú của mẹ. Lớn lên cu cậu ăn kinh khủng, mẹ vẫn thường phàn nàn:
 
- Chả biết bao tử thằng Nghiêm ra sao, mà hễ gặp mặt nó là nghe nó kêu đói.
 
Trong lịch sử hắn không nhớ vua Quang Trung đại phá quân Thanh năm nào, nhưng nếu chương trình "Đố vui để học" ra câu hỏi: ai "hẩu xực" nổi tiếng nhất nước ta? hắn sẽ trả lời vanh vách tiểu sử ông Lê Như Hổ cả năm sinh lẫn năm chết! Hắn tự xưng là cháu bảy đời của ông ta. Có điều ông ấy ăn vóc học hay, còn hắn ăn vóc mà học dở ẹc hà!
 
Chun ra khỏi mùng, câu hỏi đầu tiên của hắn là:
 
- Sáng nay mẹ cho ăn gì thế hở chị Hạnh? Bánh cuốn hôm qua ngon tuyệt cú mèo.
 
Điểm tâm, hay gọi nôm na là ăn lót lòng đối với Hạnh còn đúng nghĩa, chứ đối với hắn thì chả có chuyện ấy đâu.
 
- Ối giời ơi! Khéo vẽ vời kê mí lót, cứ làm phăng một bụng có phải hơn không.
 
Thực đơn "matin" do bao tử hắn thảo ra: bánh mì ba ổ mỗi ổ mười đồng, bánh cuốn ba dĩa sơ sơ mỗi dĩa hăm lăm tỳ. Thực dễ sợ! Mỗi buổi sáng Hạnh chỉ "tiêu thụ" nổi nửa ổ bánh mì hay một dĩa bánh cuốn là cùng.
 
Thế mà đến mười giờ - khổ nỗi giờ này mẹ vừa đi chợ về - hắn lại lò dò xuống bếp.
 
- Mẹ ơi, có gì ăn không, con cảm thấy bao tử nó bất an, thi nhau kêu gào loạn cả lên...
 
Câu nói ngưng ngang ở đây, mắt hắn sáng rỡ cứ như là có hai ngọn nến trong mắt, hắn vừa trông thấy mẹ bẻ trái chuối. Đôi lúc tuồng này diễn ngược, cán quạt thay cho trái chuối, thế là hắn vội phóng nhanh lên nhà. Sức mấy mà hắn dám ở lại, rút lui có trật tự cho mau đi chứ. Theo hắn, ngọn "hồi mã thương" của mẹ rất hiểm. Có lần ông cụ quen lệ nhào xuống "thương thuyết", biết nhà hắn được mẹ tỏ lòng từ bi hỉ xả "thưởng" cho hai cán chổi nên thân. Đáng đời!
 
Mùi xào nấu đồ ăn dưới nhà "tà tà" bay lên quyện vào lỗ mũi Nghiêm, hắn nuốt nước miếng đánh ực một cái rõ to và khẽ lẩm bẩm:
 
- Ối chao, thơm chi lạ!
 
Tiếp theo câu nói hắn ưỡn ngực hít một hơi dài những mùi thơm tho quyễn rũ ấy. Và ông cụ bắt đầu chờ, dịch vị tiết ra nhiều rồi đấy.
 
Cả nhà ngồi vào bàn ăn, Nghiêm cầm đũa lên điệu bộ khoan thai bắt đầu "đớp". Lúc đầu còn chậm rãi sau mau lia lịa, cứ như là anh chàng bị gà giựt dây trong chuyện cổ tích ấy. Đôi đũa múa lên múa xuống từ dĩa này sang dĩa khác. Thấy hắn múa cái vũ điệu A GoGo này chắc chả có ma nào dám mời hắn đi ăn cơm khách. Mọi người lần lượt đứng dậy, còn lại mình hắn "thu dọn chiến trường", tha hồ mà tung hoành ngang dọc cho thỏa chí... ẩm thực. Đến khi nhà hắn đứng dậy, bụng hắn to bằng cái trống!
 
Anh Thái nhìn hắn lắc đầu, không ngờ mình có thằng em ghê gớm (!) đến thế:
 
- Dạ dày thằng Nghiêm chứa sao nhiều thế! Coi chừng có ngày nhà mi bị đau bao tử à!
 
Trưa hè nóng chao ơi là nóng, 32 độ chứ ít sao. Mẹ hối chị Hằng làm nước đá chanh để cả nhà giải nhiệt. Loang loáng thế mà hắn làm bay nửa thố nước như chơi. Khiếp!
 
- Chưa chi mà chị sợ, Nghiêm mới có thấm giọng hà!
 
Báo hại cho ai mời hắn ăn bò khô. Chục dĩa cũng chưa đã thèm tí nào. Rõ khổ anh Thái mí chị Hằng lại khoái xực món này, chả lẽ lại không mời hắn mà hắn thì chả bao giờ có chuyện ăn xã giao đâu. Bởi thế trước tình trạng nguy ngập cho ngân quỹ nên hai vị đã hành động một cách bí mật chỉ có một mình Hạnh biết. Nhưng thôi bí mật quân sự chả dám tiết lộ đâu, hắn biết thì khổ.. Mới vừa xơi bò khô đó thế mà nửa giờ sau Hạnh lại thấy hắn xuống bếp lục gác măng giê ăn cơm nguội với nước tương cũng ngon lắm chứ lị.
 
Bữa cơm tối không kém bữa ăn trưa, ba khuyên:
 
- Nghiêm, tối con nên ăn ít cho mau tiêu, có thế ngủ mới ngon.
 
Hạnh chả biết dạ dầy hắn tiêu như thế nào chứ tối mặc dầu no hắn vẫn ngủ ngon như thường tới sáng bạch còn chưa dậy.
 
Anh Thái dọa:
 
- Tối ăn no đi ngủ mi sẽ gặp những cơn ác mộng như ăn cướp bóp cổ mi, không chừng mi gặp ma không đầu hiện ra nhát nữa là khác.
 
Còn khuya hắn mới sợ ma như Hạnh với bé Uyển, hắn vẫn thích xem phim rùng rợn kiểu Hít Cốc với lại hắn vẫn ao ước xem thử mặt mũi con ma ra làm "siêu".
 
Trong những tiểu thuyết hắn thích xem nhất truyện "Miếng ngon hà Nội" của Vũ Bằng. "Đọc phát thèm nhỏ rãi" - lời hắn nói khi đọc những đoạn tả về bún riêu, bún ốc, phở.
 
- Ước gì ta được ăn những món đó xem thừ nó ra "nàm thao".
 
Nghiêm còn là một tay sành ăn nữa cơ. Hắn biết rõ món nào phải xơi với gia vị nào cho "hợp tình hợp cảnh". Nghiêm không để cho miệng bị thất nghiệp bao giờ, trừ lúc ngủ và lúc ăn uống ra mồm hắn khi nào cũng nhóp nhép sơ quynh gum. Trong phòng, trên bàn học la liệt những giấy kẹo, bà con nhà kiến đánh hơi kéo tới nhấm nháp của thừa kẻo phí của trời, thậm chí trong tủ sách cũng rứa. Ngoài ra Nghiêm kiêm luôn nghề ăn vụng nữa chứ. Hắn biết chỗ nào mẹ cất những món khả dĩ xơi được như bánh mứt chẳng hạn. Món nào mà được diễm phúc ngài ấy "chiếu cố" tức khắc vơi đi một nửa. Anh Thái biết thế nên vẫn đề phòng nhà hắn, chả là anh luôn dự trữ một hộp ô mai để ăn lấy hứng viết văn.
 
Con trai gì mà xấu nết ghê đi. Đã thế còn vênh váo những là:
 
- Đồ ăn ngon, giờ ăn ngon, chỗ ngồi ăn ngon, khách cùng ăn ngon, ăn ngon.
 
- Dạ dày của Nghiêm nếu được dự bữa tiệc bảy ngày của bà Tư thì mới vừa.
 
Hạnh bực mình ông em cứ khoe cái tài ăn mãi hét tướng lên:
 
- Thôi đủ rồi, tôi biết cái tài cậu rồi cơ mà!
 
Vì quá hăng say làm việc để thỏa mãn nhu cầu đòi hỏi của dạ dày nên một hôm con nhà Nghiêm mắc bệnh. Chả phải bệnh đau bao tử đâu, hắn bị trúng thực. Rõ khổ! Bé Uyển thấy tình trạng "lâm ly bi đát" não nùng ai oán (tình cảm Ấn-độ có phụ đề Việt ngữ) của hắn đã không thương mà còn hả hê:
 
- Ừ! Cho đáng đơi! Ai bảo ăn cố vào, hi hi... 
 
Và nửa để trêu nửa để khuyên răn ông anh, cô bé đọc luôn bài học thuộc lòng nói về tai hại của sự tham ăn mà cô bé mới học tuần trước:
 
"Quả cam xanh xanh
Quả bưởi xanh xanh
Em ăn trong miệng thanh thanh
Em cố ăn hết để dành làm chi
Ăn rồi đau bụng rên khì
Cha lo mẹ khổ con thì hối không"
 
Nhìn bộ mặt nhăn như cái bị của Nghiêm, anh Thái mời:
 
- Thịt bò khô, Nghiêm thích không anh đãi?
 
Rồi tới phiên chị Hằng tố. 
 
Nhà hắn lắc đầu quầy quậy. Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại mà lị! Anh Thái nheo mắt:
 
- Ơ hay hôm nay giời đi vắng!
 
Vì đau ốm Nghiêm phải kiêng, chỉ ăn toàn cháo thôi. Điều này hắn chả thích tí nào, mặc dầu ăn nhiều thứ nhưng không bao giờ hắn nuốt nổi hai chén cháo. Trong khi Nghiêm khổ sở nuốt cháo, bé Uyển lâu lâu lại suýt soa khen các món ăn ngon làm Nghiêm tức lộn ruột.
 
Sau ba ngày tĩnh dưỡng, Nghiêm bình phục trở lại nhưng cu cậu đã "ăn năn hối cải", không còn tham ăn nữa, vì sợ trúng thực một lần thứ hai.
 
 
HOA NẮNG
 
(Trích từ bán nguyệt san Thằng Bờm số 23 (bộ mới), ra ngày 15-3-1973) 
 

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

Nơi Ấy Hoa Vàng



 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chiều đi qua nơi người nằm chợt khóc
Nước mắt rơi cho một kiếp mong manh
Nắng chói chang - tiếng quạ kêu đơn độc 
Hoa cải vàng đang ngửng mặt lá xanh

Trời bên ấy vẫn bình yên mây trắng
Thời gian xa nửa thế kỷ tít mờ
Người nằm xuống không một lời trầm lặng
Còn gì  không cho dương thế - ngoài thơ ?

Chiều đi qua nơi hồn nhiên tuổi nhỏ
Khi ăn năn người chưa thốt những chiều
Phút mặc niệm như một lời thư ngỏ
Kính dâng Cha nơi giáo đường mến yêu

Tháng tư về,  trời hoang mang mây trắng
Nắng hay mưa,  thành phố vẫn rộn ràng
Năm mươi năm người đi rồi xa vắng
Còn gì  không ngoài lá cải hoa vàng ?

                                                     Nhã Uyên
 

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2026

Sắc Hoa Trong Nắng

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Rực rỡ bên hàng giậu
Khóm râm bụt đỏ tươi 
Rung rinh trong cánh gió
Bông mướp hé môi cười 

Tháng tư trưa oi ả
Trời xanh ngắt không mây
Gió đùa qua kẽ lá
Chim chóc chẳng buồn bay

Trên mái tranh xào xạc
Thiên lý màu xanh biếc
Soan từng cánh rơi rơi
Tím sắc màu tha thiết

Dưới cầu ao róc rách
Lũ cá chép quẫy đuôi
Rau muống hoa mỏng mảnh
Theo nước ròng chơi vơi

Lưng trâu cưỡi mục đồng
Dải lúa vàng mênh mông
Tiếng sáo diều vi vút
Lục bình nép bên sông

Bao sắc hoa trong nắng
Náo nức đợi hè sang
Làn gió chiều thinh lặng
Qua đồng quê nắng vàng...

                                  Thơ Thơ 
                       (Bút nhóm Hoa Nắng)


Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

Trong Cơn Mê


Hài bước dọc theo lối vào nghĩa trang. Hai bên lối đi những hoa mười giờ nở đỏ. Một nỗi tê tái len lỏi vào tâm tư Hài, khi nhìn những ngôi mộ được sơn phết thật mới. Hài chợt nhớ ra : Xuân đã về.
 
Dừng trước một ngôi mộ sơn trắng, Hài đặt bó hoa huệ lên mộ, cúi xuống thắp hương khấn nguyện và ngồi cạnh mộ mẹ.
 
Một cơn gió lạnh thổi tạt vào mặt, Hài vội khoác chiếc áo len nơi tay vào người rồi đứng lên. Nghĩa trang giờ này thật vắng, không một bóng người. Chiếc đồng hồ nhỏ xíu nơi tay chỉ đúng 11 giờ. Nhìn lại mộ mẹ, Hài thì thầm:
 
- Thưa mẹ, con về.
 
Hài bước thật nhanh ra khỏi nghĩa trang. Về đến nhà, Hài thở ra nhẹ nhõm.
 
- Tí nữa thì về trễ giờ đi học rồi.
 
Rón rén, Hài mở cửa bước vào nhà. Tiếng anh Hoàng trên gác vọng xuống:
 
- Hài đi đâu về trễ thế? Đã ăn cơm chưa?
 
- Chưa anh ạ, em vừa đi viếng mộ mẹ.
 
Anh Hoàng bước xuống nhà, tay cầm quyển sách.
 
- Gần giờ đi học rồi đấy, ăn cơm đi kẻo trễ.
 
- Thưa vâng!
 
Thật lặng lẽ Hài xuống bếp, bước lại tủ. Chiếc "gamelle" thức ăn vẫn còn nguyên, nồi cơm trước lúc đi Hài thổi đã nguội lạnh.
 
Hài thở dài, thì thầm nói với vong hồn mẹ:
 
- Từ ngày mẹ mất, bố được thuyên chuyển về Sàigòn, thế mà một tuần bố chỉ ăn cơm nhà có mấy ngày, anh Hoàng thì cũng thế. Buồn quá mẹ ơi!
 
Bới cơm vào chén, ngồi vào bàn ăn, nhìn chiếc ghế ngày nào mẹ vẫn ngồi mỗi bữa cơm, Hài nghe thật chua xót, cô đơn!
 
Hài ngẫm nghĩ:
 
- Ngày xưa mẹ còn sống, bữa cơm đâu buồn tẻ thế này!
 
Hài nghe cay cay ở mắt, một cảm giác mằn mặn trên môi, Hài gục đầu xuống bàn. Hình ảnh ngày xưa lại hiện về:
 
Anh Hoàng vừa tắt máy xe xong, Hài nhảy xuống chạy bay vào nhà. Mẹ đang ngồi sắp mứt vào lọ, Hài chồm lại bá cổ mẹ hôn một cái, mẹ quay lại mắng yêu:
 
- Chó con, làm gì vậy? Có để mẹ làm việc không?
 
Buông mẹ ra, Hài giận dỗi:
 
- Con lớn rồi, mà mẹ cứ mắng chó con.
 
Mẹ dỗ dành:
 
- Thôi cho mẹ xin, tết nhứt đến nơi. Nhõng nhẽo xấu lắm!
 
Hài giả vờ:
 
- Thế còn mấy hôm nữa tết hở mẹ?
 
- Khéo vờ, cô đi học mà chẳng biết gì cả!
 
Anh Hoàng từ ngoài bước vào nghe mẹ nói vội trêu Hài:
 
- Hài chỉ biết nhõng nhẽo thôi mẹ ơi! Lêu lêu mắc cỡ nè.
 
Mẹ vờ mắng anh Hoàng:
 
- Ơ hay! Cái cậu này kỳ cục, sao hay phá em thế?
 
Bị mẹ mắng, anh Hoàng cười trừ, chạy đến chỉ vào trán Hài mà bảo:
 
- Bằng lòng chưa cô, mẹ bao giờ cũng cưng cô hơn anh đấy - rồi chạy thật nhanh lên gác.
 
Mẹ nhìn Hài, cười thật hiền:
 
- Thằng Hoàng chịu thua con rồi đấy!
 
Hài mỉm cười sung sướng, xin phép mẹ đi thay áo. Mẹ cũng xuống bếp dọn cơm.
 
Tiếng xe thắng gấp ngoài cổng, Hài vội buông đũa chạy ra. Hài reo lên:
 
- A! Bố về.
 
Rổi chẳng để bố hỏi han Hài tiếp luôn:
 
- Thư bố bảo tuần sau mới về cơ mà.
 
Bố cười thật tươi:
 
- Thế bố về sớm con gái cưng có vui không? 
 
Hài lém lỉnh:
 
- Vui lắm cơ, tại bố về gần tết Hài được tiền lì xì.
 
Bố vuốt đầu Hài:
 
- Ờ, bố lì xì trước cho con nhé!
 
Mẹ và anh Hoàng vừa ra đến, anh Hoàng chạy lại đỡ va li trên tay bố, mẹ nhìn Hài trách yêu:
 
- Con gái hư quá, bố về mà không cho mẹ hay, ở mãi ngoài này.
 
Hài bào chữa:
 
- Tại Hài mừng quá nên quên mẹ ơi!
 
Mẹ mỉm cười tha thứ, quay sang giục bố:
 
- Vào nhà nghỉ mệt đi mình, rồi ăn cơm luôn thể. 
 
Hài theo bố mẹ vào nhà. Bố ăn cơm luôn với ba mẹ con. Bố hỏi anh Hoàng về việc học của Hài và của anh.
 
Hài nhanh miệng:
 
- Tháng này con đứng đầu lớp, bố thưởng con nhé!
 
Anh Hoàng mỉm cười nhìn bố:
 
- Hài chỉ biết có quà thôi bố ơi!
 
Bố khẽ mắng:
 
- Sắp làm cô tú đơn rồi nhé! Đừng trẻ con.
 
Bữa cơm vừa xong, hai anh em Hài đua nhau đòi bố kể chuyện chiến trường. Anh Hoàng và Hài thì mang chuyện học hành nói lại cùng bố. Mẹ ngồi làm thính giả của ba bố con.
 
*
 
Mùi ête bay vào khứu giác làm Hài sực tỉnh, cố giương mắt nhìn quanh: bốn bề tường trắng, không một tiếng động cơ qua lại.
 
Hài ngạc nhiên tự hỏi:
 
- Mẹ đâu rồi, sao mình nằm bệnh viện thế này?
 
Hài đang thắc mắc thì cánh cửa phòng xịch mở, anh Hoàng với dáng điệu mỏi mệt đến cạnh Hài:
 
- Hài bớt đau đầu chưa, tối qua em mê man anh sợ quá!
 
Hài khẽ hỏi:
 
- Mẹ đâu rồi anh, tại sao em lại nằm ở đây?
 
Anh Hoàng quay mặt đi im lặng. Hài định ngồi lên nhưng nghe đầu nặng trĩu và hai chân tê buốt, Hài mới biết mình đã bị thương.
 
Anh Hoàng đứng đó, đôi tay run run, gương mặt che giấu trong đôi tay. Nhìn anh Hoàng, Hài đau đớn hỏi:
 
- Mẹ chết rồi hở anh?
 
Anh Hoàng quay lại khẽ gật đầu. Hài nghe như một cơn xoáy lốc đang quay cuồng trong tâm tư, những giọt nước mắt thi nhau rơi, đầu óc choáng váng như vừa rơi từ khoảng không nào xuống. Những hình ảnh tang thương hiện rõ. Hài nhắm mắt lại cố tránh, nhưng nó cứ lởn vởn, chập chờn trước mắt Hài.
 
Đêm giao thừa, trời thật tối, mẹ đang khấn nguyện nơi bàn tờ Phật, anh Hoàng tưới nước những chậu cúc vàng ngoài vườn. Hài bước thật nhẹ đến cạnh mẹ, quì xuống khấn nguyện: 
 
- Đêm nay giao thừa, con xin đấng tối cao ban phúc cho gia đình con vào năm mới và xin bàn tay thiêng liêng che chở cho bố con đang xông pha ngoài chiến trường.
 
Cầu xin xong, Hài lại ngồi bên chiếc bàn con đặt ở góc phòng. Xa xa tiếng pháo thi nhau nổ vang. Anh Hoàng từ ngoài vào, tay cầm nhánh cúc đến cắm vào chiếc bình con nơi bàn. Anh ngồi xuống cạnh Hài, dáng điệu lo nghĩ. Mẹ vừa khấn nguyện xong, anh khẽ hỏi:
 
- Mẹ có nghe gì không, dường như trong tiếng pháo có xen lẫn tiếng súng đấy.
 
Mẹ lo sợ, vội bảo anh Hoàng đóng các cửa sổ. Mẹ ngồi xuống, tay cầm chuỗi hạt thì thầm khấn vái. Gương mặt mẹ trở nên xa xăm, hiện rõ vẻ lo sợ:
 
- Bố của các con không biết có được bình yên không?
 
Đóng xong các cửa sổ, anh Hoàng lại ngồi cạnh mẹ.
 
- Mẹ ơi! Con nghe thật rõ tiếng đạn, dường như đánh nhau ngoài phố.
 
Mẹ thúc dục hai anh em Hài đi ngủ. Anh Hoàng vừa bước lên gác thì mẹ gọi lại:
 
- Mang mền gối xuống đây ngủ với em, kẻo nó sợ.
 
Hai anh em hài mắc màn ngủ ngay ở phòng khách, mẹ lại quì nơi bàn Phật cầu nguyện. Tiếng súng mỗi lúc một gần. Anh em Hài lo sợ, không tài nào chợp mắt. Bỗng một tiếng nổ thật lớn bên tai và Hài thoáng nghe tiếng thét lớn của mẹ:
 
- Trời ơi! Chết tôi! Hoàng, Hài, hai con đâu rồi?
 
Hài nhoài người tới kêu lên:
 
- Mẹ ơi! Mẹ, con đây này.
 
Cánh tay ai lay gọi Hài dậy. Hài chợt tỉnh, mình ướt đẫm mồ hôi, tay chân Hài run lên.
 
Mở mắt ra Hài thấy bố và anh Hoàng đang nhìn Hài với vẻ âu lo, anh Hoàng lau mồ hôi trên trán Hài.
 
- Lúc nãy, em mê man gọi mẹ làm anh sợ quá!
 
Bố thở dài:
 
- Con thấy gì mà hoảng hốt thế?
 
Hài nhìn bố và anh lắc đầu, nước mắt tuôn trào. Bố quay đi tránh cái nhìn của Hài. Anh Hoàng nắm lấy tay Hài:
 
- Hài có thương bố và anh không?
 
Hài nghẹn ngào:
 
- Em không thương bố và anh thì thương ai bây giờ?
 
Anh Hoàng nhìn sâu vào mắt Hài:
 
- Vậy em đừng khóc nữa, kẻo bố buồn.
 
- Em xin vâng lời anh.
 
Bố quay lại hỏi anh Hoàng:
 
- Bác sĩ bảo bao giờ Hài được về hở con?
 
- Độ một tuần nữa bố ạ!
 
Hài nắm lấy tay anh Hoàng:
 
- Thôi! Anh cho em về nhà, ở đây em sợ lắm.
 
Anh Hoàng trách nhẹ:
 
- Em lại cãi lời anh rồi đấy.
 
Bố nghiêm nghị:
 
- Con chưa lành bệnh thì phải tịnh dưỡng.
 
Hài nhìn bố:
 
- Vâng, con xin nghe lời bố.
 
Anh Hoàng an ủi Hài:
 
- Anh và bố còn lo chôn cất mẹ, em đừng buồn nhé.
 
*
 
Tiếng chuông reo ngoài cổng kéo Hài trở về với thực tại. Nhìn lại bát cơm vẫn còn nguyên, Hài nghe đầu mình choáng váng. Hài nhủ thầm: mình vừa sống trong một cơn mê thật dài, cơn mê mang những hình ảnh vui lẫn buồn của gia đình ngày mẹ còn sống, đau đớn nhứt là những hình ảnh đêm giao thừa...
 
 
NGUYÊN LINH (Thánh Mẫu)      
 
(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 21, ra ngày 5-3-1972)
 
 
 

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Viên Bích Ngọc


Ngày xưa, tại một thôn xóm kia có hai đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ phải sống nhờ vào gia đình người chú. Người chú rất thương yêu hai đứa trẻ nhưng bận việc đồng áng nên ở nhà hai cô cậu bị bà thím dâu đánh đập hoài.
 
Đứa con trai tên Tuấn Dũng năm ấy vào khoảng 16 tuổi, còn đứa con gái 12 tên Ánh Hoa. Hằng ngày hai đứa bé phải làm việc thật là cực khổ. Đứa con trai lo việc chẻ củi, gánh nước, chăn bò. Còn đứa con gái thì lo việc nấu ăn, giặt giũ, quét tước v.v... làm việc không hở tay mà luôn luôn phải hứng chịu những lời nhiếc mắng và những trận đòn bán sống bán chết của thím dâu.
 
Một hôm người chú đi làm chưa về, sau khi đã dọn cho thím ăn xong, hai đứa bé thu số cơm thừa canh cặn ra nhà sau dùng bữa, thì bỗng có một bà lão ăn xin thập thò nơi cánh cửa kể lể:
 
- Thân lão già yếu, đi lỡ đoạn đường, chẳng có gì lót dạ, cô cậu làm ơn cho lão xin một chén cơm thừa.
 
Tuấn Dũng sai em đem ra cho bà lão một bát cơm trộn đầy thức ăn. Bà lão cầm ăn một cách ngon lành. Bỗng bà thím dâu từ nhà trên bước xuống, không hỏi đầu đuôi gì cả vừa đánh vừa nhiếc Tuấn Dũng và Ánh Hoa:
 
- Lũ bay là bọn phá của hả? Cơm không đủ ăn mà cho ăn mày à? Cút khỏi nhà tao mau. Không tao đánh cho đến chết thì thôi.
 
Tuấn Dũng riu ríu dắt em ra đi. Bà lão ăn xin cũng gạt lệ bước theo. Ba bà cháu dẫn ra ngoài đường, bà lão nói:
 
- Lòng tốt của các cháu lão thề không bao giờ quên. Lão chỉ có một viên Bích Ngọc này, lão xin gởi các cháu gọi là để đền ơn. Thôi, lão chào các cháu nha. Hai cháu đi về hướng này sẽ gặp người giúp đỡ.
 
Nói xong, bà lão vụt biến mất. Tuấn Dũng và Ánh Hoa ngơ ngác tìm bà lão nhưng chẳng thấy đâu cả.
 
Suốt bốn năm trời sống cuộc sống tha hương. Ngày ấy, Tuấn Dũng vừa tròn 20 tuổi, còn Ánh Hoa thì đang lứa tuổi trăng tròn. Hai đứa bé ngày xưa bây giờ đã thành một chàng thanh niên tuấn tú và một thiếu nữ nhan sắc tuyệt vời. Tuấn Dũng và Ánh Hoa vẫn đi làm thuê làm mướn để sống. Một hôm, đến một quốc gia kia, Ánh Hoa nghe người ta đồn đãi rằng Quốc Vương xứ này mất một viên Bích Ngọc trên giòng sông Lam Thủy. Kẻ nào tìm được nhà Vua sẽ gả Công Chúa và truyền ngôi cho vì hoàng thượng không có con trai. Lệnh ban truyền từ mấy năm nay (từ ngày nhà vua mất viên bích ngọc) mà chẳng có kẻ nào tìm được. Biết bao nhiêu thanh niên say mê nhan sắc tuyệt trần của công chúa Quỳnh Châu, đổ xô nhau tìm, mà chả thấy gì cả. Có người phải bỏ mạng một cách oan uổng.
 
Ánh Hoa hay chuyện về thuật lại với anh. Tuấn Dũng nghe xong mỉm cười:
 
- Hay chính viên bích ngọc bà lão ăn xin cho anh em mình là viên bích ngọc mà nhà vua đang tìm kiếm.
 
Ánh Hoa reo lên:
 
- Chắc vậy đó anh. Thôi mai anh lên kinh đô trình nhà vua thử xem, Biết đâu... bà lão chả có ý giúp anh em mình nên mới làm thế.
 
Quả nhiên, tối hôm đó, Tuấn Dũng nằm mơ thấy bà lão ăn xin hiện ra nhưng lần này trong một bộ y phục lộng lẫy. Bà cầm một cây gậy trúc nơi tay. Gương mặt vẫn hiền từ như dạo nào. Bà bảo Tuấn Dũng:
 
- Ta là Hồng Tiên cô, giả dạng bà lão ăn xin để thử lòng các con. Không ngờ các con rất có lòng thương người, đã giúp đỡ ta. Ngày mai, con hãy đem viên bích ngọc trình nhà vua các con sẽ được hưởng một cuộc đời hạnh phúc vô cùng.
 
Nói xong, bà lão biến mất. Sáng dậy, Tuấn Dũng bèn thuật lại cho em giấc mộng đêm qua rồi dẫn Ánh Hoa lên kinh đô. Tuấn Dũng đem trình viên Bích Ngọc cho nhà vua. Vua xem xong, bỗng reo lên:
 
- Đúng viên bích ngọc mà trẫm đã đánh rơi đây rồi. Truyền cho dân chúng biết ngày mai ta sẽ cử hành hôn lễ cho con gái yêu quí của ta.
 
Thế là sáng hôm sau, một hôn lễ vĩ đại đã được cử hành. Dân chúng khắp nơi kéo về kinh đô dự hội vì ai cũng nao nức muốn xem mặt chàng thanh niên tuấn tú và nàng công chúa diễm kiều.
 
Các em yêu quí của chị, các em có thấy lòng thương người đã đưa Tuấn Dũng và Ánh Hoa đến tòa lâu đài hạnh phúc không nhỉ?
 
 
HOÀNG NGỌC THÚY     
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 89, ra ngày 15-4-1968) 
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>