Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

Như Cánh Chim Hòa Bình


Thầy giáo Việt văn đưa đôi mắt sáng như hai hạt kim cương nhìn chăm chú vào quyển sổ khuyên điểm. Ánh mắt thầy lướt qua một lượt từ trên xuống dưới như một ánh kiếm bằng thép nước. Tim tôi đập thình thịch liên hồi. Có những đôi mắt thật sáng, thật trong ngước nhìn lên chờ đợi. Có những nụ cười hé nở để lộ hai hàm răng trắng nõn như những hạt bắp nếp giữa cặp môi son hồng mấp máy. Riêng tôi, một nỗi sợ sệt lo âu đang dâng tràn lên khắp trí não. Hai chân, hai tay tôi run rẩy như một người vừa nhảy từ dưới nước lên đứng trước làn gió rét mướt của mùa đông ảm đạm. Chưa lần nào tôi run sợ trước ánh mắt lạnh lùng của thầy như hôm nay. Một luồng cảm giác tê cóng chạy dọc theo đường sống lưng. Tôi có cảm tưởng thật kỳ lạ và vô lễ. Thầy là một vị tử thần đang gọi tên những kẻ đi vào cõi chết. Bỗng nhiên ánh mắt thầy dừng lại như bị một sức thu hút nào thôi miên. Đôi môi thầy hé mở, một giọng nói thật sắc, rời rạc vang lên như một lệnh truyền:
 
- Nguyễn Ngọc Hoàng Nga.
 
Tôi giật mình sung sướng như một kẻ vừa thoát khỏi cơn hoạn nạn. Hoàng Nga thong thả rời chỗ ngồi, chậm rãi bước lên bàn thầy giáo, đầy vẻ bình tĩnh và tự tin. Cô bé ngoan ngoãn đứng vòng tay trước mặt thầy giáo sau khi mở quyển vở Việt văn đặt lên bàn. Miệng cô bé mấp máy, đọc liên hồi không dứt. Những âm thanh nhỏ bé không đủ sức vang xuống đám học trò ngồi ở cuối lớp. Thầy cầm cây bút đỏ, trịnh trọng ghi vào vở của Hoàng Nga. Tôi đoán có lẽ đó là những lời ngợi khen cho một cô bé học trò chăm chỉ. Thầy đưa vở lại, cô bé đón lấy bằng hai tay một cách kính cẩn rồi cúi chào trước khi trở về chỗ ngồi. Thầy gọi tên một trò khác. Lần này đến phiên một đứa học trò con trai: Trần Ngọc Lâm. Nó ngồi ở bàn đầu, vội vã chạy lên, đọc một mạch, thầy phê vào vở, rồi nó hí hửng chạy xuống. Cứ thế lần lượt, một đứa học trò con gái rồi đến một đứa học trò con trai. Mỗi khi thầy sắp gọi tên một đứa học trò con trai là trống ngực tôi lại đánh liên hồi. Nhất là lúc ngòi bút của thầy đưa qua đưa lại nơi cuối sổ, chỗ có tên tôi, là tim tôi như muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực...
 
Hôm nay là lần đầu tiên tôi đi học trở lại, sau hai tháng vắng mặt ở lớp. Từ ngày cha tôi bị tử trận ở Pleiku, cuộc sống của mẹ con tôi càng thêm vất vả. Tuy vậy, mẹ con tôi vẫn đùm bọc lẫn nhau, kéo lê cuộc sống lầm than nghèo khổ. Từ tờ mờ sáng, mẹ tôi đã thức dậy thật sớm. Sau khi ăn qua loa mấy hạt cơm nguội còn thừa từ tối hôm qua, mẹ tôi vội vã vào xóm đếm những bó rau muống còn ướt sũng sương đêm của người ta gánh ra chợ bán để kiếm lời độ nhật. Ở nhà tôi làm những việc lặt vặt như kiếm củi, nấu cơm, nấu nước, quét dọn nhà cửa, xay bột để trưa về, mẹ nấu chè xôi nước, chiều đem bán rong trong xóm. Khi mẹ sắp sửa đặt gánh hàng lên vai, thì tôi cắp sách đến trường sau khi đã ăn xong một chén chè xôi nước tráng miệng.
 
Cách đây chừng hai tháng, một tai họa khác lại đến cho gia đình tôi. Một buổi sáng mùa thu, trời hơi lành lạnh, sương mù giăng đầy trên những khóm tre xanh trước nhà. Sau khi bước ra khỏi cửa một lúc lâu, mẹ tôi chợt quay trở lại và bảo tôi đưa cho mẹ chiếc áo len màu xám tro, một kỷ vật của ba tôi tặng mẹ tôi từ khi hai người mới cưới nhau. Chiếc áo đã cũ và ngả sang màu xám bạc nhưng mẹ tôi yêu quý nó vô cùng.
 
Ít khi mẹ mặc, chỉ những hôm trời thật lạnh mẹ mới dùng đến. Và mỗi lần khoác áo vào, mẹ thường nói với tôi: "Mỗi lần cầm đến chiếc áo, là mẹ nhớ ba con quá". Khi cha tôi còn sống, mỗi lần nói xong câu ấy là mẹ thường chắc lưỡi thêm: "Không biết giờ này ba con đang làm gì, ở đâu? Tội nghiệp quá! Chiến tranh chi mà cực khổ thế này?". Từ ngày cha tôi mất đi, mẹ tôi thay câu nói ấy bằng những hạt nước mắt đọng lại nơi khóe mi. Tôi cũng thấy lòng mình xao động và một nỗi buồn man mác len sâu trong từng mạch máu. Buổi sáng hôm ấy, mẹ tôi không hề đánh rơi một giọt nước mắt nào, tôi thấy hình như mẹ tôi có vẻ lưỡng lự khi cầm chiếc áo trên tay. Tôi không hiểu tại sao và tôi cũng không muốn hỏi mẹ làm gì, sợ khơi lại những nỗi buồn dấy lên từ trong tâm khảm. Mẹ tôi vội vã bước ra khỏi cửa và vói dặn một câu hơi khác thường:
 
- Ở nhà rán học nghen con. Có lẽ trưa nay mẹ về hơi trễ đó. Con cứ ăn cơm trước rồi để phần cho mẹ. Nếu mẹ chưa về thì cứ khóa cửa lại rồi đi học, đem chìa khóa qua gởi bà nội. 
 
Tôi dạ một tiếng rồi lặng thinh nhìn theo chiếc bóng xương xẩu nhỏ bé của mẹ như một cành cây khô biết chuyển động. Tự dưng tôi cảm thấy có một cái gì buồn bã khác thường. Tôi muốn gọi mẹ tôi trở lại, nghỉ bán hôm nay, ở nhà với tôi. Nhưng đó chẳng qua là một ý nghĩ chợt hiện đến trong trí não mình, chớ đời nào tôi dám thực hiện. Tôi hiểu hơn ai hết: Mẹ tôi nghỉ bán một ngày là mẹ con tôi phải nhịn đói một ngày. Điều đó, dĩ nhiên dù yêu thương tôi cách mấy mẹ tôi cũng không thể chiều chuộng tôi một cách vô lối như thế được.
 
Mẹ tôi đi rồi, tôi ở nhà chờ đợi bằng sự lo âu bồn chồn. Hình như linh tính báo trước cho tôi biết một việc chẳng lành sẽ xảy đến cho mẹ tôi, và dĩ nhiên sẽ ảnh hưởng sâu xa đến đời sống của tôi. Để đánh tan sự nghi ngờ ấy, tôi lấy tập ra học bài, làm bài. Tôi đang ngồi ê a bài Địa lý, thì một người bạn của mẹ tôi cùng bán hàng với mẹ tôi, hớt hải chạy về la lên: "Nam ơi! Nam, mẹ con trúng gió nằm ngoài chợ kìa". Tôi run lên như cầy sấy: "Trời ơi, có sao không dì Tư?" - "Trúng gió mà không sao? Nhưng nhờ có người biết cạo gió nên cũng đỡ bớt rồi. Má con kêu dì chạy về cho con hay. Nói nội coi chừng nhà giùm rồi con chạy ra với má con". Tôi dạ rồi nói: "Thôi dì Tư ra ngoài ấy trước đi. Con chạy qua nội con rồi con ra bây giờ. Mà má con nằm ở đâu hở dì Tư?" - "Sạp vải của bà Ba Long đó. Con biết chớ?" "Dạ biết". Tôi ba chân bốn cẳng chạy qua cho nội hay và đưa chìa khóa cho nội tôi. Tôi chạy một mạch ra chợ rồi đến thẳng sạp vải của bà Ba Long. Mẹ tôi đang nằm trên một chiếc sạp đóng bằng gỗ tạp sần sùi. Ánh mắt lờ đờ ngước nhìn đứa con yêu dấu như muốn trối trăn một điều gì. Không, tôi không tin rằng mẹ tôi sẽ chết, giống như tâm trạng của một đứa trẻ mồ côi trong một bài thơ của Xuân Tâm mà giáo sư Việt văn đã dạy cho tôi: "Độ nhỏ tôi không tin. Người thân yêu sẽ mất. Hôm ấy tôi sững sờ, và nghi ngờ trời đất". Mẹ tôi vẫn còn mặc chiếc áo len màu xám bạc. Gương mặt bà trở nên xanh tái, trông hốc hác hẳn đi. Mẹ tôi không nói một điều gì! Tôi ghé miệng sát bên tai mẹ tôi: "Con đưa mẹ về nhà nghe". Mẹ tôi khẽ gật đầu. Ánh mắt bà long lanh. Dì Tư phụ tôi dìu mẹ tôi ra khỏi chợ, dì đưa tay ngoắc một chiếc xích lô đạp. Trả giá xong, dì đỡ mẹ tôi lên xe, tôi bước lên sau. Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, dì Tư lẽo đẽo đi theo sau trông thật tội nghiệp. Tôi thấy thương dì quá. Chị em ruột với má tôi chưa chắc đã được như thế. Về đến nhà, tôi thấy nội tôi đứng đợi trước cửa. Nội bước vội ra, đỡ mẹ tôi, dìu vào giường nằm. Tôi rót đưa mẹ tôi một ly nước âm ấm, nội tôi mới nấu lúc nãy. Mẹ tôi chỉ hớp một miếng rồi trả ly nước lại cho tôi. Một lúc sau dì Tư bước vào hỏi tôi:
 
- Hôm nay con có đi học không?
 
- Dạ không.
 
Nội tôi thêm vào:
 
- Thôi, ở nhà một bữa đi con, coi chừng mẹ mày.
 
Nhưng mẹ tôi vẫy tôi lại, bà thì thầm bên tai tôi: "Mẹ không... sao đâu... Con cứ đi... học... đi". Tôi nói với mẹ:
 
- Mẹ yên tâm, đừng lo cho con. Con nghỉ học một bữa cũng không sao mà. 
 
Mẹ tôi không nài ép tôi nữa. Nghỉ học một hôm tôi cũng tiếc lắm nhưng biết làm sao bây giờ. Sức khỏe của mẹ vẫn quý hơn muôn vàn buổi học. Mất một buổi học, sau này tôi có thể tìm lại được, nhưng mất một người mẹ, làm sao tôi có thể tìm thấy một người mẹ thứ hai?
 
Nhưng Trời Phật vẫn không thương mẹ con tôi. Khuya hôm ấy, trong lúc tôi đang chập chờn trong giấc ngủ vì suốt đầu hôm tôi phải thức để trông chừng mẹ tôi, thì nội tôi hốt hoảng gọi tôi dậy. Tay chân mẹ tôi lạnh ngắt, hơi thở thoi thóp. Nội tôi đang lúi húi lấy dầu nóng xoa bóp khắp thân thể mẹ tôi. Nội bảo tôi qua gọi dì Tư sang rồi sai tôi xuống bếp quạt lò lửa để hơ cho mẹ. Không có cục than nào trong bếp, tôi phải chạy qua nhà dì Tư xin. Khi lò lửa bắt đầu đỏ, nội tôi dùng khăn hơ ấm rồi đắp lên người mẹ tôi. Dì Tư đỡ mẹ tôi nằm sấp xuống, dùng đồng bạc kim khí cào trên thân thể mẹ kêu rào rạo nhưng mẹ tôi vẫn nằm im mà không cảm thấy đau đớn gì. Tôi càng lo sợ hơn. Nội tôi và dì Tư đều chăm chú lo săn sóc cho mẹ tôi, không nói năng một lời nào. Một lát sau mẹ tôi ú ớ một tiếng thật to, rồi buông hơi thở cuối cùng. Nội tôi rươm rướm nước mắt. Gương mặt dì Tư thất sắc. Tôi òa lên khóc và réo gọi mẹ tôi trong nỗi tuyệt vọng. Mẹ tôi vẫn nằm bất động... Người đã chết rồi, mà trước khi chết mẹ tôi cũng chẳng trối trăn với tôi một điều gì cả. Tôi thấy cả một bầu trời sụp đổ trước mắt tôi. "Tôi thấy tôi mất mẹ. mất cả một bầu trời". Lời thơ của Xuân Tâm đối với tôi trở nên thấm thía vô cùng.
 
Sáng hôm sau, đám ma mẹ tôi cử hành một cách thật đơn giản. Chỉ có một người đội khăn tang và mặc đồ trắng đi sát chiếc hòm của mẹ là tôi. Nội tôi đi phía sau với dì Tư, và một vài người bạn láng giềng của mẹ tôi. Bốn người đàn ông trong xóm khiêng chiếc hòm bằng gỗ tạp đi thật vội vã, tôi phải chạy theo mới kịp. Chiếc khăn tang trắng của ba tôi chưa kịp gỡ xuống thì tôi đã quấn lên đầu một chiếc khăn tang thứ hai của mẹ. Tôi không còn khóc được nữa. Tôi chỉ biết im lặng và chấp nhận mọi nghịch cảnh khổ đau.
 
Và bắt đầu từ đó, tôi nghỉ học suốt hai tháng trời vì nội tôi đã già, không làm gì ra tiền để lo cho tôi ăn học. Căn nhà rách nát của mẹ tôi được đóng cửa chờ người đến mua. Tôi về sống với nội để bà cháu sớm hôm có nhau. Cách đây mấy hôm, căn nhà ấy đã có người mua nên tôi mới đi học trở lại được.
 
- Trần văn An.
 
Tôi mãi miên man trong những ý tưởng kéo lui về dĩ vãng. Bỗng nghe tiếng gọi của thầy giáo, tôi giật bắn người đứng lên như một kẻ bị điện giật. Tôi vội vã cầm cuốn tập lên bàn thầy. Giáo sư ngước nhìn tôi một cách kỳ lạ. Hình như trong mắt của thầy đã nói cùng tôi những lời trách móc: "Lâu nay em nghỉ học phải không?" Tôi đang chờ đợi những câu hỏi và những lời rầy la của thầy.
 
- Thuộc bài không?
 
Tôi do dự chưa dám trả lời.
 
- Sao em làm thinh? Tôi hỏi em thuộc bài không?
 
- Thưa thầy không.
 
Thầy có vẻ giận dữ, bảo tôi:
 
- Đưa tay ra. Năm thước.
 
Tôi đưa bàn tay trái ra trước mặt thầy nhưng chẳng hiểu sao thầy lại không đánh. Thầy cầm lấy quyển tập của tôi mở ra rồi hỏi:
 
- Tại sao em không thuộc bài?
 
- Thưa thầy em nghỉ học từ hai tháng nay. Em mới đi học lại hôm nay.
 
- Em có xin phép văn phòng không?
 
- Thưa thầy có.
 
- Ai xin phép cho em?
 
- Thưa thầy bà em.
 
- Ba em đâu sao không xin phép mà bà em xin phép?
 
- Thưa thầy ba em chết đã hai năm nay rồi.
 
- Còn má em?
 
- Má em mới mất cách đây hai tháng!
 
- Hiện giờ em ở với ai?
 
- Thưa thầy em ở với bà em.
 
Tôi thấy đôi mắt thầy nhuốm một vẻ buồn sâu xa.
 
Và tự nhiên hai ánh mắt tôi cũng cay cay, nước mắt bỗng ứa ra ở khóe mi.
 
- Emj có còn anh em gì không?
 
- Thưa thầy không!
 
Thầy chắc lưỡi và quay sang hướng khác. Ánh mắt thầy trở nên hiền từ và khoan dung làm sao. Gương mặt thầy như tràn ngập tình thương. Và tia nhìn của thầy như thầm bảo tôi: "Thầy rất thông cảm với hoàn cảnh của em" Giọng thầy trở nên cương quyết nhưng đầy ngọt ngào:
 
- Tuần sau, em phải chép bài đầy đủ nghe không? Nếu không thuộc bài tôi sẽ cho hai số không đó.
 
- Dạ.
 
Thầy đưa cuốn tập lại tôi. Nỗi buồn vẫn đậu trên hai ánh mắt và phảng phất trên gương mặt thầy. Tôi thấy từ đó tỏa ra một tình thương bao la dịu dàng như một thứ tình thương của một người cha đối với con, đầy bao dung và đại lượng.
 
Thầy xếp sổ lại, đứng lên cầm cục phấn trên tay, đi về phía bảng đen, bảo cả lớp:
 
- Các em lấy tập ra chép bài mới.
 
*
 
Suốt hai tháng nghỉ học, bài vở đối với tôi bây giờ trở thành một thế giới mênh mông và đầy bí mật. Tôi phải mượn tập của tụi bạn chép lại cho đầy đủ để kịp thi kỳ đệ nhất lục cá nguyệt. Từ hồi đi học đến giờ, tôi thuộc vào hạng học trò khá trong lớp. Tuy không đứng đầu lớp một cách thường xuyên nhưng vị thứ vẫn được xếp trên trung bình. Bây giờ phải học lại những bài vở bấy lâu bị thiếu sót, tôi vẫn không cảm thấy chán nản mà chỉ thấy lo âu. Tôi sợ năm nay mình sẽ không được lên lớp, nếu thế, chắc tôi sẽ buồn ghê lắm, mà ba mẹ tôi có lẽ cũng chẳng yên lòng nơi chín suối.
 
Tôi đang hý hoáy chép lại bài vở cũ thì bỗng nhiên dì Tư hối hả chạy vào, trên tay cầm một tờ nhật báo. Dì hỏi tôi bằng một giọng hết sức quan trọng:
 
- Nội con đâu rồi An?
 
- Dạ nội con mới đi đâu qua bên xóm đó.
 
- Thôi được rồi. Con đọc cái tin này coi. Dì Tư mới xem qua mà vẫn không hiểu có phải là ba con còn sống hay không? Người ta nói cái gì trao đổi tù binh, dì Tư cũng không hiểu nữa.
 
Tôi sửng sốt:
 
- Dì Tư nói sao? Ba con còn sống hả? Đâu?
 
Dì Tư cầm lấy tờ báo rồi chỉ cho tôi:
 
- Nè con đọc chỗ này nè. Có phải tên ba con không?
 
Tôi chụp lấy tờ báo, đọc nơi mục danh sách tù binh được thả về ngày...
 
- Dạ, Đúng rồi, tên ba con: Binh nhì Nguyễn văn Bình, sinh năm... tại Ba Xuyên. Đúng rồi. Chắc tên ba con chứ còn ai nữa. Nhưng...
 
- Nhưng... sao?
 
- Lẽ nào ba con còn sống. Người ta nói ba con chết rồi mà.
 
Dì Tư cũng tỏ vẻ nghi ngờ:
 
- Biết đâu. Ba con chỉ bị mất tích trong trận đánh ở Pleiku.
 
Tôi nhớ lại ngày má tôi nhận được bức điện tín nơi đơn vị ba tôi gởi về: "Binh nhì Nguyễn văn Bình đã đền nợ nước ngày...". Như thế là ba tôi đã chết rồi chứ còn gì nữa. Sao hôm nay, trong danh sách tù binh được trở về lại có tên ba tôi? Phải chăng ba tôi chỉ bị mất tích mà người ta tưởng lầm là ba tôi đã chết. Có lẽ nào đơn vị trưởng lại không biết binh sĩ của mình bị chết hay không? Vô lý quá. Không thể nào tin được. Chỉ là một hy vọng hão huyền mà thôi. Có lẽ là có một sự trùng tên chăng? Sao lại trùng cả họ, năm sinh và nơi sinh được? Thật khó lòng mà tin được là ba tôi hãy còn sống. Và sẽ trở về sum họp với gia đình, một gia đình thiếu vắng hình ảnh một người đàn bà mà ba tôi hằng yêu quí, đó là mẹ tôi. Nhưng dù sao tôi vẫn cứ bám lấy một sợi dây hy vọng mong manh.
 
Cuộc chiến tranh tàn khốc đã bắt đầu kết liễu từ ngày 28-1. Tôi nghe thấy nói rồi hòa bình sẽ đến cho dân tộc Việt Nam anh hùng. Một dân tộc đã từng chiến thắng quân Hán, quân Nguyên, quân Mãn Thanh, đã từng đánh đuổi thực dân ra khỏi lãnh thổ, một dân tộc đã từng vang danh trên năm châu bốn bể mà ngoại bang đã bao phen kinh hồn đảm vía...
 
Và ngày mai ba tôi sẽ trở về dù là trở về trong thân thể tàn tật mất mát. Bấy nhiêu cũng đủ an ủi tôi rồi. Và con sẽ được ba săn sóc thương yêu dạy dỗ phải không ba? Con sẽ lớn lên, học hỏi, thành tài, khai hóa dân hiền để cho quê hương này được bền vững và chiến tranh sẽ không còn có cơ hội tái diễn nữa phải không ba?
 
- Bác ơi, anh Bình còn sống nè bác.
 
Tiếng dì Tư kéo tôi trở về thực tế. Nội tôi từ ngoài cửa bước vào, sửng sốt:
 
- Mày nói gì vậy Tư?
 
- Anh Bình còn sống.
 
- Chuyện gì lạ vậy? Nó đâu?
 
- Anh ấy có tên trong danh sách tù binh. Mai mốt anh ấy sẽ về.
 
- Thiệt không?
 
- Dạ thiệt.
 
- Ai nói vậy?
 
- Dạ báo nói.
 
Nội tôi vẫn nghi ngờ:
 
- Báo nói mà làm sao tin được.
 
- Thiệt mà, có đăng tên tuổi đàng hoàng.
 
- Đâu?
 
Tôi đưa tờ báo cho nội tôi;
 
- Đây nè nội.
 
Nội tôi quay sang tôi:
 
- Thiệt không An?
 
- Dạ thiệt.
 
- Trời ơi!
 
Nội tôi òa lên khóc thật ngon lành. Hai tay nội nắm chặt lấy tờ báo, ý chừng như đang nắm lấy hình bóng đứa con trai của nội. Tôi thấy hai khóe mắt dì Tư sáng lên rồi rươm rướm nước mắt. Một bầu trời trong xanh hiện ra trước mắt tôi với muôn ngàn cánh chim bồ câu bay lượn. Ánh vàng sưởi ấm những chồi non xanh biếc và giữa một con đường đất nhỏ bé còn mùi thơm rạ ướt, hình dáng ba tôi hiện ra thật rõ ràng, với gương mặt hồng tươi rạng rỡ và ánh mắt chan chứa thương yêu. Bất giác tôi ôm chặt lấy nội và để cho dòng nước mắt mặc sức tuôn trào... Tôi nghe văng vẳng bên tai tôi một giọng nói ngọt ngào âu yếm: "Con! Mẹ con đâu rồi hở An?"
 
 
TRINH CHÍ         
 
(Trích từ bán nguyệt san Thằng Bờm số 24 (bộ mới), ra ngày 1-4-1973)
 

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

Bệnh Ăn Vụng Trong Lớp


Mến tặng các cô bé Thiếu nhi
 
 
Nguyên nhân
 
Bịnh phát sinh bởi sự tiết tâm linh (thèm ăn), do "vi trùng" cóc, ổi, me, chùm ruột... Bịnh rất hay lây và thường có ở trường con gái, dân húi cua rất ít khi mắc phải.
 
 
Triệu chứng
 
Khi mắc bịnh, bịnh nhân thấy khó chịu trong người. Hàng triệu con kiến "xuống đường" treo biểu ngữ đòi ăn trong bao tử. Ruột non, ruột già cũng phụ hoa với những âm thanh "réo rắt. Miệng bịnh nhân lép nhép không ngừng và nuốt nước miếng ừng ực. Tay chân táy máy không yên. Đôi mắt bịnh nhân sáng như mắt mèo săn mồi ban đêm (quả không hổ danh "nữ thực như miu!"). Sau khi liếc ngó tứ phía, bịnh nhân từ từ cho tay vào hộc bàn chứa đủ "cao lương mỹ vị": me chua, xoài tượng, quít ngọt, đậu phọng, ô mai, chùm ruột... Ôi thôi! Không bút nào kể xiết. Dò xét một lần nữa thật kỹ càng (nghề của nàng mờ lỵ!) bịnh nhân nhanh tay cho thức ăn vào miệng. Triệu chứng cứ như thế tiếp tục tái diễn. Bịnh nhân cảm thấy ăn ngon miệng, sợ hãi nhưng thích thú trong việc ăn vụng.
 
 
Đề phòng
 
Bởi vì cái kết quả của việc ăn vụng trong lớp rất tai hại (bịnh nhân trở thành "đại lý hột vịt") cho nên chúng ta cần phải ngừa bịnh kỹ càng. Tuy nhiên cho tới nay vẫn chưa có một nhà bác học nào tìm được thuốc chủng ngừa bịnh ăn vụng. Mặc dù vậy chúng ta có thể ngừa bịnh bằng cách: ở nhà ăn cho no trước khi đi học. Vào lớp chẳng may có người mắc bịnh, ta phải vận dụng lý trí đánh đuổi mọi cám dỗ me chua, xoài tượng, Biện pháp hay nhất là viết 6 chữ "không nên ăn vụng trong lớp" to tướng, chắc các bạn sẽ khó bị "truyền nhiễm".
 
 
Trị bịnh
 
Phải nhờ giáo sư bổ cho một liều cảnh cáo. Nếu bịnh không thuyên giảm nên tặng "một cặp kiếng mát" hay "cho" vài điểm hạnh kiểm, chắc chắn sẽ công hiệu. Còn nếu vẫn vô hiệu quả, hết thuốc chữa!
 
 
KA BÌNH PHƯƠNG      
Sinh viên năm thứ 5       
trường thuốc Lê Ngọc Hân   
  
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 123, ra ngày 1-4-1974) 
 

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026

Lời Xin


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Xin giấc ngủ xanh hương từng kỷ niệm
bầy chim về hót bài hát thần tiên
em ngây thơ trên lối cỏ xanh mềm
đôi mắt ngọc bay bay từng ngọn tóc
 
Xin giấc ngủ em bé con hay khóc
môi dỗi hờn như ngày mới lên năm
hai bàn tay ôm vở sách thơm hương
em vẫn bé quanh đời hoa lá hát
 
Xin giấc  ngủ vỗ về lời bát ngát
bài ca dao ru chín trái mơ hồng
mẹ ru em xanh đôi mắt chờ mong
như thuyền nhỏ trôi theo dòng thơ ấu
 
Xin giấc ngủ êm đềm muôn cánh bướm
mùa cây xanh em bé hát bên nhà
hương trên đồi bông cỏ nở, bao la
có một tuổi chớm trên bờ tóc rối.
 
                                                  VI VU
                            tặng Hoa Trang và ngày sinh nhật
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 123, ra ngày 1-4-1974) 

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2026

Thương Kiến


Bé ngồi xổm, chống cằm nhìn những chú kiến mun bé tí ti đang lũ lượt nối đuôi nhau tạo thành một vệt đen ngoằn ngoèo ở trên tường. Dưới chân tường bé nhìn thấy hai chú kiến đang ì ạch khiêng nửa hạt gạo bò lần lên, bé thấy thương tụi nó ác! Giống như hôm bác Tám già gò lưng vác bao than: tội tội là!
 
Ờ mà sao ai cũng ghét kiến hết há? Con Linh, con Tường thấy kiến là dẫy nẩy lên! Anh Huy thì từ hôm bị kiến cắn lại càng thù kiến hơn! Rồi cả đến ngay chị Lan là người cưng bé nhất cũng ghét kiến. Hôm vừa rồi chị để đồ ăn ở garde manger mà không chịu... à... không chịu gì nhỉ? Để bé nhớ lại xem... à, theo tiếng của "người lớn" thì họ kêu là... "cách thủy" chi đó, nên kiến vào: chị Lan bị má la và...
 
Vậy là ở nhà này chỉ có bé và thằng Tí là hơi hơi ưa kiến thôi. Ba thì hổng kể, má cũng thôi! Mà thằng Tí mỗi lần có tiền bé lại phải "lót" cho nó độ 1 đồng nó mới chịu về phe bé, không thôi nó "xúc" bé ra liền hà...
 
- Hùùù! 
 
- Á! Làm người ta hết hồn à! Méc má à nghe!
 
- Thôi mà... em mới bắt được ba con ruồi bự nè: thưởng 1 đồng ăn "cà rem" đi!...
 
Ba con ruồi được lần lượt đặt vào ổ kiến, bé lại ngồi chồm hổm nhìn những chú kiến chạy lăng xăng, rồi mỗi chú cắn một chân con ruồi, chậm chạp đi lần đến lúc khuất sau góc nhà...
 
*
 
- Á nè chị Ái ơi! hu hu! Em hổng biết đâu: hu hu... đồ lũ kiến quỷ! Nè chị Ái: tụi nó "thui" con dế của em rồi nè hu hu...
 
Bé chạy vội xuống nhà: thằng Tí đang bù lu bù loa đứng cạnh cái hộp giấy bật tung nắp, chi chít những chấm đen di động. Ở góc hộp một chú dế nằm ngửaphơi cái bụng láng bóng...
 
- Đó! Em hổng biết đâu! Chị "thền" em đi: mấy con kiến của chị đó hu hu...
 
Bé lên giọng "người lớn":
 
- Ờ ờ, để khi nào Ái có tiền, Ái cho Tí 5 đồng mua con khác...
 
- Không, em hổng chịu đâu! Con dế này đá chì ác mà... Rồi Tí dậm chân, khóc lớn hơn nữa! Bé bỗng thấy tức lạ... Xí! Làm như người ta cần lắm sao? Cái mặt dễ ghét! Thấy người ta xuống nước... lại làm tàng!
 
- Ê ê! Con trai khóc cái mặt như cái bánh bèo!
 
Tí quay phắt lại, bậm môi rồi ... đưa tay quệt vội dòng nước mắt nhễ nhại trên mặt, nó hét lên:
 
- Được rồi há, để đó mà coi!...
 
Rồi Tí vụt chạy lên nhà cầm xuống cái bình xịt muỗi. Ái cuống lên:
 
- Á... Tí! Bộ Tí tính thiệt hả?!
 
Tí bĩu môi một cái rồi bắt đầu... Từng bầy kiến túa ra thành 1 đám lộn xộn, hoảng hốt.
 
Ái sợ quá hét lớn rồi nước mắt chạy quanh. Ba má, anh Huy và cả chị Lan nữa đều chạy vội xuống. Ba la Tí:
 
- Tí sao con ác dữ vậy? Chúng nó làm gì mà con...
 
Tí phụng phịu:
 
- Tụi nó... mà... tụi nó "thui" dế của con!
 
Ba trợn mắt lên làm bé hết hồn nín khóc ngay:
 
- Hả...! Dế hả? Ba đã cấm con mấy lần rồi?
 
Má lúc đó ôm bé vào lòng, vỗ về làm bé thích ghê á! Má còn bảo:
 
- Ái của mẹ ngoan quá: biết thương cả đến con vật bé teo này nữa! Thôi nín đi...
 
Rồi trong lời nói ngọt ngào của má, bé chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng gắt của ba, tiếng thút thít của thằng Tí nhỏ dần... nhỏ dần... bé mơ thấy mình là Công Chúa sống giữa đám thần dân là những con vật bé li ti...
 
 
Lâm-Đức-Hiền       
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 88, ra ngày 1-4-1968)
 

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2026

Hình Như

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Hình như trời đã vào hè
Nhưng chưa nghe thấy tiếng ve thì thầm
 
Hình như nắng đổ ngoài sân
Nên giàn mướp lá khô cong rã rời
 
Hình như những áng mây trời
Ung dung thong thả trò chơi trốn tìm
 
Để em thơ thẩn trước hiên
Ngắm bầy chim sẻ lim dim thẫn thờ
 
Hình như bé cún ngủ mơ
Nhưng bầy vịt vẫn nhởn nhơ ao bèo
 
Hình như gió cuốn lá reo
Thuyền nan róc rách mái chèo bên sông
 
Hình như khóm bắp ngoài đồng
Cứ kêu xào xạc vì mong ngóng hè
 
Hình như suốt nẻo miền quê
Có bầy em bé đợi hè sắp sang!

                          Trần Thị Phương Lan 
                          (Bút nhóm Hoa Nắng)
 

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Tắt Nắng


Xe rẽ vào ngõ cư xá, dằn lên dằn xuống vì đường gồ ghề. Được một quãng ngắn, lại rẽ về bên trái. Cuối cùng, xe dừng trước dãy nhà của đồng bào tạm cư, đối diện là dãy nhà đều đặn của cư xá.

Thằng Xuyên mở cửa sau xe, nhảy xuống trước tiên. Kế đó, ba nó và chú tài xế mới xuống. Hai người lớn lo làm việc, mắc loa phóng thanh, mở máy, bày hàng ; lăng xăng bận rộn. Thằng Xuyên đứng xem, đợi sai vặt, nhưng không ai sai cả. Đám trẻ con quanh vùng kéo đến bên chiếc xe lúc một đông dần. Khi ba nó và chú tài xế sửa soạn xong, đám khán giả trẻ con đã có đến hai chục đứa. Ba thằng Xuyên bắt đầu lấy giọng, rồi nói quảng cáo, tiếng vọng từ loa phóng thanh nghe lớn và rõ: 

- Thưa bà con, hôm nay hãng xà bông… phái chúng tôi tới đây để quảng cáo cùng bà con một loại xà bông thơm, mới lạ. Với loại xà bông này, bà con có thể yên trí rằng mình được bảo đảm có một mái tóc mềm dịu thơm tho, con em khỏi ghẻ lở, ngứa ngáy. Vậy mà, chúng tôi chỉ bàn với giá quảng cáo mười đồng một cục mà thôi…
 
Thằng Xuyên đã quá quen thuộc với những lời quảng cáo của ba nó, hết nơi này đến nơi nọ, đâu đâu, ba nó cũng chỉ nói những câu tương tự như thế. Nó đến bên chú tài xế, nói với chú là đi chơi một chút, rồi len lỏi khỏi đám trẻ đứng quanh xe, sang phía dãy nhà tạm cư. Đằng xe, tiếng ba nó vẫn đều đều: 

- ... Bà con cứ coi như mình mất đi mười đồng, mua thử một cục xà bông về mà xài, gội đầu, tắm rửa cho em nhỏ. Một người gội, cả nhà thơm… mà chỉ có mười đồng một cục…

Khách hàng bắt đầu mua, chú tài xế bận rộn, những câu quảng cáo của ba thằng Xuyên thỉnh thoảng bị ngắt đoạn.

Xuyên bước lần đến bên máy nước công cộng, vòi nước mở hết cỡ bắn tung tóe. Một thằng bé trạc tuổi nó đang tắm, da đen đủi. Thằng bé đưa tay vò tóc xong, rửa mặt bằng hai bàn tay, mắt chớp chớp nhìn Xuyên, nó cười. Xuyên đến gần thằng bé, lúc đó ngồi xuống kỳ cọ. Thằng bé bắt chuyện trước:

- Mày ở đâu tới đó ?

Xuyên đáp:

- Tao đi với ba tao...

- Ba mày là ai ?

Xuyên ngoái lại nhìn phía xe quảng cáo, nói:

- Ba tao đang quảng cáo bán xà bông đó.

Thằng bé tự nhiên cười. Xuyên hỏi: 

- Mày cười gì vậy ?

- Ba mày xạo ghê !

- Xạo gì ? 

- Ba mày nói gì mà… một người gội, cả nhà thơm… nghe bắt tức cười...

Rồi thằng bé lại cười, nó xích lại gần vòi nước hơn, nước ào mạnh vào da thịt nó. Thằng Xuyên thấy ba mình bị chê, không giận, vì nó biết ba nó “xạo” thật. Xuyên ưa coi cải lương tuồng chưởng, thấy người xưa vẫn hay kết thân với kẻ nào dám nói sự thật không sợ người đối diện giận. Tỉ như một thiếu hiệp nói là bất phục trước quái ma, lại được quái ma đó thâu làm đệ tử. Xuyên muốn mình là một quái ma, thằng bé là một thiếu hiệp. Nhưng không phải hai đứa thành thầy trò, nó cũng bằng cỡ tuổi thằng bé chứ có hơn gì, mà muốn hai đứa thành bạn thân. Nó muốn làm quen.

Thằng bé hỏi:

- Tao nói ba mày xạo, mày có giận tao không ?

Xuyên cười :

- Không.

Rồi nó muốn nói thêm những lời làm quen, lại thấy kỳ kỳ, khó nói. May, thằng bé nói trước :

- Mày có ưa đến đây không ?

- Chừng nào xe quảng cáo tới đây, tao mới theo ba tao tới được.

- Phải chi mày tới đây hoài, tụi mình chơi với nhau chắc vui lắm, tao ưng mày ghê…

Xuyên sướng mê tơi, “ Tao ưng mày ghê ". Thằng bạn mới của tao ơi, tao cũng ưng mày lắm, chỉ hiềm nhà tao ở xa nơi này quá, mãi bên Khánh Hội, thỉnh thoảng mơi tới đây được”. Xuyên ngập ngừng:

- Vậy… chừng nào tao tới đây thì tụi mình chơi với nhau… nghe…

Thằng bé gật đầu. Lúc ấy, có tiếng má nó gọi :

- Thằng tắm gì mà lâu dữ vậy, Sáu?
 
Thằng Sáu đáp: 

- Đợi chút xíu nữa, má, gần xong rồi…

Đoạn, nó đứng lên, ghé mình vào vòi nước xối một lần chót. Quay sang Xuyên, nó lại cười, rồi bước nhanh vào thay quần áo. Xuyên nhìn theo, nó thấy vui vui. Đằng xe ba nó đang “xạo”:

- ... Một cục xà bông chỉ có mười đồng, rẻ lắm, bà con mua thử mà xài. Thấy tốt, lần sau xe chúng tôi trở lại, bà con lại mua nhiều hơn. Nè, cô hai bên đây mua hai cục… một cục mười đồng, hai cục hai chục…thối lại cô hai tám chục… rồi… em nhỏ bên kia nữa, mua một cục…
 
Thằng Sáu thay quần áo xong, nó mặc quần đùi đen, áo sọc xanh trắng, đã bạc màu và có chỗ vá. Hai đứa bạn mới dẫn nhau ra đầu xe đứng chơi. Chẳng đứa trẻ nào để ý đến chúng nó, cũng chẳng người lớn nào thèm biết. Hai đứa tự do chuyện trò:

- Mày tên Sáu hả ?

- Hổng phải đâu, tao tên Phước, có điều tao thứ năm, nên ở nhà quen kêu vậy đó chớ. Ờ mà còn mày, mày tên gì hé ?

- Xuyên.

- Nhà mày ở đâu lận ?

- Tuốt bên Khánh Hội kìa…

- Xa lắc xa lơ hé...

- Ừa.

Rồi hai đứa đứng im, không biết nói thêm gì nữa. Thằng Xuyên nghĩ mãi mới ra chuyện để hỏi :

- Nhà mày có xài xà bông thơm không ? 
 
Thằng Sáu cười trỏ nhà nó :

- Nhà tao nghèo quá, hồi trước tết cháy sạch banh, tiền đâu mà mua xà bông thơm, xà bông thiếc. Xà bông giặt còn thiếu nữa là…

- Mày còn đi học không ?

- Không.

- Mà mày ưng đi học không ?

- Đi học mà ai không ham mày ? Bị nhà tao giờ nghèo quá…

- Nhà tao cũng nghèo, nhưng tao còn đi học, tao học lớp nhì đó mày…

Thằng Sáu reo lên :

- Vậy mày học bằng tao rồi, tao cũng học lớp nhì…

- Mày làm luận văn chưa ?

- Chưa…

- ... Để bữa nào, tao trở lại, tao cho mày mượn tập luận văn của tao mà coi, mày mê liền đó.

- Mày làm luận nhiều điểm lắm hả ?

- Ừa, tao điểm nhất luận văn không hè…

- Sướng quá…

Thốt rồi, thằng Sáu đưa mắt mơ màng. Nó nghĩ đến những ngày còn đi học. Mắt nó chớp chớp mấy cái và thấy cay cay. Thằng Xuyên hỏi :

- Mày ưng mượn tập luận văn của tao không, lần sau tao đem cho…

- Ừa, mày cho tao mượn coi...

Lúc này, ba thằng Xuyên đã thôi quảng cáo sửa soạn về. Những lời từ giã vang ra từ loa phóng thanh:

- … Chúng tôi xin chấm dứt mười phút bán quảng cáo, hôm nay. Xin tạm biệt bà con, một tuần sau, chúng tôi sẽ trở lại. Ước mong bà con đã mua xà bông của chúng tôi, cũng như những bà con chưa mua, nhưng sẽ mua ở những lần sau, được mọi điều như ý, và nhất là, có một mái tóc thơm láng… con em sạch sẽ, mát mẻ… Xin kính chào bà con…

Máy phát thanh cúp, đám trẻ con tản mát lần. Thằng Xuyên phải giúp ba nó thu xếp đồ đạc, thằng Sáu đứng tựa cửa xe coi. Mãi lúc xe bắt đầu nổ máy, hai đứa mới nhìn nhau lần cuối, cười từ giã. Xe de từ từ trở đầu ra. Thằng Sáu nói :

- Lần sau nhớ cho tao mượn tập luận văn nghe.

Xuyên gật đầu. Rồi vừa khi xe trở đầu xong, sắp lăn bánh, nó mới nghĩ là phải có chút quà gì cho thằng bạn mới. Nó với tay lấy một cục xà bông đựng trong hộp giấy, tay kia mở hé cửa sau xe, nói với thằng Sáu :

- Cho mày nè.

Rồi liệng hộp xà bông về phía thằng Sáu. Thằng này còn chưa kịp phản ứng gì, xe đã chạy. Bụi tung mù lên. Chiếc xe nhấp nhô lên xuống trên con đường đất đá bị xói mòn nhiều chỗ hồi mùa mưa. Hình ảnh thằng Xuyên trong xe, sau khuôn cửa kính, mờ và xa dần. xe quẹo phải, mất hút.

Thằng Sáu cúi xuống lượm cục xà bông.
 

- Bữa nay thứ mấy rồi hé má ?

- Ừa mà mày nhắc tới thứ bảy hoài chi vậy ?

- Con đố má chứ thứ bảy tuần trước có chuyện gì ?

- Ai biết đâu nè…

- Tuần trước xe quảng cáo xà bông tới đó…

Má thằng Sáu cười:

- Ối, họ tới thì kệ họ chớ ăn thua gì tới mình đâu…

- Ăn thua chớ, con quen với thằng con ông quảng cáo mà...

- Rồi tại vậy mà mày mong họ trở lại nữa hả. Để được nó liệng cho cuc xà bông nữa hả ? Đồ chó, lần này tao cấm đó, nghèo chớ không ăn xin…

Thấy má sẵng giọng, thằng Sáu bỏ nhỏ :

- Nó tự ý liệng cho đó chớ con có xin đâu. Nó tốt mà…

Má nó chưa nguôi:

- Tốt cái khỉ khô… Bữa nay tao cấm mày ra chơi với nó nữa…

Thằng Sáu nghe má nói, muốn khóc, nó mếu máo liến:

- Má… má không cho con chơi với nó rồi sao con mượn tập luận văn của nó được…

- Thây kệ mày…

- … Má…

Rồi thằng Sáu bù lu bù loa khóc. Thằng dễ khóc lắm. Thuở nhỏ, lúc mới sinh, nó khóc nhiều hơn đứa nhỏ nào hết, mẹ bảo sau này nó mau nước mắt. Lớn lên, nó ưa khóc thật. Chút gì cũng khóc được. Còn ai biết con bằng mẹ, má nó dỗ :

- Nói vậy chứ tao cho mày chơi với nó đó. Có điều là mày phải nói với nó là đừng cho mày gì hết. Mày cũng phải trả lại cục xà bông bữa trước nữa nghe…

Thằng Sáu nghe xong, tươi rói. Nó hỏi lại:
 

- Trả lại cục xà bông thơm má cất trong tủ đó hả ?

Má nó ừa rồi đứng lên, lo lui hui với nồi cơm. Em nó trong nhà chợt khóc ré, nó chạy vội vào ẵm em. Má nó sai :

- Ẵm con nhỏ ra ngoài ngõ chơi cho tao làm bếp chút coi.

Thằng Sáu ẵm em đi lần ra ngõ cư xá. Vài con ruồi vo ve theo nó ; không được tắm rửa sạch sẽ lắm, thằng bé bị mấy nốt ghẻ dưới chân.
 
  
Buổi chiều xuống, Nắng vàng chói sáng dãy dụa trên bụi chuối nhà ông Ba, chờn vờn trên thau nước giặt, phản chiếu trên tấm vách gỗ của căn nhà tạm cư. Thằng Sáu phụ má nó giặt đồ. Nhà nghèo, phải đến cuối tuần, má nó mới giặt đồ một lần cho đỡ tốn xà bông. Thành ra hai mẹ con đã mỏi nhừ tay mà đống quần áo vẫn còn vài chiếc. Nhà có ít gì, những chín người. Vừa giặt, thằng Sáu vừa nghĩ ngợi đến thằng Xuyên. Tuần rồi, không như đã hẹn, xe quảng cáo không trở lại. Chiều thứ bảy đó, Sáu đã chờ hoài đến tối mịt ngoài ngõ cư xá mà cũng vẫn chẳng thấy xe quảng cáo tới. Má nó phải đi kiếm, kêu về ăn cơm. Sáu nghĩ là ba thằng Xuyên “xạo”, thằng Xuyên cũng “xạo” luôn. Nhưng rồi, nó lại nghĩ có lẽ vì bị kẹt chuyện gì đó, xe mới không tới được. Hôm nay lại tới chiều thứ bảy rồi. Có lúc, thằng Sáu nghĩ là xe quảng cáo không tới, nhưng lại có lúc, nó nghĩ là xe sẽ tới.

Chiều cứ xuống dần, nắng gần tắt. Chợt có tiếng xe ngoài ngõ, rồi tiếng má thằng Sáu :

- Kìa, xe quảng cáo xà bông tới, mừng chưa, Sáu?

Thằng Sáu quay ngoắt lại và nó mới mừng làm sao khi thấy ba thằng Xuyên ngồi trong xe. Chiếc xe từ từ đến khoảng đất trống gần nhà nó. Sáu vò chiếc áo trên tay cho lẹ, mong chóng xong để ra ngoài xe. Má nó hiểu ý, bảo :

- Thôi, cho mày nghỉ đó, để tao giặt cho.

Mừng húm, thằng Sáu đứng vội dậy, đi rửa tay rồi chạy a ra ngoài xe quảng cáo. Đằng sau xe, ba thằng Xuyên với chú tài xế đang lo sửa soạn đồ nghề. Thằng Sáu không thấy thằng Xuyên đâu. Nó vòng lên đằng trước xe cũng không thấy.

Ba thằng Xuyên bắt đầu quảng cáo :

- Thưa bà con… hôm nay chúng tôi vẫn tiếp tục bán quảng cáo để đáp lại thạnh tình của bà con. Thêm vào đó, chúng tôi cũng xin giới thiệu một loại xà bông bột, bọt nhiều, trắng đồ, rất tiện cho quý bà đông con…Quý bà chỉ việc ngâm quần áo với nước xà bông một đêm, sáng ra, quần áo còn dơ như cũ, ý quên…sẽ trắng tinh như mới...

Một vài đứa trẻ cười ồ. Giá là lúc khác, hẳn thằng Sáu cũng phải cười vì giọng quảng cáo pha trò của ba thằng Xuyên, nhưng hôm nay, nó nóng muốn biết vì sao thằng Xuyên không đi quá. Không lẽ thằng Xuyên xạo với nó. Sáu đánh bạo đến gần chú tài xế định hỏi thăm, thì có người mua xà bông, chú tài xế bận tíu tít. Nó đành đứng đợi. lòng nôn nao. Mãi, khi chú tài xế phải lấy tiền thối lại cho một khách hàng, nó mới dám hỏi :

- Chú ơi, thằng Xuyên đâu rồi chú?

Chú tài xế nhìn nó, cái nhìn xoi mói. Nó thấy hồi hộp ghê. Chú tài xế không trả lời mà hỏi lại nó :

- Mày là thằng Sáu hả ?

Sáu dạ một tiếng, nó càng thấy hồi hộp hơn. Chú tài xế biết tên nó, hẳn là ba thằng Xuyên nói lại, vậy thì… thằng Xuyên có kể lại chuyện giữa hai đứa nó cho ba nghe rồi. Sáu hỏi :

- Thằng Xuyên đâu chú ?

Chú tài xế liếc nhìn ba thằng Xuyên, lúc này đang say mê quảng cáo :

- … bà con đã có trong nhà cục xà bông thơm của chúng tôi mà chưa có thêm bao xà bông giặt quần áo nữa, quả là một thiếu sót lớn lao… kìa… đó… bà hai biết là mình còn thiếu sót đã mua một gói xà bông bột kìa… dạ… có ngay cho bà hai…

Chú tài xế ngắt lời :

- Anh Hai, thằng Sáu nè !

Ba thằng Xuyên mải quảng cáo, nghe không rõ, một tay bịt lấy micro, miệng hỏi : 

- Gì đó chú ?

- Thằng Sáu đó anh Hai?

Thằng Sáu len đến bên chú tài xế cho ba thằng Xuyên thấy mặt. Nó thấy hãnh diện với tụi trẻ đứng quanh lắm. Ba thằng Xuyên thấy nó vội bỏ micro xuống, đến bên nó, muốn ôm lấy nó, nhưng thôi, đưa tay xoa đầu nó, nói mà muốn khóc :

- Cháu là thằng Sáu, bạn con bác đó hả ?

- Dạ, thằng Xuyên đâu rồi bác ?

Người cha mới cười cười nói nói quảng cáo hàng, chợt buồn thật buồn, mắt rưng rưng :

- Nó chết rồi cháu…

Thằng Sáu nghe qua, chỉ kêu được hai tiếng trời ơi rồi đứng lặng thinh, ba thằng Xuyên nói tiếp mà nó nghe tiếng được, tiếng không :

- Tối thứ sáu tuần trước, nó đòi bác cho đi theo tới đây. Bác hỏi, nó kể chuyện chơi với cháu, bác chịu, nó mừng lắm. Nó lấy cuốn tập luận văn ra dặn bác nhớ nhắc chừng, kẻo quên. Mới đó mà… sáng hôm sau, trong lúc cả nhà còn đang ngủ, đạn pháo kích rớt vào…

Tự nhiên, thằng Sáu đưa tay quệt nước mắt, nó khóc tự lúc nào mà không hay. Giọng ba thằng Xuyên đều đều :

- … nó đi luôn rồi cháu, đi luôn cùng lượt với em nó…

Có người hỏi mua xà bông, chú tài xế một mình loay hoay bán. Ba thằng Xuyên ngồi xuống sàn xe, lục trong một chiếc rương nhỏ lấy ra cuốn tập bao màu đã cũ :

- Bác đem theo cuốn tập luận văn của thằng Xuyên cho cháu nè…

Thằng Sáu như cái máy, đón lấy cuốn tập, nó thấy mọi vật trước mắt nhòa hẳn đi. Đôi ba giọt nước mắt rơi trên cuốn tập run run trong tay nó. Ba thằng Xuyên an ủi :

- Thôi, đừng khóc nữa cháu, tại số mệnh thằng Xuyên ngắn ngủi…

Rồi quay sang chú tài xế, ba thằng Xuyên bảo:
 
- Mình về thôi, chú tài. Chú nói lời từ giã bà con dùm tôi.

Chú tài xế biết bạn buồn, nghe theo. Hai người uể oải dọn dẹp. Thằng Sáu còn đứng êm một chỗ, nó đã thôi khóc, nhưng vẫn chưa nói năng gì. Ba thằng Xuyên dọn dẹp xong, lên xe, nói với lại :

- Cám ơn cháu nhiều lắm nghe, thằng Xuyên mà biết được có một người bạn như cháu, ắt nó cũng ngậm cười… Bác về nghe… 

Xe nổ máy, lại de về phía sau, trở đầu. Vẫn hình ảnh khung xe đằng sau quen thuộc, nhưng bên trong cửa kính xe, không có bóng thằng Xuyên nữa. Bụi mù lên, đỏ au vì nhuộm nắng. Trước mắt thằng Sáu, nó thấy giữa ngàn vạn triệu tia nắng cuối của buổi chiều nay, chập chờn hình ảnh của thằng Xuyên hé mở cửa xe, liệng cục xà bông thơm về phía nó.

Chợt nắng dịu đi dần rồi tắt hẳn. Thằng Sáu thấy hình ảnh thằng Xuyên cũng mất đi, mất theo những tia nắng tắt.


NGUYỄN THÁI HẢI      
 
 (Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 108, ra ngày 15-6-1969)
 

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2026

Sáng Nay Tôi Gặp Nụ Cười...


Một buổi sáng thứ tư, trên đường đi dạy tại một trường ở vùng Tân Sơn Nhứt, tôi thường ghé vào một quán nhỏ thật bình dân ở một góc đường Công Lý ăn điểm tâm. Cuộc sống sáng thứ tư của tôi cứ kéo dài như thế hằng năm nay: 7 giờ sáng ghé quán đó ăn điểm tâm, xong rồi thẳng vào trường dạy cho đến trưa. Cuộc sống thật bình thường...
 
Sáng nay, như thường lệ, tôi lại ghé quán đó. Điều thú vị khi ngồi trong quán này là được nhìn thấy tận mắt những cảnh diễn ra trên con đường quan trọng nhất miền Nam: con đường nối liền thế giới bên ngoài nhờ phi trường Tân Sơn Nhứt - với Saigon, con đường mang tên thật đẹp thật lý tưởng, cái tên tượng trưng ước mơ của người dân Việt từ hàng chục năm nay: CÔNG LÝ! Một chiếc xe Mỹ chạy như bay... Những người Việt đón xe bị chê... dù kêu xe khan cả tiếng! Hai xe húc nhau, tài xế cãi nhau ỏm tỏi... Xe cộ nườm nượp. Buổi sáng Saigon chiến tranh thật náo nhiệt, nhưng bên trong cái náo nhiệt đó là cả một sự chịu đựng mệt nhoài trong một xã hội phá sản tột cùng. Mọi người thật vội vã. Saigon thật đông người, đông người nhứt trong các tỉnh Việt Nam. Buổi sáng Saigon là một trong những thời gian đông người nhứt, đông người Việt Nam nhứt, thế mà sao đi trên các đường phố đưa đến các ngôi trường phải dạy mỗi buổi sáng tôi vẫn cảm thấy xa lạ, cảm thấy cô đơn, cảm thấy buồn làm sao... Ôi chiến tranh, ôi những xe Mỹ khổng lồ chạy như bay! Càng cảm thấy xa lạ, càng cảm thấy cô đơn, càng cảm thấy buồn làm sao, tôi lại càng cảm thấy yêu thương những con đường Saigon Việt Nam quê hương yêu dấu, những con đường từng chảy nước mắt vì những luồng khói lựu đạn cay. Ngày Hòa Bình còn xa. Chim Hòa Bình bị thương hấp hối... Hòa đàm Ba Lê đã kéo dài dằng dặc đến phiên họp một trăm lẻ tám. Một trăm lẻ tám lần hy vọng mỏi mòn... Và bây giờ vẫn còn hy vọng... Hy vọng để giữ niềm tin: một buổi sáng nào đó, bừng con mắt dậy không phải để nghe tin em gục ngã nơi chiến trường mà để thấy chim Bồ Câu Trắng bay rợp trời Việt Nam, để thấy nụ cười tin yêu nở lại trên môi của các em bé Việt Nam xinh xinh má hồng. 
 
Buổi sáng hôm nay, bỗng nhiên tôi lại suy nghĩ thật nhiều. Chiều hôm qua, mấy em học trò cũ đã ghé nhà chào thầy đi trình diện nhập ngũ. Thầy cũng vậy! Các em cũng vậy! Thầy chỉ biết cầu chúc các em may mắn trong cuộc đời mới, được nhiều may hơn đối với cuộc đời cũ học trò trong nền giáo dục võ rừng. Tôi đã chúc các em may mắn trong niềm tin cuộc chiến sắp tàn. 
 
A! Kìa! Đúng rồi! Đúng là em X... em học trò cưng nhất của tôi cách đây mấy năm, một trong những học trò giỏi toán nhất của tôi hồi đó... Em đang lái chiếc xe hơi Datsun bóng loáng... Thật sang trọng. Em lái xe chạy sát chỗ tôi đang ngồi. Em ngó tôi. Tôi ngó em. Bốn mắt thầy trò chạm nhau. Chiếc xe Datsun vọt thẳng. Xa lạ. Tôi ngỡ ngàng... Niềm an ủi tinh thần của người thầy là một nụ cười, một cái gật đầu, vài lời nói Việt Nam của học trò. Nhất là vào thời đại này, những điều đó còn cần thiết hơn nữa. Người thầy cần nụ cười thành kính học trò như hơi thở của mình. Hiện nay người ta muốn dọa nhà giáo lúc nào thì dọa, áp bức nhà giáo lúc nào thì áp bức, đánh nhà giáo lúc nào thì đánh, vô tội vạ! Nhân phẩm nhà giáo bị đe dọa nặng nề. Những nhà giáo thiết tha yêu nghề muốn giữ liêm sỉ để giáo dục con em đã lâm vào đời sống chật vật não nề. Không có thực sao mà vực được đạo! Các nhà giáo trường tư thì lại bị lọt vào cơ cấu tư bản chữ nghĩa, một cơ cấu đã biến nhà giáo dục làm người buôn chữ, thành một quả chanh vắt nước rồi bỏ.
 
Ủa! Tại sao hôm nay tôi lại cay cú vì một em học trò cũ gặp không chào? Nghĩ lại mắc cỡ quá! Đó là điều hết sức tầm thường trong xã hội này, có gì mà quan trọng hóa lên dữ vậy! Quốc văn giáo khoa thư có kể truyện một ông Đại Tướng ghé thăm chào thầy cũ. Đó là vì ông thầy này ít nhất đã có công dào tạo nên chức phận Đại Tướng của người học trò cũ chớ còn tôi, tôi có công gì với em học trò cũ đó đâu, tôi đâu có đóng góp gì - dù là tinh thần - tạo nên chiếc xe Datsun bóng loáng sang trọng, chiếc xe vô tri tôi còn không tạo nên được huống chi là con người tinh thần của em! Vả lại, trong khi nghề giáo ngày nay đã, đang bị xã hội đô la chim cút, khinh rẻ, một số nhà giáo thay vì đoàn kết để bảo vệ, xây dựng hoặc giúp đỡ học trò thì lại có những hành động thiếu tư cách trước mặt học trò. Như thế học trò thiếu quí trọng thầy không có gì lạ cả! Chỉ đáng thương những người thầy chân chính thiết tha với giáo dục! Một trong những hành động tiêu biểu thiếu tư cách làm nhục nghề giáo, làm học trò thiếu kính trọng thầy là một số giáo sư trường nọ, đã cùng nhau ký tên yêu cầu ban giám đốc trường sa thải một giáo sư vào niên khóa tới vì giáo sư kia là một trong 12 ủy viên của Ủy ban tranh đấu đòi tăng lương giáo sư tư thục hồi năm ngoái.
 
Vì là một ủy viên của Ủy ban này, tôi biết rõ giáo sư ấy là một trong những giáo sư hoạt động tích cực nhất trong vụ đòi tăng lương. Dù cuộc tranh đấu không thành công hoàn toàn nhưng ít nhất cũng đã có tăng lương một phần nào (nhưng không tăng học phí làm khổ gia đình học sinh, chính điều này mới đáng kể), không biết các giáo sư trường kia ký tên đòi ban giấm đốc sa thải giáo sư ấy nghĩ gì khi mỗi tháng lãnh thêm phần lương tăng đó?! Tôi đã bàng hoàng khi đọc tin này! Giả sử giáo sư ấy có làm gì không đúng sư phạm, không đúng tư cách nhà giáo thì đã có ban giám đốc nhà trường quyết định chớ tại sao nhà giáo, đồng nghiệp với nhau lại nỡ nào kỳ vậy? Tôi đã có chút ít kinh nghiệm về trường tư, tôi nhận thấy các vị chủ trương, các vị hiệu trưởng, các vị giám học rành lắm, nếu ông thầy nào không vừa ý - chớ đừng nói thiếu sư phạm, dạy dở, thiếu tư cách - họ sẽ loại ngay, đâu cần chờ các đồng nghiệp của ông ấy tố cáo! Ôi tình đồng nghiệp! Hay là bên trong vụ này có miếng đỉnh chung, có số giờ dạy thật nhiều chủ trường dành cho năm tới... để loại một đồng nghiệp đã cố công tranh đấu đòi tăng lương cho mình hồi năm ngoái? Báo đã đăng tin thì học trò sẽ biết, mà học trò biết thì nhìn người thầy như thế nào? Tội nghiệp những người thầy chân chính!!!
 
- Thưa thầy!
 
- Em...
 
Tôi ngờ ngợ nhìn... Một em đang mặc quần áo đầy vết dầu đứng trước mặt tôi.
 
- Em là Y... học thầy ở trường... cách đây ba năm... Em sửa xe bên kia đường thấy thầy...
 
Tôi nhớ ra rồi... Đây là em học trò lười kém tôi đánh nhiều nhất. Em đã không thù tôi... Sáng nay thật nhiều ý nghĩ, sự kiện đập vào đầu. Tôi cảm động nói lắp bắp:
 
- Em không thù thầy sao? Hồi đó thầy đánh em dữ lắm mà!
 
Em ấy nói thật buồn:
 
- Em đâu dám thù thấy! Thầy đánh em là thầy thương em... Phải chi hồi đó em nghe lời thầy thì bây giờ đâu có đi sửa xe.
 
Người học trò cũ tôi cưng nhất đi xe hơi Datsun. Người học trò cũ tôi đánh hoài đang sửa xe bên lề đường. Tất cả đều là học trò của tôi.
 
- Thưa thầy!
 
Em ấy gật đầu, mỉm cười chào tôi. Thật ngây thơ! Sáng nay tôi đã gặp nụ cười rồi... Tôi sẽ vào dạy học trò tôi với hình ảnh nụ cười đó.
 
 
Đêm thứ tư 31-3-71     
HOÀNG ĐĂNG CẤP   
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 151, ra ngày 15-4-1971)
 

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

Cuộc Phiêu Lưu Của Chị Bóng


Cảnh vật chung quanh cái gì cũng lạ, cũng đẹp, cũng quyến rũ. Chị bóng muốn bay cao, cao mãi. Chị muốn vượt qua những vùng sa mạc hoang vu, bát ngát đến những kinh đô ánh sáng, qua những dãy núi non hùng vĩ... Nhưng có gì vương vướng ở chân. Nó, cái vật ấy, như muốn ngăn cản, van xin chị: À, thì ra sợi dây chỉ đây mà. Nó trói buộc chị vào thanh sắt của anh bán bóng như thế còn van xin chị gì nữa. Nó vẫn không muốn chị thực hiện giấc mộng giang hồ, phiêu lãng. Chị chép miệng thở dài: "lại bị tù". Hai tiếng bị tù gợi lại trong tim chị một nỗi buồn mông mênh. Những hình ảnh của những ngày tháng buồn thảm lũ lượt kéo dài.
 
Một buổi chiều như mọi buổi chiều, bé Tâm theo mẹ ra ngõ đón cha về. Hình như hôm nay cha về trễ hơn mọi khi.
 
Bé vội hỏi mẹ:
 
- Sao hôm nay bố về trễ thế hở mẹ?
 
- Vì bố còn phải mua quà cho con, con quên rồi sao?
 
Không phải bé quên, bé mong bố về kinh khủng, nên bé mới hỏi thế chứ. Hôm qua bé được những 10 điểm toán, 6 điểm tập viết. Mẹ đã thưởng rồi, còn bố. Bé hồi hộp chờ. Ồ, những quả bóng xinh quá! Bé bá vội cổ mẹ nũng nịu:
 
- Mẹ mua cho bé quả bóng nhé.
 
Mẹ gật đầu, mỉm cười thật hiền dịu:
 
- Bác cho cháu một quả.
 
Anh bán bóng cẩn thận đặt quả bóng vào tay bé và căn dặn:
 
- Cẩn thận nhé, không khéo thì nó bay đấy.
 
Bé Tâm nhìn người bán bóng gật đầu, hai mắt như muốn nói: "Biết rồi nói mãi".
 
Vô tình bé Tâm chọn đúng chị. Chị là quả bóng màu đỏ. Chị mang trong người một màu đấu tranh, phấn khởi, mạnh bạo. Cũng như, không bao giờ chị thấy an vui với cuộc đời phẳng lặng. Bé Tâm ôm chị vào lòng, đưa tay ve vuốt. Nhưng cô bé vội buông ra: bố cô bé về. Trên tay bố mang một gói quà, chừng như nặng lắm. Bé chạy đến mừng bố, bá lấy cổ và hôn bố. Trong những động tác vừa rồi, bé Tâm đã làm một việc mà sau này có hối tiếc cũng không kịp. Đó là lúc bé ôm vội lấy bố, bé đã thả tay ra. Chị bóng được dịp thoát thân, trong khi hai cha con bé đang ôm nhau mừng rỡ.
 
Chị bóng bay cao. Trong buổi hoàng hôn cảnh vật đẹp lạ lùng. Mặt trời trước khi từ biệt đã thu hết tàn lực rọi khắp nhân gian. Những tia nắng màu vàng đỏ phản chiếu trên những làn sóng nhỏ li ti, làm thành một thứ màu tuyệt đẹp mà chỉ có tạo hóa mới pha nổi. Chị bóng thấy những mái ngói đã thành màu rêu, những hàng cây sừng sững giữa trời, những bác làm vườn chăm chú bắt nốt mấy chú sâu trong luống cải...
 
Và khép mắt lại, chị nghe tiếng gió ù vào bên tai lời chào đón. Màn đêm buông phủ. Những tia nắng ban chiều lịm chết. Mở mắt nhìn lên, chị thấy bác mây đang lờ lững trên cao. Trông bác không khác nào một tảng bông gòn to lớn. Chị cố bay lại gần, nhưng quái, cái anh chàng gió này cứ thổi chị đi xa mãi. Đi lạc chiều mới ức chứ. Chị buột miệng than:
 
- Chao ơi, ước gì ta được ôm lấy khối bông to lớn ấy!
 
Anh gió, từ lâu muốn làm quen với chị, nhưng mải mê ngắm cảnh chị có chú ý đến lời chào đón của anh đâu. Bây giờ thì đã có dịp làm quen rồi nhé. Anh vội tấn công:
 
- Chị muốn lên thăm bác mây?
 
- Vâng tôi muốn lắm. Anh giúp tôi được chứ?
 
- Ồ tưởng gì, tôi với bác mây là bạn thân mà.
 
- Thế à, anh đưa tôi đi ngay bây giờ nhé?
 
- Vâng!
 
Anh gió vận sức thổi chị lên cao. Than ôi, gió càng thổi mạnh, chị bóng càng bay nhanh, mây càng trôi xa. Anh gió vô tình tạo ra một cuộc rượt bắt kỳ thú, hấp dẫn và ngộ nghĩnh. Anh thật tình muốn giúp chị. Nhưng tình cờ anh lại mang theo cả một lượng mây đen ngòm. Rồi ào một cái, mưa tuôn như thác lũ. Mưa, gió, rét, chị cố chống cự. Tay chân chị run bần bật. Gió càng giúp chị nhiệt thành bao nhiêu, càng làm cho phút giây hấp hối, đau đớn kéo dài bấy nhiêu. Thân chị như chiếc thuyền con trong cơn bão biển không còn biết chống cự. Để rồi khi kiệt quệ, thân chị xoáy tròn, bay lượn và rơi xuống. Những tưởng đã tan nát thịt xương. May mắn thay sợi chỉ ở chân đã cứu chị bằng cách quấn vào sào phơi quần áo.
 
Đây là đâu? Tại sao tôi ở đây? Sau một đêm kinh hoàng tôi vẫn còn sống?
 
Im lặng một lúc, trí nhớ trở về. Lúc ấy hình như trời đã sáng, mưa đã tạnh. Một người đàn bà từ trong nhà bước ra. Thấy chị treo tòn ten trên sào phơi quần áo, bà ta vội gỡ xuống và mang vào nhà cho một chú bé độ bốn tuổi. Chính chú bé này mới thực sự cứu chị. Vì chú đã tiếp cho chị một nguồn sinh lực. Có không khí vào, chị tươi tỉnh hẳn lên. Sức khỏe tăng gấp bội. Nhưng chị không còn muốn đi xa. Sau một đêm mưa gió, nhan sắc tàn phai. Màu đỏ hôm nào không còn. Chị bây giờ bằng lòng sống với ngày tháng êm đềm.
 
Chú bé đánh chị tung lên không trung. Chị ngoan ngoãn rơi gọn vào tay chú. Cứ thế tiếp tục. Chú bé thích thú cười vang. và chị nghe như có một niềm vui đang dâng lên, dâng lên...
 
 
THOẠI MIÊN      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 35, ra ngày 23-4-1972)
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>