Hài bước dọc theo lối vào nghĩa trang. Hai bên lối đi những hoa mười giờ nở đỏ. Một nỗi tê tái len lỏi vào tâm tư Hài, khi nhìn những ngôi mộ được sơn phết thật mới. Hài chợt nhớ ra : Xuân đã về.
Dừng trước một ngôi mộ sơn trắng, Hài đặt bó hoa huệ lên mộ, cúi xuống thắp hương khấn nguyện và ngồi cạnh mộ mẹ.
Một cơn gió lạnh thổi tạt vào mặt, Hài vội khoác chiếc áo len nơi tay vào người rồi đứng lên. Nghĩa trang giờ này thật vắng, không một bóng người. Chiếc đồng hồ nhỏ xíu nơi tay chỉ đúng 11 giờ. Nhìn lại mộ mẹ, Hài thì thầm:
- Thưa mẹ, con về.
Hài bước thật nhanh ra khỏi nghĩa trang. Về đến nhà, Hài thở ra nhẹ nhõm.
- Tí nữa thì về trễ giờ đi học rồi.
Rón rén, Hài mở cửa bước vào nhà. Tiếng anh Hoàng trên gác vọng xuống:
- Hài đi đâu về trễ thế? Đã ăn cơm chưa?
- Chưa anh ạ, em vừa đi viếng mộ mẹ.
Anh Hoàng bước xuống nhà, tay cầm quyển sách.
- Gần giờ đi học rồi đấy, ăn cơm đi kẻo trễ.
- Thưa vâng!
Thật lặng lẽ Hài xuống bếp, bước lại tủ. Chiếc "gamelle" thức ăn vẫn còn nguyên, nồi cơm trước lúc đi Hài thổi đã nguội lạnh.
Hài thở dài, thì thầm nói với vong hồn mẹ:
- Từ ngày mẹ mất, bố được thuyên chuyển về Sàigòn, thế mà một tuần bố chỉ ăn cơm nhà có mấy ngày, anh Hoàng thì cũng thế. Buồn quá mẹ ơi!
Bới cơm vào chén, ngồi vào bàn ăn, nhìn chiếc ghế ngày nào mẹ vẫn ngồi mỗi bữa cơm, Hài nghe thật chua xót, cô đơn!
Hài ngẫm nghĩ:
- Ngày xưa mẹ còn sống, bữa cơm đâu buồn tẻ thế này!
Hài nghe cay cay ở mắt, một cảm giác mằn mặn trên môi, Hài gục đầu xuống bàn. Hình ảnh ngày xưa lại hiện về:
Anh Hoàng vừa tắt máy xe xong, Hài nhảy xuống chạy bay vào nhà. Mẹ đang ngồi sắp mứt vào lọ, Hài chồm lại bá cổ mẹ hôn một cái, mẹ quay lại mắng yêu:
- Chó con, làm gì vậy? Có để mẹ làm việc không?
Buông mẹ ra, Hài giận dỗi:
- Con lớn rồi, mà mẹ cứ mắng chó con.
Mẹ dỗ dành:
- Thôi cho mẹ xin, tết nhứt đến nơi. Nhõng nhẽo xấu lắm!
Hài giả vờ:
- Thế còn mấy hôm nữa tết hở mẹ?
- Khéo vờ, cô đi học mà chẳng biết gì cả!
Anh Hoàng từ ngoài bước vào nghe mẹ nói vội trêu Hài:
- Hài chỉ biết nhõng nhẽo thôi mẹ ơi! Lêu lêu mắc cỡ nè.
Mẹ vờ mắng anh Hoàng:
- Ơ hay! Cái cậu này kỳ cục, sao hay phá em thế?
Bị mẹ mắng, anh Hoàng cười trừ, chạy đến chỉ vào trán Hài mà bảo:
- Bằng lòng chưa cô, mẹ bao giờ cũng cưng cô hơn anh đấy - rồi chạy thật nhanh lên gác.
Mẹ nhìn Hài, cười thật hiền:
- Thằng Hoàng chịu thua con rồi đấy!
Hài mỉm cười sung sướng, xin phép mẹ đi thay áo. Mẹ cũng xuống bếp dọn cơm.
Tiếng xe thắng gấp ngoài cổng, Hài vội buông đũa chạy ra. Hài reo lên:
- A! Bố về.
Rổi chẳng để bố hỏi han Hài tiếp luôn:
- Thư bố bảo tuần sau mới về cơ mà.
Bố cười thật tươi:
- Thế bố về sớm con gái cưng có vui không?
Hài lém lỉnh:
- Vui lắm cơ, tại bố về gần tết Hài được tiền lì xì.
Bố vuốt đầu Hài:
- Ờ, bố lì xì trước cho con nhé!
Mẹ và anh Hoàng vừa ra đến, anh Hoàng chạy lại đỡ va li trên tay bố, mẹ nhìn Hài trách yêu:
- Con gái hư quá, bố về mà không cho mẹ hay, ở mãi ngoài này.
Hài bào chữa:
- Tại Hài mừng quá nên quên mẹ ơi!
Mẹ mỉm cười tha thứ, quay sang giục bố:
- Vào nhà nghỉ mệt đi mình, rồi ăn cơm luôn thể.
Hài theo bố mẹ vào nhà. Bố ăn cơm luôn với ba mẹ con. Bố hỏi anh Hoàng về việc học của Hài và của anh.
Hài nhanh miệng:
- Tháng này con đứng đầu lớp, bố thưởng con nhé!
Anh Hoàng mỉm cười nhìn bố:
- Hài chỉ biết có quà thôi bố ơi!
Bố khẽ mắng:
- Sắp làm cô tú đơn rồi nhé! Đừng trẻ con.
Bữa cơm vừa xong, hai anh em Hài đua nhau đòi bố kể chuyện chiến trường. Anh Hoàng và Hài thì mang chuyện học hành nói lại cùng bố. Mẹ ngồi làm thính giả của ba bố con.
*
Mùi ête bay vào khứu giác làm Hài sực tỉnh, cố giương mắt nhìn quanh: bốn bề tường trắng, không một tiếng động cơ qua lại.
Hài ngạc nhiên tự hỏi:
- Mẹ đâu rồi, sao mình nằm bệnh viện thế này?
Hài đang thắc mắc thì cánh cửa phòng xịch mở, anh Hoàng với dáng điệu mỏi mệt đến cạnh Hài:
- Hài bớt đau đầu chưa, tối qua em mê man anh sợ quá!
Hài khẽ hỏi:
- Mẹ đâu rồi anh, tại sao em lại nằm ở đây?
Anh Hoàng quay mặt đi im lặng. Hài định ngồi lên nhưng nghe đầu nặng trĩu và hai chân tê buốt, Hài mới biết mình đã bị thương.
Anh Hoàng đứng đó, đôi tay run run, gương mặt che giấu trong đôi tay. Nhìn anh Hoàng, Hài đau đớn hỏi:
- Mẹ chết rồi hở anh?
Anh Hoàng quay lại khẽ gật đầu. Hài nghe như một cơn xoáy lốc đang quay cuồng trong tâm tư, những giọt nước mắt thi nhau rơi, đầu óc choáng váng như vừa rơi từ khoảng không nào xuống. Những hình ảnh tang thương hiện rõ. Hài nhắm mắt lại cố tránh, nhưng nó cứ lởn vởn, chập chờn trước mắt Hài.
Đêm giao thừa, trời thật tối, mẹ đang khấn nguyện nơi bàn tờ Phật, anh Hoàng tưới nước những chậu cúc vàng ngoài vườn. Hài bước thật nhẹ đến cạnh mẹ, quì xuống khấn nguyện:
- Đêm nay giao thừa, con xin đấng tối cao ban phúc cho gia đình con vào năm mới và xin bàn tay thiêng liêng che chở cho bố con đang xông pha ngoài chiến trường.
Cầu xin xong, Hài lại ngồi bên chiếc bàn con đặt ở góc phòng. Xa xa tiếng pháo thi nhau nổ vang. Anh Hoàng từ ngoài vào, tay cầm nhánh cúc đến cắm vào chiếc bình con nơi bàn. Anh ngồi xuống cạnh Hài, dáng điệu lo nghĩ. Mẹ vừa khấn nguyện xong, anh khẽ hỏi:
- Mẹ có nghe gì không, dường như trong tiếng pháo có xen lẫn tiếng súng đấy.
Mẹ lo sợ, vội bảo anh Hoàng đóng các cửa sổ. Mẹ ngồi xuống, tay cầm chuỗi hạt thì thầm khấn vái. Gương mặt mẹ trở nên xa xăm, hiện rõ vẻ lo sợ:
- Bố của các con không biết có được bình yên không?
Đóng xong các cửa sổ, anh Hoàng lại ngồi cạnh mẹ.
- Mẹ ơi! Con nghe thật rõ tiếng đạn, dường như đánh nhau ngoài phố.
Mẹ thúc dục hai anh em Hài đi ngủ. Anh Hoàng vừa bước lên gác thì mẹ gọi lại:
- Mang mền gối xuống đây ngủ với em, kẻo nó sợ.
Hai anh em hài mắc màn ngủ ngay ở phòng khách, mẹ lại quì nơi bàn Phật cầu nguyện. Tiếng súng mỗi lúc một gần. Anh em Hài lo sợ, không tài nào chợp mắt. Bỗng một tiếng nổ thật lớn bên tai và Hài thoáng nghe tiếng thét lớn của mẹ:
- Trời ơi! Chết tôi! Hoàng, Hài, hai con đâu rồi?
Hài nhoài người tới kêu lên:
- Mẹ ơi! Mẹ, con đây này.
Cánh tay ai lay gọi Hài dậy. Hài chợt tỉnh, mình ướt đẫm mồ hôi, tay chân Hài run lên.
Mở mắt ra Hài thấy bố và anh Hoàng đang nhìn Hài với vẻ âu lo, anh Hoàng lau mồ hôi trên trán Hài.
- Lúc nãy, em mê man gọi mẹ làm anh sợ quá!
Bố thở dài:
- Con thấy gì mà hoảng hốt thế?
Hài nhìn bố và anh lắc đầu, nước mắt tuôn trào. Bố quay đi tránh cái nhìn của Hài. Anh Hoàng nắm lấy tay Hài:
- Hài có thương bố và anh không?
Hài nghẹn ngào:
- Em không thương bố và anh thì thương ai bây giờ?
Anh Hoàng nhìn sâu vào mắt Hài:
- Vậy em đừng khóc nữa, kẻo bố buồn.
- Em xin vâng lời anh.
Bố quay lại hỏi anh Hoàng:
- Bác sĩ bảo bao giờ Hài được về hở con?
- Độ một tuần nữa bố ạ!
Hài nắm lấy tay anh Hoàng:
- Thôi! Anh cho em về nhà, ở đây em sợ lắm.
Anh Hoàng trách nhẹ:
- Em lại cãi lời anh rồi đấy.
Bố nghiêm nghị:
- Con chưa lành bệnh thì phải tịnh dưỡng.
Hài nhìn bố:
- Vâng, con xin nghe lời bố.
Anh Hoàng an ủi Hài:
- Anh và bố còn lo chôn cất mẹ, em đừng buồn nhé.
*
Tiếng chuông reo ngoài cổng kéo Hài trở về với thực tại. Nhìn lại bát cơm vẫn còn nguyên, Hài nghe đầu mình choáng váng. Hài nhủ thầm: mình vừa sống trong một cơn mê thật dài, cơn mê mang những hình ảnh vui lẫn buồn của gia đình ngày mẹ còn sống, đau đớn nhứt là những hình ảnh đêm giao thừa...
NGUYÊN LINH (Thánh Mẫu)
(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 21, ra ngày 5-3-1972)





