Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2026

Màu Áo Kỷ Niệm


Tôi rảo bộ dọc theo con dường Trần Hưng Đạo, mong làm sao đốt hết cả một khoảng thời gian còn sót lại trong những buổi chiều như hôm nay. Chiều cố đô hôm nay cũng như những buổi chiều khác, vẫn rộn rịp đông người, từng đoàn xe liên tiếp nối đuôi nhau băng qua cầu Tràng Tiền. Con đường Trần Hưng Đạo luôn luôn ầm ĩ những tiếng xe qua lại. Chiếc cầu Nguyễn Hoàng với những rạn vỡ vừa qua, bây giờ vẫn sừng sững bắc ngang Hương giang tượng trưng cả một oai hùng của dòng máu người đất Thần Kinh hôm nay, hôm mai hay những tháng ngày đã đi trước. Những tà áo quen thuộc không làm sao mất hẳn nét trinh nguyên của vẻ đẹp học trò. Để rồi mỗi chiều tan học như hôm nay, những dáng dấp uyển chuyển thân mến đó lại hiện hình trở về khi bầu trời vừa nhuộm nắng hoàng hôn.
 
Tôi vẫn âm thầm nhịp bước trên dãy phố đông đúc và rộn rịp của con đường Trần Hưng Đạo, ray rứt với những nỗi buồn tự đâu đưa đến. Bên kia đường hình ảnh người Ni cô với màu áo Như Lai, gợi lại cho tôi những kỷ niệm thời thơ ấu. Cái kỷ niệm thân yêu gom nhiều nét đẹp hồn nhiên của tuổi trẻ. Màu áo Như Lai là hình ảnh Linh - thằng bạn không cùng tôn giáo nhưng lại cùng một cảm nghĩ. Người Ni cô là hình ảnh đã gợi lại những dĩ vãng trong tôi, tất cả những gì của Linh trong quá khứ, bây giờ lại hiện hữu trở về  với tôi. Những dư âm ngày xưa vẫn còn vang vọng mãi trong tiềm thức, cái tiềm thức của ngày xưa còn bé, không phải "ngày xưa còn bé" của Duyên Anh, nhưng là ngày xưa còn bé trong "chân trời cũ" của Hồ Dzếnh...
 
 - Mai kêu tao đi lễ với nghe Hùng!?
 
Đó là một trong những chương trình giữa tôi và Linh, cái kỷ niệm khó phai ấy luôn bền chặt như tình bạn của chúng tôi. Sáng nào cũng vậy, trên con đường đến nhà thờ, dưới những hạt sương mai còn đọng lại, bao giờ cũng có một thằng trẻ con và thêm một thằng trẻ con nữa, nhưng thằng bé thứ hai nầy là một Phật Tử, đó là tôi và Linh.
 
Gia đình tôi và Linh rất thân nhau, tuy rằng hai môi trường tôn giáo khác biệt. Sự tín ngưỡng là quyền tự do của mỗi người, đó là quan điểm mà ba Linh cũng như ba tôi đều đồng ý. Cha mẹ chỉ có quyền chỉ dẫn những vấn đề thuộc trong phạm vi giới hạn theo ý nghĩa của đứa con mình mà thôi, còn ý muốn là tùy thuộc ở đứa con. Do đó Linh tuy là Phật Tử nhưng vẫn luôn đòi đi lễ với tôi, cũng như tôi một đôi lần được gia đình Linh dẫn đi lễ Chùa.
 
Có một dạo nào đó, trong khi đi lễ với tôi, Linh đã ngỡ ngàng trong khi làm dấu Thánh Giá, vì không quen nên thấy Linh có vẻ ngượng ngập, lúc đó hai đứa tôi cùng nhau mỉm cười thông cảm, để rồi lại phải một lần tôi tập cho Linh làm đủ các thứ dấu... Linh luôn hỏi tôi về các phong tục của đạo giáo, cũng như tôi luôn tìm hiểu mọi vấn đề bên Linh...
 
Tất cả những kỷ niệm đó bây giờ vẫn giữ mãi trong tâm trí của tôi, những hình ảnh xa xưa đó luôn luôn là đề tài trong những lúc mơ màng nhớ về Linh - thằng con trai với những vui tươi và hồn nhiên phát hiện từ niềm nhiệt huyết hăng say của tuổi trẻ - cái tuổi nằm nghe dế kêu lúc đêm đã chùng xuống, cái tuổi với những con diều trên cánh đồng khi mùa hạ đã trở về thực sự...
 
Phố chợ hôm nay đông đúc người đi sắm đồ dự lễ. Trên những chiếc đèn đủ kiểu hay những hình ảnh để dọc phố, tôi đọc thấy ngày lễ mừng Đức Phật Tổ sắp tới chợt nghĩ về những quá khứ ngày xưa, cái ngày xưa có dịp đi lễ Chùa với gia đình Linh... Lúc đó tôi cảm thấy người tôi hân hoan chi lạ! Nắm tay Linh tôi bước thật trang nghiêm, cái trang nghiêm gom nhiều e dè và sợ sệt. Lớp người đi Chùa đông ơi là đông! Bước vào Phật đường, vì là lần đầu tiên tôi mới được dịp đi lễ của đạo giáo bên Linh, cho nên tất cả những cái gì ở đó đối với tôi đều hoàn toàn xa lạ. Tôi bỡ ngỡ nhìn quanh quất để nhìn rõ mọi cái, nhìn lên trên, hình ảnh Đức Phật Tổ với đôi mắt đăm chiêu như đang nghĩ về một thế giới vô hình nào đó, đối với tôi sao có một hấp lực nào thật lạ! Nhìn vào đó tôi tưởng tượng ra cả một sự trầm ngâm nhân hậu, một lượng từ bi khoan dung nào ẩn nấp nơi Đức Ngài...
 
Bây giờ nghĩ về những dĩ vãng ngày xưa, tôi muốn có Linh bên mình để tìm lại hương vị màu áo Như Lai, cái màu áo đã hơn một lần tôi thấy sao dễ thương và đẹp lạ! Và hiện hữu hôm nay, tôi muốn cùng Linh sóng bước đi dự lễ, để tìm lại niềm suy tư của ngày đầu tiên đi lễ Chùa với Linh. Nhưng bên tôi bây giờ không có Linh, Linh đã xa vời muôn thuở, và ở một thế giới nào đó không biết Linh có nghĩ về tôi không? - thằng bạn tên Hùng - thằng con trai khác đạo nhưng không bao giờ muốn sống trên cái chủ quan của tôn giáo, mà chỉ muốn sống để tìm hiểu với nhau Linh nhỉ? Cũng như Linh đã muốn tìm hiểu với Hùng, cũng đã đi lễ cho dù mình là Phật Tử hén Linh!...
 
Tiếng chuông từ một giáo đường nào đó vang trong thinh không rộn rã như muốn thức tỉnh một hoài bão nào chết cứng trong tôi. Kỷ niệm ngày xưa còn bé bây giờ đã mất rồi Linh nhỉ!... Âm thầm hai thế giới mình cầu chúc cho nhau nghe Linh. Cho quê hương mình thôi lửa đạn, và mong sao sớm thấy hòa bình nhé Linh - Tôi lặng lẽ cúi đầu đếm bước chân hoang trên vỉa hè đại lộ, mang theo những cảm nghĩ suy tư, những hình ảnh thân yêu mà màu áo Như Lai đã khơi lại những gì đã qua đi, để bây giờ ngày xưa thành kỷ niệm.
 
 
DU LÃNG   
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 152, ra ngày 1-5-1971)
 

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

Dưới Vòm Lá Tháng Năm




 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Dưới vòm lá tháng năm
 Chim ríu rít xa gần
Dường như mùa hạ đến
Đưa tiễn một trời xuân

Dưới vòm lá tháng năm
Đôi gót nhỏ âm thầm
Nhặt cánh bằng lăng tím
Trong mưa chiều lâm râm

Dưới vòm lá tháng năm
Mắt ai nhìn xa xăm
Đất trời cao rộng quá
Sao thấy lại tình thân

Trời có mưa không nhỉ
Cho hồn ai bâng khuâng
Tìm vần thơ lưu luyến
Cơn mưa buồn tháng năm

Dưới vòm lá tháng năm
Áng mây xa thật gần
Cung đàn ai lỗi nhịp
Những khúc nhạc nốt trầm

Dưới vòm lá tháng năm
Chưa hết một mùa trăng
Cho cõi lòng xao xuyến
Cho nỗi sầu riêng mang...

                             Thơ Thơ
                  (Bút nhóm Hoa Nắng)

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2026

Mẹ, Quỳnh Thư và Con Đường Mơ Ước


 
 (Riêng tặng Linh Di)
 
Sáng nay Thư đi học sớm hơn mọi ngày nên sân trường mới lác đác một vài người. Thư tay cầm khúc bánh mì đứng dựa lưng vào gốc phượng mắt theo dõi hai vợ chồng chim sâu đang đùa giỡn. Chúng chuyền từ cành này sang cành kia, mầu lông xam xám nổi bật trên nền lá xanh non. Hai vệt xám chập chờn khi ẩn khi hiện tạo thành một bức tranh di động tuyệt vời. Cuối cùng hai vệt xám bay khỏi cây phượng, chắc vợ chồng chúng dẫn nhau đi kiếm mồi, chuẩn bị cho một ngày mới. Mắt rời cây phượng, Thư cắn một miếng bánh mì rồi đảo mắt tìm bạn.
 
Ngôi trường tiểu học của Thư là một ngôi trường cổ, Những lớp học cao, mái đỏ, phải bước lên những bậc tam cấp để vào lớp. Vài cây phượng già rải rác trong sân, mỗi mùa hè vẫn rụng xuống cho bọn Thư những cánh hoa đỏ, vài cái nụ xanh xanh. Trống trường nằm trên giá gỗ đặt ở mái hiên cuối trường vẫn được đánh hàng ngày. Mặt trống đã bị thủng một lỗ được thay vào một miếng da mới khiến tiếng trống ròn rã hơn, vang dội hơn.
 
Trống đã điểm lên từng hồi. Tiếng trống như thúc giục Thư hăng say học tập, tiếng trống như thôi thúc sự học hành của Thư. Hôm nay có giờ công dân, cô giảng bài "giá trị lao nghiệp", cô giảng bài thật hay, giọng cô như thu, như hút học trò.
 
- Trong xã hội ta có hai nghề chính là lao tâm và lao lực. Nghề nào cũng cần thiết và giúp ích cho đời cả. Hôm nay cô muốn nói với các em giá trị của những nghề lao động. Người ta thường coi rẻ những người lao động nhưng thật ra nghề nào cũng đáng quí cả. Những người lao động cũng đóng góp một phần lớn vào công việc kiến thiết quốc gia. Ta cần họ vì họ là những người đáp ứng nhu cầu cần thiết của ta. Cô còn nhớ một câu danh ngôn "xã hội cần những tâm hồn trắng và những bàn tay đen". Bàn tay đen ở đây là những người lao động đó. Như thế các em đủ biết tầm quan trọng của nghề lao động như thế nào rồi.
 
Cô khuyên các em đừng bao giờ coi rẻ những người làm nghề cực khổ như phu thợ, đạp xe, bán hàng rong v.v... Các em nên nhớ không có nghề xấu chỉ có người xấu mà thôi. Người không có lương tâm nghề nghiệp là người xấu. Vậy bất cứ nghề nào dù trí thức, dù tay chân cũng đều cần lương tâm nghề nghiệp, giá trị của một nghề là ở chỗ đó các em hiểu không?
 
Bao nhiêu cái miệng đáp một lượt:
 
- Thưa hiểu.
 
Đến cuối giờ cô bảo viết lý lịch của mình để cô làm hồ sơ.
 
Thư nắn nót viết tên mình PHẠM QUỲNH THƯ, nghề nghiệp của cha Thư đề chữ "chết" thật nhỏ, còn nghề của mẹ Thư biết để làm sao đây? Mẹ Thư bán kem chẳng lẽ lại ghi là "bán kem" à? Không được, nhỡ tụi bạn chúng biết làm sao. Thư đã nhớ nhiều lần Thư dặn mẹ đừng bán kem ở cổng trường mình, mẹ Thư đã chiều Thư, Thư không muốn ai biết Thư là con của người bán cà rem cây, Thư xấu hổ về nghề của mẹ mình. Thư quay sang hỏi Lan:
 
- Lan ơi! Ba Lan làm gì thế?
 
- Ba Lan làm Đại úy.
 
- Thế Lan ghi trong giấy làm sao?
 
Lan có vẻ tự đắc:
 
- Lan ghi là Sĩ quan QLVNCH, còn ba Thư chết rồi má Thư làm nghề gì?
 
Thư chối quanh:
 
- Thư... Thư cũng không biết nữa, để tí về hỏi lại, bây giờ Thư không ghi gì cả.
 
Lan khoe thêm:
 
- Ba Lan có xe "díp" sướng lắm, mỗi ngày đều chở Lan đi học.
 
Thư chợt nghĩ đến mẹ mình, Thư cảm thấy thua thiệt. Nếu ba Thư còn sống Thư đâu đến nỗi này, ba Thư cũng là sĩ quan vậy.
 
Trống tan trường đánh lên từng hồi, Thư đứng dậy nhưng lòng nó vẫn còn nghĩ tới tờ lý lịch vừa góp.
 
Thúy đứng ở cửa lớp đón Thư bằng nụ cười.
 
Hai đứa sánh bước, hai cái bóng nghiêng nghiêng trên nền đất.
 
Nhớ đến lúc nãy, Thư hỏi Thúy:
 
- Thúy này, ba Thúy làm nghề gì thế?
 
- Ba Thúy làm công chức, còn mẹ Thư làm gì?
 
Thư lại phải nói dối:
 
- Thư không biết rõ.
 
- Thế mẹ Thư đi làm mặc áo dài hay áo cụt?
 
- Áo cụt. 
 
- Vậy Thúy chả đoán được đâu, tí nữa Thư về hỏi lại mẹ xem.
 
Hai đứa đều im lặng, một lát Thư hỏi:
 
- Thúy có biết mấy người bán cà rem không, người bán cà rem thì ghi làm nghề gì?
 
- Đề là bán hàng rong.
 
Thư thắc mắc:
 
- Sao không ghi buôn bán mà lại ghi là bán hàng rong?
 
- Sời ơi! Thư chả biết gì hết, khi nào người ta bán trong cửa tiệm mới gọi là buôn bán, còn bán rong thì phải ghi là bán hàng rong chứ.
 
- Ừ nhỉ, Thư ngu quá, thí dụ như mẹ Thư bán cà rem Thúy có còn thân với Thư nữa không?
 
- Sao Thư lại nói thế, dù mẹ Thư có làm nghề gì Thúy vẫn thân với Thư như thường. Hồi nãy Thư không nghe cô giáo nói sao? Cô nói nghề gì cũng quí hết, kể cả nghề bán hàng rong.
 
- Thật không, Thúy nói Thúy phải giữ lời à nghe.
 
- Thư không tin à. Thúy có bao giờ nói dối Thư đâu, bộ má Thư bán cà rem thật à?
 
Thư lúng túng thật sự:
 
- Thư... Thư cũng không rõ lắm.
 
Thư vẫn không dám nói thật nghề của mẹ mình. Đến ngả ba, hai đứa chia tay, Thúy rẽ vào ngõ.
 
Còn lại một mình, Thư nghĩ nhiều đến lời nói của cô, của Thúy "Không có nghề nào xấu, chỉ có người xấu mà thôi", "Dù mẹ Thư có làm nghề gì đi nữa Thúy vẫn thân với Thư như thường".
 
Thư thấy thương mẹ thật nhiều, Thư thấy hối hận đã khinh thường nghề bán hàng rong của mẹ. Không, nghề của mẹ Thư không xấu, mẹ Thư bán cực khổ để lấy tiền nuôi Thư cơ mà. Thư hối hận. Thư thấy mình ích kỷ quá. Giờ này mẹ Thư đang tất tả chạy đầu này, đầu kia để bán từng cây kem. Buổi sáng, khi bán xong thùng kem thứ nhất bà về nhà thổi cho Thư nồi cơm, ăn vội vài chén rồi lại đi bán cho kịp giờ các trường tan học.
 
Thư về nhà, mâm cơm dọn sẵn. Mẹ Thư lo lắng cho Thư quá mà Thư lại xấu hổ vì nghề bán kem của mẹ sao. Ăn xong, Thư mắc võng nằm ở đầu hè, mùi ngọc lan ở nhà bên cạnh bay sang thoang thoảng. Bây giờ trong óc Thư hiện ra hình ảnh người mẹ hiền. Bóng mẹ đổ dài trên mặt đất, tay xách bình kem, tay cầm cái chuông rung khẽ. Trong khi Thư nằm đây, mẹ Thư lại đang phải lầm lũi dưới ánh nắng gay gắt. Tiếng chuông leng keng thay lời rao và mắt mẹ Thư sẽ sáng lên khi nghe tiếng gọi.
 
Mặt mẹ nhạt nhòa mồ hôi, mẹ sẽ ngồi nghỉ ở một gốc cây, một mái hiên nào đó. Tay mẹ phe phẩy cái nón trong khi mắt mẹ mơ màng nhớ về hình ảnh đứa con ở nhà.
 
Mẹ ơi, mẹ khổ vì Thư mà sao Thư lại vô tâm thế. Thư hối hận gục đầu vào hai bàn tay nức nở. "Mẹ ơi mẹ tha thứ cho Thư nhé, Thư không xứng đáng được hưởng sự hy sinh của mẹ. Thư có lỗi nhiều lắm. Mẹ ơi, mẹ tha lỗi cho Thư nhé."
 
Thư vào nhà lấy sách ra học. Đi qua bàn thờ, Thư ngước nhìn cha. Hình cha mặc quân phục, một cái hoa mai bằng đồng gắn phía góc phải tấm hình, một cái huy chương gắn đối diện góc trái. Ô kìa sao cha nhìn Thư mãi thế, Thư có lỗi lắm phải không cha. Thư hứa với cha ngày mai Thư sẽ nói cho các bạn của Thư biết mẹ Thư bán kem, cha đừng giận Thư nữa nghe cha.
 
Thư giở vở, bài học "giá trị lao nghiệp" vẫn còn đây. Nghề của mẹ Thư không xấu, mẹ Thư không ăn cắp, mẹ Thư đâu có xấu. Thư sẽ nói cho cả lớp biết, Thư không giấu nữa. Thư mỉm cười tự mãn với ý nghĩ của mình.
 
Tối đến, trăng lên, mẹ con Thư bắc ghế ra sân ngồi. Hương thơm ngọc lan của nhà bên cạnh bay sang nồng nàn hơn. Thư đã thích mùi thơm này từ lâu. Thư biết cô giáo Thư cũng thích hoa ngọc lan. Thư ao ước có một cây ngọc lan trồng trong sân. Mỗi sáng Thư sẽ thức dậy thật sớm nhặt những cánh hoa rụng ướp vào vở, ướp vào quần áo. Thư sẽ hái một đóa hoa sắp nở đem đến lớp tặng cô. Thư thích quá đi thôi.
 
- Thư nghĩ gì thế con?
 
- Con đang ước gì nhà mình có một cây ngọc lan.
 
Thư nhớ lại tấm giấy lý lịch hồi sáng.
 
- Mẹ ơi hồi sáng ở lớp con mỗi đứa đều ghi lý lịch của mình chắc để làm đơn thi đệ thất đó mẹ.
 
Mẹ Thư hân hoan:
 
- Ráng thi đậu đi con, mẹ sẽ thưởng con một cây ngọc lan đó.
 
- Mẹ à, con định nếu thi đậu con đi học để mai mốt làm cô giáo đó mẹ, mẹ thấy được không?
 
- Mẹ cũng thích vậy, chọn nghề cần lắm con à. Con gái mẹ thích làm cô giáo lắm sao?
 
Thư say sưa nói cho mẹ biết ước mơ của mình:
 
- Vâng, con thích làm cô giáo lắm. Nếu làm cô giáo con sẽ xin về một tỉnh lỵ thật xa. Mình ở đó, con đi dạy học nuôi mẹ. Nhà mình sẽ trồng nhiều hoa ngọc lan, và mẹ...
 
- Và mẹ không phải đi bán kem nữa phải không?
 
- Sao mẹ đoán hay thế, sao mẹ không đi làm ở sở lại đi bán kem?
 
- Thư không biết à, mẹ đi bán kem một phần tại Thư đấy. Khi cha con chết, tiền tử tuất mẹ lấy hết mới đủ mua căn nhà này vì mẹ biết cha con chết rồi mẹ con mình cần phải có một mái nhà chắc chắn. Vì thế mẹ hết tiền làm vốn buôn bán các thứ khác đành bán kem vậy. Với lại Thư còn nhỏ lại hay đau ốm luôn, nếu mẹ đi làm sở ai nấu cơm cho Thư ăn hàng ngày, ai sắn sóc Thư khi đau ốm. Mẹ đi bán tuy cực khổ nhưng tự do con ạ, và mẹ có thể ở nhà bất cứ giờ nào nếu con cần có mẹ. Theo mẹ nghề này đâu có xấu, Thư có cho là xấu không?
 
- Không ạ, từ bây giờ con không cho nghề bán hàng rong là xấu nữa, hơn nữa, chính mẹ hy sinh vì con, cho con mà. Mẹ đi bán, mẹ có lương tâm không bao giờ xấu cả.
 
- Thôi vào ngủ đi con, mai còn đi học sớm.
 
Thư vào giường, ước mơ làm cô giáo vẫn đầy ắp trong hồn. Thư nhớ đến cô giáo mình, cô giáo có mái tóc thề, cô giáo hay mặc áo dài trắng và yêu hoa ngọc lan. Cô giáo thương học trò vô cùng. Cô nói: "Tất cả những người trong lớp đều là anh em với nhau vậy chúng ta hãy thương yêu, nhường nhịn, bênh vực nhau như anh em ruột".
 
Cô còn hay kể chuyện cho bọn Thư nghe. Cô kể chuyện những người yêu nước và khuyên bọn Thư hãy ái quốc như họ. Cô kể chuyện một đứa trẻ nghèo đã ném trả tiền người ngoại quốc vì họ đã nói xấu quê hương nó.
 
Cô còn dạy cho Thư những bài hát ca tụng quê hương Việt Nam như Việt Nam, Việt Nam, Tiếng nước tôi, Trả lại tôi tuổi trẻ v.v... Thư thích nhất "... Việt Nam Việt Nam nghe từ vào đời... Việt Nam hai câu nói sau cùng khi lìa đời..."
 
Ngày sau nếu được làm cô giáo Thư cũng sẽ hành động như cô, Thư cũng yêu nước, cha Thư cũng vì yêu tổ quốc nên đã chết cho quê hương. Thư sẽ... Thư sẽ...
 
Thư thiếp dần trong mơ ước.
 
 
LINH TRÂM     
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 91, ra ngày 27-5-1973)
 

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

Lễ Ra Trường




 
 
 
 
 
 
Bạn cùng ta sách vở học thật chăm

Gặp nhau thường rồi tốt nghiệp tháng năm

Bao đêm ngày miệt mài nay đã hết

Lễ ra trường vui như hội trăng rằm


Bao người thân đến dự thật là đông

Tim đập mạnh nghe xao xuyến trong lòng

Bạn với ta choàng vòng hoa xinh đẹp

 Nhìn đời qua cặp mắt kiếng màu hồng


Bạn cùng ta đến nhóm lại nơi trường

Thật nghiêm trang trong áo mũ khác thường  

Nghe thầy giáo đọc diễn văn trịnh trọng

Nhận trao bằng lòng xao xuyến vấn vương:


" Hãy nhớ đến mẹ cha bao công lao
  
 Con thành tài, người vui sướng biết bao

Thầy huấn luyện chẳng màng công khó nhọc

 Mừng cho trò được phát cấp bằng cao ! "


Giã biệt nhau  đây lần cuối người ơi

Cầm tay nhau mà chúc tụng những lời 

Rồi chia tay  chim bay về muôn hướng

Với niềm tin- hy vọng- bước vào đời.


                                                        Nhã Uyên

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

Mùa Phượng Thắm


Sáng hôm nay em bước tới trường với một niềm lo âu lớn (chẳng qua là chưa soạn xong bài kim văn ấy mà). Mới mùa xuân ngày nào có pháo hồng rực rỡ, câu đối đỏ với bánh chưng xanh, thật thú vị, những cành mai, những đóa cúc vàng tươi như tô thắm thêm cho mùa xuân chút hương vị thơm tho. Mà bây giờ đã nhường lại cho mùa hạ, mùa của tuổi học trò. Hàng cây phượng cao vút mọc ở hai bên đường, cành lá xanh mơn mởn tỏa xum xuê che rợp cả lối đi, với những hoa phượng nở đỏ thắm trên cành cây. Tiếng ve kêu rỉ rả báo hiệu mùa hè đã đến. Nắng ban mai thật êm dịu, chạy xuyên qua kẽ lá rơi xuống sân trường, lớp học...
 
Em bước vào lớp, chưa vội cất cặp. Bỗng có tiếng gọi giật lại:
 
- Đi mô mà vội vàng dữ rứa hở Hoài Trinh?
 
Em quay lại, thấy Hoàng Cúc và mấy nhỏ bạn Thu Hương, Đoan Trang, Hồng Vân tụ họp ở đó (Chúng em chơi thân với nhau từ lúc nhỏ, ở lớp 6 lận cơ). Thấy bọn chúng, em liền nói:
 
- Làm chi mà tụ họp đông đủ "bá quan văn võ" dữ rứa? Chi cũng có chuyện quan trọng rồi đây.
 
- Dĩ nhiên là có chuyện quan trọng rồi. Răng đi lâu dữ rứa, làm người ta đợi muốn chết.
 
Em "xí" một tiếng, xong đi vào cất cặp.
 
Em hỏi mấy nhỏ:
 
- Soạn xong bài kim văn chưa bây? Run quá. Ưng nghỉ hè cho rồi, học thấy mà mệt.
 
Nhỏ Thu Hương đồng ý với em:
 
- Ừ, Hương cũng thế.
 
Hoàng Cúc nói với giọng Huế thật dễ thương chi lạ:
 
- Lo chi! Mai liên hoan rồi. Mà trước sau chi Trinh cũng được lãnh phần thưởng rồi mà.
 
- Thôi đi (em nguýt nhỏ), "xí".
 
Nghe nói ngày mai là liên hoan rồi, nhỏ Trang hét lớn:
 
- Chết cha, ngày mai là ngày cuối niên học rồi mà mình chưa viết lưu bút gì cả.
 
Tiếng thét của Trang làm nhỏ Thu Hương giật mình, tí nữa là té nhào (vì nhỏ yếu lắm cơ). Nhỏ gắt:
 
- Xí, bày đặt lưu bút với lưu biếc làm người ta giật cả mình.
 
Em cười nói:
 
- Ừ, quên hé. Răng khi mọi bữa không nói để người ta chuẩn bị trước.
 
- Hai giờ sau nghỉ, tụi mình viết cũng được không lo gì.
 
- Sợ viết không kịp thôi.
 
Em và Đoan Trang nói xong, nhỏ Hồng Vân hỏi:
 
- Thế bọn mình, mỗi đứa viết mấy bài nhỉ?
 
- Mỗi đứa viết 3 bài đi, rứa cũng nhiều rồi - Em nói. 
 
- Ít quá, 5 bài đi.
 
- Cũng được nhưng Trinh sợ không có thì giờ để chép.
 
- Thì chịu khó đi mà, cố gắng là thành công liền hà.
 
Bỗng tiếng chuông reo báo hiệu giờ vào học, cả bọn ùa ra khỏi lớp, sắp hàng dưới hiên. Sân trường bây giờ như khoảng không gian rộng cho các chú chim non tung cánh bay lượn, khi bầy chim đã vào "hàng ngũ" sắp hàng trước cửa lớp và đi vào học, sân trường trở lại im lìm như trước. Chúng em bước vào lớp học và đứng nghiêm để chờ thầy vào. Niềm vui đã tan biến khi em nhớ lại bài kim văn chưa soạn, không biết hồi thầy có gọi lên dò bài không? Run quá. Em quay sang nói khẽ với nhỏ Hoàng Cúc:
 
- Trinh sợ thầy kêu lên dò bài quá.
 
- Sợ chi, thầy không kêu lên mô, Cúc cũng chưa soạn nì.
 
Em nghe nói cũng yên tâm, song nhìn lên trên bàn. Eo ơi, chết em rồi, thầy nhìn đăm đăm vào em, em run quá đi thôi, nhưng đôi mắt thầy nhìn thật trìu mến, em không dám nhìn thẳng vào thầy, giả vờ cúi xuống bàn lấy vở ra học, để tránh khỏi cặp mắt của thầy. Em hé mắt nhìn lên. Hên quá, thầy gấp sổ dò bài lại rồi. Bây giờ em mới hoàn hồn trở lại. Thầy nói như khuyên chúng em, cả lớp ngồi im phăng phắc, lắng tai nghe những lời khuyên của thầy: "Để chuẩn bị cho niên khóa sắp tới, thầy khuyên các trò sau 3 tháng nghỉ hè, trước khi qua niên khóa mới, các trò sẽ chăm chỉ học tập hơn. Thầy mong các trò sẽ tiến mãi trên con đường học vấn, để cho tương lai mình sau sẽ tươi sáng tốt đẹp..." Thầy nói thật nhiều. Sau một giờ giảng dạy, thầy cho chúng em về vì thầy bận họp giáo sư ở dưới văn phòng. Em mừng dễ sợ, tới nói nhỏ Hoàng Cúc:
 
- Khi hồi Trinh run ghê đi Cúc nợ, cứ sợ thầy kêu lên thì e chắc chết quá.
 
- Mà chừ hết sợ chưa, chắc còn "run" hỉ.
 
- Sức mấy, hết rồi. Hì hì...
 
Cả hai cùng cười. Thu Hương, Đoan Trang, Hồng Vân tới. Vân hỏi:
 
- Gì mà cười có vẻ vui vậy. Chúng mình đi mua giấy về nhà làm nhỉ.
 
- Ừ. Đi, mau lên.
 
Cả bọn 5 đứa, quàng tay nhau đi dưới con đường đầy phượng thắm. Tiếng ve kêu rả rích nghe thật vui tai, vài cánh phượng rơi rụng xuống đất. Em cúi xuống, nhặt lên và đố chúng:
 
- Trinh đố mấy nhỏ hí, hoa phượng ni ăn được không?
 
Mấy nhỏ ngạc nhiên, chắc mấy nhỏ không biết. Nhưng Hoàng Cúc thì biết, nhỏ định nói "Được" thì bị em bịt miệng lại. Bọn Vân Trang, Hương xúm lại hỏi:
 
- Ăn được không hả Trinh?
 
- Mà ngon không? Nói cho tụi Trang biết với.
 
Em đáp:
 
- Ngọt ngọt, ăn hay hay. Hồi nhỏ Trinh hay ngắt những bông phượng ăn (cho vui vui thôi) còn nhụy của nó Trinh lấy chơi đá gà với nhỏ Cúc, vui lắm.
 
- Thú nhỉ, thế mà Trang chẳng biết gì cả. Vui lắm hả Cúc?
 
- Ừ, mà lâu lắm rồi, hồi còn ở Tiểu học tê. Cứ đến mùa phượng thắm như ri là Trinh với Cúc đi học hái ăn hoài. Nhỏ Trinh răng nhớ lâu dữ, chớ Cúc, Cúc chẳng nhớ chi cả, nhắc lại mới nhớ.
 
Nghe xong, Hương, Trang, Vân lấy ăn thử, chúng nói:
 
- Ngon ngon ghê đi ấy.
 
Cả bọn cất tiếng cười, thật hồn nhiên và vô tư. Trên cành cây tiếng chim kêu ríu rít nghe vui vui. Với không khí mát mẻ nhỏ Hoàng Cúc cất tiếng ngâm thật thơ mộng:
 
Mùa hè đã tới thật là mau
Phượng thắm, lá xanh đủ mọi màu
Ve ca khúc nhạc chờ hạ tới
Mình buồn khi phải chia tay nhau
 
- "Bốp, bốp, bốp" thi sĩ dữ ta.
 
- Cúc ngâm hay thật, Trinh nghe mà cảm thấy buồn buồn.
 
- Đã là thi sĩ thì không hay sao được - Hương nói.
 
Cả bọn phút chốc đã đến nhà sách. Mua giấy xong, chúng em chia tay nhau ra về.
 
- Hẹn ngày mai nhé.
 
- Nhớ liên hoan đem theo nghe.
 
Sáng hôm nay, em tới trường thật sớm. Em tưởng mình tới sớm nhất, không ngờ vừa bước vào cổng trường, em thấy những tà áo trắng tung bay trong nắng mai. Nhìn quanh quẩn chẳng có nhỏ mô, em bước vào lớp. Tiếng nhỏ Thu Hương kêu làm em quay phắt lại thì thấy mấy nhỏ đang ngồi dưới gốc cây. Vì không để ý nên khi hồi em không thấy, phải chạy mà tới. Em nói:
 
- Bắt người ta tìm muốn chết.
 
Em ngồi sà xuống dưới gốc cây, chìa bài thơ mình cho mấy nhỏ, và mấy nhỏ trao lại. Tình bạn bè lúc này thật là ấm áp, không có lúc nào quan trọng bằng lúc này, tình bạn bè thiêng liêng và cao quí, chúng em không muốn chia tay nhau trong thời gian nầy. Trên cành, tiếng ve kêu như nức nở, buồn thương. Em nhặt lấy những hoa phượng thắm ép vào trong tập lưu bút và trao vài bông khác cho mấy nhỏ. Em nói:
 
- Nhớ đừng quên Trinh nhé mấy bạn.
 
Buổi liên hoan cuối cùng của niên khóa cũ được diễn ra. Chúng em ngồi họp lại nhau để tâm sự những nỗi buồn vui trong những ngày học tập. Những lỗi lầm lúc trước bây giờ tỏ ra để tha thứ cho nhau. Tiếng ca Hoàng Cúc nghe thật buồn bã: "Còn buổi họp cuối cùng này thôi, mai chúng ta giã biệt người ơi, tâm sự đi những gì chưa nói, câu ca này là tiếng thơ ngâm, mình mang một nỗi buồn xa xăm..." Ôi! Tiếng ca sao có vẻ đau thương, u buồn quá vậy. Buổi liên hoan chấm dứt, giờ phút này, không ai muốn chia tay nhau. Em thấy như mất một cái gì và mắt em đã mờ dần đi. Em đã khóc. Mấy nhỏ Hồng Vân, Thu Hương, Hoàng Cúc, Đoan Trang chạy đến bên em. Chúng an ủi em và nói để tiễn đưa nhau:
 
- Hẹn gặp lại ngày niên học mới.
 
- Nhớ nhé!
 
- Trinh đừng buồn nữa. Cúc sẽ nhớ mãi hình bóng Trinh, Vân, Trang, Hương. Về Huế Cúc sẽ viết thư và đợi thư hồi âm.
 
Chúng em chia tay nhau, mỗi người đi mỗi ngả: nhỏ Hương về quê, nhỏ Cúc về Huế, nhỏ Trang, Vân trở về miền duyên hải rong chơi, chỉ còn mình em ở lại trong xứ Nội Hà nhỏ bé. Em giở tập lưu bút ra xem, thế mà thấm thoát đã gần 1 tháng, em nhớ mấy nhỏ chi lạ. Nhỏ Hồng Vân đã tâm sự với em thật buồn:
 
Mình chẳng có cái chi
Để đưa tiễn bạn đi
Viết vài dòng lưu bút
Tặng bạn liền lúc ni
 
Chà, nhỏ Hồng Vân bày đặt giả giọng Huế nữa chớ, em mỉm cười một mình và giở qua trang khác. Nhỏ Đoan Trang tả quang cảnh mùa hè ở trường:
 
Mùa hè đã đến đây
Hoa phượng thắm rơi đầy
Trên sân trường lớp học
Ve sầu kêu hay hay
 
và sau bài thơ, nhỏ Thu Hương đã tả về mình. Nhỏ răng "hề" quá rứa không biết:
 
Thân Hương vừa yếu lại vừa ròm,
Nhí nha, nhí nhảnh tựa chim non.
Ở trường, số một là ta đó,
Tung hoành phá phách thật kinh hồn.
 
Cuối bài nhỏ còn chơi sang, viết địa chỉ mình bằng hai câu thơ:
 
Nếu bạn muốn tìm Hương thì
Xin theo địa chỉ dưới đây nhé cô "nường":
Nguyễn thị Thu Hương
Đà Nẵng 159 Đinh Tiên Hoàng.
 
Nhỏ Hồng Vân lại dùng lối thơ lục bát để diễn tả:
 
Mùa hè đã đến đây rồi
Tiếng ve rả rích buồn ơi là buồn
Trên cành chim hót yêu thương
Bạn bè chia xa cách đôi đường chia tay.
                                                    HỒNG VÂN
 
Giở đến trang cuối, nhỏ Hoàng Cúc đã tâm sự với em thật buồn:
 
Ve sầu kêu trên cây
Hoa Phượng thắm nở đầy
Như đón chào nắng mới
Như tiễn đưa chim bay
 
Những ngày học ở trường
Nhung nhớ với buồn thương
Tuổi học trò êm ấm
Giờ đây cách đôi đường
 
Thế là chia tay nhau
Thật buồn bã sầu đau
Mỗi người đi mỗi ngả
Còn lại ngôi trường sầu
 
Hẹn gặp nhé bạn ơi
Ngày khai giảng đẹp trời
Ta cùng nhau nối lại
Tình bè bạn thêm tươi.
                       HOÀNG CÚC
 
Em gấp cuốn tập lưu bút lại, và cất vào tủ để giữ mãi những kỷ niệm ấy, không bao giờ quên.
 
 
NGUYỄN GIA KIỆM      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 90, ra ngày 20-5-1973)
 
 
 

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>