Bé ngồi xổm, chống cằm nhìn những chú kiến mun bé tí ti đang lũ lượt nối đuôi nhau tạo thành một vệt đen ngoằn ngoèo ở trên tường. Dưới chân tường bé nhìn thấy hai chú kiến đang ì ạch khiêng nửa hạt gạo bò lần lên, bé thấy thương tụi nó ác! Giống như hôm bác Tám già gò lưng vác bao than: tội tội là!
Ờ mà sao ai cũng ghét kiến hết há? Con Linh, con Tường thấy kiến là dẫy nẩy lên! Anh Huy thì từ hôm bị kiến cắn lại càng thù kiến hơn! Rồi cả đến ngay chị Lan là người cưng bé nhất cũng ghét kiến. Hôm vừa rồi chị để đồ ăn ở garde manger mà không chịu... à... không chịu gì nhỉ? Để bé nhớ lại xem... à, theo tiếng của "người lớn" thì họ kêu là... "cách thủy" chi đó, nên kiến vào: chị Lan bị má la và...
Vậy là ở nhà này chỉ có bé và thằng Tí là hơi hơi ưa kiến thôi. Ba thì hổng kể, má cũng thôi! Mà thằng Tí mỗi lần có tiền bé lại phải "lót" cho nó độ 1 đồng nó mới chịu về phe bé, không thôi nó "xúc" bé ra liền hà...
- Hùùù!
- Á! Làm người ta hết hồn à! Méc má à nghe!
- Thôi mà... em mới bắt được ba con ruồi bự nè: thưởng 1 đồng ăn "cà rem" đi!...
Ba con ruồi được lần lượt đặt vào ổ kiến, bé lại ngồi chồm hổm nhìn những chú kiến chạy lăng xăng, rồi mỗi chú cắn một chân con ruồi, chậm chạp đi lần đến lúc khuất sau góc nhà...
*
- Á nè chị Ái ơi! hu hu! Em hổng biết đâu: hu hu... đồ lũ kiến quỷ! Nè chị Ái: tụi nó "thui" con dế của em rồi nè hu hu...
Bé chạy vội xuống nhà: thằng Tí đang bù lu bù loa đứng cạnh cái hộp giấy bật tung nắp, chi chít những chấm đen di động. Ở góc hộp một chú dế nằm ngửaphơi cái bụng láng bóng...
- Đó! Em hổng biết đâu! Chị "thền" em đi: mấy con kiến của chị đó hu hu...
Bé lên giọng "người lớn":
- Ờ ờ, để khi nào Ái có tiền, Ái cho Tí 5 đồng mua con khác...
- Không, em hổng chịu đâu! Con dế này đá chì ác mà... Rồi Tí dậm chân, khóc lớn hơn nữa! Bé bỗng thấy tức lạ... Xí! Làm như người ta cần lắm sao? Cái mặt dễ ghét! Thấy người ta xuống nước... lại làm tàng!
- Ê ê! Con trai khóc cái mặt như cái bánh bèo!
Tí quay phắt lại, bậm môi rồi ... đưa tay quệt vội dòng nước mắt nhễ nhại trên mặt, nó hét lên:
- Được rồi há, để đó mà coi!...
Rồi Tí vụt chạy lên nhà cầm xuống cái bình xịt muỗi. Ái cuống lên:
- Á... Tí! Bộ Tí tính thiệt hả?!
Tí bĩu môi một cái rồi bắt đầu... Từng bầy kiến túa ra thành 1 đám lộn xộn, hoảng hốt.
Ái sợ quá hét lớn rồi nước mắt chạy quanh. Ba má, anh Huy và cả chị Lan nữa đều chạy vội xuống. Ba la Tí:
- Tí sao con ác dữ vậy? Chúng nó làm gì mà con...
Tí phụng phịu:
- Tụi nó... mà... tụi nó "thui" dế của con!
Ba trợn mắt lên làm bé hết hồn nín khóc ngay:
- Hả...! Dế hả? Ba đã cấm con mấy lần rồi?
Má lúc đó ôm bé vào lòng, vỗ về làm bé thích ghê á! Má còn bảo:
- Ái của mẹ ngoan quá: biết thương cả đến con vật bé teo này nữa! Thôi nín đi...
Rồi trong lời nói ngọt ngào của má, bé chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng gắt của ba, tiếng thút thít của thằng Tí nhỏ dần... nhỏ dần... bé mơ thấy mình là Công Chúa sống giữa đám thần dân là những con vật bé li ti...
Lâm-Đức-Hiền
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 88, ra ngày 1-4-1968)
Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.