Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

Sinh Nhật Em


Ngày xưa, sinh nhật thứ mười ba của em, em ngồi ở ngoài vườn, cũng ở chiếc xích đu này. Sinh nhật buồn rầu. Em đã chơm chớp giọt nước mắt khi nghĩ đến sinh nhật bạn em nhộn nhịp như ngày hội, đầy tiếng nói, tiếng cười, tiếng chúc tụng. Những cái áo đẹp, những ngọn nến hồng lung linh trên chiếc bánh sinh nhật to thật to đặt giữa bàn. Sinh nhật em thật âm thầm, chả ai biết đến. Bố đi làm về ăn cơm xong lăn khoèo ra ngủ, mẹ đan nốt chiếc áo cho em để kịp mặc mùa đông. Chị Thúy, anh Giao bận học, chả ai để ý đến em. Lang thang một mình trong vườn em buồn muốn khóc. Chung quanh em là đêm đen, sương xuống đầy vai. Chỉ có lá, có gió, em thấy giọt nước mắt lăn rất âm thầm...
 
Đêm ấy em đã hỏi mẹ:
 
- Mẹ ơi, đố mẹ năm nay con mấy tuổi?
 
Mẹ mỉm cười, mắng yêu:
 
- Mười ba chứ bao nhiêu, gớm, lẩm cẩm.
 
- Nhưng mà mẹ biết hôm nay là ngày gì của con không?
 
Mẹ ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu:
 
- Chịu, mẹ chịu thôi, ai mà biết.
 
Em vỗ tay reo lên:
 
- Hôm nay sinh nhật thứ mười ba của con mà mẹ quên.
 
Mẹ thoáng buồn, chợt nhớ đến lúc ngồi ở vườn một mình, em ngồi im, nước mắt dỗi hờn.
 
Mẹ ngừng đan, nhìn em dịu dàng:
 
- Con đi ngủ đi, mai còn đi học.
 
- ...
 
- Đi ngủ đi  con, con lớn rồi mà, phải ngoan chứ.
 
Em òa khóc, mẹ nhìn em khóc rồi thở dài. Mẹ cúi xuống chiếc áo len đan dở, hình như mẹ khóc.
 
Em ngồi với mẹ rất lâu, khi cả nhà đã đi ngủ hết, em hỏi mẹ:
 
- Mẹ ơi, sao sinh nhật con không có bánh, không có bạn bè, không có nến hồng hở mẹ?
 
Mẹ trả lời, giọng thấp xuống như lời thì thầm:
 
- Nhà mình nghèo con ạ. Sinh nhật có mẹ, có bố, có anh chị, có những yêu thương là hạnh phúc rồi. Những đứa trẻ mồ côi đâu có sinh nhật sinh nhiếc gì. Chúng mất mẹ, mất bố, mất gia đình, chúng còn bất hạnh hơn con nhiều. Chủ nhật sau con vào cô nhi viện Sơn Chà với mẹ nhé. Con sẽ không mơ tưởng một sinh nhật rộn ràng, sang trọng như bạn con nữa.
 
Hôm đó em đã ngủ rất ngon lành, trên môi vẫn nở nụ cười. Em thương mẹ quá thôi.
 
Bây giờ sinh nhật thứ mười sáu của em. Em ngồi ở vườn, em muốn được ngồi mãi cho đến sáng. Em không ao ước sinh nhật rộn ràng như hồi xưa. Quà sinh nhật của em hôm nay là lời thì thầm của đêm âu yếm, dịu dàng, là những chiếc lá khô vung vãi trong vườn của cây, là điệu nhạc vi vu êm đềm của gió, là ánh mắt của mẹ bao dung lo lắng "Con mười sáu rồi đấy".
 
- Như ơi, vào đi ngủ.
 
- Chị Thúy ơi, ra xem trăng đẹp lắm.
 
- Thôi đi, vớ vẩn, vào đi ngủ.
 
- ...
 
Em lớn rồi mà, hôm nay em mười sáu. Em lớn rồi mà, mẹ cho em thức cả đêm. Em nhìn trăng lai láng trên lá cây, trong vườn, trong mắt em. Cho em ngồi nhìn trăng mười sáu đưa em sang bờ mười bảy, hẳn có nhiều mới lạ. Cho em nhìn ngày mười sáu qua đi, những giọt nước mắt hồng luyến tiếc mười sáu ngu ngơ tuyệt vời. Em lớn chưa chị Thúy. Em nghe văng vẳng tiếng chị Thúy dài ra : me ơi Như đang làm thơ...
 
 
NHƯ NGUYỆN       
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 43, ra ngày 18-6-1972)
 

Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>