Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

Làm Quen


Em muốn làm quen với cô bé ghê đi. Trông cô bé dễ thương làm sao ấy. Đôi mắt sáng long lanh và đôi má lúm sâu đồng tiền càng làm tăng vẻ đẹp hồn nhiên, thơ ngây của cô bé. Cô bé đang đi dạo trong vườn (nhà em và nhà cô bé ở cạnh nhau, xây kiểu cũng như nhau), dường như cô bé không biết rằng có em đang ngó trộm. Em muốn làm quen mà sao em mắc cỡ ghê đi! Chỉ sợ cô bé kênh kiệu không thèm chơi với mình nên em còn chần chờ chưa ngỏ lời làm quen. Nhưng ô kìa, chắc là cô bé đã thấy em lấp ló ngoài cổng. Cô bé tiến về phía cổng, rụt rè hỏi:
 
- Đằng ấy ơi, làm cái gì thế kia?
 
Em e thẹn:
 
- Tớ đang hái hoa mắc cỡ, đằng ấy ra ngoài này chơi với tớ đi.
 
Cô bé hỏi, đôi mắt thoáng ngạc nhiên:
 
- Ồ, hoa mắc cỡ à?
 
- Bộ đằng ấy chưa bao giờ nghe nói đến hoa mắc cỡ sao?
 
Cô bé trả lời:
 
- Chưa bao giờ cả.
 
Cô bé mở vội cổng, lách ra ngoài ngồi cạnh bên em.
 
Em khẽ hỏi:
 
- À quên, đằng ấy tên gì nhỉ?
 
- Dạ Lan. Còn đằng ấy?
 
- Ôi chà, tên của đằng ấy, à quên, tên của Dạ Lan đẹp ghê nơi. Tớ tên là, à tên của tớ nghèo lắm cơ, tớ tên là Hàn Vi.
 
Dạ Lan ngắt một đóa hoa mắc cỡ, khẽ hỏi:
 
- Tại sao người ta đặt hoa này tên là mắc cỡ nhỉ? 
 
Em trả lời:
 
- Thì cũng như các loại hoa khác vậy, người ta đặt tên hoa Cúc, hoa Hồng vậy đó!
 
Dạ Lan thắc mắc:
 
- Nhưng tại sao lại không đặt khác mà lại đặt cái tên nghe ngộ quá nhỉ?
 
- Ờ, chắc tại vì lá của nó, mình đụng vào cái là khép lại liền, nên người ta cho nó là mắc cỡ, nên người ta đặt tên vậy mà.
 
Cô bé thôi thắc mắc, nhoẻn miệng cười tươi nói:
 
- Vi giỏi ghê đi, cái gì Vi cũng biết hết á!
 
Em đứng lên, cười và rủ:
 
- Lên đồi chơi không Lan? Mình lên đó vào buổi chiều mát như thế này thì thật là tuyệt.
 
Cô bé vui vẻ:
 
- Đi.
 
Buổi chiều trên đồi thật đẹp. Nắng vàng ấp ủ thảm cỏ xanh mượt. Vài lùm hoa dại khoe hương sắc chào đón những chú bướm đa tình. vài cụm mây trông như bông gòn bay nhanh nhanh. Vài chú chuồn chuồn bay rà rà theo những cành cây thấp thấp xinh xinh.
 
Dạ Lan rón rén bước đến định túm đuôi chú chuồn chuồn bé nhỏ nhưng... chú đã bay mất. Cô bé tiu nghỉu trở về ngồi bên gốc cây nơi em vẫn ngồi. Cô bé khẽ nói:
 
- Tại sao chuồn chuồn nó lại khôn thế nhỉ? Mình khó mà bắt được nó.
 
- Ờ, người ta nói là chuồn chuồn có mắt sau đuôi mà. À, mà có bao giờ Dạ Lan nghe nói "chuồn chuồn cắn rốn ba lần biết bơi" không? 
 
Dạ Lan tròn mắt:
 
- Thật hả Hàn Vi?
 
Em cười ròn:
 
- Dạ Lan ngây thơ quá đi, người ta nói đùa, nói xạo con nít đó chứ!
 
Dạ Lan đỏ mặt, khẽ cúi xuống mân mê ngọn cỏ.
 
Em đề nghị:
 
- Thôi bây giờ tụi mình đi hái hoa dại về làm quà cho bé Ti của Vi nhé Lan!
 
Dạ Lan vui vẻ gật đầu. Hai đứa lại tung tăng đi tìm hoa. Một lúc sau, giỏ hoa đã gần đầy, mặt trời cũng sắp lặn, hai đứa đi về.
 
Cùng sánh vai nhau đi về nhà, em chợt nghĩ tới lúc định làm quen với Lan, em cười nói:
 
- Dạ Lan, sao Vi thấy Dạ Lan dễ thương ghê đi, cứ muốn làm quen hoài mà không dám.
 
Dạ Lan khẽ cười, ánh nắng chói chang làm khuôn mặt ửng hồng...
 
 
THIÊN NGA       
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 92, ra ngày 3-6-1973)
 

Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>