Thứ Năm, 30 tháng 1, 2025

Một Thời Yêu Dấu


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta lớn lên xa dần vùng tuổi dại,
Biết mấy lần bưng mặt khóc cô đơn.
Chồng sách kia mang bao nét tủi hờn
Bao kỷ niệm buồn vui tràn lênh láng.

Có những đêm thức khuya đèn chong sáng,
Lòng chợt buồn tiếc nuối những ngày qua.
Nhớ năm xưa hoa phượng nở mặn mà,
Có đứa trẻ đang rập rình bắt bướm.

Chiều học về, trên đường chuồn bay lượn,
Mon men gần ta nín thở chìa tay,
"Chuồn ơi đừng bay, ta mến thương mày!"
Bỗng chuồn vụt bay, ta ngẩn người luyến tiếc.

Tháng ngày thơ ta vui chơi mài miệt
Quên học hành, quên cả những bữa ăn.
Mẹ rầy la, ta đứng lặng âm thầm,
Khóc thút thít, cơm chẳng thèm ăn nữa.

Lại mắc thói, chiều ăn cơm giở bữa,
Mẹ không cho, ta buồn tủi giận hờn.
Chị em cười: "Ô! Xấu quá bay ơi!
Con trai lớn thế, mà vẫn còn nũng nịu".

Những buổi chiều gió thơm lành mát dịu,
Đồng quê ta thắm đẹp ánh hoàng hôn
Cánh diều bay cao, thoảng thoảng tiếng chuông buồn,
Chim én lướt mây ngàn về chốn ấy.

Rồi tiếng pháo đầu xuân cười vang dậy
Chiều ba mươi, làng xóm rộn ràng vui.
Ta về nhà náo nức hỏi tới lui,
"Tết đến rồi, áo con đâu hở mẹ?"

Sung sướng lắm những ngày xuân thơ bé,
Có lì xì, có áo đẹp mới tinh,
Có bánh chưng, có pháo nổ bên đình
Có tất cả niềm vui thời thơ ấu...

Thôi, ta đã mất đi một quãng đời yêu dấu.
Ngoài trời khuya gió lạnh rít qua thềm...

                                                         TAO CHÂU
                                               "một chiều trông mưa"
                                              Châu Sơn, Banmêthuột

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 44, ra ngày 25-6-1972)


Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>