Vừa lúi húi lau chùi cây quạt đứng, tôi vừa rên ư ử... Nếu con không về chắc mẹ buồn lắm, mái tranh nghèo không người sửa sang, khu vườn thiếu hoa vàng mừng xuân... Đó là tôi đã cào nát óc rồi mới tìm ra được bài nhạc Xuân Này Con Không Về trên, có "me mé" đề cập tới việc dọn dẹp nhà cửa để đón Tết tới, để phù hợp với nội dung bài viết này.
Khi chúng tôi còn nhỏ, khi ba tụi tôi vẫn còn ở nhà, thì mỗi dịp tết tới, ông đều sai xấp nhỏ tụi tôi làm đủ thứ việc "lặt vặt nho nhỏ" quanh nhà để mừng xuân đón tết.
Sau 1975, ba tôi phải vắng nhà hơn cả một thập kỷ, thì má tôi (bây giờ tôi mới nhớ lại) mỗi khi Tết tới, bà tự tay làm hết mọi thứ và chẳng sai bảo gì chúng tôi hết. Đó là chưa kể việc thường ngày, má tôi phải chạy đôn chạy đáo làm đủ thứ việc ngoài đời để kiếm tiền nuôi ba tôi và tụi tôi nữa. Đã vậy mà vẫn chưa yên, nhiều khi má tôi cứ lúi húi dọn dẹp trong khi tôi vẫn cứ thản nhiên nằm ngủ (Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm? Dù tôi có phải là tiểu thơ, công chúa gì đâu!) mà lâu lâu tôi còn thức dậy la má tôi nữa... Cái gì mà ồn ào quá vậy? Mẹ có muốn cho con ngủ hay không? (Vì má tôi tạo ra nhiều tiếng động không được êm tai cho lắm khi dọn dẹp). Má tôi bật cười và nói... Thôi thôi được rồi, mẹ không làm ở đây nữa đâu, mẹ đi ra chỗ khác cho con ngủ vậy!
Lúc đó tôi đã lớn nhưng chưa có khôn, nên đôi khi tôi hay tự hỏi tại sao má tôi lại cứ lau chùi đồ đạc, dọn dẹp nhà cửa làm chi, trong khi ba tôi xa nhà rồi, vì trước đó, tôi để ý thấy má tôi chỉ lúi húi dọn dẹp khi ba tôi quanh quẩn ở bên, vì bà sợ ba tôi chê nhà cửa dơ dáy.
Đến nay tôi mới hiểu được, thì má tôi đã khuất núi rồi, rằng bà làm vì bà yêu căn nhà, mái ấm gia đình của chúng tôi - mồ hôi, nước mắt, công sức từ đời ông bà để lại cho con cháu - nơi in dấu bao kỷ niệm vui cũng như buồn. Ai có đi Hướng Đạo, biết được bài hát cộng đồng Cái Nhà (là nhà của ta. Công khó ông cha lập ra. Cháu con phải gìn giữ lấy muôn năm với nước non nhà...) thì sẽ thấu hiểu được lòng của má tôi lúc bấy giờ.
Giờ đây sau bao cuộc thương hải tang điền, tôi mới tìm thấy niềm vui trong việc dọn dẹp nhà đón tết. Tôi chợt dừng tay khi đang lau chùi cây quạt đứng, vì tôi thấy sao mình đang lau chùi nó một cách trìu mến quá, như thể tôi đang lau mặt cho má tôi những ngày cuối đời của bà vậy. Tôi nhớ má tôi quá. Lại thêm một cái tết nữa không còn nhiều người thân bên cạnh để cùng đón xuân.
Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan.
Trong lúc gần xa pháo nổ ran.
Rũ áo phong sương trên gác trọ.
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.
Ta thấy xuân nồng thắm khắp nơi,
Trên đường rộn rã tiếng đua cười,
Động lòng nhớ bạn xuân năm ấy.
Cùng ngắm xuân về trên khóm mai.
Cát bụi tung trời - Đường vất vả
Còn dài - Nhưng hãy tạm dừng chân,
Tưởng người trong chốn xa xăm ấy
Chẳng biết vui buồn đón gió xuân?
(Giây Phút Chạnh Lòng, Thế Lữ)
Trần Thị Phương Lan
(Bút nhóm Hoa Nắng)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét