Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2021

Con Đường Xuân

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khi tiếng hát đã ru mềm
Áo mùa đông cứng rắn
Búp hoa vàng trên tóc nở xôn xao
Buổi tối lạnh căm vội vẫy tay chào
Con đường hội đã hồng lên ánh nắng
Chim đã quen tiếng hót bình minh
Nghiêng đầu mừng em thêm một tuổi

Mắt có trong xanh
Áo lụa mềm năm mới
Vừa đi qua con đường xuân sớm mai
Chân em vùi trong hoa
Tay đã thơm mùi pháo
Môi hạt dưa ngọt những câu chào
Gọi nhỏ
Hỡi chim quên tiếng hót về rừng!
Một khoảng trời đã xanh
Tiếng chuông ngân vang lên đầu lá
Có thoáng mộng mơ thẹn thùng má đỏ
 
Em hỏi em rằng
Có gì lạ nhỉ?
Và cười nhẹ nhàng
Tà áo như cơn gió
Bay ra ngoài ngõ hẹn hò
Ngõ vàng mơ
Con đường thơm tuổi mới
Có em trên đường Xuân xanh lơ

                            TÔN NỮ QUỲNH TRÂM

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 195, ra ngày 15-2-1973)

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2021

Bài Cho Mẹ

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Buồn lên phố thị chiều xuân
Bàn tay đếm tuổi phong trần tháng năm

Thương về quê Mẹ lạnh căm
Còn mang dấu tích dập bầm chiến tranh

Từ con xa vắng đồng xanh
Đem tên tuổi xuống kinh thành cô đơn

Mùa xuân rồi lại mùa xuân
Một thân gác trọ âm thầm vòng tay

Mộng mơ luyến nụ hoa mai
Ngỡ mình lạc lõng tháng ngày biển khơi

Thì thôi đừng khóc mẹ ơi
Hẹn mùa xuân tới con hồi quê xưa...

                                                VŨ CHINH
                                               (Thi ca Sông Văn)

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa Xuân Bính Ngọ, 1966)

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2021

Lễ Hội Phù Hoa

 

 
 
 
 
 
 
 
Hãy cùng nhau trọn kiếp rong chơi
Líu lo ca hát dưới bầu trời
Dòng đời trôi thu đông xuân hạ
Hãy thảnh thơi vui đùa bạn ơi
 
Mình lượn bay trong cõi phù vân
Và hồn nhiên như hạt bụi trần
Lao xao những vòng quay ngựa gỗ
Nắm tay nhau đi giữa mùa trăng

Lấp lánh ngàn sao khuya chơi vơi
Màn đêm buông lồng lộng gió đồi
Lắng nghe từng hồi chuông gióng giả
Tiệc vãn rồi chúng mình về thôi

                                            Yên Nhiên
 

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2021

Mùa Xuân Đổng Thảo

 

Nối tiếp nhau thật đều đặn, từng cái Tết về. Rộn rã chăng là màu sắc của hoa trái, của bánh mứt, của lá dong và những thanh giang xanh mướt bày trên phố chợ. Tiếng pháo nổ thơm thơm mùi dân tộc đã chìm đi từ lâu không còn những xôn xao chân thật nhất của tôi mỗi lần mùa xuân trở nắng vàng.

Hôm nay hình như mẹ gói bánh chưng. Màu lá xanh xanh gọn gàng trong khuôn gỗ. Màu lá xanh xanh hong ấm hạt nếp tròn... Một xúc động thật nhẹ nhàng làm tôi rưng rưng. Từng cái Tết về mang cho tôi thêm một tuổi. Xa dần những hân hoan con trẻ khi nhận tiền mừng tuổi, màu giấy bạc mới tinh trong chiếc phong bao. Ngây thơ hồn nhiên như cũng theo mây trời về đọng lại ở một phương nào, chờ tới mai sau... Mười sáu tuổi, tôi vừa chạm tay vào thời mới lớn. Cả một vùng trời trước mặt, xa lạ và đón chờ tôi bước chân. Nhưng tôi chỉ thật lặng lẽ ra vào ngôi nhà nhỏ. Tôi chưa muốn như một con chim ra ràng vỗ cánh bay vào đời. Tôi vẫn mong chờ một phép nhiệm mầu nào đưa tôi xa hẳn tuổi thơ. Không có gì để phải ra phố vào những ngày gần Tết sau khi nghỉ học. Bộ mặt rực rỡ của mùa xuân không trọn này tôi đã ngắm mãi trước hôm nghỉ Tết. Những sáng những trưa đi học ngang khu Hòa Bình, ngang những cửa tiệm sáng trưng màu bánh mứt áo quần, giày dép của mùa xuân.

Những cây mai hồng lên dốc chợ, những cây xá lị trắng phau vắng vẻ con đường Tự Đức lên nhà Thờ đã rộ hoa từ khoảng đầu tháng chạp. Chỉ một lần, trong bóng chiều vàng vọt nắng cuối đông, tôi rúng động tâm hồn khi trông những cây mai rực hồng một góc phố. Tôi vẫn mơ một cành mai vàng điểm tô sắc xuân tươi. Nhưng thành phố cao nguyên ngàn đời trầm lặng này khó có thêm một loài hoa tôi ao ước.

Nghỉ ở nhà, đẩy lùi dần lại năm cũ những sắc hoa tươi thắm đó. Đẩy lùi cả khu chợ Tết ồn ào nhộn nhịp, mịt mờ dưới mắt những lư đồng, những bông hoa lạ kiểu và mùi trầm thoang thoảng hương thơm câu khách trên hè phố.

Đợi chờ năm mới, đợi chờ những món bánh mứt mới làm trắng màu đường dưới ánh nắng gắt gay êm ả của một mảnh trời xanh xanh. Cây vạn thọ đã được đặt vào trước cửa chờ hứng sương đêm, và hôm sau, bên bộ bàn ghế cũ, ánh vàng nhòa nhạt đó chắc sẽ làm căn nhà nhỏ ấm áp hơn...

Buổi chiều ba mươi tôi bỗng có ý định ra chợ ngắm nhìn sự lưa thưa vắng vẻ của năm cũ sắp tàn trong câm lặng. Nhưng tôi lại thôi ngay, bởi lẽ tôi đã quá theo cái tập quán của mình: nghỉ ở nhà là không đi đâu hết. Dưới mắt bạn bè, tôi kỳ cục. Dập dìu như thiên hạ là điều tôi tối kỵ - và gia đình cố nhiên sẽ tán thành - Tôi xuống vườn, vạch lá tìm những cánh đổng thảo xinh xinh lấm tấm màu tím. Hoa đổng thảo chỉ thơm một lần, một lần độc nhất rồi thôi. Tôi cũng không nỡ ngắt lấy một chiếc nào. Hãy để cái hương thơm đó tồn tại cho đến ngày hoa héo úa... Những cành măng xanh mướt như đôi cánh chú bọ ngựa hiền lành ôm lấy, vuốt ve lấy những búp hồng mũm mĩm như nụ cười con gái. Màu hồng đỏ sẫm như vắng xa, như vĩnh cửu bên triền sứ trắng của chiếc bình be bé. Đến lúc đó, tôi mới chợt nhớ ra mình quên mua cái găm hoa đã bốn năm nay, từ ngày liên hoan đệ thất.

Ba có vẻ bận bịu trong việc sắp dọn bàn thờ. Đôi mắt ông cụ hiền từ nhìn mấy chị em quấn quít bên mẹ khi bà cụ sắp giỏ cúng đón ông bà. Năm nay ba vui vẻ hơn, vì năm ngoái năm kia, có những chiều ba mươi tết tương đối thanh bình, ba tôi còn phải còng lưng trên chiếc xe đạp già nua như một đời ông cụ cực nhọc, đi sửa nước cho người ta ăn Tết. Và hạt cơm chiều cuối năm đó nuốt khó trôi. Suốt những năm bé nhỏ, không bao giờ tôi thấy một phong pháo Tết. Nhưng ngày ấy còn tiếng pháo để tôi còn biết rộn lên nỗi tủi mừng hồn nhiên con trẻ. Tiếng pháo bình an đó đã xa rời mãi mãi từ ngày tôi mười ba tuổi. Bây giờ là 3 năm. Quãng thời gian không dài nhưng cũng đủ đổi thay tất cả...

Trên nền trời đen tối ấy, thỉnh thoảng có một vài trái hỏa châu lập lòe xa tít tắp. Tôi sẽ còn những cái Tết vô vị này đến khi nào. Hình như tuổi thơ tôi cũng đã giã từ, từ khi xuân về tôi không còn nức nô mừng áo mới.

Tôi ngồi chờ năm hết bên chiếc bàn với lọ hoa buổi chiều. Bàn thờ bày biện sơ sài nhưng thật tôn nghiêm bỗng làm tôi hơi cúi đầu khi mùi trầm tha thiết tan vào hương giao thừa nhạt nhẽo và buốt lạnh hơi sương. Đan hai bàn tay vào nhau, ấp ủ lấy một tuổi mới cho mình. Sáng mai, khi thức dậy chắc tôi đã nhìn ra ngoài vườn vẫn màu đất đó, vẫn cây cỏ đó, và vẫn ánh nắng vắt trong ngàn đời đó, nhưng chắc tôi sẽ thấy mới mẻ hơn, vì tôi vừa sắc phong cho nó là mùa xuân mười sáu...

Ngày mùng một tết được tôi thi vị hóa khi khai bút. Ngày đầu tiên của mùa xuân mười sáu ngất ngây nắng mới của tôi! Mặc dù, hôm nay nắng rất nhạt và vài sợi mưa bay ngang khung trời chỉ làm tôi thêm xót xa. Những tà áo màu phất phới trong buổi sáng đầu năm. Mẹ vẫn than phiền chả ai như tôi, siêng ở nhà đến nỗi Tết cũng không chịu đi đâu. Vì tôi biết đi đâu bây giờ. Không họ hàng để tôi phải viếng thăm. Và dường như, tôi chối từ tất cả những cuộc đi chơi Tết của bạn bè.

Những âm thầm chờ đợi ngày mười sáu tuổi bây giờ đã chuyển đến tiếc thương. Tôi vẫn chưa vui trọn một ngày nào, kể cả những đầu năm kiêng cữ nhất. Buổi tối mùng một, sau khi khai bút tôi còn ngồi lại ở bàn một lúc lâu, nghĩ lại chuyện hôm qua đã xa như trời xưa... Một năm mới này, một tuổi mới này, tôi sẽ đổi thay gì nữa. Tuổi mười lăm đã ngút ngàn xa vắng, nhưng tôi vẫn mong cho tuổi mười sáu nhè nhẹ đến và ở mãi bên tôi. Cho tôi ngỡ như tuổi nhỏ chưa xa là mấy.

Tôi thắp thêm mấy nén nhang cắm vào chiếc bình còn leo lét những đốm đỏ trên bàn thờ. Tôi trở vào nhà trong, gương mặt mấy đứa em say nồng trong giấc ngủ. Tôi cũng đã đánh rơi sự an bình diễm tuyệt đó ở một lối đi nào. Tôi vẫn lo lắng về cuộc đời mình như những lo sợ viển vông. Cái tuổi "cũng nhỏ mà cũng lớn" của tôi chắc là buồn lắm!

Những ngày đầu xuân này đi qua. Hoa bắt đầu tàn, nắng bắt đầu cũ đi trong gió bụi - Không, hôm nay mới mùng hai, mùa xuân cũng chỉ mới he hé nụ thẹn thùng và tôi vẫn tiếp tục thói quen của mình, tình nguyện ở nhà trọn cái Tết này. Tôi ngồi bên bàn khách. Bông hồng đỏ hôm ba mươi tôi hái vẫn thắm một màu nhung thẫm dù đã nở thêm đôi chút. Có một vài cánh mây mỏng bay ngang khung trời mùa xuân, và mưa buông xuống, nhẹ đến nỗi, tôi biết, nếu tôi có đi trong ấy cũng chỉ đủ mát lạnh bàn tay.

Ngày xưa, nắng đầu xuân rất vàng và hương đầu xuân rất dịu. Những xác pháo nằm hững hờ bên bờ giậu nhà ai cũng làm tôi nhỏ lại đôi chút trong phút giây chợt đi ngang, chợt thả hồn về một phương trời xa xôi nào, quê hương miền bắc chưa một lần đặt chân nhưng cách biệt ngàn trùng...

Mưa xuân êm êm rơi. Tôi bước xuống luống bông trước sân tìm hoa đổng thảo. Ngàn đời khiêm nhường và che giấu dưới tàn lá xanh. Màu tím ấy hôm nay hơi là lạ. Như tuổi tôi đã lên mười sáu tự bao giờ. Tôi ngắt một cánh hoa chớm nở, gió bỗng hút lên cao. Tôi nhìn theo, gửi gắm về một thương yêu nào đó tận cuối trời thơ, và tôi muốn lập lại một lần, mùa xuân mười sáu của tôi bắt đầu bằng những cánh mưa bay rất nhẹ...
 

Đàlạt, 23-11-1970            
VŨ NHƯ UYÊN NGUYÊN     

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 172, ra ngày 1-3-1972)
 

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2021

Con Hổ Buồn Rầu

 

Ngày xưa có một con hổ bị nhốt trong một sở thú. Chuồng hổ kiên cố lắm, chung quanh lại có hàng rào bằng sắt. Du khách thường chỉ hổ và bảo các con: "Con trông con hổ dữ không? Nếu con không ngoan ba sẽ bỏ con vào trong đó cho hổ ăn thịt." Lũ trẻ sợ quá khóc ré lên trong khi các ông bố cười xòa. Hổ ta vẫn yên lặng nằm nghe, nhìn người đi qua đi lại, nhưng nhất là nhìn bầu trời xanh ngắt trên cao, nhìn mặt trời, nhìn ban đêm, nhìn trăng và bầu trời đầy sao. Lúc nào hổ cũng mơ màng đến khu rừng xanh quen thuộc, đến giòng sông, đến rừng cỏ rậm, nghĩa là đến những ngày còn tự do. Mắt hổ mở to trông buồn quá.

Một buổi tối, trong khi sở thú vắng tanh, hổ nhìn trăng lên cao dần trên nền trời, có một con chim bay qua gần chuồng. Đó là một con chim nhỏ và là một con chim đầu tiên bay gần chuồng bởi từ xưa tới nay có con chim nào bén mảng đến nơi này đâu. Hổ gọi lớn: "Chim ơi!" Chim muốn bay vút đi, nhưng khi quay lại nhìn thấy đôi mắt hổ buồn quá, chim động lòng trắc ẩn bay vào trong chuồng. Hai con vật nhìn nhau một lúc rồi hổ giơ bàn chân to tướng ra vuốt ve đầu chim. Con chim nhỏ không tỏ vẻ sợ hãi, không bay vút đi như những con chim khác. Nó biết là khi nào người ta buồn rầu như thế người ta không thể tỏ ra độc ác với người khác được. Hổ thở dài: "Chim ơi, nếu ta cũng có thể bé nhỏ như chim và có cánh như chim thì mọi sự đều hay nhỉ? Chim làm thế nào để có thể nhỏ được như thế hả chim?" Chim cúi đầu nói nhỏ: "Hổ ơi! Hổ đừng buồn rầu quá như thế đi. Chim sở dĩ bé nhỏ vì chim chỉ ăn những hạt thóc rất nhỏ trong rừng. Để chim đi tìm cho hổ một ít hột thóc nhỏ nhé, cho hổ ăn và hổ sẽ bé nhỏ như chim vậy".

Chim nhỏ bay đi. Hổ kiên nhẫn đợi đàng sau những chấn song sắt trong chuồng. Chỉ một lát sau chim trở về mang theo ít hột thóc. Hổ ăn thóc và thấy mình như hơi bé đi một chút. Chim ngạc nhiên lắm và bảo hổ: "Hổ xem đó, chim nói có sai đâu". Rồi chim lại bay đi và lại bay về đem theo ít hột thóc. Hổ ăn và quả nhiên thấy mình nhỏ lại thêm chút nữa, Chẳng bao lâu hổ chỉ còn nhỏ bằng chim thôi, và cánh bắt đầu mọc ra. Hổ chui qua chấn song bay ra ngoài. Tự do rồi, tự do rồi. Và từ đó có hai con chim nhỏ lúc nào cũng bay cạnh nhau tung trời rộng rãi bao la, sung sướng lắm.

Sáng hôm sau người gác chuồng hổ ngạc nhiên vô cùng khi thấy chuồng hổ rỗng không, chẳng còn thấy bóng hổ đâu nữa.


NGUYỄN XUÂN HIẾU     

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 28, ra ngày 27-2-1972)

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2021

Mùa Xuân Của Bé

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Xuân mới về theo nắng tháng giêng
Rừng phong xanh lá mắt như thuyền
Xôn xao gió thổi reo ngoài nội
Chùm cúc vàng thơm tuổi bình yên

Năm mới về đem nửa mặt trời
Từng ô cửa nắng mượt sương mai
Chim bay về đậu trong vườn mộng
Chập chờn bông cỏ bướm vàng bay

Năm mới về đem nửa ánh trăng
Trong vườn hoa nở lá vừa xanh
Trái hồng thơm nụ đầy hơi thở
Hồn sáng trong như lá trên cành

Tháng giêng lá mới mấy hàng bông
Dạo chơi mưa bụi đẹp vô cùng
Cây xanh thắm mộng trong mùa nắng
Chiều xuống vàng trên những phấn thông

Tháng hai gió trở lá bên trường
Bé về ươm mộng những mùa hương
Cây bông đầu ngõ vàng rực rỡ
Và đẹp vô cùng: hoa hướng dương

Tháng ba về giữa mấy hàng cây
Mùa hoa gạo nở cánh chim bay
Xa mơ một thoáng trong tầm mắt
Mờ khói sương chiều những đám mây

Bé nhớ mùa Xuân vang tiếng chim
Ủ trong tổ ấm hát bên thềm
Nghe trong bóng lá hồn xanh biếc
Giấc ngủ ngàn năm mãi êm đềm

Bé nhớ mùa xuân bao ánh trăng
Rải trên dòng suối phấn thông vàng
Trong vườn êm ái hừng đông sáng
Mắt bé có sầu chút nắng xanh!

                            NGUYỄN TRƯỜNG ANH

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 120, ra ngày 1-2-1974)

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2021

Tạ Lỗi... Quê Nhà !



 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ngày nào đó ... cho tôi về vườn cũ
Săm soi tìm mấy luống cỏ, vồng hoa ...
Con dế gáy say sưa rồi lại ngủ
Cũng tội tình ... nó vướng nghiệp đàn ca !
 
Có ai biết tôi sụt sùi đứng khóc ?
Đã lớn rồi mà như đứa trẻ thơ
Ngôi nhà nhỏ ngày nào treo phía dốc
Chỉ còn là một khoảng trống chơ vơ ...
 
Chầm chậm nhé ! bước chân tôi khe khẽ ...
Sợ bầy chim thoáng động sẽ bay đi
Quen thuộc quá tiếng xôn xao đàn sẻ
Liếc nhìn tôi không biết nghĩ suy gì ?
 
Có ai biết tôi giật mình thảng thốt ?
Nghe xa xa ai đó gọi tên mình
Là giây phút tâm hồn tôi thấm ngọt ...
Mối thâm tình thôn xóm lại hồi sinh !
 
Bởi nơi đó ... tôi vươn mình lớn dậy
Mãi bon chen theo cuộc sống ... quên về !
Xin tạ lỗi Quê nhà thân thương ấy
Nước mắt nhòa... không biết tỉnh hay mê ?
 
                                                 Trịnh Công Truyền
 

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2021

Bé Xuân Kể Chuyện

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Xuân đây nè, bé Xuân
Năm nay lên mười tuổi
Học lớp bốn trường công
Chơi nhẩy dây rất giỏi.

Mẹ chê Xuân hay nói
Lí lắc cả ngày thôi
Mà cũng lại hay cười
Như là con nắc nẻ!

Xuân biết trông em bé
Nhà Xuân đông lắm cơ
Xuân đứng hàng thứ tư
Trong đàn con bẩy đứa.
 
Anh lớn mười lăm đó
Em út mới lên ba
Út xinh xinh nhất nhà
Việc Xuân là trông nó.
 
 Xuân biết ru em ngủ
Đưa võng, hát à ơi...
Xuân biết dỗ em chơi
Cho em đừng quấy mẹ.

Nhiều khi em đòi bế
Khiến Xuân mỏi ghê người
Nhiều khi em khóc dai
Khiến Xuân bực mình quá.

Nhưng Xuân không đánh nó
Vì bố mẹ dạy câu:
"Trong nhà phải thương nhau
Nhất là khi còn bé..."

TRẦN THỊ TUỆ MAI

(Trích tuần báo Thiếu Nhi Xuân Ất Mão, 1975)


Thứ Năm, 18 tháng 2, 2021

Tết Tháng Giêng



 

 

 

 

 

 

thân mến tặng anh Quyên Di
                                        T.B.N.

Ở Bắc ngày xuân đến thật dài
Làng mình ăn tết đến giêng, hai
Nêu cao pháo đỏ khoe màu thắm
Mở hội vào xuân rộn tiếng cười.

Mồng tám giỗ thầy me ướt mắt
Đem vành khăn trắng đốt bên hiên
Bích Ni nhìn khói bay tàn giấy
Không biết mùa xuân có gió hiền

Mồng chín Bích Ni mừng tết muộn
Me cười: "- Con mẹ chóng ngoan đi,
Năm nay me dạy con vần chữ
Để học thơ xuân chính của thầy!"

Ừ nhỉ! - Rồi Ni học hết vần
Tháng hai cậu Vĩnh ghé về thăm
Nghe Ni đọc hết bài thơ mẹ
Cậu hứa Hè về dạy viết văn

Nhưng đến bây giờ xuân thứ mấy,
Mười hai năm chẵn chóng trôi nhanh.
Mồng tám bây giờ thôi thiếu mẹ
Trong này cậu Vĩnh chẳng vào thăm.

Tháng chạp hoa Đào xinh trổ nụ.
Tháng giêng hoa bưởi rộ sau vườn.
Ở đây ngày tháng đều chi lạ
Nghe đắng môi mềm câu nhớ thương.

Ở Huế đầu xuân gió thật hiền
Như bài thơ nhỏ của anh Quyên.
Bích Ni nghe lạnh đầy trang vở
Viết vội dòng thơ gửi bạn hiền.

                                             Trầm Bích Ni

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 66, ra ngày 1-4-1967)


Thứ Tư, 17 tháng 2, 2021

Những Ngày Tết


 1.- Những ngày cuối năm.

Chỉ còn khoảng hơn một tuần nữa là tết, bé nghe chị Huyền nói thế. Bé nôn ghê, cứ mong ngày chóng qua cho mau đến tết, để bé còn mặc áo mới, đi chơi và được lì xì thật nhiều. Nhưng sao bé càng mong thì thấy càng lâu, bé sốt ruột chạy ra chạy vào, không biết phải hỏi ai. Ba mẹ, anh Hoàng, chị Huyền ai nấy đều bận rộn lo sửa soạn nhà cửa, lo công việc để đón tết. Chỉ có mỗi mình bé, bé chẳng biết làm gì cả, chỉ biết chơi đùa, nghịch phá và ăn là giỏi thôi, mẹ thường nói thế đấy. Ba đang săm soi mấy chậu kiểng trước thềm nhà, cả một công trình của ba để đón tết, và ba rất hãnh diện khi khách đến nhà, hết lời ngợi khen ngắm nghía. Bé nhìn một lúc thấy chán, bỏ vào bếp, mẹ và chị Huyền đang ngồi tỉa đu đủ để làm mứt. Bé mon men đến bên mẹ, chưa kịp nói gì thì chị Huyền đã hỏi:

- Đi đâu thế nhỏ, xuống mè nheo với mẹ để xin tí mứt phải không?

Mẹ tiếp lời:

- Chứ gì nữa, bé lúc nào mà chả nghĩ đến ăn.

Bé phụng phịu:

- Mẹ chọc con hoài!

Nói thế chứ, rồi mẹ cũng cho bé ít mứt gừng cay xé lưỡi. Bé cám ơn mẹ rồi lên nhà. Ba, anh Hoàng đã dọn dẹp xong xuôi, trên bàn thờ lư hương được lau chùi bóng loáng. Bé nhìn quanh, thấy chỗ nào cũng ngăn nắp, sạch sẽ. Anh Hoàng hất hàm hỏi bé:

- Coi được không nhỏ?

Bé giả vờ nhăn mặt:

- Xời, ngó chẳng giống ai, anh Hoàng làm dở quá à!

Anh Hoàng trợn mắt, giơ nắm đấm ra dọa. Bé cười khì. Nhìn lên mấy tờ lịch, bé lẩm bẩm một mình:

- Chỉ còn mấy ngày nữa là tết.

 
2.- Giao thừa.

Bữa cơm chiều kết thúc thật mau lẹ, bé ăn có mỗi một chén, tự nhiên bé thấy no ngang. Ăn xong, bé ra sân ngồi canh nồi bánh chưng với mẹ. Tối nay bé nhất định thức đến giao thừa, chứ như mấy năm trước chưa đến giao thừa là bé đã ngủ khò từ hồi nào. Nồi bánh mẹ nấu từ chiều hôm qua, chắc gần đến giao thừa là chín, mẹ bảo thế. Tiếng nước sôi sùng sục, tiếng củi nổ tí tách nghe thật vui tai. Bé ngước nhìn trời, bầu trời đen như mực, cả một khoảng sân nhà bé rực sáng vì ánh lửa. Thấy lạnh, bé bỏ vào nhà, xem ba sửa soạn nhang đèn bánh mứt để cúng giao thừa. Ba quay sang hỏi bé:

- Thế nào, liệu có thức nổi đến giao thừa không bé?

- Được chứ ba.

Anh Hoàng xen vào:

- Nói thì hay lắm, lát nữa là đón giao thừa trên giường ấy chứ.

- Bé nói thức được mà.

- Thôi không cãi với bé nữa, thức được thì cứ thức đi.

Nói xong anh bỏ vào phòng mất tiêu. Bé ngồi loay hoay một lát thì hai mắt đã ríu lại, bé cố gắng hết sức nhưng không tài nào chống nổi cơn buồn ngủ. Thế là bé gục xuống bàn, và hình như có tiếng ba gọi anh Hoàng bế bé vào giường...

Trong giấc ngủ, rất mơ hồ bé nghe như có tiếng pháo nổ, mùi trầm hương thoang thoảng, tiếng chuông chùa xa xa vọng lại. Chắc là đến giao thừa rồi. đã qua một năm mới. Bé ngủ thật say, giấc ngủ đầy mộng đẹp như những cánh hoa sang mùa xuân.


3.- Mồng một.

Đang ngủ ngon, bé bị ai lay lay, gọi dậy. Giật mình, bé mở choàng mắt, thì ra chị Huyền:

- Thôi dậy đi chứ, sáng bét rồi. Nè, bữa nay là sáng đầu năm, liệu mà giữ nghe, coi chừng rông cả năm đấy.

Chẳng là hôm qua, chị dặn bé phải dậy sớm, không được khóc nhè, không được vòi vĩnh, nhõng nhẽo với mẹ, như thế trong năm mới ngoan được. Bé lật đật xuống nhà thì thấy cả nhà đông đủ rồi.

Tiếng anh Hoàng:

- A! Năm mới sao mà bé dậy trễ thế, coi chừng cả năm...

Chưa dứt lời anh đã bị mẹ la:

- Thôi, chưa gì đã chọc rồi, đầu năm mà khóc nhè là không được đấy. Bé đi rửa mặt rồi đi ăn sáng bé.

Ăn xong, mẹ sửa soạn nhang đèn để đi chùa. Thế nào bé cũng tháp tùng theo. Chị Huyền thay đồ mới cho bé, và cột tóc cho bé bằng hai cái nơ hồng thật dễ thương. Bé cứ ngắm nghía, soi gương mãi. Chị cười:

- Thôi xinh lắm rồi, xuống nhà đi.

Trước tiên bé đến trước ba mẹ, khoanh tay mừng tuổi ba mẹ. Ba xoa đầu bé khen ngoan rồi lì xì cho bé một phong bao đỏ thật mới ; anh Hoàng chị Huyền cũng được lì xì như bé. Anh Hoàng rủ:

- Chút chiều chơi bầu cua không bé?

Bé lắc đầu:

- Anh chơi ăn gian thấy mồ, dụ của bé hết tiền hà.

Lúc đó mẹ gọi tất cả lại phân công cho anh Hoàng, chị Huyền xách đồ đi theo, còn bé thì đi tay không thôi. Chỉ có mỗi mình ba ở nhà để tiếp khách. Đường lên chùa hôm nay sao mà vui thế, người đi đông như nước, bé nắm chặt tay mẹ len lỏi vào đám đông. Vào được bên trong thì bé mệt ứ hơi. Xung quanh ai nấy đều chấp tay, nét mặt nghiêm trang. Bàn thờ Phật khói trầm hương nghi ngút tỏa khắp nơi.. Bé lễ theo mẹ và chấp tay nguyện cầu. Bé ngước lên cao, dáng Phật uy nghi lạ thường.


4.- Mồng hai, mồng ba

Mới sáng sớm nhỏ Kim đã sang nhà bé. Bé với Kim học chung lớp, bé thân với Kim ghê lắm. Kim hẹn bé hôm cuối năm sẽ đến nhà bé, Kim đúng hẹn ghê. Bé ra đón Kim ở cổng, rồi dắt ra phía vườn chơi. Bé lấy mứt, hạt dưa đem ra hai đứa ăn chung. Hai đứa ngồi nói chuyện huyên thuyên. Hôm nay Kim cũng có đồ mới như bé, hai đứa nhìn nhau cười hoài. Chợt Kim hỏi bé:

- Đầu năm mới, Hà có khai bút không?

Bé lắc đầu:

- Không, thế Kim có khai bút không?

Nét mặt Kim trở nên nghiêm trang:

- Có chứ, Kim khai bút bằng bài toán đố cơ, để sau này Kim giỏi toán và cuối năm sẽ thi đậu đệ thất đấy.

- Bé Kim giỏi ghê nhỉ, chứ ai như Hà đâu, mới đầu năm đã lười rồi chả chịu khai bút gì cả.

Bé và Kim giật mình quay lại. Anh Hoàng đứng sau lưng nheo mắt cười trêu bé. Bé chống chế:

- Tại bé không biết, chứ bé đâu có lười.

- Ừ, thì bé không lười, nói gì bé cũng cãi được. Bây giờ hai đứa có muốn đi chơi với anh không? Sửa soạn đi liền nghe.

Không đợi anh hỏi lần thứ hai, bé và Kim đồng ý liền. Anh dắt hai đứa đi chơi lung tung hết, chỗ nào anh cũng đến, mãi đến tối mịt ba anh em mới dắt nhau về. Vui ghê.

Sáng hôm sau Kim lại sang, rủ bé đến chúc tết thầy cô và lại nhà mấy đứa bạn chơi. Đến nhà thầy, bé thấy đông đủ bạn bè. Cả lũ tíu tít chúc tết Thầy cô. Thầy cô xoa đầu từng đứa và trao cho mỗi người một phong bao đỏ. Cả bọn lại lao nhao cám ơn, căn nhà rộn hẳn lên. Tụi bé ở lại nhà thầy chơi bầu cua, đùa giỡn đến trưa mới xin phép ra về. Sau đó lại kéo đến từng nhà lũ bạn bè. Mấy ngày tết thật vui, bé quên hết sách vở bài học, chỉ còn biết đến việc chơi thôi. Bé nghĩ thầm: mau quá chưa gì đã đến mùng ba rồi. Với người lớn thì hết tết nhưng với lũ nhỏ như bé đến khi nào đi học lại mới hết tết cơ.


5.- Mồng bảy

Bé đứng nhìn ba và anh Hoàng hạ cây nêu trước sân nhà, thế là hết tết. Mẹ, chị Huyền thu dọn nhà cửa, mọi việc trở lại bình thường. Trong nhà, cành mai nhỏ vẫn còn chưng trong lọ để trên bàn khách, anh Hoàng nói:

- Kệ, cứ để đó khi nào tàn rồi hãy vứt, để thấy còn có vẻ tết một chút. Gỡ mấy tấm thiệp xuống thôi.

Ba đã đi làm từ hôm mồng bốn. Anh Hoàng, chị Huyền và bé bắt đầu sửa soạn sách vở để ngày mai đi học. Bé thẫn thờ nhìn xác pháo đỏ hồng vương vãi ở góc sân, lẩm bẩm một mình:

- Thế là hết tết rồi...


HOÀI LINH    

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa Tết Ất Mão, 1975)
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>