Tú bước chân sáo, nhảy từng bước vui trên con đường đất bên hàng cây xanh ngắt, con đường dẫn đến nhà Hải bạn thân Tú. Tú vừa nghĩ đến chiếc lồng đèn tàu thủy xinh xinh với những khẩu súng, thằng lính be bé sơn màu sặc sở mà má Tú mua về chiều hôm qua. Thế là tối nay Tú có thể cùng bọn trẻ trong làng đi rước đèn khắp ngả đường. Tú phải đến rủ Hải tối nay cùng đi, nếu thiếu Hải thì buồn lắm. Nhưng thế nào Hải cũng đi mà. Tú nghĩ thế.
Con đường thâu ngắn, ngôi nhà nho nhỏ núp sau bóng cây ổi hiện ra. Nhà của gia đình Hải đó. Tú hăng hái chạy vào. Trước hiên, Hải đang cặm cụi bên những thanh tre vót nhỏ. Tú mon men đến gần lên tiếng:
- Làm lồng đèn hở hải?
Hải nghe tiếng, ngừng tay, thấy bạn nó cười đáp:
- Ừ, làm cho em Hải.
- Thế Hải không có đèn à?
- Không biết nữa, làm đèn cho em hải xong nếu dư tre Hải sẽ làm cho Hải.
Tú nhìn đống tre, chỉ còn vài thanh nhỏ. Nó buồn buồn nói:
- Hải mà không có đèn, tối nay Tú cũng không chơi đèn.
Hải ngưng làm, ngạc nhiên hỏi bạn:
- Sao thế tú?
Tú nắm tay bạn:
- Vì không có Hải, mình Tú chơi đâu vui.
Hải cười buồn nắm chặt tay bạn. Cánh tay của người bạn thân thiết. Hai đứa vẫn thương nhau, dù Tú giàu còn nhà Hải nghèo, lại mồ côi cha, chỉ còn lại mẹ dãi dầu gió sương buôn bán nuôi anh em Hải đi học. Nhà đâu dư dả gì mà Hải được lồng đèn với bánh trung thu.
Lại tiếp tục làm, Hải dán miếng giấy bóng cuối cùng vào thanh tre. Chiếc lồng đèn ngôi sao đã hoàn thành. Hải ngắm một lúc rồi đưa ra khoe bạn:
- Đẹp không Tú?
Tú sờ vào giấy kính rồi khen:
- Ồ đẹp quá. Hải làm đẹp ghê.
Hải cười hãnh diện:
- Thôi để Hải đem đèn đi cất rồi hai đứa mình đi chơi nghen.
Nói rồi Hải cầm đèn chạy ù vào nhà.
Tú, Hải nắm tay nhau len lỏi trong đám người đi mua đồ tết. Hai đứa ngơ ngác đi từ hàng nầy đến hàng khác, chúi mũi vào tủ kính nhìn những cặp bánh dẻo, bánh nướng thơm ngon, nằm gọn trong ngăn tủ. Rồi đứng ngước mắt nhìn hàng lồng đèn đủ kiểu treo trên trần nhà. Những chiếc lồng đèn thật đẹp có cả con bướm, con rồng nữa. Những ước muốn sinh ra thật nhiều trong hai đứa. Riêng Hải tự biết mình không thể nào có được những thứ đó, liền bấm tay kéo Tú trở về. Trời đã chập choạng tối.
*
Ánh lửa lóe lên qua miếng giấy bóng đỏ, ánh sáng trong chiếc lồng đèn tỏa ra thật dịu. Tú đút chiếc bánh trung thu vào túi rồi bước đến nhà Hải. Con đường sáng lên mỗi bước chân Tú vươn tới. Vừa bước vào nhà Hải, Tú bỗng thấy Hải đứng buồn buồn trước cửa, bên cạnh thằng Hòa, em Hải ngồi mặt méo xệch đầm đìa nước mắt. Thấy Tú bước vào với lồng đèn tàu thủy, nó nín khóc mắt thèm muốn chiếc đèn. Tú bước lại hỏi Hải:
- Chuyện gì vậy Hải? Sao buồn thiu vậy, đèn đâu sao không đốt lên?
Hải nói giọng muốn khóc:
- Chiếc lồng đèn Hải mới đưa cho thằng Hòa đi chơi, mới chơi một tí nó đã làm cháy rụi, rồi bây giờ chạy về nhà khóc đòi đèn khác. Hải tìm đâu ra đèn khác.
- Thế Hải không có đèn à?
Hải gật đầu. Tú vừa đưa đèn cho Hòa vừa nói:
- Vậy Tú cũng không chơi. Nè, Hòa cầm lấy, đi chơi đi.
Thằng bé mừng rỡ đón chiếc đèn chạy vụt ra ngoài.
Hải la lớn:
- Ý không được đâu Tú ơi, Hòa ơi.
Tú khoác vai bạn:
- Có gì mà không được. Để cho Hòa chơi đi. Hai đứa mình ngồi đây chơi cũng được, há Hải?
Hải miễn cưỡng gật đầu. Ngồi nơi hàng hiên, hai đứa nhìn ra ngoài ngõ, từng đàn trẻ tay xách đèn đi tung tăng ca hát, vui vẻ. Bao ánh đèn lung linh khắp ngõ. Tú cười nói:
- Vui quá há Hải?
- Ừ.
Chợt Tú quay qua hỏi Hải:
- Nhà Hải có sáp vụn hông Hải?
- Sáp vụn nhà Hải thiếu gì, trên bàn thờ ba Hải nhiều lắm.
- Mình làm đuốc chơi Hải.
Hải nhăn nhó:
- Không được đâu, nhà Hải không có dầu.
Tú vui vẻ nói:
- Cần gì, mình lấy vở cũ cuốn tròn lại nhỏ nước sáp vào là cháy chứ cần gì dầu. Nhà Hải có vở cũ hông đem ra đây mình làm chơi.
Hải nghi ngờ:
- Được hông?
- Được mà.
Hải chạy vào nhà. Lát sau hai cây đuốc bằng giấy và đèn cầy vụn được thắp sáng. Hai ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ, soi rõ hai gương mặt vui mừng. Hải ôm Tú:
- Hay quá Tú ơi! Mình có đèn chơi rồi.
Tú hãnh diện nhìn ánh đèn, cười:
- Mình ngồi đây chơi đi Hải. Đừng đi đâu hết á.
Tú cắm hai cây đuốc xuống đất, lấy bánh ra chia đôi. Hai đứa vừa ăn vừa nhỏ từng giọt sáp làm ngọn lửa bùng lên từng chập. Hai ánh nến theo gió đưa lung linh, ấm áp. Men theo tiếng nhạc nơi chiếc máy thu thanh từ xa vọng lại, Tú vừa nhịp vừa hát:
"Tết Trung thu đốt đèn đi chơi, em đốt đèn đi khắp phố phường... đèn ông sao với đèn cá chép, đèn thiên nga với đèn bươm bướm... Em đốt đèn ngày tết Trung thu... Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh..."
Tú dứt tiếng, hải vỗ tay reo:
- Hay quá, Tú hát hay ghê.
Trời đã khuya, đám trẻ trước ngõ đã lần lượt ra về. Tú, Hải vẫn còn ngồi đó, hai ánh lửa vẫn còn cháy sáng. Gió về đêm thổi nhè nhẹ thật mát. Tú hơ cục nến cuối cùng chảy trên đầu đuốc, ánh lửa cháy mạnh. Hải nhìn đóm lửa thật lâu, đôi má nó đỏ hồng. Tú đứng dậy phủi quần:
- Tú về nghen Hải. Để đuốc đó đi.
Hải với đôi mắt lưu luyến:
- Ừ... Tú về.
Tú quay bước. Ánh sáng soi theo Tú đến cuối đường. Nó quay lại nhìn. Hải đã vô nhà. Hai ánh lửa nghiêng ngả, soi sáng bên nhau. Tú vui vẻ bước những bước chân trên đường vắng. Lòng nó ấm áp lạ lùng.
VĂN ANH
Ban mê thuột
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 162, ra ngày 1-10-1971)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.