Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

CHƯƠNG MỘT_GIỌT SƯƠNG TAN


CHƯƠNG MỘT


- Má ơi! Con không hiểu tại sao má lại ghét anh Vũ nhiều quá. Con thấy hình như việc gì má cũng có thể kiếm cách đánh đập ảnh cho được. Những ngọn roi mây không nương tay của má giáng xuống người anh Vũ, anh ấy chỉ oằn người chịu đau không khóc ra tiếng! Những lần như thế má biết không? Con muốn được má chia phần cho con những ngọn roi ác nghiệt đó. Ba cũng gần giống như má! Ba thờ ơ, ba cau có mỗi lần thấy mặt anh Vũ. Thái độ của ba như thế, một phần nào cũng tại má. Má nói này, nói nọ, má nhằn xé ba đủ điều. Nào anh Vũ trốn học đi chơi; anh Vũ ăn cắp tiền vặt trong nhà; anh Vũ xách giàn thun cùng lũ trẻ mất dạy trong xóm đi bắn ổi, xoài, mận của người ta trồng. Sao má nỡ nào nói oan cho ảnh vậy hở má? Ba, má dành hết tình thương cho con, không chia sớt cho anh Vũ một mảy may nào! Con được gần hết và anh Vũ gần như mất hết. Có chăng với anh là những ganh tị nhỏ nhoi của má. Anh Vũ có phải là anh ruột của con không hở má? Con cứ thắc mắc hoài?!

Tiếng của Trang buồn buồn vang ra bên ngoài. Vũ thoáng nhìn qua cánh cửa có lớp tre song song. Qua một kẽ song, Vũ thấy khuôn mặt em buồn, và đôi mắt đen tròn ươn ướt nước mắt. Tiếng của má nói lớn át tiếng Trang:

- Nó không phải anh của con đâu! Không phải là con đẻ của má, thời làm sao bảo má thương bằng con được?

Tiếng của má Vũ nói như thế với Trang. Vũ chết lặng đứng nhìn trân trân xuống nền gạch. Một lúc, Vũ thẫn thờ trở về chỗ nằm, nhè nhẹ cho lưng xuống giường. Vừa bị một trận đòn phủ đầu, chiếc lưng trần của Vũ nổi lên những lằn gạch tím bầm ngang dọc.

Hôm nay Vũ mới biết rõ mình không phải con của bà Hậu, người mà Vũ hằng kính yêu bao lâu nay.

Chú Duy đi lính xa, lâu lâu về thăm ba. Chú thường dắt Vũ, Trang đi chơi. Chú cho Vũ thật nhiều tiền, và hay hỏi:

- “Má cháu có thường đánh cháu không?”

Nhũng lần như thế, Vũ thường giấu nhẹm chuyện mình bị đòn oan. Vũ tía lia:

- “Má thương hai đứa cháu lắm!”

Chú Duy như hài lòng. Những lần sắp sửa đi xa, chú dẫn Vũ đi ăn uống no nê và dặn:

- “Khi nào má có đánh cháu, chú về thăm nhớ cho chú biết!”

Vũ nằm yên trên giường nghĩ đến chú Duy. Nếu giờ phút này tình cờ về thăm ba, có chú Duy trong nhà, má không bao giờ đánh đòn Vũ, còn tỏ ra thương hơn Trang nữa là đằng khác. Nhưng làm sao chú có thời giờ rảnh để về. Chú bảo chỗ chú ở thật xa, thật hẻo lánh! Chú còn nói làm nghề đánh nhau như chú, khó có những thì giờ rỗi rảnh. Vũ thắc mắc: Nghề đánh nhau là nghề gì? Chú vuốt đầu Vũ, cười: Lớn lên Vũ sẽ biết cái nghề đó! Chú kể sơ qua nghề chú làm, Vũ nghe khoái như được xem một phim ciné.

Hồi nãy má nói, Vũ không phải là con. Tại sao má lại ghét Vũ đến nỗi không nhận Vũ là con? Câu hỏi đập vào đầu Vũ đau hơn những lằn roi ngang dọc trên da thịt.

Mai mốt chú Duy về thăm, Vũ phải hỏi chú mới được.

*

Tiếng bước chân người bên ngoài, Vũ nằm im xoay lưng vào vách nhắm mắt như đang mê ngủ.

Trang, trên tay cầm chén nước muối, bước lại chỗ Vũ nằm, gọi nhỏ:

- Anh Vũ ơi!

Nghe tiếng Trang, Vũ quay lại, ngồi dậy thật khó khăn vì toàn thân ê ẩm. Trang, mặt lo lắng:

- Anh có đau lắm không?

Vũ gượng cười méo xệch:

- Rêm rêm một chút, lát nữa sẽ khỏi ngay.

Trận đòn vừa rồi Vũ bị, nguyên do cũng tại vì Trang hết. Con bé bắt Vũ chở trên chiếc xe đạp chạy xuống con dốc. Chiếc xe ngon trớn, Vũ mải nói chuyện với Trang, không ngờ vấp phải cục đá bằng nắm tay, bánh xe sau tưng lên hất Trang té xuống lề đường. Hai đầu gối của Trang trợt xuống đường đá rướm máu. Vũ hoảng quá, nhảy xuống đỡ em dậy dỗ dành:

- Em về đừng nói gì với má nghen!

Vũ phải đền chỗ xây xát của em bằng năm đồng kẹo kéo. Nhưng rồi không giấu được bà Hậu. Thấy Trang đi cà nhắc, bà lấy làm lo, hỏi, Trang kể tuột ra hết. Nhưng Trang quên kể chuyện Vũ hối lộ năm đồng kẹo kéo thơm ngon của lão chệt bán dạo trên đường.

Bà Hậu nóng lòng, quất những ngọn roi không nương tay xuống người Vũ. Thấy anh cũng chỉ vì mình bị đòn đau, Trang thương anh quá, nhưng không biết làm sao, chỉ đưa mắt nhìn anh bị đòn.

Trang lấy miếng bông gòn thấm vào chén nước muối:

- Anh đưa lưng đây, em xức vào cho đỡ đau!

Kéo chiếc áo lên, Vũ đưa nguyên lưng lằn dọc, lằn ngang cho Trang thấm nước muối lên. Trang thấm nhẹ miếng bông gòn lên những lằn roi. Vũ oằn người chịu rát. Con bé chịu không nổi, nước mắt muốn ứa ra:

- Đau lắm hở anh?

Vũ ậm ừ trong miệng. Trang nhớ lại chuyện khi sáng Vũ chở trên xe té xuống đường. Con bé nhỏ giọng:

- Anh có giận em không?

Vũ xoay người lại nhìn em:

- Làm gì anh phải giận em?

- Tại em anh mới bị đòn như vậy!

Vừa nói, Trang vừa mân mê vết roi trên lưng Vũ. Bàn tay của Trang nhẹ và mát. Vũ cảm thấy những vết roi chìm xuống, không còn nhức nhối nữa. Chợt nhớ đầu gối của em bị xây xát, Vũ hỏi:

- Chân em còn đau hết?

- Hết đau rồi! Nè anh! Em hiểu tại sao má ghét anh. Nhưng em vẫn thương anh, còn thương hơn những ngày trước nữa! Em sẽ nói với ba, em sẽ mét chú Duy! Má ích kỷ, má nhỏ mọn…

Vũ đưa tay bịt miệng con bé lại. Vũ sợ lại phải bị thêm một vài trận đòn nữa vì cái miệng hay nói những gì chứa chất trong bụng của Trang. Dù biết con bé tốt bụng, Vũ không muốn bà Hậu ghét thêm mình.

- Không! Má không như em nói đâu!

Không muốn con bé nhắc đến những chuyện đó nữa, Vũ hỏi sang chuyện khác:

- Trang có thích ăn kẹo kéo của lão chệt bán ở ngoài chợ không?

- Thích!

- Chiều mai anh sẽ chở Trang ra chợ mua kẹo kéo nha!

- Nhưng anh hãy còn đau kia mà?

- Mai anh sẽ lành.

Anh Vũ thương Trang như thế đó! Anh Vũ bị má đánh đòn đến nỗi phải nằm không đi được, thế mà anh Vũ không ghét Trang, không giận Trang về vụ Trang mét anh chở con bé té xe. Rồi một ngày nào đó, anh Vũ biết được anh Vũ không phải là con của má, anh chỉ là một đứa con ghẻ, không có tình thương của người mẹ, anh Vũ sẽ nghĩ sao? Anh Vũ có còn thương Trang như giờ không? Con bé chỉ mới nghĩ đến Vũ không thương con bé nữa, nước mắt con bé đã lưng tròng, nước mắt ngây thơ trong hơn giọt sương sớm đậu trên cành hoa Trang trắng nõn.

Vũ nhìn hai bàn tay con bé đan vào nhau, nước mắt làm nhòa đôi mắt đen hạt huyền, nước mắt chỉ mới đọng trên hai hàng lông mi vảnh lên. Vũ lo sợ đôi mắt em khép lại, giọt nước mắt đọng trên hàng mi sẽ rơi xuống thành hai hàng nhạt nhòa trên đôi má hồng

Trang đứng lên định bước ra. Vũ hỏi:

- Làm sao em khóc?

- Em thương anh…

Cảm động, Vũ không nói được thành tiếng. Trang bước ra đến cửa không quay lại:

- Anh nằm nghỉ cho mau khỏe!

Vũ gượng nhìn em:

- Mai anh sẽ chở em ra chợ mua kẹo kéo của lão chệt; anh sẽ đưa em lên đồi hái những cành hoa trắng mà em thích nha Trang?

- Ừ! Nhưng anh còn phải bắt cho em những con chuồn chuồn có đôi cánh mỏng dính nữa cơ.

Vui vui, Vũ ngả lưng xuống giường, đôi mắt thả ra khung cửa. Đã gần trưa mà nắng chưa lên, sương còn vờn quanh trên những ngọn thông khô thật xa cuối chân đồi.

Những ngày thu chưa qua hết, ngọn thông khô chỉ mới nhú ra một vài đọt xanh nhỏ. Và trên đồi thật nhiều hoa dại, chúng không có tên để gọi như Anh Đào, Pensée… Trang thường tìm những cánh hoa thật lạ đem ép vào giữa hai lần giấy tập. Con bé bắt Vũ phải nghĩ cho được một cái tên thật dễ thương để gọi chúng.

- Đặt tên cho hoa này là gì hở anh?

- Hoa mồ côi, hoa lạc loài, hoa trang…

Những lần như thế, Vũ phải nghĩ cả lố tên để Trang thích tên nào thời chọn. Vũ không nhịn cười được mỗi khi nhìn Trang, đôi mắt thả lỏng trên khoảng trời không nhất định. Vũ tưởng như có một vài đám mây trôi lênh đênh trong mắt em, và bầu trời xanh dịu lặng buồn trong ngày tháng lạnh này. Đôi môi con bé mím lại giả vờ như đang suy nghĩ. Cái gương mặt bà cụ non sao mà thấy ghét! Sao mà dễ thương quá đỗi! Một lúc lâu, con bé như đắc ý được một tên Vũ đặt ra, con bé cười xòa:

- Ừ! Em sẽ đặt cho nó cái tên là hoa mồ côi!

- Sao em lại thích cái tên này?

- Nó nhỏ nhắn, đứng mỗi một mình. Nó không có bạn, không có mẹ. Cái tên này đặt cho nó là đúng nhất hén anh?

Vũ nằm nghĩ lan man về chữ mồ côi mà có lần Vũ đặt tên một loài hoa cho Trang. Vũ không có má! Phải có chú Duy về thăm, nhất định Vũ phải hỏi cho kỳ được má của Vũ ở đâu?

Ngoài trời, một vài ánh nắng ló lên qua màn sương mỏng. Sương bắt đầu tan trên những lá thông nõn màu xanh.

Buổi trưa, ông Hậu đi làm về. Mọi hôm, Vũ vẫn thường đứng xớ rớ, trên gương mặt lộ hẳn nét mừng rỡ, nhưng không dám quấn quít bên ông như Trang. Có lẽ nó sợ ông, vì mỗi lần nó gần bên, ông thường tỏ ra cau có, bực dọc. Trong thâm tâm một người cha, ông thấy đó là một điều không phải. Một đứa nhỏ nuôi cho khôn lớn không phải chỉ có cơm gạo, điều quan trọng là tình thương của cha mẹ, của những người chung quanh. Vũ không có tội gì để ông ghét bỏ, để ông làm bộ mặt khó chịu khi đứa con mừng đón người cha đi làm về. Biết đó là một điều không phải, nhưng ông phải làm như thế để đẹp lòng người vợ kế. Bà thường khó chịu khi thấy ông tỏ ra nuông chìu Vũ.

Bà Hậu hãy còn nấu cơm dưới bếp chưa xong. Thấy Trang ngồi nhìn ông cởi giày, ông hỏi:

- Anh Vũ con đâu rồi?

- Anh ấy nằm ở trong nhà á!

- Nó sao vậy?

- Ảnh đau!

Ông vỗ đầu Trang cười cười:

- Đau sao vậy con?

- Ảnh bị má đánh đau lắm ba ơi! Con phải lấy muối xức cho ảnh đó ba!

Nghe Trang nói Vũ bị đòn đau đến phải lấy muối xức, ông Hậu se thắt cả lòng! Ông thẫn thờ ngồi dựa lưng vào ghế. Khuôn mặt nghiêm nghị hằng ngày và vầng trán với những vết nhăn chạy dọc ngang đã có những giọt mồ hôi lấm tấm. Từ bao lâu nay, ông đã ở trong hoàn cảnh hết sức khó xử: Phận làm cha, làm chồng. Với ông, đã là con đứa nào ông cũng thương hết; không kể đứa này con ruột, hay đứa kia con ghẻ.

Ngồi bên ông, con bé Trang đưa mắt nhìn ông chớp chớp, thỏ thẻ:

- Ba ơi! Con biết rồi, anh Vũ không phải là con của má, anh Vũ là con ba, nhưng với một người mẹ khác. Con thấy má ghét anh Vũ quá! Không thương một chút xíu nào. Ba đừng ghét anh Vũ như má nghe ba!

Ông Hậu giật mình khi nghe Trang nói như thế. Ông đã bao lần dặn vợ, đừng nói ra điều đó với con. Trong đầu óc ngây thơ đó, ông không muốn chúng có một sự chia rẽ con ông, con bà.

Lấy làm thắc mắc, ông vuốt đầu Trang hỏi:

- Ai nói cho con biết vậy hở?

- Má nói cho con nghe!

Ông Hậu thở ra:

- Con có thương anh Vũ không?

- Con thương ảnh. Má đánh anh Vũ mà ảnh không khóc, chỉ mỗi mình con khóc thế cho ảnh thôi!

Nói xong, Trang nhìn ba. Thấy ba lặng lẽ cởi áo, Trang tiếp:

- Sao ba cứ để má đánh anh Vũ hoài vậy?

Ông Hậu không biết trả lời sao cho phải!

Dưới nhà, vợ ông dọn cơm xong xuôi, nói vọng lên:

- Trang ơi!

- Dạ.

- Con thưa ba đi ăn cơm.

Bữa cơm ba người trong gia đình bỗng dưng tẻ nhạt. Bà Hậu thấy chồng mệt mỏi ngồi dán mắt vào trang báo hơn ăn. Nhìn chồng, bà đánh tan sự ngột ngạt giữa buổi ăn:

- Hôm nay trong sở chắc có nhiều việc bù đầu phải hôn mình?

Ông Hậu ngẩng lên:

- Cũng như mọi hôm thôi.

- Tui thấy mình có vẻ mệt?

Lơ đãng, ông Hậu buông tờ báo xuống:

- Thằng Vũ đâu rồi mà không thấy nó?

Không trả lời câu hỏi chồng, bà Hậu nhìn Trang:

- Hồi sáng nó chở con nhỏ này nè, quăng con nhỏ xuống đường thiếu điều muốn chết được. Trang, đưa đầu gối cho ba con coi!

Trang cắm cúi ngồi ăn, làm như không quan tâm đến điều má nói. Trong khi đó, bà Hậu vẫn bô bô tiếp:

- Tui đánh nó, bây giờ thấy ông về nên làm nư không ra ăn cơm chớ gì. Ông chìu nó quá, nên có ông là nó như vậy đó!

Nghe vợ cằn nhằn, ông Hậu không nói gì. Thà ông nín thinh hay hơn là gây ra những trận sóng nhỏ trong gia đình, điều mà ông không bao giờ muốn xảy ra.

Đang ngồi ăn, Trang buông đũa đứng lên. Bước vào chỗ Vũ nằm, con bé đập nhẹ lên vai anh:

- Dậy anh Vũ ơi, ba về rồi!

Con bé gọi thêm một hai tiếng nữa, Vũ vẫn ngủ vùi. Buồn bã, con bé bước ra ngoài ngồi vào chỗ cũ:

- Anh ấy ngủ rồi ba!

Bà Hậu thấy Trang như vậy thì khó chịu:

- Khi nào nó ăn lại không được, mắc mớ gì con phải đi kêu cho mệt.

Thấy không khí bữa ăn bắt đầu nhạt, ông Hậu đứng lên móc thuốc ra hút, nói với Trang:

- Con để phần cho anh con, khỏi phải kêu làm gì cho má con rầy.

Nói xong, ông quay bước lên nhà trên, tránh gương mặt không vui của vợ. Ngồi trầm ngâm một mình ở phòng khách, ông thấy mình cần có một vài phút yên tịnh. Ông Hậu buồn bã mồi thêm thuốc, điếu thuốc cháy đỏ, cuộn lên những làn khói xám mỏng.

__________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG HAI

Giọt Sương Tan



Truyện : NGỌC PHƯƠNG
Loại Hoa Xanh

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

Bọt Bóng Vỡ


Có những con đường đẫm ướt. Những con đường nằm lạc loài trong phố lắng nghe nỗi buồn như cơn mưa tuôn hoài bất tận. Mưa tháng tám não nề. Cả khối không gian chắc cũng đắm mình trong nước. Nước nghiêng nghiêng đổ dài xuống, nước thẳng đứng trút mạnh bạo. Em gọi hoài tên em mà không nghe chi. Gió mùa thu đẩy đưa đám mưa bụi lấm tấm chạy dài trên đường, vướng nhấp nhánh những cây phượng bây giờ trơ khô không lá, loanh quanh khi sà xuống đám cỏ may mướt nước, hoặc thoảng, phả vào em, một cách dịu mát ; cho em nẩy sinh ra ý nghĩ là đang ở trên vùng cao nguyên mù sương. Nhưng rồi mưa tạt quá nhiều, cảm giác dịu mát đi dần vào hư vô và lạnh lẽo bắt đầu xâm nhập vào khoảng thời gian mù mờ này. Chết chưa! Trời sắp tối mà mưa chẳng thấy bớt, thế thì làm sao bây giờ? Nghĩ buồn ghê. Buổi trưa, sắp đi học me bảo mang áo mưa, em bướng bỉnh không chịu nhìn đến áo chứ đừng nói đến mang. Me chắc giận nên nói:

- Con hư đấy, chiều về ướt cả cho xem... đã bảo mà không nghe...

Lúc ấy sao em chẳng sợ me giận mình mà còn làm nũng bá cổ me:

- Me ơi, chiều nay me đừng đi rước nghe me, để con về với tụi bạn.

Me lặng lẽ vuốt tóc em không nói chi.

Bây giờ mới biết: "Cá không ăn muối cá ươn. Con cãi cha mẹ giữa đường mắc mưa". Em lập cập nép sát vào hiên. Ngoài ấy, dãy phố lên đèn, những ngọn đèn mờ ảo chập chờn soi qua từng giọt mưa rơi rơi theo nhịp điệu nhanh nhanh. Cái cặp da bề lưng đã nhẹp nhẹp nước. Tay em sờ vào tóc cũng ẩm lạnh hơi thu. Em không thích đám sương mưa nữa mà chúng cứ quỷ quái ùa vào mặt mũi em gây lên cảm giác lành lạnh làm sao! Hờ... lũ bạn em chúng đã về nhà hết rồi, chắc chắn chúng chẳng nhớ đến con bạn chúng đâu. Phải mà! Khi may mắn người ta chỉ nghĩ đến việc tận tình sống thật với không khí đượm vui chớ lo vẩn vơ chuyện khác làm gì. Như con Liên, con bạn thân nhất của em cũng đành đoạn bỏ em cô đơn ở đây. Nó có áo mưa nên lúc hạt nhỏ hạt to vừa rủ xuống đã vội mặc vào rồi chạy nhanh đi không kịp nghe em gọi lại. Tức ghê đi! Nước mưa hay lệ nhạt nhòa trên mi, âm ấm nhỏ xuống bờ môi tẻ lạnh và như nứt ra. Em thút thít ngóng con đường vắng tanh lách tách tiếng mưa. Và kìa, trước mắt em, trong vũng nước đọng nổi từng bong bóng. Mấy chiếc bóng xoay quanh ý nghĩ em hướng về ngày xưa...

Hồi còn tuổi nhỏ, mỗi lần mưa xuống giọt dài tạo thành những chiếc bong bóng để em vớt lên tay, chưa kịp ngắm rõ thì chúng đã vỡ tan rồi. Một lời nói của me lúc ấy còn phảng phất bên tai em, in như là:

- Con me đừng buồn, con me phải vui lên để cái buồn bị tan vỡ như những chiếc bong bóng mong manh kia...

Em còn nhớ nữa. Nhớ nhiều những buổi trời trưa mát, tung tăng chạy tắm mưa với bạn, vốc nước tung tóe vào nhau, đuổi bắt nhau để lâu lâu trợt ngã bắn nước ầm ầm. Hoặc  xếp giấy thả thuyền trên con sông "thiên tạo" bất đắc dĩ. Thuyền chòng chành, có khi vào nước ăm ắp mà không chìm vì dòng sông cạn đáy quá. Hoặc lúc đã tạnh mưa rồi, em giả bộ ngây thơ gọi mấy con bạn ra gốc cây nhãn chỉ cho chúng xem hoa nhãn vàng tươi như những vì sao đính trên cành lá, rồi bất thình lình rung cây và nhảy ra xa đứng cười nhìn lũ bạn ướt nước mưa còn đọng trên lá, trên thân cây. Và...

Mưa vẫn mưa mãi. Em nghĩ trời phạt mình không nghe lời me đây mà. Nếu quả như vậy, em xin em xin... nhận lỗi của em để trời tạnh mưa, để em trở về ấp hương yêu trong vòng tay me, nghe me ru ngọt ru ngào tiếng hát êm đềm với bài hát, những bài ca dao đậm đà tình thương me và, thương quê hương đất nước. Em khe khẽ gọi me trong niềm hối hận đột nhiên trào đến. Em nhớ về me, giờ này chắc đang mỏi mắt chờ em. Dáng me gầy gầy thế này, tóc me dài dài như cành phượng rủ xuống đấy. Me hay tựa bên hiên để hong tóc cho khô sau khi gội. Nắng chiều nhẹ nhàng, lướt thướt trên màu đen của tóc me hong tóc buổi chiều vì me vẫn bảo em buổi trưa nắng gay lắm và tay em vuốt ve những sợi tóc mềm thật là mềm. Trong những khi hong tóc ấy, me còn kể em nghe những chuyện em thích là thích, những chuyện lúc vào trường em diễn tả cho chúng bạn nghe, chúng vẫn khen em thuộc, em biết nhiều chuyện quá. Em biết me em còn trẻ lắm. Me đẹp giống như cô tiên trên trời tuy me không thướt tha quá đỗi. Me lại có giọng nói thật êm, dìu dịu và ngọt ngào nữa. Trời ơi! Em ngờ me còn giận em, me sẽ không hôn lên môi lên mắt như thường lệ nữa. Em mong mưa bớt lại đi ; em xin mây đừng sa lầy ở đây nữa. Em van gió hãy đưa mây viễn du những miền xa để không còn mưa, để bong bóng vỡ tan hết như cơn giận của me cũng không còn.

Mà, tất cả vẫn lạnh lẽo nhạt màu sáng ngoài kia. Làm sao bây giờ hở? Có ai hiểu dùm em trong phút độc thoại này đây. À! Hay là mình chạy về nhà mặc cho mưa? Chết!... ướt hết áo thôi, chờ chi nữa? Trời tối rồi. Em mím môi. Thôi đành chịu ướt vậy, bớt mưa chút rồi đó. Mình chạy, giã biệt mái hiên buồn ướt này, giã từ vũng nước đọng bọt bóng mây.

Em chạy chầm chậm ven đường. Mưa đuổi theo em, áo quần và phần tóc đã ướt. Lạnh quá! Chiếc cặp em ôm sát vào trước ngực, em không muốn ướt tập, không muốn nhòe màu mực tím, và cũng không muốn tập Tuổi Hoa vừa mua bị thấm nước. Vừa run rẩy, em vừa đưa tay gạt bớt nước trên mặt và vén làn tóc sũng nước lòa xòa một cách khó chịu trên mắt em. Đường trơn rồi đến đường lồi lõm đầy bùn đỏ. Còn một khoảng nữa là đến nhà. Một cơn gió lạnh buốt lật tung lên tà áo em, lồng lộng vào làn da tái. Nhà em kia rồi, đèn đã thấy trước mắt tuy ánh sáng bị giậu rào khuất bớt. Em nhảy nhanh lên bậc cửa, suýt té. Nỗi nao nao và cảm giác ấm cúng đùn lên thật mau trong em. Em thấy bớt lạnh lúc chạm phải tia nhìn của me. Me đem nụ cười đặt lên môi hồng để nhìn khuôn mặt nước còn rỉ giọt của em. Và me nói mà em nghe như là tiếng thủy tinh chạm vào nhau. Me trách yêu:

- Cho đáng cái con bé không chịu nghe lời me. Xem kìa quần áo của cô thật đẹp đấy!

Em chạy lại gương và trông thấy ở đó nét mặt mình thật ngượng, bộ quần áo lốm đốm từng cánh hoa bùn. Nước làm đỏ ối cả một nửa vạt áo. Một khuôn mặt hiền và một khuôn mặt ảm đạm hiển hiện trong gương. Giọng me rót vào tai:

- Thôi con đi thay đồ nhanh lên. Kẻo bị cảm thì khổ!

Không nhìn vào gương nữa, em xoay người ngước mắt nhìn me. Giây phút này, thời gian như chậm đi hẳn. Me yêu ơi, em kêu lên như thế và ôm chầm bàn tay me. Tay em bớt giá lạnh. Tình yêu thương đậm đà từ ngõ tim me qua tay em, cho em rạt rào đón nhận. Từ đây, phải, từ đây em sẽ nhìn mãi màu mắt me, màu ấm áp có mãnh lực không cho em cãi lời me.

Me dìu em ra sau nhà. Mưa vẫn lang thang bay hoài trong vùng trời mây mù xám. Em nhìn vũng nước ngâm lạnh bụi cỏ xanh. Ở đó, bong bóng nổi hoài và vỡ cũng mau. Me nhìn em cười nhè nhẹ. Trong phút vu vơ, em nghe tiếng nói thoảng nhẹ tựa hơi mưa bên tai em, và hình như cả me nữa:

- Bọt bóng vỡ rồi!...


VĂN         
(mùa mưa ngâu)


(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 118, ra ngày 15-11-1969)

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

Trốn Mưa Chiều













Đường cát trắng em về chân in vết
Tóc hững hờ buông xõa chấm ngang vai
Bước em đi như cố nuốt đường dài
Gió thổi mạnh, tay cầm vành nón lá

Em bước nhanh như khi còn xa lạ
Gió lại về tóc em rối như tơ
Hai bên đường dương liễu gió phất phơ
Nhà thờ nhỏ tháp chuông sầu tê tái

Em bước nhanh không thèm quay mặt lại
Dầu có người tựa cửa sổ nhìn em
Em chạy thi với bóng tối màn đêm?
Hay em sợ trễ tàu về tiên giới?

Không…, em chỉ sợ mưa chiều lầy lội
Sợ áo dài trinh trắng vướng bùn nhơ
Sợ mưa len vào khóe mắt nai tơ
Thành lệ sầu nhuộm niềm vui tuổi trẻ

Trên cát trắng bước chân em nhè nhẹ
Sợ nỗi buồn sớm len lỏi vào tim
Sợ trời mưa đường cát sẽ im lìm
Sợ ướt vở, sợ mực lem giấy trắng

Nhìn lên trời mây mù trôi yên lặng
Như vô tình trêu chọc bước chân em
Em bước nhanh, những chiếc lá êm đềm
Bay lơ lửng rồi đậu trên cát trắng

Đường về nhà chiều nay sao vắng lặng
Sao bỗng dài hơn mọi bữa em đi
Trên cành cây tiếng gió thổi vu vi
Thành khúc nhạc muôn âm thanh mờ ảo

Cố bước nhanh kẻo mưa về ướt áo
Kẻo tóc huyền vương vấn bụi chiều mưa
Kẻo gió bay chiếc nón Huế lá thưa
Kẻo gò má mưa trôi thành suối lệ…

                                              Thiện Mỹ Giang

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 15, ra ngày 5-12-1971)

Bìa của Vi Vi : Ươm mơ

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

Tuổi Mới Lớn


LÀM QUEN

Thân ái chào người bạn mới lớn và xin ngỏ lời làm quen với bạn.

Chắc là bạn vừa cau mày và cho rằng tôi làm quen bằng một câu mở đầu quá sức vụng về : bạn không thích người khác gọi bạn là "mới lớn". Mới lớn là cái quái gì? Nghe nó sao sao ấy, nó có vẻ chê bạn còn nhỏ. Bị trách thì đành chịu vậy, tôi ít được cái khéo léo trong cách nói chuyện, chỉ mong một điều : dù trách thì trách, bạn đừng nỡ quay ngoắt đi, không thèm chơi với.

Tôi không biết còn làm cho bạn khó chịu như thế nào nữa : lát đây, trong khi nói chuyện, có thể bạn thấy tôi như có tính tò mò xoi mói đến những cái gì mà bạn tự cho là riêng của bạn. Nếu quả có thấy thế, xin bạn cũng vui lòng hiểu cho rằng, làm như vậy tôi không hề có hậu ý hay "ác ý" chi hết, tôi chỉ muốn chúng ta gặp nhau, quen nhau và nói chuyện với nhau một cách cởi mở, thành thực về những câu chuyện của bạn, thế thôi.

Bởi vậy, dù có vụng về thực, nhưng với "lòng thành", một lần nữa tôi mong bạn vui lòng nhận lời làm quen với nụ cười, dĩ nhiên một nụ cười thật xinh tươi, vì đó là nụ cười của tuổi mới lớn.


THAY ĐỔI

Tôi bắt đầu để lộ cái tính bạn cho là xoi mói đây, với một câu xác định "chắc chắn như đinh đóng cột": bạn không còn hoàn toàn sung sướng và vô tư lự nữa.

Ngày hôm qua, bạn chỉ là một đứa trẻ con không hơn không kém. Trẻ con thì chỉ biết ăn ngủ, chơi đùa. Trẻ con khóc, cười một cách rất tự nhiên và... thành thạo ; vui, mừng thì toét miệng ra cười đến hở cả mười cái răng ; còn như tức giận hay buồn bã thì giậm chân thình thịch, cố hết sức gào khóc thật to, càng to càng tốt. Trẻ con mà... nhưng rồi ngày tháng cứ trôi đi vèo vèo, để rồi...

Hôm nay, bạn ngập ngừng trước một thế giới mới, một thế giới chứa đầy những tình cảm, những mơ màng, những tâm tư, khát vọng. Cái thế giới sáng sủa, huy hoàng mà cũng đầy bí mật của người lớn mà bạn đang bỡ ngỡ đứng bên ngoài cửa, chân thấy rộn rã chỉ muốn bước nhanh vào... xem thử.

Và bạn bắt đầu thay đổi, hay nói khác đi là phát triển, từ thể xác đến tinh thần : Về thể xác, bạn thấy mình như mọc thêm chân, người lớn gọi "lớn như thổi" là thế đấy, bộ quần áo mới may có một tháng mà bây giờ mặc vào đã thấy ngắn cũn cỡn. Đã cao lên, mà hình như lại to ra nữa, khiến cho nhiều khi bạn thấy ngượng nghịu, khó chịu làm sao ấy, lúc nào bạn cũng cảm thấy như chật chội, gò bó trong bộ quần áo chỉ muốn tuột chỉ. Giọng nói bây giờ thì nghe nó ồ ồ hay rè rè, nhiều lúc cao hứng bạn muốn cất giọng oanh vàng hát một bản tình ca thì nghe nó lại không giống ai. Đã thế, lại có những cái của trước kia không có, nay bạn lại có, thí dụ như râu (nếu bạn là một chàng húi cua), ừ, có mấy cái râu thì cũng vui đấy, soi gương thấy mình người lớn ra, nhưng nhiều lúc thấy nó cũng có vẻ tức cười. Đại để đó là một thí dụ, những của thêm vào đó, bạn là húi cua cũng có mà kẹp tóc cũng có, bạn biết cả rồi đấy, chẳng cần tôi phải nói ra.

Còn tinh thần, cái phạm vi này mới thay đổi lớn chứ!

Đầu tiên là cái chuyện tự nhiên bạn thấy mình đâm ra rụt rè, nhút nhát. Chẳng hiểu thế nào mà bây giờ ra phố một mình, bạn thấy sao ấy, thứ nhất, nếu bạn lại là một vị kẹp tóc. Cứ thử tưởng tượng lại một lần bạn qua đường lúc đèn xanh bật sáng xem! Bạn đi qua trước mặt năm sáu anh chàng ngự trên xe gắn máy, mắt ngó bạn như đèn pha, đố bạn làm sao tránh khỏi luống cuống đôi chân đấy?

Coi thế chứ lắm lúc bạn thấy hăng hái ra dáng, tâm hồn bạn như được gắn thêm động cơ, nó nổ máy ào ào làm bạn bứt rứt muốn phải làm ngay một cái gì. Cái trạng thái hăng hái này khiến nhiều lúc bỗng dưng bỗng làm bạn muốn hét một tiếng thật to hay đưa tay thụi nhẹ đứa em mấy phát, tuy gọi là nhẹ nhưng cũng đủ làm cho nó khóc ré lên. Hay nếu không thì bạn cũng đấm vào tường, đá vào ghế, bàn cho nó... hả. Chẳng biết là hả cái gì nữa.

Ấy vậy mà có khi bạn lại "sầu mộng" mới chết chứ. Này, đừng chối nhé, dù bạn là húi cua đi nữa, bạn cũng vẫn có lúc sầu mộng như thường. Ơ hơ...

"Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu tại sao tôi buồn"

Buồn vậy thôi, chứ hỏi tại sao buồn thì không biết. Đó là thứ buồn vu vơ, một kiểu buồn "dành riêng" của tuổi mới lớn.

Trong khi đó thì trí não của bạn bắt đầu bừng tỉnh, bạn đâm ra ham suy nghĩ, thích tìm hiểu, ưa phê bình. Thế rồi bạn cảm thấy ý chí phát triển mạnh, bạn muốn được sống tự lập, không dễ dàng nghe theo ý kiến người khác như ngày xưa.

Và... một lúc nào đó, bạn thấy mình như bị gò bó trong khuôn khổ gia đình! Bạn muốn mở rộng tầm sinh hoạt của mình, muốn phải có những người bạn cùng trang lứa. Sau đó thì... bạn bè cũng chưa đủ! Bạn bắt đầu để ý đến những người khác phái, cái "thế giới" ở ngay bên bạn, nhưng đầy xa lạ và hấp dẫn. Để rồi sẽ có lúc bạn tự thú nhận : mình bắt đầu YÊU!

Xin được chia vui với bạn, người bạn đôi tám đáng mến. Những thay đổi thể xác và tinh thần ấy bảo cho bạn và những người xung quanh biết: bạn mới lớn, bắt đầu lớn, đang lớn.


NGÃ BA ĐƯỜNG

Ở tuổi này đây, bạn như đứng trước một ngã ba đường và chính bạn sẽ phải chọn một ngã rẽ cho mình.

Ngã ba đường, bởi vì:

Hoặc bạn sẽ trở nên người cao thượng, trong sạch, hăng say ; một công dân tốt, góp phần hữu ích xây dựng quốc gia, xã hội mến yêu ; một người bạn đường sẵn lòng chia sẻ đau buồn vui sướng và khuyến khích người bạn trăm năm sau này của mình...

Hoặc là bạn sẽ là một con người thấp hèn, xấu xa, nhát nhúa, một người chỉ biết ăn bám và phá hoại quốc gia xã hội ; một người trở thành gánh nặng và sự bực mình, là nguyên nhân gây ra những đau khổ cho người bạn trăm năm của mình...

Cha mẹ bạn, thầy dạy, những bậc huynh trưởng và tất cả những ai lưu tâm đến thanh thiếu niên đang say mê chiêm ngắm bạn, nguồn hy vọng tràn trề của họ, nhưng đồng thời họ cũng lo lắng và tự hỏi: không biết bạn sẽ sử dụng năng lực của mình ra sao, và bạn muốn trở thành con người thế nào trong tương lai? Họ có thể hướng dẫn bạn, giúp đỡ bạn, nhưng không thể thay thế bạn. Chính bạn sẽ chịu trách nhiệm về con người của mình. hãy suy nghĩ và quyết định: bạn chọn ngã rẽ nào!

Xin cầu chúc và ước mong quyết định của bạn sẽ đáp ứng lòng hy vọng của những bậc hằng yêu mến và lo lắng cho bạn. Bạn thân mến, bạn sẽ trở thành một đóa hướng dương tươi nở và luôn luôn quay về phía mặt trời.


BẠN VÀ HỌ

Có lẽ đây mới là điều quan trọng đối với bạn.

Họ là ai?

Là những cô thiếu nữ thướt tha, dịu dàng và tươi trẻ, giống như những con chim xanh ríu rít, nếu bạn là một cậu húi cua.

Là những cậu thiếu niên vui vẻ, hoạt bát, rắn rỏi, như những cành cây xanh tốt đầy sinh lực, nếu bạn là một cô kẹp tóc.

Họ sống nhởn nhơ, đi lại, vui đùa xung quanh bạn, ngay bên cạnh bạn. Cái tập thể sống động ấy không thể không làm bạn chú ý và muốn tìm hiểu.

Vấn đề là ở chỗ trước kia bạn chả hề coi họ ra kí lô nào cả, dưới mắt bạn, họ cũng chỉ như củ khoai hay cục đất. Ngược lại, có lẽ đối với bạn, họ cũng có thái độ như vậy. Chết nỗi, bây giờ lớn rồi, thì dù ưa hay không ưa, bạn cũng không thể xem họ như khoai, như đất được nữa. Dù sao, họ cũng trở thành một trong những mối bận tâm của bạn. Đã đến lúc mà gặp nhau, hai bên biết ghé mắt nhìn nhau, mắt long lanh, mặt đỏ bừng, tim đập mất trật tự, tay chân luống cuống thì... kể ra họ cũng có "kí lô" đấy chứ.

Vậy thì không thể phủ nhận họ được, mà có lẽ bạn cũng không muốn phủ nhận họ chút nào. Do đó chúng ta phải giải quyết vấn đề là: bạn đối xử với họ ra sao?

Thiết tưởng thái độ bạn nên có là hãy tôn trọng họ. Cứ tưởng tượng rằng những người thân: mẹ, chị (hay cha, anh) của bạn trước kia cũng giống như họ. Bạn đâu muốn người khác khinh rẻ người thân của mình, thì chính bạn, bạn chớ khinh rẻ họ, vì họ là người thân của những người khác.

Trong một lớp học hỗn hợp, hay xảy ra chuyện này: là các cô và các cậu như chia thành hai phe đối nghịch, chỉ tìm dịp "hạ" nhau. Và phe con gái gọi phe kia là "mấy thằng con trai" ; phe con trai đáp lễ lại, kêu phe "địch" là "mấy đứa con gái". Tại sao không gọi nhau là anh hay là chị được nhỉ! Có gì đáng ngượng ngùng trong cách xưng hô như thế đâu? Chắc chắn không phải là ghét nhau đâu, nhưng sự tôn trọng chưa được áp dụng đúng mức.

Nhất là những vị con trai! Để tỏ ra mình là một người phong nhã, lịch sự, hào hiệp, bạn phải luôn luôn chứng tỏ "tác phong" ấy bằng hành động đối với họ: đừng nịnh bợ làm chi cho hèn người, nhưng hãy tỏ ra mình luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ, bênh vực. Điều quan trọng nhất là đừng bao giờ coi họ như một trò chơi của mình, đó là một trò chơi hết sức ích kỷ và độc ác, mà hậu quả là chính người chơi nó sẽ phải chịu nhiều thiệt hại.

Tuy vậy, tôn trọng cũng dạy chúng ta phải tránh sự quá thân mật đến độ trở nên sàm sỡ. Chính những cử chỉ đó làm cho họ mất lòng kính trọng bạn, một điều rất đáng tiếc.

Trong lớp, gọi nhau là "mấy thằng con trai" hay "mấy đứa con gái" ra vẻ ta đây ghét lắm, xê ra chỗ khác chơi cho khuất mắt. Nhưng thôi bây giờ còn có một mình, bạn cứ tự thú đi: có phải nhiều lúc "mấy thằng" hay "mấy đứa" ấy cũng ám ảnh bạn không ít? Nói thật, họ có những nét hấp dẫn và một sức lôi cuốn đặc biệt, mà bạn không thể tìm thấy ở những người bạn cùng phái. Ý nghĩ này nhiều lần khiến bạn xấu hổ và e ngại, cho là mình "hư thân mất nết". Không có đâu! Nếu thấy "họ" hấp dẫn, bạn cứ tin rằng mình là người rất quân bình và đang phát triển điều hòa. Gặp một người trong bọn họ có một vài nét nào đó khiến bạn ưa thích, bạn có thể nhìn ngắm họ với một đôi mắt trong sáng, không việc gì phải sợ quay mặt đi vì cho rằng cứ nhìn như vậy đã là một sự tội. Miễn là bạn đừng "chiếu tướng" người ta với đôi mắt lom lom như hai cái đèn pha.

Tóm lại, bạn cứ việc tiếp xúc với họ một cách tự nhiên, vui vẻ và luôn luôn lấy sự tôn trọng làm đầu.


YÊU!

Nghe chữ này, bạn giật bắn người lên vì tháy nó "khủng khiếp" quá, hoặc là bạn mỉm cười bình tĩnh, coi như không có gì xảy ra, vì bạn đã yêu rồi.

Chưa biết thái độ của bạn ra sao, nhưng cứ biết rằng sẽ có một lúc bạn tìm thấy một người trong bọn họ, một người đặc biệt nhất, có thể làm cho tim bạn đập loạn xạ lên và mặt bạn đỏ bừng mỗi khi gặp người ấy. Bạn có cảm tình với người ấy một cách rõ rệt và lúc đó bạn nghĩ: mình đã yêu mất rồi!

Thực ra yêu nó không giản dị như vậy đâu! Không phải bạn biết sửa cái cầu chì, cái bóng điện trong nhà là bạn đã trở thành một ông kỹ sư điện. Cũng thế, khi bạn thấy quyến luyến một người nào đó, không phải là bạn đã yêu đâu. Lòng quyến luyến đó chưa phải là yêu, nhưng nó là điều kiện, là mầm mống tiềm ẩn trong con người bạn, để sau này bạn có đủ khả năng đón nhận một tình yêu chân chính.

Tình yêu chân chính đem đến cho ta nhiều vui sướng, đồng thời cũng đem lại nhiều nghĩa vụ: Đóng trọn vẹn vai trò một người cha hay một người mẹ, có đủ sức bảo vệ một gia đình v.v... Tuổi bạn còn là tuổi học hành, tức là thu nhận kiến thức chứ chưa phải là lúc đem khả năng ra thi thố với khó khăn của đời sống.

Bởi thế, bạn hãy bảo toàn cái vốn liếng tình yêu của bạn để đợi ngày đem ra sử dụng. Người ta bảo khả năng thương yêu của bạn như một số vốn ; hãy đem số vốn ấy gửi ngân hàng, nó sẽ sinh sản lợi tức đều đều. Đến một lúc nào đó, thấy đã đầy đủ, bạn đem số vốn ấy để tìm cho mình một tình yêu thật đẹp  và đầy ý nghĩa. Ngược lại, nếu bạn đem số vốn của mình đổi ra tiền lẻ, mỗi ngày xài một món, thì chỉ một thời gian sau, lúc bạn cần đến số vốn để thực hiện dự tính của mình, bạn chỉ còn hai bàn tay trắng.

Thưa bạn, bạn chưa khôn ngoan để chọn cách dùng số vốn thương yêu của mình theo lối nào.

Người ta, mỗi khi nói đến tình yêu là nghĩ đến sự nồng cháy. Đã vậy thì không gì thích hợp hơn là ví tình yêu với một hòn than. Tình yêu của bạn cũng là một hòn than, nhưng nó chưa nóng đủ, nếu đem ra dùng ngay bây giờ, nó chưa đốt cháy được cái chi hết, mà có thể còn tắt ngúm. Sao bạn không chịu khó để hòn than đó trong lò, đợi cho nó hoàn toàn nóng đỏ, lúc ấy hãy đem ra dùng? Bạn thân yêu, với một tâm hồn cao thượng và quả cảm, bạn có đủ can đảm ấp ủ tình yêu đang bừng cháy của bạn như người ta gìn giữ trong lò một hòn than cũng đang bừng cháy nhưng chưa hoàn toàn nóng đỏ không?

Can đảm thật, khi mình có cảm tình đậm đà với một người, mà người ấy xem ra cũng có thiện cảm với mình, vậy mà phải giữ để không vội vàng "giãi bày tâm sự". Bạn có sợ kẻ khác đến chiếm mất "người trong mộng' của mình không? nếu quả người ấy, trong tuổi này, lại dễ dàng nghe lời yêu đương trẻ con và non nớt của kẻ kia, thì người ấy cần phải được bạn đặt ra "ngoài mộng". Phần bạn, bạn hãy cứ bình tĩnh trau dồi khả năng yêu thương của mình cho đến lúc nó trọn vẹn.

Tuy vậy, không phải như vậy là bạn trốn biệt, không dám gặp người ấy! Bạn cứ gặp chứ, và tự nhiên, vui vẻ bạn bàn hỏi, trao đổi ý kiến với họ về việc học hành, bề đời sống, về giải trí... trong khung cảnh gia đình và học đường.


VIỆC CẦN THIẾT NGAY BÂY GIỜ.

Để sửa soạn cho một tương lai tươi sáng, với một tình yêu chân chính và đẹp đẽ, ngay bây giờ bạn cần phải xây dựng một thứ tình cảm vô vị lợi bằng cách yêu thương thật sự những người thân của bạn: cha mẹ, thầy dạy, anh chị em, bạn bè và những người xung quanh. Tình yêu chân chính luôn mang đặc tính vô vị lợi, và để có tình yêu đó, bạn phải thực tập trong giai đoạn mới lớn này. Một điều đáng để ý: bạn càng dễ rung động trước cảnh khổ của người khác (rung động chứ không phải thương hại), bạn càng dễ có một tình yêu chân chính sau này.

Bạn cũng nãy trau dồi bản thân, để có một sức khỏe dồi dào, một khả năng tri thức đầy  đủ, một tâm hồn cao thượng, hăng say, vui tươi, ngay thẳng, trong sạch. Có như vậy, bạn mới xứng đáng với người bạn đường mai sau của bạn.

Và, bạn nên tìm người hướng dẫn cho mình, có thể đó là cha hay mẹ bạn, một thầy giáo hay một cô giáo, một ông anh hay một bà chị. Nghĩa là một người mà bạn có thể bày tỏ những ý nghĩ, những khó khăn gặp phải và tìm được ở họ những lời chỉ bảo, hướng dẫn.

Bạn,

Xin hãy vui vẻ nhận lấy hai chữ "mới lớn" và hãy sống làm sao để tuổi mới lớn của bạn thật tươi đẹp. Một tương lai xán lạn, một tình yêu tươi đẹp và quốc gia, xã hội đang chờ đợi bạn. bạn xứng đáng đón nhận tương lai và tình yêu ấy, cũng như bạn đầy đủ khả năng phục vụ quốc gia, xã hội. hãy thẳng tiến, trong niềm tin vững chắc, với tình cảm nồng nàn và một lý tưởng tuyệt vời.


QUYÊN DI   


(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 8, ra ngày 20-8-1971)

Bìa của Vi Vi : Mới lớn


Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

Nụ Tầm Xuân



Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc

Huế, ngày… tháng 9 năm 1971

Chị Dã Nhiên của em,

Thật là bất ngờ và vui mừng quá khi em mở hộp quà của chị tặng em – Trời ơi, em reo lên và lặng cả người – Rất may là khi đó cả nhà đi vắng, chẳng còn ai, chứ giá như… chắc em thẹn đến chết vì những hành động trẻ con của mình. Dầu sao em cũng đã lớn rồi phải không chị – Cô Tú đờ mi chớ ít sao. Ấy thế mà thỉnh thoảng, em cứ quên quên và lặp lại những cử chỉ mà em chủ tâm muốn bỏ, muốn đứng đắn một chút. À quên mất, phải cảm ơn chị đã chứ. Đây em Nhũ Vân, thành thật và vui mừng cảm ơn chị Dã Nhiên kèm theo lòng tri ân nồng nhiệt.

Tập album đẹp quá chị ơi. Em nhớ năm ngoái cứ nhẩn nha theo xin chị hoài. Đã không cho lại còn nạt nộ em, chị làm em vừa giận nhưng cũng vừa ao ước vô cùng. Bây giờ, cảm ơn chị một lần nữa. Em sờ tay lên làn giấy cứng mịn – Vuốt lên lần kim thêu thùa trên mặt bìa đỏ. Ngắm nghía mãi những cánh hoa pensée tím ngan ngát – Rồi lại cảm ơn chị.

Đố chị biết em sẽ làm gì với tập album chị cho em không? Ngày mai, ba má cho phép em đi Thuận An 3 ngày với con bác Hằng và vợ chồng chú Hải. Em sẽ dành những tấm hình đẹp nhất để khai mạc tập album. Chị bằng lòng không?

Em chả có gì để viết cho chị – Hẳn sau chuyến đi Thuận An tắm biển, em sẽ tìm được nhiều điều để thuật lại cho chị nghe.

Chị Dã Nhiên à, sao mấy hôm nay em đâm ra lười biếng chi lạ. Trước kia thì thì giờ đối với em là vàng ngọc, chả có phút giây nào rảnh rỗi, em chỉ mong thời gian kéo dài ra để em đủ thì giờ ôn bài. Ấy mà bây giờ, thời gian vô vị chi lạ. Hết đi ra rồi đi vào. Cầm đến quyển sách lật độ vài trang, bỏ xuống chán ngấy. Em chẳng có công việc gì để làm cả. Duy chỉ có một điều, là nhờ ở thời gian rảnh rỗi em đoán nhận được sự thay đổi của thời tiết, không gian. Mải bận học thi em cứ tưởng phượng vẫn đỏ, lá xanh, trời luôn nắng – Hôm nay, nhìn qua khung cửa, gió đưa, từng đợt lá vàng rơi rụng loáng thoáng. Mây tụ tập thành cụm, chấm phá trong bầu trời xanh thẳm. Dưới nắng hanh, mọi vật hình như dịu dàng lại. Tiếng chim hót nghe ấm hơn tiếng người nói. Cõi lòng nghe reo vui vừa nhẹ vừa sâu. Nhưng chị Dã Nhiên à, em còn nghe chút mong manh nữa.

Chết mất, chị sẽ cười em lẩm cẩm cho mà xem. Em không viết nữa đâu. Để dành thư sau. Cho em gởi lời thăm hai bác, anh Hùng. Chị nhớ viết cho dài dài nghe. Thư nào chị cũng viết cụt ngủn ngó làm răng tề. Chúc chị vui vẻ, trẻ đẹp mãi mãi.

Tình thân   
Nhũ Vân   


Thuận An, ngày… tháng… năm 71

Chị Dã Nhiên,

Em xuống đây được một ngày tròn rồi chị Nhiên à. Lâu rồi, chưa thăm lại Thuận An, nay thấy khác lạ lắm. Trời thăm thẳm, mặt biển bao la, rừng dương xanh ngắt. Ôi, tuyệt diệu quá. Giá có chị nhỉ. Giá có chị cùng em vui đùa với sóng biển, cùng tắm nắng với em thì còn gì thú bằng. Mặc dù trời không oi bức cho lắm nhưng thiên hạ đổ xuống đây khá đông, nhất là buổi sáng, trời ơi em có cảm tưởng biển không còn chỗ để chứa người. Em mặc áo tắm vừa chạy ra để theo Thủy đi tắm. Nhưng được vài bước thì sựng lại, không có can đảm chạy tiếp. Em thẹn đến chết được. Lâu ngày bỏ tắm, hôm nay mặc đồ tắm trước mắt mọi người em thấy ngượng chi lạ rứa – Mà cũng kỳ thật, mọi năm em đâu có vậy. Chú Hải nói là tại em đã lớn rồi, đã con gái rồi. Chú ấy ghẹo em mãi. Cuối cùng em chỉ tắm một lúc vào sáng sớm và lúc mặt trời lặn.

Hồi chiều, vợ chồng chú Hải, Thủy và em cùng đi dạo dọc theo bờ biển. Chú Hải chỉ bờ xa tít đằng chân trời bảo với tụi em là nếu đi mãi sẽ đến cửa Tùng. Thủy hỏi chú Hải đã đi chưa, chú phổng mũi nói rằng đã có lần chú đi xe đạp đến đấy mua khô về ăn – Thủy nghe phục lắm, mắt cứ tròn xoe. Riêng em ngày xưa kìa, bây giờ chú Hải có nói gì em cũng chả thấy “ghê” chút nào hết, cứ như người ta đi Bến Ngự hoặc Nam Giao thôi.

Đặc biệt của chuyến đi dạo là chú Hải đã gặp một người bạn thân, bạn học từ thuở nhỏ, hiện đang làm hạm trưởng của một chiến hạm đang bỏ neo ở ngoài khơi. Theo tay ông ấy chỉ em nhận được hình dáng của một chiếc tàu bé nhỏ bằng chiếc tàu thủy của bé Ba nhà chị hồi đó. Ông ấy mời cả gia đình, nghĩa là 4 người có mặt ngày mai theo ông ấy ra thăm tàu. Chú Hải nhận lời – Riêng em vừa thích thích mà cũng vừa sợ sợ. Tuy nhiên, gặp dịp ngàn năm một thuở, không đi cũng uổng chị Dã Nhiên nhỉ? Từ bờ ra đến chỗ tàu bỏ neo, khoảng cách thật xa, phải di chuyển bằng ca nô, không biết sóng biển có “ở ác” với tụi em không. Em hỏi ông Hạm Trưởng là có bảo đảm an toàn không chớ em không biết bơi đó – Ông trả lời ca-nô của hải quân đi êm như đi trên tấm thảm thần Ai Cập vậy. Lúc đó, em yên chí lắm, nhưng bây giờ, qua cửa sổ, biển đen ngòm, ầm ầm vang vang hàng ngàn con sóng dữ, em đâm ra lo. Chiếc tàu ở xa tít với hơn chục ngọn đèn linh động trông bơ vơ giữa khoảng mênh mông. Chắc những người lính trên tàu buồn lắm chị Dã Nhiên nhỉ. Cứ tưởng tượng nếu em ở vào địa vị họ, lênh đênh giữa đại dương, chắc em chết mất.

Chết, mải viết thư cho chị mà đã 11 giờ khuya rồi đấy. Cả nhà đã ngủ say, chỉ còn mình em, mai lại đi sớm, còn ăn sáng, còn ra thăm tàu. Em dừng bút nghe. Mai em nhờ cô Ba đi chợ bỏ thư giùm em. Lạ quá, em cứ thích viết thư hoặc nói chuyện với chị, mặc dù chả có chuyện gì đáng nói cả.

Em gởi cho chị hai cái rồi đấy mà chị chưa có chữ nào cho em cả. Nhớ bỏ chút thì giờ viết thư cho em với.

Thân mến   
NHŨ VÂN  



HQ… ngày… tháng… năm 71

Chị Dã Nhiên mến,

Đố chị biết là em đang viết thư cho chị ở đâu đây? Tại phòng khách của chiến hạm “Hương Giang” đó chị ạ. Em không ngờ tên của chiến hạm nầy lại trùng với tên của dòng sông đẹp nhất xứ mình. Tên “Hương Giang” nhưng con tàu chả có dáng dấp liễu yếu đào tơ chi cả, nó đồ sộ, vĩ đại, là cả một khối sắt khổng lồ. Tuy vậy bên trong ngăn nắp không thể tả. Qua khung cửa tròn, em chỉ nhìn thấy được hai màu, màu xanh của biển, của trời và màu trắng của mây – còn tất cả bít bùng – lên boong tàu thì thú vị hơn vì được nhìn bờ biển với cả một thảm người li ti di động.

Em không ngờ bên trong tàu lại rộng rãi và đầy đủ tiện nghi như vậy. Phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ, và một nhà bếp láng bóng với cái tủ lạnh vĩ đại cả hình thức lẫn nội dung.

Thú vị thì thú vị thật, song có điều trên tàu chỉ có 3 người đàn bà: vợ chú Hải, em và Thủy, còn toàn là đàn ông. Họ nhìn tụi em quá làm em mắc cỡ không thể tưởng được, hai chân cứ đánh vào nhau lộn xộn. Nhưng chỉ buổi sáng thôi, đến trưa nay thì em đã bạo được một tị rồi. Em quen được với mấy anh thủy thủ. Thủy hên hơn em, nó quen nhằm bác đầu bếp hải quân nên bác ấy hứa sẽ làm quà cho Thủy một món ăn “kinh dị” (nguyên văn của ổng đó). Thủy sau bữa ăn được đi thăm nhà bếp kỹ lưỡng lắm. Vợ chồng chú Hải vào ca-bin nghỉ trưa. Riêng em được một anh hải quân đưa đi lên đài chỉ huy của tàu. Gớm, mấy ông hải quân ăn nói hay ghê chị ạ – Nhưng cũng tội nghiệp cho họ chị nhỉ. Đi suốt năm – Anh hải quân đưa em thăm phòng chỉ huy tên là Dũng, vừa mới ra trường xong được đưa về phục vụ chiến hạm Hương Giang trong 3 tháng. Anh ấy nói là nhớ nhà ghê, nghe bắt tội nghiệp. Anh ấy nói có một cô em họ học ở trường Đồng Khánh, hỏi, chẳng ai xa lạ, đó là con Khanh, bạn em. Ly kỳ chị Dã Nhiên hả – Em với bé Khanh, con bé có cặp mắt “mơ huyền” đó, hay đòi đo để xem đứa nào lớn hơn đứa nào. Em lớn phải không? Ấy thế mà anh chàng Dũng cứ nhất định bảo em còn nhỏ, nhỏ thua Khanh nữa, tức thật, càng nghĩ càng thấy dễ ghét. Chết thật, nói xấu anh chàng với chị trong khi anh chàng đang đứng ngó mông ra cửa sổ kia kìa. Thôi, em không nói chuyện đó nữa đâu, chuyện khác hấp dẫn hơn chị hả. Bao giờ chị về Huế thăm em đó – Mấy thư trước em quên hỏi, chị có hứa với em chị nhớ không?

Thôi, em tạm ngưng, có chuyện chi lạ, tối về nhà em viết tiếp cho…

*

Bây giờ đã 10 giờ đêm rồi chị Dã Nhiên à – Mọi người đều ngủ say sau một chuyến đi mệt nhọc – chỉ còn mình em loay hoay với bao ý tưởng. Em chỉ giận mình là sao lại nghĩ ngợi lung tung. Năm ngoái em cũng đi Thuận An, cũng những đêm ngủ lại đây – Thế nhưng em chẳng nghĩ ngợi gì lôi thôi hết. Em cứ định nằm ngủ, cố nhắm mắt, nhưng lòng cứ lan man, hết cái nầy đến cái khác. Hồi chiều, khoảng 5 giờ thì ca nô đưa chúng em vào bờ. Mấy anh hải quân đứng trên boong tàu vẫy tay từ giã. Anh chàng Dũng tình nguyện lái ca nô đưa tụi em vào bờ. Kể ra anh chàng cũng dễ chịu ghê. Anh Dũng có tặng em một con ốc biển trắng tinh nói là làm quà kỷ niệm. Đầu tiên em không nhận vì thẹn, sau anh ấy nói khéo quá em không từ chối được. Về nhà em để nó trên bàn ngắm nghía trông rực rỡ và đẹp quá. Màu trắng, trắng hơn cả vôi trắng, hơn cả bọt biển. “Ngắm nó để nhớ đến tôi”. Anh chàng kỳ cục chị Dã Nhiên nhỉ. Mắc gì mà em cứ nhớ anh ta. Ấy nhưng khi nhìn con ốc nằm thản nhiên, phô bày nét đẹp trời cho của mình, em lại nhớ người cho nó.

Bực mình con ốc quá. Để em đem cất vào va li cho khuất mắt. Thôi nhé, chị Dã Nhiên hẳn cười em viết lăng nhăng chứ gì. Em ngừng bút đây. Chúc chị vui vẻ.

Thân mến   
NHŨ VÂN  


Huế ngày… tháng… năm 1971

Chị Dã Nhiên của em,

Em vừa được thư chị đã vội lấy giấy bút trả lời ngay. À, chị trêu em đấy ư? Em khóc tha hồ mà dỗ nghe. Đùa chị chơi chứ mấy hôm rày từ ngày đi Thuận An về em thấy buồn nao nao làm sao ấy. Chả có cái gì rõ ràng cả. Nhất là chiều, khi mặt trời đã lặn. Buổi hoàng hôn mùa thu trông buồn buồn. Có nhiều hôm em đắp chăn ngang bụng nhìn ra xa, lắng nghe tiếng côn trùng bắt đầu kêu rên, tiếng ve sầu trỗi muộn màng mà thấy lòng bâng khuâng xao xuyến mơ hồ. Em cảm nhận trong em có một sự thay đổi nào đó, sự thay đổi không đơn giản mà phức tạp lắm. Ngày trước em không nghĩ ngợi gì quá 15 phút. Bây giờ, em toàn nghĩ chuyện không đâu. Em thích ngồi một mình, không ai quấy rầy, để một mình theo đuổi ý tưởng riêng mình. Em lại thấy lòng nhơ nhớ một cái gì xa vời, nhớ mang mang không rõ ràng. Như vậy là làm sao hở chị Dã Nhiên? Chị giải thích cho em đi. Bước chân một ngày một chậm. Ý tưởng thì luôn luôn đổi thay. Độ rày em hay hờn giận lắm nghe. Mẹ bảo em đổ đốn ra. Nhưng em nói thật, tự nhiên, em đâm ra tủi thân, và bất chợt đôi khi em cảm thấy em cô đơn lạ. Ba tháng hè dài quá, còn cả tháng nữa em mới trở lại trường, lâu quá à, con ốc đẹp chị hỏi vẫn còn chễm chệ trong phòng em đó. Con Khanh một hôm vào phòng em thấy con ốc la lên: “Ủa tại sao mầy có con ốc nầy, ông anh tao có một con, quý lắm, tao xin mãi ổng không cho”. Em hỏi nó phải ông anh mầy tên Dũng không? Nó tròn mắt ngạc nhiên. Em kể chuyện, nó rủa ông anh về vụ con ốc quá. Chỉ riêng em thấy lòng vui vui. Chị Nhiên à, sao anh Dũng lại tặng em con ốc quý của mình? Chị lại cười em rồi phải không? Em hỏi thiệt đó. Nghe con Khanh nói, em hơi hơi cảm động.

Chị Dã Nhiên ơi, chị bảo em đến tuổi dậy thì nên tâm hồn thay đổi. Nhưng mới năm ngoái đây mà. Năm ngoái em còn chơi u mọi đến rách áo, ấy mà sao năm nay em chững chạc ra. Anh Thanh bảo em trở nên bà già rồi. Nghe buồn quá. Em thắc mắc với những điều đó nhưng đâu dám nói cho ai hay. Vì mỗi lần nói là bị chế giễu, bị cười cợt. Chỉ còn nước viết thư hỏi chị, chị có cười em, em cũng chả cần biết vì chị ở xa quá mà. Không biết tụi bạn em chúng có như em không. Để đi học lại em mới biết được. Chứ Thủy nó đoản hậu lắm chị ơi. Em mới nói có câu “buổi chiều buồn ghê”, ấy là nó la em là lãng mạn, là văn sĩ, nghe bắt rùng rợn. Đối với em chữ “lãng mạn” dễ sợ lắm. Rứa mà nó dám tặng cho em đó.

À, có chuyện này nữa, để em kể cho chị nghe. Chị có biết con ông Hàn ở cạnh nhà mình không, anh Nam đó; ảnh đi học ở Thụy Sĩ về thăm nhà, có cho em quà nữa. Giở gói quà ra, trời ơi kỳ ghê, trong đó có thỏi son, hộp phấn và một cái gương thật đẹp. Nhưng đẹp thì đẹp, em cũng sợ lắm, thấy cái hộp to tưởng có con búp bê ở trong, ai ngờ toàn cái chi đâu. Em định mang qua trả, nhưng rốt cuộc thấy làm vậy bất lịch sự quá nên đành lấy mà cất ở tận ngăn cuối cùng quần áo. Rứa chớ mẹ mà thấy lại la em, bảo em đi mua cho coi. Thủy bảo em lấy đánh thử. Nhưng em sợ lắm. Tụi bạn em tinh như ma, đánh một chút chì vô môi, vô má là thôi, tụi hắn đồn rầm trường. Mấy cô Đồng Khánh mà biết được là bị trù ẻo suốt năm. Có điều, từ ngày biếu quà em, anh Nam cứ qua nhà chơi hoài. Ba cười nói cái thằng này có tà ý. Em đoán được một phần, trẻn quá, không thèm ra tiếp nữa. Mà lạ, ngày xưa em phá anh ấy hoài. Ảnh học ở ngoài vườn tụi em lấy đất ném, ảnh đi học về em với con Thủy hù cho giật mình. Có bữa còn chạy qua nhà bác Hàn ăn cháy xôi nữa chứ. Vậy mà bây giờ, cứ thấy anh Nam là em sợ sợ, bỏ trốn mất.

Chị Dã Nhiên à, khi nào chị gần về Huế, chị mua giùm em cái cặp tóc có in hoa nghe. Tóc em dài lắm rồi.

Thôi, mải kể lể lôi thôi, bắt chị đọc phát mệt luôn. Em dừng bút để chị khỏi mắng thầm. Trông thư chị ghê lắm đó. Em còn nhiều bí mật lắm, nhưng không viết bây chừ mô. Thư sau tê.

Thân mến   
NHŨ VÂN.  

KIM HÀI    


(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 8, ra ngày 20-8-1971)
 

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

Tuổi Vừa Lớn






















Rồi bỗng một hôm thấy mình chợt lớn

Một khoảng trời xanh mộng ước lên cao

Hy vọng tràn đầy trái chín ngọt ngào

Ở cuối con đường tương lai phía trước


Và những ngày vui những ngày có được

Nụ cười hồn nhiên nở mãi trong tim

Bạn mới xa gần ríu rít như chim

Rồi bỗng một ngày  rời xa tuổi nhỏ


Kỷ niệm một thời  dấu chân trên cỏ

Thảm cỏ  đầu xuân êm ái dưới chân

Lối cũ đi về những bước quen thân

Vầng trăng âm thầm trên cao soi sáng


Rồi bỗng một hôm  bắt đầu làm dáng

Má phấn môi hồng mái tóc buông lơi

Nhìn thấy bạn trai không nói một lời

Mà  hiểu  thật nhiều trăm thương ngàn nhớ


Lại viếng thăm nhau chẳng cần duyên cớ

Nhưng chỉ nhìn nhau chẳng nói một câu

Như thể chưa quen xa lạ sao đâu

Để lại trong tim chút buồn len lén


Trong bầu trời xanh  bay vờn cánh én

Có những buổi chiều sau buổi học tan

Trên những vỉa hè đếm bước thời gian 

Hoa lá xôn xao  tuổi em vừa lớn.


                                                      NHÃ UYÊN

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>