Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

Chị Ngọc Hạnh


Con bé Ngọc Lan nằm ngủ thật thoải mái, hình như con bé mơ thấy cái gì vui lắm, con bé đang mỉm cười trong giấc mơ. Chị Ngọc Hạnh nhìn con bé thật lâu, khuôn mặt bầu bĩnh của Ngọc Lan trong khi ngủ thật vô tư, Ngọc Hạnh chợt thấy thèm giấc ngủ hồn nhiên như Ngọc Lan và chị cảm thấy nuối tiếc tuổi thơ của chị đã đi qua. Chị tự nghĩ: Nếu Ba Mẹ của chị không mất trong kỳ Tết Mậu Thân, thì giờ này có lẽ chị cũng đã ngon giấc ngủ và không cực khổ như hiện tại, cả ngày lo buôn bán để nuôi 2 miệng ăn, tối đến phải săn sóc cho Ngọc Lan và cuối tháng phải chạy đôn chạy đáo cho có tiền để đóng học phí cho em... Một con muỗi từ trong bóng tối bay ra, đậu trên má Ngọc Lan, cắt đứt những ý nghĩ của chị Ngọc Hạnh, chị dùng tay xua con muỗi bay đi và buông mùng cho Ngọc Lan, con bé chợt thức giấc vì bị vải mùng cà vào mặt, mũi, Ngọc Lan mở mắt và nhìn thấy chị Ngọc Hạnh đang lui cui nhét mùng xuống mép chiếu, phía dưới chân Ngọc Lan. Ngọc Lan ngồi bật dậy, hù thật to làm chị Ngọc Hạnh giựt mình, 2 tay chị dằn lên ngực như để đè nén sợ hãi, chị há hốc miệng, mắt mở to. Ngọc Lan chợt hối hận, con bé sà vào lòng chị, miệng ríu rít xin lỗi, khiến chị Ngọc Hạnh cũng phải phì cười. Lát sau, chị đẩy con bé nằm xuống và nói:
 
- Lần sau đừng hù chị như vậy nữa nghe hông, thôi bây giờ nằm xuống ngủ lại đi, để chị xuống sắp rau vào thúng mai đi bán sớm.
 
Ngọc Lan nũng nịu:
 
- Chị Hai cho em làm phụ với nhá, nằm một mình em sợ lắm, với lại em muốn giúp chị cho mau, để chị còn đi ngủ lấy sức nữa.
 
Chị Ngọc Hạnh nheo mắt trêu:
 
- Coi cái mặt nịnh kìa, thôi cô nương ngủ đi, đừng thức khuya rồi mai bắt tôi kêu như... gọi đò mệt lắm.
 
Nói xong chị quay lưng đi xuống bếp, không cho Ngọc Lan kịp năn nỉ thêm một lời nào nữa. Ngọc Lan không còn thấy buồn ngủ nữa, con bé chui ra khỏi mùng, thòng chân xuống đất tìm dép, bàn chân con bé chạm nền đất lạnh cóng, Ngọc Lan không cần tìm dép nữa, con bé chịu lạnh đi chân trần xuống bếp, chị Ngọc Hạnh không hề biết Ngọc Lan có mặt ở cửa hông. Chị ngồi co ro nhặt từng cọng rau tươi để cột thành từng bó, chốc chốc chị lại rùng mình vì lạnh và chị rụt cổ thật thấp để tìm hơi ấm. Ngọc Lan bỗng thấy thương chị thật nhiều, con bé tự hứa sẽ cố học thật giỏi để sau này làm việc nuôi lại chị Ngọc Hạnh. Một cái gì vô hình bỗng thúc dục con bé Ngọc Lan đi lần tới bên chị Ngọc Hạnh, chị ngẩng mặt lên nhìn và thấy Ngọc Lan không đi dép, chị la lên:
 
- Em xuống đây làm gì? Lên ngủ đi, còn dép đâu không chịu mang vào, đi chân không lạnh lắm.
 
Ngọc Lan lắc đầu:
 
- Em hết biết lạnh rồi, em thương chị quá, vì em mà chị phải thức khuya dậy sớm...
 
Chị Ngọc Hạnh ngắt lời:
 
- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi...
 
Chị Ngọc Hạnh cúi xuống, giấu mặt vào giữa 2 đầu gối, hai giọt nước mắt long lanh rơi từ mặt chị xuống thúng rau, tưới cho những bó rau tươi mãi, tươi mãi với tuổi thơ của Ngọc Lan.
 
 
PHI THỪA       
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 45, ra ngày 2-7-1972)
 

Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>