Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

Chuyện Của Bé

Bé vừa bước xuống xe, không vào chào "ba má" và các anh chị như mọi hôm, vội chạy lên phòng riêng, úp mặt vào lòng bàn tay khóc tức tưởi. Bé nhớ, bé thương bố mẹ bé và em Hân của bé kinh khủng. Nhưng biết sao hơn, bé đã lỡ làm con nuôi trong gia đình này gần một năm nay rồi. Vả lại tất cả mọi người ở đây... từ những người mà bé phải gọi là "ba má" đến anh Đức, chị Lan, và nhất là anh Linh ai cũng yêu thương bé cả, mọi người chiều chuộng bé từng li từng tí. Chị Lan thì luôn may áo đầm mới cho bé và may luôn áo đầm cho con búp bê của bé nữa cơ. Anh Đức thì hay mua cho bé đồ chơi mỗi khi đi học về. Còn anh Linh, anh Linh yêu bé nhất đấy... Dỗ dành những lúc bé hờn dỗi, dạy cho bé học, và ô mai là món thường xuyên mà anh đem về cho bé. Còn "ba má" ư? Chao ôi, cưng bé lắm. Mỗi lần đi làm về, "ba" đều tìm bé, ôm bé vào lòng và hôn lên trán bé... "Má" thì hay kể chuyện đời xưa cho bé nghe. Cái cảnh giàu có và sung sướng mà trước đây, lúc còn ở với bố mẹ, bé không tìm thấy. Bố bé thì đi làm suốt ngày, mẹ bé cũng thế, ở nhà bé chỉ được chơi với cu Hân, em bé. Nhưng em Hân của bé mặt mày lúc nào cũng lem luốc, chớ không sáng sủa như búp bê của bé. Bố bé thì đạp chiếc xe "cóc cách" chứ không đi xe hơi như "ba" bé. Nhưng cũng có đôi lúc bố mẹ làm cho bé và cu Hân sung sướng là... lúc mẹ bán hàng ế, đem về nhà một gánh chè khoai, món chè mà bé thích nhất, và hôm ấy bé mí lị cu Hân được một bữa no nê. Qua rồi, những hình ảnh nghèo đói, hiện tại thì bé được ấm no sung sướng lắm đến nỗi quên cả bố mẹ và cu Hân của bé.
 

Thuở trước, nhà nghèo quá, bố mẹ bé phải cho bé để một ông bạn giàu có đem về nuôi. Người mà bé gọi bằng "ba" bi giờ. Rồi bé lại đổi trường và đổi luôn cuộc sống. Hàng ngày, bé đi học bằng xe nhà, có ông tài xế lái, trưa lại rước bé về. Chiều thứ bảy, chủ nhật nào, "ba má" cũng dẫn các anh, các chị và bé đi xem hát, xem "cải lương" và ăn kem Mai-Hương, rồi có những bữa tiệc trong gia đình như: sinh nhật anh Đức, chị Lan, anh Linh hay bé chẳng hạn. Lúc đầu bé nhớ bố mẹ ghê lắm nhưng dần dần, sung sướng bé quên đi, vả lại lúc đầu ai ai cũng túc trực sẵn bên bé, hễ bé chực buồn, chực khóc thì tìm cách làm cho bé cười, bé vui... rồi bé chả còn thì giờ để nhớ đến bố mẹ, đến cu Hân nữa. Gần một năm rồi, bé thật hạnh phúc. Nhưng tình cờ, lúc nãy giờ tan học, ngồi trên chiếc xe hơi lộng lẫy màu đỏ chói, bé đang dựa mình vào đệm ghế xe, mồm "tóp tép" ô mai... bé bỗng thấy... dáng ai như bố bé và thằng cu Hân. Bé chợt níu tay bác tài, bắt bác phải dừng ngay xe lại... Ồ, đúng bố bé rồi, bố mặc sơ mi trắng đã ngả màu ngà, vá nơi lưng hai chỗ, bé nhìn rõ đấy chớ, thằng cu Hân đầu trần, chiếc quần "soọc" ngắn, ốm tong. Bố đang đạp xe đạp, thằng cu Hân phía sau, dáng đạp mệt mỏi... Bố và Hân thấy bé, bé chưa kịp gọi thì hai người bỗng lờ đi... Và bố rán sức đạp... Bé thương quá, lên tiếng gọi nhưng bố đã đạp xe vào một con hẻm chật chội. Bé thấy thằng Hân còn đưa đôi mắt to, đen, lại phía sau xe, lưu luyến nhìn bé... Bé khóc òa và bác tài đã vội nhấn ga...
 
*
 
Ngồi một mình trong phòng riêng, bé càng tức tưởi hơn. Xung quanh bé, nào giường đệm, nào bàn học xinh xinh, nào cái màn cửa đắt tiền.. Nhất nhất vật gì trong phòng bé cũng sang trọng cả. Bé tủi thân quá. Từ ngày bé về đây, bố mẹ không một lần ghé thăm... Trường hợp gặp bố hôm nay cũng như gặp mẹ... Hôm nọ, bé đang ngồi gọn trong lòng chị Lan trên sân thượng... Anh Linh đang cho từng miếng ô mai vào miệng bé... Bé chợt nghe thấy dưới đường, tiếng rao lanh lảnh. Bé vụt ra khỏi tay chị Lan, cúi nhìn xuống đường, rõ ràng là mẹ bé... Bé hét to: Mẹ, mẹ... Bà bán chè nhìn lên, bé thương cảm quá vùng chạy xuống nhà, mở cổng... thì dáng mẹ đã mất hút... Bé quay vào nhà thờ thẫn cả đêm hôm ấy... Đến hôm nay bé quên mất rồi, nhưng hình ảnh bố và Hân khiến bé nhớ đến ba người thân yêu ghê gớm... Sao mẹ, bố và Hân lại tiều tụy thế nhỉ? Vì nghèo khó, trời ơi còn bé, bé sang quá, giàu quá, tại sao bố mẹ và em bé phải nghèo, hở? Trong lúc bé thế này mà gia đình bé thế kia, bé bỗng thấy lòng thương bố mẹ và em nổi dậy mãnh liệt, sự ruột rà thân yêu và sang giàu đang cấu xé bé. Bỏ khung cảnh êm ấm ở đây để về với bố mẹ với em Hân ư? Hay đành bỏ ruột thịt của mình mà ở đây. Mẹ sinh bé, bố nuôi bé, và em Hân chơi với bé... Gia đình bé nghèo, không có bé, có lẽ buồn nhiều hơn. Nhà bé hoang vắng quá. Lâu nay, không có bé, Hân chơi với ai? Gánh chè ế mẹ đem về Hân ăn một mình đâu có hết. Giờ bé cảm thấy ngồi trên chiếc xe đạp "cót két" của ba để đi vòng quanh phố thì tuyệt. Nhưng làm sao đây? Giờ thì bé chẳng thích ở đây nữa, bé hổng thích xe hơi nhà lầu, đồ chơi gì nữa á! Hổng phải bé hổng thương "ba má" và anh Đức, anh Linh, chị Lan đâu, tại bé thương bố, yêu mẹ và nhớ bé Hân của bé ấy. Nhưng bé hổng biết làm sao để về nhà được, bé còn nhỏ quá. bé hổng có bao giờ giải quyết được chuyện gì xong xuôi cả á. Giá giờ bé lớn nhỉ? Bố mẹ ơi, bé nhớ bố mẹ lắm, bé yêu bố mẹ lắm, nhớ kinh khủng đi lận. Nhất là cu Hân... Sao Hân ốm quá? Hức, bé khóc lên... Và giờ bé hổng thích, hổng mong gì nữa hết, bé chỉ ước một điều duy nhứt là: được trở về với thiên đường hạnh phúc , có bố mẹ, có thằng cu Hân lem luốc và gánh chè khoai ế của mẹ bé... Bé chắp tay "Lạy Chúa... bé cầu xin", căn phòng vang tiếng nấc.
 
 
C.M T2      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 93, ra ngày 15-7-1968)
 

Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>