Vào dịp tết, loại hoa được nhiều người hâm mộ trưng bày để đón xuân nhiều nhất sau hoa mai, phải nói là hoa Cúc.
Cúc là một loại hoa được tượng trưng cho mầu sắc của mùa Thu có lẽ vì mầu sắc riêng biệt của nó là mầu vàng. Hoa Cúc có tên khoa học là Chrusos theo tiếng Hy Lạp có nghĩa là "toàn vàng". Bởi vì hoa Cúc luôn có một mầu vàng từ cánh tới nhụy, một mầu vàng đều đặn không đậm lợt như các hoa khác. Ngoài đặc điểm trên, Cúc còn là một loài hoa ghép, không phải hoa đơn theo đúng nghĩa của nó. Một bông Cúc như chúng ta thường thấy không phải chỉ có một nụ nở ra mà là của hàng bao nhiêu nụ li ti chen chúc nhau tạo nên. Thí dụ: như bông Cúc dại mọc đầy dẫy ngoài đồng nội hay trong các bãi cỏ hoang, nếu chúng ta lấy kính phóng đại (loup) soi vào tâm của hoa này ta sẽ thấy biết bao nhiêu nụ con hợp lại.
Cúc có rất nhiều loại:
Cúc cánh cong mầu vàng lợt được người Á Đông ưa chuộng nhất, cành mềm phải nương vào cây chống mới đứng được. Thường được trồng trong các chậu để làm cảnh và bán trong các dịp tết, như Tết nguyên đán chẳng hạn. Loại Cúc này mọc rất dễ ở các vùng khí hậu nhiệt đới như ở Việt Nam. Vì có một hương thơm bát ngát, dịu ngọt nên ngoài việc dùng để trang hoàng nó còn được dùng để ướp trà uống rất ngon, hay dùng để nấu rượu gọi là Rượu Cúc.
Hoa Cúc Ma-gơ-rít hay Cúc dại cũng thế, mọc tự nhiên không cần phải trồng. Nó có rất nhiều loại căn cứ trên mầu sắc mà ta phân loại. Loại cúc này thấp, chừng 20 phân là nhiều, hoa nhỏ như cái nút áo, hương thơm hăng hắc và không bền, cánh hoa sơ sài chỉ có vài hàng mọc so le giống như hoa Hướng Dương vậy.
Hoa Cúc Đơn, gọi như vậy vì mỗi cây chỉ có một hoa duy nhất mà thôi. Loại này khó trồng và hiếm thấy tại Việt Nam chúng ta.
Trái lại với loài hoa đơn, hoa kép chỉ một cây mà nở rất nhiều hoa um tùm tận trên ngọn trông như một cái nấm khổng lồ rất đẹp.
Thân cây Cúc thuộc loại thân thảo, ruột rỗng và xốp nên không được bền chắc.
Lá Cúc mầu xanh, dầy, dòn, phẳng lì. Mặt trên xanh lục, mặt dưới hơi có mầu trắng lợt. Lá Cúc có nhiều đường xẻ không cân đối, mọc cách trên thân cây và cành.
Thường Cúc không cao quá một thước, trừ có Cúc leo cao tới hơn 2 thước.
Trồng Cúc không khó. Người ta lấy hoa Cúc đã tàn đem phơi và giữ cho cẩn thận. Khi muốn trồng, vò hoa Cúc khô ra lấy hột đem gieo để lấy Cúc giống. Khi cây Cúc giống lên cao chừng 1 gang tay mới đánh ra trồng vào chậu hay nơi nào muốn trồng. Trồng Cúc chừng 3 tới 4 tháng là có bông. Muốn cho cây vươn lên thật tốt, hoa nở đều, mầu sắc tươi thắm, phải vun thật nhiều phân, nếu không Cúc sẽ bị hư chột. Theo một số nhà trồng tỉa thì trồng Cúc tốn rất nhiều phân hơn các loài hoa khác, vì hoa Cúc nở được là nhờ các nụ nhỏ li ti mà nụ này lại cần một số nhựa luyện tối đa nên lá và thân phải cung ứng thật dồi dào mới có kết quả.
Người Á Đông đã biết thưởng thức hoa Cúc từ thời xa xưa và đã mang cho nó một ý nghĩa rất trọng đại: Niềm vui và sức sống. Trái lại tại Âu Châu mãi tới thế kỷ thứ 16, khi họ tiếp xúc với Trung Hoa và Ấn Độ.
Mặc dầu Cúc là đặc trưng cho mùa Thu nhưng Cúc cũng nở hoa vào các mùa Xuân, Hạ... và có khi nở suốt năm và là một loài hoa được nhiều người ưa chuộng cũng như tính cách đa dụng của nó.
HUY YÊN
(Trích tuần báo Thiếu Nhi Xuân Quý Sửu, 1973)


Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.