Hôm ấy, đến giờ toán. Thầy gọi bốn người lên bảng và đọc đầu đề. Thầy có lối dạy rất đặc biệt là cho bốn người, hai trai, hai gái đứng cách khoảng nhau mà làm. Và cứ hai người về nhất thì được nhéo tai hai người còn lại. Do đó học sinh rất hăng hái học tập và ganh đua để được cái hân hạnh nhéo tai đối thủ.
Trong bốn người lên bảng hôm đó gồm có tôi, Dũng và hai cô kẹp tóc. Vì mải mê với "Anh hùng xạ điêu" nên tôi làm không được bài toán thầy ra và kết quả là tôi bị nhỏ kẹp tóc xoắn một cái vào lỗ tai đau điếng. Mặt nhỏ vênh vênh tự đắc mỉm cười khi nhéo tai tôi xong. Lúc đó, tôi "quê một cục". Giận tím ruột mà chẳng làm gì được. Và tôi hẹn với lòng là sẽ trả mối thù này. Con trai bị con gái nhéo tai nhục quá! Cũng may lúc đó Dũng cũng được nhéo tai một nhỏ gỡ gạc phần nào (?) Nhưng riêng tôi thì sùng lắm.
Bắt đầu từ tối hôm sau, tôi dẹp "Anh hùng xạ điêu" qua một bên, tôi lôi tất cả các sách toán ra làm. Bài nào không hiểu tôi nhờ anh tôi giảng, và mong có ngày phục hận.
Nhưng mỗi lần tôi được thầy kêu lên bảng thì tôi không gặp "cựu thù". Nhưng tôi cũng cố gắng làm cho nhanh để được nhéo tai đối thủ.
Kể từ ngày tôi bị nhéo tai cho đến một hôm tôi ngồi kiểm điểm lại thì thấy mình đã nhéo tai được hơn mười người. Nhưng không có "kẻ thù" trong danh sách. Tôi tức lắm và lý do đó làm tôi cố gắng miệt mài với cuốn toán pháp dày cộm.
"Nước chảy đá mòn". Việc gì đến cũng phải đến và tôi đã gặp lại "cựu thù". Nhìn con nhỏ trên bảng mà "lửa thù" của tôi sôi lên đến ngàn độ. Khi thầy vừa đọc dứt đầu đề là tôi hý hoáy làm ngay. Không biết tại sao lúc đó tôi làm lẹ vô cùng, cả lớp nhìn tôi kinh ngạc. Hôm đó con nhỏ kẹp tóc lại về chót. Tôi thắc mắc: "Tại sao nó học giỏi thế kia mà về chót nhỉ? Kệ, mình cứ nhéo tai đã". Khi được thầy ra lệnh nhéo tai, tôi hùng hổ lại xoắn một cái thật mạnh vào tai cô bé khiến cô ta la lên "Ui da" thật lớn. Lúc đó cả lớp cười như ong vỡ tổ. Nhìn kỹ đôi mắt của cô bé tôi thấy hai hàng lệ lăn dài xuống má. Và tay phải của cô bé mang một băng tang. Nhưng tôi vẫn mặc kệ và về chỗ cũ. Cô bé về chỗ mình mà gục mặt xuống bàn nức nở. Lúc đó thầy rầy "Sao trò nhéo "nhẹ" thế". Cả lớp lại cười.
Về chỗ, tôi hỏi Dũng là người cạnh nhà của nhỏ kẹp tóc:
- Ê Dũng! Nhỏ ấy tên gì, tại sao cô bé lại mang băng tang?
- Nó tên Dạ Lan, tội nghiệp, ba nó chết vì trận An Lộc vừa rồi.
Một niềm hối hận dâng lên trong người tôi: "Thì ra Dạ Lan có tang mới quên học bài chứ thường ngày cô bé học chăm lắm cơ mà. Mình hối hận quá. Làm sao bây giờ?" Ý nghĩ đó làm tôi coi buổi học hôm đó dài thật dài và tôi quyết định xin lỗi cô bé.
Chuông tan học vừa reo. Theo thường lệ nữ sinh về trước nam sinh. Khi tôi ra khỏi cổng thì Dạ Lan đã đi cách tôi hơn mười gốc cây cổ thụ. Niềm hối hận miên man, tôi đi như chạy, cổ họng tôi khô lại. Mùi thơm của hoa cúc cũng chưa xóa tan niềm hối hận của tôi. Và tôi đã bắt kịp Dạ Lan. Tôi nhỏ nhẹ:
- Dạ Lan ơi! Cho tôi nói cái này...
- Không có Lan gì hết á. Nhéo người ta đau thấy mồ.
- Tôi đâu có biết, vì nhà Dạ Lan có tang nên Dạ Lan quên học bài, chứ đáng lẽ ra Dạ Lan nhéo tai tôi mới phải.
- Thế sao anh nhéo tôi sao lại mạnh thế?
Tôi liền thuật lại mối thù của cho tôi Dạ Lan nghe và kết luận:
- Tôi có lỗi với Dạ Lan nhiều lắm, xin Dạ Lan thứ lỗi cho tôi.
- Không có thứ tha gì hết. Không ngờ một chuyện quá nhỏ nhặt như thế mà anh để tâm thù oán.
- Tôi đã nói hết lời mà Dạ Lan không nghe. Thôi thì Dạ Lan nhéo tai tôi đi. Tôi chịu nè.
- Nói vậy chớ tôi không nhéo tai anh đâu. Thôi tôi bỏ qua hết đó. Nhưng nhớ từ nay đừng để tâm đến vụ đó nghe. À mà anh tên gì? Tôi nghe mang máng anh tên Long phải không? Mà họ gì?
- Tôi tên Nguyễn Phước Dũng Long. À có hàng xí muội kìa. Nhân dịp này tôi xin đãi Dạ Lan một chầu để tạ tội.
- Cũng được, chúng ta đi.
Xa xa, mặt trời đã lên cao. Mọi vật như đón mừng niềm vui của tôi.
THẢO CÒM
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 73, ra ngày 14-1-1973)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.