Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

Gà Tây, Con Vật Đần Độn Nhất

Nếu đã đọc qua tác phẩm "O Chuột" của Tô Hoài, các bạn thấy mụ ngan ngờ nghệch, dốt nát thế nào thì gà tây cũng ngây ngô chẳng kém mà còn có phần ngu si hơn là đằng khác.
 
Theo lời một nhà nuôi súc vật thì thịt gà tây tuy ngon thật nhưng chăm sóc chúng quả thực vất vả vô cùng. Trông dáng vẻ bề ngoài oai phong lẫm liệt như vậy mà chẳng hiểu tại sao chúng lại kém thông minh hơn cả đàn gà, vịt, ngan, ngỗng mới lạ chứ.
 
Thật vậy, gà tây luôn luôn làm những điều trái ngược với ý định của người nuôi.
 
Này nhé, theo lệ thường, sáng nào cũng vậy, người ta vãi ngô gạo cho bọn gia súc thì những con gà tây con cũng xô tới. Chúng tới không phải để ăn mà đứng nhìn rồi ghé sát mắt xuống xem cái gì be bé lại vàng vàng, trắng trắng mà "thiên hạ" tranh nhau một cách kỳ cục vậy. Thấy những con kia ăn, chúng cũng mổ mổ cho hạt ngô văng lên đoạn bổ chạy lại góc vườn. Vì thế, chúng tọp hẳn đi, chẳng bao lâu chúng chết dần chết mòn. Đã vậy, gà tây con lại thường chết khát mới bực chứ. Trong chuồng luôn luôn có hai cái máng: một đựng thức ăn, một đựng đầy nước. Chúng bước tới, dòm ngó mà không uống. Hình như chúng không biết thức ăn và nước kia dùng làm gì nữa. Phải đợi tới khi người ta vạch mỏ ra, tọng từng nắm thức ăn như người ta nhét tỏi hoặc ớt cho những con "gà rù" sắp "toi" và đổ từng thìa nước vào rồi dìm xuống nước nhiều lần trong nhiều ngày liên tiếp chúng mới biết ăn, uống. Thật là cái giống đần độn hết chỗ nói, phải không bạn?
 
Cũng may là chỉ những con gà tây con mới khiến người ta vất vả chứ lớn mà còn như vậy chắc chẳng ai thèm nuôi làm chi cho mệt. Thế nhưng có lẽ cái giống này đã ngu độn từ bé nên dù có lớn lên chăng nữa chúng cũng chỉ khôn hơn tí ti mà thôi.
 
Gặp lúc mưa to, gió lớn, trong khi bầy gà chạy đi tìm chỗ trú thì chúng cứ đứng ngây ra giữa sân nhìn vịt, ngan thích thú rỉa lông, rỉa cánh, thành thử chúng bị nhiễm lạnh rét run lên suýt chết cóng.
 
Nhiều khi chúng lang thang ngoài sân, ngoài vườn hễ gặp vật gì lóng lánh chẳng hạn như đồng bạc, mảnh thủy tinh, hòn sỏi hay dài dài như miếng giẻ rách là chúng hì hục tìm cách ăn cho được. Bởi vậy, người ta từng thấy các con chết ngạt vì cố nuốt miếng giẻ.
 
Ngoài ra chúng thường sợ những cái gì đâu đâu, một mẩu giấy bị gió cuốn tung bay, một chiếc lá rơi gần đó hay khi máy bay sà qua cũng đủ làm cho chúng cuống quýt, chen nhau dúi vào hàng rào đến nỗi có con bị đè bẹp. Thế nhưng khi chồn hoặc cáo mò vào chuồng bắt một con để ăn thịt thì chúng lại tỉnh bơ ngắm nhìn đồng bọn gặp nạn mà chúng không kêu lên như loại gà thường. Chưa hết, ai muốn bắt cũng được, chúng không biết chạy trốn hay phản ứng thích hợp bao giờ.
 
Hầu như gà tây không nhớ tới những hành động vừa làm và cũng không sử dụng khả năng sẵn có của chúng. Một bữa nọ, thấy có vật gì bên ngoài hàng rào, chúng hè nhau tìm cách ra tận nơi xem. Hàng rào thì cao, chúng phải bay qua. Sau đó, chúng cứ trèo lên, tụt xuống mãi chán lại chui rúc vào hàng rào mà không biết bay qua để về như lúc ra. Nếu người ta không ra dẫn về chắc chúng còn loay hoay mãi. Thật là cả lũ ngớ ngẩn.
 
Hơn nữa, chúng còn gây nhiều chuyện bực mình hết sức. Thấy cáo chồn hay bắt chúng ăn thịt người ta làm hàng rào cao hơn, trên mỗi cột có đặt sẵn một cái bẫy. Có lẽ thấy là lạ, chúng bay lên, chui vào làm bẫy sập tùm lum, hại chủ trại phải bắc thang lên lôi ra từng con một. Rõ chán!
 
 
ĐẶNG HOÀNG                
(phỏng theo READER'S DIGEST)    
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 22, ra ngày 9-1-1972) 
 

Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>