Trống đánh tan học...
Hải bước ra về, lòng không đặng vui như mọi hôm. Nó bước chầm chậm có vẻ suy nghĩ. Hải đang nghĩ đến cái lồng thỏ. Nó vừa được các ông cán sự chỉ dạy cách đóng lồng thỏ để đem thỏ về nuôi. Làm sao có tiền để đóng một cái lồng thỏ kiểu mẫu? Nó xin ba má nó, có lẽ ông bà rán chút ít cho nó nhưng nó không muốn thế. Nó nghe má nó bảo lúc nầy buôn bán không chạy. Ba nó cũng nói lúc nầy đạp xe ít khách quá. Nó biết gia đình hiện nay đang túng lắm. Nó không muốn làm rộn ba má nó nữa.
Nhưng không hỏi xin ba má nó thì làm sao có tiền mua cây ván để đóng cái lồng thỏ? Hải buồn quá. Bỗng nó sực nhớ con heo đất để dành tiền của nó. Hôm Tết, mấy người bà con lì xì cho nó được mấy chục đồng và tiền nó tiết kiệm mấy tháng nay nó đều bỏ trong đó hết. Hải mừng quá. Nó bước đi nhanh hơn.
Đến nhà, cất cặp xong, Hải đi lấy con heo ra liền. Nó đập con heo đất ra. Nó đếm luôn cả bạc cắc chỉ được năm mươi đồng. Với năm mươi đồng đóng cái lồng đúng kích thước như mẫu sẽ thiếu. Nhưng không hề gì, nó sẽ kiếm cây tre đóng phụ thêm.
Ăn cơm xong nó đi mua cây liền. Rồi cứ mỗi ngày, sau những buổi học, nó dành ra chút ít thì giờ để đóng cái lồng. Nó không dám mượn ba nó, nó biết ba nó đạp xe mệt lắm, cần để cho ông nghỉ.
Hải đi ra ngoài vườn đóng lén ba má nó. Nó tự cưa, tự đục, làm một mình. Chẳng bao lâu cái lồng thỏ được hoàn tất.
Vài hôm sau người ta phát cho nó một đôi thỏ con.
Đôi thỏ đẹp làm sao! Lông chúng mịn màng và trắng phau, hai tai nó dài và vểnh lên, hai con mắt đỏ lòm. Hải rất sung sướng có một đôi thỏ như thế.
Mỗi ngày, Hải chia tiền ăn của nó cho đôi thỏ năm cắc, nó chỉ còn năm cắc thôi. Sáng nó thức dậy thật sớm, chạy ra chợ mua năm cắc rau muống, hoặc năm cắc cải cho thỏ, rồi nó mới đi học. Đi học về, nó chạy ra đồng hái rau muống, hoặc đi xin đọt lang hay lá tre về cho thỏ ăn thêm.
Hải thích nuôi thỏ không phải với mục đích để vui chơi. Nó nhắm cái lợi to hơn, là thỏ có thể mang lại cho gia đình nó nhiều lợi. Nó đã từng thấy ông Tư trong làng nhờ nuôi thỏ mà có tiền bạc. Nó hy vọng lắm.
Từ đấy Hải phải khổ cực hơn. Có bữa nó phải hy sinh hết một đồng ăn hàng của nó cho hai con thỏ. Và nó phải vất vả đi tìm thức ăn để cung cấp cho hai miệng ăn. Hai tháng trôi qua, hai con thỏ đã đẻ được bốn con thỏ con. Từ đó, Hải phải cung cấp thức ăn tới sáu miệng ăn.
Nhưng không vì thế mà Hải đâm ra chán. Nó rất vui vẻ làm công việc nầy, vì nó biết rằng mấy con thỏ đó sẽ đỡ đần cho cha mẹ nó nhiều.
ĐINH HƯƠNG SƠN
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 13, Xuân Giáp Thìn 1964)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.