Buổi tối hôm nay cũng như bao nhiêu buổi tối khác nhưng sao Thoại đâm ra hồi hộp lạ thường. Đêm không trăng. Trời tối đen ghê gớm. Ừ nhỉ! Người ta thường nói "Tối như đêm ba mươi" cũng phải đấy chứ. Thoại có nhận thấy gì ngoài vườn đâu, dù khoảng vườn hoa xinh xắn phía bên kia cửa sổ không lấy gì xa lắm. Thoang thoảng trong hơi gió miên man Thoại nhận ra hương thơm nhè nhẹ của những bông sứ trinh nguyên.
Thoại nôn nao ghê! Phải rồi, đêm nay là đêm giao thừa. Giao Thừa. Eo ơi! Sao âm vang của hai tiếng đó lại khiến Thoại rộn rã, cuống quít gớm ghê! Giờ nầy chắc ba má Thoại đang bận rộn kê lại cái bàn ở phòng khách hoặc trịnh trọng bày hoa quả trên cái bệ thờ cao, nghi ngút khói hương. Lễ vật đã sẵn, và họ chỉ còn chờ phút giao mùa. Sự tương hợp của một năm cũ và một năm mới mang một ý nghĩa thiêng liêng. Đó là giây phút khởi đầu cho một năm mới an vui và thịnh vượng như họ thường chúc nhau. Đó là giây phút người ta hướng tâm hồn về nguồn cội. Đón rước linh hồn ông bà về ăn tết là phong tục Việt, không ai quên được.
Ừa, mà sao tết đến nhanh ghê há! Tết đến hoài. Mới đấy, nhìn lại : đời đã chất chồng thêm một tuổi. Tự nhiên Thoại bật cười, chợt nghĩ mình cũng bày đặt suy tư vớ vẩn đấy nhỉ. Thoại bỗng ngồi thừ ra, đăm chiêu lạ. Thoại đang gợi nhớ những kỷ niệm quá khứ reo vui. Hồi nhỏ sao mà sướng thế, sao mà hồn nhiên thế. (Thật ra Thoại có lớn chi lắm đâu, năm nay mới lên lớp tám đó). Thoại như miên man trong cơn hồi tưởng. Những ngày tháng hạ chia ly, những ngày tựu trường sun họp. Chia ly nhưng vui vẻ, sum họp nhưng mỏi mệt (vì sắp phải chui đầu vào bốn bức tường ngăn chận sự tự do... chơi đùa).
Với Thoại, ngày khai trường sao giống ngày tết ghê nơi! Giống ở điểm Thoại được mặc áo quần mới để mang một cảm giác lạ, xốn xang, tưởng chừng như có hàng trăm cặp mắt đổ dồn về Thoại. Thoại mặc đồ mới, le ác. Và, Thoại không thể nào quên được đôi tai lùng bùng và đỏ rực lên. Chao ơi! Cái dáng điệu lúng túng một cách quê kệch, mà vui.
Đồng hồ thong thả gióng mười tiếng. Thoại chợt có ý nghĩ không biết đồng hồ có chạy sai không. Gì đâu mà lâu ghê gớm.
Thoại nảy ý định dạo vườn hoa một vòng nhưng vì "nhân chi sơ tính bản... lười", nên thôi. Mới có mười giờ mà buồn ngủ ghê gớm. Thoại cố chống chọi với cơn buồn ngủ. Thoại cố mở to mắt ra. Cố gắng và cố gắng, vì mí mắt đang trĩu nặng. Thoại muốn thức trọn đêm giao thừa. Nhưng Thoại buồn ngủ quá đi thôi. Ngủ thật đấy.
*
Một con vật mềm, nhớp nhúa nhảy lên chân khiến Thoại giật mình tỉnh giấc. Một con cóc gớm ghiếc làm sao! Thoại bực dọc co chân đá một cái thật mạnh. Con cóc văng đi, lộn một vòng rồi gượng dậy được ngay.
Con cóc nhìn Thoại trừng trừng. Sóng mắt thật kinh khiếp. Con cóc rít lên... Thoại tưởng chừng như đang nghe một mụ ác tiên trút cơn thịnh nộ trong những lời nguyền.
Thoại như mê man trước trạng thái kỳ quái này. Không đời nào lại có thể xảy ra chuyện hoang đường như vậy. Thoại muốn bật cười nhưng giấc ngủ đã kéo đến. Đột nhiên Thoại sợ hãi bâng quơ tưởng như mình đang ngất đi.
*
Mặt đất đột nhiên rung chuyển như thể đang bị một nguồn chấn động dữ dội nào. Thoại mở mắt, choàng tỉnh. Chung quanh, mọi vật đều xa lạ. Thoại ngơ ngác nhìn quanh, lo sợ, rồi khóc. Thoại không hiểu gì cả. Thật kỳ quái! Đang ngồi ở nhà đón giao thừa, đột nhiên sao mình lại ở đây. Tĩnh vật vắng lặng đến rợn người.
Và, trong tột cùng của sự sợ hãi Thoại bỗng thấy bình tĩnh lạ thường. Trời hãy còn tối nhưng Thoại cũng nhận ra được trước mặt mình là một dãy núi hùng vĩ. Dãy núi có hình dạng một con mèo khổng lồ. Thoại sửng sốt, vì dãy núi chợt cao lần, cao lần và lừng lững tiến về hướng Thoại. Trời đất! Núi biết đi. Nhưng Thoại không kịp suy nghĩ gì cả. Mặt đất đang rền rĩ rung chuyển. Thoại kinh hãi thối lui, chạy trốn. "Núi" cứ bình thản đuổi theo. Thoại chạy trối chết. Đột nhiên một tiếng gầm gừ vang dội như sấm sét. Gió trào tới như một cơn lốc xoáy cuốn tung người Thoại lên. Thoại điếng hồn ngất xỉu.
Khi tỉnh dậy trời đã hừng sáng. Nắng ban mai nồng ấm mơn man da thịt Thoại. Theo thói quen nó cử động vài cái, co chân múa tay rồi mới đứng dậy. Vai nó ê ẩm. Bây giờ thì Thoại không muốn thắc mắc gì hết ngay cả sự có mặt của nó ở đây, không ai giải thích được cả. Thoại đã cố móc moi trí óc để tìm một giải đáp nhưng đành chịu. Gọi ký ức nó chỉ loáng thoáng nhớ được vài hiện tượng kỳ quái : "núi" biết đi, động đất, giông bão... và sau cùng, những tiếng rú kỳ dị như tiếng chuột rít.
Thoại chệnh choạng đứng dậy, bụng đói meo, nó cố gượng đi tìm thức ăn. Nhưng Thoại té xuống vì vấp phải một cái gì đó, hình như một sợi dây. Đúng rồi! Đó là một sợi dây... và rất nhiều sợi dây chằng chịt cao trên đầu Thoại. Trời đất! Một lưới nhện khổng lồ. Thoại hoảng hồn lồm cồm ngồi dậy, chạy ngay.
Thoại chạy như bay về phía chiếc xe lửa đang đậu sẵn đằng xa. Nó bám đại vào "đuôi xe". Phải nói là đuôi xe mới đúng. Thoại rợn người. Đó là một "lão" thằn lằn vĩ đại. Thoại muốn nhảy xuống nhưng thôi : "xe" bắt đầu "chuyển bánh". Thoại vừa sợ vừa thích thú vì lần đầu tiên nó đi "xe lửa" chạy trên thiết "lộ" thẳng đứng. "Xe" chạy đến một khoảng đất phẳng thì ngừng lại. Chỉ đợi có thế Thoại nhảy xuống rồi co giò chạy một mạch. Rủi mà bác thằn lằn khám phá ra một hành khách đi lậu thuế thì nguy!
Không nghi ngờ gì nữa, Thoại đang lạc vào xứ khổng lồ. Lạc
vào xứ khổng lồ? Chao ơi! Thế giới mà nó tưởng chỉ có trong thần thoại, trong cổ
tích thôi chứ. Thoại liên tưởng đến chàng Guiliver và những chuyến phiêu lưu dị
kỳ. Nó đâm ra hứng thú vô cùng.
Bây giờ nắng đã lên cao. Trời xanh thắm, gió mát. Thoại nhìn
quanh quất. Cảnh vắng teo. Bụng đói cồn cào, Thoại nhăn nhó vì không tìm được
chút gì để ăn cả. Thình lình có tiếng động cơ vang lên. Một chiếc khu trục cơ
đang vù vù bay đến. Thoại mừng quá reo lên kêu cứu. Nó cởi áo ra và quơ qua quơ
lại. Máy bay đến gần làm Thoại vỡ mộng. Cái mà Thoại ngỡ là chiếc máy bay thực
ra là một gã chuồn chuồn. Gã đã đến và đáp xuống phía trước Thoại một khoảng
khá xa. Tuy vậy hơi gió do đôi cánh to tường của gã tạo nên cũng đủ khiến Thoại
cơ hồ đứng không vững. Một tia sáng lóe lên trong óc, Thoại chạy vụt đến bên gã
chuồn chuồn rồi nhảy phóc lên ngồi vắt vẻo ở cuối đuôi. Chẳng mấy chốc gã chuồn
chuồn lại cất cánh tiếp tục cuộc hành trình mang theo một hành khách bất đắc
dĩ.
Gió lồng lộng thổi vào Thoại khiến nó không dám khinh suất vội
vã ôm chặt lấy đuôi gã chuồn chuồn. “Phi cơ” bay lượn cùng khắp. Thoại sướng mê
tơi vì khung cảnh bên dưới Thoại tuyệt vời quá. Ngang qua một vườn hoa vĩ đại
khoe màu, Thoại say sưa ngắm các chú bướm khổng lồ lượn quanh hoa ve vãn. Gã
chuồn chuồn trông vậy mà cũng có tâm hồn nghệ sĩ ghê gớm. Gã tà tà lượn qua lượn
lại vườn hoa rồi sau cùng mới chịu đáp xuống một bãi cỏ non. Thoại trèo xuống
ngay. Nó không quên cám ơn bác chuồn chuồn dù gã không hề bận tâm về sự hiện diện
của một hành khách tí hon trên đuôi gã nãy giờ.
Đói bụng quá, Thoại gặm đại vài cọng cỏ, ngon thật. Thoại
tha hồ no nê. Vấn đề lương thực như vậy coi như đã tạm xong. Thoại yên tâm đi dạo
cùng khắp.
Khi vượt khỏi cánh đồng cỏ non Thoại gặp ba chú kiến đang
loay hoay khiêng mồi về “nhà”. Chú kiến đi đầu có vẻ yếu đuối, chân chú ta như
muốn khụy xuống đi không nổi. Bản tính hào hiệp nổi dậy, Thoại vội chạy đến phụ
một tay, nhưng chợt một tiếng quát thật to khiến Thoại giật mình sựng người lại.
- Đứng yên!
Quái lạ! Ai nói vậy? Thoại nhìn quanh quất. Chẳng có bóng
người nào cả. Không lẽ kiến biết nói?
- Ăn cướp hả.
Đúng rồi! Kiến đầu đàn quát. Trời đất! Kiến biết nói nhưng
Thoại không suy nghĩ lâu, nó đang bực mình về lời lẽ của chú Kiến vừa rồi. Rõ
là làm ơn mang oán. Bọn Kiến mất lịch sự thật.
- Câm hở?
- Ừ.
- Ha! Ha! Câm mà biết nói.
Ba chú Kiến khoái trá cười vang. Thoại tức lắm nhưng cố làm
thinh.
- Hỏi thiệt. Chú mày là cái giống gì vậy? Ở đâu tới?
- Người.
- Lạ thật. Tôi chưa nghe đến giống này bao giờ.
Một chú Kiến đề nghị:
- Hay ta bắt tên này về để ở sở thú coi chơi.
- Ý kiến hay!
- Nhào vô, anh em.
Thoại né tránh thật lẹ. Nó quyết tâm trả đòn một cách đích đáng. Thoại hét:
- Ba đứa đánh một hèn lắm!
- Nó nói cái gì vậy?
- Nó muốn một chọi một đấy.
- Ối! Cái thằng bá láp. Bộ nó không biết dân tộc mình mang một đức tính kiêu hùng sao: đoàn kết.
- Đúng. Đoàn kết đi liền với sự trường tồn của dân tộc.
- Hợp quần gây sức mạnh mà lỵ.
Thoại giận sôi. Thừa lúc cả ba đang huênh hoang chọc ghẹo, Thoại lao người vào chú đầu đàn đấm thiệt mạnh. Hai con còn lại hùa vô cứu. Chú kiến trong tay Thoại đột nhiên cứng đơ. Thoại hoảng hốt bỏ chạy. Hai con kiến còn lại không buồn đuổi theo. Chúng còn đang săn sóc đồng bọn.
Chạy một quãng xa không thấy ai đuổi theo, Thoại mới yên tâm lững thững bước. Trời nước mây. Tất cả đều đẹp. Thoại thầm nghĩ đến việc vừa qua mà mỉm cười. May thật, suýt nữa là khốn rồi. Nhưng Thoại đã lầm và hàng ngàn tiếng reo hò phía sau thay câu trả lời cho nó. Đông ơi là đông, kiến ở đâu mà đông thế. Hình như chúng đi trả thù cho đồng bọn. Thoại nhận ra hai tên đi đầu chính là hai con khi nãy. Chúng đang chỉ trỏ bàn định một việc gì. Thoại sợ quá, bỏ chạy. Đàn kiến ùn ùn rượt theo.
Tới một dòng sông Thoại mừng rỡ với hy vọng lũ Kiến tận đường - Nhưng, hình như bọn Kiến liều chết nhảy đại xuống sông. Thoại thắc mắc đến ngẩn người không hiểu bọn chúng làm chi cả. Trong khoảnh khắc lũ kiến đã tạo nên một cái cầu nổi và chiếc cầu nổi này có nhiệm vụ đưa đồng bọn sang sống. Bí đường rồi, Thoại vội chạy men theo sông rồi tìm một chiếc lá, leo lên, chèo ra giữa dòng. Bọn Kiến la ó rầm trời, đuổi theo.
Nhưng đột nhiên lũ Kiến chạy tán loạn lui về phía bên kia sông. Thoại ngơ ngác, mãi đến lúc mây đen kéo đến xám xịt cả bầu trời, Thoại mới hiểu khả năng thiên phú của lũ Kiến. Thoại muốn quay thuyền vào bờ nhưng không được. Mưa đã kéo đến, vội vã, dữ dội. Chiếc thuyền lá chòng chành muốn chìm khiến Thoại càng sợ hãi - Nước đã vào thuyền. Càng lúc càng nhiều, tỉ lệ với độ chìm của thuyền lá. Thoại mệt mỏi. Hy vọng thoát chết thật mỏng manh. Chiếc thuyền lá bị lật nhào hất tung Thoại xuống sông.
Chao ôi! Thoại trông thấy những họng cá đen ngòm đang đợi sẵn. Những hàm răng ngó phát ghê, Sắc, nhọn tựa lưỡi hái của tử thần.
Thoại rú lên...
*
- Gì vậy con?
Thoại thức giấc. Mình mẩy sũng ướt mồ hôi. Người mẹ mắng yêu:
- Gớm! Con trai con đứa lớn cái đầu rồi mà còn mớ ngủ.
Thoại ấp úng:
- Ơ... ơ... dạ... con...
- Thôi đi ông tướng! Dậy mà đón giao thừa.
Thì ra đó chỉ là một giấc mơ. Thoại mừng rỡ "dạ" một tiếng thật to trước vẻ ngơ ngác của người mẹ. Nhưng rồi bà cũng nở một nụ cười. Đầu năm mờ!
*
Câu chuyện đến đây tạm kết thúc vì chẳng còn gì lạ lùng đáng nói cả. Duy chỉ có một điều ngạc nhiên là khi Thoại kiểm điểm những chi tiết trong giấc mơ thì thấy rất phù hợp thực tế: từ chỗ trốn con mèo đầu tiên, đến ổ nhện, phi trường chuồn chuồn, vườn hoa... Và, sau rốt là cơn mưa thoảng qua đêm rồi.
Thoại ngẩn người tự hỏi:
- Ta mơ hay tỉnh đây...
Saigon đầu xuân 1973
NGUYỄN LẠI BÌNH
Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.