Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2025

Cô Bạn Mới

 
Lớp học im như tờ, mấy nhỏ bạn em đang cắm cúi làm bài kiểm, em vừa làm bài xong đưa mắt lơ dãng nhìn ra ngoài lớp. Ngoài hành lang, bóng bà giám thị và một cô bé đang rụt rè bên cạnh. Ở cô bé, mới nhìn là em có cảm tình ngay, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh, gương mặt khả ái mang vẻ e dè sợ sệt, bái tóc cột bím làm tăng thêm vẻ dễ thương sẵn có ở cô bé.

Em khều nhỏ bạn thân, thông báo:

- Ê Lan! Nhìn nhỏ ấy đẹp ghê há!

Nhỏ Lan ngẩng đầu lên nhìn:

- Ừ! Cũng xinh đấy chứ!

- Xinh thật chứ cũng gì nữa.

Lan im lặng và có vẻ khó chịu. Chơi thân với nhỏ ấy từ lâu nên em biết, nhỏ chỉ muốn em là của nhỏ mà thôi, hễ em nói chuyện với đứa bạn nào khác hay đi đâu mà không rủ nhỏ, nhỏ giận em liền, tuy nhiên nếu em làm hòa thì nhỏ cũng hết hờn ngay. Giận đó rồi lại cười  đó nên suốt bốn năm trời có vô số cuộc giận hờn và làm hòa giữa em và nhỏ ấy. Ngoài cái tính hay hờn, nhỏ lúc nào cũng dễ thương đối với bạn bè hết.

Ơ kìa! Cô bé lúc nãy lại được bà giám thị đưa vào lớp em, bà nói nhỏ gì với cô, cô cười và nắm tay cô bé dễ thương nói:

- Đây là Băng Sương học trò tỉnh lỵ, năm nay Băng Sương sẽ học cùng lớp với mấy em. Cô hy vọng mấy em sẽ xem Băng Sương như là bạn thân nhé!

Rồi cô dẫn nhỏ Băng Sương xuống bàn em, trông cô bé luống cuống đến tội nghiệp - Cô bảo:

- Bích Liên cho Băng Sương ngồi chung với nha!

Em cười thật tươi và dạ. Suốt giờ học, em cứ liếc qua nhỏ bạn mới hoài. Chừng như nhỏ ấy muốn làm quen mí em lắm nhưng ngại ngùng nên chưa mở lời.

Đến giờ ra chơi nhỏ Lan rủ em ra ngoài ban công đứng chơi. Em với Lan đứng một chặp thì nghe một giọng nói nhỏ nhẹ sau lưng:

- Hai bồ cho "tui" chơi chung với nha!

Em nhìn nhỏ Lan và không đợi sự đồng ý của nhỏ, em vội gật đầu:

- Ừ!

Rồi em bắt chuyện ngay:

- Băng Sương lúc trước học ở đâu vậy?

Băng Sương cười. Chao ôi! Hai đồng tiền sâu hoắm tạo nên hai điểm tròn xoe trên đôi má cô bé:

- À! Sương học ở dưới Kiến Hòa lận.

Rồi Sương hỏi thăm nhà Lan và em, nhỏ ấy nói chuyện dễ thương kinh khủng. Băng Sương luôn luôn tìm cách gợi chuyện với Lan thế mà không hiểu sao nhỏ ấy lại lạnh lùng và thờ ơ với cô bé ghê lắm. Thình lình nhỏ Lan bỏ vào trong lớp, em giận nhỏ vô cùng trong khi Băng Sương bối rối không hiểu tại sao.

Thấm thoát Băng Sương vào học lớp em được hơn một tháng, nhỏ được lòng tất cả bạn bè trong lớp. Vừa xinh lại chăm ngoan thì làm sao mọi người không yêu mến. Duy chỉ có mình Lan là không thích Băng Sương. Em lại chơi với Băng Sương nên nhỏ Lan cũng giận em luôn nữa. Thấy tình hình chiến tranh lạnh xảy ra đến hồi gay cấn em mới làm hòa rủ nhỏ Lan đi ciné ngày chủ nhật, chẳng những không đi mà nhỏ còn mắng  em nữa:

- Xí... cái mặt có mới nới cũ.

Làm em giận vô cùng, tưởng chừng như không bao giờ em nói chuyện với Lan nữa. Dường như Băng Sương biết chuyện em và Lan giận nhau, nhỏ lo lắng vô cùng vì tự cho là lỗi tại nhỏ. Sau lần đó, Lan xin đổi xuống bàn dưới không ngồi cạnh em nữa. Tuy giận Lan, em cũng mong một ngày nào đó Lan sẽ hiểu và mến Băng Sương, lúc đó ba đứa em sẽ cùng nhau dung dăng, dung dẻ đến trường...

- Liên ơi! Có ai gửi đồ cho chị nè!

Em đứng lên cầm món quà trên tay Cu Tý, món quà được gói giấy hoa thật đẹp, em ngạc nhiên giở ngay ra xem. Thật không ngờ Lan đã làm hòa với em bằng một quyển sách. Tình thân đã được nối lại, em sung sướng vô cùng...

Chiều vô lớp, em dọn sẵn một nụ cười thật tươi. Lan cũng vậy, gặp em nhỏ ấy vội vàng nói:

- Thôi tui hổng giận bồ nữa đâu, cám ơn bồ đã tặng tui quyển sách.

Em chưng hửng như từ cung trăng rớt xuống:

- Không có chi, đáng lẽ tui phải cám ơn bồ trước vì bồ tặng tui sách trước mà.

Bây giờ đến lượt Lan ngạc nhiên cũng không kém gì em. Thế thì sách nào em tặng Lan và sách nào Lan tặng em? Hai đứa đang phân vân thì Băng Sương đi tới, cùng một lúc ba nụ cười nở trên môi.

Băng Sương vui vẻ:

- Làm sao mà hết giận nhau sớm thế?

Em và Lan đồng trả lời:

- Quyển sách.

Sương mỉm cười:

- Nhớ ơn sách chứ không nhớ ơn người gửi sao?

Trong một thoáng em và Lan cùng hiểu - hèn chi em vẫn thắc mắc mãi nét chữ nguệch ngoạc của Lan. Băng Sương bắc một nhịp cầu cho em và Lan tìm đến nhau. 3 bàn tay nắm chặt vào nhau, nhìn nhau và cười vang trong vui vẻ.


BÍCH LIÊN        
(des filles mignonne)  

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa Xuân Giáp Dần, 1974)

Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>