Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

CHƯƠNG 14 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI


14


Phi thuyền bắt đầu đáp xuống. Sĩ Nhân không còn thấy các thế giới và các vì sao diễn ra trước mắt nữa. Lòng Sĩ Nhân rộn rã niềm vui: gặp lại cha mẹ, gặp lại bạn bè, gặp lại Ngôi Nhà Hồng. Nhưng cậu bé đâu có biết là mọi người thân đang đau buồn tuyệt vọng. Cậu bé tưởng tất cả đều êm đềm như lúc cậu ta vừa rời khỏi địa cầu. Sĩ Nhân chỉ thắc mắc một điều là không biết cậu ta đã ở trên không gian bao nhiêu giờ rồi. Làm thế nào biết được, vì ngày và đêm ở mỗi hành tinh đều khác nhau?

- Ki Ki sắp gặp lại cũi rồi! Sĩ Nhân nói giỡn.

- Phải! Hay quá! Chó Ki Ki sủa vui vẻ.

- Em muốn nhìn thấy địa cầu!

- Chúng ta gần tới rồi Vũ Trụ trả lời Nhưng em không thể thấy được vì có nhiều mây. Em xem kìa!

Nghiêng mình nhìn ra ngoài, Sĩ Nhân vô cùng ngạc nhiên thấy một màu trắng xóa nhấp nhô dưới phi thuyền. Sĩ Nhân nói với Vũ Trụ:

- Ông cho em xuống ngay trong vườn nhà em, chỗ ông gặp em đó.

- Không thể được! Nhà em và ngôi vườn nhà em nhất định đang bị canh chừng. Chắc chắn mọi người đã báo động sự mất tích của em. Tôi không muốn phi thuyền chúng tôi bị tịch thu và tôi trở thành tù binh của địa cầu. Tôi phải trở về hành tinh của tôi càng sớm càng tốt.

Thế là Sĩ Nhân phải trở về nhà hơi trễ. Cậu bé cảm thấy buồn.

- Như thế chúng ta đáp xuống ở đâu?

- Lẽ dĩ nhiên trên đồi và tùy theo chỗ có thể đáp được.

Sĩ Nhân chờ đợi hết sức lo âu. Phi thuyền vừa xuyên qua vùng mây trắng. Gió lướt mạnh vào thân phi thuyền. Sĩ Nhân thấy trên cao bầu trời đầy sao và mặt trăng tròn như một cái bánh tráng. Phi thuyền đáp từ từ xuống đất.

- Tôi đáp ở đây Vũ Trụ nói Em chỉ cần đi xuống là đến nhà em. Em biết đường về nhà không?

- Biết chớ! Sĩ Nhân quả quyết.

Phi thuyền đáp nhẹ nhàng trên mặt đất. Cửa phi thuyền mở rộng.

- Em có thích cuộc du hành vừa qua không?

- Thưa ông thích chứ! Không thể nào ngờ được! Em cám ơn ông đã cho em xem vũ khúc tuyệt vời của các vì sao, em không bao giờ quên vũ khúc đó được.

- Chắc em cũng không quên hành tinh Tột Đỉnh phải không?

- Dạ phải! Sĩ Nhân trả lời yếu ớt Cám ơn ông. Chào tạm biệt!

Cửa phi thuyền từ từ đóng lại và phi thuyền phóng nhanh như vũ bão lên trời, rồi biến mất.

Sĩ Nhân đứng yên lặng do dự, hơi ngỡ ngàng.

Có phải đây là một giấc mộng? Hay là một sự thực?

Trời đêm thật đẹp. Mùi hoa thơm và cỏ ướt tỏa ngát làm Sĩ Nhân mê mẩn tâm thần. Chó Ki Ki bỗng sủa lên một tiếng lôi Sĩ Nhân trở về thực tại.

- Phải, mình phải xuống đồi ngay. Tôi biết đường.

Song, Sĩ Nhân có vẻ suy nghĩ dữ dội. Theo đường cái? Đường dài quá. Theo đường mòn gần hơn.

Sĩ Nhân đi sâu vào rừng và tìm thấy con đường mòn đưa nó về đến nhà. Tuy nhiên đường đi vô cùng khó khăn. Đi được một lát, Sĩ Nhân và chó Ki Ki mệt nhoài.

- Ráng lên! Sĩ Nhân nói to với chó Ki Ki.

Chó Ki Ki đi đầu dẫn đường, Sĩ Nhân theo sau. Một vùng sáng dịu dàng đẫm toàn thể khối rừng, nhưng dưới các bóng cây dày đặc, trời tối om.

Lúc đầu, tất cả đều tốt đẹp. Con đường mòn dù có đá lồi lõm, bị chắn ngang bởi các rễ cây to, vẫn có thể đi được.

- Ráng lên, Ki Ki, chỉ một giờ đi là chúng ta sẽ được nghỉ ngơi ở nhà. Trời thật đẹp, thật là may!

Nhưng, các cây khép lại dần dần. Sĩ Nhân và chó Ki Ki phải đi xuyên qua những đường hầm kết lại bởi những cành cây siết chặt. Nhiều lúc Sĩ Nhân bị mất dấu đường mòn. Một lỗ hổng vẽ trên mặt đất những bóng kỳ dị. Có nhiều tiếng động khả nghi: tiếng lướt nhẹ của các con vật bị phá rối giấc ngủ, tiếng kêu của con chim cú mèo, tiếng sột soạt của các cây và các nhánh cây trong gió nhẹ. Tiếng bay lướt nhẹ của các con chim...

Tim Sĩ Nhân đập thình thịch, nhưng tiếng nước chảy xa xôi làm cậu bé vững tin. Dòng suối ở phía dưới kia. Sĩ Nhân đã đi đúng đường, và sự hiện diện của con chó trung thành làm cậu bé thêm can đảm. Không biết cậu bé đã đi tìm gì trong những chiều sâu thăm thẳm của vũ trụ, trong khi đó địa cầu rất dịu dàng, dễ thương và mọi người sống êm đềm trong những mái nhà Việt Nam?

Giữa các nhánh cây, một vì sao lấp lánh...

- Không, tôi chả luyến tiếc gì hết khi được xem vũ khúc tuyệt vời của các vì sao. Nhưng hành tinh Tột Đỉnh đã làm tôi thất vọng vô cùng! Tôi ước mơ địa cầu của tôi không bao giờ trở thành như hành tinh văn minh quá độ đó.

Một tiếng sủa của chó Ki Ki cắt đứt dòng suy nghĩ của Sĩ Nhân. Mình đang ở nơi đâu? Sĩ Nhân hét to kinh hoảng:

- Núi đá!

Sĩ Nhân đã lầm đường rồi. Núi đá đứng sừng sững như một người khổng lồ sẵn sàng nghiền nát những ai đến gần nó.

Sĩ Nhân phải quay trở lại tìm con đường khác. Vì nó ở chiều đối diện, nó phải nghiêng về phía trái để tìm đúng hướng. Cuộc hành trình càng lúc càng mệt nhọc.

Sĩ Nhân run run nói với chó Ki Ki:

- Chúng ta mệt quá rồi. Ki Ki tìm cho tôi con đường ngắn nhất đi!

- A! Ki Ki chạy dễ dàng dưới các bụi rậm. Nhưng tôi, tôi không thể nào chạy như Ki Ki được. Chờ tôi với! Phải chi tôi có một cây gậy!

Chó Ki Ki tiến tới trước, thỉnh thoảng kêu lên đau đớn khi bị một cái gai đâm vào chân. Sĩ Nhân nắm các rễ cây đi lướt trên các tảng đá trơn trợt. Thỉnh thoảng cậu bé phải ngừng lại để thở. Chỉ trừ khi thấy được Ngôi Nhà Hồng, cậu bé mới lấy lại được can đảm như cũ.

Nếu Sĩ Nhân thấy được ngôi nhà của cậu ta? Sĩ Nhân có thể thấy được tia sáng của ngọn đèn ngủ trong phòng của ba má không? Mọi người đang tuyệt vọng chờ đợi Sĩ Nhân trong "Ngôi Nhà Buồn!"

Sĩ Nhân có biết chăng, trong ánh sáng của ngọn đèn ngủ ở ngôi nhà bên cạnh, Tuyết Trang và Vân đang tâm sự với nhau.

- Anh Sĩ Nhân hiện ở đâu? Mình có gặp lại anh ấy không? Một cô bé hỏi.

- Tôi tin anh ấy sẽ trở về! Cô bé khác trả lời Nhưng làm thế nào để anh ấy trở về? Tôi thấy anh Minh có vẻ ấm ức điều gì và có vẻ đau khổ lắm!

Lúc bấy giờ, Sĩ Nhân đi lạc trong rừng, tiến bước càng lúc càng chậm, càng nặng nề. Sĩ Nhân đi như kẻ mất hồn vì quá mệt.

Cậu bé đã đuối sức rồi. Thình lình, cậu vấp phải một nhánh cây và té nhào xuống hố sâu, Sĩ Nhân thấy đau nhói ở trán và ngửi thấy mùi nấm cạnh bên, rồi bất tỉnh chả biết gì nữa. Gần cậu bé, một con chó lông rối tung, rú lên kinh khủng và thè lưỡi liếm dòng máu đang chảy trên trán người chủ nhỏ.
___________________________________________________________________________

CHƯƠNG 13 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI


13


Trong lúc đó, Sĩ Nhân đã đến hành tinh Tột Đỉnh. Cậu bé chả lo âu gì cả. Cậu bé đang bay trên một trong những đô thị quan trọng nhất của hành tinh này.

Vũ Trụ nói:

- Quê hương tôi đó!

Sĩ Nhân đã khám phá được gì? Những ngôi nhà lầu với những đại lộ rộng có cây cao bóng mát ở hai bên đường giống như dưới địa cầu? Những ngôi vườn và những công viên xinh đẹp?

Không! Không có cây cối gì hết! Chỉ có những loại hình tháp cụt màu xám rất cao và tụ tập lại giống như các ổ mối mà Sĩ Nhân thường thấy ở các vùng quê.

- Những khối kia là gì đó?

- Đó là những nhà của chúng tôi. Phía trên các nhà đó có một nóc bằng để cho các phi cơ đáp.

- Bộ ở quê ông không có đường đi sao?

- Không! Các đường đi dùng để làm gì?

- Như thế các xe hơi đi trên gì? Còn các người đi bộ?

- Các xe hơi? Ở xứ tôi không còn thứ đó nữa, cũng không còn người đi bộ! Mỗi người đều có loại phi cơ riêng hoàn hảo. Em xem kìa...

Vũ Trụ cho phi thuyền bay gần sát đỉnh các ngôi nhà. Sĩ Nhân ngó thấy rải rác những sinh vật giống hệt Vũ Trụ. Các sinh vật này đều đeo mỗi người một máy nhỏ ở sau lưng và bay là là trên các nóc nhà.

- Ở đây mọi người di chuyển như thế đó!

Sĩ Nhân thấy mọi người đều không ngừng bóp một cái còi mang theo mình, nhưng lạ lùng là chả có tiếng kêu gì cả.

Vũ Trụ giải thích:

- Đối với em, những cái kèn đó như câm, nhưng chúng nó phát ra những siêu âm mà tai loài người không nhận thấy nổi. Các người ở hành tinh chúng tôi nghe thấy được là nhờ có mang ở tai một cái máy nhỏ do các nhà bác học ở xứ chúng tôi phát minh. Các siêu âm khi gặp trở ngại sẽ quay trở về báo tin cho biết. Đó chính là nguyên tắc của ra-đa.

- Những người này đi đâu vậy ông?

-Đi thực hiện riêng công việc của mỗi người, từ cơ sở này sang cơ sở khác.

- Người ta không bao giờ đi dạo ở dưới đó?

- Một đôi khi. Người ta tụ hợp chung quanh thành phố vào những ngày lễ... Người ta xem nước chảy trong các kinh đào và xem vài loại cây mà chúng tôi làm thức ăn và làm thuốc. Các cây cối thiên nhiên ở đây càng ngày càng hiếm. Em sẽ thấy dần dần.

- Còn trường học? Các cửa hàng?

- Tất cả đều ở chỗ tòa nhà rộng bao la đó. Trong mỗi tòa nhà đều có một ký nhi viện mà cá tính mỗi đứa trẻ đều được điện tử hóa (người ta bắt các đứa bé lìa bỏ cha mẹ từ lúc mới sinh). Cũng có những ngôi trường, những nơi chế tạo quần áo, các đồ vật linh tinh, các nhà bác học...

Vũ Trụ ngừng kể, cho phi thuyền đáp xuống một bãi rộng và mở cửa:

- Đây là nhà tôi. Nào, mời em đi viếng nhà. Tất cả các ngôi nhà khác đều giống hệt nhà tôi. Em có thể ra khỏi phi thuyền không sợ hãi gì hết. Áp suất không khí ở đây không thay đổi. Ở đây, chúng tôi đã thành công bao phủ cả hành tinh một màn vỉ điện tử bảo vệ, nhờ thế, khí hậu ở đây không nóng quá cũng không lạnh quá. Chúng tôi hít thở không ngừng một loại không khí cùng tính chất. Có kỳ diệu không em?

Sĩ Nhân gật đầu. Cậu bé cởi bỏ áo phi hành rồi gọi chó Ki Ki, và cả hai đi ra ngoài, theo chân Vũ Trụ.

Ki Ki gầm gừ dịu dàng. Có lẽ con chó cũng nghĩ như chủ nó là đã đến giờ ăn trưa rồi. Vũ Trụ sẽ cho chủ tớ ăn gì?

Sĩ Nhân không dám thú nhận là nó đã đói. Nó nói bóng gió:

- Ki Ki đã đói rồi!

- Cả em nữa! Vũ Trụ nói xong liền đưa cho Sĩ Nhân hai viên kẹo.

Sĩ Nhân ngạc nhiên:

- Cái gì đó ông?

- Bữa ăn trưa! Em một viên, con chó một viên. Cả hai sẽ được no nê và khỏe khoắn ngay. Ở đây, chúng tôi rất quý thì giờ. Chúng tôi không nấu ăn. Trong nhà không có phòng ăn. Chúng tôi chỉ cần nuốt viên kẹo này ở bất cứ nơi đâu là được no đủ. Rồi em sẽ quen!

Sẽ quen? Có lẽ, nhưng Sĩ Nhân nuốt viên kẹo chả có vẻ thích thú tí nào cả. Sĩ Nhân nhớ lại những bữa cơm chiều đầm ấm, cả nhà tụ họp chung quanh một cái bàn cười nói vui vẻ thân thiết. Nhất là vào những ngày giỗ, họ hàng tụ họp cúng bái, ăn uống nhộn nhịp làm sao! Mùi xào nấu ở dưới bếp xông lên thơm ngào ngạt. Nhất định cậu bé sẽ đổi tất cả các viên kẹo để lấy một dĩa thịt gà rô-ti có cải xà-lách và cà-tô-mát để cạnh bên.

Ki Ki cũng chả có vẻ gì thích viên kẹo cả. Nó ngửi rồi đẩy viên kẹo ra chỗ khác. Sĩ Nhân phải nhét viên kẹo vào miệng nó, nó mới chịu nuốt.

- Cơm của tôi đâu? Ki Ki hỏi có vẻ trách móc.

Tuy nhiên, cả hai chủ tớ đều cảm thấy khỏe khoắn sau khi nuốt viên kẹo.

Nhà của Vũ Trụ không có bếp và phòng ăn. Có nhà bếp để làm gì khi người ta không nấu ăn? Có một phòng ăn để làm gì khi người ta không ăn uống! Người ta ngủ trên một loại đi-văng thiếu tiện nghi. Người ta ngồi trên những cái ghế thô, nhưng rắn chắc. Sĩ Nhân đoán là mọi người ít khi ở trong nhà. Cuộc sống gia đình ở đây không có. Các trẻ con thì được các bà vú trông chừng trong những gian phòng lớn ở dưới thấp, trên sân trong; chúng ngủ trong những phòng ngủ công cộng. Các thanh thiếu niên chơi thể thao trên những sân điều hòa không khí. Những người khác làm việc trong những phòng làm việc. Các bà mẹ chả làm gì hết vì các người con đã bị điện tử hóa, các người máy làm tất cả công việc nội trợ.

Thú tiêu khiển độc nhất của các bà mẹ là đi đến các gian hàng ở tầng trệt: nhà thuốc tây, nơi bán kẹo, nhà may (ở đây không có vấn đề kiểu này kiểu nọ, mỗi người đều mặc đồng phục giống hệt một kiểu hippy ở địa cầu. Có vẻ thật là tiện lợi vì người ta khỏi phải chọn lựa gì cả).

Sĩ Nhân nghĩ:

- Như vậy thì buồn tẻ quá!

Tuy nghĩ vậy, Sĩ Nhân vẫn không muốn nói ra, sợ làm phật lòng người chủ.

Vũ Trụ tiếp tục:

- Những người đàn bà cũng bay như những người đàn ông. Họ bay dạo chơi chung quanh thành phố, họ chả có công việc gì làm hết... Hầu hết những người đàn ông ở đây đều là các nhà bác học, các kỹ sư hay các kỹ nghệ gia. Tất cả đều làm việc không nghỉ.

- Ôi chao! Cuộc sống ở đây như thế à? Ở dưới địa cầu hạnh phúc hơn nhiều.

Những ngôi nhà ở đây thật kỳ dị. Tất cả mọi nơi đều giống hệt nhau. Các ngôi nhà đều ở chung quanh một hình tháp. Mỗi nhà đều có một thang máy quay ở phía trong, tự động lên xuống, ngừng hoặc tiếp tục tùy theo nhu cầu. (Điều này đối với Sĩ Nhân không có gì lạ, vì Sĩ Nhân đã từng thấy những cái thang máy đặc biệt ở rạp Rex Sàigòn hay ở thương xá Tam Đa Sàigòn). Các cửa đều tự động mở khi có người vừa chạm vào, và có một bộ phận điện bảo vệ chúng khi cần thiết.

Phía dưới hình tháp là những gian hàng, nằm sâu trong những đường hầm khép kín. Ở trung tâm cơ sở, có một địa điểm rộng bao la dành riêng cho thiếu nhi và các cá nhân đặc biệt.

- Giống như tổ kiến!

- Phải, các loài sâu bọ là kiểu mẫu của chúng tôi. Chỉ có sâu bọ là biết tổ chức một đời sống xã hội tuyệt hảo để có được một năng suất tối đa.

Điều mà Sĩ Nhân chú ý nhất là thiếu tất cả các đồ vật trang trí: không có một bức tranh, không có một pho tượng, không có một cây kiểng. Tất cả đều trống trải, khô khan, lạnh lẽo. Không có cả thú vật...

Vũ Trụ giải thích:

- Những con thú bị mất giống dần dần, chúng đã trở nên vô ích. Ở đây chỉ còn lại những loài sâu bọ là những đề tài nghiên cứu thú vị.

- Còn các cây cối? Các loài hoa?

- Tất cả đều vô ích!

Sĩ Nhân không dám hỏi thêm: còn những cuộc đi dạo trong rừng? Sự âu yếm của ba má và các bạn hữu? Bởi vì cậu bé cảm thấy trước người ta sẽ trả lời:

- Vô ích! Vô ích!

Ở đây, tất cả đều điện tử hóa.

Tim Sĩ Nhân bỗng nhiên thắt lại... Sĩ Nhân hỏi:

- Chừng nào tôi trở về địa cầu? Chừng nào? Tôi muốn trở về địa cầu ngay!

- Chúng ta vừa trải qua một cuộc hành trình dài. Tôi phải xem xét và điều chỉnh lại phi thuyền. Em hãy đi chơi một vòng ngoài thành phố đi. Tôi sẽ tìm em sau một thời gian ngắn.

Thế là Sĩ Nhân và chó Ki Ki ra khỏi thành phố. Cả hai khám phá một mảnh đất vuông chật hẹp đó chính là công viên? với vài loại cây có dán bảng tên, những cây ở địa cầu không có và chả có vẻ gì sắp nở hoa cả. Tất cả đều khô khan và xấu xí. Ô kìa! Sĩ Nhân nghe có tiếng róc rách rất gần... Một cái gì linh động... Có lẽ đó là một con suối mát hai bên bờ có cỏ non xanh? Không! Nước chảy trong một rãnh bằng kim loại. Nguồn nước phát xuất từ một ngọn đồi trên cao. Nước không chảy xuống như những thác bọt sủi tăm, mà chảy tù túng trong một ống...

Sĩ Nhân tìm mãi chẳng thấy gì làm mát mắt cả. Thời gian qua dần... Sĩ Nhân thật buồn, thật buồn! Cậu bé ngồi trên bờ mương nhìn nước chảy, vì ít nhất cậu bé cũng còn thấy sự chuyển động của nước, tiêu biểu cho sức sống thiên nhiên. Cậu bé vô cùng hối tiếc đã nghe theo lời Vũ Trụ đến hành tinh Tột Đỉnh văn minh nhưng thiếu tình cảm này!

Trong lúc chán nản, tình cờ Sĩ Nhân thò tay vào túi móc ra một nắm cỏ non mà nó bứt ở vườn nhà nó khi vừa bước lên phi thuyền. Nắm cỏ nhàu nát nhưng vẫn còn tươi và có lẫn một nụ hoa mơn mởn. Sĩ Nhân nhúng tay vào nước, nắm cỏ cùng nụ hoa có vẻ như tươi sắc trở lại.

Vài bà tiến đến gần im lặng, vì ở đây mọi người chỉ liên lạc nhau bằng ý nghĩ. Các bà đó có vẻ ngạc nhiên thích thú trước nắm cỏ thiên nhiên và nụ hoa Việt Nam mà Sĩ Nhân đang cầm ở tay.

Sĩ Nhân đáp lại câu hỏi câm:

- Nắm cỏ và nụ hoa này ở địa cầu đến!

Sĩ Nhân tả cho các bà đó nghe những ngôi vườn đầy hoa: hoa lan, hoa hồng...

Nghe Sĩ Nhân tả, các bà đứng im không nhúc nhích với cặp mắt buồn khó tả. Có lẽ các sinh vật ở hành tinh Tột Đỉnh đã bị tước đoạt hết những gì tạo thành sự quyến rũ của đời sống, bắt đầu cảm thấy luyến tiếc xa xôi những điều mà tổ tiên họ đã được biết?

Vũ Trụ bỗng báo tin:

- Đến giờ trở lại địa cầu rồi!

Tin mừng vừa đến, chưa kịp vui, tin buồn liền nối tiếp. Phi thuyền bỗng bị trục trặc cần phải sửa chữa kỹ lưỡng. Người ta không rõ phi thuyền có thể phóng được về địa cầu hay không.

Vũ Trụ nói với Sĩ Nhân:

- Tôi cố gắng chữa, nhưng không biết có trở về được không?

Sĩ Nhân điên cuồng:

- Tôi phải ở lại đây, ở trong một xứ không nghe tiếng chim hót, không nghe một lời nói âu yếm. Một xứ không cây, không hoa, không có ba má, không một người nào nói thương tôi!

Sĩ Nhân khóc nức nở... Nhìn Sĩ Nhân khóc, các bà ở hành tinh Tột Đỉnh cảm thấy phát sinh lại trong quả tim khô cằn của mình một sự trìu mến đã quên, sự trìu mến này, xưa như vũ trụ nhưng là vật quý nhất trong các kho tàng.

Mỗi người đều ước mơ một phép lạ xảy ra... Và phép lạ xảy ra thật! Mọi người nghe tiếng ù ù nhè nhẹ. Vũ Trụ và phi thuyền của ông ta đã đậu ở cạnh bên. Sĩ Nhân reo vang:

- Phi thuyền tốt rồi hả ông?

- Tốt! Chúng ta có thể đi ngay.

- Đi! Mau lên! Ki Ki! Ki Ki!

Lại một chuyện khó khăn khác nữa! Chó Ki Ki không có ở đó!

- Con chó của tôi đâu rồi?

- Đi ngay! Vũ Trụ ra lệnh Không cần con chó, tôi gấp lắm!

- Chắc chó Ki Ki đã đi tìm một người bạn cùng giống? Nó ở đâu? Nó có thể đi đâu? Sĩ Nhân hỏi Vũ Trụ.

- Những người gặp nó đã dẫn nó đến các nhà bác học. Em nên hiểu là con vật đã bị tiêu diệt trên hành tinh nầy rất được các nhà bác học thích. Họ sẽ nghiên cứu nó.

- Nghiên cứu chó Ki Ki? Các nhà bác học sẽ làm gì chó Ki Ki? (Sĩ Nhân tưởng tượng chó Ki Ki bị xẻ thịt nằm trên một cái bàn). Tôi muốn gặp chó của tôi!

- Đó không phải là một sự mất mát lớn lao! Con chó không phải là một con vật thông minh: nó chờ đợi tất cả ở con người. Chỉ có các loài sâu bọ mới biết tổ chức, chuyên môn...

- Trời! Chó Ki Ki không thông minh? Nó biết trung thành với chủ. Nó biết sủa kẻ ác ôn, mừng người thiện! Vậy mà ông bảo nó không thông minh!

- Nào, em đi không? Tôi không thể nào chờ đợi nữa được!

Sĩ Nhân tiến bước chầm chậm đến cửa phi thuyền. Nó xé lòng với ý tưởng phải chọn lựa giữa sự trở về địa cầu với sự bỏ rơi người bạn trung thành... Những giọt nước mắt rơi từ từ xuống gò má cậu bé...

Thình lình, một chùm lông to lớn dựng đứng phóng tới nhanh như vũ bão. Chùm lông này sủa vang lừng và nhảy vào đôi tay của Sĩ Nhân.

Vẫn còn run, Sĩ Nhân ôm đầu chó Ki Ki, vừa nói vừa cười:

- Tôi biết Ki Ki không ngu! Ki Ki đã bỏ rơi các nhà bác học phải không?

- Phải, phải! Chó Ki Ki sủa vui vẻ Nào chúng ta đi!

- Nào chúng ta đi! Ngay tức khắc! Sĩ Nhân lặp lại Còn gì vui bằng khi chúng ta trở về địa cầu và thấy lại nhà cửa chúng ta.

Sĩ Nhân ngồi trên ghế phi thuyền. Cửa phi thuyền khép lại... Trở về!

_________________________________________________________________________ 

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

CHƯƠNG 12 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI


12


Trước khi theo Sĩ Nhân tới hành tinh Tột Đỉnh, chúng ta hãy trở về địa cầu xem những gì xảy ra chung quanh Ngôi Nhà Hồng mà bây giờ đã trở thành Ngôi Nhà Buồn.

Ông Tuấn đã báo động cho cảnh sát biết Sĩ Nhân và chó Ki Ki bị mất tích hết sức bí mật. Người ta đã tìm kiếm khắp rừng mà vẫn không thấy dấu vết gì cả. Mọi người nghi ngờ là Sĩ Nhân đã bỏ nhà đi bụi đời. Nhưng ông bà Tuấn không bao giờ tin thế, vì ông bà biết rõ con ông bà. Tuy nhiên, ông Tuấn cũng nhờ đài phát thanh và vô tuyến truyền hình gọi Sĩ Nhân trở về. Về phần bà Tuấn, bà sang than thở với gia đình láng giềng.

Biết được tin trên, gia đình nhà láng giềng bị xáo trộn dữ dội. Người ta hỏi các đứa bé :

- Sĩ Nhân có tâm sự gì với các con không? Các con với Sĩ Nhân có chuyện gì không?

Tất cả các đứa bé đều trả lời :

- Không có gì hết!

Các bạn của Sĩ Nhân không dám nói cho người lớn biết cuộc gây lộn đã chia rẽ chúng cách đây mấy ngày.

Minh cảm thấy hối hận tột cùng vì đã gây lộn với Sĩ Nhân, và Vân đôi mắt đầy lệ khi biết tin Sĩ Nhân mất tích. Cả nhà ông Lý đều giúp đỡ gia đình ông Tuấn tìm kiếm Sĩ Nhân.

Bà Lý nói :

- Đưa Tuyết Trang cho tôi trông giùm cho. Tôi không thể giúp gì được, vì tôi phải coi chừng bé Bi Bi.

Bé Bi Bi bắt đầu tập đi, bé bắt đầu lớn dần, không còn là một em bé tí nữa.

Các trẻ con của hai gia đình láng giềng đều tề tựu ở nhà ông bà Lý. Bà Lý bắt chúng đi ngủ sớm. Chúng ngủ ngon lành chả lo nghĩ gì hết, vì ở tuổi chúng, giấc ngủ là trên hết!

Trong nhà kế bên, người ta canh chừng từng tiếng động nhỏ. Người Mẹ đau khổ chờ tin tức Sĩ Nhân suốt cả đêm trường. Một đêm qua mau chả có tin gì mới lạ. Thình lình, chuông reo. Một tia hy vọng lóe sáng trong đầu bà Tuấn... Bà Tuấn hy vọng người ta đến báo tin mừng cho bà, nhưng đó chỉ là bà Lý qua thăm và mang cà-phê nóng cho bà Tuấn. Tuy vậy bà Tuấn cũng được an ủi phần nào. Trong sự đau khổ người ta rất cần tình bạn chân thành.

Mọi người trong vùng xôn xao vì sự mất tích kỳ lạ này. Người ta hỏi nhau :

- Có tin gì về đứa bé chưa?

Báo chí đều đăng tít lớn :

"MỘT SỰ MẤT TÍCH KỲ LẠ"

Các nhà báo đưa ra nhiều giả thuyết khác nhau. Giả thuyết lạ lùng nhất là một bài báo với tựa đề: DĨA BAY XUẤT HIỆN!

Tác giả bài báo này viết:

"Hai người đi chợ sáng hôm qua quả quyết đã thấy trong bầu trời đêm một dĩa bay sáng ngời ở chân trời. Dĩa bay biến mất nhanh chóng. Có lẽ đó là dĩa bay của người Hỏa Tinh xuống thăm địa cầu?"

Không người nào là không nghĩ tới sự liên hệ giữa hai nguồn tin: Dĩa bay xuất hiện và Sĩ Nhân mất tích.

Cảnh sát vào trường Sĩ Nhân học, hỏi tất cả các bạn của nó :

- Ai đã gặp Sĩ Nhân trước khi Sĩ Nhân mất tích? Có ai thấy gì lạ không?

- Em có nghe tiếng phi cơ kêu trong đêm Một em học trò nói.

- Phi cơ bay là thường, có gì lạ đâu! Các em phải giúp đỡ chúng tôi để có thể tìm lại được bạn của các em. Sĩ Nhân có nói với một em nào về dự định phiêu lưu không?

Một đứa bé trả lời :

- Sĩ Nhân có nói với em là nó thích bay lên cung trăng như các phi hành gia...

Mặc dù đang trong tình trạng buồn, mọi người đều bật cười khi biết ý định của Sĩ Nhân. Làm sao Sĩ Nhân bay lên cung trăng được? Nhưng...

Ngôi Nhà Hồng dường như đã bớt hồng. Những giọt mưa buồn đã rơi trên mình nó.

_______________________________________________________________________
 

CHƯƠNG 11 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI


11
 

Sĩ Nhân chả biết gì hết nỗi lo sợ của gia đình kể từ lúc cậu bé rời khỏi địa cầu. Sĩ Nhân hơi thất vọng về cách sống yếu đuối của người hành tinh Kỳ Ảo. Cậu bé muốn rời khỏi nơi đây ngay. Cậu bé hái vài trái cây lạ trên hành tinh Kỳ Ảo. Thấy người trên đó ăn ngon lành, cậu bé ăn thử, nhưng cậu bé thấy chả thú vị gì cả. Các trái cây ở hành tinh này có mùi là lạ muốn nôn. Cậu bé nghĩ đến khúc bánh mì thịt, ly cà-phê sữa và... ba má, em Tuyết Trang. Song cậu bé chả luyến tiếc gì cả : Cuộc du hành của cậu bé thật bất ngờ, thật hấp dẫn ! Cậu bé sẽ có nhiều chuyện thật hết sức hứng thú kể lại khi cậu bé trở về địa cầu. Phải không, Ki Ki ?

Con chó sủa to vui vẻ. Có lẽ Ki Ki muốn được hưởng những món ăn dư thừa của chủ nhỏ? Không, sáng nay không có bánh mì, không có cà-phê sữa. Còn các trái cây ở hành tinh Kỳ Ảo thì Ki Ki giống như cậu chủ, chả thích thứ gì cả. Tiếng sủa của Ki Ki dường như làm người hành tinh Kỳ Ảo bực bội, vì ở đây, người và vật đều im lặng tột cùng.

Người hành tinh Kỳ Ảo hỏi :

- Con chó ồn ào lộn xộn này ở đâu vậy ?

Nghe hỏi, tức quá Ki Ki rống lên :

- Bộ các con chó ở đây không biết sủa, không biết chơi ?

Buổi sáng ở hành tinh Kỳ Ảo khác hẳn những buổi sáng địa cầu. Buổi sáng ở đây có bầu trời xanh thẳm gần như tím, với nhiều mặt trời hình dáng khác nhau và không có chút bóng mát nào trên đất cả.

Thình lình, Sĩ Nhân cảm thấy Vũ Trụ gọi. Tới giờ từ giã hành tinh Kỳ Ảo rồi ! Phi thuyền đã sẵn sàng!

- Bây giờ mình đi đâu ?

Vũ Trụ trả lời có vẻ kiêu hãnh :

- Đi đến hành tinh quê hương tôi ! Em có thể gọi đó là hành tinh Tột Đỉnh ! Vì ở đó, văn minh kỹ thuật đã đạt đến trình độ hoàn mỹ nhất, cao nhất vũ trụ. Địa cầu của em sẽ trở nên chậm tiến nếu em biết hành tinh Tột Đỉnh.

Hơi chạm tự ái, Sĩ Nhân cãi lại :

- Nhưng địa cầu ở rất dễ chịu thoải mái...

- Em sẽ thấy...

Phi thuyền mở nắp giống như một con sò khổng lồ hả miệng. Sĩ Nhân ôm chó trong tay. Cậu bé đã mặc áo phi hành. Nắp phi thuyền đậy lại... Mọi người rời khỏi hành tinh Kỳ Ảo.

Vũ Trụ thì thầm :

- Tôi sẽ trở lại đây với một ê-kíp bác học chuyên viên, vì tôi đã thấy ở đây có dấu vết một thứ kim loại rất có ích cho người hành tinh chúng tôi mà hành tinh chúng tôi không có.

- Ông tính lấy kim loại đó ?

- Tại sao không ? Người ở đây chẳng làm gì hết. Họ cũng không biết dùng gì hết. Chúng tôi sẽ dạy họ cách dùng.

- Nhưng, sống như thế này thì họ đâu có cần dùng điều chi ?

- Họ sẽ hạnh phúc hơn và... cả chúng tôi nữa !

- Nếu họ không muốn ?

- Chúng tôi sẽ bắt họ muốn !

- Các ông áp bức họ?

- Lẽ dĩ nhiên !

Những hỏa tiễn phóng từ địa cầu không phải là nỗi lo sợ đích thực của người hành tinh Kỳ Ảo hiền hòa, mà nỗi lo sợ đích thực chính là tham vọng của những người hành tinh Tột Đỉnh.

Mọi người lại bay xuyên qua bầu trời. Mọi người lại thấy hằng hà thế giới, có những thế giới sáng ngời, có những thế giới chỉ sáng có một phần. Mọi người lo tránh né các thiên thạch. Vũ Trụ cho phi thuyền bay giữa các thiên thạch hết sức tài tình. Có lẽ có các máy ra-đa kỳ diệu chỉ cho Vũ Trụ biết cách tránh thiên thạch.

Nhìn qua cửa kính, Sĩ Nhân thấy phi thuyền dường như bất động. Trong khi đó, các vì tinh tú, to có, nhỏ có, các hành tinh lẫn các vệ tinh tiến tới như vũ bảo và biến mất trong nháy mắt.

Vũ Trụ báo tin :

- Chỉ chốc lát là em đến hành tinh của chúng tôi. Tôi ở trong một thành phố lớn nhất thuộc một lục địa lớn nhất. Tôi muốn giới thiệu cho em biết thành phố đó.

Lúc đó cho Ki Ki ngồi ngủ gục, nó có vẻ mệt nhọc trong cuộc du hành hết sức bất ngờ.

Sĩ Nhân vô cùng sung sướng nhìn quang cảnh kỳ lạ đang diễn ra trước mắt.

_________________________________________________________________________ 

CHƯƠNG 10 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI


10

Khi Sĩ Nhân lìa khỏi địa cầu, mọi người vẫn còn ngủ ngon lành... Đêm địa cầu vẫn bình thường không có gì khác lạ.

Sáng hôm sau, vừa thức dậy, Tuyết Trang đã gọi vang cả nhà.

- Anh Sĩ Nhân ! Anh Sĩ Nhân !

Không nghe tiếng trả lời, Tuyết Trang tưởng anh mình còn ngủ. Cô bé khẽ mở cửa phòng Sĩ Nhân, đi rón rén đến giường... nhưng không thấy Sĩ Nhân ngủ trên đó.

Tuyết Trang nghĩ :

- Anh Sĩ Nhân đã dậy rồi, thế mà mình không biết ! Chắc anh ra vườn !

- Anh Sĩ Nhân ! Anh Sĩ Nhân ! Ủa anh đâu rồi kìa ! Thôi mình ăn sáng một mình vậy.

Má hỏi :

- Sĩ Nhân đâu rồi con ?

- Con không biết má à ! Con không thấy anh ở giường ngủ. Con cũng không thấy anh ở vườn.

- Anh con chưa ăn sáng ! Để má đi tìm...

- Sĩ Nhân ! Sĩ Nhân !

Vẫn không thấy Sĩ Nhân ở đâu cả ! Ba cũng ngạc nhiên hết sức.

- Sĩ Nhân đâu rồi kìa ! Lạ quá !

- Sĩ Nhân ! Sĩ Nhân !

Ngôi vườn im lặng mênh mông... Chỉ có vài tiếng chim hót trả lời... Lo sợ tăng dần. Mọi người quên cả ăn sáng. Mọi người đi tìm, tìm khắp nơi.

Mọi người lại vào quan sát phòng Sĩ Nhân. Bà Tuấn nhận xét :

- Gối, nệm còn nguyên vẹn chứng tỏ đêm qua Sĩ Nhân không có ngủ ở đây !

Không còn nghi ngờ gì nữa, Sĩ Nhân đã đi rồi, nhưng đi đâu ?

Tuyết Trang quả quyết :

- Anh Sĩ Nhân không có đi qua phòng con !

Thình lình, ông Tuấn nhìn qua cửa sổ và hiểu ngay là Sĩ Nhân đã xuống đất bằng cây hoàng đậu. Dấu vết Sĩ Nhân té trên cỏ là chứng cớ hùng hồn. Nhưng tại sao đứa bé ngoan ngoãn lại bỏ nhà ra đi ?

Tuyết Trang ở ngoài vườn chạy vào :

- Con thấy cái nón của anh Sĩ Nhân trên ghế...

Mọi người sợ hãi tột cùng. Phải chăng Sĩ Nhân đã bị bắt cóc ? Lo sợ tính mạng của anh, Tuyết Trang khóc thảm thiết. Má cũng nức nở nghẹn ngào.

Ông Tuấn ra lịnh :

- Mọi người vào nhà ! Hãy yên tâm... Tôi đi báo tin cho bạn hữu và cảnh sát biết để họ giúp đỡ mình...

Thình lình bà Tuấn la to :

- Ủa ! Còn Ki Ki đâu rồi ?

Mọi người lại đổ xô đi tìm chó Ki Ki. Nhưng con chó cũng mất tích y như người chủ nhỏ của nó.

Bà Tuấn nhận xét :

- Chắc Sĩ Nhân đem chó Ki Ki theo !...

Bà Tuấn hơi yên tâm vì dù sao Sĩ Nhân cũng còn có con chó trung thành cạnh bên.

Nỗi buồn đau bỗng tràn ngập ngôi nhà Hồng dễ thương trên triền đồi thơ mộng.

________________________________________________________________________ 

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

CHƯƠNG 9 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI


9


Sĩ Nhân quay lại. Cậu bé ngạc nhiên thấy các người trên hành tinh Kỳ Ảo đã tụ họp yên lặng và bao quanh cậu bé với Vũ Trụ từ lúc nào. Dù đông, những người hành tinh Kỳ Ảo đứng rất có trật tự, không có một chút gì chen lấn và xô đẩy nhau cả. Thật khác hẳn người ở địa cầu !

Vũ Trụ nói :

- Em hãy tìm chỗ nghỉ ngơi đi ! Ở đây không có một vật nào, một người nào hại em cả. Ngày mai chúng ta sẽ đi...

Sáng hôm sau, sau một đêm dài nghỉ ngơi thật ngon, Sĩ Nhân và chó Ki Ki đi dạo chơi trên hành tinh Kỳ Ảo.

Trên hành tinh này, ban ngày cũng dịu mát như ban đêm. Người hành tinh Kỳ Ảo ít khi nào về nhà (là những chòi lá). Mọi người, trai, gái, già, trẻ, lớn, bé đều nằm dài trên cát mịn.

Sĩ Nhân hỏi :

- Khi nào các ông làm việc ?

- Chúng tôi không có làm việc. Chúng tôi sống nhờ ăn trái cây và sò huyết đầy rẫy ở đây.

- Các ông không ăn thịt, thịt bò, thịt gà, thịt vịt ?

- Không ! Các con vật đó sống yên lành với chúng tôi !

- Đây đúng là thiên đàng của loài vật !

Lúc đó, một con chó tiến đến sát chỗ Ki Ki và ve vẫy đuôi có vẻ thân thiện. Thấy vậy, Sĩ Nhân hỏi :

- Con chó này có dữ không ?

- Dữ để làm chi vậy ?

- Để bảo vệ các ông !

- Ai đánh chúng tôi ? Chúng tôi không có của cải gì hết ! Ở đây, trái cây, sò huyết, cá đầy rẫy, ai muốn ăn cũng được ! Ở đây hạnh phúc lắm !

Chó Ki Ki sủa gầm gừ khi nó đi ngang qua một con mèo đang uốn lưng, nhưng nó đã lầm vì loài mèo ở đây đã sống êm đềm hòa bình với loài chó... Thỏa hiệp hòa bình giữa mèo và chó êm đẹp làm sao !

Sĩ Nhân lại gần một đứa bé trạc tuổi nó và hỏi :

- Trường bồ ở đâu ?

- Trường nào ? Trường là gì ?

- Đó là một nơi người ta phải vào đó để học hỏi, học đọc và làm tính. Nơi đó, người ta sẽ học tất cả những gì có thể giúp ích đời sống trong tương lai...

- Ở đây chúng tôi không biết việc đó. Chúng tôi chỉ được ba má chúng tôi chỉ cho chúng tôi biết cách phân biệt những trái cây ngon dở, biết cách câu cá, bắt sò. Chúng tôi luôn ở ngoài trời.

- Các bồ ở đây sung sướng quá ! Bây giờ bồ có rảnh không ? Đi chơi với tôi đi...

Vừa nói xong, Sĩ Nhân vỗ vai người bạn mới của mình một cái bịch giống như cậu ta đã từng làm với một người bạn học dưới địa cầu.

- Ui ! Anh làm tôi đau quá ! Cậu bé ở hành tinh Kỳ Ảo trách Sĩ Nhân Người ta đã nói với tôi là loài người ở địa cầu thô lỗ lắm. Thật là đúng ! Thôi anh đi chơi một mình đi.

Sĩ Nhân vô cùng ngạc nhiên nhận thấy những người ở hành tinh Kỳ Ảo không ham hiểu biết, không có tham vọng, đã họp thành một dân tộc yếu ớt hiền hòa. Cả thú vật cũng vậy.

Ở đây, loài muỗi cũng không chích ai hết, loài rắn lục không có nọc độc, loài sói hiền lành như loài trừu, loài chó không có sủa người đi đường; chúng ngủ yên lành và khẽ mở mắt nhìn với vẻ chê bai khi thấy chó Ki Ki nhảy cà tửng cà tửng và sủa chung quanh người chủ nhỏ. Loài mèo to lớn dị thường, nằm mơ mộng không nhúc nhích; các con chuột có thể chạy trên lưng chúng mà chúng không làm gì cả. Người hành tinh Kỳ Ảo hái dễ dàng các trái cây và trẻ con dạo chơi tùy thích...

Nhưng, những người ở hành tinh Kỳ Ảo không có vẻ gì được hạnh phúc thực sự cả. Những người hành tinh Kỳ Ảo không cảm thấy sự vui sống và hăng hái trong hành động, công việc và trò chơi. Tất cả những gì trên hành tinh Kỳ Ảo đều giản dị, dễ dàng không có gì khó khăn cả. Cuộc sống êm dịu bằng phẳng không có gì khó khăn và phải tranh đấu làm mọi người trở nên lười biếng.

Sĩ Nhân hồi hộp nhớ lại những giờ ra chơi linh động ở trường, những điều ly kỳ hứng thú các thầy cô dạy nó trong trường, những thời tiết khi thì nóng, khi thì lạnh làm bắp thịt của nó rắn chắc, những lời mắng yêu của cha mẹ, các thầy và đồng thời những lời khuyến khích làm tim nó nóng hơn và nồng nhiệt hơn.

Sĩ Nhân mơ mộng... mơ mộng... Ngôi nhà Hồng hiện giờ ra sao kể từ lúc cậu bé rời khỏi địa cầu ? ?...

_________________________________________________________________________ 

CHƯƠNG 8 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI

 

Liền lúc đó, Vũ Trụ cho phi thuyền đáp xuống một vùng đất lạ. Cửa phi thuyền mở rộng...

Sĩ Nhân đứng yên không dám động đậy. Sĩ Nhân bị sự im lặng lạ thường xâm chiếm tâm hồn, một sự im lặng mênh mông đang chế ngự một hành tinh lạ có người ở.

Một nhóm người da đỏ như đồng, tiến đến phi thuyền. Nhóm người này không có vẻ gì dữ tợn cả.

Vũ Trụ nói :

- Em có thể cởi bỏ áo phi hành và đi ra ngoài. Em sẽ hít thở dễ dàng như ở ngôi vườn nhà em dưới địa cầu vì không khí ở đây giống hệt không khí địa cầu.

- Hành tinh này là gì?

- Tại em cứ muốn đặt tên cho các vật em thấy, em cứ gọi hành tinh này là hành tinh Kỳ Ảo cũng được. Những người sống trên hành tinh này hiền lành lắm, họ sống giữa các loài hoa muôn màu, không bao giờ cãi vã nhau cả.

- Ba em chưa bao giờ cho em biết có hành tinh này ở trên trời.

- Vì ba em không biết có hành tinh này ! Hành tinh này là hành tinh nhỏ nhất, ở thật xa tận cùng trong bầu trời thăm thẳm. Nhưng ở đây, tôi sẽ chỉ cho em thấy nhiều vì tinh tú nhất nhờ các dụng cụ thiên văn tối tân tôi mang theo.

Trong khi Vũ Trụ sửa soạn dụng cụ, nhiều người khác ở hành tinh Kỳ Ảo đến quan sát Sĩ Nhân. Những người này nằm dài trên bãi cát và nói với nhau bằng một thứ ngôn ngữ giống hệt địa cầu. Một người hỏi Sĩ Nhân :

- Anh ở đâu đến ?

- Ở địa cầu !

- Chúng tôi rất nghi ngờ những gì ở địa cầu đến ! Vũ Trụ đã đến đó nhiều lần và cho chúng tôi biết ở đó đánh nhau luôn. Ở đó mọi người bóc lột nhau, kẻ giàu sống trên xương máu của kẻ nghèo... À ! Anh là người xứ nào trên địa cầu ?

- Tôi là người Việt Nam !

- Chúng tôi biết rồi ! Nước Việt Nam hình cong chữ S đó phải không ? Dân tộc Việt Nam bốn nghìn năm văn hiến, bất khuất, dũng mãnh... Thế thì chúng tôi hết nghi anh ! Chúng tôi biết rõ dân tộc Việt Nam là một dân tộc nhỏ bé ở địa cầu đã dám vùng lên tiêu diệt xâm lăng, phá tan và xây dựng lại mọi cơ cấu phi nhân trên khắp địa cầu. Như thế dân tộc Việt Nam đã đóng góp rất nhiều cho công cuộc xây dựng tình người trong vũ trụ... Nhưng nói chung, loài người các anh thích chiến tranh lắm !

- Không ! Ở địa cầu không có ai thích chiến tranh cả ! Chỉ trừ bọn buôn vũ khí mà thôi !

- Phải, chúng tôi biết ! Các anh không thích chiến tranh nhưng các anh muốn biết ở đây có gì để đến lấy... Các anh đã chế tạo những dụng cụ kinh khủng... Năm ngoái, chúng tôi đã thấy một hỏa tiễn của các anh bay qua dọ thám vùng trời của chúng tôi, làm vùng trời chúng tôi muốn vỡ tan ra. Chúng tôi không được an lòng... Tuy thế, chúng tôi yêu mến dân tộc Việt Nam lắm ! Cầu chúc anh được mọi sự vui vẻ ở đây . Anh là khách quí của chúng tôi !

Những người ở hành tinh Kỳ Ảo ngồi im lặng hiền hòa trên cỏ và nhìn xa xôi các dụng cụ mà họ chưa biết bao giờ

Vũ Trụ nói :

- Xong rồi !

Vũ Trụ đã dựng lên một loại viễn vọng kính ngắn hơn các loại viễn vọng kính ở địa cầu, nhưng lại được bao quanh bởi những lăng kính thủy tinh và một tấm bảng mang nhiều nút bấm.

Con chó Ki Ki không chú ý gì đến dụng cụ của Vũ Trụ cả, nó đi lang thang giữa những người hành tinh Kỳ Ảo. Những người này có vẻ thương yêu loài vật nên chào đón Ki Ki rất niềm nở.

Trời thật đẹp. Ngôi vườn bên cạnh tỏa hương thơm nồng nặc.

Sĩ Nhân tiến đến gần viễn vọng kính :

- Em có thể xem các vì sao nhảy múa ?

Sĩ Nhân đặt một mắt vào viễn vọng kính. Sĩ Nhân chả thấy gì, cậu bé nói có vẻ thất vọng:

- Đen kịt ! Chả thấy gì cả !

- Em đứng yên chỗ đó. Tôi muốn em nhìn thấy một lúc tất cả như ở rạp hát lúc tấm màn nhung được kéo lên.

Lúc đó Vũ Trụ bỗng bấm một nút. Sĩ Nhân la to kinh ngạc !

Cậu bé thấy gì? Hằng tỉ hằng tỉ thế giới ánh sáng lung linh rực rỡ tuyệt vời. Những vì sao bé nhất gần sát nhau như những hạt lúa trên một cánh đồng. Những vì sao lớn hơn nằm rải rác trong bầu trời thăm thẳm và những vì sao khổng lồ giống như những mặt trời vĩ đại. Có những vì sao có ánh sáng trắng, ánh sáng xanh hoặc vàng, cũng có những vì sao có ánh sáng đỏ hoặc màu da cam... Và tất cả các vì sao phóng ra những tia lửa theo những nhịp đập dịu dàng giống như ánh sáng đang thở điều hòa ! Ngoài ra, có những loại băng sáng dường như bị căng thẳng và dính những điểm sáng, đó là những dải ngân hà, những chòm sao, những tinh vân như những nhà bác học đã đặt tên. Tất cả những gì Sĩ Nhân thấy được không nằm trên một mặt phẳng. Cái máy kỳ diệu của Vũ Trụ lướt khắp bầu trời và khám phá những thế giới tinh tú đến tận những bề sâu vô tận.

Nhưng tất cả dường như bất động giống một dàn nhạc đang chờ chiếc đũa thần của nhạc trưởng.

Sĩ Nhân nhận xét :

- Không có gì lay động cả ! Còn vũ khúc của các vì sao đâu ? Chừng nào em thấy các vì sao nhảy múa?

Vũ Trụ nói có vẻ rất hãnh diện :

- Nếu không nhờ cái viễn vọng kính của tôi, không ai có thể thấy các vì sao và các thiên thể vũ cả vì chuyển động vũ của chúng hết sức chậm không thể nào thấy được. Nhưng tôi có thể phóng đại chuyển động đó cho em thấy được, lẽ dĩ nhiên nhờ cái viễn vọng kính của tôi. Ở địa cầu em cũng thấy nhiều trường hợp như vậy, chẳng hạn như phim ảnh cho em thấy những hình ảnh chậm lại hoặc nhanh hơn.

- Phải ! Em đã thấy những con ngựa đua chạy thật chậm, coi thật ngộ. Nhưng em rất thích nhất là màn ảnh cho em thấy cảnh hoa nở thật nhanh. Em thấy hoa lớn lên, kết nụ và nở chỉ mất vài giây.

- Nào ! Em mở to mắt ra xem : các tinh tú đã để hằng ngày, hằng tháng, hằng năm để hoàn thành một điệu vũ. Trong chốc lát, em sẽ thấy các điệu vũ này.

Vũ Trụ bấm một nút khác.

- A ! Sĩ Nhân chỉ la được tiếng đó rồi sũng sờ không nói thêm được gì nữa.

Sĩ Nhân thấy các vì sao quay tròn những điệu vũ ánh sáng đồng thời di chuyển trên những con đường rộng bao la. Các hành tinh cũng quay tròn và di chuyển chung quanh các vì tinh tú. Tất cả thế giới thần tiên dường như lướt nhẹ theo một điệu nhạc tuyệt vời. Ai đã chỉ huy các vì sao nhảy múa?

Đây không phải là những điệu vũ tầm thường dưới địa cầu mà là những điệu vũ thần tiên, những vũ khúc tuyệt vời do các thiên thể biểu diễn.

Những vũ khúc êm ái của vũ trụ, mát như dòng suối ngọt ngào, êm như gió thoảng mù sương làm Sĩ Nhân mê mẩn tâm hồn.

- Có dàn nhạc nào hướng dẫn các vì sao nhảy múa không?

- Thế giới thiên thể không cần phải có dàn nhạc, vì chính các vì sao đã hát khi quay tròn, các hành tinh và vệ tinh của chúng cũng hát như các vì sao. Lỗ tai tầm thường của chúng ta không thể nào thu nhận được các bài hát đó. Nhưng nhờ máy này, tôi sẽ làm cho em nghe được các bài hát đó.

Vũ Trụ liền bấm một nút mới và thình lình một điệu nhạc thiên thể hòa với các chuyển động ngàn sao. Nhiều điệu nhạc liên tục, êm dịu hơn các điệu nhạc phát xuất từ các ống sáo và các cây đàn vĩ cầm. Có những điệu nhạc thì thầm... Có những điệu nhạc cao vút dâng cao chế ngự toàn thể. Sĩ Nhân mê say thưởng thức những vũ khúc thiên thần đầy nhạc và ánh sáng.

Sĩ Nhân thắc mắc :

- Tại sao hàng tỉ hàng tỉ thiên thể như thế mà không khi nào bị chạm nhau cả ? Hơn nữa, cũng không có chuyển động nào sai lầm cả ?

Vũ Trụ trả lời :

- Đó là do kỷ luật ! Mỗi thiên thể đều biết rõ con đường đi của mình và tuyệt đối theo con đường đó.

- Có thiên thể nào không bao giờ đi theo con đương của mình không?

- Có chứ ! Nhưng ít lắm... Vì những thiên thể đi trái đường sẽ bị trừng phạt nặng nề. Nếu chúng tách rời khỏi quỹ đạo của chúng, chúng sẽ bị hút vào một thế giới khác và bị nổ tan tành.

Sĩ Nhân tuyên bố :

- Em thích làm con người hơn là làm một thiên thể. Đời sống bó buộc của các thiên thể tuy có vẻ thật đẹp, nhưng không thích hợp với em.

Sĩ Nhân thích đời sống tự do, muốn làm gì thì làm nên mới nói thế.

Vũ Trụ giải thích :

- Lúc đầu, các vì tinh tú họp lại vì thích nhau. Dần dần, các vì tinh tú họp thành những chòm sao, những thái dương hệ và ở vĩnh viễn bên nhau. Các vì tinh tú là những nhà hiền triết.

Tuy nhiên, cũng có những thiên thể sống tự do trong bầu trời, không chịu lệ thuộc gì hết, đó là những sao chổi lang thang. Các sao chổi không bao giờ đi theo một con đường nhất định. Ở dưới địa cầu, các nhà thiên văn nhiều khi chỉ gặp các sao chổi đi qua có một lần mà thôi và các sao chổi đó đi qua không bao giờ trở lại.

- Các sao chổi đó đi đâu mà không trở lại ?

- Chúng muốn đến gần những gì lôi cuốn chúng, một vì sao hoặc một hành tinh để rồi... bị nổ tan tành !

- Như thế thì uổng quá ! Các sao chổi đẹp làm sao bởi cái đuôi ánh sáng kéo theo sau giống như những cái lông mịn màng của một con chim thiên thần ! Em đã được ba em cho em xem nhiều sao chổi.

- Em đừng buồn ! Các sao chổi đều chết thật đẹp và các mảnh vỡ của nó rơi xuống sáng ngời, đó là những sao băng mà em thấy dưới địa cầu vào những đêm mùa hạ.

Thình lình, hiện tượng chấm dứt, Vũ Trụ bấm một nút, các vì tinh tú trở lại bất động như cũ, chỉ còn giữ lại những tia sáng nhấp nháy nhẹ nhàng trong bầu trời thăm thẳm âm u.

- Cho em xem nữa đi ! - Sĩ Nhân khẩn khoản.

Sĩ Nhân đã được biết những vũ khúc và tiếng hát tuyệt vời của các vì sao. Sĩ Nhân còn muốn xem nữa... Nhưng Vũ Trụ đã xếp dụng cụ của ông ta lại rồi...

________________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG 9 (PHẦN I)

CHƯƠNG 7 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI

7

Chúng ta hãy trở về từ đầu cuộc du ngoạn thần tiên của Sĩ Nhân.

Chiếc Phi thuyền mang Sĩ Nhân và con chó Ki Ki bay với vận tốc nhanh dễ sợ (các phi hành gia nói là vận tốc siêu thanh). Sĩ Nhân thấy phi thuyền dường như không chuyển động gì cả nhưng lại thấy qua cửa kính các quang cảnh thay đổi không ngừng. Những điểm sáng trong bóng tối thăm thẳm âm u càng lúc càng to dần, lần lượt trở thành những mặt trời khổng lồ với ánh sáng vô cùng chói lọi, rồi lại xa dần nhường cho những điểm sáng khác.

Phi thuyền chở Sĩ Nhân xuyên qua những vùng đầy sao lóng lánh đang chiếu sáng ngời và phun ra hàng ngàn hàng triệu tia lửa khổng lồ.

Thình lình, ông Vũ Trụ nói :

- Em coi chừng! Mình đang đi qua một vùng đầy thiên thạch đó! Nhưng em không lo, mình đã được bảo vệ kỹ càng.

Một đôi khi, Sĩ Nhân thấy một hành tinh đang được một vì tinh tú chiếu sáng ở một phía. Một vài hành tinh cũng có mặt trăng tháp tùng giống như địa cầu: Mộc tinh có tới 12 mặt trăng. Sĩ Nhân trầm trồ :

- Trăng ở đây đẹp làm sao! Mộc tinh thật khổng lồ!

Từ trước đến giờ, Sĩ Nhân tưởng chỉ có một mặt trăng treo lơ lửng trên bầu trời mà thôi, đó là mặt trăng mà loài người thấy được vào những đêm địa cầu thật đẹp. Bây giờ, Sĩ Nhân mới biết là mình chưa biết gì hết và thế giới loài người chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ bao la ngút ngàn. Người ta càng đi sâu vào bầu trời, người ta càng khám phá nhiều thái dương hệ được tạo thành bởi các vì tinh tú và các hành tinh lẫn các mặt trăng liên hệ.

Ông Vũ Trụ chỉ cho Sĩ Nhân xem mặt trăng của địa cầu. Phi thuyền đang bay sát mặt trăng. Sĩ Nhân hỏi :

- Mình có xuống đây không, thưa ông?

- Không! Ở đó chả có gì lạ cả! Loài người của em đã đặt chân lên đó nhiều lần rồi. Tôi sẽ cho em xem những cái khác hay hơn!

- Mình đi đâu vậy, thưa ông?

- Trước tiên, tôi sẽ dẫn em đến một hành tinh vừa mới tạo lập. Chắc em biết, tất cả các hành tinh không được tạo lập cùng một lúc trong bầu trời. Em hãy gọi hành tinh này là hành tinh Mới cho đúng với thực trạng của nó. Kế đó, tôi sẽ dẫn em đến một hành tinh có từ lâu đời giống như địa cầu của em, nhưng ở vào một vị trí trong vũ trụ đặc biệt hơn địa cầu, vì ở đó em sẽ khám phá được một phần lớn bầu trời, và ở đó em có thể thấy các vì sao và các hành tinh trình diễn những vũ khúc tuyệt vời.

Sĩ Nhân ngạc nhiên sung sướng :

- Các vì sao nhảy múa? Ki Ki ơi, Ki ki có nghe không? Mình sẽ được xem những vũ khúc vĩ đại của vũ trụ!

Con chó Ki Ki lúc lắc đuôi và có vẻ như muốn chia sớt niềm vui của người chủ nhỏ.

Biết Sĩ Nhân lầm với những điệu vũ dưới địa cầu, ông Vũ Trụ nói :

- Em nhớ là không phải giống như các điệu vũ của loài người ở địa cầu đâu! Em sẽ thấy!...

Lúc đó, ông Vũ Trụ nói to :

- Tới hành tinh Mới rồi!

Sĩ Nhân nhìn qua cửa kính chỉ thấy mờ mờ hành tinh Mới đang bị một lớp sương mù bao phủ. Vũ Trụ cho phi thuyền lướt nhẹ nhàng trên đất thế giới mới này và đáp xuống một vùng giống như một bán đảo bùn lầy.

Sĩ Nhân thấy những đầm lầy rộng bao la hút tầm mắt. Các cây cối lạ lùng lay động run rẩy trong một màn sương màu xám. Chắc trời nóng lắm: Sĩ Nhân thấy nước bốc hơi...

Sĩ Nhân chờ cửa phi thuyền mở. Cửa phi thuyền đang khép kín thật chặt chẽ. Sĩ Nhân hỏi Vũ Trụ :

- Mình xuống đây phải không ông? Có ai ở đây không, thưa ông?

-Không có ai ở đây cả. Không ai có thể sống ở đây được vì ở đây không có không khí để thở. Vì thế chúng ta phải ở trong phi thuyền kín đáo này như là một nơi trú ẩn.

Tất cả đều im lặng... Thình lình, mọi người nghe một loạt tiếng rống vang rền. Liền lúc đó, Sĩ Nhân thấy xuất hiện một con vật khổng lồ với cái cổ thật dài và cái đầu thật nhỏ và dẹp. Con vật này đi nhún nha nhún nhảy trong đầm lầy. Thân thể nó nhám sần sùi và trông rất ghê tởm. Con chó Ki Ki run sợ nép chặt mình vào người chủ nhỏ. Sĩ Nhân cũng quá sợ muốn la mà la không được.

Biết ý, Vũ Trụ trấn an Sĩ Nhân :

- Em không sợ gì hết ! Con vật đó chỉ ăn cỏ mà thôi !

Quả nhiên, lúc đó con vật bỗng dừng lại và gặm cỏ ăn ngon lành. Tướng nó có vẻ dữ, nhưng nó lại hiền từ.

Một con vật khác lại xuất hiện và lội bì bõm trong nước bùn trông giống như một con thằn lằn dài thòn. Rồi một con cóc khổng lồ đi tung tăng với đôi chân xoắn tít và há mõm giống như mõm cá sấu.

Kìa, ở trên cao, một con chim vĩ đại đang xòe cánh lướt xuống. Sĩ Nhân nói :

- Đây là loài chim có răng ! Em đã thấy có hình vẽ giống hệt con chim này trong cuốn sách vạn vật của em. Loài chim này xuất hiện trên địa cầu trước khi loài người xuất hiện.

- Phải ! Hành tinh Mới này chính là hình ảnh của địa cầu cách đây hàng triệu hàng triệu năm... Các hành tinh sinh ra, sống và chết giống hệt các sinh vật... Sau khi được sinh ra, các hành tinh biến cải dần dần để trở thành nơi ở được của loài người. Như tôi đã nói, hành tinh này mới được tạo lập.

Con chó ki Ki sủa hoài, nó có vẻ không bằng lòng nhìn các vật kỳ dị này, nó nép mình trong vạt áo của người chủ nhỏ.

Đôi mắt Sĩ Nhân quen dầu với màn sương. Nhờ thế, Sĩ Nhân khám phá thêm được nhiều con vật kỳ lạ nữa : Những con bò sát lạ lùng lay động chầm chậm trong đống bùn nhầy nhụa. Một trong những con này mang trên lưng một loại cánh buồm dựng đứng. Phải chăng đây là thủy tổ loài cá dưới địa cầu ? Vài con đứng thẳng hai chân giống như người. Phần đông các con vật bò sát này có vẻ ngây ngô hơn là dữ tợn. Tuy nhiên, dường như cũng có những cuộc chiến đấu kinh khủng trong các đầm lầy này.

Sĩ Nhân không còn sợ hãi gì nữa. Sĩ Nhân lại thấy một con vật kỳ dị khổng lồ cao ngất đang thở phì phò và tiến bước chầm chậm. Đầu nó có lẽ chạm tới tầng lầu thứ tư các buyn-đinh cao ngất. Sĩ Nhân nói :

- Em đã thấy con vật thời tiền sử này ở trong các sách rồi !

Vũ Trụ gật đầu :

- Phải ! Đây cũng là một con vật sống trên địa cầu trước khi loài người xuất hiện.

Con vật tiền sử vẫn tiến bước chầm chậm... Nó tiến đến sát phi thuyền và lấy chân đẩy nhẹ phi thuyền... Nguy hiểm ! Con chó Ki Ki rung động toàn thân. Sĩ Nhân la to :

- Minh đi ngay ! Mình đi ngay !

Vũ Trụ lập lại trật tự trong phi thuyền :

- Phải ! Mình phải đi ngay, nếu không con vật xuẩn ngốc này sẽ vùi phi thuyền của mình xuống bùn.

Vũ Trụ vừa nói xong, phi thuyền bay vụt lên trời. Sĩ Nhân và con chó Ki Ki thở phào nhẹ nhõm. Sĩ Nhân đã thấy được tận mắt những đời sống đang thành hình trên một hành tinh mới tạo lập. Sĩ Nhân thấy một đời sống phong phú đang lên men và những cuộc chiến đấu dữ dội giữa các loài thú vật và các cây cối khổng lồ để tìm chỗ đứng dưới ánh sáng mặt trời.

Sĩ Nhân rời bỏ hành tinh mới mẻ này mà ở dưới đất Sĩ Nhân đã trầm trồ, mơ mộng khi nhìn thấy nó lấp lánh như các vì sao. Hành tinh này ở xa đẹp hơn gần.

Thình lình, Sĩ Nhân cảm thấy con chó Ki Ki thoát khỏi tay nó. Sĩ Nhân thấy con chó Ki Ki bay lên cao và lơ lửng trong phòng phi thuyền giống như một quả bong bóng bay. Chuyện gì đã xảy ra ?

Con chó Ki Ki muốn ngộp thở trong bộ áo phi hành Sĩ Nhân đang mặc, nên có cố gắng thoát ra ngoài bộ áo đó. Nhưng, khi nó vừa thoát ra ngoài, nó không bị ảnh hưởng của trọng lực nữa, nó liền bị bay như một con chim. Run sợ, chó Ki Ki sủa inh ỏi.

Sĩ Nhân chưa biết tính sao thì Vũ Trụ la lên :

- Nhanh lên ! Em bắt con chó nhanh lên ! Tôi chỉ có thể bảo đảm trong một phút mà thôi. Em cho con chó vào áo và khép kín lại như cũ.

Sĩ Nhân vồ ngay con chó Ki Ki nhốt vào áo. Con chó Ki Ki bị nhốt vào áo lại còn sủa dữ dội hơn. Nếu không bắt kịp Ki Ki, phi thuyền sẽ mất tình trạng an toàn và Sĩ Nhân sẽ chết.

Sĩ Nhân hỏi Ki Ki :

- Tại sao Ki Ki không chịu ở trong áo an toàn ?

- Tôi muốn ra ngoài Con chó trả lời theo ngôn ngữ riêng của loài chó Chừng nào mình trở về địa cầu ?

Chừng nào ? Sĩ Nhân cũng không biết nữa.

Vũ Trụ trả lời :

- Mình chưa về đâu ! Chỗ viếng thăm thứ hai sẽ dễ chịu hơn. Chúng ta sẽ đến một hành tinh hạnh phúc và ở nơi đó ta sẽ được xem những vũ khúc tuyệt vời của các vì sao.

______________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG 8 (PHẦN I)

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

CHƯƠNG 6 (PHẦN I)_VŨ KHÚC TUYỆT VỜI



Ngày tháng trôi qua, thật hạnh phúc êm đềm...

Ngôi Nhà Hồng lại tiếp tục kể nữa :

- Tuần rồi, tôi còn biết thêm một chuyện nữa có lẽ quan trọng lắm.

Sát một trong những bức vách của tôi, mọi người để giày dép và máng áo mưa. Những đôi giày dép đang dính bùn chờ được rửa. Các đồ vật trên thường nói chuyện với nhau khi cậu Sĩ Nhân và cô Tuyết Trang không mang chúng đi ra ngoài. Buổi sáng hôm đó, họ nói chuyện với nhau cho đỡ buồn. Tôi nghe được cuộc nói chuyện hết sức rõ ràng :

- Mình sẽ không còn gặp được các bạn láng giềng của cậu chủ, cô chủ mình nữa! Đôi giày nói.

- Cậu Sĩ Nhân và cậu Minh cãi nhau. Cậu Minh không có dữ nhưng cậu ưa chọc ghẹo.

- Tính chọc ghẹo cũng là một tính độc ác, tính này gây phiền nhiễu cho bạn bè và người khác.

- Cậu Minh thật ghê. Cậu Sĩ Nhân giận cậu Minh rất có lý. Cô Vân em cậu Minh cũng hiểu như thế, nhưng vì anh mình làm bậy, biết nói làm sao bây giờ!

- Chuyện gì xảy ra vậy?

- Họ đã gặp ông Khờ trong rừng.

- Tại sao gọi là ông Khờ?

- Người ta gọi ông ấy là ông Khờ là vì ông ấy khờ lắm. Ông ấy ngây thơ như một đứa trẻ nít : Ông Khờ ở trong một cái chòi tận trong rừng với con bò của ông. Người ta đồn ông Khờ biết nói chuyện với thú vật và thú vật hiểu ông ta. Người ta cũng đồn ông Khờ nói chuyện với cây cỏ và thường gặp các vì tiên...

- Đó là một người điên!

- Không! Đó là một ẩn sĩ. Ông được sinh ra không phải để sống trong cộng đồng xã hội. Ông ít khi đi vào thành phố vì ở đó có nhiều người nhạo báng và khinh bỉ ông. Hơn nữa, ở thành phố còn có những tên vô lại liệng đá vào người ông. Ông trở nên nhút nhát, lo sợ. Ông sống cô độc. Ông chỉ làm bạn với thú vật và cây cỏ mà thôi... Người ta cũng gọi ông là tên Lùn vì ông không chịu lớn. Bề ngang và bề cao của ông gần như bằng nhau. Gương mặt dẹp của ông không đẹp nhưng được chiếu sáng bởi cặp mắt rất dịu dàng.

- Ông ấy làm sao để mà sống được?

- Ông ấy bán sữa bò, bán nấm ông hái được trong rừng, bán các cây thuốc cho các nhà bào chế. Ông không bao giờ hại đến chân lông ai cả. Vì thế mọi người đã để ông ta sống yên trong cái chòi của ông ta. Nhiều người có lòng tốt đã cho ông ta trái cây và rau cải. Ông ta có vẻ rất hạnh phúc trong nỗi quạnh hiu của mình.

Chủ nhật tuần rồi, bọn trẻ đã gặp ông ta đang hái lá cây trong rừng. Thấy bọn trẻ ông ta mỉm cười. Ông ta trông có vẻ rất xấu xí, nhưng đôi mắt ông ta sáng ngời ý tốt đối với mọi người. Các cô gái dịu dàng chào ông ta. Còn cậu Minh thì có thái độ chế nhạo.

Đi được một quãng xa, đám trẻ bỗng thấy một cái mũ rơi trên đất :

- Cái mũ của ông Khờ! Cái mũ còn mới nguyên!

- Mình phá ông Khờ chơi! Mình giấu cái mũ này đi! Cậu Minh nói.

Cậu Sĩ Nhân ngạc nhiên trước đề nghị của cậu Minh :

- Tại sao anh lại phá ông Khờ? Để tôi đem trả ông Khờ cái mũ đó. Chắc ông ấy không biết mình đánh rơi cái mũ ở đâu?

Khi nghe cậu Sĩ Nhân nói xong, cậu Minh giận dữ giựt cái mũ trên tay cậu Sĩ Nhân rồi xé cái mũ ra làm đôi, cậu Sĩ Nhân giành cái mũ lại. Hai cậu con trai đánh nhau dữ dội trước các cặp mắt sững sờ kinh ngạc của các cô gái. Cuối cùng, cậu Minh thua, cậu Minh bỏ chạy và nói vói lại :

- Tao sẽ trả thù! Mày ngu quá!

Cậu Sĩ Nhân cầm mũ đem trả cho ông Khờ và xin lỗi ông :

- Cháu đã lỡ làm rách cái mũ của ông! Cháu xin lỗi ông và xin ông cảm phiền mua một cái mũ khác.

Sĩ Nhân đưa cho ông Khờ số tiền mà má cậu vừa mới cho hồi sáng để làm tiền túi đi học. Nhưng ông Khờ không chịu nhận lấy tiền. Ông còn cho các cô gái những chùm hoa thật đẹp và chỉ cho cả bọn những chỗ có nhiều nấm. Rồi mọi người từ giã nhau với nhiều luyến tiếc.

Tới đây, Ngôi Nhà Hồng chấm dứt lời kể của mình.

- Đó là tất cả những điều tôi biết được... Hiện nay các đồ vật đã bị di chuyển rải rác ở khắp mọi nơi nên tôi không còn nghe được họ nói chuyện nữa. Nhưng, có lẽ từ ngày đó trở đi chả có gì mới cả...

Chả có gì mới cả? Ngôi Nhà Hồng lầm rồi! Chắc Ngôi Nhà Hồng đã ngủ mê khi Sĩ Nhân leo tường xuống đất và khi Sĩ Nhân theo người lạ tiến vào vũ trụ bao la với chiếc phi thuyền kỳ dị.

_____________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG 7 (PHẦN I)

CHƯƠNG 5 (PHẦN I)_ VŨ KHÚC TUYỆT VỜI


5

Ngôi Nhà Hồng kể tiếp :

- Các gia đình kế cận quen gia đình ông Tuấn trong trường hợp nào?

Theo lệnh của bác sĩ, Tuyết Trang phải nghỉ học một thời gian. Buổi sáng hôm đó, người ta thấy Tuyết Trang lang thang thơ thẩn một mình trước Ngôi Nhà Hồng, trong khu vườn đầy hoa. Cô bé gái tiến đến gần hàng rào ngăn cách "lãnh thổ" của hai gia đình. Tình lình, một giọng con trai gọi cô bé :

- Bé tên gì?

- Bé tên Tuyết Trang! Còn anh?

- Minh! Ba anh là giáo sư trường Bùi thị Xuân. Anh có một người em tên Vân hiện ở trong nhà giúp má anh nấu cơm vì người giúp việc bị bịnh. Anh phải trông chừng bé Bi Bi! Em thích chơi với bé Bi Bi không?

Đứng trước người con trai bằng tuổi anh mình, Tuyết Trang có vẻ hơi ngỡ ngàng, nhưng cô bé không dám từ chối, cô bé đáp :

- Thích!

Minh đưa bé Bi Bi cho Tuyết Trang bế rồi chạy ngay xuống chân đồi.

Tuyết Trang chưa có em bé nên không biết bồng em. Vì thế, chỉ chốc lát, bé Bi Bi khóc thét lên. Chả biết dỗ làm sao cả, Tuyết Trang chỉ biết ôm Bi Bi chịu trận. Nghe tiếng khóc, bà Lý chạy ra. Thấy Tuyết Trang ôm bé Bi Bi, bà la lên:

- Ôi chao! Cái thằng Minh bỏ đi chơi để em bé cho cháu bế hả? Cái thằng thật kỳ, đáng đánh đòn!

Nói xong, bà Lý chạy qua dẫn Tuyết Trang vào nhà gặp bà Tuấn.

Thế là từ lúc đó hai bà mẹ gặp nhau, quen nhau và mến nhau không thể tả. Rồi đám con của các bà cũng trở nên bạn nhau. Mỗi chủ nhật, cả đoàn (lẽ dĩ nhiên không có bé Bi Bi) vào rừng chơi, tìm hốc đá, lấy nấm, hái dâu rừng, hoa dại, vui làm sao!

______________________________________________________________________
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>