Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2023

Danh Ngôn 202

 

 
Tôi ưa sách cũ, rượu lâu năm, duyên thắm, nhưng bạn cố tri vẫn là quí hơn cả.
Austin DOBSON.

Tình bằng hữu là sợi dây ràng buộc tấm lòng của cả thế gian.
X.

Hạnh phúc lớn nhất trên đời là tình bạn, và hạnh phúc lớn nhất trong tình bạn là có một người để gởi gấm tâm tình.
A. MANZONI.

Không nên thăm viếng luôn những người bạn thân nếu muốn gìn giữ mãi họ với ta.
Henry BECQUE.

Khi ta thật tin tưởng ở tình bạn, ta nên tìm cách làm mình trở thành một người bạn gương mẫu rồi hãy tìm cách kiếm bạn cho mình.
Georges BERNANOS.

Kẻ biết tất cả về bạn mà vẫn yêu thích bạn, đó là bạn thân.
X.

Cái gì dùng nhiều quá sẽ bị hư đi, nhất là tình bạn.
W. H.

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 202, ra ngày 1-6-1973)

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2023

Dzíc Dzắc 224

 

Cu Tí đi chợ chó Hàm Nghi xem chó. Ngắm nghía chỉ chỏ một hồi, hắn... phát biểu với ông bán chó:

- Tui thích con chó Pékinois này. Phải tội chân nó... ngắn quá!

- Hừm... ngắn! Nói hay nhỉ. Cả bốn chân đều chạm đất thì ngắn vào cái chỗ nào mới được chứ?!

1. Tuy đôi lúc ngớ ngẩn như vậy, nhưng Cu Tí thảo ra phết đó, bà con. Hôm nọ không biết ai cho hắn mấy quả mận Đà Lạt, mà hắn nhất định không chịu ăn một mình. Mà gia đình hắn ít ỏi gì cho cam, đang sống trong cảnh tứ đại đồng đường lận. Trước hết Cu Tí chia đôi số mận đem biếu ông cố một nửa. Ông cố xoa đầu khen ngoan và cho lại Cu Tí một quả. Hắn lại đem số mận còn lại chia đôi, biếu ông nội một nửa. Ông nội cũng khen Tí thảo, và cho lại một quả. Cu Tí lại đem chia đôi, biếu ba má một nửa. Ba đau răng nhường hết cho má, má khen Cu Tí ngoan, và cũng cho lại Tí một quả. Còn lại bao nhiêu, Cu Tí lại chia đôi, biếu bà chị của hắn một nửa. Bà chị này, ĐB biết rõ lắm, rất đơn sơ và rất tự nhiên. Cu Tí đưa mận ra chưa kịp mở miệng mời mọc, bả đã vừa chộp lấy vừa khen "Thằng này giỏi". Sau đó, lẽ tất nhiên không có màn "cho lại Cu Tí một quả" tái diễn.

Rốt cuộc Tí còn đúng một quả mận, vừa đủ nếm xem mùi vị mận trại hầm nó ra sao mà thôi!

Bà con tính giùm, từ đầu Cu Tí có bao nhiêu quả mận?

2. Mười hai chiếc vớ đen và mười hai chiếc vớ trắng, cùng cỡ, được Cu Tí bỏ lẫn lộn trong một ngăn kéo tủ. Nhưng Cu Tí cũng ma lanh lắm (tuy đôi lúc có hơi ngớ ngẩn), hắn đã tìm ra cho mình một mánh khóe để, khi vội không cần nhìn vào ngăn kéo có thể lấy đại một số vớ tối thiểu nào đó mà vẫn chắc chắn có hai chiếc vớ cùng màu để mang! Số vớ tối thiểu đó, theo bà con, phải mấy chiếc?

Trong kỳ tới, Cu Tí sẽ tiết lộ mánh khóe cho bà con nào thích... luộm thuộm, xài chơi!

Như thường lệ, 15 số báo sẽ dành tặng tận nhà cho 15 độc giả có lời giải đúng và gửi về sớm nhất. Chào chờ gửi báo biếu.

GIÀI ĐÁP DZÍC DZẮC Số 223

1.- Các tài tử xi nê dĩ nhiên là thích ăn... ảnh.

2.- Vì Hồng và Hoa là hai trong ba chị em sinh ba.


ĐẦU BÒ             

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 224, ra ngày 1-7-1974)
 

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2023

Một Chuyện Cảm Động Quanh Bộ Râu Của Tổng Thống Lincoln

 

Abraham Lincoln (A-brơ-ham Lin-cơn) là vị Tổng Thống thứ 16 của Hoa Kỳ từ năm 1861 đến năm 1865. Ông chỉ để râu vỏn vẹn trong nhiệm kỳ Tổng Thống bốn năm thôi thế nhưng ngày nay mỗi lần người Hoa Kỳ nghĩ về vị Tổng Thống thứ 16 của họ, bao giờ họ cũng nhớ đến bộ râu khá đẹp của ông. Trong những câu chuyện về Tổng Thống Abraham Lincoln được kể hằng năm tại Hoa Kỳ, câu chuyện lý thú nhất vẫn là câu chuyện về một bức thư của một cô học sinh nhỏ bé và bức thư trả lời của Tổng Thống Abraham Lincoln.

Chính Tổng Thống Abraham Lincoln thường hay nhắc đến cô bé ở tiểu bang New York (Niu-Ioóc), người đã khiến cho ông để bộ râu nổi tiếng tạo nên nét duyên dáng độc đáo. Nhưng ít người biết cô bé này là ai. Trong những bộ sách vĩ đại viết về Abraham Lincoln, người ta ít nhắc đến tên Brace Bedell (Gờ-rê-xờ Bơ-đen). Nhưng Abraham Lincoln hay kể lại câu chuyện này và chấm dứt bằng một cái tặc lưỡi :"Dù một việc nhỏ đến đâu đôi khi cũng làm biến đổi cả cuộc đời của chúng ta!"

*

Grace Bedell ngồi trong căn phòng nhỏ bé chăm chú nhìn bức ảnh cha cô vừa đem về. Đó không phải là một bức vẽ than, cũng không phải là một bức tranh sơn dầu, không màu không sắc gì cả ; tuy nhiên nhìn vào đó người ta có thể trông thấy rõ cả các sợi tóc, các lằn nếp trên bộ áo của ông Abrahm Lincoln. Đó là bức ảnh lần đầu tiên bé Grace Bedell được nhìn thấy. Bức ảnh tạo cho cô bé cái cảm tưởng kỳ lạ là người đàn ông gầy gò này đang đưa mắt nhìn mình.

Ngọn đèn dầu leo lét của Grace rọi bóng trên bức ảnh đen trắng. Nét mặt trên bức ảnh càng tăng thêm vẻ sống động, một chút bóng đen nằm chung quanh gương mặt gầy guộc, làm cho nó càng trở nên đầy đặn hơn. Đôi má hóp biến mất và bóng đen bao quanh . Râu! Phải rồi, cần có một bộ râu mới đẹp!

Grace ngồi suy nghĩ. Phải có người nói cho ông ấy biết điều này mới được. Cô bèn đi lấy giấy bút và bắt đầu viết:

Westfield, Chautanqua, Co, N4

Ngày 15 tháng 10 năm 1860.

Kính gởi 

Ngài A.B. Lincoln.

Kính thưa Ngài (1)

Cháu là một đứa bé gái 11 tuổi, nhưng cháu rất mong Ngài trở thành Tổng Thống của Hoa Kỳ đến nỗi cháu hy vọng ngài không nghĩ rằng cháu quá táo bạo khi viết thư cho một người lớn như ngài.

Ngài có cô con gái nào trạc tuổi cháu hay không, nếu có xin chuyển đến họ (2) lòng yêu thương của cháu và bảo cô ấy (3) viết thư cho cháu nếu ngài không thể trả lời thư này được. Cháu có bốn người anh và một trong số bọn họ sẽ bỏ thăm cho ngài, và nếu ngài để bộ râu, cháu sẽ cố gắng thuyết phục những người còn lại dồn phiếu cho ngài nữa. Ngài sẽ trông đẹp trai hơn nhiều lắm, hiện giờ gương mặt của ngài quá gầy. Tất cả những mệnh phụ phu nhân đều thích râu và họ sẽ xúi dục phu quân bỏ phiếu cho ngài và thế là ngài sẽ đắc cử Tổng Thống.

GRACE BEDELL

Lúc bấy giờ Abrahm Lincoln đang vận động tranh cử Tổng Thống, trung bình mỗi ngày bộ tham mưu của ông nhận được khoảng 50 bức thư. Chỉ những bức thư của các bạn thân hoặc của các nhân vật quan trọng mới được hai người thư ký trẻ tuổi chuyển đến tận tay Abraham Lincoln. Hai người thư ký trẻ tuổi đó là John Nicolay (Gion Ni-cô-lay) và John Hay (Gion Hê). John Nicolay làm việc hết sức sốt sắng.

John Hay đang ngồi dựa ngửa trên ghế lựa thư, bỗng anh kêu lên:

- A, có một cô bé chỉ cho ông xếp làm thế nào để đắc cử.

Nicolay nói:

- Quẳng vào sọt rác đi!

Hay bèn phản đối ngay:

- Cô bé này có một ý kiến độc đáo lắm. Cô ta cho rằng ông xếp nên để một bộ râu cho gương mặt đẹp ra.

Nicolay phản đối:

- Quẳng đi, và tiếp tục làm việc đi.

- Tôi không bao giờ làm một việc như thế. Vả lại đây là lời thốt ra từ miệng một cô bé.

Bỗng có một người để râu ùa vào phòng mà không thèm gõ cửa. Ông ta lên tiếng:

- Chào các bạn tôi là Herndon (Hơn-đông).

Nicolay chẳng thèm để ý đến ông ta, vẫn tiếp tục:

- Không có râu ria gì hết. Không có chuyện con nít. Hãy làm việc đàng hoàng một chút đi.

- Một cô bé à?

Herndon dịu giõng và tiếp tục:

- Ông ấy rất yêu trẻ con. Không bao giờ ra đường mà ông không đứng lại nói chuyện với các cô bé cả, mỗi đứa đều là "em gái" của ông ta. Các bạn đang nói gì về cô bé đó?

Nicolay nổi giận:

- Tôi bảo quẳng thư của cô ta vào sọt rác cho khuất mắt. Này, Hay, anh lo trả lời gấp cho vị Thống Đốc tiểu bang Pensylvania (Pen-sin-va-ni-a) đi. Thư đó gấp lắm!

- Sao? Ông Thống Đốc đã lớn tuổi, ông ấy có đủ kiên nhẫn chờ trả lời.

Đó là giọng nói của Abraham Lincoln đang vang ra từ trong phòng phía sau.

Thế là chẳng bao lâu sau, Grace Bedell nhận được bức thư trả lời sau đây:

Thư riêng.

Springfield, Ill ngày 19 tháng 10 năm 1860.

Kính gởi

Cô Grace Bedell

Westfield, N.Y.

Thưa cô bé, (4)

Tôi vừa nhận được bức thư dễ thương của cô đề ngày 15. Tôi rất tiếc phải nói rằng tôi không có con gái. Tôi chỉ có ba trai, đứa lớn được mười bảy, đứa bé chín và đứa nhỏ lên bảy tuổi. Ba cậu con trai và bà mẹ của chúng, đó là tất cả gia đình tôi. Còn về bộ râu, lâu nay không có, thế mà bây giờ lại bắt đầu để râu, cô có nghĩ rằng người ta sẽ cho đó là cái tật khùng tầm bậy không? Thành thật chúc cô mọi điều như ý.

A. Lincoln

Chuyện kể rằng ngày 16 tháng giêng năm 1861, chuyến xe lửa đặc biệt chở vị Tổng Thống vừa đắc cử Abraham Lincoln đến Tòa Bạch Ốc, phải dừng lại tại một nhà ga ở Westfield. Gia đình Bedell cũng như mọi người ở địa phương đều hân hoan ra đón vị Tổng Thống mới.

Tại sân ga, người ta đen nghẹt, Grace Bedell phải cố kiễng chân lên cao để nhìn. Nhưng vì cô quá bé bỏng nên chỉ trông thấy toàn mũ, mũ và mũ mà thôi. Hết sức cố gắng, bé Grace Bedell chỉ trông thấy một chiếc mũ rất cao, rất đen nhô lên trên tất cả. Cô bé chỉ trông thấy ngần ấy thôi! Người ta reo vang:

- Đọc diễn văn đi! Đọc diễn văn đi!

Grace nín thở lắng tai nghe. Đột nhiên chung quanh im phăng phắc. Bỗng có một giọng người vang lên:

- Thưa đồng bào.

Tôi không chuẩn bị sẵn một bài diễn văn nào để đọc, và tôi cũng không có thì giờ để đọc diễn văn nữa. Tôi chỉ xuất hiện trước đồng bào để có thể trông thấy đồng bào và đồng bào trông thấy tôi thôi.

Grace Bedell choáng váng. Đúng là ông ấy đây rồi. Ông ấy chứ không còn ai cả. Cô bé cố vươn người, nhưng cô cũng chỉ trông thấy được chiếc mũ cao mà thôi.

Abraham Lincoln pha trò mấy câu, đám đông reo cười vui vẻ. Rồi, vị Tổng Thống vừa đắc cử lại tiếp tục:

- Tôi chỉ có một câu hỏi khi tôi đứng đây, bên cạnh lá quốc kỳ. Liệu đồng bào có chịu đứng cạnh tôi như tôi đang đứng cạnh lá quốc kỳ hay không?

Các nắm tay, mũ và khăn tay của các bà, các cô vung lên cao giữa tiếng reo hò như sấm dậy:

- Vâng - Vâng - Chúng tôi sẽ ủng hộ Tổng Thống.

Thêm một lần nữa, cô bé được nghe giọng nói đặc biệt, giọng nói có thể làm cho người ta nhớ đời đời.

Và Tổng Thống Abraham Lincoln nói tiếp:

- Tại nơi này, tôi có giao dịch với một cô bé. Cô tiểu thư đó là người đầu tiên nhìn thấy được cách sửa lại bộ mặt của tôi. Nếu cô ấy có ở đây, tôi muốn nói chuyện với cô ta. Cô ấy tên là Grace Bedell.

Cha của Grace cầm tay con và dẫn về phía trước. Cô bé bước đi theo cha mà bàng hoàng không biết vì sao, không để ý đến một con đường vừa được mở ra cho cha con cô đi, cô cũng không biết chung quanh người ta đang chỉ trỏ bàn tán. Cô đi đến bên người vừa nhắc đến tên cô.

Còn mấy bước nữa, cha cô nhấc bổng cô lên trước mắt cả ngàn người. Cô được nhấc lên đến ngang sàn xe lửa, cô nhìn thấy đôi chân đi giày đen. Cô nghe được một giọng nói từ bên trên đầu:

- Cô ấy đã viết thư cho tôi nói rằng nếu tôi chịu để râu, tôi sẽ dễ coi hơn.

Ông cúi người xuống. Grace bỗng cảm thấy có đôi tay dắn chắc nâng dưới hai tay cô. Đột nhiên cô nghe như mình nhẹ như bông, cô được nâng lên cao, và có người hôn vào hai bên má của cô, rồi được nhẹ nhàng đặt xuống. Hai má của cô nghe đau không phải vui sướng mà vì bị cào rát.

Grace quên bẵng cả đám đông, cô nhìn thẳng và cười to sung sướng vì cô đã nhìn thấy rõ Tổng Thống Abraham Lincoln : bộ râu rậm rạp mọc bao quanh hàm, gò má, che suốt cả bộ mặt trừ làn môi trên.

Lincoln nói:

- Này Grace, tôi đã để râu rồi đó.

Grace không biết làm gì khác hơn là nhìn đăm đăm vào người đàn ông cao, gầy và giản dị. Ông ta nắm tay cô. Cô còn nghe ông ta nói rằng ông hy vọng thỉnh thoảng được gặp lại cô bạn bé nhỏ của ông.

Grace Bedell hiểu rằng đã đến lúc chấm dứt. Tổng Thống đỡ cô xuống và cô ngoan ngoãn bước lại phía cha. Người cha đã hãnh diện chờ đợi đứa con nhỏ bé của mình.

Grace nghe tiếng còi rú lên, người ta hoan hô, người ta vẫy tay khi đoàn tàu chuyển bánh. Nhưng riêng Grace, cô bé chỉ nghe vỏn vẹn mấy tiếng đang âm vang mãi mãi "cô bạn bé nhỏ của tôi..."

Nếu bạn có đến Spring field thuộc tiểu bang Illinois, các bạn sẽ có dịp viếng ngôi nhà của Abraham Lincoln, một ngôi nhà giản dị màu trắng, cao 2 tầng với mái rộng và có hàng rào bao quanh. Người ta nói rằng ngôi nhà này trông giống y như từ thuở Abraham Lincoln còn đang ở, cả bên trong lẫn bên ngoài ngôi nhà cũng vậy. Trong ngôi nhà này, người ta giữ lại tất cả vật kỷ niệm. Trên một bực tường trong phòng, có treo một mảnh giấy viết bằng nét chữ học trò.

"Kính thưa Ngài

"Cháu là một đứa bé gái mười một tuổi..."

Còn bức thư viết tay cẩn thận của Abraham Lincoln được cất giữ trong gia đình họ Bedell mãi cho đến năm 1966, hơn một trăm năm sau, bức thư trứ danh này được ba người cháu của Grace bán đấu giá được 20.000 Mỹ kim (gần 10 triệu bạc Việt Nam theo giá ngày nay. Người mua được bức thư trứ danh này là một nhà sản xuất máy vô tuyến truyền hình tên David We... một chuyên viên sưu tập các vật kỷ niệm.


NGUYỄN HÙNG TRÁC  
 
__________________
(1)  Grace Bedell còn quá bé, chưa biết dùng dấu phẩy (,) sau lời mở đầu.
(2) Them : họ
(3) Her : cô ấy. Trong bức thư, Grace Bedell viết lộn xộn, khi thì dùng số nhiều (them), khi thì dùng số ít (her).
(4) Nguyên văn : My dear little ...
 

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 92, ra ngày 3-6-1973)
 

Thứ Hai, 3 tháng 7, 2023

Gia Đình Mến Yêu

 

Nhà tôi... hơi đông. Tám người kể từ người lớn đến người bé. Và mùa hè, cũng bắt đầu mùa hè rồi đấy, thì thành mười một người : hai ông anh và thằng em tôi đi học ở thành phố về.

Tuy vậy, được cái nhà rộng, cái vườn to (với rất nhiều cây ăn trái) cho nên... chẳng đến nỗi nào.

Đại khái cái... "không gian và thời gian" là như vậy đó...

Mấy ông anh tôi "phịa" quá chừng. Nào ở thành phố xe cộ đầy đường, nhà cửa san sát, lầu cao ngất và vân vân. 

Tôi thì tôi chả mê tí nào. Tôi chỉ mê mấy cái đồ chơi anh tôi mang về thôi. Như cái con ngựa bằng nhựa, nó giống hệt con ngựa mà cái ông cụt chân vẫn hay cỡi đi ngang Cầu Bi. Cũng yên cũng cương. Chỉ có ông người ngồi trên là khác thôi ; ổng có đủ hai chân : bên phải, bên trái. Và tôi cũng khoái con bò bằng sành nữa.

Chị tôi và mấy đứa em tôi cũng có đồ chơi nữa. Cho nên dù tối đó có trăng, và dù hai anh tôi có phủ dụ cách mấy tụi tôi cũng chẳng thèm ra vườn để nghe anh tôi kể cái chuyện: "Ngày xưa có một đàn kiến, lúc đầu có hai ba con, rồi bốn năm con... rồi vài chục con... rồi vài trăm con... Chúng hết băng qua rừng lại qua suối, hết qua suối lại trèo non v.v... hay là cái chuyện rất kỳ cục mà kết cuộc là "Mười bao muối rồi mà lạt hả???..."

Mấy anh tôi về ba mẹ tôi cũng vui nữa, hai người bắc ghế ra ngoài sân hỏi chuyện anh tôi về mấy người bà con ngoài phố. Lại có mấy hộp bánh anh tôi mang về nữa chứ. Vui. Mà thích ghê!

Anh thứ tôi hét toáng lên:

- Ê tụi bay! Đi câu!

Vậy là tụi tôi răm rắp chuẩn bị nào cần câu, nào mồi... Cả ná cao su nữa. Vì hai bên bờ sông có nhiều cây. Và chỉ một lát, tụi tôi đã biến thành những tay "cao bồi vườn", lời mẹ tôi, để sẵn sàng đi... bắt cá.

Trước khi đi mẹ tôi căn dặn: "Tụi bay câu được con nào thì đem về để lên lưng tao mà nướng".

Cái số mẹ tôi quả là cái số bị bỏng lưng. Ra ngoài sông chừng nửa giờ thì anh tôi đã giật được một con cá bống to bự. Thế là tất cả cần câu, cả ná, và... cả giỏ đựng cá nữa, anh tôi xách con cá chạy như ngựa tế về nhà mặc cho chúng tôi lể mể thu xếp.

Thế mà về nhà mẹ tôi chẳng... cho nướng. Mẹ tôi chỉ cười, cười trừ. Nhưng sau thấy chúng tôi ồn ào phản đối, mẹ tôi liền "phỉnh" một câu:

- Tụi bay im đi rồi trưa mẹ chia cho thằng Sơn với con Giao khúc giữa. Thằng Yên với thằng Thành khúc đầu. Còn thằng Đức khúc đuôi.

Nghe mẹ tôi "phỉnh" cả lũ yên lòng kéo nhau đi tắm.

Vậy mà mới ngồi vào bàn ăn, ba tôi đã tuyên bố:

- Cái con cá thằng Sơn câu đâu. Dọn cho tao in ít thôi, khúc đầu với khúc giữa. Còn bao nhiêu thì mẹ con bay ăn cho hết.

"Khúc đầu với khúc giữa mà còn... ít. Chắc ba nói giỡn". Tôi nghĩ thầm.

Mà ba tôi nói giỡn thiệt. Con cá được đặt giữa bàn, và cả nhà tôi, mười một người từ người lớn đến người bé, đều được nếm thử "hương vị" của con cá... xuýt được nướng trên lưng người.

Mẹ tôi, và cả chúng tôi, "quên" mất lời "hứa" lúc nãy.

Tối nay trăng sáng ghê quá. Mấy cái đọt dừa xanh mướt như có nước ấy. Ba mẹ tôi lại bắc ghế ra ngoài sân ngồi. Và tụi tôi chơi đủ trò dưới mấy gốc dừa : từ bỏ khăn, u mọi cho đến nhảy dây, ví bắt... và cả... đánh lộn nữa.

Chơi đùa chán, cả lũ tụ lại để nghe ba tôi kể chuyện. Chuyện "đời xưa" đàng hoàng chứ chẳng phải chuyện "đàn kiến" hay "mười bao muối" đâu!

Khi đi ngủ, vừa bước vào giường tôi đã thấy mấy mảnh bể của con bò bằng sành (mấy cái đồ chơi tôi vẫn cất ở đầu giường). Lập tức tôi tìm ra "thủ phạm" và tặng liền mấy cái cốc. Nghe tiếng khóc, ba tôi vào và la:

- Cái thằng Yên này, chưa gì đã đánh em khóc!

- Dạ tại con Uyên đó - tôi nói - nó làm bể con bò của con rồi còn nói bò để làm thịt chớ nuôi gì mà nuôi miết...


ĐÔNG YÊN        
(Trần Thiếu Duy)    

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 34, ra ngày 16-4-1972)

Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2023

Xâu Chuỗi Bị Mất

 

Một ngày kia, một người lái buôn giầu có trên đường đi về đã đánh mất một cái xách tay trong đó có đựng một ngàn đồng tiền vàng và một xâu chuỗi đắt giá toàn bằng ngọc, lóng lánh nhờ sáu hột ngọc thạch lớn. Khi biết được, ông mới đến nhà người gõ mõ nhờ rao lên khắp phố rằng nếu ao mang lại cái xách đó thì ông thưởng cho một trăm đồng tiền vàng.

Người lượm được cái xách đó lại là một người làm bánh mì nghèo khổ, nhưng chàng ta muốn đem trả cái xách ấy liền. Nhưng không, người vợ có tính tham lam ngăn cản lại và nói rằng: "Bây giờ đến lượt chúng ta giàu có.

- Không thể được - chàng trả lời - Cái gia tài này không phải của ta. Của phi nghĩa có giàu đâu. Thôi chúng ta hãy nhận một trăm đồng vàng tiền thưởng và chúng ta hãy sung sướng vì tìm thấy vật này.

Rồi chàng đi tìm người lái buôn và trả cái xách lại. Người lái buôn mở xách ra, đếm những đồng tiền vàng và làm bộ khi thấy chỉ còn một xâu chuỗi, ông khẳng định rằng khi ông đánh rơi cái xách thì trong ấy có hai xâu chuỗi giống nhau như đúc. Đó là một sự dối trá, để gây với anh chàng làm bánh mì và cũng nhờ đó ông ta mới khỏi trả một trăm đồng vàng mà ông đã hứa.

Người lái buôn này quả rất điêu ngoa và hà tiện.

Rồi thì cuộc cãi vã nổi lên. Tất cả những người giàu trong thành phố bu lại, ai cũng binh vực cho người lái buôn vì ông ta giàu và ai cũng kết tội chàng kia là đồ ăn cắp. Việc trên phải đưa đến quan tòa, một người hiền hậu và nổi tiếng nhờ tài tìm ra kẻ có tội. Quan tòa bắt người làm bánh mì phải thề rằng không lấy gì trong cái xách mà chàng mang lại và người lái buôn phải thề trong cái xách mà ông làm mất có hai xâu chuỗi, sau đó quan tòa mới tuyên bố rằng:

- Người lái buôn này nhất định là người biết trọng danh dự, không thể nào đòi hỏi một vật mà không phải của mình.

Do đó ông ta đòi một cái xách có hai xâu chuỗi mà anh chàng thật thà mang lại chỉ có một xâu chuỗi. Như vậy chứng tỏ rằng cái xách này chưa phải của người lái buôn làm mất, vậy tôi khuyên người lái buôn gõ mõ ra rao lại.

Còn về phần cái xách này thì bỏ vào kho để chờ người chủ của nó đến nhận hay nếu quá hạn thì sẽ bị tịch thu. Trong lúc đó người làm bánh mì thật thà này có công mang trả lại cái xách mà chàng đã lượm được thì xứng đáng được thưởng. Phần thưởng đó tôi định là một trăm đồng tiền vàng và được trả ngay tại chỗ. Tôi chắc rằng, chủ cái xách này sẽ bằng lòng khi đến nhận nó.

Lẽ dĩ nhiên không bao giờ có người chủ nào khác đến và sau một năm theo tục lệ, tiền ở đây đã được lấy ra dùng vào việc giúp đỡ kẻ nghèo trong thành phố.


ÂU NHƯ ANH       

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 45, ra ngày 2-7-1972)

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>