Hiển thị các bài đăng có nhãn Thảo Trâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thảo Trâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2024

Trăng Thơ Ấu

 

Trăng lên, vầng trăng đỏ quạch như màu máu treo lơ lửng trên ngọn tre ngoài vườn. Dưới hiên, cây Ngọc lan tỏa hương ngọt ngào trong không gian mê đắm tĩnh mịch. Tôi tựa sát vào lòng chị im lặng, tóc chị nồng ấm mơn man trên mặt tôi nhột nhạt. Tôi ngửa cổ mở lớn đôi mắt, khuôn mặt chị mờ ảo dưới vầng trăng non đẹp như pho tượng ngọc bích. Bỗng nhiên chị mỉm cười, nụ cười hồn nhiên tươi mát. Và tôi chợt thèm hôn lên đôi mắt to đen của chị. Tôi nói cho chị nghe ý nghĩ của mình, chị xoa đầu tôi cười khúc khích, âm thanh mật ngọt rót vào hồn tôi dịu dàng.

Bây giờ, trăng đã lên tới đỉnh đầu, dãi ánh sáng chan hòa. Và gió, gió lùa qua bụi tre rì rào, gió đuổi nhau trên những chiếc lá khô ngoài sân, ở đó nếp sinh hoạt quen thuộc dưới đêm trăng bắt đầu, tôi rời lòng chị nhập bọn với lũ trẻ đùa nghịch vô tư. Có lẽ chị cũng đang chuyện trò với những cô bạn trong xóm. Mỗi đêm trăng sân nhà tôi mở hội đón những người trong xóm, người lớn tụ tập bàn chuyện làm ăn, mưa nắng. Trẻ con như chúng tôi tha hồ đùa nghịch hò hét, riêng lứa tuổi của chị, con trai họp nhau đàn hát, con gái quây quần nhảy múa những vũ khúc quê hương mộc mạc rất tự nhiên. Đôi khi tôi bỏ cuộc chơi ngắm các chị múa mềm mại như tà áo huyền hoặc dưới đêm trăng.

"Về thôn xưa ta hát khúc hoan ca,
ngọt hương lúa tình quê thêm đậm đà.
dạt dào bao niềm vui trong mái lá
bờ dâu xanh cô gái hát êm êm
tằm mai chín người anh dâng mẹ hiền..."

Quê tôi đó, tầm thường nhưng nồng nàn. Thương lắm. Từ bụi tre già nua, từ mái tranh xơ xác cho đến những viên gạch ngoài sân cũng đầy ắp dấu yêu.

Buồn nhất những đêm mưa, nằm trong nhà nghe ếch nhái than thở ngoài vườn, tôi sà vào lòng chị nghe chuyện cổ tích, giọng chị ngọt ngào át hẳn tiếng mưa rơi lạnh lùng ngoài hiên, nhưng chỉ được một lát tôi đã ngủ say sưa. Có nhiều đêm tôi mơ thấy chị biến thành bà tiên ôm tôi bay qua cánh đồng choáng ngợp hương lúa chín, tôi đưa tay ngắt một bông lúa, giật mình tỉnh giấc thấy chị nằm nghiêng tóc xõa che nửa khuôn mặt khả ái hiền hòa...

Đêm đã khuya, mọi người lần lượt bỏ về. Chị vẫn ngồi yên lặng ngoài hiên, tôi gục vào lòng chị mơ màng. Bên kia anh V. cũng chưa đi ngủ, anh gục đầu xuống cây đàn Guitar miên man dạo những âm thanh buồn buồn trong không gian xa vắng. Dáng anh chơ vơ hiu hắt, trăng khuya lợt lạt nhuộm đầy mái tóc bềnh bồng của anh, lâu lắm không thấy anh ngẩng mặt, hình như anh đang say mê thả hồn trong nỗi buồn nào đó mà tôi không thể biết được. Mỗi đêm, tôi thèm nghe tiếng đàn ru ngủ của anh như thèm nghe những câu chuyện cổ tích của chị, và ý nghĩ bé dại của tôi chợt cảm thấy tiếng đàn của anh thân quen gần gũi như hơi thở nồng nàn của chị. Tôi biết chị cũng đang bâng khuâng theo tiếng đàn, đôi mắt chị mở lớn mơ màng, ở đó tôi thấy tất cả khoảng trời quê hương hiền hòa như linh hồn chị, ngan ngát như hương đêm, vâng, đôi mắt chị mới vương chút bâng khuâng chứ chưa trĩu nặng phiền muộn. Tôi muốn mãi thế.

Anh V. buông cây đàn bước sang sân nhà tôi, bóng anh gầy guộc chao đổ trên nền gạch. Anh đến bên chị em tôi dịu dàng:

- N. chưa đi ngủ.

- Dạ.

Anh V. ngửa mặt vuốt tóc nói bâng quơ:

- Trăng đẹp quá.

- Đẹp nhưng... buồn.

Anh V. nhìn sâu vào mắt chị, nét mặt anh thoáng kinh ngạc và anh mỉm cười:

- Xin lỗi N. nhé. Trăng buồn hay người buồn?

Chị N. ôm đầu tôi bối rối:

- N. cũng không biết nữa.

Tôi rời lòng chị cầm tay anh, tay anh không mềm mại và ấm áp như tay chị.

- Anh gẩy đàn nữa đi.

- Thôi khuya rồi, gẩy hoài người ta chửi chết.

- Ai vậy anh?

Anh V. mỉm cười dí dỏm:

- Chị N...

Tôi buông tay ngơ ngác:

- Đâu có, chị N. hiền lắm, với lại chị thích nghe anh gẩy đàn...

Chưa nói dứt câu chị N. đã kéo tôi vào lòng, nét mặt chị thẹn thùng bối rối và tôi cười vu vơ theo anh V. Bỗng nhiên mắt tôi díu lại, tôi gục đầu vào lòng chị mơ hồ nghe tiếng anh V. rót vào tai ấm áp, và tôi rơi vào giấc ngủ bềnh bồng thích thú.

*

Cơn mưa buổi chiều kéo dài một cách thê thiết, tôi tựa cửa nhìn ra ngoài sân đếm bong bóng nước mưa, những chiếc bong bóng trôi dập dềnh rồi tan vỡ mau chóng. Tự dưng tôi muốn gọi chị tham dự trò chơi bé bỏng của mình, nhưng rồi tôi lại ngần ngại vì có cảm tưởng sau đêm nói chuyện với anh V. chị bắt đầu đổi khác, mắt chị tự dưng buồn tha thiết, tóc chị dài và mượt hơn, môi chị hồng hơn. Nhiều khi tôi thấy chị vẩn vơ cười một mình hay ngơ ngẩn từng giờ. Chị ít nói, chị biếng cười, và những đêm trăng chị không còn hòa mình với các bạn nhảy múa như xưa, chị lặng lẽ tách rời khỏi đám đông. Tôi thương chị nên cũng bỏ những trò chơi quen thuộc để quấn quít với chị nhiều hơn, nhưng chị vẫn im lặng một cách khó hiểu. Tôi hỏi, chị ôm ghì lấy tôi rồi trả lời bằng những tiếng thở dài. Tôi biết mình còn quá bé dại trước nỗi buồn của chị, và bất ngờ tôi cảm thấy buồn muốn khóc, với ý tưởng sẽ mất chị.

Anh Hoài ở nhà kế bên đưa tay ra ngoài cửa sổ vẫy tay gọi tôi một cách nóng nảy, tôi vội men theo hàng hiên bước sang nhà anh với một chút ngạc nhiên. Anh vội vàng kéo tôi vào nhà và đưa cho tôi tờ giấy màu xanh gấp làm đôi.

- Chị N. có nhà không em?

- Dạ có.

Anh Hoài cười, nụ cười có vẻ ngượng ngập.

- Đưa cho chị N. giùm anh, nhớ đừng cho nhà biết.

Rồi anh hứa hẹn ngày mai sẽ cho tôi đi chơi, tôi không phấn khởi mà chỉ thấy ngạc nhiên: Tuần trước anh V., tuần này anh Hoài. Cũng tờ giấy màu xanh với câu hứa hẹn và lời dặn: "Đừng cho nhà biết" lạ nhỉ?

Tôi mang nỗi thắc mắc chạy về nhà, chị N. đang nấu cơm dưới bếp thấy vẻ mặt "trịnh trọng" của tôi chỉ mỉm cười. Tôi giấu tờ giấy sau lưng ra vẻ bí mật.

- Đố chị biết em cầm gì.

Chị N. vén sợi tóc lòa xòa trên trán.

- Lọ mực.

- Sai.

- Cái bút.

- Sai.

- À chị biết rồi con thuyền giấy.

- Sai luôn.

Chị N. lắc đầu chớp chớp đôi mắt.

- Chịu.

Tôi đưa ngón tay lên miệng.

- Cái này là... "đừng cho nhà biết".

Khuôn mặt chị rạng rỡ bên bếp lửa, má chị hồng hồng dễ thương. Chị chìa tay ra phía trước hớn hở:

- Của anh V. hả. Mau đưa cho chị nào bé ngoan.

Tôi nhoẻn miệng cười hồn nhiên:

- Chị đoán sai nữa rồi, cái này của anh Hoài.

Tôi đưa tờ giấy cho chị nhưng chị lắc đầu không cầm, nét mặt thất vọng. Tôi nghe tiếng chị lẩm bẩm "Sao lại anh Hoài". Sao lại anh Hoài tôi cũng chẳng hiểu.

- Em trả lại anh ấy giùm chị nhé.

- Thôi em sợ lắm, mà anh Hoài nói nhất định chị sẽ lấy.

Chị N. đẩy thêm củi vào bếp dịu dàng nhắc lại:

- Anh nói đùa đó. Em trả giùm chị đi.

- Vâng. À hay chị để em gấp thuyền.

- Không được. Biết rồi anh ấy trách chị.

Tôi thắc mắc:

- Sao chị lấy của anh V. mà không lấy của anh Hoài?

Chị N. giật mình lúng túng:

- Em còn bé, biết gì...

Vâng em còn bé nhưng cũng mơ hồ hiểu chỉ vì những tờ giấy màu xanh của anh V., của anh Hoài làm chị buồn...

Trăng đêm nay buồn lắm, buồn như đôi mắt u buồn của chị. Trong lòng chị, tôi có cảm tưởng đọc được nỗi cô đơn hiu hắt của đêm khuya đổ dài trên mái tóc chị. Bàn tay thon mềm của chị hờ hững đặt trên vai tôi, và tôi thấy lạnh, không hiểu tại sương đêm hay tại nỗi buồn của chị thấm vào tâm hồn tôi. Tôi thấy chị rùng mình và thở dài, tiếng thở dài lạnh lùng như gió đêm. Tôi cựa mình vân vê tà áo của chị.

- Lạnh quá,

Chị ôm ghì lấy tôi, hôn lên mắt tôi, tôi nhắm mắt nghe nỗi ấm áp khắp thân thể. Bỗng nhiên chị buông tay ngơ ngẩn nhìn trăng, mắt chị long lanh buồn. Lúc chị cúi xuống tôi nhìn thấy những giọt lệ trào ra khỏi khóe mắt, nhạt nhòa trên má chị, tí tách rụng xuống mắt tôi. Tôi cầm tay chị kinh ngạc.

- Bố mắng chị?

Giọng chị N. chìm khuất như hơi thở:

- Không!

- Mẹ mắng chị?

- Không!

- Anh V. giận chị?

- Không. Thôi em đừng hỏi nữa.

Rồi tay chị dịu dàng vuốt tóc tôi, mái tóc chị nghiêng nghiêng che nửa khuôn mặt nhợt nhạt phiền muộn. Chị khóc lặng lẽ với nỗi buồn mà tôi không hiểu được.

- Em có thương chị không?

Tôi tròn mắt kinh ngạc:

- Thương chứ, mà sao chị hỏi lạ vậy?

Chị N. thở dài.

- Em còn bé không thể hiểu được chị vì ít nữa chỉ phải... xa em rồi.

- Đừng, chị cho em theo với.

Nước mắt chị N. nhỏ xuống nhiều hơn.

- Không được vì chị phải theo chồng.

- Chồng nào?

Chị N. mỉm cười héo hắt:

- Đã bảo em còn bé, biết gì... mà em có buồn không?

Tôi vuốt ve mái tóc mềm ấm của chị kể lể:

- Buồn lắm, chị đi rồi ai đưa em đi học, ai kể chuyện cho em nghe, ai ru ngủ em... à hay là chị đừng thèm lấy chồng nữa.

Chị N. lắc đầu ghì xiết lấy tôi, vai chị rung rung và tôi bật khóc khi nghĩ tới lúc phải xa chị. Lâu lắm, chị N. dịu dàng khuyên bảo, dặn dò. Tôi muốn uống cạn giọng nói ngọt ngào của chị.

- Chắc anh V. buồn lắm.

Anh V. buồn không tôi cũng không biết, tôi thấy chị thờ thẫn ngó vào khoảng không mông lung lẩm bẩm những câu vô nghĩa.

Tôi cầm gói giấy của chị bước vào nhà V. Anh vẫn chưa đi ngủ, anh ngồi bên bàn học lặng lẽ nhìn ra ngoài vườn. Tôi đưa cho anh gói giấy và lời dặn của chị. Tôi thấy mặt anh tái dần, anh run run cầm lấy gói giấy rồi nhìn sững vào mặt tôi, giọng anh lạc hẳn đi.

- Chị N. sắp lấy chồng.

Tôi gật đầu. Anh V. lắc đầu rồi lặng lẽ gục xuống bàn, khi anh ngẩng mặt, mắt anh rơm rớm lệ, đôi mắt anh giống hệt đôi mắt của chị N.. Tôi thấy thế.

Bây giờ tôi đã lớn, đã hiểu và thương những giọt lệ nồng ấm của chị dưới đêm trăng ngày nào.


THẢO TRÂM       
6-72               

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 28, ra ngày 25-6-1972)

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2020

Tuyệt Thực


Sau khi được Tiếu ngạo Tiên sinh có nhã ý không quẳng 2 bài vào sọt rác, tôi bèn làm một phát lên tinh thần bằng cách định viết thêm một "tác phẩm" NGHỀ LUẬN NÓI PHÉT nữa, nhưng chỉ sợ các bạn Ngàn Thông chê tôi... nói phét nên sợ quá đành treo bút. Tưởng đã yên thân nào ngờ các bạn độc giả (họ hàng với T.N.T.S) gửi thư về vui thật là vui nhưng cũng hơi... nhức đầu trước những "lời ong tiếng ve" của các nàng. Phe húi cua khen tôi hết chỗ còn phe kịp tóc trời ơi thi nhau "kê tủ đứng" vào mặt tôi. Các nàng quá khích vén tóc hăm dọa: "Thảo Trâm sao mi dám truyền bí quyết cho phe địch, gặp mi ta phải... xé xác" Sợ quá! Những nàng ôn hòa hơn áp dụng chính sách vừa đánh vừa vuốt, diễn nghĩa: "Trâm ơi sao đằng í dại thế, phe ta không viết lại viết cho phe địch, lần sau phải viết cho phe ta và phải hay hơn kẻo..." Tôi cũng là dân kịp tóc nên rất hiểu hậu quả sẽ vô cùng tàn khốc cho kẻ nào dám trái ý họ. Bác Tiếu Ngạo Tiên Sinh ơi chỉ vì bác "lỡ dại" để địa chỉ cháu nên mới xảy ra nông nỗi. Cháu chả dám bắt đền bác, cháu chỉ "tha thiết van xin" bác phê đại cho bài này hai chữ "tối ưu" để các nàng vừa lòng nhá. Thôi cháu xin run run vào đề kẻo các nàng nhăn mặt thì khổ.


ĐỊNH NGHĨA PHÂN TÍCH.

Theo các đấng "học giả" ưa dùng lối PHÂN TÍCH LUẬN thì tuyệt có nghĩa là: Tuyệt cú mèo. Thực có nghĩa là thực phẩm. Vậy tuyệt thực xin định nghĩa là món ăn ngon không thể tả, ngon như phe ta ăn vụng của chua trong lớp học. Định nghĩa kiểu này sẽ đưa tới hai trường hợp: Nếu nộp bài cho T.N.T.S. chắc Tiên sinh sẽ vuốt râu cảm khoái: "Hậu sinh khả úy, tương lai cháu sẽ rạng rỡ hơn ta". Nếu nộp bài cho thầy, thầy sẽ "âu yếm" tặng 8 điểm chẻ hai. Thôi phe ta nên định nghĩa theo quan niệm "ngu xuẩn" thông thường nhá: Tuyệt thực là... nhịn ăn uống. Đúng chưa?


TUYỆT THỰC KHI NÀO.

Tuyệt thực còn có một nghĩa rất "cao siêu" đó là ăn vạ mà các đấng con nít chả cần ai dạy cũng biết thực hành ngay trong bụng mẹ mới khiếp. Bằng chứng khi "bất mãn" các đấng thường "tập bơi" làm mẹ chúng đau bụng thấy mồ. Riêng trong lãnh vực chính trị các đoàn thể thường đi một đường lả lướt "Tuyệt thực phản đối chính quyền đã..." chả biết ai chịu nhượng bộ ai chỉ biết cái dạ dầy của kẻ tuyệt thực được diễm phúc ngồi chơi xơi nước thôi. Đến đây sẽ có rất nhiều nàng ngây thơ tự hỏi "khi nào phải tuyệt thực ấy nhỉ?" Dễ hiểu quá, này nhé: "Mẹ cho con tiền mua đôi giầy, mẹ may cho con chiếc áo dài, mẹ mua cho con cái Honda, mẹ cho con tiền uốn tóc..." Mẹ không bằng lòng, phe ta bèn làm một phát rỗi hờn trông có duyên đáo để. Hờn chán mẹ vẫn chẳng xiêu lòng, phe ta bắt đầu cảm thấy... tức. Nhìn đâu cũng tức, ngay như mâm cơm phe ta cũng tức luôn. Thế là phe ta "chê của thế gian" không thèm ngồi vào bàn ăn và như thế gọi là TUYỆT THỰC. Ờ nếu mẹ không bằng lòng con sẽ cho con mẹ nhịn đói luôn (cấm các đấng húi cua cười).


TUYỆT THỰC RA SAO?

Dù đã nhất định không thèm ăn nhưng tại sao mắt phe ta vẫn không chịu rời mâm cơm. Ái chà cơm hôm nay ngon quá. Thịt gà luộc này, canh chua cá lóc này... càng nhìn càng thèm và càng... tức. Thỉnh thoảng đứa em lại giơ cái đùi gà lên miệng nháy mắt làm trò với phe ta rồi nó "từ tốn" đưa vào miệng nhai rau ráu và nó còn biểu diễn một màn suýt xoa nữa mới... lộn ruột, lúc đó phe ta chỉ muốn nhào tới "cấu" cho nó vài cái nhưng hỡi ơi người của phe ta đã mất hết công lực, tay phe ta tự dưng rã rời, chân phe ta run run muốn biểu diễn "những bước chân âm thầm" lên gác cũng không nổi vì mắt phe ta đang chập chờn "những vì sao sáng nhất". Đã nhiều lần dạ dầy "mất nết" thúc giục phe ta bước vào nhưng cái đầu óc nhỏ xíu cứ nhất định khăng khăng: "đừng vào quê lắm". Thế là phe ta lặng lẽ nhìn thức ăn vơi dần. Ôi nếu mẹ lên tiếng "mời" chắc phe ta sẽ "miễn cưỡng" bước vào ngay. Viết đến đây tôi nhớ lại một lần tuyệt thực "lịch sử". Hôm đó nhằm ngày cuối năm, dù đã có gần 10 chiếc áo dài nhưng tôi vẫn đòi may thêm cho hợp thời trang. Mẹ không bằng lòng tôi bèn trình diễn một màn tuyệt thực bằng cách trèo lên gác ôm gối than thân trách phận. Mẹ cho đứa em lên gọi, tôi vẫn "oai hùng" không thèm xuống. Mới đầu chả thấy gì nhưng chỉ được một lát tôi đã thấy hơi... đói. Đứa em lên gọi lần nữa, tôi định xuống nhưng sợ quê nên thôi. Về khuya, dạ dầy tôi biểu tình dữ dội, tôi uống 3, 4 ly nước nhưng chẳng có kết quả. Càng uống càng đói mới kỳ. Tay tôi run mắt tôi hoa. Tôi cố gắng dỗ giấc ngủ nhưng không được. Và tủi thân tôi trùm chăn khóc ấm ức. Ồ "khóc cho vơi sầu" chứ đâu có thể khóc cho đỡ... đói. Chờ cho nhà ngủ say sưa, tôi âm thầm "lết" xuống bếp. Mở nồi cơm: Hết. Thức ăn cũng hết. Tự dưng tôi bật khóc thảm thiết làm cả nhà tỉnh dậy. Thấy tôi ở dưới bếp mẹ tôi bật cười: "Tao biết mà". Xấu hổ quá tôi lại khóc to hơn. Mẹ tôi vội vàng lấy cơm cho tôi ăn, lần này tôi không có "can đảm" từ chối. Thì ra người đã giấu cơm để... dọa tôi. Nhìn tôi ăn ngấu nghiến người dịu dàng "lần sau chừa nhé cô", lúc đó tôi mới thấm thía câu: "đói đầu gối phải bò" và cũng từ đó tuy không chừa được tuyệt thực nhưng tôi đã rút ra được một tí kinh nghiệm cần phải phổ biến cho phe ta mí được, đó là:


NGÀY MAI CON SẼ TUYỆT THỰC

Khi phe ta đã chấp nhận giải pháp tuyệt thực có nghĩa là phe ta phải chấp nhận... đau thương. Nhưng đừng ai dại dột tuyên bố: "Từ nay con sẽ không thèm ăn cơm..." Ừ ta không thèm nhưng dạ dầy ta cứ thèm, biết tính sao đây? Tốt hơn hết phe ta phải "bình tĩnh" phát biểu "... Hôm nay con nhất định nhịn ăn". Hôm nay không ăn nhưng ngày mai ta vẫn có quyền ăn mà không sợ quê với lũ em. Cái đó gọi là tuyệt thực có hạn định ấy mà. Nếu ai không thể nhịn được thì phải hùng dũng tuyên bố cho mẹ... sợ: "Ngày mai con sẽ không thèm ăn". Í, biết đến bao giờ mới tới... ngày mai. Phe ta khôn nhỉ?


NHỊN ĂN NHƯNG KHÔNG NHỊN... UỐNG.

Khi tuyệt thực phe ta cứ ra hàng nước mua vài bịch sinh tố hay đậu đỏ bánh lọt uống tự nhiên. Nếu ai thắc mắc ta phải có "bổn phận" giải thích: "Tôi uống chứ ăn à!" Như thế phe ta cũng "cầm hơi" được dăm bữa. Bạn nào cảm thấy chưa ấm lòng thì phải sơ cua một ít bánh tiêu thụ thật bí mật bằng cách trùm chăn nhai, sức mấy mẹ biết! Nhưng coi chừng kẻo kiến hỏi thăm sức khỏe đấy.


NGỒI KIỂU ĂN MÀY.

Lúc đói dung nhan đã thiểu não, phe ta còn phải làm cho thiểu não hơn bằng cách ngồi kiểu ăn mày cho mẹ thương. Này nhé, ta ngồi giữa nhà, gục đầu trên đầu gối coi thiên hạ như cỏ rác. Phe ta sẽ tụng một câu hết sức thấm thía: "Dạ dầy ơi, ta thương mi nhưng mẹ không thương ta". Lúc đó giá có tờ 500 rớt bên cạnh cũng không làm phe ta giật mình. Thỉnh thoảng, phe ta đưa tay dụi mắt cho dung nhan tàn tạ hơn. Ôi buồn nào hơn khi... đói.

GIỌT MƯA TRÊN MẮT.

Chú Quyên Di đã diễn tả nước mắt của phe ta bằng một câu hết sức chí lý: "Giọt mưa trên mắt". Đó là "bửu bối" giúp phe ta thành công trên mọi lãnh vực. Có rất nhiều kiểu khóc chẳng hạn như: kiểu Bạch Tuyết, kiểu Thanh Nga, kiểu Thẩm Thúy Hằng v.v... Để lúc nào tiện tôi sẽ đi sâu vào vấn đề này. Bây giờ phe ta phải đưa nó vào lãnh vực tuyệt thực cho có vẻ lâm ly ai oán. Xin mẹ không cho, ta... khóc. Mẹ nhất định không cho, ta tuyệt thực. Khi tuyệt thực ta phải khóc như "mưa sa gió cuốn". Ôi những giọt vắn dài thi nhau rớt xuống... đất. Mẹ nhìn cái dung nhan thiểu não của con mà nao nao tấc dạ.Thế là mẹ bằng lòng và ta đã thành công. Nhất là bạn nào có tấm thân em là gái trời bắt... gầy tuyệt thực mới chóng đạt được kết quả vì lúc đói các nàng... gầy trông đến hay. Xin chúc mừng.


HẬU TUYỆT THỰC.

Tuyệt thực đến lúc nào đó phe ta phải vội vàng ngưng ngay kẻo hao mòn... ngọc thể. Dù thành công hay thất bại phe ta cũng phải ăn đã, ăn như thế nào xin miễn viết ra đây kẻo các đấng húi cua bắt chước. Thường thường ít khi cha mẹ chịu nổi cái màn tuyệt thực dã man vô nhân đạo này. Dù thế phe ta cũng không nên lạm dụng thái quá kẻo mẹ cho tuyệt thực luôn thì khổ. Nói một cách khác gặp phải trường hợp chẳng đặng đừng phe ta mới đem áp dụng. Hân hoan chúc phe ta luôn thành công và đừng gặp phải trường hợp như tôi. Thân ái.


THẢO TRÂM     

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 22, ra ngày 30-3-1972)


Thứ Hai, 27 tháng 1, 2020

Con Giáp Thứ Nhất


Vài lời mở đầu:

Năm Hợi mới đã qua với muôn ngàn rắc rối. Xin nghiêng mình tiễn đưa chú vào lò heo Chánh Hưng. Trước thềm năm mới, hân hoan đón mừng chú Tý, hay chuột, hay đệ nhất giáp. Sở dĩ các cụ đặt chú lên hàng đầu vì chú quá... siêu. Cái gì cũng nhất. Mời các bạn "nhận diện" chú xem có đúng như địa vị nhất không?!

Định nghĩa:

Theo Tiếu Ngạo Tiên Sinh, Chuột là động vật có 4 chân, có mắt để nhìn, có miệng để gặm, có đuôi để... vẫy. Ngoài ra Chuột còn có bộ râu hết sức "nghệ sĩ". Nếu bạn nào không tin xin vui lòng mở cuốn vạn vật 12 A sẽ rõ.

Phân loại:

Vẫn theo Tiếu Ngạo Tiên Sinh, Chuột cũng như... người. Người có da vàng, da trắng, da đen, da café sữa thì Chuột cũng có: chuột chù, chuột bạch, chuột nhắt, chuột cống v.v... Nhưng vẫn có tính chất... chuột. Và cũng xin nói thêm: Theo hiện tại, ta phân biệt Chuột thành ba giai cấp: Chuột thành phố, Chuột ngoại ô, Chuột nông thôn còn gọi là Chuột đồng cho có vẻ giống... người. Những loài tương cận: Dưa Chuột, Pháo Chuột...

Tính tình:

Ở BẨN:

Các cụ ví những anh chàng đầu tóc bù xù cả tuần không thèm tắm bằng một câu hết sức chí lý: "Đầu tóc thơm tho như cái ổ chuột chù" - thế đủ hiểu chuột rất "sạch sẽ" và có tinh thần "nghệ sĩ" cao độ. Ai muốn trở thành nghệ sĩ xin hãy noi gương chuột. Cam đoan chuột không phản đối.

THAM ĂN:

Loài người quan niệm: "ăn để mà sống chứ không phải sống để mà ăn". Chuột quan niệm ngược lại nên lúc nào cũng ăn. Đói cũng ăn. No càng phải ăn nhiều hơn. Mõm chuột làm việc không ngừng. Không có thực phẩm chúng dùng đỡ gỗ, vải, đất... Các nhà vạn vật, cho rằng sở dĩ chuột phải gặm tối ngày để mòn bớt răng vì (răng) chuột tăng trưởng quá mau. Chẳng biết có đúng không, chỉ thấy cái gì chuột cũng gặm. Cây xà bông cũng được chuột chiếu cố, , có lẽ để "giặt" ruột.

VUA PHÁ HOẠI:

Đôi lời tâm sự của anh chuột choai choai: "Hôm nay lại bị loài người đuổi. Hên quá không sao! Cứ mỗi lần nghĩ tới loài người mình lại tức và buồn. Tức vì mình chả "trêu" gì họ mà sao mỗi lần gặp mình họ lại "mất bình tĩnh" thế nhỉ? Mình có làm chi nên tội. À tối qua nấp ở gầm tủ mình nghe thấy loài người bảo nòi giống chuột (láo quá) chuyên môn phá hoại. Rồi có tiếng cô bé khóc thút thít: "Mẹ ơi chuột nó gặm giầy của con". À đúng rồi, loài người đã hiểu lầm. Mình đâu có "đang tâm" phá hoại. Thấy đôi giầy đẹp quá mình mon men lại gần "thử" xem có ăn được không í mà. Biết giải thích sao đây? Ừ chuột đâu phải là vua phá hoại. Chuột chỉ tham ăn thôi nên cái gì cũng muốn gặm. Gà, vịt... mới sinh coi chừng kẻo chuột dẫn "đi chơi" đấy. Nhất là quần áo, giầy dép... của những đấng có vi trùng cẩu thả trong máu thế nào cũng được chuột ưu ái chiếu cố. Như tôi chẳng hạn, mới may chiếc áo dài chưa kịp "âu yếm" khoác lên người đã bị chuột "thêu" vào mấy chục cánh "hoa Hippy" đủ kiểu. Trời ơi tức chết đi được. Và... khóc.

KHÔNG THÍCH LÀM LÃNH TỤ:

Trên cõi đời bể dâu thay đổi này chỉ vì quyền lợi và địa vị nên chiến tranh mới bộc phát. Chuột "văn minh" hơn, chúng chỉ cãi nhau chứ chưa hề múa võ. Đó là tinh thần hòa bình rất đáng ngợi khen (hãnh diện nhé). Ngoài ra chuột không ham làm lãnh tụ nên chúng thi hành chính sách "tự túc tự cường" rất thành công. Bằng chứng cụ thể là xã hội chuột không bao giờ có vua, hạ nghị viện v.v... Chính trị, xin lỗi đi chỗ khác chơi.

THỰC TẾ:

Chuột không hề biết mơ mộng và cũng chẳng cần đi học làm chi cho mệt. Chuột chỉ cần có kinh tế, nói rõ hơn nỗi "ưu tư" lớn nhất của chuột là làm thế nào để no bụng. Nhưng cũng có một thời, hình như vào thế kỷ 25 một số chuột "trí thức" đã viết bộ sử về giòng giống "oai hùng" của mình với tham vọng truyền lại cho con cháu. Tiếc thay bộ sử quý giá đó không còn vì đói quá các vị đó đã gửi nó vào dạ dầy mất rồi.

ÔNG TỔ NGHỀ ĐẠO TẶC:

Theo thần thoại Tây Phương, thần Mercure là ông tổ của giới trộm cắp. Thật là "sai lầm". Đáng lẽ phải bầu chuột là ông tổ nghề đạo tặc mới đúng. Đào tường khoét vách là nghề của chàng. Chẳng cần cuốc xẻng, chuột ta cứ ung dung dùng mõm và hai chân trước thi hành công tác. Chúng kéo nhau vào khuân đồ hết sức tự nhiên chẳng cần sự "bằng lòng" của gia chủ. Một con chuột có thể hoàn tất một địa đạo dài ngoằn ngoèo với thời gian kỷ lục. Lưu manh là truyền thống của chuột. Bằng chứng hiển nhiên khi một chú chuột con mới toét miệng chào đời cha mẹ của chúng đã vội vàng dạy dỗ một bài hát độc nhất có cái tên rất kêu: LƯU MANH HÀNH KHÚC. Một bài hát mà các chú đạo tặc (người) cần phải học hỏi nhiều mới có thể tiến xa trên con đường... cầm nhầm và để tránh khỏi cảnh "tu huyền" đấy. Cũng vì thế mà các đấng ma giáo được các cụ "êm ái" gọi là: Đồ mặt Chuột (vinh dự cho họ hàng nhà Chuột nhá)

TỰ ÁI:

Xin đau đớn chia buồn cho đấng nào lỡ dại miệng "xúc phạm" đến chuột vì chắc chắn đồ dùng của kẻ đó cũng được các bạn Chuột chiếu cố hết sức kỹ lưỡng. Các cụ thường răn dạy con cái là đánh chết nó chứ đừng nên chửi vì lỡ ra có một chú nấp ở dưới gầm giường thì khốn. Chúng sẽ kéo cả họ hàng tới "viếng" đồ dùng của kẻ đó những lúc bất ngờ. Nếu đấng nào lỡ xúc phạm thì phải tự tát vào má ba cái, miệng lẩm bẩm: "Tớ lỡ miệng, xin lỗi đằng í nhá" Có như thế Chuột ta mới vui lòng bỏ qua. Khiếp nhỉ?

NHÁT NHƯNG THÂM:

Kẻ thù truyền kiếp của chuột là mèo. Chuột muốn "gặm" mèo mấy cái nhưng chả dám vì quá nhát. Cứ thấy mèo là chân chuột run rẩy thiếu điều muốn tè ra quần (í đâu có quần). Không có cách nào trả đũa, chuột ta thức suốt một đêm để nghĩ cách chửi mèo thật độc cho hả lòng căm tức. Dẫn chứng bằng mấy câu ca dao sau:

Con mèo mà trèo cây cau
Hỏi thăm chú Chuột đi đâu vắng nhà
Chú Chuột đi chợ đường xa
Mua mắm mua muối giỗ cha con mèo.

Ý chuột muốn chửi: "Hỡi con mèo bất hiếu khốn nạn. Hôm nay là ngày giỗ bố mày mà sao mày không nhớ để ông phải giỗ dùm". Chửi độc và thâm đến thế là cùng.

ƯA NỊNH:

Truyện ngụ ngôn chép: "Có một chú sư tử chẳng may bị sa lưới. Chú ta gầm thét vùng vẫy. Càng vùng vẫy lưới xàng xiết chặt. Một lúc sau chú ta mệt mỏi tuyệt vọng nhìn lên trời than thở: "Thời oanh liệt nay còn đâu". Hình dung lát nữa con người độc ác sẽ lột da xé thịt, chú rùng mình. Bỗng đâu có anh chuột nhắt đi qua. Sư tử mừng quýnh gọi:

- "Anh" Chuột ơi.

Tiếng của Sư tử quá "nhẹ nhàng" suýt làm anh Chuột đứng tim. Chuột nhìn ngang ngửa. Trời, con "mèo" to quá là to. Cha mẹ ơi cứu con với. Chân Chuột muốn khụy xuống. Một lát sau Chuột "vuốt ngực" lấy tinh thần để sửa soạn... chạy. . Sư tử vội vàng năn nỉ:

- "Anh" Chuột cứu "em" với.

Chuột ấp úng:

- Cứu... cứu... ông?

- Phải, anh cắn cái lưới này giùm em đi. Chắc quá.

Biết Sư tử sa lưới, Chuột bình tĩnh cao giọng:

- Đâu có được.

Nói xong Chuột định oai hùng bỏ đi. Sư tử hoảng quá khen đại:

- Anh Chuột "đẹp giai" nhất nước.

Nghe Sư tử khen Chuột mát cả ruột gan. Biết tính ưa nịnh của Chuột, Sư tử bồi thêm:

- Miệng anh xinh quá là xinh. Nhất là răng anh chao ôi sắc. Không tin anh thử cắn cái lưới này xem.

Chuột khoan khoái toét miệng cười rất... chuột. Thế là nó hì hục cắn lưới giải thoát cho Sư tử. A, Chuột cũng giống... người đấy nhỉ?

TAM THẬP LỤC KẾ TẨU VI THƯỢNG SÁCH:

Gặp bất cứ kẻ thù nào Chuột cũng đều áp dụng chiến thuật... chạy. Chạy rất nhanh. Có lẽ Chuột quan niệm: "tránh voi chẳng xấu mặt nào". Nói thế chứ nhiều khi đói Chuột rất lì. Ăn đã, có chết cũng vui lòng. Cái đó gọi là: "chịu đấm ăn xôi" đấy mà. Ờ, thế Chuột cũng biết thực hành đúng theo sách vở đấy chứ.

ĐỂU:

Trong 12 con giáp Chuột là loài đểu nhất. Sống đểu, chết cũng chưa hết đểu. Này nhé, Chuột trả thù bằng cách khi chết vẫn cố gắng cấy vào thân thể loài người dăm ba cái hạch to tổ bố có cái tên rất khiếp: BỆNH DỊCH HẠCH. Chuột ơi sao mi đểu thế. Chỉ vì mi mà năm nào ta cũng phải chích ngừa đau thấy mồ.

ĐOÀN KẾT NHƯNG...

Vẫn theo truyện ngụ ngôn: "Một ngày cuối năm, chuột cụ đang gặm khoai chợt nảy ra sáng kiến là triệu tập một đại hội... chuột để tìm cách chống lại hai kẻ thù vô cùng nguy hiểm là: Mèo và loài người. Chuột cụ thích chí rung đùi truyền cho con cháu gửi giấy mời gấp. Ngay chiều hôm đó, họ hàng nhà chuột nô nức kéo về. Thôi thì đủ cả. Từ chú chuột choai choai bày đặt hippy cho đến mụ chuột sồn sồn hay những chuột cụ sắp sửa gần đất xa trời cũng đều hoan hỉ chào mừng đại hội. Thật là: "mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười". Đại hội được triệu tập ngay trong khu vườn hoang ở vùng quê êm ả. Trời hôm nay đẹp ghê. Những tảng mây trắng lững lờ trên nền trời xanh ngát. Gió hiu hiu thổi làm tung "chòm râu" Chuột cụ. Đâu đây tiếng sáo diều vi vu (tiếc rằng chuột không biết làm thơ). Sau hơn một giờ chí chóe thảo luận, tất cả đều đồng ý bầu một chuột cụ cao niên nhất làm chủ tịch vì tin rằng cụ là người biết xa hiểu rộng. Chuột cụ "khiêm nhượng" từ chối với lý do: Không hợp với truyền thống. Tất cả nhao nhao yêu cầu cụ chấp thuận. Âm thanh làm rung chuyển không khí và làm cụ suýt ngất xỉu. Sau phút lấy tinh thần cụ mới "miễn cưỡng" nhận lời. Dáng điệu oai vệ, cụ bước lên mô đất "vuốt râu" nghiêm nghị:

- Yêu cầu tất cả yên lặng.

Mặc cụ nói, tiếng cãi nhau vẫn vang lên không ngớt. Có nhiều vị vừa ăn vừa cãi nhau mới khiếp. Thấy tình hình có vẻ hỗn loạn, bác chuột cống hùng hục tiến ra:

- Yêu cầu tất cả nghe lời cụ chủ tịch.

"Hội trường" tạm lắng dịu, nhưng vẫn còn vài tiếng lải nhải của mấy nàng chuột nhắt:

- Thằng cha vô duyên ghê. Chả ai hỏi cũng đòi "chõ mõm" vô.

- Mặt mày hắc ám.

- Đồ hôi như cú. Có lẽ cả năm không thèm tắm.

- Cút đi.

Bác chuột cống "tái mặt" giận dữ. Mình "đẹp giai" thế này mà nó dám chê. Nhất là hôm nào mình cũng tắm dưới cống mà nó chê bẩn, láo thiệt. Mà cút thì cút sợ gì. Tức quá bác hầm hầm về chỗ ngồi. Cụ chủ tịch lên tiếng:

- Tất cả nghe tôi nói.

- Dạ.

Cụ chủ tịch toét miệng cười nói tiếp:

- Trước khi dùng kế hoạch chống kẻ địch khốn kiếp, tôi muốn tất cả các bạn tường trình những thành quả đã đạt trong năm qua. Xin mời đại diện chuột thành phố.

Bác chuột chù vênh váo bước ra. Tất cả la ó làm rung rinh "hội trường". Bác giơ chân chào rất... thành phố:

- Thưa cụ chủ tịch và toàn thể quí vị. Tôi đại diện Chuột thành phố có đôi lời...

Ở dưới, mấy nàng chuột bạch bất mãn:

- Biết rồi khổ lắm nói mãi.

- Ở thành phố mà chả "láng" tí nào.

Bác chuột chù hăng say kể thành tích. Toàn là thành tích phá hoại. Đến lượt đại diện Chuột ngoại ô và Chuột nông thôn phát biểu cũng thế. Tiếng vỗ... chân rầm rộ nổi lên. Cụ chủ tịch vội hắng giọng:

- Thôi ta bắt đầu đi vào kế hoạch chống mèo và người. Xin tất cả cho biết ý kiến.

Vừa nói đến mèo và người, ai cũng sửa soạn... chạy. Thấy có vẻ êm, tất cả mới hoàn hồn bàn tiếp. Một mụ Chuột nhan sắc "nửa chừng xuân" đứng dậy ngoáy đuôi nức nở:

- Thưa. Thưa... tất cả. Chồng em đã hy sinh vì "đại nghĩa".

Nói xong mụ khóc òa làm tất cả mủi lòng. Nhất là cụ chủ tịch. Mắt cụ đỏ hoe vì thương cảm. Ai cũng nghiến răng thề sẽ sống chết với kẻ thù. Đến lượt chuột nhắt, chuột đồng, chuột cống... đều lần lượt đứng lên vạch trần tội ác của kẻ địch. Đại hội bừng lên ngọn lửa đấu tranh cao độ. Bỗng có nàng chuột bạch "ngứa mõm" đứng dậy. Tất cả nhìn nàng không chớp mắt. nàng "ỏn ẻn" cất tiếng:

- Thưa tất cả. Theo em chúng ta đừng nên gây sự với kẻ địch vì kẻ địch mạnh lắm.

Tất cả chồm lên giận dữ:

- Đồ phản chiến.

- Cút đi. Đàn bà con gái biết gì.

- Tư tưởng lệch lạc.

Nàng chuột bạch òa lên khóc làm anh chuột bạch dỗ mãi mới chịu nín. Cụ chủ tịch khoa chân:

- Anh em im lặng. Bây giờ tôi đề nghị, hễ gặp hai kẻ thù khốn kiếp đó, chúng ta sẽ xông vào cắn. Có được không?

- Ê. Đừng xúi dại, có giỏi cụ cắn trước đi.

- Lão già nói "sảng".

- Đồ điên.

- Đồ khùng.

- Cứ làm như tụi mình ngu lắm.

Vừa lúc đó con mèo ở đâu phóng ra. Quang cảnh đại hội vô cùng hỗn loạn. Ai cũng... chạy. Chạy không kịp thở. Chỉ còn mỗi cụ chủ tịch vẫn điềm nhiên ngồi trên... đất. Trời! Cụ đã quy tiên vì quá... sợ. Thấy chưa. Chuột cũng đã đoàn kết đấy chứ. Nhưng (ôi chữ nhưng) chỉ nhát tí ti thôi.

Đến đây các bạn đã hiểu tại sao các cụ đặt cho chuột làm con giáp thứ nhất rồi nhỉ? Cu cậu nhỏ người nhưng cái gì cũng nhất. Phải gọi là "quái chuột" mới đúng. Từ nãy giờ tôi chỉ kể xấu họ hàng nhà chuột mà chẳng đề cao tí nào cả. Thật là bất công (xin lỗi nhá). Nghĩ hoài chả biết khen nó ở điểm nào. À chuột cũng có ích đấy chứ. Này nhé, tuy là vua phá hoại nhưng chuột cũng biết "đoái công chuộc tội" bằng cách "xơi" những loài sâu bọ hay phá hoại mùa màng một cách hữu hiệu. Còn nữa. Thịt chuột đồng là món nhậu vô cùng độc đáo của những đệ tử Lưu Linh... Dù thế chuột vẫn có rất nhiều kẻ thù. Ai cũng tìm cách tiêu diệt nó. Đặc biệt chuột có một loại kẻ thù hết sức ngộ nghĩnh. Kẻ thù đó rất ghét và cũng rất sợ chuột. Đó là dân kịp tóc. Thấy "dung nhan" chuột là các nàng cuống lên. Các nàng tưởng tượng con vật dơ bẩn đó sắp sửa chạm vào tấm thân ngà ngọc của mình. Tôi cũng không thoát khỏi thông lệ. Còn nhớ một đêm đang say sưa bên gối mộng thì eo ơi con gì nó gặm chân í. Tôi giật mình choàng dậy hét lên như bị ma đuổi. Cả nhà tỉnh giấc tưởng tôi lên cơn động kinh! Khi bật đèn, tôi rú lên kinh hoàng. Một con chuột đang chạy lăng xăng trên giường. Tôi phóng mình xuống đất mặt mày xanh lét. Một lát sau tôi mới hoàn hồn nhưng phải ngủ với... mẹ cho chắc ăn. Kể từ đêm đó mỗi lần nhìn thấy chuột là tim tôi đập "vô trật tự". Chuột ơi ta sợ mi.

Sẽ có nhiều bạn thắc mắc tại sao tôi chỉ tả tính tình chuột mà chẳng tả "dung nhan" của nó gì cả. Thành thật xin lỗi các bạn vì nghĩ tới nó đã sợ. Viết về nó còn sợ hơn. Tôi không có can đảm miêu tả "nhan sắc" của nó. Tưởng tượng lúc tả xong mình sẽ lăn quay ra đất thì khổ. Xin các bạn vui lòng "chiêm ngưỡng" nó trong sách vở. À năm nay năm chuột nên "dung nhan" của nó chắc nằm đầy trên báo. Phải không các bạn. Thôi vài hàng mua vui như vậy quá đủ rồi nhỉ? Trước thềm năm mới xin chúc các bạn một năm đầy vui tươi, hạnh phúc... À bạn nào nhiều quà đừng quên Trâm đấy nhá.


THẢO TRÂM      

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông Xuân Nhâm Tý, 1972)

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2019

Nghệ Thuật Ăn Vụng


"Viết riêng cho phe ta để theo kịp các nàng..."

Ngày xưa các cụ thường quan niệm "ăn trông nồi, ngồi trông hướng". Thật là một quan niệm vô cùng "sai lầm". Chúng ta là con cháu phải có bổn phận "tu chỉnh lại di chúc phản thời đại" đó để theo kịp... trào lưu tiến hóa của dân tộc. Thực ra các "cụ bà" đã biết và thực hành từ lâu. (Nhưng đã giấu dân húi cua) các "cụ bà" chỉ truyền nghề cho dân kẹp tóc nên các nàng có một truyền thống ăn vụng rất hào hùng (hãnh diện nhé!). Vì thế phe ta phải... hùng hục tiến lên trên con đường ăn vụng để các nàng khỏi chê phe ta ngớ ngẩn, cù lần, không thực tế v.v... Kẻ hèn này chưa phải "cao thủ ăn vụng". Bằng chứng hiển nhiên vẫn bị "kẻ địch" tóm dài dài bởi vì chẳng được "cao nhân chỉ bảo" đấy thôi. Sau khi bị tóm tới 1001 lần (phe ta ăn to nói lớn nên cứ tự tiện phóng đại không ai bắt đóng thuế) kẻ hèn này mới "mở mắt" và có một tí kinh nghiệm nên "ngứa ngáy" muốn truyền lại cho đỡ ấm ức.

Trước khi "truyền nghề" các bạn có đồng ý với kẻ hèn này là ăn vụng thú hơn, ngon hơn, tuyệt hơn không? Vừa ăn vừa sợ, càng sợ càng ngon, càng ngon càng thích... mò. Tâm lý con người là thế. Chỉ thích làm khi bị cấm. Nhất là về lãnh vực ăn uống. Khi được phép lại chẳng ham nhưng khi "mắt trước mắt sau" vồ được một miếng thì eo ơi... mát cả ruột gan. Viết đến đây kẻ hèn chợt nhớ tới Bác TẢN ĐÀ. Có lẽ Bác í chưa được thưởng thức cái thú ăn vụng. Bằng chứng là bác ta đưa ra cả một nghệ thuật ăn uống nào là: "giờ ăn ngon, chỗ ngồi không ngon, ăn không ngon" gì gì đó. Thế mà bác ta "lỡ quên" 1 vấn đề vô cùng quan trọng đã được "các văn gia đưa vào văn học sử" đó là: Nghệ thuật ăn vụng nên bài của bác bị chê quá trời. Buồn cho bác 1 phút. Thôi kẻ hèn này xin vào đề kẻo nhiều đấng nhăn mặt trông chả đẹp tí nào. Kẻ hèn này tạm chia "công tác" làm ba giai đoạn:

1. GIAI ĐOẠN SỬA SOẠN

* Mắt và Tay:

Trên cõi đời "bể dâu thay đổi" này chưa kẻ nào trước khi ăn vụng mà không "mắt đã đổi thay". Nói theo danh từ... đài phát thanh là: "mắt láo liên như những thằng ăn cướp". Thật thế các bạn ạ. Chúng ta phải tận dụng đôi mắt thật sắc bén để "hoàn thành công tác". Trong vòng "1 trăm trượng" con ruồi cũng không thoát khỏi "nhỡn lực tinh vi" của ta. Nhưng phải kín đáo một chút kẻo "địch" nghi ngờ. Miếng cánh gà chiên bơ thơm quá! Biết rồi nhưng phải cẩn thận đừng hau háu hay há hốc miệng. Hãy "can đàm" nhìn sang chỗ khác chờ mẹ hay chị sơ ý là ta "vồ" ngay. Vồ nhẹ nhàng. Vồ chính xác. Muốn thế ta phải luyện bàn tay thật công phu, lúc mềm như lụa, lúc cứng như thép bằng cách đấm, xỉa, chém vào... bao cát hay bao gạo rồi ngâm tay vào... nước độ 5'. Kết quả "vô cùng rực rỡ" nghĩa là "bàn tay năm ngón ôi bàn tay năm ngón" sẽ bất chấp thời tiết, nhiệt độ... Lúc đó miếng thịt đang ở trong chảo ta cứ "tự nhiên" cầm mà chả thấy nóng 1 tí ti nào cả.

* Mũi và Tai

Thật là bất hạnh cho đấng nào bị... tịt mũi khi ăn vụng. Họ chẳng biết món nào ngon món nào dở, vì có khi nhiều món trông rất hấp dẫn nhưng ăn vào... chẳng giống ai. Như thế ta phải đánh hơi thật tài, thật thính. Hít 1 cái ta có thể biết món đó là món gì. Ngon hay dở. Cũ hay mới. Vừa hít ta vừa xác định "tọa độ" để tấn công thật lẹ làng. Dù thế ta phải đề phòng những tiếng động "khả nghi" của địch kẻo nguy hiểm.

2. GIAI ĐOẠN TẤN CÔNG

Giai đoạn này "biến thiên" tùy theo hoàn cảnh, địa thế nên phe ta phải thông minh và biết "đón gió" đúng lúc. Tấn công thật nhanh, phải dứt khoát đừng chần chờ. Này nhé, muốn vồ món này lại thấy món kia ngon hơn. Ta "phân vân" quá đi thôi. Đừng ngu, hãy "dứt khoát lập trường". Nó còn đó chứ bay đi đâu mà sợ?! Nhớ là đừng "khinh địch". Nếu "địch" có mặt, ta phải đánh lạc hướng. Thí dụ mẹ đang rán bánh. Ta giả vờ đến bên cạnh hỏi han. Bất thình lình ta chỉ tay ra ngoài đường hét lớn: Ơ! Thế nào mẹ cũng giật mình nhìn ra đường. Tốt quá! Tay kia ta "mau mắn" cầm nhẹ 1 cái nhét vào... túi quần. Nếu "địch" không có mặt, ta "tự nhiên" bỏ vào miệng nhai ngồm ngoàm và có thể ăn khỏi nhai càng hay. Trường hợp đặc biệt có độc nhất 1 cái bánh "to quá là to" ta đừng dại dột bẻ xung quanh. Hãy lật cái bánh lên và tà tà moi hết ruột rồi để lại như cũ. Có Thánh biết! Nếu có nhiều món ta đừng ngu ăn mãi 1 thứ mặc dù chưa đã thèm. Ta hãy "nén lòng" ăn món khác kẻo lộ tẩy thì khốn. Nói tóm lại giai đoạn này ta phải vận dụng hết khả năng thiên phú để... làm ăn. Ai nhanh và khéo ăn được nhiều. Ai chậm chạp có khi... ăn gậy nữa đó.

3. GIAI ĐOẠN RÚT LUI

Sau khi đã "hằng ngày dùng đủ" ta phải sắp xếp lại các món cho... có vẻ chưa mất 1 tí nào. Xong xuôi ta hãy chùi mép cẩn thận. Trước khi làm ăn ta phải sơ cua một cái gương nhỏ (moi ở cặp chị hay em gái chắc chắn có) và soi lại "dung nhan mùa hạ" xem có "bị thương" không? Bạn nào "giả vờ quên" sẽ bị lãnh nhận một bản án ăn vụng, chẳng tốt đẹp đâu. Hãy nhớ câu của cổ nhân "ăn vụng không biết chùi mép" đủ biết giai đoạn này cũng quan trọng đấy chứ. Chùi mép xong, ta thản nhiên, thơ thới hân hoan "vỗ bụng ca 1 bản thời trang nhạc tuyển" cho đời lên hương. Đừng "e lệ" kẻo nguy đó. Dù sao đi nữa "mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên" phải không các bạn. Thôi kẻ hèn này chỉ biết chúc các bạn thành công và càng tiến xa trên con đường... ăn vụng để ganh đua với các đấng kẹp tóc cho có vẻ... nam nữ bình quyền. Ước mong thay!


THẢO TRÂM  

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 15, ra ngày 5-12-1971)

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2019

Cuối Cùng Một Hồi Chuông


Người quản già chậm chạp lê bước trong khoảng sân um tùm cỏ dại. Những cọng cỏ vàng úa như nắng chiều mệt mỏi vươn mình bên ngôi giáo đường hoang tàn đổ nát. Bóng người quản già chơ vơ cằn cỗi như một nhánh cây khô biết di động. Đi hết khoảng sân, người quản già dừng lại trước thềm giáo đường, ngập ngừng, rồi bàn tay khẳng khiu đặt lên khoảng tường loang lổ vết tích đạn bom. Nơi đó từng viên gạch như toát ra ngàn tiếng khóc ngậm ngùi trên những ngón ve vuốt âm thầm. Như những buổi chiều khác, người quản già thường ngồi đây cô đơn hồi tưởng những ngày thanh bình đã qua trong ký ức. Ngày đó ngôi giáo đường rộn rã tiếng kinh cầu gắn liền với cuộc đời người quản già chăm chỉ như những tảng rêu êm đềm phủ lên ngôi giáo đường cổ kính. Nơi đây tiếng chuông là niềm vui, lời cầu nguyện là hơi thở. Nhớ những buổi sáng lúc trăng còn ngơ ngẩn trên tháp chuông cao vút, người quản già đã choàng dậy kéo những hồi chuông báo thức. Tiếng chuông rộn ràng đổ dài trong không gian ướt đẫm hơi sương đưa bước chân mọi người về miền giáo đường còn say ngủ. Rồi lời cầu nguyện và tiếng hát êm đềm cất lên an ủi hồn người. Đôi khi tiếng chuông mênh mang nhỏ những giọt buồn rầu đưa tiễn một linh hồn vừa ra đi, thăm thẳm. Với người quản già đó là hình ảnh quen thuộc không thể thiếu vắng.

Nhưng một chiều, bom đạn như một tảng mây đen úp chụp xuống ngôi làng. Từng cụm khói ngùn ngụt bốc cao thiêu hủy đời sống dấu yêu hiền hòa. Tất cả là tàn phá, là tang thương làm chết sững những giọt lệ trong khóe mắt. Ngôi giáo đường cũng chịu chung số phận. Cây thập tự bị chặt đứt một cánh tay ngơ ngác trên đỉnh giáo đường. Vị linh mục khả kính chết gục trên bàn thờ, máu loang lổ dưới chân tượng Chúa cụt đầu xiêu vẹo. Ngay sau đó, mọi người lần lượt bỏ đi chỉ còn lại người quản già ngơ ngẩn bên ngôi giáo đường đổ nát câm nín. Và trên tầng tháp, những quả chuông cũng ngủ yên suốt bốn mùa không còn rung lên những âm thanh mời gọi, hy vọng. Đêm đêm, trăng treo chênh vênh trên đỉnh tháp dãi ánh sáng ngậm  ngùi. Giáo đường mang một vẻ cổ quái đe dọa như con thú khổng lồ bị thương mà cánh tay là tháp chuông tuyệt vọng với lên trời cao. Vài con dơi tìm mồi lượn chập chờn trên tầng tháp, lạnh lùng.

Trên vùng đất chết người quản già chấp nhận ở lại để sống với tiếc nuối nhớ thương. Ý tưởng bỏ đi chưa bao giờ thành hình khi từng vuông đất, viên gạch chuyên chở muôn ngàn kỷ niệm. Người quản già hy vọng sẽ có ngày cuộc sống cũ hồi sinh, ngôi giáo đường sẽ được trùng tu lại. Nhưng rồi ngày tháng lạnh lùng qua đi. Ngôi giáo đường tàn tạ đổ nát thêm. Mọi người không trở về. Thỉnh thoảng có một người về thăm, dừng lại, lắc đầu rồi bỏ đi vội vàng. Người quản già tuyệt vọng ngồi đếm những giọt thời gian bao quanh u uất, mỗi giây phút đi qua hắt hiu như tiếng thở dài của quãng đời già nua cô độc. Bây giờ mắt đã mờ, chân đã run, lòng đã đầy tâm sự nhưng không có ai để trút bớt. Người quản già chỉ còn biết kể lể với chính cái bóng gầy yếu của mình hay vuốt ve những viên gạch vô tri in đầy dấu tích để nuối tiếc một thời êm đềm đã qua.

Những đêm không trăng, đom đóm bay sụt sùi trong không gian, người quản già thường chồm dậy theo giấc ngủ ngắn ngủi nhiều mộng mị. Bước ra sân, ngắm ngôi giáo đường lờ mờ trong màn tối lòng người quản già quặn đau. Thèm đến xót xa tiếng cầu kinh hay hồi chuông quen thuộc ngày xưa. Nhưng tất cả dường như đã chết, đã lặng câm như cuộc đời người quản già bị bỏ quên trên vùng đất kỷ niệm.

Người quản già lê những bước chân buồn rầu về phía giáo đường. Sương đêm thấm qua áo rùng mình. Bóng người quản già ẩn hiện như loài ma quái. Đốt một ngọn bạch lạp, ánh sáng lóe lên chập chờn trong ngôi giáo đường hoang lạnh, vài con dơi sợ hãi đập cánh tạo nên những âm thanh quái đản. Người quản già đặt ngọn bạch lạp lên bàn thờ. Tượng Chúa cụt đầu lung linh chiếc bóng huyền ảo trên bức tưởng loang lổ vết đạn. Người quản già quì xuống gục đầu câm lặng. Một đốm lửa không đủ sưởi ấm ngôi giáo đường hoang lạnh, cũng như không đủ chiếu sáng được niềm tin trong tâm hồn người quản già nua, cô độc. Những lúc gần đây người quản già thường nghĩ tới cái chết. Nỗi chết chợt biến thành nỗi xót xa đè nặng trong giấc mộng chập chờn. Nhiều lần người quản già mơ thấy mình nằm chết giữa hai hàng bạch lạp mệt lả. Thoang thoảng lời cầu kinh hiu hắt. Và một hồi chuông rộn rã quanh thân, rồi tiếng chuông chợt nhỏ những giọt u trầm lan man trên thân xác tàn phai, tàn phai.

Người quản già trở về lối cũ. Miền giáo đường còn rớt lại một chút nắng.

*

Đôi mắt chàng thanh niên ngừng lại trên tầng cổ tháp. Buổi chiều đong đưa những sợi nắng buồn phiền trên đám rêu xanh câm lặng. Chàng thanh niên hít hơi thuốc mơ màng hồi tưởng một chỗ đứng trong kỷ niệm đã xa tít tắp. Ấu thời với những lần đùa nghịch dưới chân tháp thân quen hay leo trèo đuổi bắt những con chim ngày xưa bây giờ tưởng chừng đã chìm vào tiền kiếp rất xa xôi. Không còn gì. Ngôi giáo đường đổ nát. Tháp chuông đổ nát. Bạn bè tan tác. Về chốn cũ hy vọng gặp lại giây phút êm đềm ngày cũ nhưng nào thấy gì ngoài cái bóng u uẩn của mình đổ dài trên miền giáo đường hoang tàn, đổ nát. Chàng thanh niên ngồi xuống vạch mơ hồ lên mặt đất, những đường nét quằn quại đan vào nhau như nét tàn phá của thời gian hay vết nhăn của kỷ niệm. Ở đó chứa đựng những phân lượng muộn phiền của nơi chốn dấu yêu đã khuất chìm, bèo bọt. Hồn rưng rưng. Mắt ngút ngàn tưởng nhớ. Con chim mộng bé bỏng ngày xưa đã mệt mỏi sau một cuộc hành trình vào cuộc đời thăm thẳm, bây giờ trở về tổ ấm để ngẩn ngơ, để nhận thêm nỗi mất mát khôn cùng. Chàng thanh niên định đứng dậy bỏ đi, nhưng hình như có một ràng buộc mơ hồ níu chặt đôi chân. Nghe như buổi chiều chết dần trên tầng tháp. Những chiếc lá khô đuổi nhau xao xác trên nóc giáo đường. Âm vang mòn mỏi, quạnh hiu.

Người quản già hấp háy đôi mắt già nua. Có bóng người. Không thể lầm. Niềm vui ùa tràn vào cõi lòng mong mỏi làm hấp tấp bước chân. Người quản già cố gây ra một tiếng động nhưng chàng thanh niên vẫn gục mặt mơ màng. Giữa khung cảnh chết có hai bóng người cũng chết sững. Một lúc sau chàng thanh niên ngẩng mặt kêu lên mừng rỡ, tiếng kêu như một người vừa trở về từ cõi chết! Người quản già nheo mắt cố gắng tìm tòi trong ký ức một hình ảnh quen thuộc nhưng chỉ thấy mơ hồ, thoáng hiện rồi mất hút trong đầu óc già nua tê cứng. Chàng thanh niên đứng dậy cầm tay người quản già hỏi một cách say mê. Qua giây phút bàng hoàng người quản già bắt đầu nói miên man. Nói để bù lại những tháng năm lặng câm của một thời bị bỏ quên tàn tạ. Những câu chuyện ngắt quãng không thứ tự nhưng chuyên chở vô vàn nhớ thương.

Chàng thanh niên ngậm ngùi nhắc lại những kỷ niệm êm đềm dưới tổ ấm giáo đường ngày xưa. Ở đó có ánh mắt ngây thơ, có đôi chân tung tăng đi đếm niềm vui bé dại. Giọng chàng thanh niên trầm ấm "Ngày xưa, mỗi lần nhìn con chim trên đỉnh tháp cháu thường mơ ước khi lớn sẽ chắp cánh bay vào đời. Đến khi mệt mỏi cháu sẽ khép nép tìm về dưới tổ ấm giáo đường để nghe những hồi chuông êm ái an ủi lòng mình. Nhưng bây giờ những con chim kia đã ra đi mù tăm, chỉ có cháu tìm về đếm nỗi buồn trên tầng tháp cũ". Người quản già vuốt mái tóc bạc buồn rầu: "Ở đây vẫn còn con chim già nua, cô độc. Và nó biết mình sắp chết". Chàng thanh niên cảm động nhìn sâu vào đôi mắt lặng lờ của người quản già. Ở đó toát ra niềm kiên nhẫn, xót xa vô bờ. Tưởng tượng suốt quãng đời gia nua cô đơn trên vùng đất hoang tàn để ôm hình bóng thân yêu đã qua mà rùng mình kính phục. Ở đây chờ chết. Với người thanh niên đó là tiếng kêu bàng hoàng rúng động. Nhưng ngược lại người quản già đã thản nhiên chấp nhận. Cái chết như một giấc ngủ dài bên những ước mơ không bao giờ thành sự thật. Chàng thanh niên ngập ngừng, muốn nói thật nhiều nhưng nghe chừng ngôn ngữ rớt vào khoảng không im lặng. Người quản già ân cần giữ chàng thanh niên ngủ lại một đêm...

Người quản già trở về lối cũ. Chàng thanh niên theo sau. Miền giáo đường còn rớt lại một chút nắng.

Gần về sáng, người quản già giật mình choàng dậy. Giấc mộng váng vất trong trí tưởng. Tiếng hát nào bay bay trên đỉnh giáo đường ngày hội lớn. Hồi chuông nào thánh thót ngân dài trong sương đêm? Cơn mộng như một nỗi ám ảnh và thèm khát không cùng. Người quản già chong mắt co ro. Chàng thanh niên vẫn say ngủ, đôi môi hé cười dưới ngọn đèn dầu lù mù. Người quản già đọc được nỗi mênh mang trên gương mặt hiền hòa của chàng thanh niên, dù dấu vết thời gian chưa cày sâu nhưng cũng đủ hiện hình nỗi ưu tư, man mác. Hình như nét ngây thơ chưa mất hẳn trên gương mặt muộn phiền đó.

Muốn đánh thức chàng thanh niên để kể chuyện vu vơ nhưng rồi người quản già ngập ngừng đẩy cửa bước ra ngoài. Mưa đêm gõ nhịp buồn tênh, từng cơn gió lạnh đuổi nhau hun hút trên tầng tháp. Người quản già rùng mình kéo cao cổ áo. Nỗi ám ảnh hiện ra, day dứt. Tại sao không có một hồi chuông? Một hồi chuông đánh thức sự chuyển mình của trời đất? Nếu có chắc hẳn chàng thanh niên sẽ tỉnh giấc kinh ngạc và ngỡ rằng đã gặp lại tiếng chuông êm đềm ngày xưa. Người quản già ôm nỗi khát khao bước về phía tháp chuông. Bóng người quản già chập chờn trong mưa đêm lạnh lẽo.

Người quản già ngước mắt. Tháp chuông hun hút cao ôm những quả chuông lờ mờ trong màn tối. Mưa nhỏ những giọt thầm lặng trên thân xác gầy yếu của người quản già. Dường như bất chấp thời tiết, người quản già loay hoay tìm một sợi dây để kéo một hồi chuông, nhưng dây đã đứt từ lâu. Người quản già ngồi dưới chân tháp tuyệt vọng. Mơ hồ có tiếng chuông vang vọng trong hồn. Tiếng chuông như lời mời gọi thiết tha, nỗi thèm khát khôn cùng đưa người quản già trèo dần lên tầng tháp.

Người quản già ngồi chênh vênh trên đỉnh tháp đưa cánh tay mệt nhoài đánh thức những quả chuông đang say ngủ. Tháp chuông im lìm bỗng trở mình rung lên hồi chuông rộn rã, hy vọng. Người quản già nhoài người ra phía trước say mê kéo. Âm thanh hồi chuông rót vào hồn người quản già ngọt ngào, mê đắm. Sau cùng bàn tay gầy guộc nắm vào khoảng không. Người quản già thấy mình chơi vơi hụt hẫng trong không gian. Mơ hồ có tiếng chuông vang vọng trong hồn.


THẢO TRÂM     

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 222, ra ngày 1-5-1974)

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>