Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Vân Thiên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Vân Thiên. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2020

Khung Buồn Cửa Kính Chiều Mưa

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mưa loang lổ trên khung buồn cửa kính
Vòng tay hờ ôm nuối tiếc chiều rơi
Nghe bơ vơ trong nỗi nhớ chưa rời
Hồn hụt giữa chơi vơi vào vực thẳm

Buông suối tóc cây nghiêng sầu gội tắm
Ôi nhạt nhòa những hình ảnh sau mưa
Như lạc vào rừng huyền thoại xa xưa
Hồn bỗng thấy bồi hồi trong khoảng lạnh

Và trước mặt chập chờn sao hư ảnh
Con đường hoang cát lạnh gửi vết chân
Ai đi qua nghe thương nhớ thật gần
Bên khung cửa chiều mưa sầu hương tóc

Đưa năm ngón tay hồng xinh ngà ngọc
Gieo tơ đan trên sợi khói long đong
Hạt mưa nào len vào giếng mắt trong
Môi thật khẽ nụ cười không tên gọi

Hồn chờn vờn bay bay theo làn khói
Hơn một lần bỗng lo sợ vu vơ
Nhìn mưa gieo từ phiến lá sầu mơ
Khung cửa kính giọt lệ trời nhòa nhạt

Êm êm phiên khúc buồn môi khẽ hát
Hồn đắm chìm trong nỗi nhớ mênh mang
Hơi thở bồi hồi sưởi ấm không gian
Nghe tí tách bên hiên mưa nhỏ hạt.

                                        Nguyễn Vân Thiên

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 37, ra ngày 5-11-1972)

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2020

Cầu Xin
















Tuy con không phải tín đồ
Nghe chuông chùa đổ cũng vô nguyện cầu
Xin cho sớm dứt buồn đau
Hai miền Nam Bắc nối cầu yêu thương

Con về thăm lại quê hương
Chân vui trên những nẻo đường ấu thơ
Đêm đêm trăng giãi ngàn tơ
Lối xưa mơ ngủ như chờ tình nhân

Du dương nhạc sáo xa gần
Hàng cau đổ bóng trên sân nhạt nhòa
Quê hương trời rộng bao la
Mẹ ru em ngủ lời ca dao trầm

Trước bàn thờ Phật lâm râm
Trong niềm tin tưởng âm thầm mừng vui
Rồi đây chẳng có ngậm ngùi
Chiến tranh thù hận chôn vùi rất sâu

Ngày mai mẹ hết ưu sầu
Cha về áo trận nhuộm màu phong sương
Sau lưng bỏ lại chiến trường
Đi trên vạn nẻo quê hương yên bình

Con nhìn hương khói lung linh
Chắp tay cầu khấn tâm tình thiết tha
Dầu không lễ cúng nến hoa
Con tin Đức Phật xót xa nhậm lời...

                                  NGUYỄN VÂN THIÊN
                                            (Phật Đản 73)

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 201, ra ngày 15-5-1973)


Thứ Hai, 29 tháng 4, 2019

Hãy Hát Đi Em












Hãy hát đi em, hòa bình trở lại
Ruộng quê mình lên khoai lúa sắn ngô
Qua sông có những chuyến đò
Bến tre dẫn lối quanh co vào làng

Hãy hát đi em bằng lời kinh thánh
Để trọn đời hoa thắm nở trên môi
Vì hôm nay sầu khổ đã qua rồi
Mùa xuân đến tim vui mừng trổi nhạc

Hãy hát đi em, nào ta cùng hát
Theo chim rừng ríu rít đón bình minh
Cánh đồng lúa trổ bông xinh
Tre xanh đón gió trở mình nắng lên

Hãy hát đi em ngày vui đã đến
Tiếng khoan hò êm những điệu ca dao
Hàng cau in bóng đáy ao
Chiếc cầu tre nhỏ đón chào người qua.

                                       NGUYỄN VÂN THIÊN

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 199, ra ngày 15-4-1973)

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2018

Chớm Nụ Yêu Thương


Đèn đêm vàng hoe mờ ảo và bóng Thiên đổ nhạt nhòa loang lổ trên mặt đường thanh vắng. Thiên đếm từng bước chậm bỗng mỉm cười vu vơ khi cơn gió từ đâu tạt mạnh vào mặt và cây lá như khẽ thầm thì lời tình tự. Thiên đưa tay nhìn đồng hồ, một thoáng lo âu thật nhẹ vương trong ánh mắt và Thiên bước nhanh hơn. Một vài chiếc Honda chạy vụt qua... yên lặng lại trở về. Thiên ngước mắt nhìn lên, đêm nay trời thật đen, nhưng giữa khoảng tối bao la Thiên cũng có thể thấy được trăm ngàn vì sao chập chờn... nhảy múa.

- Tích tích tích... đứng lại!

Thiên giật mình... một phút trôi nhanh và Thiên đã hiểu sự gì đã xảy ra... một chiếc xe Jeep trườn tới ngừng lại, mấy quân cảnh bước xuống xe. Một người "hất hàm" hỏi Thiên:

- Cậu đi đâu? Quá giờ giới nghiêm rồi không biết sao?

Thiên ấp úng trả lời:

- Thưa các ông, em đi kèm trẻ tư gia hôm nay lỡ về muộn...

- Cho coi giấy tờ!

Thiên yên lặng mở "bóp" trao các giấy tờ cần thiết. Nỗi lo sợ dần tan... Thiên chợt nghĩ đến mẹ, đến chị Vân và các em.

- Mời cậu lên xe!

Thiên nài như van xin:

- Em chỉ lỡ một bữa mà... xin các ông thông cảm. Em có giấy tờ đầy đủ mà...

Những phút yên lặng hồi hộp lo lắng trôi qua thật chậm...

- Thôi được... lỡ một lần... lần sau nhớ. Cậu về...

- Cám ơn các ông...

Thiên bước thật nhanh để thu ngắn quãng đường còn lại. Thiên băng qua đường, rồi rẽ vài con hẻm tối. Thiên khẽ hát một bài ca quen thuộc rồi lại mỉm cười. Ánh đèn lờ mờ nhà ai lọt qua khe, tí sáng thật yếu ớt. Hàng cây bên đường khẽ trở mình theo chiều gió. Xung quanh chìm vào yên lặng, thứ yên lặng mơ hồ khó tả...

Thiên nghe được nhịp tim mình đập và bước chân đặt nhẹ trên con đường cát nhỏ...

Chị Vân đứng chờ Thiên trước hiên nhà, với một giọng thật dịu dàng Vân hỏi Thiên:

- Sao hôm nay về trễ vậy Thiên?

Thiên yên lặng mỉm cười. Hai chị em đi vào nhà. Ánh đèn dầu vàng vọt hiu hắt không đủ soi sáng đồ dùng rẻ tiền trong căn nhà nhỏ. Thiên đứng lặng yên nhìn mẹ ngủ vùi trên chiếc chõng tre cũ kỹ vì suốt ngày mệt nhọc buôn bán tảo tần.

Mắt Thiên chợt buồn và qua cửa sổ, Thiên đưa mắt tìm một vì sao sáng nhất trong đêm tối như tìm một niềm hy vọng mong manh ở tương lai. Mấy đứa em Thiên nằm trên chiếc ghế bố gần đó ngủ say sưa...

- Thiên ơi! Ăn cơm đi kẻo đói...

- Dạ, nhưng hôm nay sao em chẳng thấy đói, chị ơi!

- Sao vậy em? Hồi nãy em chưa trả lời cho chị sao em về trễ hơn mọi hôm?

- Lý do thật vu vơ... buồn cười.

- Nói chị nghe với nà!

Vân nhìn em mình bằng ánh mắt trìu mến yêu thương... Thiên nói thật nhỏ:

- Chị đoán thử xem!

Một giây yên lặng qua nhanh. Vân khẽ lắc đầu vừa cười vừa nói:

- Chị chịu! Nói chị nghe đi!

- Có gì đâu... Cô bé chị thằng nhỏ em kèm đem vở nhờ em bày làm bài tập Anh Văn. Em "giảng bài" say sưa quên cả giờ về...

Hai chị em yên lặng nhìn nhau mỉm cười.

- Năm nay em mấy tuổi rồi hở Thiên? Mười bảy tuổi rồi phải không?

- Chị hỏi làm chi vậy?

- Thôi ăn cơm đi em! À! Cô bé nớ tên gì vậy, Thiên?

- Tên là Lan.

Gió lay nhẹ ngọn đèn dầu lung linh. Vân đứng lên khép cửa lại. Đêm khuya dần, đồng hồ treo tường nhà bên cạnh buông mười một tiếng.

- Khi nào thi hở chị Vân?

- Còn gần tháng nữa em ơi! Hôm nay chị thấy hơi mệt nên không học, hơn nữa bài học chị đã lo thanh toán trước... đỡ lo.

- Chị em mình nhà nghèo nên bị thiệt thòi nhiều.

- Sao em nghĩ vậy... mình đã được đền bù bằng những cái khác. Giàu chưa chắc đã được hạnh phúc. Em đừng nên mặc cảm cũng đừng buồn, vì nghèo đâu phải là một tội và mặc cảm sẽ giết chết chính mình. Nói thế không phải để mình cúi đầu... nhưng để vươn lên và mình có quyền hy vọng... Em hãy nhìn kia, trời đen, nhưng giữa khoảng đen mờ mịt cũng có trăm ngàn vì sao lấp lánh... Thiên, em hiểu chị muốn nói gì không?

- Dạ, em hiểu...

Hai chị em lại yên lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ.

- Thôi dọn đi ngủ đi em, đã khuya lắm rồi...

Gió ngoài kia thổi mạnh, lá trên cành khuynh diệp trước sân lao xao... Ngọn đèn dần vụt tắt. Hai chị em mỉm cười trong bóng đêm đen.

*

Thiên ra bài cho Sơn, "cậu học trò nhỏ", rồi lặng yên ngồi nhìn những áng mây trắng trôi nhẹ qua khung cửa sổ... Thiên lại đưa mắt sang khu vườn nhà bên cạnh và tình cờ bắt gặp một cô gái đang ngồi đọc sách dưới gốc cây vú sữa... Thiên mỉm cười vu vơ. Cô bé bất thần ngẩng đầu lên... bốn mắt gặp nhau rồi chợt mỉm cười, nụ cười không tên gọi.

- Anh Thiên, bài nầy em không hiểu... Xin anh giảng cho em đi...

Thiên giật mình trở về thực tại thật nhanh, giảng bài toán cho Sơn. Thiên nhắc lại một lần nữa rồi hỏi Sơn:

- Em hiểu chưa Sơn? À! Nầy Sơn "chị" đang ngồi đọc sách dưới gốc cây nhà bên kia tên gì vậy? Em biết không?

- Chị ấy tên Thanh... Anh hỏi làm chi vậy?

- Thôi, làm bài vô vở đi Sơn.

Thiên nghĩ đến cô bé tên Thanh, mỉm cười vu vơ rồi đưa mắt nhìn qua cửa sổ. Thanh vẫn ngồi dưới gốc cây chăm chú vào cuốn sách. Gió thật nhẹ làm tóc cô bé bay bay và óng ánh trong những tơ nắng lụa. Thiên thu ánh mắt về thật vội, sợ một lần nữa cô bé bắt gặp mình đang trộm nhìn. Thiên lại mỉm cười trong thoáng nghĩ bông lông. Lan, chị của Sơn, cô gái có mái tóc dài đen mướt che kín cả bờ vai bước vào phòng với một ly chanh muối trên tay:

- Mời anh Thiên dùng... trời hôm nay nóng quá anh nhỉ... Anh Thiên đang nghĩ gì mà cười vậy?

- Cám ơn Lan... cho Thiên uống nước chè được rồi... nước chanh làm gì phiền phức quá.

- Của Lan làm đó... anh Thiên đừng chê nghe... Sơn học thế nào?

- Nhạy hiểu nhưng mau quên...

Lan rời phòng học... Thiên chợt cảm thấy một cái gì khác lạ nơi Lan. Trong một ý nghĩ mơ hồ nào đó Thiên chợt mỉm cười như bao lần Thiên đã mỉm cười. Thiên vu vơ đếm từng đốt ngón tay rồi đăm đăm nhìn kim đồng hồ chuyển tròn trên mặt số. Rung cảm nào thật nhẹ, thật mong manh len chậm trong tim. Thiên lắng nghe nhịp tim đập mạnh, lắng nghe hơi thở thì thào rồi Thiên khẽ lắc đầu như để xua đuổi bao ý tưởng vu vơ không tên gọi. Thiên nhìn xuống bộ quần áo mình đang mặc, ánh mắt Thiên chợt buồn.

Những hình ảnh dấu ai xa xưa hiện rõ dần trong tâm thức... Thiên bỗng nuối tiếc khoảng thời gian đã qua đi rồi Thiên sợ những gì ở tương lai. Thiên nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, nhìn lên tấm lịch và Thiên nghĩ dòng thời gian sẽ cuốn trôi đi tất cả... Hình ảnh Lan bỗng xuất hiện và chập chờn trong trí, Thiên tự hỏi mình đã dành cho Lan thứ tình cảm nào? Và trái lại, Lan... Chuông đồng hồ buông khúc nhạc ngắn vui tai, yên lặng lại trở về. Thiên tiếp tục nghĩ về Lan và tiếp tục đặt ra nhiều câu hỏi vu vơ không bao giờ được trả lời... Cánh cửa phòng sịch mở làm cho Thiên giật mình quay lại. Lan bước vào phòng, luôn giữ nụ cười trên môi hồng đẹp:

- Xin lỗi anh Thiên... khi nãy Lan quên. Mai là sinh nhật của Lan. Lúc năm giờ chiều Lan có tổ chức một bữa tiệc trà nho nhỏ... Xin mời anh đến chung vui với Lan... Nếu anh từ chối Lan buồn lắm.

Thiên lặng yên... không đáp lại lời Lan. Nên đi hay không? Nếu đi không lẽ lại đi không? Kiếm tiền đâu để mua tặng Lan một món quà như bao người khác. Hay là mình từ chối? Nhưng Lan sẽ buồn...

- Nhớ nghe anh Thiên... Cố gắng đến. Lan sẽ mất vui nếu anh không đến.

- À... Thiên sẽ cố gắng đến... nhưng không dám hứa chắc chắn... Thiên hay bận việc bất ngờ... Lan thông cảm nghe.

Lan hơi buồn, mỉm cười lặng yên bước ra khỏi phòng... Đầu óc Thiên hiện lên một chấm hỏi thật to. Thiên phân vân. Thiên cảm thấy thật buồn. Rồi Thiên lại mỉm cười tự an ủi chính mình mặc dầu Thiên biết rằng tự an ủi tức là lừa dối chính mình. Một món quà! Tiền đâu? Ngôi nhà lụp xụp, vài chiếc chõng tre với chiếc ghế bố... hình ảnh mẹ Thiên ngủ vùi... chị Vân ngồi học bài thi dưới ngọn đèn dầu vàng hoe không đủ ánh sáng... lần lượt hiện lên. Hơn lúc nào hết bây giờ Thiên thấy nhà nghèo là một thua thiệt, nhưng Thiên lại sực nhớ đến lời chị, ánh mắt Thiên đổi buồn thành vui... Thiên nhìn qua khung cửa sổ, trời hôm nay xanh ngắt và nhung tơ nắng hồng như nhảy múa trên đỉnh cây... Thiên tạm quên hiện tại, thả hồn mơ mộng theo những áng mây trắng mỏng nhẹ trôi ngang. Thiên đi vào thế giới thần tiên hơn một lần nghe kể trong huyền thoại xa xưa. Chuông đồng hồ gieo 11 tiếng, âm thanh loang nhẹ trong không gian yên lặng... Sau khi chỉ cho Sơn vài bài tập, Thiên rời phòng và lững thững bước ra sân. Thiên đưa tay xô nhẹ cánh cửa sắt rồi đếm từng bước trên hè phố quen thuộc.

Xung quanh Thiên như chìm vào yên lặng. Thiên có cảm tưởng như mình đang bước đi giữa sa mạc hoang vu, mặc dầu người ta vẫn dập dìu qua lại. Thiên quên đi tất cả và chỉ nhớ đến lời Lan nói: "Lan sẽ mất vui nếu anh không đến..." Từ trước đến nay Thiên cứ tưởng Lan chỉ coi mình như một người bạn, nhưng nay Thiên đã hiểu... Thiên đã nhận thấy những điều khác lạ nơi Lan... Thiên thắc mắc với chính mình: "tôi đã dành cho Lan thứ tình cảm nào?" Thiên không dám trả lời cho mình câu hỏi ấy... Thiên nghĩ, nếu từ chối không đến dự tiệc trà sinh nhật tức là chạy trốn những gì mà Lan đã dành cho mình... Hình ảnh cô bé mang tên Thanh ở cạnh nhà Lan lại hiện lên... Thiên lắc đầu, Thiên muốn tìm cho tâm hồn mình thứ yên lặng tuyệt đối. Thiên muốn quên đi tất cả, nhưng sự thật trái ngược lại... Đến một ngã tư, đèn từ vàng sang đỏ, Thiên dừng lại nhìn lòng đại lộ xe cộ nối đuôi nhau chạy như dòng nước chảy mạnh trên con sông vào mùa nước lớn. Thiên băng nhanh qua đường khi trụ đèn trước mắt đổi màu xanh. Trên con đường ngập nắng, Thiên bước đi và trước mắt bỗng kết nụ ngàn hoa sao nhảy múa chập chờn. Thiên dừng lại, lấy kính xuống và đưa tay dụi mắt. Thiên bước những bước thật dài như để "nuốt" hết khoảng đường còn lại... Thiên khẽ hát một bài ca, lời ca thật trầm buồn. Mắt Thiên nhìn xa xăm về cuối tận con đường...

*

Thiên đứng tựa cửa sổ nhìn hàng bạc hà trước sân lả lơi trong cơn gió lộng với ánh mắt thật buồn. Con đường trước mặt vắng người qua lại. Một chiếc lá khô thật êm rơi nhẹ bay rồi  đậu trên mặt đường cát trắng. Thiên nghe như mình chơi vơi giữa khoảng hụt bao la. Thiên thầm than khóc cho chiếc lá khô vừa rụng xuống. Lá đã chết? Ý nghĩ mơ hồ nào đã chiếm ngự cả hồn Thiên... Một bàn tay mềm mại đặt nhẹ vào vai Thiên, kế tiếp là giọng nói thật êm như cung nhạc:

- Em đang nghĩ gì vậy Thiên? Sao em có vẻ hơi buồn?

Thiên mỉm cười lặng yên không trả lời câu hỏi của chị. Thiên mải dõi theo một cánh chim đang bay lượn trong biển nắng bao la...

- Thiên, hình như em có chuyện chi buồn, nói chị nghe với nà!

Thiên bắt đầu nói dối chị:

- Em có buồn chi mô!

Rồi Thiên bắt sang chuyện khác:

- Mấy em đi học mà chừ chưa về, chị Vân.

- 12 giờ kém 10 tụi nó mới về nhà. Chừ mới 11 giờ rưỡi mà...

Thiên yên lặng, ánh mắt nhìn xa xăm. Vân nói với em:

- Sao em giấu chị, hở Thiên? Chị đoán em đang có chuyện chi buồn. Ánh mắt em cho phép chị nói như vậy... Nói chị nghe đi Thiên.

Thiên mỉm cười, nụ cười gượng gạo:

- Cám ơn chị đã lo lắng cho em... nhưng em đâu... có buồn chi mô.

Hai chị em lại yên lặng. Ngoài kia gió nhẹ lay những cành cây bạc hà, tơ nắng lụa vàng lả lơi theo nhịp điệu. Thiên đưa mắt nhìn con đường trước mặt, thầm đếm những vết chân còn in trên cát của những kẻ đi qua để lại. Thoáng nghĩ nào chợt đến trong trí Thiên rồi qua đi thật vội. Thiên tự hỏi mình: "Vừa rồi mình đã nghĩ đến một điều gì?" Thiên khẽ lắc đầu... Giọt buồn mong manh còn vương trong khóe mắt.

- Thiên, chị thấy em đã đổi khác nhiều so với ngày xưa. Nói ngày xưa nhưng cách đây không xa lắm. Bây giờ em mơ mộng và hay buồn. Vô tư đã chắp cánh bay xa rồi đó Thiên... Chị không trách em... cũng không ngạc nhiên. Vì chị đã qua những chặng đường em đang bước. Nhưng chị không muốn em tự cô lập mình vào một thế giới riêng tư sầu mộng. Chị không muốn em cô đơn. Chị muốn em cởi mở. Chị muốn nghe em tâm sự. Chị muốn nghe em nói về em. Không phải vì tò mò nhưng để góp ý với em và dẫn dắt khi có thể... Thiên, em có đang nghe chị không Thiên...?

- Em đang nghe chị đây.

- Tại sao em buồn hở Thiên? Nói chị nghe đi!

- Em không muốn chị bận tâm về những chuyện không đâu của em... không có gì quan trọng lắm... Tại sao em buồn hả? Ai mà biết...

Thiên khẽ hát nho nhỏ:

- Không biết hôm nay vì sao tôi buồn... buồn vì nhà tôn nghe nắng hanh hanh...

Vân bật cười thành tiếng, triền miên nhìn Thiên:

- Thiên nhất định giữ bí mật với chị sao? Nói đi em, nói cho chị biết tại sao em buồn?

- Thật sự em đâu có buồn... nhưng... hơi phân vân về một vấn đề không quan trọng...

- Cứ nói chị nghe đi! Chị em mà Thiên ngại gì. Hay chị không phải là người đáng tin cậy...?

Sợ chị buồn, Thiên nói cho Vân nghe tất cả những phân vân của mình về việc đi dự tiệc trà sinh nhật của Lan. Vân  yên lặng nghe em, nơi ánh mắt Vân dần dần đổi khác. Vân cũng buồn, nỗi buồn đến thật nhanh và Vân không ngờ trước... Những phút yên lặng trôi qua thật chậm.

- Thiên ơi! Được rồi, chị sẽ cho em một số tiền để mua quà tặng cô bé...

- Thôi chị ơi! Em nói là chuyện không quan trọng... tốn tiền vô ích.

- Em nhất định không đi sao? Lan sẽ nghĩ xấu về em... Em mất đi một người bạn.

Thiên yên lặng, mắt nhìn xa xăm... Thiên chợt nhớ đến ba. Lần cuối cùng cách đây hai năm, ba Thiên trở về bằng chiếc quan tài trong tiếng khóc. Thiên không được nhìn mặt người cha thân yêu lần cuối. Ba Thiên đã vĩnh viễn ra đi!

Chiều thu buồn năm ấy như sống lại hôm nay. Chiếc xe nhà binh lăn bánh thật chậm trên con đường hoang vắng dẫn vào nghĩa trang. Mẹ Thiên ngất lịm trên quan tài... Chị Vân, Thiên cùng các em đầu chít khăn tang trắng, mi nhòa nước mắt...

Thiên quay lại thật nhanh nhìn hình người Cha thân yêu trên bàn thờ. Ánh mắt Thiên như bắt gặp ánh mắt của người trong ảnh. Và Thiên nghe như có ai nói với mình: " Hãy chấp nhận hy sinh, phấn đấu vươn lên". Thiên thấy hình ba mỉm cười với mình như an ủi, như khuyến khích. Lòng Thiên dần ấm lại. Trạng thái bình an trở về với tâm hồn, Thiên mỉm cười.

Hai đứa em Thiên đã đi học về. Vân đi xuống bếp lo dọn cơm. Cất sách vở xong, Tân lại gần anh:

- Anh Thiên, khi nào anh "lãnh lương" nhớ mua cho em một hộp màu nước, một cuốn sách luận... như anh hứa nghe.

Thiên gật đầu mỉm cười nhìn em. Long, đứa em út, ở trong nói vông ra:

- Anh Thiên, mua cho em cái cặp nữa nghe... anh Thiên!

- À! Khi nào "lãnh lương" hãy hay! Chứ anh đâu có tiền.

Vân bưng mâm cơm đặt nhẹ trên chiếc bàn con. Mấy chị em ngồi lại. (Bà An, đi bán hàng suốt ngày tối mới về). Trong mâm chỉ có vỏn vẹn hai bát canh rau muống và một đĩa muối vừng. Tân kể cho anh chị nó nghe những câu chuyện vui ở trường, Long khoe hôm nay làm toán đố được mười điểm cô khen. Thiên mỉm cười sung sướng. Một thoáng nghĩ qua nhanh, Thiên nhủ thầm: "À, mình cứ làm như vậy". Rồi Thiên nói với chị:

- Chị Vân, cho em mượn số tiền chị nói hồi nãy nghe!

- Chị cho em, chứ mượn gì! Mà em định mua quà gì đó?

- Thiên mỉm cười bí mật... Thiên nghĩ đến nụ cười rạng rỡ của Tân khi được hộp màu nước... và tiếng reo vui mừng của Long khi cầm chiếc cặp mới trên tay... Thiên mỉm cười, niềm hạnh phúc mênh mang nào không rõ loang dần trong tim Thiên. Thiên bỗng thắc mắc: làm gì chị Vân có tiền? Như thấu hiểu được lòng em, Vân cắt nghĩa:

- Chị sẽ cho em 500đ. Có lẽ em thắc mắc tại sao chị có tiền hả. Mấy bữa trước em có thấy chị làm các hột nút bằng vải không? Hết thắc mắc chưa? Chị Tám Thì may ở ngoài đường cái đặt cho chị làm... Mỗi bộ 50đ.

Hai bát canh rau muống và đĩa muối vừng vơi dần. Bốn chị em lần lượt bỏ đũa. Vân thu dọn chén bát đem xuống nhà dưới. Thiên nhìn theo chị trong nhiều ý nghĩ.

*

Thiên bước vào tiệm sách, đưa mắt nhìn những tạp chí đủ màu xếp lộn xộn trên sạp báo. Đợi cho người bán hàng rảnh khách, Thiên tiến lại gần:

- Xin chị lấy cho tôi một hộp màu nước, một quyển luận lớp nhì và cái cặp màu xanh kia.

Vài phút sau Thiên lại quầy thu ngân để trả tiền.

- Hộp màu 125đ, sách 180đ, cặp 200đ. Tất cả là 505đ.

Mặt Thiên bỗng đỏ bừng... Thiên ấp úng:

- Xin lỗi... bị thiếu mất 5đ...

Cô thu ngân mỉm cười nhìn Thiên làm cho Thiên thêm lúng túng...

- Thôi được lỡ 5đ cũng chả sao!

Thiên bước thật nhanh như chạy trốn rồi Thiên lại mỉm cười sung sướng khi nghĩ đến Tân và Long... Niềm vui ngập cả con đường dẫn về nhà... Trong những người đi ngược chiều, Thiên thấy có Thanh, trên tay cô bé là một gói xinh xinh bao màu đỏ thắm. Cô bé cũng thấy Thiên, mỉm cười rồi bước nhanh. Thiên lại nhớ đến lời Lan "Nếu anh không đến... Lan mất vui" Thiên lắc đầu để xua đuổi mọi ý nghĩ về Lan...

Thiên đã quyết định chiều nay sẽ không đến dự tiệc trà sinh nhật của Lan vì Thiên sợ, sợ một cái gì thật vu vơ: Sợ mình lạc lõng bơ vơ giữa những "kẻ giàu sang". Sợ mình mặc cảm khi thấy sút kém so với những người xung quanh. Thiên mỉm cười thầm nghĩ không lẽ đi dự tiệc sinh nhật của người ta mà mặc bộ áo quần đã bạc màu này! Thôi mình cứ ở nhà cho an phận. Lan sẽ giận mình, nhưng điều đó không quan trọng... Thiên ngồi hình dung cảnh buổi tiệc trà ở nhà Lan. Thiên bỗng nuối tiếc và chợt buồn. Thiên lại thấy mình thua thiệt vì nghèo. Thiên lắc đầu thật mạnh để xua đuổi mọi ý nghĩ. Thiên mỉm cười. Thiên chợt nhớ đến một câu danh ngôn:

"Đời là một vở kịch lớn, mỗi người đóng một vai trò".

Thiên cảm thấy được an ủi. Thiên mỉm cười. Thiên nghĩ đến Tân, đến Long, đến hộp màu nước, đến cuốn luận và cái cặp màu xanh. Thiên lại mỉm cười.

Vân ở nhà dưới bước lên:

- Có gì vui mà cười vậy Thiên?

Hai chị em lại nhìn nhau, ánh mắt đầy yêu thương trìu mến. Thiên hỏi chị:

- Hôm nay sao mẹ về trễ rứa, chị Vân?

Vân yên lặng. Chiều dần xuống. Những tơ nắng cuối ngày còn chờn vờn trên đỉnh cây... Chuông nhà thờ xa xa đổ hồi chuông chiều âm vang mờ ảo... Thiên tì tay trên song cửa sổ mơ mộng nhìn trời với những áng mây lờ lững trôi qua.


NGUYỄN VÂN THIÊN   
(bút nhóm Lim-Khê)       


(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 32, ra ngày 22-8-1972)

Bìa của Vi Vi : Tuổi mộng
 

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2018

Hình Như



















Hình như vương chút ưu phiền
Khi qua lối rẽ chia riêng hai người

Hình như nắng úa môi tươi
Hạ sang phượng nở để người nhìn nhau

Hình như vương chút buồn đau
Và trong mắt đã đổi màu hoàng hôn

Hình như xao xuyến tâm hồn
Xin cho kỷ niệm vùi chôn đáy mồ

Hình như tóc cỏ vàng khô
Nhạc buồn vang vọng mơ hồ tiếng ve

Hình như em đứng trên hè
Và tôi bước vội chợt nghe lòng buồn

                                   NGUYỄN VÂN THIÊN

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 202, ra ngày 1-6-1973)

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

Được Trọn Niềm Vui


Tiếng đàn thật buồn trong những bản nhạc cổ điển tây phương. Những ngón tay mềm mại Nghĩa đặt nhẹ lên từng khoảng phiếm rồi những âm thanh buồn não nuột loang êm trong khoảng vắng bao la. Tôi ngồi bất động lắng nghe. Tôi trộm nhìn thấy Nghĩa thật buồn qua ánh mắt. Hồn tôi, hồn Nghĩa như chìm sâu trong tiếng nhạc. Tôi nhìn ra ngoài, ánh trăng mập mờ, gió thổi nhẹ và những cành khuynh diệp lao xao. Những nốt nhạc cuối cùng hòa âm ngân dài kết thúc một bản nhạc, tôi bỗng nuối tiếc, những âm thanh tuyệt vời bây giờ đã đi về đâu. Tất cả đều tan biến thật nhanh... làm sao lấy lại được. Tôi mỉm cười khi chợt thấy ý nghĩ mình thật vu vơ. Tôi định nói với Nghĩa điều gì nhưng tôi lại thôi. Nghĩa ngước lên nhìn tôi, nhưng cả hai đều thinh lặng. Hình như đêm đã về khuya, đồng hồ treo tường nhà ai buông chuỗi âm thanh dài lê thê. Tôi bỗng thấy thật buồn, tôi nhìn xuống đôi chân tàn tật, mặc cảm bị thua sút thức giấc trong tôi. Hình ảnh Nghĩa trước mặt tôi nhạt nhòa và tôi nghe vị mặn mặn thấm ướt bờ môi. Tôi đã khóc như bao lần tôi đã khóc. Nỗi buồn nào thật bao la chiếm ngự hồn tôi. Nghĩa chăm chú nhìn tôi. Trong tia mắt Nghĩa tôi thấy mình lúng túng. Tôi cúi đầu. Gió từ đâu thổi về thật lạnh làm làn tóc dài đen mượt bay bay. Tôi đưa tay chải nhẹ những sợi tóc vương trên mặt. Giọng Nghĩa thật êm nhưng tôi cũng giật mình quay lại.

- Sao lại khóc vậy Hương?

Tôi không trả lời câu hỏi của Nghĩa và chỉ lắc đầu. Tiếng Nghĩa êm trầm rót vào tai tôi:

- Nghĩa làm Hương buồn phải không? Cho Nghĩa xin lỗi đi... Thôi đừng buồn nữa Hương...

Tôi nói với Nghĩa một câu thật vu vơ:

- Hương đâu có buồn như tiếng nhạc của anh...

Nghĩa yên lặng mỉm cười. tôi không biết tại sao Nghĩa cười. Tôi muốn hỏi Nghĩa... nhưng tôi không dám làm như mình muốn. Tôi lại nhìn xuống và nghe lòng mình buốt giá đắng cay. Vùng trời xưa diễm lệ ngọc ngà sống lại trong tôi. Ôi! Những con đường dài cây đổ bóng cuối chiều nắng nhạt từng bước chậm lang thang, mấy năm rồi thiếu vắng gót chân nhỏ tôi đi. Tôi vẫn còn nhớ có những hôm đi học về muộn nhìn thành phố lên đèn, nghe lòng mình xuyến xao len thật nhẹ để rồi bị ba la vì về trễ bữa cơm chiều. Cổng trường giờ tan học, những đàn chim áo trắng chắp cánh bay. Tôi nhớ con đường đến trường. Tôi nhớ khung cửa kính lớp học những buổi chiều mưa buồn trốn ánh mắt thầy, mơ mộng nhìn ra con đường vắng, đếm lá rơi... Kỷ niệm gợi lại sầu đau. Quá khứ thơm hương ngọt mật để hiện tại tràn ngập đắng cay. Một buổi chiều tai nạn bất ngờ đến với tôi. Tôi không còn là tôi, là Hương hay cười hay nói, nhưng tôi đã biến thành Hương sầu mộng âm thầm với chiếc xe lăn tay với đôi nạng gỗ. Hai năm rồi tôi buồn tủi trong bốn bức tường phòng riêng. Phòng tôi rất nhỏ nhưng tôi cảm thấy bao la và cô đơn trong sự bao la ấy. Các anh chị tôi lần lần xa lánh tôi. Ba mẹ tôi nhiều khi cũng lãng quên tôi vì các ngài phải lo lắng trăm thứ việc cần thiết. Thời gian giúp tôi quen với sự cô đơn buồn tủi. Cửa phòng tôi luôn đóng kín. Những chiều mưa tôi lăn xe ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Vài hạt mưa vương lên tóc. Vài hạt mưa len vào mắt rồi tôi khóc theo mây... Những buổi chiều như vậy thật cô đơn, thật buồn. Tôi đưa tay hứng những giọt mưa, lòng tay nghe buốt lạnh, cảm giác nào thật lạ, loang nhẹ toàn thân. Tôi lại khóc rồi tôi mỉm cười khi mắt đang nhòa lệ... Những chuỗi ngày lê thê kế tiếp. Có lẽ đời tôi sẽ là nỗi buồn đau vô tận. Quá khứ ngọc ngà gợi lại trong tôi bao nỗi nhớ. Hiện tại mặc cảm, buồn khổ dày vò. Tương lai mờ mịt tựa đêm tối bao la...

Một buổi chiều nào đó Nghĩa đến thật bất ngờ, có lẽ chỉ bất ngờ đối với tôi. Nghĩa đã nhóm lại trong tôi niềm vui đã từ lâu dập tắt. Tôi vẫn nhớ chiều hôm Nghĩa đến. Tôi gặp Nghĩa trước hiên nhà khi tôi đang ngồi nhìn những giải mây cuối trời sang màu tím. Theo lời ba tôi, Nghĩa là con bác Nhân, bạn của ba về đây xin trọ học. Tôi mỉm cười chào Nghĩa. Nghĩa làm quen với tôi thật nhanh ngay chiều hôm đó. Hình như Nghĩa biết tôi buồn nên kể cho tôi nghe đủ chuyện. tôi vui lắng nghe Nghĩa nói. Tôi lén nhìn Nghĩa... Có cái gì khác lạ đột nhập tâm hồn tôi từ giây phút ấy. Buổi chiều hôm đó xuống thật chậm...

- Hương... Hương...

Tôi giật mình quay lại.

- Hương đang nghĩ gì mà Nghĩa gọi không nghe?

Tôi lại lắc đầu. Hôm nay tự nhiên tôi cảm thấy thật buồn. Nghĩa ơi! Nghĩa! Hương sợ mất Nghĩa. Nghĩa đã cho Hương một niềm tin nhỏ bé để rồi làm Hương nuối tiếc buồn đau... Nghĩa! Nghĩa! Tôi gọi thầm tên Nghĩa rồi lại khóc. Những hạt nước mắt rơi xuống chỗ vết thương (dấu tích phân chia đời tôi làm hai "thế giới"). Có ai hiểu được nỗi lòng tôi? Tôi ngước mắt nhìn lên, trăng dần vào mây không gian mờ tối.

- Hương, thôi đừng buồn nữa Hương. Nghĩa đã nói với Hương vui lên đi... hãy mỉm cười chấp nhận và tin tưởng ở tương lai.

Tôi vẫn lặng yên. Tương lai của Hương là gì hở Nghĩa. Cũng như hiện tại... Chiếc xe lăn và đôi nạng gỗ. Làm sao vui được hở Nghĩa. Nghĩa đừng đánh lừa Hương và bày Hương đánh lừa mình. Nghĩa. Nghĩa. Bản nhạc nào buồn nhất Nghĩa hãy đánh lên để Hương nghe rồi Hương khóc và nước mắt sẽ không còn...

- Nghĩa muốn Hương tìm lại được niềm vui...

Nghĩa muốn, Hương muốn, nhưng trời không muốn Nghĩa ơi! Tôi nhẩm tính tuổi mình rồi thở dài, 17 tuổi. Tôi nghe hồn lịm chết. Nghĩa vẫn ngồi đó nhìn tôi thương hại. Nghĩa thương Hương bằng thương hại sao Nghĩa. Hương mong Nghĩa đừng như vậy. Nhiều người đã nhìn Hương bằng ánh mắt thương hại rồi họ lãng quên Hương thật nhanh. Nghĩa. Nghĩa. Hương đâu là gì Nghĩa nhỉ. Chỉ một người con gái tàn tật triền miên khổ sầu... Thôi, Hương không dám mơ ước cao xa. Được nhìn Nghĩa. Được nghe tiếng đàn Nghĩa thật buồn trong đêm vắng. Được nghe Nghĩa hát những tình khúc đáng lý Hương không được diễm phúc nghe. Như thế đã đủ rồi. Đành chịu vây... Tôi quay sang nói với Nghĩa:

- Bản nào buồn nhất Nghĩa cho Hương nghe đi.

- Để rồi Hương khóc à? Nghĩa không muốn nhìn Hương khóc... Thôi, đừng buồn nữa nghe Hương.

Nghĩa chơi một bản nhạc vui nhịp hai bốn. Điệu nhạc thật vui nhộn nhưng tôi vẫn buồn... Hình như Nghĩa nhìn tôi thất vọng... Tôi lại thở dài. Gió khuya thật lạnh, tôi khẽ rùng mình. Nghĩa đưa tay nhìn đồng hồ:

- Thôi về ngủ đi Hương, khuya rồi.

- Hương muốn thức trắng đêm...

- Không được... bác la chết... Để Nghĩa đưa Hương về phòng...

Nghĩa tay cầm đàn tay đẩy chiếc xe lăn tôi ngồi dọc theo hành lang tối. Bánh xe kêu kít kít. Tôi nghe tim mình đập mạnh khi hơi thở Nghĩa vô tình chạm vào làn tóc bay bay. Nghĩa đưa tôi vào phòng. Tôi cảm động:

- Cảm ơn Nghĩa nhiều...

- Có chi mà cảm ơn. Thôi Hương ngủ ngon nghe...

Tôi lắng nghe tiếng chân Nghĩa xa dần rồi mất hẳn. Tôi tắt đèn. Trong bóng tối tôi mỉm cười chua xót. Tôi làm dấu thánh giá. Chúa ơi! Sao con khổ vậy?

Lạy Chúa... Tôi cảm thấy được an ủi phần nào khi kêu cầu đấng tối cao... Tôi nằm yên nghe gió lùa qua khe cửa và tiếng lá lao xao sau vườn. Tôi thao thức, mệt quá rồi thiếp ngủ đi. Trong cơn mơ tôi vẫn còn tìm thấy Nghĩa...


Chiều nhạt nắng cuối thu bao giờ cũng làm tôi buồn đến khóc. tôi ngồi chờ Nghĩa trước hiên. Sao hôm nay Nghĩa về muộn? Tôi nhìn ra đầu ngõ trông ngóng... Tôi đặt ra nhiều câu hỏi vu vơ về sự về muộn của Nghĩa. Tôi lại buồn, nỗi buồn dường như rất lạ. Tôi ngạc nhiên về mình... Tôi bỗng vui mừng khi thấy Nghĩa về nơi cuối ngõ. Vẫn như thường lệ Nghĩa mỉm cười... Nụ cười đã hơn một lần làm tim tôi rung cảm nhẹ rồi lại đớn đau khi sực nhớ mình chỉ là cô gái tàn tật. Nghĩa đi vội vào nhà cất sách vở rồi trở ra đứng bên tôi. Tôi nói với Nghĩa bằng giọng dỗi hờn:

- Sao Nghĩa về trễ vậy... bắt Hương chờ mỏi mắt...

- Nghĩa ghé cô nhi viện có chút việc.

- Làm chi vậy Nghĩa?

- Hương biết may áo quần không?

- Sao Nghĩa không trả lời Hương, mà hỏi kỳ vậy?

- Bí mật mà...

Tôi lặng yên mỉm cười. Nghĩa nói với tôi bằng giọng nói thật vui:

- Hương thích làm những việc xã hội không?

Tôi chợt buồn khi vừa nghe câu hỏi của Nghĩa, tôi nói cho Nghĩa nghe ý tưởng đang hiện diện của mình:

- Hương như thế này còn làm được gì... Hương chỉ là người ăn bám...

Tôi bỗng nghẹn ngào không nói được nữa và tôi lại khóc. Hình như nước mắt tôi đã cạn nên chỉ có vài hạt vướng mi.

- Không đâu Hương... Hương vẫn có thể làm nhiều việc ích lợi cho xã hội nếu... Hương muốn... Việc làm và kết quả sẽ đem lại cho Hương niềm vui trọn vẹn...

Giọng Nghĩa thật ấm như tiếng nhạc rót vào tai. Tôi thấy Nghĩa cũng có lý. Tôi thấy vui vui nhưng niềm vui mong manh ấy đã tan nhanh khi tôi thấy vài tà áo trắng đi ngang, quá khứ trở về cho tôi nhiều nuối tiếc. Tôi nhớ con đường Quang Trung dài với những hàng cây lặng đứng đợi chờ. Tôi nhớ vườn Hội văn hóa Pháp có những con đường trải sỏi cong cong và những rừng cây rậm lá. Có những chiều nghỉ học tôi ngồi ở bậc đá nhìn ra sông lênh đênh kia chiếc thuyền trôi. Hình như đã hơn một năm tôi chưa lần ra phố. Tôi muốn nhìn lại những đường phố đi qua nhiều lần đã thuộc tên, muốn vào lại những tiệm sách quen vô... Ước mơ nhỏ bé, nhưng có lẽ không bao giờ thực hiện được... Tôi quay sang hỏi Nghĩa về thành phố mình đang sống (Thành phố này dường như đã vắng tôi):

- Phố bây giờ chắc đổi khác với ngày xưa, Nghĩa nhỉ?

Nghĩa mỉm cười:

- Ngày xưa thế nào Nghĩa đâu có biết... Phố bây giờ mọc thêm nhiều cao ốc mới... và người qua lại thật đông.

- Đường Quang Trung thế nào...?

- Vẫn dài... lẽ dĩ nhiên vẫn buồn vắng như khi Hương...

Tôi hiểu sao Nghĩa ngập ngừng, chắc Nghĩa sợ tôi lại khóc.

- À, Đà-Nẵng bây giờ các ngã tư đã có cột đèn xanh đỏ...

- Ủa!... Thế hả Nghĩa... khi trước đâu có.

Một sự thay đổi tầm thường làm tôi ngạc nhiên. Nếu tôi được ra phố bây giờ chắc tôi sẽ kinh ngạc trước nhiều thay đổi. Thành phố sẽ xa lạ như chưa lần quen biết. Chiếc ghế đá ở bờ sông tôi và Thúy, con bạn thân nhất, vẫn thường ngồi nhìn nước trôi bây giờ còn ở nguyên chỗ cũ hay đã bị dời đi...

Tôi và Nghĩa lặng yên. Tôi nhìn theo một chiếc lá rời cành và hồn tôi bỗng chơi vơi theo chiếc lá ấy.


Sáng chủ nhật hôm nay thật là buồn vì Nghĩa, không biết bận việc gì, đã ra đi từ sáng. Tôi vẫn ở trong phòng, ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài, nắng giải những tơ vàng óng ánh trên đỉnh cây đầu ngõ. Dường như trong trí tôi trống rỗng. Tôi ngồi lặng yên. Tôi thầm đếm những song cửa sổ... một, hai, ba, bốn... Đếm rồi tôi cũng không biết cửa sổ có bao nhiêu song, nếu ai có hỏi.

- Hương ơi! Hương...

Tôi vui mừng khi nghe tiếng Nghĩa, lăn nhanh xe về phía cửa:

- Nghĩa đi đâu về đó, hở Nghĩa?

Nghĩa mỉm cười. Tôi ngạc nhiên khi thấy Nghĩa ôm trên tay một xấp vải trắng. Dường như biết tôi thắc mắc, Nghĩa giải thích:

- Nghĩa đến Cô nhi viện về đây. Vải này Nghĩa đem về để Hương cắt áo cho các em trong cô nhi viện. Đó Hương thấy không, Hương vẫn có thể làm cái gì để giúp kẻ khác.

Tôi yên lặng mỉm cười. Nụ cười hiện diện trên môi như chưa bao giờ tìm gặp. Tôi sung sướng. Hình như đây cũng là lần đầu tiên tôi nói được như vậy. Khung cảnh cô nhi viện, trước đây một vài lần tôi đến viếng thăm hiện lên màn ký ức. Tôi thấy... thấy những gì tôi đã thấy : hàng trăm trẻ nhỏ nằm khóc trong nỗi bơ vơ đợi chờ... Trẻ mồ côi thì nhiều nhưng dì phước lại ít... Nghĩa ơi! Nghĩa, Nghĩa đã nhóm lên lòng Hương niềm vui trước đây chưa lần Hương tìm gặp. Nghĩa! Nghĩa! Tôi cảm động gọi tên Nghĩa, nhưng có lẽ Nghĩa không nghe vì chính tôi cũng không nghe tiếng gọi của mình. Nghĩa đưa tôi đến phòng khách nơi có chiếc máy may đặt ở góc phòng. Nghĩa đẩy xe lăn tôi ngồi đến cạnh chiếc bàn con rồi nói:

- Bây giờ Hương cắt áo theo kích thước đây (Nghĩa trao cho tôi tấm giấy ghi vài con số) và Nghĩa may rồi Hương kết nút làm khuy nghe.

Tôi ngạc nhiên:

- Nghĩa biết may à?

- Biết sử dụng máy may thì đúng hơn... mấy bà sơ mới bày cho Nghĩa.

Tôi lấy phấn gạch lên vải trắng. Lưỡi kéo theo đường phấn cắt tấm vải thành những chiếc áo trẻ em. Nghĩa đạp máy may chạy đều đều phát ra những âm thanh lạ tai. Vài chiếc áo đầu tiên đường chỉ vụng về, nhưng sau dần dần Nghĩa đã may được những chiếc áo đẹp hơn. Nghĩa thỉnh thoảng cúi xuống cắn múi chỉ và nhìn tôi mỉm cười. Tôi tự nhiên cảm thấy ngượng ngập trong ánh nhìn của Nghĩa. Tôi lặng yên ngồi tra nút và làm khuy. Từng múi chỉ từng đường kim trong yên lặng cho tôi một niềm vui sướng. Tôi trộm nhìn Nghĩa, Nghĩa mỉm cười, hình như Nghĩa vui mừng vì thấy tôi vui...

- Hương ơi, ở cô nhi viện có một bé gái 3 tuổi dễ thương lắm. Nghĩa nhận cô bé làm em... Gần tới mùa lạnh Hương đan cho cô bé chiếc áo len nghe.

- Dạ, nhưng cô bé tên gì vậy?

- Tên Uyên...

- Khi nào Nghĩa đưa Hương đến cô nhi viện thăm Uyên nghe.

- À để khi nào Nghĩa xin phép bác... hay là để Nghĩa vô xin phép sơ giám đốc rồi dẫn Uyên về đây chơi với Hương.

- Tôi mỉm cười:

- Nghĩa có cho Hương làm chị "ké" Uyên không?

- Cho là cái lẽ dĩ nhiên.

Tôi say sưa nghĩ về Uyên. Tôi thấy cô bé cười, cô bé nhí nhành hát những khúc ca vui tươi. Tôi mỉm cười tự nhủ: đời có nhiều lẽ sống, mình sẽ được hạnh phúc khi thấy người khác hạnh phúc và tinh thần phục vụ đem lại niềm vui vô giới hạn. Tôi nghĩ đến chiếc áo len mình sẽ đan cho Uyên. Tôi sẽ nói Nghĩa mua màu len thật đẹp, nhưng mà biết lựa màu gì. Tôi nói cho Nghĩa nghe thắc mắc của mình.

- Nghĩa ơi! Áo len đan cho Uyên Nghĩa thích màu gì?

- Hương thích màu gì?

- Hương hỏi Nghĩa. Nghĩa lại hỏi Hương!

Tôi và Nghĩa bật cười thành tiếng. Nghĩa nhìn tôi thật lâu. Tôi chăm chú vào từng múi chỉ. Tôi nghe tim mình đập mạnh và hơi thở bồi hồi. Niềm vui trải nhẹ trong hồn tôi mênh mang bao la. Nghĩa đi qua hồn tôi để lại cho tôi những niềm vui trọn vẹn... Nghĩa ơi! Nghĩa xin cho Hương nói lời cảm ơn thành khẩn nhất. Nghĩa. Nghĩa. Tiếng máy may vẫn đều... Nghĩa bất chợt hỏi tôi:

- Được mấy chiếc rồi hả Hương?

- Được tám chiếc. Hương mới tra nút và kết khuy bốn chiếc. À, áo len cho Uyên Nghĩa chọn màu gì?

- Nghĩa thích màu xanh.

- Hương lại thích màu hồng.

- Thế thì đan phía trước xanh phía sau hồng.

Tôi bật cười thành tiếng:

- Thôi tùy Nghĩa màu gì cũng được.

- Nói rứa chớ tùy Hương chọn.

- Sao lại tùy Hương? Khi nào Nghĩa đi mua len? Hình như gần hết mùa thu rồi đó.

- Chiều nay... ngay chiều nay Nghĩa sẽ đi mua.

Tôi mỉm cười, nụ cười trọn vẹn niềm vui. Tôi đưa mắt nhìn qua cửa sổ, ngoài kia trời hôm nay ươm tơ nắng vàng tươi, gió thật nhẹ hàng cây trước nhà lao xao. Trời hôm nay đối với tôi như đổi mới, những đám mây mù tan nhanh nhường chỗ cho trăm giải mây hồng trôi lờ lững. Tôi mỉm cười rồi lén nhìn Nghĩa cặm cụi ở bàn may. Tôi nghe rung cảm nào thật lạ len nhẹ trong tim. Nghĩa ngước lên. Bốn mắt gặp nhau rồi lại mỉm cười.


NGUYỄN VÂN THIÊN   


(Trích từ bán nguyện san Ngàn Thông số 38, ra ngày 20-11-1972)

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>