Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Trung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Trung. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2025

Ngày Xưa Thân Ái


Tôi nhớ lại ngày xưa nơi quê nhà yêu dấu, thuở tôi còn bé bỏng dại khờ. Tôi sống trong một mái gia đình ăm ắp tình thương. Dưới mái nhà nên thơ, mà say sưa lứa tuổi ấu thời...
 
Hồi đó, gia đình tôi ở tại làng Xa-Cát, một ngôi làng nhỏ bé, đất đai, hoa mầu chứa đựng bao tâm hồn chất phác hiền lành của người dân miền quê. Nhà tôi ở cuối làng, dựng trên một khoảng đất cao ráo rộng rãi. Ngôi nhà ba gian, mái tranh vách ván đơn sơ. Xung quanh nhà cây cối râm mát che bóng nắng ngày ngày. Trước nhà là một cái sân rộng, ở hai bên trồng vài thứ bông thơm ngát. Tất cả lại nằm gọn trong một hàng rào dâm bụt xinh xinh... Đó là tất cả công lao của ông bà tôi, ba mẹ tôi ra tay gầy dựng nên. Nơi đây, nơi mái nhà thân yêu này, tôi đã sống những tháng ngày êm đềm, hạnh phúc trong quãng đời thơ ấu của tôi, khi tôi còn là một đứa bé lên 5, có đầy đủ tình thương yêu của gia đình...
 
Lúc ấy, gia đình tôi có 12 người cả thảy. Nào là ông bà nội của tôi, ba mẹ tôi, còn anh chị em chúng tôi gốm có 8 người. Gia đình tôi sinh nhai bằng cách trồng trọt. Nhà tôi có một cái vườn. Cái vườn ấy cách xa nhà tôi qua một cánh đồng. Ngày ngày, ba mẹ và anh chị lớn của tôi đã đổ mồ hôi nhọc nhằn để tạo nên một khu vườn có đầy đủ thứ cây ăn trái và các thứ rau đậu. Thực phẩm thiên nhiên này đã nuôi sống gia đình tôi. Cuộc sống thật là đơn sơ giản dị, nhưng tôi vẫn thấy cuộc đời thật là ấm no, và hạnh phúc gia đình thì không thiếu thốn - Bấy giờ, tôi sống như một con chim non chưa đủ lông đủ cánh, chỉ biết sống trong tình thương, trong tổ ấm, há mỏ nhận những miếng mồi do cha mẹ mớm cho. Hơn thế nữa, tôi lại có ông bà nội để suốt ngày quấn quít bên chân, mong ông bà nội ôm vào lòng thì tôi không sung sướng gì bằng... Thời gian êm trôi, cho đến ngày tôi được mẹ dắt đến trường làng xin học. Tôi lại có một gia đình thứ hai, mà biết bao nhiêu bạn thơ đã cùng tôi vui say lứa tuổi ấu thời. Ngày hai buổi sáng, chiều đi học ; còn bao nhiêu thời giờ rảnh ở nhà, tôi mặc sức rong chơi. Có những ngày nghỉ học, tôi theo ba mẹ anh chị xuống vườn, tôi cũng giúp ba mẹ nào nhổ cỏ, tưới rau. Và sau mỗi lần như vậy, tôi lại được cùng mấy anh ngồi ở bờ ao câu cá. Không còn gì vui thích cho bằng, dù chỉ ngồi giữ lon mồi, giỏ cá nhưng tôi lại có dịp vỗ tay cười vang mỗi lần một con cá bị giật treo tòn ten ở lưỡi câu, đang ra sức vùng vẫy... Mỗi lần xuống vườn như vậy, tôi cũng được ăn trái cây tha hồ. Trái cây sai có mùa, nên nhằm mùa nào tôi ăn trái cây mùa nấy. Tôi hay bẻ về biếu ông bà nội những trái cam, trái quít mềm ngon ngọt, những trái cây ngọt chất quê mùa. Ông bà thương tôi hơn các anh chị của tôi là vì thế!... Riêng tôi, tôi thương ông bà tôi hơn, vì tuổi tác của người già nua, lưng còng, tóc bạc, da mồi. Tôi thương ông bà vì ông bà ban cho tôi tất cả niềm thương yêu, nụ cười hiền từ âu yếm...
 
Dưới mái an vui, yên ấm này, lại có những buổi tối sum họp gia đình, cả nhà cùng quây quần bên ngọn đèn dầu sáng tỏ. Khi nghe ông bà kể chuyện đời xưa, khi bên bàn học ngồi đọc bài ê a hay tập viết. Và hình ảnh của ông bà tôi ngồi trên bộ ván cạnh khay trầu, miệng nhóp nhép nhai miếng trầu nồng. Hình ảnh của mẹ tôi khoan thai ngồi khâu vá lại những chiếc áo, chiếc quần bị rách, của ba tôi nằm trên chiếc võng, say sưa thả hồn theo khói thuốc rê quyện lên mái nhà - Và khi mùa trăng trở về, những đêm vàng trăng mộng miền quê, gia đình ra hiên nhà ngắm trăng hóng gió. Với lứa tuổi hồn nhiên ngây ngô, tôi cùng rủ bạn thơ đùa giỡn trong sân... Khi đã thấm mệt thì không thèm đùa nữa, mà đòi ông bà nội kể truyện cổ tích cho nghe. Ông bà có rất nhiều truyện cổ tích, truyện nào cũng hay. Vì vậy mỗi lần chúng tôi đòi kể là có một tựa đề được nêu ra. Ngồi nghe ông bà kể truyện mà tôi thích thú say sưa vô cùng. Lại thích thú hơn những lần mẹ tôi nấu chè, rang đậu phọng. Để cả nhà cùng ăn những bát chè ngon ngọt nấu bằng khoai lang với bí ngô, cùng nhâm nhi những hạt đậu phọng vừa dòn, vừa thơm phưng phức, dưới mầu trăng tỏa đầy hạnh phúc gia đình. Tôi đã hoàn toàn sống những phút giây êm đềm đó! Mái nhà êm ấm, ông bà, ba mẹ, anh chị em, tất cả tình thương...
 
... Cho đến bây giờ, tôi đã mất đi ngày xưa thân ái, thuở ấu thời của tôi không còn nữa! Chiến tranh đã cướp đi của tôi, chiến tranh đã làm thay đổi cuộc đời của gia đình tôi - Nhưng nào tôi quên được ngày xưa! Làng cũ, mái nhà, vườn rau, cây trái, bờ ao... Tôi nhớ mãi những buổi tối sum họp gia đình, nhớ mùi chè khoai lang bí ngô, mùi đậu phọng thơm dòn. Nhớ ánh trăng ngà miền quê, nhớ ông bà nội nay đã mất và những truyện cổ tích của người kể cho tôi nghe...
 
Ôi! Ngày xưa thân ái nay còn đâu?
 
 
LÊ TRUNG       
(Biên Hòa)        
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 15, ra ngày 21-11-1971)
 

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2025

Lại Vấn Đề Cho Mượn Sách Báo


Các em thân mến,
 
Mục Suối Mát được các em hưởng ứng nồng nhiệt chị rất cảm động. Ở số 52, chị có tìm dùm em Ng, giải pháp về vấn đề bạn của em đó mượng báo của Ng. rồi tới khi trả lại thì đã hư hỏng hết. Nay Lê Trung lại có thêm một kinh nghiệm sống về vấn đề đó muốn gửi về để các bạn cùng coi, như vậy tốt ghê lắm. Đọc sách báo là được người khác tặng kinh nghiệm, phải không các em. Câu chuyện của Trung làm chị nhớ lại chuyện của ông Douglas Lurton, đã làm lỡ dịp để được tặng cái mũ lưỡi trai mà ông rất thích, chỉ vì ông nhút nhát, e ngại không dám chỉ tay lên đống mũ mà người ta hứa cho bất cứ ai hỏi xin, có lẽ là để quảng cáo (trong bài tựa cuốn "Thẳng tiến trên đường đời", dịch giả Nguyễn Hiến Lê). Vậy nếu có thể, các em thử áp dụng phương pháp của Lê Trung coi sao. Tuy nhiên, nên lưu ý ở chỗ bạn Lê Trung là trai, tính tình thường giản dị và có lẽ ít buồn giận hơn. Chứ nói với bạn gái thì nên cẩn thận hơn một chút, kẻo con gái hay suy diễn, nghĩ ngợi lung tung, rồi hiểu lầm, rồi giận dỗi, rồi mất một người bạn thì chẳng thà mất tất cả sách báo còn đỡ buồn hơn, phải không các em.
 
 
Chị Đỗ Phương Khanh    
 
Kính chị!
 
Trong quyển Thiếu Nhi số 52 ở mục V.H Suối Mát, có một lá thư tâm sự của "chị Ng." nào đó mà "chị ấy" đã gởi đến chị nhờ chị giải quyết giúp nỗi khó xử của mình, là: "Có nên cho cô bạn thân của mình mượn cuốn T.N coi nữa không? Khi cô bạn ấy không biết giữ gìn cẩn thận, sạch sẽ cho mình, lại làm dơ dáy, bẩn thỉu."
 
Chị ơi! Khi đọc xong em cảm động vô cùng! Cảm động mà thích thú. Vì nỗi khó xử của "chị Ng." nào đó cũng chính là nỗi khó xử trước đây của em. Nhưng em thì không viết thư đến nhờ chị chỉ giúp, mà em lại tự giải quyết lấy một mình. (Xin chị đừng cho em là tự kiêu, tự làm mặt ta đây chị nhé? Sở dĩ em không viết thư đến nhờ chị là vì em có tâm niệm riêng của em rằng: "Không nên làm phiền đến người khác vì những chuyện nhỏ nhặt không đâu của mình". Thế nên em không dám làm phiền đến chị! Dù biết rằng lúc nào chị cũng rất sẵn sàng phục vụ cho chúng em!... Và em chỉ xin làm phiền đến chị lúc em có chuyện "thật quan trọng, rối trí" mà thôi!). Thế mà chị ơi, không ngờ sự giải quyết một mình đó của em, lại đem đến cho em một thành quả đáng mừng chị ạ!
 
Thưa chị! Sau đây em xin kể lại câu chuyện cái thành quả đáng mừng đó của em. Mà em không mong gì hơn là xin được góp một chút ý kiến mọn của mình, để cùng các bạn T.N giải quyết vấn đề:
 
"Cho bạn mượn sách mà bạn làm bẩn, thì có nên cho mượn nữa không? Và phải làm sao khi người bạn đó lại là bạn thân của mình, mà mình không muốn tình bạn giữa 2 đứa bị sứt mẻ chỉ vì... sách báo!". (Em chỉ xin được góp ý kiến thôi! Chứ em không dám vượt quyền của chị đâu.) Chị cho phép em chị nhé? Em bắt đầu đây, Số là...
 
Cũng như "chị Ng.", em có một người bạn thân, rất thân, tuy 2 đứa không cùng một chí hướng . Nghĩa là em thích "Ôm nghiệp văn chương", còn trái lại bạn em thì khác (?) - Song, tuy không cùng chí hướng như em, bạn cũng rất thích coi truyện sách báo, đó mới là điều lạ! - Có lần thắc mắc, em hỏi bạn như vầy: "H, nầy! Bồ nói là bồ không thích nghề văn, cớ sao bồ mê coi sách truyện nhiều thế? Có thể còn hơn tôi nữa là!". Bạn thản nhiên trả lời: "Ừ, thì tôi vẫn không thích đấy chứ! Nhưng Trung biết tại sao tôi không thích nghề văn mà tôi lại ưa coi sách báo không? Vì thế này nhé: Tôi thích coi chứ không thích sáng tác! Thích thưởng thức văn chương thôi chứ chẳng yêu nghiệp văn chương." À! Thì ra vậy!
 
Do đó, bạn em thường mượn sách báo của em để coi. Nhưng đau lòng làm sao! Cũng vì "thích coi chứ không thích sáng tác của bạn, mà bạn cũng nỡ lòng "thích coi chứ không thích gìn giữ" báo của em luôn! Vì thế, sách báo nào em cho bạn mượn, khi được hoàn lại rồi thì ôi thôi, bộ mặt mới mẻ dễ thương lúc trước đâu mất! Thay vào đó là quăn góc, nhăn nhàu, lại những vết dơ vết quẹt tùm lum, lại có cả vết viết chì ngoáy nữa. Em muốn khóc lên ngay tại khi đó! Và tâm lý lúc đó là ghét giận bạn kinh khủng! Muốn nghỉ chơi với bạn ra, "li dị" bạn ra! - "Cho nó mượn coi mà nó không biết giữ, lần sau đừng hòng!" - Vì yêu sách, quý sách mà em đã xấu thầm trong lòng như vậy. Tuy nhiên, bao giờ ngoài mặt thì em cũng vẫn cố nén để làm vui, giả bộ như không quan tâm đến sự dơ dáy của quyển báo, và vẫn nồng nàn với bạn như thường. Chứ tính em mà giống như Trương Phi, Tam Quốc Chí ngày xưa thì chắc, ôi thôi, tình bạn đã vỡ lâu rồi!
 
Nói là không thèm cho bạn mượn nữa. Nhưng lần sau tiếp nối lần sau... bạn mượn, nể bạn nên em lại đành phải cho. Cho mượn vậy chứ ai có biết đâu lòng em "đau khổ" lắm! Đau khổ còn hơn lúc bị thầy cho ăn zê rô cơ! - Thế mà bạn em không biết ý thức. Đáng trách là ở chỗ đó! Nhưng dù sao, vẫn là bạn thân với nhau nên em không nói ra miệng, sợ bạn hiểu lầm này nọ rồi 2 đứa sẽ đi đến chỗ xa nhau chăng? - Ôi! Thật là khó xử làm sao!
 
Biết cạn tỏ nỗi lòng cùng ai? Thôi thì đành chịu âm thầm vậy! Vì đi cạn tỏ này nọ cái chuyện như thế, chẳng hóa ra mình lại đi nói xấu bạn sao? - Không nên!
 
Thế là em đành bóp bụng, cố nén nỗi lòng "uẩn khúc" của mình, và vẫn đối xử đẹp với bạn. Bạn mượn sách, lại cho mượn, để rồi cũng lại buồn khổ nhìn hình dung đáng thương của sách khi sách được hoàn về.
 
Cho đến một hôm, một hôm mà em tự giác rằng: "Ồ! Đối với người bạn chẳng biết ý thức này thì mình cần phải có một giải pháp nào để giải quyết cho xong! Chẳng lẽ cứ để tình trạng nầy kéo dài, và mình thì cứ chịu được mãi như vậy hay sao?" Và em chợt nghĩ đến câu: "Con không khóc mẹ nào cho bú?" Ừ! Thì mình cứ nói thẳng với H. một tiếng xem sao? Mình không nói thì H. nào biết ý mình mà giữ sách sạch sẽ cho mình? Chả lẽ nói rồi H. lại giận mình à? Mà giận cái quái gì được! Dù sao cũng là bạn thân với nhau, thì dễ hiểu lòng nhau hơn. Ừ, thì nói! Mà phải lựa lời nói cho thật khéo kia, đừng để chạm đến tự ái bạn thì thôi. Biết đâu lời nói của mình lại giúp H. biết ý thức được một chút chăng?...
 
Mang ý nghĩ đó, cho tới bữa bạn em lại đến mượn truyện về coi. Sau mấy câu qua lại vu vơ, em liền đi ngay vào vấn đề: "H. này! Tôi nói thật, bồ đừng buồn đừng giận tôi nghen? Nếu có phải vì chuyện tôi nói ra đây mà tình bạn của hai đứa mình rạn nứt, thì chắc là tôi ân hận suốt đời! - Là bạn thân với nhau, mình mến thương nhau chẳng khác gì tình anh em ruột. Mình thông cảm cho nhau từng nỗi vui buồn. Còn tình bạn nào thắm thiết hơn tình bạn của chúng mình nữa bồ nhỉ?... Nhưng H. à! Tôi nói thật, đừng giận tôi nhé? Là chơi với bồ, tôi thấy bồ cái gì cũng được hết á, chỉ có một tội đáng trách là... là không cẩn thận tí nào! Và tôi hơi buồn ở chỗ ấy đấy!... Đưa sách báo bồ xem, bồ chẳng biết giữ hộ dùm ; bồ làm tôi "đau lòng" ghê đi! Nhưng thôi H. à, cũng chẳng ăn nhằm gì! Bây giờ yêu cầu bồ, là coi xong bồ giữ cho sạch hộ tôi nhé? Tính tôi thì thích sạch lắm, mà H. có đồng ý với tôi là cái gì sạch sẽ trông nó cũng mát mắt hết không?
 
Em nói một hơi, bạn em chỉ cúi đầu nghe, nghe mà ngẫm nghĩ. Và bạn đã gật đầu thốt với em rằng: "Ừ, bấy lâu tôi tệ thật! Trung cũng đừng buồn tôi nhé? Từ đây tôi sẽ sửa tính bất cẩn bừa bãi của tôi lại. Tôi sẽ giữ sách sạch sẽ cho Trung."
 
Chị ơi! Em sung sướng quá chị ơi! Cái nỗi lo "nói xong bạn có giận mình không đây?" ở trong lòng em nó đã vụt bay mất, nhường lại cho sự vui mừng đang ngập ắp trong tim. Em cảm động muốn chảy nước mắt lận!
 
Đó! Nhờ em đã mạnh dạn nói thẳng ý muốn của mình ra với bạn mà em đã tự giải quyết được nỗi khó xử bấy chầy của em đó chị!
 
Và em đã được hài lòng vô cùng. Vì bạn em đã biết giữ gìn sách báo cẩn thận cho em thật! Bằng chứng là mấy hôm sau, bạn đem trả lại, sách báo của em vẫn thẳng mới như cũ không nhăn dơ nữa như mọi lần. Bạn đã biết ý thức được rồi! Em mừng quá chị ơi! Nhất là tình bạn giữa 2 đứa em không bị sứt mẻ.
 
Thưa chị, chuyện của em tới đây là chấm dứt. Trước khi kính thư dừng bút, em xin phép chị cho em được biết cảm nghĩ của chị về cái giải pháp "góp ý kiến" của em, coi nó đúng hay sai? Và có điều gì làm phật ý chị không? Em chờ mong chị trả lời đấy nhé? Em của chị kính thư.
 
 
LÊ TRUNG      
(Biên Hòa)       
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 55, ra ngày 10-9-1972)
 
 

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2022

Quê Xa Ngày Đó

 

Cứ những trưa về xóm nhỏ lặng yên, hoặc những chiều vàng nhạt phai màu nắng, tôi thường đứng lặng bên hiên nhà, mà phóng tầm mắt nhìn xa xôi về một phương trời xa tít mù thăm thẳm. Chính những giây phút này, lòng tôi nghe xúc động bồi hồi. Niềm nhớ nhung quê cũ đã khiến cho tôi lòng càng buồn da diết! Tâm hồn tôi thả xuôi về một dĩ vãng êm đềm... 

Tôi nhớ lại ngày xưa ăm ắp những yêu thương. Quê xa với lứa tuổi ngày nào còn thơ ngây trên bờ tóc, tuổi còn ngô nghê dại khờ. Xa Cát của tôi ơi! Xa Cát muôn đời luôn yêu dấu. Làng quê đẹp biết bao và làng xưa ươm thật nhiều kỷ niệm. Kỷ niệm của tuổi thơ hồn nhiên vô tư không một lần vướng bận nỗi u sầu. Tôi nhớ đến mái nhà, vườn rau, ao cá ; nhớ từng cây cỏ từng lối đi... những tháng năm mưa nắng hiền hòa ; những sáng những chiều êm ả trôi qua, thật hiền lành. Ngày đó, tôi còn là thằng bé con chỉ hay khóc, hay cười ; chỉ biết vui đùa cùng chúng bạn, nhõng nhẽo cùng mẹ ba và vòi vĩnh với ông bà. Lúc ăn lúc chơi vô cùng thỏa thích. Như vậy là đầy đủ quá rồi! Ngoài ra thằng bé con ngày đó chẳng còn biết thêm gì nữa.

Mái nhà ngày xưa là tổ ấm, vườn rau ao cá là nguồn sống ấm no. Gia đình hạnh phúc tràn trề, Từng cây cỏ từng lối đi là bạn đường của dong chơi. Ngọc ngà với bướm với hoa và say sưa theo mây gió trên ngàn.

Tuổi nhỏ sống chỉ biết có vui đùa chứ chẳng biết âu lo. Ngày tháng còn bé con, bước chân tôi đã chạy rong hết các nẻo đường, những nẻo đường dẫn đến học đường, đến đồng cỏ thênh thang, đến ruộng lúa vàng bát ngát. Bàn tay của tôi đã bao lần nghịch ngợm, nào bắt bướm hái hoa, táy máy xếp tàu bay rồi phóng cho nó bay bổng lên cao để nó vòng vòng lượn lượn mà thích thú reo cười. Hoặc những buổi trưa về, trốn mẹ ba ra hè nhà ngồi vọc cát ; tỉ mỉ đắp cát xây nhà, xây núi. Có khi chơi bán quán với chúng bạn, tôi lấy cát mà trộn với nước cho ướt rồi nặn làm bánh bán hàng. Thôi thì đủ điều hết! Bởi vì thế cho nên, cái mông đít của tôi cũng lắm khi bị đét roi đòn. Những roi đòn của ba, của mẹ, cảnh cáo, khuyên dạy. Nhưng mà tuổi thơ nào có biết gì? Bị đòn đó rồi cũng quên đó! Chỉ biết khóc thét lên vì đau mà thôi, chứ đâu bao giờ biết tội của mình. Rõ là con nít ghê! Không những ở nhà như vậy mà còn ở trường học nữa. Vừa học mà vừa nghịch, để mực đổ đầy vở dơ dáy, cô giáo lại khẻ tay cho. Hoặc có khi xé cả tập học mà xếp đồ chơi, cô giận quá nên tôi cũng bị lãnh đủ vài lươn vào đít, và còn bị quì nữa, như vậy cho đáng tội nghịch ngợm. Nhưng rồi, chỉ những giây phút đó mà thôi ; ngoài ra đâu cũng vào đó, tôi vẫn không chừa, nghịch ngợm lại trở về nghịch ngợm...

Ngày xưa, tuổi đời là con chim nhỏ, suốt ngày ríu rít trên cành và nhảy nhót đùa vui. Tháng ngày thơ ấu đo không phai mờ trong trí não của tôi. Tôi nhớ có những buổi sáng làng quê tôi thật đẹp, tôi và chúng bạn cắp vở đến trường. Con đường dài uốn khúc quanh co dẫn đàn chim non đến thiên đường mẫu giáo. Nơi đây, tôi đã được cô giáo mở mang trí tuệ cho tôi. Tôi đã biết phân biệt thế nào là chữ A, B, C, và những dấu sắc, hỏi, nặng, ngã, huyền - Tôi nhớ có những buổi chiều nắng đẹp lung linh, tôi và chúng bạn rủ nhau ra đồng chơi rượt bắt, chơi vật lộn. Ngoài ra, tôi còn được các anh của tôi dán diều cho đi thả. Cánh đồng lộng gió chiều lên cho những con diều bay lượn và nhào lộn hết sức là ngoạn mục, tôi đã nhìn một cách say sưa và thích thú. Ôi, ngày xưa sao thơ mộng và êm đềm quá! Thử hỏi lòng tôi lại đành quên sao được?

Quê xa ơi quê xa! Dù rằng tôi đã xa rồi hai phương trời cách biệt. Nhưng trong lòng tôi nghìn thu không phai nhạt hai chữ CỐ HƯƠNG... với một khung trời, một tuổi đời thơ ngây, một mái nhà ấm cúng, tình thương ắp đầy, hạnh phúc sum vầy... với một ngôi trường ngà ngọc của thiên đường, chữ i chữ tờ mở mang tâm trí, đánh vần ngô nghê và cô giáo dấu yêu và bạn bè cùng lứa tuổi. Ôi, biết bao là kỷ niệm của thời thơ ấu, của một dĩ vãng êm đềm...

Tôi đã khóc trong những lần nhung nhớ khôn nguôi! tôi không ngờ rằng tuổi thơ của tôi lại mau xa lìa tầm tay tôi như vậy. Theo thời gian qua cậu bé con ngày nào đã lớn, lớn trong nuối tiếc âm thầm. Thời gian ơi! Đừng trôi nhanh như những mũi tên bay! Đừng cướp mất trong tôi một chuỗi ngày thơ tôi yêu mến. Không! Tôi còn yêu lứa tuổi thơ ngây tha thiết, xin hãy trả tôi về... đừng bắt tôi làm người lớn! Làm người lớn khổ lắm! Đắng cay lắm! Thời gian ơi!

Buồn mà khóc trong tuyệt vọng, chứ tôi biết làm gì hơn? Vì tôi hầu như đã bị mất tất cả rồi!... Trong nỗi niềm chua xót dâng cao, xin cho tôi một lần được hướng về quê cũ, gói trọn nỗi lòng cho tuổi bé bỏng, hồn nhiên, và cho tôi được khẽ gọi tên quê của tôi, ngọt ngào như lời ru của mẹ: XA CÁT ơi!


LÊ TRUNG       
(Biên Hòa)        

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 46, ra ngày 9-7-1972)

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2021

Tiếc Nuối

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 Viết cho Mạnh Trung

Năm tháng thời gian trôi rất mau
Tuổi thơ từ đó cũng sang cầu
Mất dấu chân chim thời bé dại
Mất cả con đường xưa bấy lâu!

Con đường kỷ niệm thủa học trò
Từng buổi đi về ôm ấp mơ
Hoa lá đan tình trong tim nhỏ
Thương quá trường yêu in nét thơ...

Thế rồi thời khắc mãi trôi qua!...
Yêu dấu ngày xưa đã nhạt nhòa...
Xa và xa mãi không còn nữa
Một thuở học trò thêu gấm hoa.

Chỉ còn vang vọng cuối mây trôi...
Nhớ thương, thương nhớ lặng bồi hồi
Giọt lệ âm thầm tuôn mấy nỗi
Tiếc nuối đi về ru giấc nguôi...

                                          LÊ TRUNG

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 79, ra ngày 4-3-1973)
 

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2019

Hè Tâm Sự

Hè đến cho lòng tôi nát tan!
Tuổi mơ như chắp cánh xa ngàn!
Thương mình dang dở duyên đèn sách
Mượn mấy dòng thơ thác sự vàng!...

Mai mốt ai người an ủi tôi?
Khi bao kỷ niệm cách xa rồi!
Và bao thương nhớ về đan kín
Một áng mây buồn trên mắt môi...

Rưng rưng hạ đến mang niềm nỗi,
Qua cánh phượng tàn, ve tỉ tê...
Bóng nắng lao xao, chiều xuống vội,
Một buổi trường tan, chậm bước về...

Đôi mắt ngoái trông trường lớp cũ
Bàng hoàng câm lặng héo tim son
Thốt tiếng từ ly lời nhắn nhủ,
Trìu thương, tâm sự lắm đa đoan

Ngày hồng cắp sách thế là xong
Sóng vỗ thuyền ai ngược giữa dòng
Một kiếp học trò không thắm vẹn
Qua cầu, tiếc nuối lệ hoài mong!...

Nhung nhớ rồi đây cũng vợi vời...
Tình thầy chan chứa cả tim côi
Bạn bè một lũ quen thân lắm
Sao nỡ quay lưng biệt mấy trời?...

Mơ ước chẳng tròn mơ ước ôi!
Trăng  buồn khuyết rụng xuống sau đồi
Bao giờ trăng sáng trên đầu núi?
Tôi khóc tủi mừng, vui lắm vui!...

Ngày xa ai kẻ đứng trông theo?
Nắng hạ sầu in bóng đổ chiều
Chân  bước ngập ngừng lòng ước nguyện
Xin thời gian đó chẳng rong rêu!...

Mai đây chuyển gió giao mùa đến,
Một sáng khai trường tươi nắng xinh
Bạn bè ai nhắc tên tôi nhỉ?
Hay đã vùi quên một bóng hình?...

                                           LÊ TRUNG
                                       (G.Đ.T.N. Biên Hòa)


(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 93, ra ngày 10-6-1973)

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2019

Bác Đèn Dầu Khó Tính


Đồng hồ đã gõ mười hai tiếng tình tang trong đêm vắng, âm điệu thật buồn. Đã nửa đêm rồi đấy! Thế mà trên chiếc bàn học bé nhỏ của Phú, bác đèn dầu vẫn phải chịu đứng hầu. Sáng choang. Ánh sáng của bác soi tỏ những dòng chữ đen chi chít, nhỏ li ti trong cuốn "Câu Hỏi Thường Thức" mà cậu bé Phú đang gò lưng ra sức học miệt mài.

Bác đèn dầu "căm" cậu bé Phú vô cùng, vì rằng thì là đã nửa đêm rồi mà cậu ta chưa cho bác đi ngủ, bắt bác đứng "chầu" hoài, y như ông quan cận thần phải đứng chầu bên bệ rồng của Vua vậy. Thật là khổ! Thử hỏi ai mà buồn ngủ quá rồi, thì có thể đứng hoài như thế được không? Hẳn là không! Vì khi sự mệt mỏi tột bực đã đến với cơ thể rồi, thì hầu hết người ta đều chẳng làm được việc gì mà muốn làm đi chăng nữa cũng chẳng làm được và lúc ấy, chỉ có giấc ngủ là cần, chỉ có giấc ngủ mới giải quyết được mọi vấn đề mà thôi. Thế mà...!

Bác đèn dầu bực mình, lên tiếng bẳn gắt:

- "Bố" cái thằng nhãi Phú! Nó chẳng biết điểu tí nào cả! Nó chẳng biết quí trọng giấc ngủ của người ta. Nó quấy rầy, nó hành tội. Nửa đêm khuya khoắt mà nó chẳng để mình yên. Nhất là cái thân "già" này, đã mệt mỏi quá rồi! Chả lẽ nó bắt mình thức trắng đêm với nó hay sao?... Ái chà chà! (bác dẩu môi ra) Làm như ta đây siêng học dữ lắm không bằng! Suốt ngày chỉ vùi đầu vào sách, vào vở léo nhéo luôn miệng. Ối dào! Biết có thi đậu không đấy? Hay lại đi tuốt luốt, làm uổng công hao mòn thân thể của "già" này, hằng khuya hằng sớm đứng chầu một bên cho nó học?

Đó là những lời mà bác đèn dầu mỉa mai cậu bé Phú. Số là ngày thi đệ thất sắp đến rồi, nên hằng ngày, hằng đêm, hằng sớm, cậu bé Phú lo lắng ; lo cho sự thi cử của mình ; nên siêng năng chăm chỉ học ôn lại bài. Cậu bé hết học câu hỏi thường thức ; lại đến luyện toán, đến luận văn ; mong sao cho thông suốt thuộc làu, để lúc làm bài thi khỏi phải vấp váp bỡ ngỡ. Vì vậy mà cậu bé đã quấy rầy đến bác đèn dầu ít nhiều. Đêm đêm, cậu chong bác trên bàn, ngồi học. Sáng sớm thức dậy, cậu cũng chong bác lên. Bác đèn dầu "căm" cậu và mỉa mai cậu cũng là vì ở chỗ đó!

Kể ra thì bác đèn dầu này cũng có... hơi kỳ! Tại sao bác lại đi căm tức và mỉa mai một cậu học trò, khi cậu học trò này vô cùng siêng năng?

Siêng năng là một tính tốt, mà cậu học trò nào cũng cần phải có, mà tại sao bác lại không biểu đồng tình? Nhẽ ra thấy cậu bé Phú lo học hành như vậy, thì bác phải thương, phải khuyến khích cậu thêm mới phải chứ?! Đằng này bác chẳng hề như thế bao giờ, mà bác lại còn "lên án" cậu bé Phú, rằng thì là cậu quấy rầy bác. Thiệt kỳ. Thì ra bác chỉ biết sống cho riêng mình, và chỉ muốn cho thân mình lúc nào cũng được sung sướng, chứ bác không chịu khổ. Thế là bác có hơi... ích kỷ rồi đấy! Bác chẳng có tấm lòng hy sinh, và cũng chẳng có tinh thần phục vụ, dù rằng bác đang phải đóng giữ hai vai trò đó. Hy sinh và phục vụ cho "kẻ sĩ" trau giồi, dùi mài kinh sử mà bác lại cho là một điều khổ, thì bác chẳng có lương tâm tí nào. Tại sao bác không nghĩ rằng, những người "dùi mài kinh sử"  dưới ánh sáng của bác như vậy, rồi một ngày kia khi họ đi thi, họ sẽ đạt được thành quả tốt đẹp sau bao cố gắng chuyên cần, thì lúc ấy bác cũng được hãnh diện lây đôi chút chứ! Bác cũng có công trạng với người đó đôi chút chứ! Tại sao bác không nghĩ thế đi mà tự lấy làm sung sướng, vì đã giúp ích được cho người, cho đời. Như thế có phải hơn không? Có phải bác đã trở thành một bậc trưởng thượng hy sinh vì đại nghĩa không? Hay hơn thế nữa là bác đã góp công vào việc đào tạo nhân tài. Bác đã thắp sáng lên linh hồn và trí tuệ của biết bao kẻ sĩ, từ cõi u tối về nơi quang nhuần ; có phải bác đã trở thành quan trọng đối với đời không? Vậy mà bác lại đi cảu nhảu, càu nhàu ra mặt, không muốn ai quấy rầy đến bác, không muốn làm việc công ích. Thế thì công lao của bác hằng đêm đứng "chầu" mệt mỏi, cũng chẳng đáng ghi ơn tí nào. Rõ uổng!

Nhưng cũng tình ngay mà nói, thì lòng dạ của bác đèn dầu không xấu xa vị kỷ quá như vậy! Đừng vì một phút bực mình bẳn gắt của bác mà đoán con người bác như thế, cũng tội cho bác. Hãy thử nghĩ rằng khi mình buồn ngủ quá rồi, mà ai sai mình làm một việc gì, thì coi mình có bực và càu nhàu trong miệng không? Hẳn là có! Vì thế cho nên, bác đèn dầu nhiều lúc bẳn gắt và mỉa mai cậu bé Phú như thế, chẳng qua là vì bác đã buồn ngủ. Vâng, bác buồn ngủ lắm! Vậy mà phải đứng hầu hoài, nên bác mới nổi quạu, mới càu nhàu. Ta cũng nên thông cảm cho bác.

Và đêm nay, đêm cuối cùng của bao đêm thức trắng chuyên cần, để rồi đêm mai cậu bé Phú sẽ không còn thức khuya mà chong bác đèn dầu lên học bài nữa. Vì sáng ngày mai, cậu đã đi thi rồi. Và cũng vì lẽ đó, mà đêm nay cậu bé thức khuya hơn mọi đêm. Bác đèn dầu cũng phải bị thức theo.

Đồng hồ đã gõ mười hai tiếng, Phú vẫn ngồi học ôn bài. Trong ánh sáng vàng vọt của bác đèn dầu, trông cậu bé xanh xao đến tội nghiệp ; cũng vì cậu bé lo học quá! Vậy mà bác đèn dầu không thương, lại còn mỉa mai cậu này nọ. Phải chi bác đèn dầu biết cậu là một học trò siêng năng, và bác đừng buồn ngủ trước cậu, thì có lẽ bác sẽ thương cậu hơn. 

Đồng hồ lại gõ một tiếng êm đềm. Tình tang. Tiếp theo đó là tiếng tíc-tắc tíc-tắc nhịp nhàng, đều đặn. Bác đèn dầu lúc này ngủ gục, ánh sáng của bác hắt hiu mập mờ. Và kìa! Cậu bé Phú cũng đã gục xuống bàn ngủ khò tự lúc nào. Ô hay! Thì ra cả hai bác cháu đều mệt mỏi tột bực.

Nhưng một lúc, bác đèn dầu bỗng giật mình thức dậy. Nhìn thấy Phú đang thả hồn say sưa trong giấc mộng vàng, bác lại lên tiếng càu nhàu cậu bé:

- Thằng lỏi! Nó ngủ rồi mà không cho mình ngủ với. Chả lẽ nó bắt mình đứng đây hoài tới sáng hay sao? Như thế thì còn gì cái thân của "già" này nữa? Khổ ơi là khổ! (rồi bác quát lớn): Bớ Phú dậy cho tao đi ngủ nhanh mày!

Nhưng cậu bé vẫn thiếp đều. Và trong đêm khuya khoắt im lìm, mọi vật đều ngủ say ngủ vùi hết cả. Chỉ còn lại mình bác đèn dầu đứng chơ vơ giữa bàn, với cơn giận đang sôi lên sùng sục. Bác ta lải nhải chửi đổng luôn miệng. Nhưng mặc cho bác muốn chửi sao thì chửi, đêm vẫn là đêm, vắng lặng vẫn là vắng lặng. Cho dù bác có lải nhải chửi hoài đi nữa thì cũng chẳng lọt vào tai ai lời nào.

Thế là bác ta đành chịu thức mỏi mắt. Chờ khi nào cậu bé Phú thức dậy, bác ta mới được đi ngủ. Nhưng lúc ấy thì còn lâu! Vậy cũng đáng đời. Cho bác đèn dầu từ nay hãy bỏ cái tật khó tính, và ưa bẳn gắt của bác đi.


LÊ TRUNG   
(Biên Hòa)     

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 72, ra ngày 7-1-1973)
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>