Quân bỏ dép, mang chân không ra khỏi nhà, lững thững đi lên xuống, ngược xuôi, vòng vèo khắp vùng đất xung quanh mái nhà lá đơn sơ của gia đình chàng.
Kể từ khi bãi học về quê, chiều nào Quân cũng giữ thói quen đi chân trần dạo quanh xóm làng, vì ở trên tỉnh ai cũng phải mang giày tây, cùng lắm sinh viên như chàng cũng phải đi dép da, dép sandal cho lịch sự, phải phép khi tới giảng đường, nên Quân đâm ra nhớ thuở nhỏ lúc còn chăn trâu, thả diều, bắt dế, có đứa con nít miền quê nào xỏ chân vô dép bao giờ, ngoại trừ dịp tết, mà nào cũng được mấy chốc, vì không thấy thoải mái, không quen.
Bãi học, có một số sinh viên rủ Quân nán ở lại thành phố để la cà quán xá, bát phố chiều chiều cho biết mặt mũi thủ đô, cho bằng bạn bằng bè, để có cái mà khoe khoang khi trở lại quê nhà, nhưng Quân đều từ chối khéo. Trước hết vì Quân không có rủng rỉnh tiền bạc như chúng bạn, thứ nữa vì thật ra trong thâm tâm, Quân vẫn là cậu bé miền quê như thuở nào.
Quân thích ngắm ánh trăng rằm vòi vọi xuyên qua những tàu lá dừa bóng như thép hơn là ánh đèn đỏ xanh nơi đô thị. Quân ưa hương lúa, hương đồng cỏ nội thoang thoảng đê mê hơn là mùi nước hoa hay son phấn ở chốn thị thành.
Càng gần tới ngày tựu trường, Quân càng bồn chồn, cồn cào trong bụng. Quân lo không còn đủ thời gian để tận hưởng những niềm vui thú của đồng quê, nên tối nào Quân cũng rủ rê đám bạn cũ và lũ trẻ cùng xóm tới chơi, vừa hát hò đàn đúm vừa nướng bắp nướng khoai và chuyện trò rôm rả. Bao giờ bà Năm má Quân cũng để dành những củ khoai lang, khoai mì bột nhất, những trái bắp, khúc mía ngọt nhất cho những buổi họp mặt này của Quân. Thỉnh thoảng bà cũng ngồi xuống góp vui dăm ba câu chuyện đời xưa với lũ trẻ. Bà cũng buồn khi thấy Quân lại sắp phải xa nhà, trở về thành phố để tiếp tục việc đèn sách.
Rồi cũng tới ngày Quân phải lên đường trở lại Sài Gòn vì sắp tới ngày tựu trường.
Quân nắm chặt tay má, bịn rịn không nói nổi nên những lời tạn biệt. Má Quân dặn dò Quân những gì Quân không nhớ nổi, vì mải đưa mắt ngắm như nhìn lần cuối trong đời cảnh vật thân yêu: Mái tranh xơ xác tiêu điều, còn đò nhỏ bên giòng sông bập bềnh những chùm hoa lục bình tím, những khóm dừa xanh mướt nên thơ...
Quân vác túi xách lên vai, quay người lại vẫy tay má tạm biệt mà mắt đỏ hoe. Bóng má xa dần xa dần khi chiếc xe đò chở Quân khuất tầm mắt, nhưng Quân vẫn cố ngoái lại nhìn hình ảnh gầy guộc, nhỏ bé, thân yêu của má trên lối về quê hương...
Trần Thị Phương Lan
(Bút nhóm Hoa Nắng)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.