Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015

CHƯƠNG III_CHIẾC LÁ THUỘC BÀI


CHƯƠNG III


Ít khi ba em ở nhà được lâu. Mà được hai ba ngày phép, ba cũng chẳng chịu nghỉ ngơi nữa. Thấy tường nhà đã cũ, ba đi mua vôi về pha, hì hục quét lại. Thấy giường, tủ, bàn ghế, cái nào hư hỏng, ba sửa chữa. Nghe mẹ than mái nhà vỡ ngói,  trời mưa bị dột, ba mượn thang leo lên mái thay ngói ngay... Rất hiếm khi những ngày nghỉ phép của ba là những ngày nghỉ ngơi hoàn toàn.

Lần này, ba được nghỉ phép ba ngày. Nghe tiếng xe jeep thắng lại trước cửa, em đã chạy vội ra. Ba bước xuống khỏi xe, ôm chầm lấy em, nhấc bổng lên. Mấy người bạn của ba trên xe cười trêu ghẹo làm em xấu hổ quá chừng! Ba hỏi em đủ chuyện. Ba bảo ba nhớ em ghê lắm. Ba tiếc nhất là ngày em tựu trường, ba không có nhà để đưa em đi học.

Bữa cơm tối hôm ấy, mẹ em kể cho ba em nghe chuyện xảy ra giữa thầy Phiên và em. Ba chăm chú nghe. Tới đoạn em bỏ lớp học ra về, ba tròn mắt nhìn em ngạc nhiên, ý chừng ba không thể ngờ rằng con gái của ba lại dám cả gan như vậy. Em nhận được trong ánh mắt ngạc nhiên ấy sự không hài lòng. Ánh mắt chỉ dịu đi khi mẹ kể đến đoạn em vào lớp xin lỗi thầy.

Ba bảo em :

- Hương đáng phạt lắm. Cũng may là thầy Phiên hiền, chớ như ba, ba đã đưa con ra hội đồng kỷ luật rồi.

- Gớm! Sao ông ác thế?

- Ác à? Như vậy còn là nhẹ đấy.

Rồi ba quay nói với em:

- Nhưng thôi, lần đầu ba tha. Nhưng từ giờ trở đi, ba không muốn thấy Hương còn những hành động tương tự nữa. Hương phải nhớ, đối với người trên, cho dù người đó có nghi oan mình, mình cũng không được phép tỏ ra vô lễ…

- Con hứa nghe lời ba, từ nay con xin chừa.

- Hương biết lỗi thì tốt, ba mừng lắm.

Mẹ em lại kể chuyện cô Thục Viên muốn dạy thêm cho em. Kể xong mẹ hỏi :

- Ý ông thế nào?

Ba em trầm ngâm suy nghĩ một lúc mới thong thả nói :

- Chuyện này cũng chẳng có gì là khó khăn đâu. Tuy vậy, trước hết, ba muốn biết Hương có thích học với cô Thục Viên hay không đã ?

- Thưa ba, con rất thích.

- Nhưng liệu chừng Hương có giữ được ý thích đó lâu dài hay không ? Ba chỉ sợ con học được ít lâu rồi chán. Lúc đó, ba mẹ sẽ rất khó xử...

- Thưa ba, con biết cô Thục Viên mến con, và con, con cũng thương cô ấy nữa. Con tin chắc là con không bỏ học dở dang.

- Tốt lắm. Hương đã nói được như vậy thì ba yên lòng rồi. Ba quay sang mẹ Tôi tính thế này: Điều chắc chắn là cô Thục Viên sẽ không nhận tiền thù lao, mà phần mình, nếu không có gì đền bù, mình thấy áy náy không yên được. Nếu bà bằng lòng, tôi sẽ đề nghị mời cô ấy lại nhà mình ăn cơm trưa hàng ngày...

- Ông tính hay lắm. Nhưng biết cô Thục Viên có đồng ý hay không ?

- Tôi tin là cô giáo đồng ý. Tôi nghĩ cô ấy hẳn phải biết sự khó xử của mình. Ăn thua là mình khéo nói. Có thể mình sẽ đưa lý do rằng nhà mình gần trường hơn, nếu cô ghé lại ăn cơm trưa chẳng tiện hơn về nhà rồi mới thổi nấu hoặc đi ăn tiệm sao?

- Được rồi, để tôi đi nói cho cô ấy biết.

Ngay sáng hôm sau, mẹ em đã sang nhà cô Thục Viên, cho cô biết ý định của ba em. Trong lúc em đang ngồi lật tập cho ba xem xét thì mẹ em trở về, có cả cô Thục Viên theo sau.

Mẹ em giới thiệu ba em. Cô Thục Viên cất tiếng chào hỏi. Sau một lúc trò chuyện, ba em mới nhắc đến đề nghị của mình và hỏi ý định của cô Thục Viên. Cô chớp chớp mắt nói :

- Tôi hiểu nỗi ái ngại của ông bà lắm. Tôi xin nhận lời.

Em mừng rỡ chạy lại ôm chầm lấy cô. Cô vuốt tóc em, nói:

- Cô mong em sẽ học khá để ba mẹ em vui lòng, và cả cô nữa...

- Thưa cô, em hứa sẽ chăm học...

- ... và không được bỏ lớp ra về nữa cơ!

Ba mẹ em cùng cười. Em xấu hổ, áp mặt vào ngực cô, nói:

- Em hứa với cô.

Không. Em hứa với chị đó chị Thục Viên. Chị thương em bằng nhỏ Ánh Nga nghe chị. Chị Thục Viên của em.

*

Em nghe có tên mình trong câu chuyện. Biết nghe lén là xấu, nhưng sự tò mò khiến em đứng nép bên cửa lớp rình nghe.

Trong lớp, nơi bàn đầu, bọn nhỏ Ngân, Điệp, Thu, Nga không biết có người đang nghe lén, vẫn tiếp tục câu chuyện. Nhỏ Ngân :

- Tao cũng nghi như tụi mầy. Nhưng tao không tìm thấy bằng cớ nào chứng tỏ là nó ăn gian cả. Không chừng, nó học giỏi thật đó.

Nhỏ Điệp :

- Mầy nói vậy mà nghe được à ? Đây nhé ! Nếu nó học giỏi thì tại sao nó không giỏi từ năm ngoái đi ? Học giỏi gì mà đứng tuốt hạng bốn mươi lăm !

- Năm ngoái nó lười nhưng năm nay nó chăm thì sao?

- Tao không tin. Mầy làm như muốn chăm học dễ lắm đấy !

- Chớ mầy nghĩ sao ?

- Tao hả ? Tao cho là nó nhờ cô Thục Viên mới được điểm lớn hơn tụi mình.

- Tao đồng ý. Cô Thục Viên cưng nó nhất lớp. Cô lại cho nó học thêm mà không lấy tiền. Làm sao nó không lớn điểm.

Nhỏ Ngân vẫn cố bênh vực em :

- Nó học thêm thì nó phải giỏi, phải lớn điểm. Đó đâu phải lỗi ở nó.

Nhỏ Nga:

- Học thêm thì phải giỏi! Xí! Chưa chắc à mầy. Tao biết mấy đứa đây này, ba má tụi nó mướn thầy tới tận nhà dạy kèm mà ngu vẫn hoàn ngu...

Nhỏ Thu:

- Vụ con Hương, tao còn nghĩ như vầy nữa. Tụi mầy có để ý không? Từ sau khi xảy ra vụ nó bỏ lớp giờ thầy Phiên, rồi sau đó, thầy cho nó đi học lại, thầy có vẻ cưng nó mới lạ. Bài làm nào của nó thầy cũng cho lớn điểm, suýt soát với con Hạnh.

Nhỏ bỗng cười:

- Hì hì... Tụi mầy biết tại sao thầy Phiên cưng nó vậy không? Tao đố tụi mầy đó.

Nhỏ Ngân:

- Thì tại thầy thấy nó bị oan, rồi nó lại tỏ ra là học trò giỏi nữa nên thầy cưng chớ gì.

- Xời ơi! Mầy thì lúc nào cũng bênh vực nó. Không biết thì im để tao nói cho nghe.

- Mầy nói nghe coi.

Nhỏ Thu ra vẻ quan trọng:

- Thầy Phiên cưng con Hương là vì cô Thục Viên đó.

Giọng nhỏ Ngân đầy ngạc nhiên:

- Vì cô Thục Viên?

- Chứ sao!

- Mầy nói rõ hơn coi.

Nhỏ Thu chưa nói vội, dường như để xem chừng chung quanh có ai lén nghe không. Em thu mình sát cửa lớp. Giọng nhỏ này nhỏ lại:

- Tao nói, tụi mầy không được tiết lộ bí mật nghe chưa. Tụi mầy biết tại sao không ? Tại vì thầy Phiên và cô Thục Viên là... bồ của nhau đó !

- Thật không ?

- Sao lại không ? Bữa trước tao thấy thầy Phiên tới nhà cô Thục Viên. Rồi bữa khác tao thấy hai người đi ăn kem với nhau ngoài phố nữa...

Em bỗng thấy nhỏ Thu thật đáng ghét. Bọn Điệp, Nga và cả nhỏ Ngân nữa. Nói xấu em đã đành, các nhỏ ấy còn nói xấu cả thầy Phiên và cô Thục Viên. Vậy mà năm ngoái, em đã nhập bọn với các nhỏ ấy…

Riêng phần nhỏ Ngân, dù sao, em cũng còn lưu lại được chút cảm tình qua những lời nhỏ ấy bênh vực cho em. Em nhớ đến ý nghĩ của mình ngày tựu trường : "Ngồi cạnh nhỏ Ngân, nếu em không lôi kéo được nhỏ theo mình, tất em sẽ bị nhỏ ấy lôi kéo". Bây giờ em có thể vững tin là mình không sợ bị nhỏ Ngân lôi vào những trò tinh nghịch, ham chơi và biếng học nữa rồi. Nhưng em còn muốn hơn thế nữa. Em muốn nhỏ Ngân theo mình, nghỉ chơi với bọn nhỏ Thu, Điệp, Nga  Em có ích kỷ không ?

*

Em làm lạc đề bài luận. Cô Quốc văn cho em năm điểm trên hai mươi.  Em buồn lắm nhưng biết lỗi do mình nên không than vãn gì. Bọn bạn em, em nghĩ lẽ ra phải thông cảm với em mới phải. Trái lại, các nhỏ ấy đã khiến em buồn hơn.

Nhỏ Ánh được cô giao nhiệm vụ ghi điểm vào sổ. Giờ chơi, cả lớp ở lại, đọc điểm cho nhỏ Ánh ghi. Đến lượt em, nhỏ Ánh gọi lớn :

- Hoàng Bảo Hương !

Em đáp :

- Năm !

Nhỏ vờ như nghe không rõ :

- Bao nhiêu ?

- Năm điểm !

- Năm hay mười lăm ?

Em hiểu ra là mình bị trêu chọc, không thèm trả lời, đứng dậy ra khỏi lớp. Nhỏ Ánh quay sang nhỏ Châu ngồi bên cạnh, ra vẻ như nói riêng với nhỏ này, nhưng lại lớn giọng để cả lớp cùng nghe :

- Con Hương sao chỉ có năm điểm thôi hả mầy Châu ? Tội nghiệp nhỉ !

Sau ba tiếng "Tội nghiệp nhỉ", Ánh còn tắc lưỡi ra vẻ thương hại. Em tức nghẹn mà không thốt được nửa lời.

*

Giờ Lý tuần trước, vì bận việc riêng, thầy Phiên có nhờ một thầy khác dạy thay. Thầy này cho làm bài góp. Chẳng may, em làm sai câu cuối cùng. Em chỉ được mười bốn trong lúc nhỏ Hạnh được những mười tám. Các nhỏ khác trong lớp cũng được điểm khá cao.

Em thừa biết vì sao cả lớp được điểm cao: Thầy giáo dạy thế thầy Phiên, sau khi cho đề xong, ngồi đọc báo, mặc tụi em muốn làm gì thì làm. Trừ những nhỏ bạn học lực khá, số còn lại tha hồ lật tập xem công thức, lật sách tìm bài tương tự, chép của nhau, hỏi nhau... Em tự tin ở mình và làm lấy. Hậu quả là em được số điểm mười bốn. Số điểm định đúng giá trị bài làm của em nhưng đồng thời là số điểm nhỏ nhất trong lớp. 

Em nghe những tiếng xầm xì :

- Con Hương hạng chót rồi mầy.

- Tao biết ngay mà. Không phải là thầy Phiên thì làm sao nó lớn điểm được.

- Lần này hết lên mặt với tụi mình.

Nhỏ Ngân bảo em :

- Tụi nó nói xấu mầy đó Hương.

Em lắc đầu nói :

- Kệ tụi nó.

Nhỏ Ngân nhìn em với ánh mắt ái ngại. Nhỏ lại nhìn xuống con số mười bốn trên tờ bài làm của em. Sau đó, nhỏ nhìn vào tờ bài làm của mình với mười bảy điểm. Nhỏ liếc nhìn em lần nữa. Em đọc được sự nghi ngờ về khả năng của em trong ánh mắt nhỏ ấy Phải chăng chỉ vì con số bốn mươi lăm của em chưa mờ trong tâm trí nhỏ Ngân. Mà riêng em, con số ấy cũng vẫn còn ám ảnh em hoài...

*

Từ hạng năm ở tháng đầu tiên, em tụt xuống hạng bảy chỉ vì hai cột điểm : 05 ở cột quốc văn và 14 ở cột lý hóa.

Em mất tinh thần, học hành chán nản. Mẹ em an ủi :

- Thì tháng sau Hương cố lên vậy. Mà Hương kỳ ghê vậy đó. Hạng bảy cũng là hạng khá rồi chớ bộ !

Em lắc đầu khó hiểu. Làm sao mẹ hiểu được hết tâm trạng của con. Sự chán nản của con đâu chỉ vì sự sụt hạng. Con không chịu đựng được những lời ganh tị, bàn tán nọ kia của các nhỏ bạn. Tụi nó nặng thành kiến về con thì phải. Tụi nó không tin được rằng con đã quyết tâm học tập. Những lời của bọn nhỏ Thu còn văng vẳng : "Con Hương được điểm cao là nhờ cô Thục Viên và thầy Phiên..."

*

Chỉ vì viết lộn dấu cộng thành dấu trừ trong bài toán đặt thừa số chung mà em làm sai đáp số. Cô Thục Viên nói với cả lớp :

- Đáp số của Bảo Hương đúng với đề mà em ấy đã chép sai. Nhưng lại sai với đáp số của đề đúng. Vì thế, cô khoan hồng, cho em ấy một phần ba điểm ở câu này. Câu ba điểm, cô cho một để gọi là an ủi. Có em nào không đồng ý thì cứ giơ tay lên cho cô biết.

Không nhỏ nào trong lớp giơ tay có ý kiến cả.

Nhưng đến giờ về, các nhỏ ấy bàn tán. Nhỏ Châu nói :

- Cô thiên vị ! Nếu như đứa khác, tao chắc chắn là cô sẽ cho không điểm ở câu ấy rồi chớ ở đó mà an ủi với khoan hồng...

Nhỏ Phương tán đồng :

- Ừ, rõ ràng là cô thiên vị!

Em biện hộ cho cô Thục Viên :

- Vậy sao lúc cô hỏi, tụi mầy không có ý kiến ?

Nhỏ Châu bĩu môi :

- Ai dám ! Nói khác ý cô rồi cô trù ẻo thì sao ?

Nhỏ Phương còn ác hơn :

- Biết đâu cô không trù ẻo cả năm. Cô mà trù ẻo thì có nước... hạng chót... à không... hạng bốn mươi lăm chứ !

Câu nói đầy ý trêu tức em. Em rất bất bình nhưng cố dằn lòng :

- Tụi mầy đã nói vậy, tao sẽ xin cô cho tao điểm không ở câu ấy cho tụi mầy vừa lòng.

Nhỏ Châu lại bĩu môi :

- Làm mặt anh hùng hoài ! Tao đố mầy dám làm đó !

Nhỏ Phương vẫn độc ác :

- Mầy mà dám xin cô bớt điểm à ? Chuyện khó tin quá ! Nói mầy xin cô thêm điểm còn dễ tin hơn.

Em tức nghẹn :

- Tụi mầy đừng bịa chuyện nói xấu tao. Tao xin cô thêm điểm hồi nào ?

- Kỳ chưa ! Hồi nào thì mầy tự biết chớ sao lại hỏi tao?

Thấy cuộc đối thoại có vẻ căng thẳng, nhỏ Châu nắm tay nhỏ Phương kéo đi :

- Thôi, mầy gây với nó làm gì. Không khéo nó về mách lại với cô rồi cô trù ẻo bọn mình thì khốn !

Nhỏ Phương gật đầu:

- Mầy nói phải đấy. Nó mà nói với cô, cô "sạc" tụi mình thì nguy.

Rồi nhỏ quay lại nói với em:


- Tao xin lỗi mầy nghe Hương. Đừng mách cô nghe !

Hai nhỏ Châu, Phương kéo nhau đi. Hai nhỏ đã đi xa rồi mà em vẫn tưởng như cả hai còn đứng đó với những lời mỉa mai cay độc. Em mím chặt bờ môi để khỏi bật ra tiếng khóc.

*

Cô Thục Viên cho em làm một bài toán khó ở nhà. Phải mất một buổi, em mới giải được. Cô khen em đã có nhiều cố gắng. Em rất vui và cảm thấy tự tin.

Đến lớp, cô Thục Viên ra đề toán tương tự. Phần lớn các nhỏ bạn em không làm được hết bài. Chính nhỏ Hạnh cũng phải bí một câu. Nhỏ chỉ được mười lăm, em mười tám.

Nhỏ Hạnh hỏi em :

- Mầy giỏi quá. Chắc là mầy đã làm bài này rồi phải không ?

Em thành thật :

- Ừ. Cô Thục Viên có cho tao làm một bài tương tự ở nhà.

Thế là nhỏ Hạnh đi nói với các nhỏ khác :

- Con Hương được cô cho làm trước ở nhà rồi đó bây. Hèn chi nó lớn điểm hơn tụi mình.

Cả lớp xì xào vì thông tin ấy. Nhỏ Ngân cũng hỏi em :

- Con Hạnh nói đúng không hả Hương ?

Em gật đầu xác nhận. Ngân phân bì :

- Mầy sướng thật. Được cô cho làm bài trước ở nhà...

Em muốn khóc vì những lời của nhỏ Ngân vừa thốt dù em biết là không có ác ý gì. Bỗng dưng, em đâm ra nghi ngờ mình. Phải ! Như vậy có phải em thực sự giỏi hơn các bạn không ? "Chỉ vì được làm trước ở nhà, nó mới được lớn điểm". Các bạn của em có lý đó chứ! Trời ơi ! Bây giờ đến lượt chính em nghi ngờ mình...

*

- Cô hiểu hoàn cảnh của em. Cô khuyên em nên bỏ ngoài tai những lời bàn tán của bè bạn thì mới có thể học tập được.

Em nghẹn ngào :

- Thưa cô, em đã hết sức cố gắng. Nhưng...

Em không nói thêm được nữa. Dù đã kể cho cô Thục Viên nghe hết những nỗi khổ tâm của mình trước những lời xầm xì và thái độ của bạn bè, lại được cô khuyên nhủ, em vẫn thấy chán nản.

Cô Thục Viên kiên nhẫn động viên em :

- Em cần cố gắng hơn nữa. Em quên là cạnh em còn có ba mẹ em và cô, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ em sao ?

- …

- Ba tháng qua, em đã cố gắng học. Từ những hạng cuối lớp năm ngoái, em đã vượt lên hạng năm ở tháng đầu năm học này, rồi hạng bảy, hạng ba... Thứ hạng tuy có cao thấp, lên xuống, nhưng đều là hạng cao trong lớp cả. Chừng đó chưa đủ cho em tự tin sao, Bảo Hương ?

- Em rối trí quá cô ơi.

- Em phải bình tĩnh lại. Em còn nhớ em hứa gì với cô không ? Em cũng hứa với ba mẹ nữa. Thời gian qua, em đã thực hiện được lời hứa ấy một cách tốt đẹp. Bây giờ, kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt sắp đến, chẳng lẽ em để bạn bè ảnh hưởng rồi không giữ được lời hứa với gia đình và với cô sao ?

Em im lặng suy nghĩ. Những lời của cô Thục Viên đã khơi dậy lòng tự tin của em. Em tự thấy mình không thể để cho những người thân thất vọng. Em nói với giọng cương quyết không ngờ :

- Vâng, thưa cô, em sẽ cố gắng nghe lời cô. Cố gắng quên hết những lời nọ kia của bè bạn. Kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt này em hứa sẽ đứng hạng cao...

Cô Thục Viên mừng khi nghe em nói được những lời vừa rồi. Cô nói:

- Cô tin lời em. Em ngoan lắm,  Bảo Hương ạ !

Em nói với cô:

- Em xin cô đừng cho ba mẹ em biết chuyện em có ý chán nản nghe cô. Nếu biết, chắc ba mẹ em sẽ buồn lắm...

- Được, cô sẽ giữ kín.

Em nhìn thẳng mặt cô Thục Viên, người chị tinh thần của em mấy tháng nay. Em thấy thương mến cô quá. Phải chi cô là chị ruột của em?

*

Mẹ em có vẻ lo lắng vì trong thời gian học thi, do thức khuya, người em sút hẳn đi. Nhưng đâu phải chỉ có một mình em. Nhiều nhỏ bạn em cũng gầy đi vì lo học. Nhờ thế, các nhỏ ấy cũng bớt hẳn những lời ganh ghét, bàn tán về em. Được yên thân, lại thêm cô Thục Viên lúc nào cũng khuyến khích, em đã học thật hăng say và trong tuần lễ thi, em đã làm các bài thi gần như hoàn toàn.

Em đem niềm sung sướng sau khi thi xong ra kể cho mẹ em nghe. Mẹ vui ra mặt, nói:

- Mẹ sẽ may cho Hương một chiếc áo dài mới để con mặc Tết.

- Nhưng còn chưa có kết quả thi học kỳ mà mẹ...

- Chưa có nhưng mẹ tin chắc Hương sẽ được đứng hạng cao. Con nói đi, con thích màu áo gì nào ?

Em sung sướng ôm lấy mẹ :

- Con thích màu áo nào mẹ thích !

Em nhớ đến ba. Hôm nào ba về, biết em học tốt, ba cũng sẽ rất vui. Ba sẽ dẫn em đi phố ăn kem, sẽ mua tặng em một món quà gì đó, sẽ...

Em nghe niềm vui sướng ngập hồn và tưởng chừng từ nay về sau, không còn chuyện gì có thể khiến em buồn lòng và chán nản được nữa

*

Ngày vui đến với em, một ngày vui trọn vẹn. Điểm thi đệ nhất lục cá nguyệt, trong lớp em chỉ kém nhỏ Hạnh một chút xíu.

Nhỏ Ngân bấu vai em, nói trong nỗi vui mừng :

- Mầy hạng nhì rồi Hương ơi! Đi, đi theo tao, tao sẽ đãi mầy một chầu chè đậu xanh. Rồi mầy nói cho tao nghe coi, mầy có bí quyết gì để học giỏi ?

Em cười thật tươi.

_________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG IV

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

CHƯƠNG II_CHIẾC LÁ THUỘC BÀI


CHƯƠNG II


- Ai là Nguyễn Thùy Hạnh ?

Nhỏ Hạnh đang nói chuyện với nhỏ Hồng, nghe thầy hỏi, vội vàng đứng lên. Thầy Phiên dạy lý hóa, cầm tờ bài làm của nhỏ Hạnh lật xem qua một lượt, nói :

- Bài làm của em khá lắm.

Rồi thầy giơ tờ bài làm ra phía trước. Nhỏ Hạnh lên lấy về. Cả lớp nhìn nó ao ước, thèm thuồng.

Em hồi hộp quá. Bài kiểm tra này em làm suôn sẻ và hy vọng mình sẽ được gọi tên sau nhỏ Hạnh không lâu. Tuần trước, làm bài được, về nhà, em đem chuyện kể khoe mẹ. Mẹ em nói : "Mẹ tin thế nào bài của Hương cũng được nhiều điểm. Tháng đầu năm học này, mẹ chúc Hương được xếp hạng cao. Hương chịu không nào ?" Em nhoẻn miệng cười thật tươi rồi hôn lên má mẹ một nụ hôn thật dài.

- Đặng Tuyết Hồng !

Nhỏ Hồng đứng lên, vẻ mặt thật tươi vui. Em nói với nhỏ Ngân :

- Sao tao nghi con Hồng quá. Chắc con Hạnh cho nó chép bài.

Nhỏ Ngân nhìn em không nói. Em ngạc nhiên bắt gặp ánh mắt là lạ của nhỏ. Em nhìn thầy Phiên. Thầy cũng khiến em ngạc nhiên không kém. Thầy chưa trả tờ bài làm cho nhỏ Hồng, cũng không nói gì. Thầy nhíu mày nghĩ ngợi gì đó. Rồi thầy lấy thêm tờ bài làm kế tiếp, đọc tên :

- Lê Thị Ngân !

Nhỏ Hồng định ngồi xuống nhưng thầy Phiên vừa trông thấy nhỏ Ngân đứng lên thì khoát tay ngăn lại :

- Em Hồng đứng yên đó !

Cả hai nhỏ Hồng, Ngân cùng tái mặt. Em chưa kịp đoán hiểu đầu đuôi ra sao thì đã phải đứng bật lên vì thầy Phiên gọi :

- Hoàng Bảo Hương !

Ðến lúc đứng lên cạnh hai nhỏ Hồng, Ngân, em mới lờ mờ đoán hiểu chuyện. Có lẽ hai nhỏ Hồng, Ngân chép bài làm của nhỏ Hạnh. Thầy Phiên chấm bài đã nghi ngờ. Khi biết rõ ba nhỏ này ngồi cạnh nhau, thầy mới tin là điều nghi ngờ của mình đúng. Phần em, số điểm cao và việc em ngồi chung bàn với ba nhỏ kia có lẽ đã khiến thầy Phiên nghĩ rằng em cũng chép bài của bạn.

Cả lớp nhìn ba đứa chúng em. Em thấy mình như một tội nhân. Mặt em bừng đỏ, tay chân như thừa thãi.

Thầy Phiên nói :

- Tôi hiểu hết rồi ! Em Hạnh ! Em đứng lên cho tôi hỏi.

Nhỏ Hạnh, mặt không còn giọt máu, đứng lên. Nhỏ mếu máo :

- Thưa thầy... oan cho em lắm....

Thầy ngắt lời :

- Oan hay không chút nữa em sẽ biết. Bây giờ, cả bốn em nghe tôi hỏi đây. Có phải các em đã chép bài làm của nhau không ? Ai là người làm bài được ? Ai là người chép lại của bạn ?

Nhỏ Hạnh gạt nước mắt :

- Thưa thầy... em không chép bài của ai cả. Em tự làm lấy....

Em nuốt nước bọt, cố giữ lấy bình tĩnh nói :

- Thưa thầy, em cũng vậy...

Nhỏ Ngân và nhỏ Hồng thì lặng thinh. Thầy Phiên hỏi :

- Còn hai em kia, sao chưa kêu oan ?

Nhỏ Hồng líu lưỡi lại :

- Thưa thầy... em cũng bị.... oan....

Thầy cầm ba tờ bài làm của Hồng, Ngân và em, bước xuống bàn hai. Thầy bảo nhỏ Hạnh :

- Em cho tôi mượn lại tờ bài làm của em.

Nhỏ Hạnh chần chờ, nhỏ nhìn thầy Phiên với ánh mắt van lơn. Nhưng thầy đã quát :

- Em có đưa hay không thì bảo ?

Nhỏ Hạnh hoảng hốt, trao tờ bài làm của mình cho thầy Phiên rồi bưng mặt khóc nức nở. Thầy Phiên trở lại bục gỗ, nói với cả lớp :

- Cả bốn em cùng chối tội. Được, tôi sẽ trưng bằng cớ. Nhưng trước hết, tôi thấy cần nói cho các em biết rằng ngay khi chấm bài, tôi đã nghi ngờ các em xem bài của nhau rồi. Có điều vì chưa biết chỗ ngồi của các em, tôi chưa thể kết luận. Bây giờ chuyện đã quá rõ ràng. Bốn bài nhiều điểm nhất lớp là của bốn em ngồi cùng bàn !

Cả lớp im lặng. Ba nhỏ Hạnh, Hồng, Ngân cúi gầm mặt chờ xem thầy trưng bằng cớ. Chỉ có em, em thấy ức lòng quá, rối lên không biết phải đối phó ra sao nữa.

 Trên kia, thầy Phiên tiếp tục nói :

- Tôi sẽ đọc cho cả lớp nghe bài làm của bốn em này. Câu thứ nhất em Hạnh viết : "Người ta đổ một lít nước vào bình A, có nghĩa là đổ vào bình A một khối nước có thể tích là 1m3, sửa lại thành 1dm3". Bài của em Hồng cũng tương tự thế, chỗ cuối cùng 1m3 sửa thành 1dm3. Em Ngân nữa cũng sửa y hệt. Sang câu thứ hai em Hạnh viết : "Vậy chiều cao khối nước trong bình B, bôi đen, sửa lại là bình A..." Em Hồng cũng sửa B thành A. Em Ngân cũng vậy, sửa B thành A...

Em lên tiếng :

- Thưa thầy, xin thầy xem bài của em.

Thầy Phiên lật tờ bài làm của em, đọc :

- Câu thứ nhất của em Hương : Ðổ một lít nước vào bình A tức là ta đổ một thể tích nước là 1dm3... Câu thứ hai... do đó, chiều cao cột nước trong A là....

Thầy nhỏ giọng dần, xem lại mấy lần đoạn bài làm của em. Em hồi hộp và hy vọng thầy nhận ra rằng bài làm của em khác hẳn với bài làm của ba nhỏ kia. Thầy nói :

- Bài làm của em Hương... tôi công nhận bài của em không giống bài của ba em kia...

Em mừng rỡ :

- Xin thầy xét lại cho em.

- Nhưng...

- …

- … tôi vẫn có thể kết luận là em chép bài của bạn.

Em đỏ mặt vì uất ức :

- Thưa thầy.... vì sao ?

- Tôi nghĩ rằng em đã khôn ngoan hơn hai em Hồng và Ngân. Em đã sửa lời văn, cách trình bày, đồng thời biết tránh những chỗ sai. Nhờ vậy bài của em mới không giống với ba bài kia.

- Thưa thày, quả thật em vô tội.

- Em im đi. Em tưởng trò trẻ con của em có thể qua mặt tôi được ! Em tưởng tôi không biết em là một học sinh thế nào sao ? Có phải năm ngoái em đứng gần cuối lớp không ?

Rồi thầy Phiên không để cho em kịp nói gì thêm, gọi lớn :

- Hạnh !

Nhỏ Hạnh:

- Dạ! Thầy gọi em.

- Có phải em làm bài rồi em cho em Hồng chép lại không ?

- Thưa thầy, xin thầy tha cho em....

- Tôi hỏi sao em không trả lời? Có phải em cho em Hồng chép bài không?

- Dạ... thưa thầy... phải...

- Tốt ! Bây giờ tới em Hồng. Em nói đi, em Hạnh nói có đúng sự thật không ?

Nhỏ Hồng ấp úng đáp :

- Dạ thưa thầy... đúng ...

- Còn em Ngân, có đúng là em chép bài của em Hồng không ?

Nhỏ Ngân đáp, giọng muốn khóc :

- Dạ phải...

- Rồi em cho em Hương chép lại ?

Nhỏ Ngân liếc nhìn em. Em nhìn lại. Thầy thúc giục:

- Em nói thật cho tôi biết coi, Ngân.

- Thưa thầy, việc này thì em không rõ. Em không để ý nên không biết.

- Em muốn bênh vực cho em Hương phải không ? Tôi biết, hai em chơi thân với nhau từ năm ngoái, có đúng không ?

- Thưa thầy đúng. Nhưng chuyện đó và chuyện này không liên quan với nhau....

Thầy Phiên có vẻ giận trước câu trả lời có lý của nhỏ Ngân. Thầy gật gật đầu :

- Được rồi. Em Ánh, em là trưởng lớp, em hãy cho tôi biết em nghĩ gì về việc này ?

Nhỏ Ánh đứng lên, run giọng :

- Thưa thầy... nghĩa là sao ạ ?

- Nghĩa là em có nghĩ rằng em Hương đã chép bài của em Hạnh qua trung gian em Ngân hay không ?

- Thưa thầy...

Nhỏ Ánh liếc nhìn em. Em nhìn lại nhỏ mà lo sợ. Hồi đầu năm học, nhỏ có hỏi mượn em hai chục nhưng em không cho vì biết tính nhỏ ấy, hỏi mượn thì dễ chứ khi trả, thế nào nhỏ cũng hẹn lần, hẹn lựa. Không mượn được tiền, nhỏ có vẻ giận em lắm thì phải..

Thầy hỏi:

- Sao?

Nhỏ Ánh đáp vội:

- Thưa thầy... có!

Thầy nói với em:

- Đó, em thấy chưa? Chính trưởng lớp là bạn của em mà còn nghĩ như tôi nữa là...

Rồi như muốn tỏ ra vô tư hơn nữa, thầy hỏi cả lớp :

- Ngoài trưởng lớp ra, trong lớp còn những ai nghĩ như thế, các em cứ mạnh dạn giơ tay lên cho tôi biết ý kiến.

Năm sáu cánh tay rụt rè đưa lên rồi hạ nhanh xuống. Thầy lại hỏi:

- Những ai cho rằng em Hương vô tội ?

Không một cánh tay nào dám đưa lên sau câu hỏi của thầy Phiên. Thầy nhìn em khá lâu :

- Em Hương ! Tôi nghĩ rằng em nên nhận tội của mình thì hơn.

- Thưa thầy, em vô tội...

Nhỏ Ngân nói khẽ với em :

- Sao mày lì vậy ? Mày cứ nhận lỗi đi. Nếu thầy phạt thì cả bốn đứa cùng chịu chớ một mình mày chịu sao mà sợ ?

Em cắn răng, lắc đầu.

Trên kia thầy Phiên thấy em im lặng, thầy cũng im lặng theo. Có lẽ thầy đang nghĩ cách để xử em. Cả lớp không một tiếng động. Tiếng thầy giáo lớp bên cạnh giảng bài nghe rõ mồn một.

Khá lâu, thầy mới nói :

- Thôi được, nếu em không nhận lỗi thì tôi sẽ không phạt em. Nhưng như vậy không có nghĩa là em vô tội. Từ nay trở đi, tôi sẽ đặc biệt chú ý đến em. Em học giỏi, học khá hay học dở, thời gian sẽ trả lời. Và, khi nào tôi có đủ bằng cớ rằng em chỉ là một học sinh lười, dở, chúng ta sẽ trở lại chuyện này. Khi đó, tôi sẽ phạt em thật nặng về vụ hôm nay. Em bằng lòng chứ ?

Em gật đầu, môi mím chặt. Thầy ra lệnh:

Các em ngồi xuống hết đi. Em trưởng lớp!

- Dạ.

- Em đem trả bài cho các bạn.

Nhỏ Ánh lên đón lấy xấp bài làm. Nhỏ không trả tận tay em tờ bài làm của em mà trao cả bốn tờ của nhỏ Hạnh, Hồng, Ngân và em cho nhỏ Hạnh. Nhỏ Hạnh thảy cho em. Em cầm tờ bài làm của mình với con số mười bảy bằng bút bi màu đỏ. Nó là kết quả của công sức chính em, nhưng nó lại bị nghi ngờ. Em bậm môi. Em không muốn khóc. Em muốn thời gian trôi thật nhanh để em có thể chứng minh với thầy Phiên. Em không muốn khóc. Nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên má em.

Tiếng thầy Phiên vang lên:

- Tôi quên. Phần ba em Hạnh, Hồng, Ngân, tôi trừ mỗi em ba điểm.

Có tiếng nhỏ Hạnh khóc tấm tức.

*

Thầy Phiên quát :

- Tôi không bằng lòng cho em ngồi dưới đó. Em nghe rõ chưa ?

Em run giọng :

- Nhưng thưa thầy... em xin đổi chỗ, bà giám thị đã đồng ý.

- Bà giám thị đồng ý ! Nhưng trong giờ học của tôi, tôi có quyền. Em học tôi hay học bà giám thị ?

- …

- Nếu em không nghe lời tôi trở về chỗ cũ thì em có quyền ôm cặp ra về. Sự vắng mặt của em không ảnh hưởng gì đến cả lớp này đâu.

Em cố năn nỉ :

- Thưa thầy, em xin thầy cho em ngồi đây.

- Tôi đã nói không được. Tôi biết, em muốn chứng minh sự vô tội của mình. Nhưng em phải nhớ rằng cho đến giờ phút này, em vẫn còn bị tôi nghi ngờ kia mà. Cho em đổi chỗ chẳng hóa ra tôi minh oan cho em rồi sao ? Tôi đã nói thì em phải nghe : em trở về chỗ cũ.

- Thưa thầy, em không muốn ngồi chỗ cũ nữa.

- Không muốn cũng phải ngồi.

- Em van thầy...

- Không van xin gì cả. Em có trở về chỗ cũ hay không ?

- Em lạy thầy...

- Tôi nói lần chót : hoặc là em trở về chỗ cũ, hoặc là em ra khỏi lớp. Tôi không muốn em làm mất quá nhiều thì giờ của cả lớp…

Em tần ngần chưa biết phải tính sao. Dù vậy, em cũng ôm cặp rời khỏi chỗ ngồi. Dường như cả lớp dồn mắt theo dõi từng cử động của em thì phải. Em bước về phía bàn hai, dãy trái, nơi em ngồi trước kia. Nhỏ Phụng mà em đổi chỗ cũng ôm cặp chờ sẵn. Thấy em bước tới gần, nhỏ dợm đứng lên trả chỗ.

Không hiểu vì sao nỗi uất ức dâng lên trong lòng em không ngăn nổi. Em không còn làm chủ được chính mình. Em bước thẳng ra phía cửa lớp.

Tiếng thầy Phiên đầy ngạc nhiên :

- Em đi về thật đó hả ? Hương ?

Em chỉ nói được mấy lời :

- Vâng ! Em xin lỗi thầy.....

Rồi em cắm đầu chạy. Văng vẳng bên tai, em nghe tiếng thầy Phiên gọi :

- Hương ! Trở lại tôi bảo !

Tiếng một nhỏ bạn:

- Con Hương lì ghê!

Em bịt tai. Tới cuối hành lang, em mới dừng lại, tựa vào lan can mà thở. Em thả ánh mắt lơ đãng nhìn xuống tàn cây keo lòa xòa bên dưới. Những hình ảnh phía trước chợt nhòa đi. Em ôm mặt, mặc cho nước mắt tuôn trào.

*

Nhỏ Ngân kể :

- Tao thấy thầy có vẻ giận lắm đó. Mà sao mầy gan quá vậy Hương ?

Em lắc đầu :

- Tao cũng không biết vì sao tao lại dám bỏ về như vậy nữa. Lúc ấy, tự nhiên tao thấy ức lòng quá, tao không còn đủ bình tĩnh để suy nghĩ...

- Rồi bây giờ mầy tính sao ?

Câu hỏi này đã ám ảnh em không ngớt. Nhiều lúc, em ngơ ngẩn như người mất hồn. Giờ cơm tối hôm qua, vừa ngồi ăn em vừa nghĩ ngợi đến nỗi mẹ em lên tiếng hỏi mấy lần em mới biết.

Em ngập ngừng :

- Chắc tao không dám đi học giờ Lý hóa nữa.

- Chết ! Không được đâu !

- Chớ tao còn biết tính sao bây giờ ? Mầy suy nghĩ giúp tao đi...

Nhỏ Ngân ấp úng :

- Tao... tao biết suy nghĩ gì bây giờ... ?

Em ứa nước mắt :

- Mầy mà không giúp tao được thì tao chẳng còn cách nào khác là nghỉ học giờ thầy Phiên.

Nhỏ Ngân im lặng một lúc. Rồi nhỏ bỗng reo lên :

- Tao đã nghĩ ra một cách!

Em hồi hộp hỏi:

- Cách nào ?

- Mầy.... mầy gặp thày Phiên xin lỗi...

Em chán nản:

- Chắc tao không dám đâu. Lại nữa, biết thầy có chịu tha cho tao không mà xin lỗi.

- Nếu mầy không dám thì tao cũng đành chịu thôi.....

Hai đứa cùng im lặng, mỗi đứa theo đuổi một ý nghĩ riêng. Khá lâu, Ngân mới hỏi em :

- Hương nè, tao hỏi thật điều này, mầy đừng giận tao nghe.

- Ừ, mầy hỏi đi.

- Vậy chớ... có phải mầy tự làm bài được hay là mầy... mầy chép lại bài của tao ?

Em ngạc nhiên nghe nhỏ Ngân hỏi mình như thế. Em vụt hiểu rõ hơn vì sao thầy Phiên lại nghi ngờ em gian lận. Cho đến nhỏ Ngân, nhỏ bạn thân nhất, hiểu em nhất, lại là người trong cuộc, còn không tin em được thì huống gì thầy, chỉ biết em qua vài tiếng mỗi tuần!

Không thấy em trả lời, Ngân có vẻ ái ngại :

- Mầy giận tao hả Hương ? Tao xin lỗi vậy. Tại vì tao thấy năm ngoái mầy học có ra gì đâu, chẳng lẽ năm nay mầy lại đổi khác mau lẹ vậy ?

Em vẫn lặng thinh, miên man suy nghĩ. Ngân tiếp :

- Mầy vẫn còn giận tao ? Tao đã xin lỗi rồi mà.

Em cảm nhận được tình bạn thắm thiết từ nhỏ Ngân. Em nhìn nhỏ :

- Không ! Tao không giận mầy đâu.

Rồi em vội vàng quay mặt đi nơi khác để giấu đôi mắt đang từ từ đỏ hoe.

*

Làm mẹ phải lo buồn, em biết, đó là lỗi rất nặng. Nhưng biết sao hơn khi em không đủ can đảm cho mẹ biết sự thật để mẹ giúp đỡ. Nỗi lo lắng ngày một lớn dần. Giờ học của thầy Phiên, em không dám vào lớp. Em ở nhà dù đã đến giờ đi học. Mẹ em hỏi, em đáp : "Con thấy khó chịu trong người" rồi vào giường nằm nghỉ, định bụng ở nhà hết hai giờ đầu, hai giờ sau sẽ đi học. Chẳng ngờ em lại khó chịu thật. Liên tiếp mấy ngày sau, cơn bệnh tăng thêm. Dường như có những lúc em đã lên cơn mê. Trong trí em lởn vởn hình ảnh buổi học hôm ấy. Kìa : bốn đứa Hạnh, Hồng, Ngân và em bị đứng lên. Thầy Phiên với vẻ mặt giận dữ. Cả lớp im lặng chứng kiến. Tiếng thầy Phiên : "Hoặc là em về chỗ cũ, hoặc là em ra khỏi lớp". Và nữa : con số bốn mươi lăm trên năm mươi !

Em đưa tay ôm mặt khóc nấc lên.

Mẹ em đang làm bếp, vội chạy lên. Mẹ lay em dậy :

- Hương ! Con tỉnh chưa ? Hương !

Em choàng dậy. Trông thấy mẹ lo lắng, lòng em ân hận vô cùng. Nếu năm ngoái em đừng mãi chơi, lười học ? Nếu em đừng nông nổi, bỏ lớp ra về ? Nếu em đủ can đảm kể cho mẹ nghe mọi chuyện ?

Mẹ ngồi xuống bên em :

- Hương làm mẹ sợ quá. Hương vừa nằm mơ phải không ?

Em gật đầu.

Mẹ than thở :

- Khổ quá ! Ba thì đi biền biệt, Hương lại ốm đau.....

Em thấy thương mẹ quá. Em thu hết can đảm, hy vọng sẽ nói được cho mẹ biết những gì đã xảy ra. Em nghĩ, chỉ có mẹ mới giúp em giải quyết được chuyện này...

- Mẹ à...

- Gì vậy Hương ?

- Con...

Em nhìn sâu vào mắt mẹ. Ánh mắt chan chưa bao yêu thương trìu mến. Trời ơi ! Nếu biết em đã gây ra một lỗi lầm khó tha thứ, chắc mẹ sẽ buồn lắm. Mọi dự định trong em tan biến. Em không nói thêm được gì nữa

Mẹ em hỏi:

- Hương định nói chuyện gì với mẹ vậy ? Sao con lại im lặng ?

- Con…

- Sao nào ?

Em nói tránh qua chuyện khác :

- Con định hỏi mẹ câu này...

- Thì con cứ hỏi đi.

- Nhưng mẹ không được cười con.

Mẹ em pha trò :

- Ai cười hở mười cái răng ?

Em thấy vui vui:

- Mười một cái chứ mẹ! Mẹ quên đếm cả cái răng khểnh rồi sao?

Mẹ em siết vòng tay, ghì em thật sát người:

- Chó con! Trêu mẹ đấy hở? Nào, muốn hỏi gì thì hỏi đi. Cứ rào đón mãi. Mẹ còn phải xuống làm bếp nữa chứ!

- Con.... con muốn hỏi... mẹ có thương ba không ?

Mẹ em bật cười :

- Lạ chưa ! Không thương ba thì sao mẹ sống với ba đầm ấm bao năm nay, sao ba mẹ có Hương...

- Con cũng thương ba nữa...

Giọng em bỗng nghẹn ngào. Nước mắt em ứa ra. Em nghĩ đến ba. Ba ơi ! Con thương ba. Con có lỗi với ba...

- Kìa Hương ! Con sao vậy ? Con giấu mẹ điều gì phải không ?

- Không đâu mẹ.

- Mẹ biết. Con đang giấu mẹ điều gì.

- Con nói không có mà.... Mẹ không tin con sao mẹ ?

Mẹ em nén tiếng thở dài :

- Mẹ tin con. Thôi, bây giờ con nằm nghỉ đi. Nhưng nằm nghỉ, con đừng nhắm mắt. Nhắm mắt lại, con sẽ thiếp đi rồi lại mê sảng. Mẹ xuống làm bếp...

Em nhìn theo mẹ cho đến khi mẹ khuất hẳn sau cánh cửa nhà bếp. Em gọi khẽ : "Mẹ ơi ! Tha lỗi cho con ! Mẹ ơi !"

*

Rồi mọi chuyện cũng được giải quyết êm đẹp. Cô Thục Viên thuật lại :

- Mãi đến chiều hôm qua cô mới biết. Em Ngân đã kể rõ đầu đuôi câu chuyện và xin cô làm gì đó để giúp Bảo Hương. Ngân nó học tuy không khá nhưng tính tình rất tốt. Nó xin cô giúp bạn mà cứ như xin cho chính mình. Cô đã gặp thầy Phiên để trình bày sự việc và xin lỗi thầy thay cho em. Thầy Phiên nói, thật ra, thầy cũng có ý chờ em ngỏ lời xin lỗi là thầy sẵn sàng bỏ qua. Thầy hoàn toàn bất ngờ khi em bỏ lớp ra về. Nhưng cũng chính hành động đó đã khiến thầy phải suy nghĩ lại về việc thầy nghi ngờ em gian lận. Thầy nói, có lẽ thầy đã kết tội oan cho em....

Em sung sướng đến ứa nước mắt. Cô Thục Viên trách :

- Em tệ lắm đó nghe Bảo Hương ! Chuyện không đáng gì mà em lại làm liều. Em có biết rằng nếu muốn, thầy Phiên có thể đưa em ra hội đồng kỷ luật không ? Khi đó, dù có thương em đến đâu, cô cũng khó lòng bênh vực...

- Thưa cô, em biết em có lỗi rất nặng...

- Biết lỗi là đáng quý lắm rồi. Nhưng cô còn muốn từ nay về sau, em không nên có những hành động tương tự nữa.

- Vâng, em xin nghe lời cô.

Mẹ em bước vào :

- Thế nào ? Cô giáo và học trò đã nói chuyện xong chưa ?

Em nắm lấy tay mẹ :

- Con xin lỗi vì đã giấu mẹ mấy ngày nay....

Mẹ em bảo :

- Đáng lẽ mẹ giận Hương lắm. Có chuyện khó xử mà con không cho mẹ biết để mẹ cùng lo liệu, để đến nỗi vì quá lo sợ mà đổ bệnh. Nhưng thôi, chuyện đã giải quyết xong, Hương đã biết lỗi, mẹ bỏ qua.

- Con cảm ơn mẹ...

Em gục đầu vào vai mẹ. Mẹ em quay sang cô Thục Viên :

- Tôi thành thật cám ơn cô đã giúp cháu Hương chuyện này...

Cô Thục Viên hơi cúi đầu, tay vân vê tà áo:

- Xin bà  đừng quá quan tâm đến chuyện ấy. Tôi giúp em Hương vì cảm tình riêng cũng có, mà vì bổn phận cũng có. Biết em bị oan ức, nỡ nào tôi làm ngơ.

Ngừng một chút, cô ngẩng lên hỏi mẹ em:

- Thưa bà, riêng chuyện tôi đề nghị với bà, bà nghĩ sao?

Em chen vào:

- Chuyện gì vậy mẹ?


Mẹ em kể:

- Chả là cô con có ý muốn xin mẹ cho con đến nhà cô học thêm...

Em ngạc nhiên khi biết chuyện này. Cô Thục Viên nói:

- Tôi biết và còn e ngại về vấn đề tiền bạc. Nhưng như tôi đã nói, tôi muốn dạy em Hương mà không nhận thù lao. Một phần, do cảm tình của tôi đối với em, phần khác, tôi muốn nhân đó sống lại bầu không khí ngày xưa, khi em gái tôi, bé Ánh Nga còn sống...

Cô Thục Viên nói và cố ngăn xúc động. Em đã hiểu. Có lần, cô đã kể cho em nghe chuyện nhỏ Ánh Nga, em gái cô. Ba má cô mất đi để lại hai chị em cô sống đùm bọc lẫn nhau. Cô rất thương yêu Ánh Nga. Ngược lại, em gái cô cũng ngoan ngoãn, biết vâng lời và yêu mến chị. Chẳng may, sau một cơn bệnh nặng, Ánh Nga lìa trần. Từ đó, cô Thục Viên sống một mình, buồn tẻ và cô quạnh. Do một sự tình cờ, cô gặp em với nhiều nét giống Ánh Nga em có coi hình của nhỏ này do cô đưa cho và em nhận thấy, quả em và Ánh Nga giống nhau lắm Cô dành cho em nhiều cảm tình là vì vậy. Dù sao, em vẫn không ngờ được cô lại tốt bụng đến mức nhận dạy thêm cho em...

Tiếng cô Thục Viên:

- Thưa bà, bà nghĩ sao về đề nghị của tôi ?

Mẹ em lúng túng :

- Cô... cô làm tôi khó nghĩ quá... Cô để tôi hỏi ý cháu nó xem sao đã.

Mẹ quay sang em:

- Hương à, con nghĩ sao ?

Em cúi đầu suy nghĩ một chút rồi đáp :

- Mẹ ơi, con nghĩ là chuyện này nên để ba về quyết định...

Mẹ em gật đầu :

- Có lẽ Hương nó nói đúng. Tôi hy vọng nhà tôi sẽ đưa ra ý kiến tốt nhất.

Cô Thục Viên có vẻ buồn :

- Tôi đành phải chờ ông nhà về vậy. Nhưng trước hết, tôi muốn hỏi riêng Bảo Hương. Bảo Hương à, em nói thật cho cô nghe đi. Riêng em, em có muốn đến học thêm với cô không ?

Em ngước nhìn cô Thục Viên. Em đọc được trong ánh mắt cô sự trìu mến thiết tha. Em đáp :

- Thưa cô, em muốn.

Cô Thục Viên ôm em, giọng cảm động:

- Cảm ơn em...

Lòng em rộn vui. Em tưởng chừng cô Thục Viên thực sự là một người chị đáng mến.

________________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG III

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

CHƯƠNG I_CHIẾC LÁ THUỘC BÀI


CHƯƠNG I


Hôm nay tựu trường. Em thức dậy thật sớm, đâu hơn năm rưỡi thì phải. Mẹ em đang lúi húi rót dầu vào bếp để đun nước. Nghe tiếng chân em, mẹ quay lại :

- Sao không ngủ nữa Hương ? Còn sớm lắm mà !

Em bước đến ngồi xuống cạnh mẹ. Mẹ em dừng tay rót dầu để thăm chừng mực dầu trong bếp. Thấy đã đầy, mẹ vặn nút lại cho chặt. Em giúp mẹ một tay, đậy nút chai dầu. Mẹ liếc nhìn em, vừa với tay lấy cái khăn treo gần đó. Mẹ lau tay rồi trao cho em. Trong lúc em lau tay, mẹ sửa lại cổ áo của em cho ngay ngắn. Mẹ bảo :

- Hương sốt ruột lắm phải không ? Ngày xưa mẹ cũng thế đấy! Nghỉ hè ở nhà thì chỉ mong cho chóng đến ngày đi học. Nhưng Hương cứ để ý mà xem, đi học được một thời gian lại đố khỏi ao ước được nghỉ.

Em hỏi :

- Tháng này có ngày lễ nào không mẹ?

Mẹ em cười :

- Đấy ! Thấy chưa ? Chưa chi đã hỏi thăm ngày nghỉ rồi !

Em cười khúc khích.

Mẹ em châm lửa vào bếp rồi đặt ấm nước lên. Mẹ vừa điều chỉnh ngọn lửa vừa bảo em :

- Thôi, đi rửa mặt đánh răng đi chứ Hương!

Em ngồi nép sát bên mẹ :

- Để tí xíu nữa đi mẹ. Con muốn ngồi với mẹ một lúc đã.

- Muốn nói chuyện hở ? Được rồi. Nào ! Muốn nói chuyện gì với mẹ nào ? Cho mẹ biết đi!

- Thế mẹ thích nói chuyện gì ?

Liệu chừng ấm nước còn khá lâu mới sôi, mẹ em đứng dậy, dắt em đứng lên theo. Mẹ dẫn em đến cùng ngồi trên chiếc ghế mây đôi cũ kề dưới bếp. Mẹ hỏi :

- Hương để mẹ chọn đề tài phải không ?

Em ngồi gọn trong lòng mẹ, đáp :

- Vâng.

Mẹ em im lặng, ra vẻ suy nghĩ một chút rồi mới nói :

- Để xem nào... mẹ con mình sẽ nói chuyện...

Em tiếp :

- … chuyện về ba đi mẹ.

Mẹ cấu nhẹ vào má em :

- Ơ hay, Hương đã bảo là để mẹ chọn đề tài mà !


Em cười:

- Con quên... Thế mẹ chọn nhanh đi.

Giọng mẹ em chợt nghiêm lại :

- Mẹ chắc chuyện này Hương không thích đâu.
 

Em ra vẻ cương quyết:

- Chuyện gì con cũng chịu mà.

- Thật nhé ?

- Vâng.

- Vậy thì mẹ con mình sẽ nói chuyện... chuyện học của Hương. Nhé ?

Em phụng phịu :

- Tưởng chuyện gì chứ ! Chuyện này chán chết.

- Đấy ! Mẹ đã bảo mà. Mẹ biết Hương chẳng thích nghe chuyện này bao giờ. Nhưng Hương cho mẹ hỏi câu này đã nhé ?

- Vâng. Mẹ hỏi đi.

- Hương có thương ba không nào ?

Em chớp mắt, nghĩ đến ba thật nhiều. Em hình dung ra hình ảnh ba em dạn dày sương gió. Ba đi hết nơi này đến nơi nọ, như cánh chim bay khắp bốn phương trời, chỉ thỉnh thoảng mới quay về tổ ấm cùng mẹ con em.

Em cúi đầu đáp nhẹ :

- Con thương ba nhiều lắm.

Mẹ em tiếp :

- Mẹ nói đến chuyện học của Hương là vì mẹ làm theo lời ba dặn mẹ đấy.

Em im lặng đợi nghe. Mẹ em nói :

- Ba dặn mẹ : ngày tựu trường của Hương ba không có nhà, mẹ phải thay ba mà nhắc nhở Hương cố gắng học hành. Ba không đòi hỏi Hương phải học thật giỏi, không bắt Hương phải đứng nhất, đứng nhì trong lớp. Nhưng ba muốn ít ra Hương cũng phải ở những hạng trung bình...

Mẹ em ngưng một chút rồi hỏi em :

- Năm ngoái, Hương đứng hạng bao nhiêu trong lớp ?

Em đáp rất nhỏ :

- Dạ, hạng bốn mươi lăm...

Giọng mẹ em đều đều :

- … hạng bốn mươi lăm trên năm mươi học sinh ! Hương có biết là Hương đã khiến ba buồn lắm không ? Cả mẹ nữa. Mẹ đã bỏ ăn tối hôm ấy, sau khi nghe Hương báo cho biết thứ hạng của Hương trong lớp. Mẹ đã khóc vì tự thấy mình đã thiếu bổn phận, đã không lo lắng chăm sóc đến việc học của Hương. Hương biết không, lời ba dặn mẹ : "Phải nhắc nhở Hương cố gắng học hành", không phải chỉ mang ý nghĩa lời căn dặn bình thường đâu. Mẹ biết, đó là lời trách của ba với cả mẹ con mình...

Em vẫn còn cúi đầu. Mẹ em lại im lặng, chừng như muốn dò phản ứng của em. Thấy em không nói gì, mẹ tiếp :

- Phải nhắc nhở Hương cố gắng học hành. Ba trách mẹ. Nhưng với Hương, mẹ không trách gì cả. Mẹ chỉ muốn nói để Hương hiểu rằng : lúc nào ba mẹ cũng mong thấy Hương chăm học. Chỉ bấy nhiêu đó thôi. Hương hiểu ý mẹ chứ ?

Em gật đầu nhưng không đáp. Mẹ em cũng im lặng theo. Bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt khác thường.

Em thấy mình có lỗi lớn. Năm học vừa qua, quả thật em đã lơ là hết sức. Phần vì ba em phải đi hành quân liên miên, không còn thì giờ xem chừng việc học của em như trước nữa. Còn mẹ thì lại quá tin ở em. Em luôn nói với mẹ là em hiểu bài, em thuộc bài, em đã làm bài tập xong, em được điểm tốt. Trong khi sự thật không phải như thế. Phần khác, những trò chơi hấp dẫn của những nhỏ bạn đã lôi cuốn em nhập bọn. Hai lần, em dám nghỉ học để theo chúng đi chơi. Một lần khác, em mải theo chúng chơi đùa quên cả giờ chơi đã hết, khiến sau đó với tội vào lớp trễ, cả bọn bị phạt đi cấm túc ngày chủ nhật. Và rồi, hậu quả cuối cùng của năm học : em đứng hạng bốn mươi lăm trên năm mươi!

Mẹ em nói :

- Bây giờ, mẹ chỉ muốn nghe Hương hứa với mẹ một lời thôi !

Em hỏi :

- Mẹ muốn con phải hứa gì ?

- Mẹ muốn Hương hứa với mẹ là năm nay, Hương sẽ chăm học.

- Vâng… con hứa với mẹ... con hứa năm nay con sẽ chăm học... (Giọng nói của em bỗng nghẹn ngào, có lẽ vì quá cảm xúc)... Mẹ... Mẹ tin con chứ ? Mẹ ?

Em nghe nóng bừng đôi mắt. Rồi không dằn được nữa, em gục đầu vào ngực mẹ mà khóc. Em nghĩ nhiều đến ba mẹ cùng nỗi lo buồn của hai người.

Mẹ em ôm em, giọng dịu dàng :

- Nín đi Hương. Mẹ tin Hương rồi ! Mẹ biết Hương ngoan, luôn luôn nghe lời ba mẹ. Mẹ cũng nhận một phần lỗi nơi mẹ. Mẹ đã không chịu coi sóc kỹ càng việc học của Hương...

Em vẫn còn thút thít. Mẹ em bảo :

- Thôi ! Hương đi rửa mặt đánh răng đi chứ. Có lạnh để mẹ pha nước nóng cho. Nước sôi rồi kìa. Trời cũng đã hửng sáng.

- Thôi mẹ ạ, con rửa nước lạnh được rồi.

Em ngước nhìn ra ngoài trời. Màu nắng sớm đang lên, dần đuổi bóng đêm u tối. Hôm nay, ngày tựu trường. Năm học mới lại bắt đầu... Vâng ! Nhất định con sẽ học khá hơn năm ngoái. Con hứa sẽ chăm học. Mẹ tin con mẹ nhé ! Ba yên lòng, ba nhé !

Em mặc chiếc áo dài mới. Em lớn hẳn ra không ngờ. Nghỉ hè chưa đầy ba tháng mà hôm sửa soạn quần áo để tựu trường cách nay một tuần, lúc ướm thử chiếc áo dài cũ, em đã phải ngạc nhiên thấy chiếc áo ngắn đi. Và mặc vào, em mới thấy chật chội quá chừng.


Thế là mẹ em phải vội đi mua vải về tự cắt may cho em chiếc áo dài khác. Chiếc áo em mặc hôm nay đây. Mẹ mỉm cười khen :

- Hương mặc áo mới nom xinh tệ !

Em thẹn đỏ mặt. Mẹ em còn hứa:


- Rồi mẹ sẽ may thêm cho chiếc nữa để mặc thay đổi. Mấy chiếc áo cũ thì thôi, bỏ đó đi.

Mẹ đưa em đến tận cổng trường rồi mới chịu quay về. Trước khi quay gót, mẹ nhắc nhở :

- Cố học, Hương nhé !

Em gật đầu khẽ, ôm cặp trước ngực nhìn theo bóng mẹ xa dần. 


Nhà em cách trường không xa, ở về phía mặt trời mọc. Nắng hồng cản ánh mắt nhưng em vẫn đứng lặng thinh dõi theo bóng mẹ. Lòng em miên man nghĩ đến câu chuyện lúc sáng sớm nay cùng lời hứa của em với mẹ. Em tự bảo mình : "Nhất định mình sẽ học khá hơn năm ngoái".

Chợt phía sau em có tiếng gọi :

- Ê ! Nhỏ Hương đó phải không ?

Em quay lại. Mắt nhìn về phía nắng hơi chói nên trong một thoáng, em chưa nhận ra người đối diện. Tuy nhiên, em nhận được ngay giọng nói quen thuộc của nhỏ Ngân, nhỏ bạn thân nhất của em. Nhỏ có tiếng là lém lỉnh, nghịch phá nhưng cũng rất tốt bụng, nhất là với em. Nhỏ Ngân nói :

- Trời ơi ! Mầy mà tao tưởng ai. Tại cái áo mới này nè ! (Nhỏ nhìn khắp người em một lượt) Mầy mặc áo mới coi lạ ghê vậy đó!

Em cười khoe :

- Mẹ tao mới may cho đó. Sao ? Được không ?

Nhỏ Ngân :

- Mẹ mầy may thì nhất rồi !

Nói đoạn, nhỏ đến sát bên em, nắm tay em đưa lên mũi hít hà :

- Ối chao ! Còn cả mùi băng phiến nữa chớ. Hôm nay chắc mầy "nổi" nhất lớp rồi đó.

Em trêu bạn :

- Tao mà "nổi" nhất lớp ? "Nổi" nhì thì may ra...

- "Nổi" nhì ? Nhỏ Ngân có vẻ ngạc nhiên.

- Ừ ! Mà mầy biết ai "nổi" nhất lớp không ?

- Ai ? Mầy nói tao nghe thử coi.

- Mầy chứ còn ai nữa. (Em khúc khích cười) Nhất là lúc mầy cười (em cười to) hở cái răng sún thật "đẹp".

Nhỏ Ngân đỏ mặt, nhéo em một cái đau điếng :

- Đồ quỷ ! Mầy trêu tao đó phải không ? Nhưng mà nè, "bản cô nương" cho nhà ngươi biết điều này. Nhà ngươi nói sai bét rồi. "Bản cô nương" đâu còn sún răng nữa...

Em chưa kịp nói thì nhỏ Ngân đã há miệng, chỉ tay vào chỗ chiếc răng sún trước kia : chiếc răng đã nhổ. Nhỏ vẫn há miệng, ú ớ :

- … ao... ổ.... ồi...

Em bật cười khanh khách. Nhỏ Ngân cười theo.

Từ đằng xa có tiếng nhỏ Điệp :

- Có chuyện gì mà vui vẻ vậy ? Hương ! Ngân !  


*

- Nguyễn Thùy Hạnh ! Trương Thị Mỹ Hiếu ! Đặng Tuyết Hồng ! Hoàng Bảo Hương !

Em theo chân bọn nhỏ Hạnh, Hiếu, Hồng cùng bước vào lớp. Bà giám thị chỉ tay về phía chiếc bàn thứ hai dãy trái và nói :

- Bốn đứa đến ngồi bàn đó. Mau đi !

Em giành ngồi đầu bàn, phía lối đi giữa lớp. Nhỏ Hạnh cũng đòi ngồi chỗ này. Hai đứa, chẳng đứa nào chịu nhường đứa nào.

Thấy hai đứa em còn đứng chưa chịu ngồi vào chỗ, bà giám thị quay vào lớp hỏi :

- Chuyện gì vậy ?

Nhỏ Hạnh rất sợ bị la, đành chịu thua em. Nhỏ qua ngồi đầu bàn bên kia. Trước khi đi qua bên ấy, nhỏ dọa em :

- Đừng hòng tao cho coi bài !

Em trề môi đáp :

- Không cần !

- Rồi coi ! Chỉ sợ lại có lúc năn nỉ tao !

Cái mặt nhỏ Hạnh nghinh lên dễ ghét. Nhỏ ỷ học giỏi nhất lớp mà !

Em quay sang nói chuyện với nhỏ Hiếu ngồi cạnh trong lúc bà giám thị tiếp tục gọi tên để sắp chỗ ở ngoài hành lang lớp. Em nói với Hiếu :

- Năm nay nhà trường bày đặt ghê ! Tụi mình hết được tự do chọn chỗ ngồi trong lớp như năm ngoái.


Nhỏ Hiếu than:

- Tao rầu ghê Hương ơi ! Tao đã hẹn với con Phương là năm nay hai đứa tao sẽ ngồi cạnh nhau. Vậy mà...

- Tao cũng vậy, tao với con Ngân cũng hẹn với nhau...

- Nè Hương ! Hay là chút nữa mình xin đổi chỗ. Con Ngân ngồi kế con Phương. Tao sẽ xin đổi chỗ với con Ngân, được không ?

- Nhưng... làm sao xin đổi chỗ được ?

Vừa lúc này, nhỏ Ngân được bà giám thị gọi tên đi ngang. Em nói khẽ với nhỏ ấy :

- Ê ! Kiếm cách xin đổi chỗ lên đây với tao nghe !


Nhỏ gật đầu:

- Yên chí đi, thế nào tao cũng lên ngồi cạnh mầy mà.

Em nhìn theo nhỏ Ngân. Nhỏ ấy ngồi bàn năm dãy trái. Cạnh Ngân là nhỏ Phương. Em nói với Hiếu :

- Đợi một chút, con Ngân nó sẽ kiếm cách đổi chỗ với mầy.

Gì chứ về cái tài khôn vặt thì trong lớp chẳng đứa nào bằng nhỏ Ngân. Vì thế, nghe em nói, nhỏ Hiếu có vẻ yên lòng. Nhỏ ôm cặp vào lòng chờ đợi. Em nhìn về phía bà giám thị, sốt ruột. Còn đâu hơn chục đứa nữa mà bà cứ nhẩn nha gọi từng tên :

- Đỗ Bích Thu !

Nhỏ Thu ôm cặp bước vào lớp. Qua khỏi cửa, nhỏ bước nhanh về chỗ. Bà giám thị nhìn theo mắng :

- Này ! Làm gì mà vội vậy hả ? Con gái là phải dịu dàng, đoan trang chứ ai lại đi đứng như vậy. Khua guốc ầm cả lên kìa. Đứa nào cũng như vậy, có ngày sập lầu mất thôi...

Cả lớp cười ồ. Nhỏ Thu nhún vai, nói một mình nhưng vẫn đủ để mọi người nghe được : "Sập lầu thì xây lại chứ có gì mà lo".

Bà giám thị nghe được nhưng làm ngơ.

Bỗng nhiên em nhớ đến lần đi cấm túc năm ngoái. Lần ấy, năm đứa bị cấm túc là nhỏ Ngân, Điệp, Nga, Thu và em. Chính bà giám thị là người đã canh chừng năm đứa em. Bà áp dụng thật đúng nghĩa hai chữ "Cấm túc", bắt năm đứa ngồi một chỗ, không cho đi đâu cả. Ác một cái nữa là bà lại không bắt chép phạt như những bọn khác thường bị, mà chỉ bắt tụi em ngồi khoanh tay im lặng. Thử hỏi suốt một buổi sáng cứ ngồi như vậy, làm sao tụi em chịu nổi. Nhỏ Thu chịu trận được chừng nửa giờ thì đã có vẻ khó chịu lắm rồi. Nhỏ đứng dậy thưa :

- Thưa cô, xin phép cô cho em ra ngoài một chút ạ.

Bà giám thị lắc đầu :

- Không đi đâu hết !

- Nhưng thưa cô, em... em nhột bụng quá !

Vừa nói, nhỏ vừa nhăn nhó ra dáng khó chịu lắm. Bà giám thị có vẻ không tin nhưng đành phải cho nhỏ ấy đi.

- Được, tôi cho phép. Nhưng tôi kỳ hẹn cho mười phút sau là phải có mặt ở đây, nghe chưa ?

Nhỏ Thu vâng dạ rồi chạy nhanh ra khỏi phòng trực. Bà giám thị nhìn theo khẽ lắc đầu khi thấy nhỏ Thu chạy về phía hàng rào trường, nơi có một cái quán nhỏ. Bà muốn theo để bắt quả tang nhưng còn kẹt bốn đứa em, nếu bỏ đi, tụi em khác nào như được sổ lồng?

Một lúc sau nhỏ Thu về. Bà giám thị hỏi:


- Mầy đi mua đồ ăn phải không? Vậy mà dám nói dối là... nhột bụng.

Nhỏ Thu ra vẻ ngạc nhiên:

- Thưa cô... thì em nhột bụng thật đấy chứ!

- A! Còn dám ngang nhiên nói thế nữa? Gan quá rồi...

- Thưa cô, em nhột bụng thật mà... Tại vì từ sáng đến giờ, em chưa ăn gì cả nên cái bụng nó mới... nhột, mới đòi ăn... em xin phép cô, chính cô bằng lòng cho em đi mà...

Bà giám thị thở dài, lắc đầu:

- Thôi, về chỗ đi, con quỷ nhỏ! Mầy đúng là gan cóc tía. Dám trêu tao nữa chứ...

Nhỏ Thu cười đắc chí, bước về chỗ ngồi thật ngoan. Em huých tay nhỏ nói khẽ:

- Mày chơi chữ được đấy! Tao khen.


Nhỏ đáp:

- Chưa hết đâu, còn nữa...

Rồi nhỏ rút một tay khỏi bàn, vén vạt áo dài lên. Em hồi hộp theo dõi, suýt chút nữa em phải kêu lên mừng rỡ. Một bịch ni lông đựng đầy me ngâm!

Bịch ni lông đựng đầy me ngâm ấy đã đưa nhỏ Thu lên địa vị của nhỏ Ngân trước kia, cầm đầu cả bọn chọc phá thầy cô, bạn bè. Nhỏ Ngân bị "mất chức" nên cay cú, thi đua với nhỏ Thu bày đặt những trò ngày càng quá quắt hơn. Hai nhỏ nổi tiếng trong cả lớp. Phần các nhỏ Điệp, Nga và em, vì cùng chơi với hai nhỏ Thu, Ngân nên cũng có chút ít tên tuổi.

Vừa rồi, ngay đầu năm học, nhỏ Thu đã tỏ ra lì lợm chẳng kém gì năm ngoái. Sự việc khiến em nhớ đến những lời của mẹ. Nhỏ Thu vẫn tinh nghịch như năm vừa qua, hẳn nhỏ Ngân không chịu kém. Nếu nhỏ Ngân ngồi cạnh em, thế nào em cũng bị lôi kéo vào những trò nghịch phá không tốt. Mà như vậy thì làm sao em giữ được lời hứa với mẹ ? Em biết, ở gần một người không tốt, nếu mình không thuyết phục được họ, ắt sẽ bị họ cuốn theo. Em sợ nếu có nhỏ Ngân ngồi cạnh mà em sẽ không thể thực hiện được ý định học hành chăm chỉ của mình. Không giữ được lời hứa với mẹ, em sẽ có lỗi biết chừng nào! Ba mẹ em sẽ buồn biết bao nhiêu !

Tự nhiên, em thầm mong cho nhỏ Ngân đừng xin đổi lên ngồi cạnh em được. Em chìm trong ý nghĩ rằng mình sẽ học thật giỏi để ba mẹ được vui lòng. Em nhìn sang nhỏ Hạnh, nhỏ ấy đã lấy tập ra để sẵn trên bàn, ngồi khoanh tay im lặng. Mặt nhỏ ấy nghiêm lại. Hèn chi, nhỏ Ngân chẳng hay gọi đùa Hạnh là "Bà cụ Hạnh". Nhưng nhỏ Hạnh có một điểm đáng nể phục là học rất giỏi. Em bỗng ao ước mình được như nhỏ Hạnh. Nếu năm nay em đứng hạng cao trong lớp ? Nếu năm nay em được lãnh thưởng như nhỏ Hạnh ?

Bà giám thị hỏi :

- Có đứa nào khiếu nại gì không ?

Em quay xuống nhìn nhỏ Ngân, thầm mong nhỏ đừng giơ tay lên. Nhưng không, Ngân đã giơ cao tay. Bà giám thị hỏi :

- Khiếu nại gì ?

Nhỏ Ngân đứng lên :

- Thưa cô, em nhìn chữ trên bảng không rõ ạ.

Bà giám thị nheo mắt :

- Cận thị à ?

Có mấy tiếng cười khúc khích vang lên. Cả lớp cùng nhìn về phía nhỏ Ngân. Nhỏ Điệp từ bàn hai dãy phải quay xuống phía nhỏ Ngân nói :

- Nó cận thị hai độ đó cô ơi !

- Cận thị hai độ à ? Sao không đeo kính ? Bà giám thị hỏi.

Nhỏ Điệp nói vuốt đuôi :

- Ờ, cận thị sao không đeo kính, mầy ?

Nhỏ Ngân hất mặt về phía bạn:


- Im mầy...

Rồi quay về phía bà giám thị, nhỏ đáp:

- Thưa cô, mắt em lên độ, em đi thay kính chưa kịp lấy về ạ.

Bà giám thị tin lời Ngân. Nó trả lời cứ như thật, tỉnh queo. Bà nói :

- Được rồi, thế bây giờ muốn đổi lên chỗ nào ?

- Thưa cô, cỡ bàn hai ạ.

Nói rồi nhỏ Ngân nháy mắt với em. Em bỗng dùng dằng giữa hai ý nghĩ : muốn và không muốn để nhỏ Ngân lên ngồi cạnh mình.

Bà giám thị hỏi :

- Có đứa nào ở bàn hai chịu đổi chỗ không ?

Nhỏ Ngân nhìn em ra ý thúc giục. Một giây thoáng qua, em hành động với cái đầu trống rỗng. Em bảo nhỏ Hiếu ngồi cạnh :

- Mầy đưa tay xin đổi chỗ đi Hiếu.

Nhỏ Hiếu vốn nhát, em đã nói vậy mà một chút sau, nhỏ mới dám đứng lên, rụt rè nói :

- Thưa cô, em xin đổi chỗ...

Bà giám thị gật đầu.

Nhỏ Ngân hí hửng ôm cặp lên đổi chỗ với nhỏ Hiếu. Em thoáng thấy lo sợ khi nghĩ đến viễn ảnh việc học của mình không như ý ba mẹ mong muốn chỉ vì có nhỏ Ngân ngồi cạnh.

Nhưng rồi nhỏ Ngân đã khiến em quên ngay sự lo sợ ấy. Nhỏ nói với em :

- Mầy thấy tao tài chưa ?

- Tao chịu thua mầy đó.

Nhỏ Hồng hỏi :

- Mầy cận thị hai độ từ bao giờ vậy Ngân ?

Nhỏ Ngân che miệng cười :

- Tao cận thị cách đây... năm phút !

Vừa nói, nhỏ vừa liếc nhìn bà giám thị lúc bấy giờ đang sắp lại chỗ ngồi cho bọn nhỏ Cẩm Chướng. Xong xuôi đâu đấy, bà căn dặn cả lớp :

- Bây giờ, cả lớp ngồi im đợi thầy cô tới. Đứa nào nói chuyện gây ồn ào, cả lớp sẽ bị phạt chung. Nghe rõ chưa nào ?

Mấy chục cái miệng đáp "rõ" thật lớn.

Nhưng bà giám thị chỉ vừa đi khuất, lớp đã ồn hẳn lên.

Nhỏ Điệp nói vọng lên :

- Nè Ngân ! Mầy phải nhớ ơn tao đó nghe chưa. Nhờ tao nói thêm cho, mầy mới được đổi chỗ.

Nhỏ Ngân đứng dậy, lấy một bàn tay che mắt, mắt nheo lại, đóng trò như một người cận thị thiếu kính :

- Ai nói gì vậy ? Điệp đó hả ? Cám ơn mầy nhiều lắm nghe!

Mấy đứa cùng bật cười.

Nhỏ Phương ngây thơ hỏi :

- Mầy cận thị thiệt không hả Ngân ?

- Thế mầy tin là tao bị cận thị à ?

- Chẳng lẽ mầy dám nói láo với bà giám thị sao ?

- Ủa ! Mầy tưởng tao ngán bả à ?

Nhỏ Hạnh ra điệu bà cụ :

- Nè ! Tụi bay làm ồn, cả lớp bị phạt bây giờ.

Nhỏ Hồng tiếp thêm :

- Tụi bay phải biết : nếu tụi bay không muốn bị phạt thì cũng đừng làm gì để người khác bị phạt chớ ! Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân (1) mà !

Em bụm miệng cười :

- Con Hồng nó xổ Nho, Ngân ơi !

- Nho gì ?

- Nho... thúi !

Nhỏ Hồng nghe lọt tai hết. Vừa nói thêm một câu để lấy lòng nhỏ Hạnh có lẽ để mong nhỏ Hạnh cho chép bài sau này
đã bị bọn em trêu, nhỏ tức lắm thì phải. Nhỏ "xí" một tiếng rồi quay sang nói chuyện với nhỏ Hạnh. Hai "bà cụ" nói chuyện thật khẽ.


Một lúc sau, cô giáo mới bước vào lớp. Cả lớp vụt im lặng, cùng đứng lên chào cô. Cô cho ngồi xuống, sự ồn ào trở lại liền sau đó. Có những tiếng thì thào :

- Đố tụi bay cô dạy môn gì ?

- Quốc văn !

- Vạn vật !

- Xời ơi! Cô hiền thế kia mà bay dám bảo cô dạy quốc văn với vạn vật à ? Cô dạy nhạc thì có.

- Ê tụi bay ! Cô vẽ mắt !

- Cô đi guốc cao gót bay ơi !

Cô giáo mới gõ thước xuống mặt bàn. Lớp tạm im lặng đôi chút. Cô tự giới thiệu :

- Cô tên là Viên, Thục Viên. Năm nay, cô sẽ dạy các em môn toán !

Cả lớp chưng hửng rồi lại nhao nhao lên :

- Cô dạy toán bay ơi !

- Cô đừng bắt tụi em làm toán nhiều nghe cô, tội nghiệp tụi em lắm.

- Cô đừng kêu tụi em lên bảng nghe cô. Lên bảng mà không thuộc bài, mắc cỡ lắm.

- Cô cho chép bài ngắn thôi nghe cô. Tụi em thông minh lắm (?). Học ít mà hiểu nhiều.

Cô Thục Viên lại phải đập thước để giữ trật tự :

- Các em im lặng đi. Những chuyện như chép bài, làm toán, lên bảng... cô sẽ cho các em biết sau. Còn bây giờ cô muốn biết qua về lớp các em một chút...

Cả lớp tranh nhau khoe :

- Lớp tụi em học giỏi nhất trường đó cô ơi !

- Lớp tụi em cũng ngoan nhất trường đó cô.

- Cô ơi, năm ngoái tụi em thi hát giành được mấy giải nhất đó cô.

Cô Thục Viên cười :

- Cô sẽ kiểm tra lại tất cả những gì các em vừa tự giới thiệu, nếu đó không phải là sự thật thì các em đừng có trách cô là nghiêm khắc...

- Thưa cô... nếu không giỏi nhất trường thì cũng gần như vậy...

- … không ngoan nhất thì cũng nhì ba gì đó cô ơi…

Cô Thục Viên chắc thừa thông minh để hiểu được sự thật qua mấy câu giảm dần thành tích đã khoe ! Cô hỏi :

- Năm ngoái ai đứng nhất lớp ?

- Con Hạnh kìa cô !

- Nó hay khóc lắm cô ơi !

- Nó sợ lên bảng lắm cô ơi. Mỗi lần lên bảng là nó run cầm cập như người bị sốt rét...

Hạnh đứng lên. Cô Thục Viên hỏi nó :

- Em đứng đầu lớp phải không? Tốt lắm! À, còn điều này nữa, riêng môn toán, em hạng mấy ?

- Thưa cô, em cũng hạng nhất.

- Tốt lắm. Cô mong rằng năm nay em giữ vững được thành tích của mình. Cố gắng nghe Hạnh. Thôi, em ngồi xuống.

Em nghe chừng tiếng mẹ em đâu đây : "Cố học, Hương nhé !" Em thấy thèm thuồng được như nhỏ Hạnh. Con nhất định, vâng, con nhất định sẽ cố gắng hết sức để ba mẹ được vui. Con đã hứa, con sẽ nhớ lời hứa...

Trên kia, cô Thục Viên bắt đầu điểm danh. Tiếng cô trong và rõ :

- Nguyễn Ngọc Ánh !

Em mở cặp lấy tập ra. Mẹ em mua cho em toàn giấy bao tập màu xanh lá cây. Mẹ bảo màu xanh là màu hy vọng. Mẹ hy vọng em sẽ học thật khá mà !

- Hoàng Bảo Hương !

Nhỏ Ngân huých tay em :

- Cô gọi mày kìa !

Em giật mình đứng dậy. Cô Thục Viên bỗng nhìn em chăm chăm. Em lo sợ cô phạt mình về tội lơ đãng trong lúc cô điểm danh, cô gọi mà không hay biết. Nhưng rồi cô hỏi em :

- Em tên là Bảo Hương ?

Rất ít khi em nghe người khác gọi tên em bằng hai chữ. Bỗng dưng tiếng gọi "Bảo Hương" khiến em nghe là lạ, như tên của một ai khác. Có điều, tiếng gọi của cô Thục Viên dịu dàng, thân mật. Em đáp :

- Thưa cô phải.

- Nhà em có ở gần trường không ?


Em ngạc nhiên thấy cô hỏi chuyện mình. Em đáp:


- Thưa cô cũng không xa lắm.

Có lẽ đoán được tâm trạng của em, cô kể:

- Cô hỏi có hơi tò mò một chút. Bởi vì Bảo Hương khá giống đứa em gái của cô…

Nhỏ Ngân nhéo khẽ vào tay em :

- Mầy ngon lành rồi Hương ơi. Thế nào mầy cũng được cô cưng nhất lớp.

Cô Thục Viên đã cho em ngồi xuống. Cô đã nhìn vào sổ chuẩn bị gọi tên một đứa khác. Chợt cô ngẩng lên :

- À này Bảo Hương, năm ngoái em đứng hạng mấy trong lớp ?

Em đứng lên nhìn cô và chợt thấy nghẹn lời, đôi mắt cay cay. Em nhớ đến mẹ em, nhớ đến ba em. Em nhớ đến con số bốn mươi lăm đáng tủi hổ.... Nước mắt em lăn trên má, không sao ngăn nổi.

Giọng cô Thục Viên đầy ngạc nhiên :

- Kìa, em sao vậy Bảo Hương ? 


Nhỏ Ánh đứng lên đáp thay em :

- Thưa cô, năm ngoái nó đứng hạng bốn mươi lăm...

Cô hiểu. Tiếng "à" không thoát thành âm thanh, miệng cô hơi hé tròn thật xinh. Cô bảo em :

- Cô xin lỗi. Bảo Hương ngồi xuống đi.

Rồi cô gọi tên những đứa kế tiếp. Tiếng cô vẫn trong và rõ. Nhỏ Ngân bảo em :

- Mầy kỳ khôi chưa. Có vậy mà cũng khóc !

Em nói với nhỏ ấy một câu mà chỉ riêng em mới hiểu thật đầy đủ nghĩa :

- Năm nay tao sẽ học giỏi cho mầy coi !

Nhỏ Ngân ngạc nhiên. Đôi mắt nhỏ ấy mở tròn !


---------------------- 
(1) Điều gì mình không muốn thì đừng làm cho người.

__________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG II

Chiếc Lá Thuộc Bài



Truyện : NGUYỄN THÁI HẢI
Loại Hoa Xanh
Tủ sách Tuổi Hoa - 1971

Sưu tầm và đánh máy : Nguyễn Tuấn

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Một hình phạt... nhớ đời


Giờ chơi, tôi ghé lên văn phòng như mọi ngày, cửa văn phòng đông nghẹt học trò. Cố gắng lắm tôi mới gỡ được vòng vây của các em. Tôi cố dằn một tiếng kêu “Trời ơi!” đang định bật ra khỏi miệng : các em tụ họp tại cửa văn phòng để chiêm ngưỡng một học sinh bị phạt! Các em cười đùa, chế nhạo và chọc ghẹo. Tôi lách người đến gần:

- Thanh Thủy! Sao thế em?

Vâng, em bị quỳ là Lê thị Thanh Thủy, học trò cũ của tôi năm ngoái. Em đang quỳ đây, quỳ ở cửa văn phòng. Hai tay em cầm một tấm bảng viết dòng chữ in đỏ thẫm : “Ta là vua lười học”. Một bất mãn dâng lên trong lòng, tôi lắc nhẹ vai Thủy:

- Tại sao bị phạt hở Thủy?

Thủy ngước nhìn tôi, làn da xanh xám và ánh mắt vời vợi đẫm buồn:

- Thưa cô, em không thuộc bài và bị thầy phạt.

A! Lại cái tội năm ngoái đây mà! Đuổi bớt số học sinh hiếu kỳ đang quây quanh Thủy, tôi xoa nhẹ đầu con bé:

- Sao hư thế hả Thủy? Chịu khó học đi chứ để thầy phạt như thế này xấu lắm nhé.

Con bé mím môi nhìn xuống cố giữ 1 nét mặt bình thản, làn da vẫn tái xám và ánh mắt vẫn buồn thật buồn:

- Thưa cô vâng!

Tôi vào văn phòng. Nhìn ly nước trà bốc khói nghi ngút, tôi lại nhớ đến Thủy, con bé đang ôm cái bảng kẻ chữ thật to “Ta là vua lười” quỳ ngoài kia. Sự bất mãn với cái hình phạt kỳ quái đang hoành hành trong đầu óc. Tôi miên man với những ý nghĩ quay cuồng chung quanh con bé. Năm ngoái, Thủy vào lớp tôi sau ngày khai giảng 2 tháng – suốt 2 tuần lễ đầu, không bao giờ Thủy thuộc bài. Ngày nào cũng vậy, lãnh 5 roi hình phạt cho tội không thuộc bài, Thủy bình thản xòe bàn tay trắng muốt ra trước mặt tôi. Ngọn roi đầu tiên quất xuống, Thủy đếm to:

- Một!

- Hai!

- Ba!

Sự chai lì trước roi vọt của Thủy với sự thản nhiên của con bé đôi lúc làm tôi giận điên người. Mắng – la – dọa đuổi học – và hình phạt, càng làm Thủy thêm chai lì, bướng bỉnh. Không bao giờ con bé khóc – đặc điểm tôi ghi nhận ở Thủy. Thế rồi, tôi thay đổi thái độ, tôi còn nhớ hôm ấy là buổi sáng thứ hai, tôi mở sổ:

- Thanh Thủy, trả bài.

Như một thông lệ tự nhiên, con bé mở cuốn vở ngay trước mặt tôi, giọng thật êm:

- Thưa cô em không thuộc bài.

Tôi cười thật tươi nhìn Thủy:

- Thủy không muốn học hả em?

Thủy im lặng. Tôi tiếp theo, giọng ngọt ngào hơn:

- Thủy không muốn học thì thôi, cô không ép, nhưng ngày mai, cô xin Thủy chỉ học cho cô một cái đầu đề của bài Việt Sử thôi, nhớ là cô xin đó nhé – tôi nhắc lại rõ ràng hơn – chỉ học thuộc một cái đầu đề thôi nghe.

Con bé ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi thản nhiên cười:

- Thủy nhé, cô xin Thủy học cho cô chừng đó thôi nghe.

- Thưa cô vâng.

Thế rồi sáng hôm sau, Thủy cũng lên trả bài. Tôi mừng tưởng hét lên được khi Thủy bảo tôi:

- Thưa cô em có thuộc bài hôm nay.

Rồi Thủy đọc bài Việt Sử. Giữ lời hứa ngày hôm qua, tôi bảo Thủy ngừng lại. Con bé nhìn thẳng tôi:

- Thưa cô, em thuộc cả bài mà.

Tôi quay xuống nói với cả lớp:

- Các em, chị Thủy hôm nay đã bắt đầu thuộc bài rồi, vậy các em vỗ tay mừng chị Thủy đi, bao giờ cô gõ xuống bàn thì ngừng nhé.

Những tràng pháo tay đều đặn, vang vang, kéo dài trong lớp học. Thủy đứng vân vê chéo áo, mặt đỏ hồng, bẽn lẽn. Tôi đọc thấy những nét vui sướng ánh lên trong tia mắt con bé ngước nhìn tôi. Khi tràng pháo tay chấm dứt, tôi ghi vào vở con bé chữ “thuộc” thật xinh và vẫn ngọt ngào:

- Thủy về chỗ nhé, ngày mai cố học thuộc bài cho cô như hôm nay nghe.

Con bé cười – lần thứ nhất tôi thấy em cười.

- Vâng ạ.

Từ đó, Thủy luôn luôn chăm học bài tuy em kém nhiều về toán. Nhưng rồi cuối năm em cũng được lên lớp với các bạn… Để rồi… sáng nay, Thủy đang bị phạt, một hình phạt theo riêng ý tôi, là nhục nhã nhất, va chạm tự ái của các em nhất. Thủy đa cảm, tôi hiểu Thủy như hiểu các em tôi, tôi thương Thủy, như tôi thương tất cả các học trò tôi. Tôi hiểu cá tính của từng em một. Thủy đa cảm kinh khủng, con bé có thể khóc dễ dàng khi một phụ huynh, kể lể về căn bệnh của con họ. Che đậy cái mềm yếu của tính đa cảm, em có 1 cái vỏ chai lì và bướng bỉnh. Càng bị đòn em càng phạm lỗi nhiều hơn. Mẹ Thủy sau đó đến gặp tôi đã cho biết như thế. Tôi cũng đồng ý rằng : phải có hình phạt trong việc dạy các em. Nhưng, hình phạt cũng còn phải tùy từng trường hợp, từng cá tính của mỗi em. Mỗi đứa trẻ, một tính nết, một tâm tình, những hình phạt chỉ có một giá trị tương đối trong việc dạy dỗ các em tại nhà trường.. Hình ảnh Thanh Thủy ôm tấm bảng quỳ trước cửa văn phòng như một tên hề bất đắc dĩ làm tôi xót xa. Tôi thương một người học trò cũ của tôi đang bị phạt bằng một hình phạt ê chề nhất – tôi thấy giận thầy  giáo đã phạt Thủy ghê gớm. Còn nhiều hình phạt khác chứ đâu phải đưa em xuống cửa văn phòng quỳ như thế này? Tôi hiểu thầy, tôi cũng hiểu rằng, hình phạt quỳ ôm tấm bảng có hàng chữ to và đỏ “ta là vua lười học” là một hình phạt tàn bạo nhất đối với một em đa cảm như Thủy. Tiếng thầy giáo của Thủy vang vang trong văn phòng, xoáy mạnh vào tai tôi “ “Cái con bé kia nó lười kinh khủng lắm, tôi bắt cầm tấm bảng quỳ ở cửa văn phòng cho các lớp nó ngó rồi nó mới chịu học cho mà xem, đánh mãi chả ăn thua gì!”.

Tôi muốn bảo thẳng với thầy : “Thầy lầm rồi, Thủy sẽ chẳng bao giờ thuộc bài như thầy nghĩ, thầy áp dụng hình phạt không đúng chỗ rồi!”.

Nhưng, tôi vẫn ngồi yên theo dõi từng làn hơi lượn nhẹ nhàng trên ly nước nóng. Tiếng lũ học trò từ cửa văn phòng vang vang : “Ta là học trò lười, ha… ha…”. Tôi quay ra cửa văn phòng. Dáng Thanh Thủy bất động. Đầu con bé hơi cúi xuống. Thanh Thủy quay lưng lại nhưng tôi vẫn thấy, thấy thật rõ… đôi mắt to… đen và vời vợi… đẫm buồn…


Mt. HOA  
(Tim Hồng)


(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 222, ra ngày 1-5-1974)

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

Ngày Tựu Trường



Nắng rất nhẹ trên nụ hoa vừa mởn
Mắt em hồng sương trắng phủ đồi xa
Những mùa xưa lòng mấy ngón đậm đà
Thời mới lớn, tuổi vừa lên tám chín

Nắng mùa thu rải qua hồn mây kín
Em buồn xưa, ngây dại tuổi học trò
Nhìn người đi qua những giấc xa mơ
Em nhớ lại, ngày tựu trường niên thiếu

Nắng thuở ấy, mộng về trên cánh áo
Vở học trò, trang giấy trắng thơm nguyên
Trái mồng tơi làm mực tím dịu hiền
Cho em viết giòng thương yêu thắm nắng

Em vẫn nhớ, đường xưa nhiều mây trắng
Tiếng chim khuyên bên cành trúc la đà
Hoa nở vàng, em bước nhẹ đi qua
Chào ngày mới vang trong lòng bé nhỏ

Em vẫn nhớ, tóc em huyền thuở đó
Mắt em xanh như da ngọc bầu trời
Ngày tựu trường nắng thắm đỏ đôi môi
Trang vở mới còn thơm mùi giấy trắng

Buổi đầu tiên em nghe trời vỡ nắng
Lòng chơ vơ giữa muôn vạn những người
Em nhìn ra đầy áo trắng không thôi
Và bỡ ngỡ khép hồn bên khung cửa

Em còn nhớ, ngày tựu trường thuở đó
Mải nhìn say khung cảnh đẹp trên tường
Nên giật mình nghe tiếng trống đang vương
Trong hồn nhỏ, giờ học đầu chớm nở

Thuở em lớn sắc màu còn bỡ ngỡ
Nên em về chân vương nắng vàng mơ
Nay mùa thu về với tuổi học trò
Em chợt nhớ, ngày tựu trường thuở đó.

                                                                                                 NGUYỄN TRƯỜNG ANH

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 84, ra ngày 8-4-1973)
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>