Thứ Năm, 19 tháng 3, 2026

Những Cánh Diều


Chiều qua, tình cờ tôi nhìn thấy một cánh diều đơn sơ, thảnh thơi lặng lờ bay lượn trong trời chiều thành phố. Lòng chợt bồi hồi lẫn bâng khuâng, tôi đâm ra nhớ đến những tháng ngày tuổi nhỏ. Tại sao vào thời buổi này mà vẫn còn có đứa trẻ nào đó, lạc lõng đến nỗi lại chơi diều, mà lại là một cánh diều đơn giản nhất, sơ sài nhất như thuở tôi còn là một đứa bé? Hay giòng thời gian đã ngừng trôi?

Tôi thường hay tưởng tượng mình còn là một đứa trẻ, được ngả mình trên bãi cỏ mùa hè, đầu tựa lên cánh tay và ngước nhìn lên bầu trời xanh trong vắt buổi chiều, lòng lâng lâng, lặng lẽ ngắm những cánh diều bay tha thướt. Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến một cây viết mà tôi ưa chuộng nhất trong báo Tuổi Hoa, đó là Du Tử, có một đoản văn mang tên Diều No Gió. Cho đến giờ này, tôi vẫn không biết Du Tử là ai, và là nam hay nữ. Dù viết không nhiều, nhưng những lời văn của cây viết ấy điêu luyện và trác tuyệt đến nỗi tôi đã lấy làm khuôn mẫu, hay nôm na gọi là bắt chước, vào văn của mình.

Những cánh diều ấy ở nơi nào cũng đẹp dù nơi thôn quê hay trong thành phố. Khi còn nhỏ, tôi cũng thích chơi diều lắm, nhưng chẳng bao giờ biết cách làm, nên chiều chiều, tôi và các anh tôi thường hay ngồi ở sân sau nhà và cùng lặng lẽ ngắm những cánh diều ấy bay chơi vơi. Thỉnh thoảng chúng tôi còn nghe tiếng chúng nó, những đứa trẻ đang chơi diều ấy, reo cười và chuyện trò với nhau nữa, nghe thật thanh bình. Họa hoằn lắm mới có một con diều bị đứt dây rơi xuống nóc nhà chúng tôi, và tụi tôi đã chẳng chần chờ gì mà không leo vội lên chộp ngay lấy để chơi gỡ được chút nào hay chút nấy.

Lâu rồi tôi không được ngắm những cánh diều ấy, và cũng lâu rồi tôi cũng chẳng còn dịp nào để được ngồi với các anh tôi như thuở còn thơ, để cùng ngắm những cánh diều, để cùng thả hồn vào cõi mộng mơ...
 

Trần Thị Phương Lan      
(Bút nhóm Hoa Nắng)      
 

Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>