"Tôi sanh ra đời dưới một ngôi sao xấu". Thật vậy các bạn ạ! Sao số mạng của tôi có cái tên là "Trư Bát Giới". Hay nói rõ hơn là tôi tuổi Heo.
Chính vì con giáp thứ mười hai này mà ông anh cả của tôi có một sáng kiến là đặt cho tôi một cái tên thật kêu. Do đó cái mỹ danh "Cô Ba Lợn" ra đời. Từ đó cái tiên "Nguyễn thị Ngọc Lan" thanh tao dần dần tan biến trong quá khứ để nhường chỗ cho "Cô Ba Lợn" bước lên đài danh vọng và được phổ biến rộng rãi trong quần chúng con nít trong nhà.
Đã nhiều lần tôi đưa đơn kiện việc xúc phạm "danh dự cá nhân" này, nhưng chỉ thoát được giờ xử án mà thôi. Lúc ra ngoài anh ấy nheo mắt nói với bọn "đồng lõa":
- Tụi bây xem mặt đắc thắng của cô Ba Lợn kìa! Lỗ mũi phổng lên còn hơn lợn thiệt nữa. Hè... hè...
Thế là cả bọn lăn ra cười chết thôi. Tôi ức lắm nhưng đành bấm bụng làm ngơ bỏ đi một nước vì phiên tòa đã bế mạc nên đành chịu nhục. Và rồi điệp khúc "Cô Ba Lợn" vẫn được nhắc đi nhắc lại hằng ngày.
Cũng vì cái tên này mà tôi gặp nhiều chuyện lỡ khóc lỡ cười như sau:
Số là một hôm tôi cho cô bạn mới quen địa chỉ để mời cô ấy đến nhà chơi. Nhưng hôm đó mẹ tôi lại sai đi có việc. Gặp ông anh tôi đứng xớ rớ ngoài sân chị ấy liền hỏi:
- Dạ thưa anh có phải đây là nhà của chị Ngọc Lan không?
Ông anh tôi đáp tỉnh bơ:
- Đây chỉ có "Cô Ba Lợn" chứ chẳng có Ngọc Lan nào cả.
Thế là chị ấy lí nhí xin lỗi về tội lộn nhà rồi bỏ đi một nước. Hôm sau vào trường tôi lân la đến nói chuyện thì chị ấy "tụng" cho một hồi bảo là nói láo, nói dối đủ chuyện rồi cho tôi "de" luôn để đi kiếm bồ mới thành thật hơn.
Tôi ức lắm về kể lại cho má tôi nghe thì anh tôi kể chuyện hôm qua ra khiến cả nhà cười bò lăn, còn tôi thì sững sờ chẳng biết nói sao hơn đành vuốt giận bỏ đi sau khi lườm anh ấy một cái thật dài. Vì cái tên quái gở này mà tôi mất bạn. Thật là đau khổ!
Vậy mà anh ấy có tha cho tôi đâu. Một hôm không hiểu vì giác quan nào mà anh ta bắt gặp tác phẩm đầu tay của tôi giấu ở tận đáy tủ. Thế là anh ta mang ra gôm mất bút hiệu "Mỹ Lan" đẹp đẽ đi mà đề vào chữ "Cô Ba Lợn". Tôi vẫn vô tình gởi đi và than ôi! Ngày mà tôi mừng rỡ cầm trên tay tờ tuần báo có đăng bài của mình lại là ngày tôi khám phá ra rằng tác phẩm của mình chẳng còn gì là bí mật nữa. Vì tôi đã thấy ba chữ "Cô Ba Lợn" nằm tận cùng bài. Tôi đem tờ báo vào khóc bắt đền ba mẹ. Anh ấy bị ba tôi "bố" một trận, tỏ vẻ hối hận ghê lắm, khiến tôi mát dạ vô cùng. Dầu sao bài của mình cũng được đăng không vào sọt rác là may lắm rồi.
Đến bây giờ thì anh ấy bớt chọc tôi vì hiện nay tôi là "con nhạn đưa thư" hay còn gọi là "nhịp cầu thông cảm" giữa anh ấy và chị hàng xóm. Nếu để cho "Tạc giăng nổi giận" thì còn lâu mới có thư. Nhưng mỗi khi hồi tưởng lại, tôi vẫn bật cười một mình và cho rằng đó là những kỷ niệm khó quên trong thời thơ ấu của tôi.
NGUYỄN THỊ NGỌC LAN
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 31, ra ngày 26-3-1972)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.