Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

Xuân Ngát Hương

 
Em mở mắt sau giấc ngủ trằn trọc, nằm một mình trong căn phòng vắng lặng buồn ghê là. Em vùng dậy tung mền ra khỏi người, nhảy tọt xuống giường, len lén bước lại gần bàn học, trong bóng đêm. Em bật nhẹ nút đèn.
 
Ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn nhỏ tỏa ra đủ cho em làm việc. Chả là em "khai bút" đây nên cần sự bí mật mới được. Em cắm cúi viết, bên ngoài tiếng pháo nổ ầm ì, mùi thuốc pháo bay vào phòng em nồng nặc khó chịu quá. Loay hoay một lúc lâu sau mới làm xong, sắp xếp lại mấy tờ giấy còn nằm bừa bãi trên bàn đứng lên em thở phào nhẹ nhõm, thế là hoàn toàn cả. Có tiếng guốc khua nhẹ ngoài phòng, em hoảng hốt nhảy phóc lên giường lấy mền trùm kín cả mặt như còn đang ngủ say. Me đẩy cửa bước vào thấy đèn còn cháy. Me bật tắt, miệng lẩm bẩm:
 
- Con cái hư thật! Ngủ mà không chịu tắt đèn để phí quá.
 
Me lại gần bên giường, giở mền ra khỏi mặt để cho em khỏi ngộp thở. Em thương me ghê, me lo cho em quá, me cúi xuống hôn nhẹ lên trán em rồi bước ra ngoài. Em hé mắt, hú vía thoát nạn.
 
*
 
Tạch tạch... đùng... tạch... đùng.
 
- Khải à dậy đi con. Sang năm mới rồi.
 
Em tỉnh giấc vì nghe me gọi, lui cui ngồi dậy. Hồi đêm vì thức khuya nên bây giờ em dậy thật trễ. Tiếng lục đục, chị Thùy bưng ấm vào pha trà thấy em, nhạo:
 
- Cậu bé sao mà dậy "sớm" quá, nằm ngủ nữa đi, chiều dậy luôn thể.
 
Em chu mỏ:
 
- Ghét ghê, ngạo người ta hoài, chị dậy sớm quá mà.
 
- Ừ tui dậy sớm hay trễ cũng hơn cậu bé, đừng nói nhảm, lo sửa soạn theo me đi lễ chùa chứ.
 
Em bước xuống giường, mở toang cánh cửa sổ ra, hít một hơi dài rồi chạy xuống nhà sau rửa mặt.
 
Gia đình em đoàn tụ trong nhà để chờ người đến "đạp đất". Hôm nay ba em ăn mặc chỉnh tề ghê, quần áo phẳng phiu. Em nhìn ba nói:
 
- Ba đẹp ghê.
 
Ba cú vào đầu em:
 
- Cậu bé ngạo ba đấy à.
 
- Không con nói thật mà.
 
Chị Thùy bân áo dài xanh, chân mang hài, anh Dũng bận áo sơ mi, quần tây, trông hai người xinh ghê. Me bưng theo một đĩa mứt cà lên.
 
- Ông cùng các con ăn đi.
 
Anh Dũng:
 
- Me cũng ăn với con chứ.
 
- Ừ.
 
Thế là cả nhà em xúm xít bên đĩa mứt cà. Me làm ngon quá, chỉ một loáng mà đĩa mứt sạch bách. Ba khen:
 
- Bà làm ngon quá.
 
- Hứ, ông chỉ biết nịnh.
 
Ba cười lên khanh khách, chúng em cười theo như để phụ họa, mặt mẹ đỏ gay quày quả bước xuống nhà dưới.
 
*
 
- Dũng, Thùy, Khải ơi! Thay đồ xong chưa?
 
- Thưa mẹ rồi ạ.
 
- Thế thì đi mau cho sớm, kẻo trưa quá rồi.
 
Chúng em lục đục đi lên. Me bận áo dài màu khói hương, trông me thật hiền, tóc bới cao như một bà tiên.
 
Me phân công:
 
- Dũng lo giữ lấy em, Thùy theo me giúp bưng nhang đèn.
 
Anh Dũng phản đối:
 
- Không, để con xách nhang đèn cho.
 
- Mầy mà xách gì, người ta cười cho đấy.
 
Phân công xong xuôi, cả nhà em bước ra khỏi cửa. Ba phải ở nhà để tiếp khách.
 
Trên đường người đi nhộn nhịp, ở đâu cũng có tiếng nói, tiếng cười của lũ trẻ, chúng chơi bầu cua, chúng đốt pháo điếc cả tai. Đoàn người lần lượt đi chùa, tiếng chuông cầu kinh vang lên khắp đó đây. Em ngoan ngoãn như con nai vàng, ngơ ngác nhìn lên tượng Phật đang tham thiền, ngài ngự trên tòa sen ngát khói hương.
 
Tiếng me giục bên tai:
 
- Khải, lễ Phật đi con.
 
 
HOÀI LINH VŨ      
Xuân 71           
Hòa-Lạc           
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa Xuân Nhâm Tý, 1972)
 

Không có nhận xét nào:

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>