Hôm nay gần đến tết rồi, thành phố trông rộn rịp hẳn lên, những cành mai vàng đã bắt đầu đơm bông. Khắp phố, người mua kẻ bán ồn ào, lòng Thủy rộn lên những niềm vui. Xuân này, Thủy sẽ được đi Đà lạt với ba me về quê ngoại ; Xứ có nhiều rừng thông vi vút reo - mà Thủy hằng ao ước. Rồi Thủy sẽ được ông bà ngoại lì xì này. Ồ! Còn dì Linh nữa cơ! Dì thương Thủy lắm kia, mỗi lần viết thư về cho Thủy, là dì không bao giờ quên viết đến câu: "Nếu khi nào có dịp Thủy đi Đà-lạt chơi với dì nhé, cảnh ở đây đẹp lắm cơ. Thủy sẽ tha hồ mà xem Thủy nhé" mỗi lần như vậy là Thủy lại hình dung đến dì, dì Linh có má lúm đồng tiền dễ yêu ghê với mái tóc thật đẹp, Thủy lại vẽ ra trong óc biết bao nhiêu cảnh nên thơ của Đà lạt nữa. Rồi đây Thủy sắp được thấy những cảnh xinh tươi ấy.
- Con ba mơ mộng gì đấy? - ba âu yếm.
Thủy giật mình quay lại:
- Con nhớ dì Linh ghê ba ơi!
- Con nhớ dì Linh hả? Nhưng ba cho con xem thư này, có lẽ con lại ghét dì cho xem - vừa nói ba vừa tủm tỉm cười.
Anh Minh chen vào:
- Hay thôi, Thủy đừng xem nữa, anh chắc là khi đọc xong thư dì, Thủy sẽ "hủy bỏ" cuộc đi Đà lạt đó nhé.
- Chuyện gì mà bí mật vậy?
- Nếu muốn biết, Thủy cứ xem - vừa nói anh vừa nhìn Thủy ranh mãnh.
- Không biết dì Linh nói gì trong thư mà ai cũng chế Thủy như vậy nhỉ, ồ để mình xem - Thủy nghĩ thầm.
Rồi Thủy bóc thư ra đọc, tờ đầu dì Linh vẫn hỏi thăm sức khỏe của Thủy và cách đón Thủy vào năm nay.
Thủy lẩm bẩm:
- Thế mà ba với anh lại bảo...
Nhưng Thủy chợt bỏ dở câu nói khi thấy chữ "Hư quá" hình như dì tô đậm hai chữ đó. Dì viết "Thủy của dì hư quá, sao muốn được ba cưng thêm lại không giúp me quét nhà vào những lúc khác mà lại quét nhà vào sáng mồng một tết thế nhỉ? Tết này Thủy có đi Đà lạt ăn tết với dì, sáng mồng một Thủy nhớ đừng quét nhà dì nhé vì bà ngoại là một người cổ nhất đấy, nhớ nhé Thủy".
Thủy cảm thấy hai má nóng bừng, hai mi mắt ươn ướt... anh Minh giả vờ cúi xuống tìm tờ báo cũ, me thì quay lại ô trầu, còn ba lại đưa tờ báo ngang mặt, hình như ai cũng cố giấu nụ cười trong những cử chỉ ấy. Thủy mắc cỡ quá, chạy về phòng...
- Con gái lớn rồi, phải tập làm giúp trong nhà cho quen chứ, không làm được việc nặng thì làm việc nhẹ chứ.
Mỗi lần như vậy, là Thủy lại vạch ra trong óc một "chương trình" để giúp me: " - Này nhé, sáng mình cố gắng dậy cho thật sớm giúp me quét nhà hay tưới hoa cho me" thế mà lần nào cũng vậy, bao giờ Thủy cũng ngủ đến 7 giờ 30 mới dậy. Vừa đủ giờ ăn lót lòng xong là đi học ngay cho nên cái "chương trình" của Thủy không bao giờ được dùng đến. Bây giờ Thủy nhớ lại giao thừa năm ngoái mà buồn cười...
Đì đùng... Đì đùng... tiếng pháo nổ giao thừa làm cho Thủy thức giấc. Ngồi dậy, Thủy nhìn xuống sàn nhà. Sàn nhà còn lấm tấm cát cũng hơi nhớp thôi, Thủy quét giúp me, có lẽ me mệt nên ngủ quên chưa quét nhà. Nghĩ là làm, Thủy vào góc nhà tìm cái chổi. Nghe động, lũ chuột trên đầu tủ chạy kêu chít chít làm cho chiếc lá rơi xuống. Thủy nghe tiếng me hỏi:
- Đứa nào làm gì đó?
Thủy im lặng để sáng dậy me sẽ ngạc nhiên và sung sướng vì có đứa con gái ngoan. Chờ cho me tiếp tục ngủ Thủy cầm chổi và bắt đầu quét. Tuy cố gắng quét cho nhẹ nhưng sao cái chổi quái này lại kêu lên loạt soạt như vậy nhỉ? Những tiếng lộp cộp vội vã. Me hiện ra, chợt nhìn thấy cái chổi trên tay Thủy, me tức giận giật cái chổi vứt vào góc nhà.
- Thôi chết rồi, mầy làm như vậy suốt năm nay sẽ làm ăn không nổi, mầy hại cha mẹ rồi.
Thuận tay, me với cái chổi lông gà quất vào mông Thủy.
Thủy ngạc nhiên không hiểu, nỗi nghẹn ngào đưa lên tận cổ, nước mắt trào ra. Tiếng kêu của me làm cho cả nhà thức giấc và cùng tràn vào phòng khách. Những lời qua lại giữa me và ba, Thủy biết là đầu năm phải kiêng quét nhà, sợ tiền tài sẽ bị chổi quét ra khỏi cửa. Bấy giờ Thủy mới vỡ lẽ, nhưng Thủy cũng còn ấm ức khóc. Me kêu:
- Mới đầu năm mà đã khóc à? Chưa đáng tội hay sao?
Ba bênh vực:
- Dù sao Thủy của ba vẫn giỏi mà, phải không. Thôi lại đây ba lì xì cho.
Thủy tươi ngay nét mặt, đã được ba bênh, lại còn được lì xì trước nữa. Tiếng thằng Hân (em Thủy):
- Ồ năm mới mà chị Thủy đã được me cho ăn "chả lông gồi (chổi lông gà) rồi, sướng quá.
Ý nó muốn nói là Thủy vừa bị me dùng chổi lông gà quất vào mông đấy mà. Vừa nói nó vừa vỗ tay đôm đốp. Thủy bẽn lẽn giấu mặt vào lòng ba.
- Hân im - ba mắng Hân rồi nháy mắt - Kẻo nó khóc nữa thì có lẽ nhà này...
Ba bỏ dở câu nói, có lẽ ba muốn bảo "có đám ma" nhưng nhớ hôm nay mồng một tết, me lại kiêng dữ lắm, ngày thường, ba vẫn chế tính dị đoan của me như thế luôn. Hiểu được câu nói bỏ dở của ba ý muốn nói gì rồi nhưng mẹ lại im lặng vì đầu năm cũng phải kiêng "đấu mồm" nữa mà...
Từ đấy Thủy là một đầu đề để cho Hân chế riễu. Nó luôn luôn đem chuyện ấy ra kể mỗi khi hai chị em Thủy xích mích nhau. Thủy nhớ có lần Hân dọa sẽ "truyền thanh" cho dì Linh biết chuyện ấy, tưởng nó cũng quên đi, không dè...
Thủy lẩm bẩm:
- Mình chả thèm chơi với nó nữa.
Nghĩ vẩn vơ, Thủy chìm vào giấc ngủ...
Hoài Quyên
(T Q)
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa Xuân Mậu Thân, 1968)

Không có nhận xét nào:
Không cho phép có nhận xét mới.