Thứ Ba, 15 tháng 10, 2024

Diều Của Bé

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nắng vàng thơ thẩn trên cao
Mây xanh e ấp nấp vào hàng cây

Diều cao bé thấy ngất ngây
Nó lên, lên mãi rồi bay lượn vòng

Bé thầm cầu khấn nguyện mong
Gió đừng thổi mạnh để xong đời diều

Mùa hè gió thổi hiu hiu
Bỗng đâu cơn gió thật nhiều lướt qua

Diều cao, chợt thấp la đà
Ngọn thông cao vút chú ta nằm lì

Bé ngồi, nước mắt tỉ ti
Than rằng, bác gió tới chi bé buồn.

                                        CỎ NON (Đà Nẵng)
 
 (Trích tuần báo Thiếu Nhi số 110, ra ngày 7-10-1973)
 

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2024

Móng Tay

 
 Bé kiễng chân cho thật cao, nắm chặt xích đu, đẩy mạnh rồi co chân lên để xích đu "tòn ten" thật lâu. Gió chiều đưa đẩy đám lá xanh um, vài cánh hoa giấy rụng ghim vào tóc bé, hương tigôn thoang thoảng. Ngồi trên xích đu, bé đưa tay vuốt mái tóc ngang vai và nhặt cánh hoa ra khỏi tóc. Tiếng chị Nguyệt vang vang gọi bé:

- Bé ơi vào đây chị bảo.

Bé làm bộ ngồi im không trả lời vì bé biết rồi, chị hay gọi bé để sai đi mua xí muội cho chị. Bé khác chị, bé ghét xí muội kinh khủng. Chị cũng khôn ghê, lợi dụng bé hết cỡ mà hổng cho bé gì hà, của đáng tội, mỗi lần mua về bé cũng được tí tẹo nhưng bé hổng thèm ăn đâu vì bé vẫn ghét mà lỵ. Mỗi sáng má cho bé hai đồng đi học, đến trường bé ghiền kem liền, bé thích mút kem ghê cơ, chả thế mà cái răng cửa biến đâu mất, tụi bạn cứ trêu ghẹo bé là "hang dế". Bé tức tụi bạn ghê, nhưng chỉ biết lấy tay bịt chặt miệng thôi hà. Tội nghiệp bé quá ha. Tiếng chị gọi nữa, làm bé hoảng hốt thốt ngay lên. Thế là bé bắt buộc phải "trình diện" chị rồi, hông có chị lại trách bé không vâng lời, từ nay chị hổng thèm thắt bính cho bé nữa.

Bé nhẹ nhàng lên lầu bước vào phòng chị:

- Dạ chị bảo gì em đấy?

- Này bé xuống tủ sách của anh Ánh lấy cho chị cái cắt móng tay đi.

Bây giờ bé mới thoát khỏi mua giùm chị xí muội, bé mỉm cười nghe lời chị kêu bé lại:

- Bé ra đây chị cắt móng tay cho, ai lại để dài thế kia tụi bạn nó lại trêu "móng tay mèo" thì eo ơi...

- Bé đâu có cào tụi nó mà tụi nó trêu được.

- Thì tụi nó thấy dài trêu chứ cào tụi nó chả uýnh cho ấy chứ.

- Thôi bé hổng cắt đâu, bé để dài như chị cơ, rồi bé lấy "thuốc đỏ" đánh cho đẹp.

Chị giương mắt nhìn bé thật lâu:

- Hổng được, bé còn nhỏ phải cắt ngắn hông thì má rầy, đi học cô giáo đánh.

- Cô giáo bé hiền mà, đâu có đánh.

- Thôi vào đây chị cắt cho rồi mai chị thắt bính đẹp để khoe tụi nó nha. Chóng ngoan nào bé chị yêu.

Tiếng chân má lẹp xẹp lên lầu, bé cầu mong má gọi chị Nguyệt xuống nấu cơm, để chị khỏi cắt móng tay quý của bé. Nhưng chờ má mãi, tim bé đập dồn dập mà má vẫn chưa nói gì chị. Má nhìn bé làm bé thêm hồi hộp. Chị Nguyệt cười méc má:

- Má ơi móng tay bé dài con biểu bé cắt bé không chịu còn đòi để dài đánh son cơ.

Bé e thẹn làm sao, bé đâu có bảo đánh son, bé "bôi thuốc đỏ" cho đẹp mà. Má tiếp lời chị:

- Son phấn gì cắt cụt đi cho sạch.

Cô thế rồi, bé dậm chân làm nũng:

- Hông con hổng thèm nghịch đất nữa bé lớn rồi chớ bộ "con nít" lắm sao?

Má và chị Nguyệt cười làm bé hồng đôi má. Bỗng có tiếng máy xe làm bé nhận ra anh Ánh về. Bé yên chí trong lòng, bây giờ bé có thêm anh, anh bé cưng bé lắm, hổng sợ chị Nguyệt làm tàng nữa rồi:

- Anh ơi nè, móng tay bé đẹp thế nầy mà chị cứ bắt bé cắt đi, bé tiếc ghê cơ, anh ở bên bé để chị khỏi cắt bé nhá!

Anh mỉm cười, bé cũng cười theo để lấy lòng.

- Ừ, móng tay bé đẹp vậy mà cắt, uổng lắm, đâu được bé nhỉ.

Bé thấy vui vui, nhẹ nhàng gật đầu.
 
- Bé ngoan nào, đưa chị cắt móng tay cho xinh.
 
Bé phụng phịu, bỗng anh lên tiếng:
 
- Không bé không nhờ chị cắt đâu, bé để dành cho dài rồi đánh son hồng cho đẹp mà.

Bé vội vàng "cải chánh":

- Bé thoa "thuốc đỏ" cơ anh ơi!

Anh bật cười, bé thẹn chạy vào lòng anh "bắt đền", chị Nguyệt cũng đang cười mỉa mai ở trong phòng.

*

Bé bừng tỉnh dậy khi ánh mặt trời le lói vào phòng cười với bé. Ồ lạ chưa ai cắt móng tay đẹp của bé rồi, bé tức quá gục đầu trên gối nức nở khóc. Thôi bao nhiêu ngày gây dựng cũng đành hoài công. Bé giận lắm rồi hổng muốn đi học nữa. Bé hét thật to để má vẫn mặc, tiếng xạc xảo trên lá khô bé biết má đang quét sân. Bây giờ anh chị bé đi học rồi, ba bé cũng đi làm từ sớm, còn mỗi má ở nhà mà hổng dỗ bé làm bé tủi thân ghê. Cơn tức giận hoành hành bé không chịu được, bé thút thít khóc chạy xuống ôm chầm lấy má dậm chân hờn dỗi:

- Má ơi, ai cắt cụt móng tay dài của bé rồi! hu... hu...

Má làm bộ ngạc nhiên:

- Trời ơi! Ai mà cắt cụt móng tay công chúa của má rồi!?

Bé bắt đầu nghi cho chị Nguyệt, chỉ có chị thôi, bé ghét ghê:

- Chị Nguyệt cắt móng tay con hở má?

- Không đâu, chắc chuột chí nó cắn tay bé đó.

Eo ơi bé sợ chuột chí ghê cơ, bé hổng tức chị nữa, bé chỉ ghét con chuột chí thôi à, dám gặm tay bé. Bé rùng mình sợ hãi hét lên. Má đặt chổi xuống ẵm bé vào lòng hôn âu yếm vào đôi má bầu bĩnh. Bé nghe lòng ấm áp và mỉm cười với má. Đàn chim líu lo trên cây làm bé quên mất câu chuyện buồn.


TRANG UYÊN OANH      
(Chim Trời Nam)          

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 115, ra ngày 1-10-1969)
 

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2024

Bông Phấn

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sân nhà chị hiu hiu cơn gió lạ
Lay những cành bông phấn nhỏ mong manh
Như bé thơ rồi sẽ lớn hiền lành
Trong bóng mát vòng tay ba che chở

Chiều trước hiên nhìn những bông phấn đỏ
Bên hoa vàng đôi bướm trắng làm duyên
Xếp cánh non như lạc giữa mơ tiên
Có đũa phép xây lên nhiều tháp trắng

Sân nhà chị lung linh hoài bóng nắng
Những cánh hoa vẫn hé nở hồn nhiên
Và lũ ong vẫn ru rủ làm duyên
Như đã đến một ngày mùa xuân mới.

                                              THÔNG THIÊN

(Trích tuần báo Thiếu Thi số 131, ra ngày 15-10-1974)

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2024

Em Tôi

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em tôi có cặp mắt nai
Miệng em xinh xắn, má hai đồng tiền

Me khen em bé có duyên
Xin em giữ mãi thần tiên tuổi đời

Niềm vui ban phát nơi nơi
Miệng son em bé, thốt lời mến yêu

Me thương, ba cũng nâng niu
Em tôi thức dậy, khi chiều vừa lên.

                                CỎ NON (Đà Nẵng)

Trích tuần báo Thiếu Nhi số 111, ra ngày 12-10-1973)

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2024

Mưa Ngập


Năm nay cu Boong mới lên tám, nhưng nhờ bố cho đi học sớm, niên khóa tới cu Boong đã lên lớp nhì rồi. Em cu Boong cũng thế, cu Bi, kém anh một tuổi và học kém một lớp. Hai anh em cùng học thật cừ, nhất là môn toán, làm nhanh như chớp! Ấy cũng nhờ bố tất cả. Chính nhờ bố được làm ở gần nhà, mà anh em cu Boong giỏi toán. Mỗi ngày bố đều kèm hai tiếng hỏi sao không giỏi. Lại nữa, anh em cu Boong hay bị bố nói khích, càng học hăng hơn. Chả hạn bố nói với cu Boong khi cu Boong hơi lười một tí rằng: "Mày không chịu học, tao dạy cu Bi, nó biết trước cho mà xem". Với cu Bi thì bố khích: "Không chịu học thì biết bao giờ mới bằng anh mày được?". Anh em cu Boong có đứa nào chịu để mang tiếng là kém đứa nào đâu. Thế là "vi trùng lười" bị tống khứ ngay.

Nhưng học giỏi, anh em cu Boong cũng nghịch giỏi nữa! Bố cu Boong vẫn hay bảo: "... thật đúng là nhất quỷ nhì ma, thứ ba... anh em chúng mày". Anh em cu Boong nghịch thật! Khi thì "hợp tác" để chọc phá tụi trẻ con hàng xóm, chọc phá con Gái lớn, con Gái nhỏ, lúc lại quay ra chọc phá lẫn nhau. Cu Bi hay trêu anh: "Ê! Boong! Tao ngồi tao gõ... gõ boong boong...". Cu Boong cũng không vừa: "Còn mày thì... bi bi... lúc làm toán không ra tao kêu... bi bí". Thường, sau đó, hai anh em xông vào vật nhau. Là em, nhưng cu Bi không kém anh bao giờ. Nhiều lần, cu Boong bị em đè không dẫy được, phải chịu thua. Cu Bi lên mặt với cái "sức khỏe hẹc quyn" của mình lắm, đôi lần dám "rủ" bố đánh nhau!

Chiều rồi, bố còn chưa về, anh em cu Boong đang chơi bi trước nhà. Cu Boong đã vào lỗ hai trong khi cu Bi xui xẻo làm sao, còn chưa vào lỗ một. Cu Bi nhắm thật kỹ, thả nhẹ hòn bi đến gần lỗ. Chưa vào được, còn cách những một gang. Cu Boong, từ lỗ hai, nhắm hòn bi đỏ của em, bắn thật mạnh. Nhưng hụt. Cu Bi mừng rơn, cười cười, vào lỗ một. Rồi sau đó, lại nhắm chừng, phóng bi về phía lỗ hai. Cu Boong vào lỗ hai rồi, bây giờ chỉ có mỗi một việc "phơ". Cu Boong lại nhắm hòn bi đỏ, buông mạnh tay. Con Gái lớn ngồi cạnh đó reo lên:

- Nổ rồi!

Và vỗ tay cười. Cu Bi bị anh bắn trúng bi đang bực mình, nghe con Gái lớn reo, giận quát lên:

- Nổ cái gỉ? ... Xì thì có...

Con Gái lớn sợ anh nổi máu anh hùng, ắt nó được mấy cái đá, im thin thít. Cạnh nó, con Gái nhỏ đang bày biện đồ hàng chơi một mình. Ngoài kia, cu Boong giao hẹn:

- Nợ tao ba hòn rồi đó nghe!

Cu Bi:

- Biết rồi, không thèm ăn gian đâu mà lo.

Rồi hai đứa bắt đầu ván bi mới. Con Gái lớn nhìn hai anh chơi bi mà thèm. Ai cũng có trò chơi hết, chỉ có nó là không. Vì không biết sao, là gái mà Gái lớn lại thích chơi bi như hai anh, không ham chơi đồ hàng với con Gái nhỏ. Gái lớn bắn cũng khá đấy chứ! Không khá thì sao có lần chơi thử với cu Bi, nó "nổ" trúng anh một bàn? Vậy mà cả cu Bi lẫn cu Boong cùng không chịu cho nó chơi chung, cứ bảo: "Con gái mà biết gì", với lại: "Cho mày chơi chỉ tổ tụi tao mang tiếng ăn dỗ em". Hỏi có tức cho Gái lớn không?

Ngồi không buồn hiu, Gái lớn nghĩ lung tung. Ờ nhỉ, không biết giờ này bố đã sửa soạn về chưa nữa? Bố có lấy được củ cà rốt nào ở bếp đem về không? Còn mẹ nữa, giờ này ở nhà thương, mẹ đã sinh em bé chưa? Mẹ mà sinh con trai thì còn đỡ, bố còn có cách đặt tên mà gọi, chứ sinh em gái, không biết bố gọi sao nữa? Bố kỳ ghê, tên thật không chịu gọi, gọi Tuấn, Trình, Thu, Thảo, có phải hay hơn không, lại đi gọi cu Boong, cu Bi, Gái lớn, Gái nhỏ. Rồi em bé mà là gái nữa thì... gái gì nhỉ? Gái bé tí chắc?

Chợt hòn bi đỏ của cu Bi lăn vào chân con Gái lớn. Gái lớn rụt chân lại. Cu Boong la lên:

- Tránh chỗ cho tao bắn xem nào, Gái lớn!

Gái lớn dợm đứng lên, cu Bi ngăn:

- Cứ ngồi đây cho tao...

Cu Boong:

- Mày ăn gian hả, nó ngồi đấy thì vướng làm sao tao bắn?

- Kệ mày, ai bắt mày bắn.

Cu Boong biết em thua đậm nãy giờ, sắp giở quẻ, sừng sỏ:

- Ăn gian hả?

Cu Bi không sợ:

- Ừ đấy, mày làm gì "ông"?

Hai anh em sắp sửa đánh nhau. May sao có tiếng giày đinh từ xa. Con Gái lớn kêu lên:

- Bố về.

Bố mấy đứa người cao lỏng khỏng, miệng cười tươi bước nhanh trên ngõ nhỏ, tay cầm mấy củ cà rốt. Con Gái nhỏ chạy ra ôm bố trước tiên. Bố nó trao cà rốt cho con Gái lớn rồi bế Gái nhỏ lên, cùng vào nhà. Căn nhà của người nghèo, vách đất lợp tranh, cửa thấp. Người bố đi vào phải cúi lom khom. Vào nhà, còn chưa kịp ngồi nghỉ, cu Boong đã thưa kiện ngay:

- Bố ơi bố! Thằng Bi ăn gian của con hòn bi đấy bố!

Cu Bi cãi ngay:

- Nó nói oan cho con bố ơi, con mà ăn gian của nó cho...

Bố cu Bi chận lại ngay:

- Im, tao đã bảo nhiều lần rồi mà không nghe, không được thề, không được mày tao với anh, sao mày quên hết rồi, hả cu Bi?

Cu Bi đưa tay gãi đầu, ấp úng:

- Con... con lỡ quên...

Cu Boong thấy em bị bố "sạt", khoái chí cười hinh hích. Con Gái lớn đã gọt xong một củ cà rốt, chia tư. Cu Boong được một phần, ra ngưỡng cửa ngồi ăn. Ở nhà ai cũng thích ăn cà rốt sống, chỉ có con Gái nhỏ là không. Cũng may nhờ thế mà Gái lớn chia làm bốn dễ dàng, chứ không, chia năm phần chắc khó lắm.

Cu Bi hỏi bố:

- Bao giờ mẹ sinh em bé hả bố?

- Ai biết được.

- Chốc nữa bố xuống nhà thương không?

Bố nhìn ra ngoài cửa sổ xem trời. Có mấy đám mây thật lớn, đen thui. Bố lắc đầu:

- Chắc không đi được rồi, trời sắp mưa còn gì.

Nghe bố nhắc đến mưa, cu Boong dặn trước:

- Bố cho tắm mưa nghe bố!

Cu Bi theo phe anh:

- Cả con nữa nghe...

Bố hai đứa gật đầu:

- Cho chúng mày tha hồ. Chỉ sợ mưa to rồi ngập nhà, bấy giờ có bảo tắm chúng mày cũng không thèm, tát nước mỏi tay rồi than...

Xong, bố đi thay quần áo. Cu Boong vẫn ngồi ở ngưỡng cửa, gặm cà rốt, nghĩ đâu đâu. Trời tối ghê vậy đó, chắc mưa sắp tới rồi. Mà mưa to nữa ; nhìn lên đám mây kìa, xem như mọng nước... Lạy trời mưa to đi, mưa to tắm càng mát, mưa ngập cả nhà cũng được. Bố kỳ ghê! Mưa ngập vào nhà cũng thích chứ sao, được lội bì bõm này, được tát nước ra này, được múc nước giếng lên lau bàn ghế lại này... Thú thế mà lần nào mưa ngập bố cũng kêu: "Bực cả mình".

Xóm cu Boong ở trước kia là đồng ruộng, theo lời những người đến trước, thì hồi đó, cứ khi mưa lớn, cả cánh ruộng ngập nước. Đứng xa nhìn, tưởng chừng như mấy ngôi nhà mọc trên mặt nước. Tuy thế, vì đồng rộng, nước tản mát ra, không đến nỗi bị ngập nước vào nhà. Nhưng từ dạo cánh ruộng được vượt đất cao lên, cửa nhà cất ngày thêm nhiều, cứ mùa mưa đến, nước không chỗ chảy, chảy tuột vào nhà. Có lần nước ngập đến gối. Mưa tạnh, tha hồ nhà nào nhà nấy tát nước xuống con mương trước nhà, và tha hồ rửa ráy đồ đạc.

Chợt một giọt nước rơi trúng ngay mũi cu Boong. Nó reo lên:

- Mưa rồi!

Theo đó, những hạt mưa thi nhau rơi. Mưa nhỏ, đan mành rồi lớn dần, gõ lộp độp trên những mái tôn nhà hàng xóm. Bố cu Boong bế con Gái nhỏ ra ngồi trên chiếc ghế đẩu sát cửa sổ xem trời mưa. Cu Boong và cu Bi thì rủ nhau cởi áo, quẳng trên giường rồi chạy ra trời mưa. Bố hai đứa dặn:

- Liệu chừng đấy nghe, hễ thấy mưa ngập thì về ngay đó...

Cu Boong nghe tiếng bố văng vẳng ngoái nhìn vào nhà cố lắng nghe. Nhưng tiếng mưa lớn quá, cu Boong nghe chẳng được gì. Con Gái lớn lại gọt thêm củ cà rốt nữa, cu Boong thấy thèm, nhưng đành thôi, chạy ù theo cu Bi.

Hai anh em cu Boong khoác vai nhau đi trong mưa. Nhìn hai đứa bây giờ, chẳng ai có thể nghĩ rằng trước đó nửa tiếng, hai đứa gây lộn suýt đánh nhau. Cu Boong đưa tay vuốt mặt, bảo em:

- Ra ngoài đường không?

Gì chứ ra đường thì cu Bi chịu cả hai tay lẫn hai chân. Hai anh em vẫn trong thế khoác vai, lần theo con ngõ nhỏ dẫn ra ngoài đường nhựa. Nhà cu Boong ở sâu trong hẻm, mặt quay ra một con mương nhỏ. Con mương này, người cùng xóm mới chung nhau đào vào mùa mưa năm trước để nước có đường thoát dễ dàng. Vòng hai ba khúc quanh, con mương mới đổ vào rãnh chính ngoài đường nhựa. Nơi ấy cũng là đầu ngõ nhà cu Boong.

Anh em cu Boong ra đến đường nhựa thì cơn mưa bớt to, hạt đều. Nhưng nước ào mạnh từ nãy giờ đã đủ làm ngập một phần đường nhựa. Hai đứa thôi khoác vai nhau rẽ hai lối, nhảy nghịch trong vùng nước ngập ngoài đường. Cũng đã có nhiều đứa trẻ khác đùa nghịch. Một lũ đứng túm lại dưới một ống nước của nhà nọ. Nước mưa xối ào ào trên đầu chúng. Thỉnh thoảng có tiếng cười vang lên thật ròn. Cu Bi chạy đến nhập bọn. Cu Boong thì không, thích đứng nhìn cảnh xe cộ chết máy hơn.

Trời mưa, đường ngập đến gần nửa, cứ phải dạt sang một bên. Xe nào vô phúc gặp xe nhà binh ở chiều ngược đi tới, phải nép vào lề, nước vào máy là đạp nhọc, đẩy nhọc. Đã có hai chiếc xe lam chết máy. Đằng xa, một anh đang cong lưng đạp máy chiếc "mô bi lết". Thỉnh thoảng một chiếc xe "díp" phóng nhanh qua, nước bắn tứ tung. Vài anh đi Honda, Suzuki, không có áo mưa, người ướt nhẹp, vừa chạy xe vừa đưa tay vuốt nước trên mặt.

Mưa lại mạnh. Những hạt nước to, nặng, đập vào mặt cu Boong nghe ran rát. Cu Boong rời chỗ đứng, chạy lại chỗ cu Bi, ghé đầu vào gần ống nước. Mát lắm. Cu Bi rủ anh:

- Chạy đua không?

Cu Boong gật đầu liền. Rồi hai đứa thi nhau chạy. Những bước chân mạnh, dẫm lên làn nước ngập làm bắn tung tóe. Hai đứa vừa chạy, vừa cười, vừa gọi nhau ơi ới. Tiếng chúng nó loãng dần trong tiếng gào thét của cơn mưa.

Lúc nước ngập đến hơn nửa đường, sắp tràn sang phía đường bên kia thì anh em cu Boong trở về ngõ hẻm. Chỉ cần nhìn mực nước ngập ngoài đường, hai đứa cũng đoán được mực nước trong nhà, ít lắm cũng tới gần đầu gối con Gái nhỏ. Ngõ cũng đã ngập nước, hai đứa lội lõm bõm.

Bố cu Boong đang khuân bao gạo lên giường, thấy con về, dục:

- Lo nhặt nhạnh mấy cái nồi, cái chảo đi, trôi lềnh bềnh ra đấy.

Cu Boong còn chưa chịu nghe lời bố, vớt quả banh chuyền với cu Bi mấy lần. Nước lên đến ngang ống chân cu Boong. Cu Boong không bước mà "lết" chân đi vớt nồi, xoong, chảo. Cu Boong thích được hưởng cái cảm giác của người "rẽ sóng trùng dương" như bố hồi còn đi lính, lội sông, lội biển mà bố hay kể. Cu Bi vớt mảnh ván tròn mà con Gái nhỏ gọi là "cái thớt", ném lên giường cho em. Cái giường bị lột chiếu, trở thành một chỗ cao ráo chứa đồ. Trên đó, thôi thì đủ thứ. Bao gạo còn phân nửa để trong cùng, mấy cái ghế đẩu đặt nằm ngửa, trái banh, giầy, dép của bố, "săng đan" của cu Boong, cu Bi, guốc của mẹ, của Gái lớn, Gái nhỏ. Cả đến chiếc xe vận tải làm bằng mấy mảnh ván và hai cái ống lon sữa bò của cu Bi nữa.

Con Gái lớn và Gái nhỏ ngồi ở thành giường, không được bố cho lội nước, thèm lắm, phải xắn quần lên, thõng chân xuống khuấy nước.
 

Mưa vẫn còn lớn, trời tối sầm. Bố phải bảo cu Boong thắp đèn. Ánh sáng ngọn đèn dầu vàng vọt tỏa yếu ớt. Nước lên đến gần đầu gối cu Boong rồi, mấp mé giường. Con Gái lớn, Gái nhỏ phải đứng lên, ngồi trên bao gạo. Bố cu Boong lội ra trước cửa nhìn trời:

- Sao mà mưa to gớm, không khéo ngập tới giường thì khốn...

Trời như trêu, sau lời bố, mưa ào mạnh hơn. Nước cứ dâng lên dần. Mực nước chạm thành giường... Dâng lên nữa... Cu Boong lơ đãng nhìn ra ngoài ngõ, có chiếc dép của ai trôi lềnh bềnh. Ngay lúc ấy, có tiếng cu Bi kêu hốt hoảng:

- Chết rồi...

Cả nhà cũng hoảng hồn, quay nhìn cu Bi, cu Bi mếu máo:

- Cái túi đựng bi không biết trôi đi đâu mất rồi...

Bố thở phào một tiếng, rồi đến lượt bố kêu lên:

- Hỏng mất, bao gạo...

Cu Boong nhìn về phía bao gạo trên giường, nước đã chạm phải. Bố leo vội lên, ôm gọn bao gạo vừa lúc nước dâng ngập cả dát giường. Đến phiên cái bàn đây. Bao gạo được nằm chễm chệ trước tiên, kế là những món khác. Bố la không thôi:
 
- Cu Boong đâu, đem giầy dép sang đây mau...
 
- Cu Bi, dựng mấy cái ghế đẩu cho Gái lớn, Gái nhỏ ngồi... nước đến chân hai đứa rồi kìa...
 
- Này, khéo khéo không vỡ cái đèn thì khốn...
 
Tiếng con Gái lớn, con Gái nhỏ:
 
- Giời ơi, hộp đồ chơi của em ướt hết rồi...
 
- Anh Boong ơi, vớt cho em chiếc guốc đi, trôi ra ngoài cửa rồi...,
 
Cu Bi cứ vừa làm, vừa lải nhải:
 
- Không biết cái túi đựng bi đầu mất...
 
Nhưng rồi mưa ngớt, nhỏ dần. Nước bắt đầu rút. Ngoài ngõ đã có người đi lại. Thỉnh thoảng, một người hàng xóm ghé nhìn vào nhà, nói với bố cu Boong:
 
- Sửa soạn lau nhọc thôi!
 
Rồi hai người lớn cười với nhau.
 
Cu Boong rủ em cùng đi "dạo xóm dạo làng" xem sao. Người lớn lội lõm bõm, trẻ con cũng lội lõm bõm. Nhưng ai cũng cười hết. Có nhà đã bắt đầu tát nước ra mương, tiếng nước ào ào.
 
Trời sáng dần nhưng nắng chỉ lóe lên rồi tắt hẳn., Mặt trời lặn. Cu Boong cu Bi trở lại nhà. Bây giờ, con Gái lớn, con Gái nhỏ mới được bố cho xuống, đang nghịch nước. Bố đem mấy cái thùng không vào, sửa soạn tát nước. Cu Boong nói với bố:
 
- Mưa ngập vui quá!
 
- Vui cái thằng bố mày, không lo tát nước đi, rồi còn lau nhà, dọn dẹp đồ đạc nữa đấy...
 
Cu Boong thấy "quê" quá, không biết nói gỡ ra sao. May, lúc ấy, không hiểu cu Bi đi thế nào mà trượt chân té bổ xoài. Cả nhà cùng cười ầm lên, cu Bi cũng phải cười theo.
 
Bố cu Boong nhìn lũ con, đứa nào cũng toét miệng cười, răng sâu, răng sún khoe ra cả. Bố thấy quên cả mệt. Bố nghĩ lũ con "quỷ sứ" của bố làm bố quên mệt. Cu Boong, cu Bi, Gái lớn, Gái nhỏ, rồi vài hôm nữa, Gái... à... nếu là gái thì gái gì nhỉ? Gái bé tí, hay Gái em bé nữa, niềm vui của bố đấy. Bố lẩm nhẩm một mình: "Nghĩ mà tội cho nhà giàu (!), làm gì được sống trong cảnh khổ mà vui này".
 
Và bố thấy lúc nãy cu Boong nói đúng. Mưa ngập vui quá!
 
 
NGUYỄN THÁI HẢI       
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 136, ra ngày 1-9-1970)
 

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2024

Trường Em

 

 
 
 
 
 
 
 
Trường em xinh thật xinh
Duyên dáng nép bên đình
Trường gồm ba gian nhỏ
Vách ván mái lợp tranh

Đứng cách trường thật xa
Vẫn nghe tiếng ê a
Lũ trẻ chăm bài học
Trông dễ thương ghê là

Rồi tiếng thước nhịp nhàng
Tiếng thầy giáo vang vang
Âm điệu buồn khắc khoải
Một đời làm giáo làng

Em yêu trường em lắm
Nhưng biết nói làm sao
Chỉ những khi xa hẳn
Lại nghe lòng nao nao.

                               BẠC HÀ
                                (Đà Nẵng)

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 59, ra ngày 8-10-1972)
 

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2024

Nhánh Lá

 

 MỘT  

Chốn cũ

Buổi sáng em dậy thực sớm - khi nắng mai chưa phủ trên hàng lá cao - chiếc xe lăn sáng loáng chầm chậm đưa em ra lối nhà nguyện cao chót vót. Phủ một lớp rêu xanh ngút, bờ tường đá cũ kỹ đứng chơ vơ yếu đuối như không đủ sức nâng đỡ cột thánh giá già nua, ngôi giáo đường nhỏ của em trông thật buồn bã.

Lần cuối nào cũng vương đầy quyến luyến lẫn nuối tiếc. Dù em đã suy nghĩ thật kỹ, đắn đo hết sức, nhưng hình như có sự xung đột nào đó ở nội tâm. Ở lại, tương lai mù mịt và nó - cái chân què - vẫn mãi tồn tại. Còn đi, ngày mai của em tươi sáng hơn, nhưng liệu em có chịu nổi cái lạnh lẽo và xa lạ của xứ người không? Con người em có thể đổi mới hơn, nhưng sự khác lạ của thành phố em sắp đến làm em lạnh người. Chỉ nghĩ đến những ngôi nhà to lớn nóc sừng sững giữa đám cây um tùm ven con đường vắng nào đó em đã muốn khóc. Và lúc này, chung quanh em có thứ khí lạnh đang bao phủ, thứ khí lạnh mà em đang trốn chạy. Có lẽ, em ra đi lần này không trở lại. Bao giờ khỏi thì về. Cái chân em? Bao giờ mới khỏi đây? Nếu không thì sao? Trời ơi! Gió chờn vờn thổi bay bay tóc, Đàng xa, dưới chân đồi, nắng hồn rực rỡ cả một vùng cây lá xanh mướt óng ánh nước mưa khuya. Và, bỗng dưng em như vừa tìm lại được chút bằng an trong hồn, nó làm em hăng hái hơn, chiếc xe định mệnh chầm chậm đưa em về phía lối nhà nguyện - một thói quen của em mỗi sáng - gió vẫn lao xao trong hai hàng antigonne ven đường.

 
HAI

Thiên sứ

Sáng nay em cũng dậy thực sớm, trời cao nguyên lạnh lạnh làm em tưởng đây là ngôi viện nữ tu Ethètte trên Bình Dương quen thuộc. Dưới kia là thung lũng rậm rì lá, và trên này, bệnh viện Bromedhorad mới mẻ. Em cảm thấy ở đây có vài nét quen thuộc như khung cảnh cũ của em trên Bình Dương. Cũng đồi cỏ xanh, cũng hoa antigonne trắng xóa cả một vùng vắng lặng. Ngoài xa, mấy ngôi biệt thự to lớn nằm lặng lẽ chung quanh màu xanh ngăn ngắt. Tự dưng em bỗng nhớ cái cảnh đã diễn ra mỗi sáng trước cửa viện, nhớ những người gồng gánh rau trái từ các thôn rẫy về chợ ngày ngày. Cái cảnh đáng yêu đó đã hiện qua các đoàn chở carottes, choux fleurs, hoa glaeuil, tulipe oeuiller, cúc vàng từ những cánh đồng màu mỡ đưa sang ngang qua thung lũng. Và bây giờ em cũng dậy sớm mỗi sáng, lăn xe qua bức tường đá, nơi có những tảng đá nằm chồng chất lên nhau bao quanh như một căn phòng. Trong đó, những bức tượng mẹ Maria, cha Giuse, chúa Jésus phủ những tấm vải tím sẫm màu nằm lặng lẽ. Hình như em là kẻ đến sớm nhất để cầu nguyện - nhưng không, còn một người nữa, anh ta đến sớm hơn cả em nữa - Khi nào cũng vậy, hắn chiếm góc bên phải, và em bên trái, có hôm, chỉ có em và hắn, gian nhà thênh thang chỉ còn hai bóng người. Cứ như thế, hằng ngày vẫn tiếp diễn cái cảnh cảm động đó, do đó, em cảm thấy như anh ta hiện đến để an ủi em, theo một sứ mạng của người thiên sứ mà Chúa sai xuống. Dù sao chăng nữa, em vẫn muốn gửi đến hắn một lời cảm ơn, đã là một niềm an ủi, người biết không?

 
BA

Niềm tin

Ngày này qua tháng nọ, cuộc chữa trị vẫn đều đặn tiếp diễn, chưa có gì thay đổi, vẫn con bé Hải Ly hằng ngày trên chiếc xe lăn cố hữu. Mẹ ơi, con phải quỳ xuống mà cảm ơn mẹ đã ban cho con một người tợ thiên sứ xuống cứu giúp con trong lúc tâm hồn con cảm thấy nguy khốn nhất, trong lúc con bơ vơ nhất, khi mà con sợ hãi trước khung cảnh xa lạ này. Anh ta đến thật bất ngờ, như đem ánh sáng đến rọi vào cái bóng tối buồn nản của con. Con chán nản, con lo sợ, và anh ta đến để đánh tan những điều buồn phiền mà con vướng phải. Những cánh hoa antigonne trắng nõn nà bé tí nằm vương vãi lẫn trong mớ cỏ lá xanh thành từng dây mà anh ta đã hái và đem giăng đầy cửa sổ phòng con mỗi sáng là một sự an ủi con cần có. Con muốn cảm ơn mẹ cũng như cảm ơn anh ta đã cho con cái hạnh phúc quý báu đó.

Cô bé Hải Ly giờ mồm lúc nào cũng như sáo. Cô bé kể cho anh chàng nghe chuyện quê nhà. Kinh Kha - tên chàng trai - bốn năm xa Việt Nam, chàng thèm nghe chuyện Việt Nam nhưng cô bé có kể gì thêm được ngoài chuyện đồng cỏ xanh, những con đường phủ lá bao quanh ngôi viện nữ tu mà cô đã sống ở đấy. Chỉ thế thôi, nhưng ngày nào chàng cũng đến, và cô bé cũng có khối chuyện để kể. Những mẩu chuyện họ trao đổi khiến cô bé bớt phần nào sự buồn bã chán nản. Cô cảm thấy quên đi phần xác bệnh tật để sống với tâm hồn tươi vui mà cô đã tìm lại được sau một thời gian dài đánh mất. Mười bốn năm. Hải Ly sống bao lâu đó, nhưng mười bốn năm này không phải là mười bốn năm hạnh phúc đối với một đứa trẻ như Hải Ly, một đứa trẻ mà từ khi mở mắt đã biết là mình không có cha mẹ. Phạm Kinh Kha, một du học sinh xa Việt Nam đã bốn năm nay, chàng xa Việt Nam cũng như không nói chuyện thường với người xứ sở. Do đó, hai kẻ có nỗi buồn riêng, họ gặp nhau, vui vẻ, tương đắc và mừng rỡ.

Cô bé đã bớt buồn rầu, thật là huyền diệu, những cánh thư vẫn được cô bé đều đặn gửi đi, từ con dấu Germany Ouest về tận tỉnh lỵ Bình Dương, nơi đồng cỏ xanh ngút của ngôi viện nữ tu Ethette.

 
BỐN

Nhánh lá

Bromedhorad ngày,,, tháng... năm...

Soeur kính mến của con,

Một tháng tròn rồi soeur nhỉ. Ngôi viện đáng yêu của chúng ta vắng bóng con, nhớ thật nhiều soeur ơi. Con nhớ tất cả những gì ở viện mình, con nhớ đồi cỏ mênh mông và xanh ngút mắt, con nhớ vườn cây um tùm của các soeur, nhớ ngôi nhà nguyện già nua cũ kỹ, và cả những dây antigonne mọc lạn trên hai bên lối ra đó nữa. Nơi con ở, giờ buổi sáng giăng đầy mây mù, mây lẫn sương mờ mịt ngôi bệnh viện Bromedhorad. Đám mù len vào tận khu vườn hoa rực rỡ đan thành một màn mỏng che kín khung cửa kính phòng con. Soeur có còn nhớ những sáng sót lại của một năm trên đồi cỏ ở viện, cũng những đám mây mù vây đầy lá cỏ, lóng lánh một chút sương. Hai hàng hoa antigonne dầy đặc lá bị phủ bởi những hạt sương tinh khiết trong vắt. Hình ảnh ngày đó quen thuộc giờ con tìm lại được qua cái thung lũng mờ mịt sương nằm hiền lành dưới chân bệnh viện chạy dài đến tận chân trời. Ở nơi đó, mỗi sáng con cũng thấy sương lóng lánh qua mặt trời hồng. Nó làm con nhớ lại những buổi sáng dạo trước, nó nhắc nhở con một cách thân quen, và giờ thì con đã yêu nó rồi soeur ạ! Con yêu nó như yêu những nhánh lá antigonne leo đầy hai bên con đường đi nhà nguyện. Những cánh lá nhăn nheo nhưng mềm mại đã một thời khiến con được trở về ngày xưa con nhỏ bé. Từ nhánh lá thân mật đó, con tìm thấy lại những ngày tháng mênh mông xưa. Một thời tưởng nhớ giờ lãng đãng tợ mây trôi. Ngày ấy dấu yêu con tìm lại được qua nhánh antigonne trắng bé tí. Con cho nó là một an ủi nữa sau anh Kha của con. Con muốn cảm ơn mẹ đã cho con gặp anh Kha kính mến cũng hệt như tạo hóa đã cho nơi nầy có hoa antigonne. Để mỗi sáng con bé Hải Ly đẩy xe ra ngắm mà nhớ lại ngày xưa. Bây giờ con cũng muốn giăng lại những dây antigonne trên cửa sổ như ngày nào xa xưa. Nhưng soeur yêu kính ơi, lá hoài hoài sẽ héo, sương rồi một ngày cũng tan, mà con lại muốn làm gió leo theo ngàn sợi tơ trời đến làm người yêu của nhánh lá dấu ái antigonne. Con biết, thượng đế đã đặt ra luật tự nhiên cho cây cỏ, nhánh lá này con xin gửi đến soeur kính yêu. Mang một chút hương từ nơi xa con đang ở để nhớ về soeur, nhánh lá cuối mùa buồn khổ sẽ chết đi để con thay vào đó lá hạnh phúc. Bây giờ con đã hiểu, những mây trôi bềnh bồng không còn là cung sầu trong ngày tháng. Con đã biết lá antigonne tại sao lại gây nhớ thương trong lòng con nhỏ Hải Ly bệnh tật. Thưa soeur, bây giờ, đời đời, lá antigonne sẽ đem vào lòng con một niềm ghi nhớ mãi không thôi. Và, soeur ạ, con tự hứa, xin ngàn đời làm sương nhẹ phủ lên nhánh lá tuyệt vời, đánh dấu thuở giao thời muôn vàn đẹp đẽ mà Mẹ Maria đã ban xuống cho con.

Kính mến          
Catherine Hải Ly    

 
NĂM  
 
Kết chặt

Một mai, nhánh lá của cô bé chắc sẽ như sợi tơ hồng gắn bó cuộc đời với cây cỏ của thiên nhiên. Nhánh lá như mang vào lòng một chút hương ngọt ngào quyện lẫn trong nỗi nhớ mong nơi chốn cũ...


VÕ THỊ BÍCH KHÊ            
(Trong đặc san TỪ GIÃ BUỔI CHIỀU 
của lớp 8/13 GIA LONG 72-73) 

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 210, ra ngày 1-10-1973)

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2024

Lạc Trong Chiều Vàng


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chiều qua hết một ngày
Nắng nhạt giữa ngàn cây
Trên đồi vàng đổ lá
Giọt nắng mềm nghiêng vai

Đếm từng bước âm thầm
Đếm thời gian xa xăm
Đếm ngày qua lặng lẽ
Tìm đâu hương cố nhân

Rồi từng giọt sương rơi
Lang thang cánh mây trời
Kỷ niệm nào khuất lấp
Dĩ vãng nào chơi vơi

Thêm một cánh lá bay
Thêm một ánh sao gầy 
Ánh mắt nào viễn mộng
Giữa giòng đời cuồng quay

Thấp thoáng trong chiều tà
Diều xoãi cánh phương xa
Lạc trong chiều quạnh vắng
Lặng nghe tháng ngày qua

Lạc trong nắng hôn hoàng
Trên đồi thu mênh mang
Trong chiều nhòa sương khói
Lạc trên xác thu vàng...

                    Trần Thị Phương Lan
                    (Bút nhóm Hoa Nắng)

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2024

Người Thứ... 14

Hôm nay nhà Bé có mời khách. Bé chả quan tâm đến vì Bé còn đang bận nghĩ đến những món bánh tuyệt hảo mà Bé thấy trong tủ bếp. Chao ơi! Nếu Bé được ngồi chung với người lớn nhỉ! Biết chừng nào đây? Mẹ bảo bé còn nhỏ lắm, bé chưa biết phép tắc... người ta 8 tuổi rồi chứ bộ à...

Bé ơi! Vào mẹ bảo...

Bé dạ thiệt to, ba chân bốn cẳng chạy vào. Vừa đến cửa phòng khách đã nghe tiếng mẹ nói với ba:

- Không được... chả ăn thì đừng... chứ 13 người thì...

- Bây giờ trễ rồi, làm sao mời người nữa đây? - Ba thở dài.

Thấy bé vào, ba bảo:

- Tâm, chiều nay con ăn trên bàn nhá.

- Dạ, sao vậy ba? (bé biết rồi, mà bé làm bộ hỏi đấy)

- À... chỉ có 13 người khách, nên ba muốn thêm con cho thành 14 mà...

Bé sững sờ. Chao ơi, sướng quá! Vậy là bé sẽ được ngồi trên bàn, bé sẽ được dùng ly tách như mọi người nè, bé sẽ để khăn ăn lên đầu gối, chứ bé khỏi có cột khăn trên cổ đi, bé sẽ ăn một mình, khỏi có cho u già đút đi, bé sẽ... bé chạy một mạch đi gọi u già:

- U già ơi! U già à!

- Gì vậy cậu? Để cho u làm chứ!

- U lên thay quần áo cho bé! - Bé vừa nói vừa kéo u già.

- Thay cho cậu làm gì?

- Bé ăn trên bàn mà, u không biết sao?
 
- Mới có 4 giờ! Tí nữa u thay cho.

Đáng lẽ bé phải thay quần áo một mình chứ, các bạn nhỉ! Bé lớn rồi mà... nhưng mà... bé sợ lắm: nhỡ bé mặc quần trái, hay lại mặc đàng trước ra đàng sau thì u già cười bé chết!

À, mà bé phải báo tin cho cả nhà biết với chứ.

- Chị Bếp, bé ăn trên bàn đó nhe!

Chị Bếp chả để ý gì đến lời bé, chả là chị ấy còn đang bận nếm riêu cua. Thôi, để bé báo tin cho chú Tư tài xế vậy:

- Chú Tư ơi! Chú biết tin này chưa chú?

- Sao? Sao? Gì thế hở? Cậu nói sao?

Chú ấy vẫn có cái tật như vậy đó. Ai yếu tim mà nói chuyện với chú, có hy vọng... xỉu lắm à nghe!

- Tin này quan trọng lắm à! Chú nghe bé nói nè - bé dằn từng tiếng - Bé ăn trên bàn!

- Xời ơi! - mặt chú xì ra như bong bóng nổ - Vậy mà tôi tưởng rạp Rex bị đặt plát-tích chứ!

Tức thật! Tin quan trọng như bom nổ chậm, thế mà ai cũng hững hờ hết à! Mà thôi, miễn sao bé được dự tiệc chung với người lớn là được rồi.

Chuông đồng hồ vừa gõ năm tiếng là bé đã hối u già thay quần áo cho bé rồi...

Nhìn trong gương, bé không thể nhận ra bé được nữa. Chao ôi! Trông bé đẹp giai ghê chưa! Bé lại còn bắt u già xịt cho bé một ít... nước hoa nữa chứ.

- Cậu chớ có nghịch bẩn đấy nhé! Ông bà la là u bảo cậu đòi thay quần áo sớm đó!

Bé săm soi, hết vuốt áo, lại vuốt quần:

- Được mà, u khỏi lo. Mà... mà bé có đẹp không u?

U cười:

- Đẹp lắm, trông cậu lăng xăng như con khỉ con vậy!

- Ứ ừ... u chỉ ghẹo bé...

Bé chạy vụt ra vườn, đã thấy lác đác vài người khách, xe hơi bóng loáng. Bé cố ý ra cổng, miệng "lạy bác ạ" lia lịa để cho người ta có dịp ngắm bé! Mà quả thật, ai cũng trầm trồ:

- Tâm đấy à, trông cháu đẹp giai quá, bác nhận không ra.

Nào là:

- Tâm ngoan quá, cháu bác "bô" ghê nhỉ?

Bé hãnh diện ghê đi! Nhưng cứ giả vờ thẹn thò!!!

..........

Ô kìa! Ba mẹ nhăn nhó trong phòng, tay ba cầm một phong thư.

- Thôi chết! Lại 13 người rồi - mẹ kêu.

- Thì bỏ thằng Tâm đi là 12 người chứ gì!

Thôi, thế là vỡ mộng. Không phải chờ ba mẹ báo tin hồi... ăn nữa, bé chạy về phòng bé, khóc nức nở. Qua làn nước mắt, bé thấy mọi người bước sang phòng ăn, tiếng cười rộn rã...


PHƯƠNG KHANH     
(Đà Lạt)            

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 115, ra ngày 1-10-1969)

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2024

Thật Giả Khó Phân

 
 
 Các em thân mến,

Sách Lã Tử có kể chuyện khi xưa bên Tàu, ở tỉnh Hà Nam, thuộc huyện La Thành, có một cái gò cao tên là gò Lê Khưu, nơi đây có giống quỉ lạ thường hay giả làm con cháu, anh em những người qua lại, trông thật là giống.

Người ta thường cho rằng một khi đã chết, hồn người nếu không được lên cảnh tiên hay cảnh phật, hoặc về với thượng đế, sẽ sống vất vưởng nơi trần gian, không nơi nương tựa, hay hiện ra phá khuấy người sống. Đấy là hồn ma hay con ma.

Còn kẻ hung dữ, hoặc người thác oan hay chưa tới số chết, khi đã mất, thường không được siêu thăng về với Trời Phật, nên sống bơ vơ đây đó nơi cõi trần và hay hiện hồn phá hại thường xuyên người sống. Người ta gọi hồn ma nầy là quỉ.

Bây giờ chúng mình trở lại chuyện quỉ gò Lê Khưu.

Ở gần đấy có một ông trưởng giả, tức là người lớn tuổi, giầu có, hoặc có địa vị trong vùng, thường hay ra chợ ăn uống, phải đi ngang qua nơi đây.

Một hôm nọ, ông ta đi chợ về, say lướt khướt. Khi đi qua gò Lê Khưu, ông trưởng giả gặp con quỉ hiện hình lên làm con ông ta, tay thì dìu dắt, ôm đỡ, nhưng miệng không ngớt trách móc cho say sưa là xấu xa, đê tiện.

Về đến nhà và đến khi tỉnh rượu, ông trưởng giả gọi con ra la rầy: Tao là cha mầy, tao có làm gì ác đâu mà lúc tao say, mầy nỡ mỉa mai tao như vậy.

Người con nghe nói, khóc lóc và thưa với cha: thật là oan cho con. Con có bao giờ dám hỗn hào với cha như vậy. Con nghe người ta đồn ở gò Lê Khưu có giống quỉ khéo bắt chước hiện lên làm người, biết đâu hôm cha gặp phải con quỉ đó.

Người cha nghe nói bán tín bán nghi, bèn hỏi thăm dò những người xung quanh vùng, ai nấy đều cho rằng chuyện người con nói có thật. Ông trưởng giả tức giận, định bụng khi nào gặp giống quỉ ấy, ông ta sẽ đâm chết ngay.

Ngày hôm sau, ông ta đi chợ nhậu nhẹt, đến khi say lướt khướt mới ra về. Người con lo âu sợ cha đi qua gò Lê Khưu gặp quỉ hiện hình khuấy khá, nên đến đấy đón cha để đưa cha về. Ông trưởng giả trông thấy con mình, tưởng là quỉ hiện hình, liền rút gươm ra đâm chết.

Các em thân mến,

Trên đời, đôi khi các em gặp những việc thật giả khó phân.

Vì vậy, trước khi hành động hay quyết định việc gì, các em cần phải suy nghĩ cho chín chắn, dò xét cho đến nơi đến chốn để khỏi rơi vào sự sai lầm tai hại, không phương cứu chữa như trong trường hợp ông trưởng giả giết oan người con có hiếu kể trên.

Các em đừng bao giờ vừa nghe, thấy việc gì, đã vội nghi ngờ rồi phán đoán ngay, biết đâu các em chẳng bị sai lầm, các em làm hại cho các em và những người liên hệ, nhất là làm mất tình bạn. Các em nên nhớ có trưởng hợp thật giả khó phân, như ma quỉ đến bây giờ nào ai dám đoán chắc có hay không?


Thân mến chào các em        
NGUYỄN HÙNG TRƯƠNG    

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 104, ra ngày 24-8-1973)


oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>