Hiển thị các bài đăng có nhãn Vịt Mò. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vịt Mò. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

Những Con Vật Kỳ Dị

 
 1 - MỘT CON VẬT KHÔNG HAM ĂN UỐNG :
 
Tại miền sa mạc hoang vu Á Rập và Phi Châu luôn nóng bỏng và khô cằn, những giếng nước ở rất xa vì vậy người ta không thể nào tự mình băng qua sa mạc đó được nếu không có sự giúp đỡ của 1 con vật: Con Lạc Đà có những đặc tính kỳ dị thích hợp với sự sống nơi sa mạc.
 
Tại sa mạc thường có những cơn gió lốc bất tử, những cơn gió này thổi tung cát bụi bay vào mắt, mũi, tai người ta hay những giống vật khác. Nhưng đối với Lạc Đà thì cát không thể lọt vào mắt nó được vì nó có đôi mi mắt rất dày và dài che kín con mắt, cát cũng không chui vào tai nó được vì đôi lỗ tai có lông che kín, ngay cả đến mũi, cát cũng khó lòng mà chun vô đó được vì Lạc Đà có thể khép kín đôi lỗ mũi được. Bồn bàn chân Lạc Đà rất to và phẳng nên nó đi trên cát rất dễ dàng và chân không bao giờ bị lún xuống cát, nó có thể đi 50km trong 1 ngày và không cần ăn uống trong mấy ngày liền. Tuy nó cũng phải ăn uống như mọi loài vật khác để sống, Lạc Đà trữ thức ăn ở cái bướu và trữ nước ở một bộ phận khác trong thân thể.
 
 
2 - CON CỔ NGẲNG :
 
 
Một vài giống vật có vẻ đẹp hay xinh xắn, một vài giống khác lại có hình thù xấu xí, nhưng con Hươu Cao Cổ thì có hình dáng khác thường.
 
Hươu Cao Cổ có 4 cẳng khẳng khiu và dài, đặc biệt là chiếc cổ rất dài. Nó là con vật cao nhất trong mọi loài vật, nhờ bộ vó dài và chiếc cổ cao ngẳng nên nó có thể quan sát mọi vật chung quanh nó rất xa để canh chừng kẻ thù là con Sư Tử và Báo. Màu da và vết đốm trên mình nó giúp cho nó dễ trốn tránh kẻ thù. Nó cũng chống trả kẻ thù khi bắt buộc. Nó tự vệ bằng cách dùng đôi cẳng sau có hai bàn chân rất khỏe và sắc để đá hậu địch thủ, đôi khi nó còn dùng đến cả chiếc cổ ngẳng của nó để hích kẻ thù. Hươu Cao Cổ sợ nhứt là lúc uống nước, nó không thể cúi xuống uống nước một cách dễ dàng được vì chiếc cổ quá cao, hay quỳ gối xuống thấp như mọi loài vật khác vì đôi cẳng quá dài và cứng ngắc nên mỗi lần uống nước là cả 1 cực hình đối với nó, nó phải cố xoạc đôi chân trước càng rộng càng tốt để hạ thấp thân mình xuống, nó làm động tác này một cách chậm chạp và vất vả. Lúc này nó không thể chạy một cách dễ dàng và chống cự lại kẻ thù nên dễ bị Sư Tử hay Báo hạ, vì vậy mỗi lần trước khi uống nước nó rất cẩn thận, quan sát kỹ càng, khi biết chắc là không có kẻ thù ở gần nó mới dám uống nước.
 
 
3 - CON VẬT YÊU ĐỜI :
 

Con Rái Cá thường sống nơi biển lạnh và có sóng lớn. Nó ngoi rồi ngụp như bầy trẻ con chơi trò ú tim, mỗi khi lặn xuống nước bắt được sò, hến hay trai thì nó cũng lượm luôn 1 tảng đá nữa, rồi nó ngoi lên và nằm ngửa trên mặt nước, đặt tảng đá trên ngực rồi giơ cao tay đập con sò hay hến xuống mặt tảng đá để đập vỡ cái vỏ sò, thế rồi nó có thể ăn lớp thịt hãy còn tươi bên trong một cách dễ dàng. Suốt ngày nó đùa rỡn trong sóng biển và khi nào mệt thì năm ngửa trên mặt biển mà nhắm mắt ngủ 1 cách ngon lành thanh thản mặc cho sóng gió đưa đẩy. 
 
 
4 - MỘT CÁI RA-ĐA SỐNG :
 
Chim có thể bay được. Dơi cũng vậy, nhưng Dơi không thuộc loài chim mà thuộc loài có vú, nó là con vật độc nhất thuộc loại có vú biết bay. Cánh chim thì làm bằng lông nhưng cánh Dơi thì chỉ là một lớp da mỏng giữa 2 ngón tay dài. Khi nó duỗi đôi cánh tay, lớp da đó căng rộng ra và thành đôi cánh. Dơi ăn côn trùng và sâu bọ, hàng năm những con Dơi đã ăn hết hàng tỷ côn trùng nên nó là loại giúp ích cho nhà nông. Nó thường ở trong những hang tối hay hốc cây hẻo lánh. Nó ngủ suốt ngày ở 1 tư thế ngủ rất đặc biệt: hai chân móc vào thành hang hay thân cây và buông ngược đầu xuống treo mình lủng lẳng. Khi đêm xuống, nó thức giấc và bay đi kiếm ăn, nó bay rất nhanh vừa bay vừa bắt côn trùng ăn. Trong khi bay mồm nó phát ra những âm thanh nhỏ mà tai ta không thể nghe thấy được, những âm thanh đó tạo thành luồng sóng âm thanh, khi gặp phải 1 chướng ngại vật như cây cối, tường nhà v.v... thì dội ngược trở lại thành tiếng vang. Vì thế Dơi biết đường mà tránh, do đó ta mới gọi nó là cái Ra-Đa sống. Người ta thường nói là "Mù như Dơi" nhưng thực ra nó không mù, nó có thể trông bằng mắt và bằng tai được (bằng cách nghe tiếng vang dội ngược lại).
 
 
5 - CON ĐẠI THỬ QUỶ QUYỆT :
 

Con Đại Thử là 1 con vật có 1 lối tự vệ kỳ dị nhất: Nó thường giả vờ nằm chết khi bị kẻ thù tấn công. Khi 1 con vật nào đến gần nó, nó không hề chạy trốn như những con vật khác, mà nó nằm ngay đơ, bất động giả vờ chết, kẻ thù đến gần đánh hơi chân nó vẫn không nhúc nhích nên tưởng là nó chết thật và bỏ đi, thế là Đại Thử ta thoát nạn nhờ mưu kế quỷ quyệt. Nó còn có 1 cái đuôi rất thần tình: có thể cầm đồ vật bằng cái đuôi và quấn cái đuôi này trên 1 cành cây rồi buông mình đu đưa đùa rỡn. Con Đại Thử mẹ có 1 cái túi trước ngực để đựng con, Đại Thử con mới đẻ thì rất yếu, không thể tự sống một mình được mà phải sống trong cái túi ở trước ngực mẹ nó cho đến khi cứng cáp thì mới chui ra khỏi túi sống bên ngoài, lúc này chúng thường bám trên lưng mẹ đùa rỡn.
 
 
6 - MỘT CON VẬT TUY NHỎ NHƯNG ĐÁNG SỢ :
 

Con Chồn Hôi nhỏ và yếu, nó chạy không được nhanh lắm vì vậy tưởng như là nó dễ bị loài vật khác ăn thịt, nhưng thực ra ít có con vật nào dám đụng đến nó. Nó có 1 thứ khí giới để tự vệ rất lợi hại: trong cơ thể nó có 2 cái túi nhỏ, từ 2 cái túi này nó có thể phun ra 1 chất nước có mùi hôi khó chịu mà ngay chính nó cũng không thể chịu được mùi hôi này mà chỉ sử dụng 1 cách bất đắc dĩ khi cần tự vệ để sống. Khi nào 1 con vật đến gần định bắt nạt nó thì mới đầu nó chống 2 chân trước đứng thẳng mình lên như hát xiệc, quay đuôi về phía địch thủ để dọa nạt, nếu địch thủ biết điều bỏ đi thì huề, nếu ngoan cố đứng đó chờ dịp tấn công nó thì nó dựng ngược chiếc đuôi lên và phun ám khí vào mặt kẻ thù, với lối phản ứng tự vệ này thì địch thủ chỉ có nước bỏ chạy thật nhanh để khỏi lãnh đủ uế khí đó.
 
 
VỊT MÒ sưu tầm     
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 80, ra ngày 11-3-1973)
 

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2025

Lươn Tự Thuật


Tôi nằm im lìm trong một trái trứng nhỏ xíu, xen lẫn giữa hàng triệu trái trứng Lươn khác nổi lững lờ giữa lòng sâu của biển Atlanti1c. Chung quanh tôi nước biển thì mặn và lạnh buốt, ngày ngày ánh sáng mặt trời soi xuống biển cả nhưng không đủ sức chiếu thấu suốt tới lòng sâu chỗ đám trứng nổi. Rồi 1 ngày kia, tôi tự chui ra khỏi vỏ trứng để chào đời và không biết bố mẹ là ai? Lúc mới sanh tôi không trông giống như những nàng Lươn lớn, mình tôi thì dẹt và mỏng như một giải lụa, trong suốt như được làm bằng thủy tinh, và chỉ dài chừng năm hay sáu phân, tôi cũng có một cái đầu nhỏ xíu và bộ răng dài như những Lươn nhỏ khác. Giữa lòng đại dương, xung quanh tôi hàng triệu Lươn nhỏ khác cũng sanh ra một lượt với tôi. Dần dần tôi theo các bạn nhoi lên gần mặt biển và bắt đầu một cuộc viễn du vô định để tìm một lối sống thích hợp. Chúng tôi không cùng bơi theo một hướng, một số hướng về Mỹ Châu, số khác lần về Âu Châu, riêng tôi, tôi theo đám bạn bơi hướng về Mỹ Châu. Tôi bơi, bơi mãi, tháng này qua tháng nọ, cùng một số bạn mà không cần một anh hay chị lươn lớn nào dẫn dắt. Khi được một tuổi, tôi đã tới bờ biển nước Mỹ rồi lại tiếp tục bơi men theo bờ bể cho tới khi tới một con sông cái ăn thông với bể, tôi bắt đầu rẽ theo dòng sông cùng với các bạn. Thời gian này hình dáng tôi cũng như các bạn đã bắt đầu thay đổi, chúng tôi không còn trông giống như những con giun, hay con rắn con, những chiếc răng dài đã rụng hết và thay vào đó, những cái vây đã bắt đầu mọc, nhưng trông chúng tôi vẫn còn giống như là thủy tinh. Rồi theo thời gian, tôi và các bạn lớn dần. Dọc đường, bao nhiêu nguy hiểm đang rình rập chúng tôi, những bác Cá, há sẵn mõm đen ngòm rượt theo chúng tôi để mong nuốt sống, một số bạn tôi vì bơi chậm nên đã vị nuốt chửng trong lòng bác Cá. Đến đây, tôi đã bơi được hơn 200 dặm trên sông, dọc đường phải luôn tìm cách lẫn trốn những bác cá, càng ngày càng xa biển cả, xa quê hương yêu dấu của tôi. Nước sông thì ngọt khác với nước biển thì mặn nhưng do bẩm tính trời sinh tôi vốn thuộc loài có thể sống được cả ở nước mặn lẫn nước ngọt nên dù ở giữa biển cả mênh mông hay trong lòng sông nhỏ hẹp tôi đều sống thích hợp được. Mỗi ngày mỗi lớn khôn thân tôi bắt đầu đổi sang màu nâu sậm, mình càng ngày càng dài và tròn, vây càng ngày càng lớn nên tôi có thể bơi xa và khỏe hơn. Sau hết chúng tôi tới một cái hồ nhỏ và chấm dứt cuộc hành trình dài, mệt mỏi và đầy nguy hiểm tại đây để tạm nương náu một thời gian.
 
Tôi ăn, và ăn suốt đêm, những con trùng, những chú cá nhỏ là những thức ăn khoái khẩu của tôi, ăn cả những con vật chết ngon lành như ăn vật sống. Ban ngày tôi ẩn trong đám bùn dưới đáy hồ và chỉ kiếm ăn về đêm. Tôi rất bạo phổi dám tấn công bất cứ con vật nào lại gần, không cần biết là con đó lớn hay nhỏ, khỏe hay yếu, nếu tôi thắng thì con vật khốn nạn đó sẽ là lương thực của tôi, rủi thua thì tôi chỉ việc lẩn trốn dưới đám bùn đen là yên chí. Một lần có một chị chim đứng trên bờ rình bắt tôi, tôi hoàng hồn vội chui chuồn xuống dưới bùn sâu, trên bờ chị chim ngơ ngác kiếm tìm rồi thất vọng bay đi, thế là tôi thoát nạn.
 
Năm này qua năm khác, tôi vẫn sống thanh thản trong lòng hồ, lúc này tôi đã tám tuổi và trông đẹp như những nàng Lươn đang tuổi dậy thì. Thân tôi đã dài được gần một thước, mình thì nâu bóng và mềm mại khiến tôi đã trở thành một nàng Lươn óng ả.
 
Rồi cho tới một mùa hè, khi tôi sắp tới thời kỳ sinh nở, tôi bắt đầu quay về biển cũ, nơi tôi đã sinh trưởng, những bạn tôi cũng vậy, chúng tôi quay trở về đại dương để sinh đẻ như truyền thống nhà Lươn chúng tôi từ xưa tới nay. Lần này cuộc hành trình không những vất vả vì bụng mang dạ chửa mà còn nhiều nguy hiểm hơn cuộc hành trình trước, ngoài những bác cá lớn đợi sẵn, còn có những lưỡi câu, những cái bẫy của loài người đặt để bẫy chúng tôi. Nhờ may mắn, tôi và một số bạn đều thoát khỏi và lần mò về tới quê hương yêu dấu sau một thời gian vượt hàng ngàn cây số. Khi về tới biển cũ, tôi lần tìm lại chỗ tôi sinh ra trước kia, lặn xuống sâu, mỗi lúc càng sâu, tới chỗ tối tăm và lạnh buốt tôi ngừng lại và bắt đầu đẻ trứng, tôi có thể đẻ một lúc hơn năm triệu trái trứng, những trái trứng vừa đẻ nổi lập lờ giữa lòng đại dương, để rồi một ngày kia có thể một số trong hàng triệu trái trứng này nở thành những chú lươn con và những chú lươn này sau khi chui ra khỏi vỏ trứng cũng lại bắt đầu một cuộc viễn du về vùng nước ngọt để sinh sống như tôi trước kia.
 
 
VỊT MÒ     
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 33, ra ngày 9-4-1972)
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>