Hiển thị các bài đăng có nhãn Giang Thảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giang Thảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2023

K'Xong và Con Cọp Vằn Kiki

 
 
Ông Trưởng sóc Đang-kya thấy nói không lại với vợ chồng K'Ten và thằng K'Xong, liền quát lớn:
 
- Tôi nói với ông bà một lần sau hết : nếu ông bà không bảo thằng K'Xong đem con cọp vằn thả vào rừng nội trong ngày hôm nay, thì ngày mai, dân sóc Đang-kya này sẽ đuổi cả nhà ông bà đi không cho ở trong sóc nữa. Ông bà có nghe tôi nói không thì mặc!
 
Nói xong, ông hầm hầm quay lưng ra về. Vợ chồng K'Ten vào nhà, buồn rầu chị K'Ten ôm lấy con:
 
- K'Xong à, con đã nghe ông Trưởng sóc nói đó. Thôi con đem con Kiki vào rừng, thả cho nó đi đâu thì đi cho rồi. Con cứ giữ nó trong nhà rồi người ta sẽ đuổi chúng ta ra khỏi sóc mất thôi!
 
K'Xong không biết làm sao để giữ con Kiki lại được nữa, nó mếu máo bảo mẹ:
 
- Cha mẹ cho con giữ con Kiki trong nhà một đêm nữa. Mai con sẽ đem nó vào rừng thật sớm.
 
Anh K'Ten buồn bã bảo con:
 
- Ừ, con nhớ đem nó đi lúc mặt trời chưa mọc, kẻo rồi ông Trưởng sóc đến mà thấy Kiki còn ở trong nhà thì lôi thôi!
 
Tối hôm ấy, K'Xong buồn quá không ăn được, mà hình như con Kiki cũng hiểu nó sắp phải xa chủ nó, nên nó cũng ăn rất ít. Ăn xong, K'Xong bồng Kiki đi ngủ. Sáng mai là nó phải xa Kiki thân yêu rồi, nên nó ôm chặt lấy Kiki mà khóc sụt sùi. Con Kiki thè lưỡi liếm nhẹ vào mặt chủ cách âu yếm. K'Xong tức giận ông Trưởng sóc hết sức.
 
Năm ngoái cũng vào độ mùa rét này : một đêm, ông Trưởng sóc và mấy người trai tráng trong sóc vào rừng bắn muông thú. Sáng ngày, cả bọn khiêng về một con cọp đực to lớn. Họ bảo mọi người:
 
- Chúng tôi bắn trúng hai con cọp kia, nhưng một con, có lẽ bị nhẹ, nên nó chạy mất tìm không ra.
 
Hai hôm sau, tình cờ K'Xong đi đốn củi, bỗng nghe tiếng tru tréo như tiếng mèo con. Nó cẩn thận dò tiếng kêu, đi tìm, thì ra trước cửa một cái hang rộng, một con cọp cái to nằm chết ngay đơ, dưới lưng máu chảy ra đông đặc một đám lớn. Một con cọp nhỏ bằng con mèo con, lông vằn, chạy quanh xác cọp mẹ, rồi lại trèo lên người mẹ nó mà tru tréo. K'Xong đoán con cọp mẹ này bị ông Trưởng sóc bắn trúng hôm nọ, nó bị thương nhưng còn chạy về được hang mới chết. Và con cọp con kia, mấy ngày hôm nay không có gì ăn, nên chắc kêu đói. K'Xong chạy lại ôm lấy con cọp con, tí nữa, bị nó cào cho xước tay. K'Xong lấy cơm trong ống cho nó ăn. Con vật trở nên hiền từ, cúi xuống ăn cơm cách ngon lành. K'Xong mừng quá, vất cả củi đã kiếm được. Nó cởi áo ngoài bọc con cọp con chạy về nhà, giấu kỹ, rồi đến tìm ông Trưởng sóc:

- Ông Trưởng à, K'Xong tìm được con cọp ông Trưởng bắn hôm nọ, nó chết rồi. Mà nó có một con cọp con. Nếu ông Trưởng cho K'Xong nuôi con cọp con, thì K'Xong chỉ cho ông Trưởng chỗ con cọp mẹ chết.

Ông Trưởng sóc nghe nói thế mừng lắm, ông bằng lòng ngay : được con cọp mẹ thì quý nhất rồi, ông cần gì con cọp con. K'Xong được như ý hí hửng về nhà khoe với cha mẹ, rồi hì hục lấy củi làm một cái chuồng cho cọp con ở. Tuy vậy chẳng mấy lúc cọp con phải rúc vào đó, vì đi đâu K'Xong cũng đem nó theo, tối đến K'Xong ôm cọp con nằm ngủ. K'Xong đặt tên cho cọp con là Kiki. Kiki mến K'Xong lắm. Hôm nào K'Xong phải đi đâu mà không đem Kiki theo được Kiki nằm thừ trong chuồng không buồn ăn  uống gì cả. Vậy mà nghe tiếng K'Xong về ngoài cửa, Kiki liền nhảy nhót kêu tru tréo trong chuồng. K'Xong vừa mở cửa chuồng, thì Kiki nhảy vọt vào hai tay K'Xong đang giơ ra đón coi bộ thích thú lắm. Trẻ con trong sóc ban đầu thấy con cọp nhỏ bằng con mèo con, chẳng sợ gì : Hễ thấy K'Xong đem Kiki đi chơi, đứa thì đưa chuối cho Kiki ăn, đứa thì bắt chuột cho Kiki vồ. Nhưng ít lâu sau Kiki lớn gần bằng con chó con bộ mặt nó dữ ra và lông nó lại nổi vằn lên, trông thật khiếp. Từ đó, không những trẻ con mà người lớn trong sóc cũng sợ Kiki nữa. Vì thế mà họ yêu cầu ông Trưởng sóc bắt K'Xong phải thả nó vào rừng.

K'Xong cãi nhau với ông Trưởng sóc:

- Họ nói thế, chớ Kiki đã làm gì ai đâu. K'Xong quyết rằng Kiki không làm hại ai cả mà. Với lại, ông Trưởng đã bằng lòng cho K'Xong nuôi mà!

Cả cha mẹ K'Xong cũng nói vào giúp với con nhưng ông Trưởng sóc không nghe, bắt buộc K'Xong phải thả con cọp vào rừng ngay... K'Xong khóc tấm tức rồi ngủ thiếp đi...

Gà trong sóc bắt đầu gáy sáng. Mẹ K'Xong đánh thức con dậy:

- K'Xong à, trời gần sáng rồi, con dậy đem Kiki vào rừng đi con!

K'Xong sực tỉnh, nó buồn bã, càu nhàu với mẹ nó:

- Con không đem Kiki vào rừng đâu, năm ngoái ông Trưởng sóc hứa cho con nuôi rồi mà!

Mẹ nó ngọt ngào:

- Thì hôm qua chúng ta cũng đã nói với ông ấy rồi, mà ông ta bảo là dân trong sóc không chịu chớ không phải ông. Trong sóc sợ mai kia Kiki lớn lên rồi nó ăn thịt người ta thì sao?

K'xong ôm lấy cổ mẹ, nũng nịu:

- Thôi cha mẹ đem nhà đi chỗ khác ở cho rồi. Con không muốn xa con Kiki!

Mẹ nó vuốt tóc nó, âu yếm:

- Con nói bậy bạ thế! Ra khỏi sóc rồi đi ở đâu? Ở xa nhà người ta, cha mẹ sợ lắm mà, con! Con đem nó đi, mẹ mấu cơm trong ống cho con đây rồi. Con cứ thả Kiki nơi chỗ con thường kiếm củi. Ngày nào con cũng lên đó, sẽ gặp nó mà!

K'Xong đành phải vâng lời đem Kiki đi. Lên đến rừng thì trời đã trưa, K'Xong lấy ống cơm chia phần cho Kiki ăn, vuốt ve nó một lúc rồi bảo:

- Thôi Kiki vào trong rừng xa mà ở, K'Xong không được nuôi Kiki nữa. Mỗi ngày K'Xong lên đây gọi thì Kiki ra chơi nhá!

Con vật như hiểu ý, nó thè lưỡi liếm tay chủ như từ giã, đoạn bước dần vào rừng sâu. K'Xong nhìn theo Kiki cho đến khi nó khuất vào lùm cây rồi ôm mặt khóc nức nở. Chiều hôm ấy K'Xong về nhà không mang theo một bó củi nào. Nó đi ngủ ngay chẳng buồn ăn uống gì. Sáng hôm sau mẹ nó đánh thức, nó đã dậy tức tốc đi vào rừng. Đến chỗ cũ nó bắt tay lên miệng làm loa gọi:

- Kiki! Kiki!

Con cọp nhỏ từ xa nghe tiếng chủ, nó vừa kêu vừa phóng lại phía chủ. K'Xong vui mừng ôm lấy nó vuốt ve và cho nó ăn cơm, nói chuyện với nó như nói với người bạn thiết. Hôm nào K'Xong bị ốm thì tối đến Kiki lại lần mò về thăm. Nó đi cách khôn khéo lắm, nhưng cũng có lần bị người trong sóc trông thấy la lên tưởng cọp về bắt gà bắt heo. Tức thì trong sóc, tiếng mõ phèng la nổi lên hòa lẫn với tiếng người quát tháo đuổi rần rộ khiến Kiki chạy trối chết.

Thấm thoát Kiki trở về rừng được hơn một năm. Được thở không khí tự do lại có chồn có cáo mặc sức Kiki đuổi bắt, ăn thịt no nê nên Kiki lớn như thổi. Trước đây Kiki chỉ bằng con mèo nay Kiki to hơn con chó, trông oai vệ và có vẻ dữ tợn hơn trước. Nhiều lúc K'Xong thấy Kiki chạy tới đã sợ hết hồn vì tưởng là con cọp nào khác.

Một buổi trưa, K'Xong còn đang ngồi chơi với Kiki dưới bóng cây bỗng nghe tiếng người kêu la thất thanh và tiếng chân chạy dồn dập. K'Xong nhìn xuống, thì ra ông Trưởng sóc và một người nữa đang bị heo rừng đuổi cắn, khiến hai ông phải vất cả súng săn mà chạy có cờ. Đàn heo dữ tợn vừa đuổi vừa hộc lên những tiếng ghê rợn. Thấy ông Trưởng sóc lâm nguy, K'Xong chợt tỉnh chỉ tay xuống:
 
 
- Kiki! Chạy xuống cứu Kiki!

Kiki hiểu ý phóng xuống như bay, chận đàn heo rừng và gầm lên:

- À-uôm! À-uôm!

Đàn heo rừng bất ưng thấy con cọp vằn to lớn ở đâu chạy ra chặn lối vội vàng chạy ngược trở lại mỗi con mỗi ngả biến vào rừng.

Ông Trưởng sóc và người bạn vẫn chạy chân vắt lên cổ. K'Xong chạy theo kêu một lúc, cả hai mới nhìn lui. Thấy K'Xong và con cọp vằn đang đi tới, mà bầy heo rừng không còn nữa ông Trưởng sóc hiểu ngay là nhờ con cọp K'xong đã nuôi trước đây, cứu ông. Ông chạy lại cầm lấy tay K'Xong:

- Cám ơn K'Xong! Cám ơn K'Xong nhiều, nhiều lắm!

Rồi ông nhìn con Kiki. Thấy mình thoát chết nhờ có nó, ông nói với K'Xong đem Kiki về nhà lại, ông hứa sẽ nói với dân
trong sóc cho. Nhưng K'Xong lắc đầu tỏ ý không muốn nữa. K'Xong đã hiểu : Kiki là con vật của rừng sâu núi rộng, nó cần được tự do tung hoành và ăn uống đầy đủ, không nên bắt nó sống cuộc đời tù  túng và ăn uống thiếu thốn.

Tuy không còn gần nhau, nhưng tình bạn giữa K'Xong và Kiki vẫn không thay đổi, như thế là K'Xong mãn nguyện rồi.


Giang Thảo         

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 11, ra ngày 25-11-1963)



Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2022

Lá Lành Đùm Lá Rách

 
Ngồi trên xe xích lô về nhà, thỉnh thoảng Thúy Hương lại mỉm cười nhìn xuống làn mây để dưới chân. Cũng như tuần trước, hôm nay nghỉ học, má Thúy Hương cho Thúy Hương đi chợ mua thức ăn và các đồ cần dùng.

Tuy Thúy Hương mới 12 tuổi, bà Văn cũng muốn tập cho con mua bán cho quen. Nhà ở gần chợ, khi đi thì Thúy Hương đi bộ, khi về vì xách nặng nên cô phải thuê xe xích lô. Trước khi đi chợ, Thúy Hương cẩn thận ghi vào mảnh giấy những thứ má dặn mua cho khỏi quên. Có khi Thúy Hương mua rẻ hơn má cô vì bạn hàng thấy cô bé thích được bớt vài đồng nên họ cũng chiều ý. Hôm nay ngoài những thứ má dặn mua, Thúy Hương còn mua thêm mấy xâu hạt sen để nấu chè. Ba cô thích món chè sen nầy lắm.
 
Xe xích lô đỗ lại trước cửa. Thúy Hương vội vàng trả tiền xe rồi xách làn mây nặng đi vào nhà. Cô ngạc nhiên vì không thấy hai em Thúy Hoa và Thúy Hạnh chơi trước sân như mọi ngày. Trong nhà yên lặng như không có ai cả. Bỗng Thúy Hoa từ sau bếp chạy ra đón chị, mắt em đỏ hoe. Thúy Hương hỏi em dồn dập:

- Thúy Hoa, sao em khóc?

Thúy Hoa lau nước mắt:

- Chị đem giỏ vào đã rồi em kể cho chị nghe.

Hai chị em khiêng giỏ thức ăn vào bếp. Thúy Hương ngồi xuống ghế bảo em:

- Chuyện gì em kể chị nghe, mau đi!

 
Thúy Hoa buồn rầu:

- Chị ạ, anh Vinh trốn học, bị nhà trường đuổi một tuần nay rồi, thế mà anh ấy giấu, cứ giả đò đi học như thường. Sáng nay, thầy Giám thị nhà trường vào sở ba làm việc nói chuyện, ba mới biết. Ba vội vàng về tìm anh ấy, thì anh đã đi chơi đâu mất. Ba tức mình mắng má một lúc rồi mới đi làm lại. Em và Thúy Hạnh sợ quá, chạy núp sau nhà!

Thúy Hương thở dài:

- Má và em Thúy Hạnh đâu rồi?

- Má ngồi khóc trên phòng, còn Thúy Hạnh em dỗ nó ngủ rồi.

Thúy Hương đứng dậy:

- Thôi, em dọn đồ ra cho chị để chị lên gặp má một tí đã. Em nhớ cất riêng mấy xâu hột sen cho chị nhé!

Thúy Hương rón rén đi lên nhà trên. Má cô đang gục đầu xuống bàn. Cô nhẹ nhàng:

- Thưa má, con đi chợ về!

Bà Văn ngửng đầu lên, thấy con bà tỏ vẻ mừng rỡ:

- Con đi chợ về rồi à? Má buồn quá con ơi! Anh Vinh con trốn học, đã bị trường đuổi một tuần rồi, thế mà còn giấu không cho ai biết. Sáng nay, ba con gặp thầy Giám thị trường mới biết. Ba con tức quá về tìm anh con. May mà anh con đi chơi đâu rồi, chớ không cũng được một trận đòn chí tử!

Thúy Hương chậm rãi:

- Lâu nay con thấy anh con hay đi chơi với thằng Ban con ông Bá. Thằng ấy nhác học và nghịch ngợm lắm. Con định thưa với má, mà con sợ anh ấy không bằng lòng. Con tưởng anh ấy theo bạn bỏ học một hai buổi không xin phép, nên trường họ đuổi. Lỡ ra rồi, anh sợ không dám về thú thật để ba má đi xin lại cho, cứ liều luôn.

Bà Văn đứng dậy, vấn lại mái tóc:

- Bây giờ con biết anh ở đâu không? Má phải đi tìm anh con đem về cho ở tạm đâu, chớ ba con bắt được, chắc ba con đánh nhừ tử!

- Chắc anh ấy chơi trên nhà ông Bá. Má cứ lên đó thế nào cũng gặp anh. Nhưng mà má định cho anh ấy ở đâu?

Bà Văn ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo con:

- Má tính như thế này: Con và Thúy Hoa giúp nhau lo cơm trưa cho má. Má đi tìm được anh con, má sẽ dẫn về cho ở tạm trong nhà dưới. Con dọn cơm vào đó cho anh con. Sau đó má sẽ liệu lời phân giải cho ba con bớt nóng đã. Nhưng mà con đừng cho Thúy Hạnh biết, kẻo đến bữa cơm, nó đi gọi anh Vinh ra ăn cơm thì lôi thôi.

Bữa cơm trưa hôm ấy thật buồn, cả nhà chẳng ai nói chuyện với ai cả. Bỗng Thúy Hạnh hỏi má:

- Má ơi, anh Vinh con đi đâu không về ăn cơm má?

Nghe nói đến tên Vinh, nét mặt ông Văn trở nên cau có, ông đặt bát đũa xuống bàn, đứng dậy bước ra phòng ngoài. Thúy Hoa mắng em:

- Thúy Hạnh, ai bảo nhắc đến anh Vinh làm gì, để ba không ăn cơm hả?

Bà Văn buồn rầu ngăn con:

- Em con biết chuyện gì đâu mà mắng nó tội nghiệp!

Đoạn bà đứng dậy rót cốc nước trà đem ra cho chồng. Thấy chồng ngồi thừ trên ghế, bà dịu dàng:

- Con nó còn nhỏ dại, chưa biết suy, mình giận nó làm gì!

Ông Văn đập mạnh xuống thành ghế, quát to:

- 14 tuổi rồi, còn nhỏ dại gì nữa? Mình cứ bênh nó. Tôi mà bắt được nó, tôi đánh cho một trận rồi đuổi ra khỏi nhà, muốn đi đâu thì đi. Đã thích đi chơi cho đi luôn! Mình xem, tôi khó nhọc suốt ngày kiếm tiền nuôi nó ăn học, thế mà nó không lo học lại lo chơi! Thứ con đó, không đuổi đi thì để làm gì?

Bà Văn ôn tồn:

- Mình nói thế chứ, dầu sao cũng là con mình. Con có lỗi mà mình đuổi thì nó biết đi đâu? Mình vất vả làm việc cho gia đình no ấm. Sự lao nhọc đó làm cho mình nhiều khi sinh nóng nảy. Tôi không dám phàn nàn gì mình. Nhưng con cái nhỏ dại, chúng nó chưa hiểu được sự hy sinh vô bờ bến của mình. Chúng nó chỉ sợ mình nổi nóng lên thì la mắng, đánh đập, nên nhiều lúc chúng nó có lỗi mà không dám thú thực với mình. Mình có công sinh dưỡng con, nhưng mình xa cách con quá!

Giọng bà nói dịu dàng, làm cho ông nguôi dần. Thấy chồng bớt giận, bà mỉm cười nhìn chồng:

- Thôi, mình đi nghỉ một lát cho khỏe, chốc nữa mình sẽ phải đi làm rồi!

Ông Văn đứng dậy, chậm rãi bước vào phòng. Nằm dài trên giường, ông cảm thấy thoải mái dễ chịu. Ông nhớ lại câu vợ ông vừa nói:

- Mình có công sinh dưỡng, nhưng mình xa cách con quá!

Phải, nhiều lúc ông đã nóng nảy với con một cách vô lý. Ông thương con cái, nhưng con cái không cảm thấy được tình thương ấy, vì ông ít khi bộc lộ ra ngoài: ông đã sống với con cái khắc khổ quá!

Đến bữa cơm tối, Vinh vẫn chưa về.

Mọi hôm, giờ nầy gia đình ông vui lắm: ông bà nói chuyện với nhau, Vinh, Thúy Hương, Thúy Hoa kể chuyện nhà trường, Thúy Hạnh thì ríu rít như sáo, cô bé hết khoe được cô giáo thưởng kẹo lại khoe cô giáo mới tập cho bài hát hay. Hôm nay vì ông giận con, nên trong nhà không nghe một tiếng vui cười. Tự nhiên, ông cảm thấy thương con. Ông bảo bà:

- Mình biết thằng Vinh trốn đâu không? Mình và Thúy Hương đi đem nó về. Tôi tha lỗi cho nó, không quở mắng gì nó nữa đâu!

Bà Văn sung sướng nhìn chồng, nét mặt bà sáng lên:

- Tôi đem nó về hồi trưa rồi, nhưng vì thấy mình còn giận nên giấu nó ở nhà dưới. Để tôi đưa nó lên xin lỗi mình.

Bà vội vàng xuống nhà dẫn con lên. Vinh cúi đầu, nước mắt vòng quanh, đến quì xuống trước mặt ba, mếu máo:

- Thưa ba, con trót dại, xin ba tha lỗi cho con. Từ nay, con không bao giờ trốn học nữa.

Thúy Hương, Thúy Hoa cũng quì xuống cạnh anh:

- Anh con trót dại, xin ba tha cho!

Ông Văn cảm động quá, cúi xuống đỡ Vinh dậy và bảo:

- Thôi, các con đứng lên cả đi. Ba tha lỗi cho Vinh rồi. Ngày mai ba sẽ xin cho Vinh đi học lại.

Thúy Hương sung sướng ôm choàng lấy cổ ba:

- Thưa ba, sáng nay con đi chợ, con đã mua hạt sen về nấu chè. Để con và Thúy Hoa đi dọn cho ba má và cả nhà ăn nhé!

Ông Văn vui vẻ gật đầu:

- Ừ, các con bưng lên, ba còn đói lắm đây!

Thúy Hạnh đang còn ngồi trên gối anh Vinh bị chị Thúy Hoa kéo xuống bảo:

- Hôm qua chị nghe em khoe cô giáo mới tập cho em bài hát dài lắm. Em hát cho ba má và anh Vinh nghe đi!

Thúy Hạnh chạy lại bên má, nũng nịu:

- Mà ba má và các anh chị đừng cười em cơ! Không thì em không hát!

Cả nhà đều nói:

- Em cứ hát đi, không ai cười em đâu!

Thúy Hạnh vừa làm điệu bộ vừa hát:

- Con vỏi, con voi,
Cái vòi à đi trước,
Hai chân trước đi trước,
Hai chân sau đi sau...
Cái đuôi đi sau rốt.
Em xin kể tiếp chuyện con voi:
Con vỏi con voi, cái vòi đi trước,
Hai chân trước đi trước,
Hai chân sau đi sau...

Cả nhà vỗ tay cười vang. Thúy Hương la lên:

- Thôi, thôi, xin cô! Bài hát của cô hát đến mai cũng chưa hết đâu!

Bà Văn cười ngặt nghẽo. Bà đứng dậy ôm Thúy Hạnh vào lòng, hôn lên hai má phinh phính của con. Thấy cảnh gia đình trở lại đầm ấm hơn trước, bà cảm động quá, nước mắt trào ra. Thúy Hạnh ôm choàng lấy cổ má hỏi nhỏ nhẹ:

- Sao má khóc? Má buồn à?

Bà Văn cúi xuống bên tai con:

- Không, má sung sướng quá!


GIANG THẢO        

(Trích từ tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa Chiếc Áo Màu Thiên Thanh)
 

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2021

Chiếc Áo Màu Thiên Thanh

 Một vài chị em cùng lớp, đã đặt cho Mai một tên hiệu: "Mai mùa đông" nghe kỳ quặc thật!

Tại sao họ lại đặt cho Mai cái tên kỳ dị ấy? Bởi vì, họ thấy Mai không bao giờ có  một chiếc áo màu, hay một chiếc áo "ny lông" mỏng mảnh như họ. Quanh năm ngày tháng Mai chỉ mặc những hàng vải trắng hay bằng lụa đen. Một lẽ khác nữa, vì Mai chăm học và học giỏi. Mỗi lần cao điểm thấy Mai đứng đầu, mấy cô bạn nhác học, bĩu môi mói mỉa:

- Ừ, nó nhịn để "gạo" mà không nhất sao được?

Những cô, mỗi ngày thay hai, ba lần áo, thấy Mai không thích diện như mình, tỏ vẻ thắc mắc:

- Ờ, tại sao con Mai lại ưa thứ vải dày thế chúng mày nhỉ? Hay là gia đình nó nghèo?

Một cô vội vàng cải chính:

- Không nghèo đâu! Tao biết nhà nó, ba nó làm công sở mà!

Một cô sâu sắc hơn, tìm ra được câu trả lời hợp lý:

- Nó thích mặc dày, vì nó sợ rét! Chúng mày không biết à? "Mai mùa đông" mà lỵ!

Cả bọn nhao nhao lên tán thành:

- Đúng thế, đúng thế! "Mai mùa đông"! Mày nói chí lý lắm!

Thế là cái tên kỳ dị "Mai mùa đông" đã từ miệng này qua miệng khác, dần dần lan ra cả lớp. Mai cũng thoáng nghe một hai khi cái tên ấy, nhưng không lấy làm điều, vì chưa hiểu thâm ý của nó.

Họ nghĩ oan cho Mai quá. Có phải Mai không thích ăn mặc như họ đâu. Con gái mới lớn lên, ai lại không thích có áo quần cho đúng thời trang để làm tăng vẻ đẹp của mình. Nhưng vì ba má mai không muốn. Nhiều lần Mai lặng ngắm nhìn một cách thèm thuồng các chị em thướt tha trong những chiếc áo lụa màu mỏng mảnh, kiều diễm như những nàng tiên. Mai cảm thấy thua sút chúng bạn, nhất là trong các buổi lễ, các nữ sinh diễn hành trên đường phố. Họ như bước đi trong ánh sáng. Những tà áo tung bay dịu dàng như muôn cánh bướm. Trái lại vạt áo của Mai phải có cơn gió mạnh mới bay lên được một tí!

Mỗi lần như thế, Mai nhất định về nhà sẽ đòi ba má may mặc cho như các bạn. Nhưng rồi Mai lại nhớ lời má nói hôm nào:

- Con ơi, không phải ba má ghét bỏ con, không cho con đua đòi theo chúng bạn. Chỉ và ba má thấy mặc quá mỏng mảnh không được nết na bao nhiêu. Người con gái muốn giữ phẩm hạnh mình, không nên ăn mặc như thế. "Cái nết đánh chết cái đẹp", con ạ!

Không được ba má cho như ý, Mai cũng buồn, nhưng cô lại tự an ủi mình:

- Cha mẹ bao giờ cũng khôn ngoan hiểu biết hơn con. Đạo làm con vâng lời cha mẹ là hay hơn cả!

Một hôm, vào những ngày học cuối năm, đến giờ chơi, các nữ sinh thường tụm năm tụm bảy để khoe với nhau về những chiếc áo mặc Tết. Một cô bạn không biết vô tình hay hữu ý, đã cắt nghĩa cho Mai nghe thâm áy danh hiệu "Mai mùa đông".

Mai đỏ mặt, vừa tức giận, vừa xấu hổ. Về đến nhà, cô vất sách xuống bàn, chạy vào phòng ôm mặt khóc nức nở. Bà Hương ở dưới bếp, nghe tiếng con khóc liền chạy lên. Vừa thấy má, Mai khóc to hơn.

Bà Hương ngạc nhiên hỏi dồn dập:

- Mai, làm sao mà con khóc? Có ai làm gì con phải không?

Mai mếu máo:

- Con không đi học nữa, các chị em bạn chế nhạo con!

Bà Hương ngồi xuống bên con, ôn tồn:

- Làm sao mà họ chế nhạo con. Nín đi, nói cho má nghe rõ đầu đuôi. Khóc thế, không sợ các em con nó cười à?

Mai vẫn nức nở:

- Mấy chị thấy con bận áo vải, họ đặt tên con là "Mai mùa đông".

Bà Hương hiểu rồi: Từ lâu bà cũng đã thấy trước những lời ganh ghét ấy sẽ đến với con bà. Bà định bụng sẽ may mặc cho con như chúng bạn để cho con khỏi tủi hổ. Việc phải đến đã đến, bà cúi xuống đỡ Mai ngồi lên, lau nước mắt cho con và dịu dàng bảo:

- Có thế mà cũng khóc! Thôi, chiều nay học về, con đi với má ra chợ Bến Thành, con thích màu gì, má sẽ mua may cho.

Suốt buổi học chiều, Mai ở trong lớp mà lòng trí chỉ nghĩ đến các màu áo. Thỉnh thoảng Mai nhìn áo các chị em bạn, rồi lại giơ cổ tay như ướm thử, thầm nghĩ:

- Nước da mình trắng, rất thích hợp màu thiên thanh, thế nào mình cũng sắm một chiếc áo màu đó.

Rồi Mai lầm nhẩm tính:

- Một áo màu thiên thanh, một cái trắng và...

Mai chưa quen chọn màu áo, nên không biết sẽ mua màu nào nữa. Cô định bụng sẽ hỏi chúng bạn, nhưng lại sợ họ cười. Suy tính một lúc, Mai bảo mình, cứ đến phố rồi hỏi ý má. Mai muốn nói với mấy cô bạn đã đặt tên cho nàng:

- Ngày kia, tao sẽ mặc áo màu cho tụi bây hết chế tao nhé!

Tan học, mới bốn giờ chiều, Mai vội vàng ra về ngay chứ không chờ đợi mấy bạn thân về cùng đường như mọi ngày. Bỗng có tiếng gọi phía sau:

- Chị Mai! Chị Mai! Chờ em với.

Mai quay lại, thì Liên cô bạn cùng lớp mà nàng thích nhất, đã chạy đến:

- Chị có việc gì mà về vội vã thế?

Chả nhẽ nói trắng ra mình về vội để đi mua vải may áo, Mai giấu bạn:

- Có việc gì đâu! Bãi học rồi thì lo về. Mình là con gái đi kề cà giữa đường khó coi quá.

Liên mừng reo lên:

- Ồ, thế thì may quá! Em phiền chị đi chơi với em, ghé qua xóm dưới chợ Trương Minh Giảng một chút. Ba má em sai em vào lấy tiền nơi ông Biên ở xóm đó. Đi một mình, em sợ quá!

Sợ lỡ hẹn với má, Mai từ chối:

- Thôi, Liên đi một mình cũng được mà! Việc gì mà sợ?

Liên nài nẵng:

- Đi với Liên một chút, chừng 15 phút thôi, chứ không lâu đâu! Mai không đi thì Liên cũng về không dám đi một mình đâu!

Chẳng đừng được, Mai đành phải đi với bạn. Liên thấy bạn bằng lòng, nhảy cẫng lên:

- Ồ, em cám ơn chị lắm. Khi khác chị cần em, em lại giúp chị!

Mai gắt:

- Thôi cô! Chỉ được cái bẻm mép thì không ai bằng. Có đi mau cho người ta còn về kẻo tối chứ!

Hai cô sánh vai nhau, đi vội qua đường Trương Minh Giảng rẽ xuống. Quá chợ một quãng khá xa, Liên chỉ tay bảo Mai:

- Đường hẻm này chị ạ. Nhà ông ta ở phía trong kia, gần bên lạch rau muống.

Thật là một con đường hẻm, vừa chật chội, vừa bẩn thỉu. Đến trước một căn nhà nhỏ gần đường, Liên bảo Mai:

- Nhà ông ta đây rồi. Chị làm ơn đứng ngoài này đợi em một lát.

Mai đứng nhìn quanh. Nhà người ta ở chi chít nhau. Mái nhà này chạm mái nhà kia. Nắng chiều giọi xuống gay gắt, làm bốc lên một làn khí nặng nề khó thở, vì những nước dơ không chảy thông đi được. Có tiếng trẻ nhỏ nô đùa trong một nhà gần đó, khiến Mai nhìn vào. Dưới mái hiên căn nhà lụp xụp, hai em bé trần truồng như nhộng, đang chơi với nhau. Một em gái chừng tám tuổi, có lẽ là chị hai đứa kia, đang cặm cụi quét sân. Em bé này cũng không có áo, nó chỉ vận một chiếc quần đen đã vá nhiều chỗ. Đứng giữa đường có kẻ qua người lại bất tiện quá, Mai liền đi vào nhà ba em bé. Thấy có người lạ, em nhỏ nhất mếu miệng chực khóc.
 

Mai vội vàng ngồi xuống, vỗ về:

- Em đừng khóc, chị không làm gì em đâu!

Rồi nàng hỏi em gái lớn:

- Sao em không bận áo vào cho các em?

Cô bé bỏ chổi xuống, lễ phép trả lời:

- Thưa cô, áo các em cháu giặt chưa khô.

- Thì lấy cái khác!

- Thưa cô, các cháu chỉ có một cái áo thôi! Sáng nay ba cháu bảo cháu đem giặt cho sạch  sẽ, kẻo mai kia là Tết rồi.

Mai ngước mắt nhìn lên sợi dây thép chăng ngang trước sân, ba cái áo đã ngả màu, vá nhiều chỗ, đang phơi trên đó. Mai nghẹn ngào, cảm thấy xấu hổ với em bé. Đã có bao nhiêu áo xống tử tế, cô còn đòi may thêm những chiếc áo màu, trong lúc những em bé này, chỉ có mỗi một manh áo rách! Mai ngậm ngùi hỏi em bé:

- Ba em làm nghề gì?

- Thưa cô, ba cháu đạp xe xích lô, nhưng độ này ít khách quá. Có ngày các cháu chỉ ăn một bữa!

Mai ứa nước mắt, hỏi thêm:

- Thế má em đâu?

- Thưa cô, má cháu đi sinh em ở nhà thương.

Có tiếng Liên gọi. Mai vội vàng xoa đầu em gái lớn và nói:

- Thôi chị về đã, mai kia chị sẽ đem áo xống và quà lại cho các em.

Ra đến đường, Liên nói với Mai:

- Thế mà em cứ tưởng chị về mất rồi. Sao, chị có quen biết nhà ấy à?

Mai trầm ngâm trả lời:

- Đứng ngông nghênh giữa đường, người ta qua lại trông bất tiện quá, nên mình vào hỏi chuyện mấy em bé cho vui, chớ quen biết gì đâu!

Trên đường về, Liên hoan hỷ vì đòi được nợ. Ba má Liên đã hứa nếu đòi được, sẽ may cho chiếc áo mới. Mai lặng lẽ nghe bạn tả vẻ đẹp các mầu áo, nhưng lòng trí cô đang suy nghĩ một việc khác. Về đến nhà, Mai đã thấy má đang ngồi đợi. Bà Hương trách nhẹ con:

- Sao hôm nay về muộn thế con? Mau vào cất cặp rồi đi với má. Má còn về lo cơm nước nữa chứ!

Mai để cặp lên bàn, tươi cười ngồi xuống cạnh má:

- Má ạ, con không muốn may áo nữa!

Bà Hương ngạc nhiên:

- Rõ nỡm chưa! Hồi sáng thì khóc đòi may cho được, giờ lại thôi. Sao mà mau thay đổi thế cô?

Mai nắm lấy tay mẹ, nói nhỏ nhẹ:

- Con muốn thưa với má một chuyện.
 
Đoạn nàng kể lại cho má nghe tình cảnh các em bé nàng gặp hồi nãy, rồi nói tiếp:
 
- Con muốn xin phép má cho con lấy số tiền ấy để mua áo và qua cho các em bé đó.
 
Bà Hương âu yếm nhìn con:
 
- Thì con cứ may đi, rồi má sẽ cho thêm để mua quà và áo cho mấy em bé đó, có là bao nhiêu đâu!
 
Mai lắc đầu nũng nịu:
 
- Nhưng mà con muốn hy sinh một chút để cho khỏi tốn thêm tiền của ba má. Vả lại, áo xống con còn nhiều!
 
Bà Hương mỉm cười vuốt ve con:
 
- Thế cô không sợ chúng bạn chế nhạo là "Mai mùa đông" nữa à?
 
Mai ngả đầu vào lòng má:
 
- Con không sợ nữa má ạ! Những người nghèo khó kia, không áo mặc có sợ ai cười đâu!
 
Bà Hương cảm động, ôm chặt lấy con, cúi xuống hôn lên mái tóc con. Nước mắt bà trào ra: một niềm an ủi dâng lên tràn ngập lòng bà. Trong đời bà, đây là lần thứ nhất, bà cảm thấy thấm thía cái hạnh phúc được làm một người mẹ.


GIANG THẢO        

(Trích từ tuyển tập truyện ngắn "Chiếc Áo Màu Thiên Thanh")
 

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2021

Ông Trời Có Mắt

 "Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu"
"Lưới trời lồng lộng, thưa mà không gì lọt qua được"

Ngày xưa, trong một làng ở miền Trung Châu, có hai người lái buôn: ông Giáp và ông Bính. Hai người thường đem muối, gạo lên thượng du, vào trong các bộ lạc người Mọi, đổi lấy trầm hương, cốt hổ, mật gấu, gạc hươu nai, mộc nhĩ v.v... nghĩa là gặp gì có thể bán lại được, thì họ đổi. Một hôm trên đường về, hai người đi qua một sóc người Mán ; từ đàng xa, họ đã thấy hai đứa  trẻ cầm một vật gì sáng lóng lánh. Họ đến gần, cầm xem kỹ, thì ra đó là những viên đá ngọc. Họ hỏi thăm, thì mấy đứa trẻ bảo là cha mẹ chúng đi rừng đem về cho chúng. Mặc dầu không có gì để đổi, hai người cũng quyết định ở lại một tối để chờ những người lớn trong sóc trở về. Sau khi điều đình, người Mán thỏa thuận vào rừng sâu kiếm các viên đá lóng lánh ấy đem về đổi lấy muối và gạo của hai người đưa lên. Hai người vội vã trở về làng. Họ bảo nhau phải tuyệt đối giữ bí mật, kẻo có ai phỗng tay trên mất chăng.

Về nhà được hai hôm, mua đủ số gạo và muối, họ thuê thuyền chở lên mạn ngược, rồi dùng ngựa thồ vào sóc người Mán. Số đá ngọc đổi được họ chia làm hai, mỗi người giữ một phần. Họ thận trọng bỏ vào đáy bao và để các thứ mộc nhĩ, gỗ trầm che lại. Xong xuôi, họ trở về đường bộ. Chuyến buôn này, lúc trở về, họ không phải gồng gánh nặng nề như các lần trước, nhưng với số đá ngọc quý vừa đổi, họ sẽ bán được một số tiền lớn. Họ vừa đi vừa bàn tính với nhau về việc đem số đá ngọc bán chỗ nào cho được giá.

Đi gần đến một cái cầu bắc ngang trên một thác nước chảy rất mạnh, Giáp sợ hãi đứng lại không dám bước lên cầu. Anh Bính gan dạ hơn, đi lên trước, cho bạn thêm can đàm. Hai người dò dẫm từng bước một trên chiếc cầu yếu ớt cheo leo. Mỗi bước đi nhẹ nhàng của họ cũng rung động cả chiếc cầu. Chỉ còn một đoạn ngắn nữa thì qua khỏi, bỗng anh Bính lo ra thế nào, bị trợt chân rơi xuống, anh nhanh tay chụp níu được thành cầu, toàn thân anh lơ lửng trên thác nước chảy ầm ầm. Cái tay nải đựng đá ngọc còn mắc vào cổ anh. Anh Bính gọi bạn:

- Anh Giáp! Anh Giáp! Lại kéo tôi lên, mau!

Giáp run cầm cập, men lại gỡ tay nải trong cổ bạn ra, rồi một tay nắm chắc thành cầu, một tay nắm cổ tay bạn, rán sức kéo lên. Nhưng đột nhiên lòng tham Giáp nổi lên, anh ta nghĩ rằng, nếu anh làm chủ cả số đá ngọc nầy, anh sẽ được giàu có lớn... Lòng tham mờ cả lương tri, anh đang tâm dùng sức hất mạnh bạn khỏi thành cầu. Anh Bính bất ưng bị bạn dã tâm hại, thét to lên một tiếng, rơi xuống đập đầu vào đá, nước hòa máu văng tung tóe lên. Giáp run rẩy nghe tiếng thét thất than h của bạn vọng lên giữa rừng sâu tịch mịch, nhìn cái cảnh bạn bị thác nước cuốn đi: đó là kết quả lòng tham vô độ của Giáp...

Đã gây ác quả thì liều: Giáp nhặt hai tay nải, lần bước qua cầu. Giấu kỹ hai tay nải vào bụi, Giáp chạy về làng báo tin tai nạn. Chị Bính khóc lóc dầm dề, mượn người cùng đi lên xem chỗ chồng bị tai nạn rồi lần bước theo dòng thác để tìm xác. Mãi ba ngày sau, mới tìm được xác anh Bính, vướng vào một hốc đá. Giúp chôn cất xong người bạn xấu số, Giáp đem một số tiền sang cho chị Bính và giả bộ buồn rầu, nói:

- Tôi và bác ấy, anh em hợp nhau làm ăn đã ba, bốn năm, nay không may bác ấy mệnh bạc, tôi buồn rầu quá không muốn tiếp tục buôn bán như thế nữa. Nay tôi định bán nhà vườn đem gia đình về tỉnh làm nghề khác độ thân. Trước lúc đi, tôi đã ra viếng mộ bác ấy và xin gởi giúp bác và các cháu một số tiền gọi là tình anh em xưa nay.

Chị Bính sụt sùi, cám ơn lòng tốt người bạn cũ của chồng. Giáp đem gia đình về tỉnh bí mật bán dần số đá ngọc, trở nên giàu có lớn. Trong nhà trang hoàng như cảnh một nhà quan. Đứa con trai đầu lòng, Giáp cho theo học chữ nghĩa. Nhờ tiền bạc làm nên thế lực, không mấy năm con trai Giáp vượt qua các kỳ thi ở xã rồi ở tỉnh, và sau hết được về kinh đô dự thi tam trường. Của đi thay người, khoa thi năm ấy, con trai Giáp đậu tiến sĩ... Tin ông Nghè con ông phú hộ Giáp sắp về vinh qui đồn dậy khắp vùng. Các làng, đám rước ông Nghè sẽ đi qua, đều lo sắp đặt cờ quạt đón chào. Cảnh nhà ông Giáp nhộn nhịp tưng bừng. Nhiều người đến giúp dựng thêm giàn trước sân để có chỗ tiếp khách...

*

Thấy sau ngày anh Bính bị tai nạn chết, gia đình Giáp bỗng trở nên giàu có mau chóng, một thày đồ trong làng là bạn thân của anh Bính đâm nghi: Thầy cho rằng, anh Bính bị thủ tiêu chớ không phỉ bị tai nạn mà chết. Thầy nhớ lại, tối hôm trước, anh Bính đi buôn chuyến cuối cùng, trong lúc vui miệng, anh có khoe với thầy, anh vừa tìm được một sóc người Mán có thứ đá quý và anh hứa chuyến này anh về sẽ đưa cho xem ; nhưng tiếc thay, anh đi không trở lại... Sau một thời gian bí mật dò xét kỹ càng thầy đồ nhận thấy sự nghi ngờ của thầy là đúng: anh Bính bị Giáp hại để y thừa hưởng một mình số đá ngọc quý đổi được... nhưng vì không đủ bằng chứng để tố cáo Giáp, thầy đành âm thầm chờ đợi sự báo oán của Trời.

Nhưng ngày tháng trôi qua, vợ anh Bính phải chật vật lắm, mới nuôi nổi bầy con thơ dại, còn Giáp thì mỗi ngày một giàu, thế lực mỗi ngày một lớn. Đứa con trai đầu của Giáp lại vừa đậu kỳ thi hàng tỉnh, sắp sửa về kinh dự thi tam trường. Thầy đồ buồn bã cho là Trời không có mắt để thưởng kẻ làm lành, phạt kẻ làm ác. Thầy liền vẽ lên tường một hình cụ già, có vầng trán rộng, có bộ râu uy nghi, nhưng thầy không vẽ con mắt. Và ở dưới bức họa, thầy đề mấy chữ: "Ông Trời không mắt". Các học trò thấy thầy vẽ như thế, nhao nhao lên hỏi:


- Tại sao thầy không vẽ con mắt ông Trời vào?

Thầy đồ hằn học trả lời:

- Thì ông Trời có mắt đâu, mà bảo thầy vẽ vào? 


Tin từ kinh đô về, con trai ông Giáp đậu Tiến sĩ, làm cho thầy đồ càng thêm buồn bã. Và hôm ông Nghè vinh qui về làng, thầy đồ ngã bệnh liệt giường... Đám rước đi qua hai làng mới tới nhà ông Giáp. Đoàn người đi trước cầm cờ ngũ hành, tiếp đến là chiêng, trống, não bạt, trống con. Ông Nghè bận phẩm phục ngồi trên lưng ngựa, hai bên có hai người đi hầu. Sau ngựa ông, là võng của bà Nghè, do hai người khiêng, hai cô gái cầm quạt lông phe phẩy, đi hai bên. Đi qua mỗi làng, có ông lý trưởng và kỳ hào sở tại ra chào mừng. Tiếng pháo nổ lẫn với tiếng trống, chiêng, thanh la, não bạt, inh ỏi. Người đi xem đông như ngày hội.

Đám rước về đến gần nhà, bỗng một con chó không biết ở đâu, nhảy xồ lại gần ngựa ông Nghè, cắn sủa ầm lên . Con ngựa sợ nhảy cuồng lên hất ngay ông Nghè rơi xuống đất. Đám rước chạy tán loạn, người ta vội vàng giữ chặt cương ngựa, và đỡ ông Nghè dậy, thì hỡi ôi! Ông Nghè đã bị ngựa giẫm bể ngực, chết rồi!

Người ta vội vàng chạy báo tin cho ông Giáp hay. Ông Giáp giờ này đang coi gia nhân dọn dẹp cỗ bàn, nghe tin như sét đánh, liền ngã ra bất tỉnh. Người ta vực ông dậy, xoa bóp, lay gọi... bỗng nhiên ông mở mắt nhìn trừng trừng, cười sặc sụa, rồi ông đứng dậy chạy ra đường, vừa chạy vừa kêu:

- A ha, trời phạt tôi! A ha, trời phạt tôi!

Mọi người sững sờ, bảo nhau:

- Ông Giáp điên mất rồi!

Thầy đồ đang nằm liệt giường, có đứa học trò đi xem, chạy về kể lại cho thầy nghe truyện vừa xẩy ra. Nghe xong, thầy vội vàng nhảy xuống giường lấy viết mực, vẽ hai con mắt vào bức hình Ông Trời, và sửa lại dòng chữ "Ông Trời có mắt".


GIANG THẢO     

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 4, ra ngày 25-4-1963)
 

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2020

Giấc Mơ Đêm Giáng Sinh

 

Bé Kim Anh ngồi chơi với con búp bê ở giữa nhà. Con búp bê bằng len, có hai mắt đen như hai hòn bi, nên Kim Anh kêu bằng em Bi. Hồi Kim Anh mới được ba tuổi, ba má đã mua em Bi về cho Kim Anh chơi cho có bạn. Năm nay Kim Anh đã lên sáu nên Bi cũng đã cũ lắm rồi. Bộ áo len của em Bi lem luốc, vì một hôm Kim Anh bồng em Bi đi chơi, làm rơi em xuống giữa bùn. Má Kim Anh phải phơi, phải chải mất nhiều giờ, thế mà áo em Bi vẫn không sạch được vết bùn. Nhiều lúc Kim Anh chán không muốn chơi với em Bi nữa. Kim Anh ước ao được một con búp bê mặc áo đầm, tóc chải thật đẹp, ngồi thì mở mắt, nằm thì nhắm mắt lại như của Tuyết Mai ở nhà bên cạnh.

Hôm nào, hễ ba sắp sửa ra đi làm, Kim Anh cũng hôn ba và dặn ba mua búp bê mặc áo đầm cho Kim Anh, thế mà ba đi làm về, Kim Anh vẫn không thấy ba mua cho. Kim Anh hỏi thì ba chỉ hun lên hai má Kim Anh rồi bảo:

- Để rồi ba mua cho, hôm nay ba chưa có tiền.

Kim Anh không hiểu gì, nhưng thấy ba thương Kim Anh cũng thôi không đòi nữa.

*

Chơi một lúc chán, Kim Anh vất em Bi xuống gầm bàn, rồi lững thững đi xuống bếp. Má Kim Anh đang nấu cơm. Kim Anh vừa xuống đến cửa bếp thì nghe tiếng chuông xe đạp ba đi làm về kêu leng keng và có tiếng ba gọi:

- Kim Anh ơi! Kim Anh của ba ơi!

Kim Anh chạy ra ôm lấy ba:

- A! Ba về rồi! Ba về rồi!

Rồi sực nhớ lại:

- Kim Anh hỏi ba:

- Hôm nay ba có mua búp bê mặc áo đầm cho con không?

Ông Minh, ba Kim Anh, vuốt tóc con, tươi cười hỏi lại:

- Mà Kim Anh của ba hôm nay có ngoan không? Kim Anh có làm nũng má không, có để cho má nấu cơm cho ba không hay là bắt má bồng?

Kim Anh thỏ thẻ:

- Hôm nay Kim Anh ngoan lắm, Kim Anh bắt má bồng một lúc thôi, rồi Kim Anh ngủ để má đi nấu cơm cho ba ăn.

Ông Minh ôm con vào lòng hôn lấy hôn để:

- Mà Kim Anh phải hứa với ba sẽ ngoan luôn thì ba mới mua búp bê mặc áo đầm cho nhé!

Kim Anh mở hai mắt to đen nhánh nhìn ba:

- Kim Anh ngoan luôn, ba! Kim Anh không đòi má bồng nữa đâu!

Ông Minh với tay lên tủ lấy cái hộp giấy đưa cho con:

- Đây, ba cho Kim Anh con búp bê mặc áo đầm đây!

Kim Anh ngồi xuống, loay hoay mở chiếc hộp. Nó hì hục mãi không mở được, liền cầm lấy tay ba nó:

- Ba mở cho con đi, con mở không ra!

Ông Minh tươi cười, rút cái dây rồi mở nắp hộp lên: Kim Anh giơ hai tay bé nhỏ đỡ con búp bê ra. Chao ôi! Con búp bê đẹp quá! Nó mặc áo đầm xanh thật dễ thương, tóc nó vàng hoe hoe, à mà nó còn biết nhắm mắt nữa chứ!

Kim Anh ôm búp bê vào lòng, nhìn ba nó:

- Con cám ơn ba, búp bê đẹp quá ba à!

Kim Anh vội vàng tụt xuống đất, ôm búp bê chạy vào khoe má. Nó chạy hấp tấp, ba nó phải đi theo coi chừng kẻo nó ngã. Vừa đến cửa bếp, Kim Anh đã kêu:

- Má ơi! Con có búp bê mới đây nè!

Bà Minh tươi cười nhìn con:

- Mà ai cho con đó?

- Ba!

Bà Minh nhìn chồng, hỏi nhỏ nhẹ:

- Anh lấy tiền đâu mà mua cho con? Tháng nào anh cũng đưa cả tiền lương cho em mà?

Ông Minh nhìn vợ, mỉm cười:

- Đố em biết anh lấy tiền ở đâu? Anh thấy Kim Anh ước ao được một con búp bê như của Tuyết Mai. Anh định dịp lễ Giáng sinh này bàn với em mua cho nó một con búp bê như thế. May sao tháng này, trong sở nhiều việc. Ông chủ cho ai muốn làm thêm giờ thì được thêm tiền. Anh làm nửa tháng thì có đủ tiền mua!

Bà Minh cảm động nhìn chồng, nhìn con:

- Anh chiều con quá! Ai lại đi làm thêm giờ để lấy tiền mua búp bê cho con!

Anh Minh cúi xuống ẵm con vào lòng:

- Không chiều Kim Anh sao được vì Kim Anh hứa sẽ ngoan ngoãn với ba má luôn, sẽ không bắt má bồng, để má nấu cơm cho ba ăn mà!

Bà Minh cười quệt tay vào má con:

- Cô thì được cái bẻm mép, chớ giữ lời hứa chỉ được ba bữa thôi!

Bữa cơm tối hôm ấy, Kim Anh không muốn ăn, chỉ mải chơi với búp bê mới. Ba nó phải dọa lấy lại con búp bê nó mới chịu ăn. Cơm nước xong má nó bảo:

- Bây giờ Kim Anh đi ngủ với búp bê mới để má dọn dẹp nhà cửa lại một tí kẻo ngày mai là lễ Giáng Sinh rồi!

Kim Anh bồng búp bê lại bảo má:

- Má đặt tên cho búp bê đi!

Bà Minh cười nhìn chồng. Ông Minh ôm con vào lòng, hỏi:

- Con xem hai má búp bê có hồng không nào?

- Hồng!

- Thế con xem miệng búp bê có tươi như hoa không?

- Tươi!

- Vậy thì con gọi búp bê là em Hồng Hoa!

Kim Anh lập lại:

- Em Hồng Hoa! Em Hồng Hoa!

Bà Minh mỉm cười bảo con:

- Thôi, con hôn ba, rồi xin ba cho con đi ngủ với em Hồng Hoa.

Ông Minh ôm lấy con, hôn vào hai má phinh phính của nó:

- Ừ, con đi ngủ với em Hồng Hoa đi nha!

Bà Minh bồng Kim Anh vào giường, đặt búp bê bên cạnh, kéo chăn đắp cho cả hai, rồi chìa má cho con hôn lại:

- Thôi, con má ngủ cho ngon nhé!

Kim Anh ôm em Hồng Hoa cho nằm trên cánh tay. Chỉ một lúc sau, Kim Anh đã ngủ yên rồi. Nhưng hôm nay, vì có búp bê mới nên Kim Anh nằm mơ:

Kim Anh thấy ba má dắt mình đi chơi phố. Đem Noel, người ta thắp đèn sáng trưng. Phố nào cũng có cây Noel thật đẹp. Ba má dẫn Kim Anh vào một cửa hiệu lớn, có cây Noel treo đèn và đồ chơi vô số. Ba má cho Kim Anh chọn một thứ đồ chơi. Kim Anh chọn ngay con búp bê mặc áo đầm, mắt nó mở ra và nhắm lại được. Về nhà Kim Anh vất em Bi xuống gầm bàn, chỉ chơi với búp bê mới mà Kim Anh đặt tên là Hồng Hoa. Kim Anh và em Hồng Hoa ngủ trên giường, bỗng thấy em Bi ở dưới gầm bàn chui ra, đứng dậy đi như đứa trẻ con. Nó xăm xăm đi tới giường Kim Anh nằm, kéo chăn Kim Anh vất xuống đất. Em Hồng Hoa cũng rơi theo, bị em Bi nắm chân quẳng vào xó phòng. Rồi Bi trèo lên bàn, múa nhảy rất ngộ, rồi Bi làm xiếc: Bi ngồi lên chiếc đĩa nhôm chạy tròn, như người ta cỡi xe đạp, tài quá! Một lúc sau, Bi trèo lên tủ, lấy cái ảnh của Kim Anh dựng trước cái quạt máy, vất xuống đất, rồi bật nút cho chạy. Bi quay cái quạt cho thổi vào giường Kim Anh làm bay cả mùng màn. Kim Anh lạnh quá, kêu thét lên... Bà Minh chạy vội vào:

- Gì thế con? Sao không ngủ đi?

Kim Anh ngồi dậy, hốt hoảng:

- Má ơi! Búp bê con đâu rồi?

Bà Minh giở chăn lên, con búp bê mới vẫn còn nằm cạnh Kim Anh:

- Đây, con búp bê của con đây này!

Kim Anh lắc đầu:

- Không, em Bi của con đâu?

Bà Minh ngạc nhiên:

- Em Bi con lem luốc hết rồi, con đòi làm gì nữa?

Kim Anh vẫn không chịu:

- Không. Má tìm em Bi cho con. Con muốn em Bi và Hồng Hoa ngủ với con!

Chiều ý con, bà Minh cầm đèn đi tìm được con búp bê cũ dưới gầm bàn. Bà chải sạch bụi rồi đem vào cho con. Kim Anh hai tay ôm lấy, cho nằm cạnh búp bê mới, rồi nằm xuống ôm choàng lấy cả hai, đoạn ngủ lại.

Bà Minh nhìn cử chỉ của con, bà không hiểu sao nó lại làm như thế.


GIANG THẢO    

(Trích từ tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa Cô Bé Can Đảm)
 

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>