Thứ Năm, 25 tháng 11, 2021

Tuổi Ngọc

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em tuổi mười hai lời chim muông
Với bướm với hoa với lá sân trường
Khi nghe gió hát lời mật ngọt
Thấy trong hồn bỗng chợt bâng khuâng

Và lá bay về màu xanh mắt biếc
Trên cành chim hót rạng rỡ hoa vàng
Mừng em tuổi ngọc về trong nắng sớm
Sợi tóc ngu ngơ nghe cũng thênh thang

Ngoài sân thấy sợi khói nào huyền ảo
Ươm lối em về hoa nắng xôn xao
Với tuổi mười hai đông về hiu hắt
Ôi tuổi ngọc ngà muôn ngàn ánh sao

                                             RONG LÁ MƠ

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 66, ra ngày 26-11-1972)

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2021

Chuyện Của Em

 

 Em giận me thật nhiều, giận ghê gớm, giận kinh khủng. Em giận me đến cực độ. Em không biết phải dùng những danh từ nào để diễn tả sự giận dữ mà em dành cho me lúc này. Và em buồn, buồn thấm thía, buồn vô hạn.

Nỗi buồn xoáy mạnh tâm can em, chạy dài khắp các tế bào trên thân thể, buồn hiện rõ lên khuôn mặt. Buồn làm môi em biếng nở "nụ hồng". Em không biết làm sao để vui lúc này nữa, bởi em vừa khám phá ra một sự thật phũ phàng và chua xót: em không còn thương em nữa. Em chắc chắn sự thật là thế. Có bằng chứng rõ ràng mà. Nguyên là tuần trước em xin me tiền để đóng giày. Me hứa cuối tháng me sẽ cho em. Chừ thì cuối tháng rồi, ba vừa lãnh lương xong, em đến xin me, me chỉ cho em có một ngàn đồng thôi. Me bảo me thiếu tiền. Me dối em đó thôi. Ba vừa lãnh lương mà bảo là thiếu tiền. Số tiền em xin - hai ngàn đồng - có là bao so với số lương hằng tháng của ba - Ba mươi lăm ngàn đồng. Chỉ tại me không thương em nên viện đủ lý lẽ để không cho em tiền đóng giày.

Hằng tháng cũng với số tiền ấy sao em xin thì me cho liền, không có kêu van. Me mà thiếu tiền, em không tin như vậy. Còn ba, ba cũng không còn thương em. Giá như những lần khác em có xin me tiền sắm áo, mua giày, mua mũ... nếu me có từ chối thì lập tức ba sẽ... lên tiếng "can thiệp" giùm em. Các anh sẽ năn nỉ me giùm em. Và rồi, em sẽ mãn nguyện. Trong nhà, ba me có tám người con, mà chỉ có m2nh em là gái, lại là gái út nên em là người được cưng chiều và được thương yêu nhất. Mà chừ, em nhìn ba cầu cứu, ba vẫn tỉnh bơ làm như không hay biết nỗi khổ tâm của em. Các anh cũng thế, nhìn em rồi mỉm cười nghịch ngợm. Nghĩ mà tức. Em giận dỗi. Me hứa cho con hai ngàn để đóng giày, giờ có một ngàn thì làm sao đây. Nguyên cứ giữ lấy, tuần sau me đưa thêm hãy đóng giày cũng không muộn. Giày Nguyên còn dùng được, đã cũ lắm đâu. Me thì lúc nào cũng giày Nguyên còn mới, áo Nguyên còn đẹp... Giày con cũ rích rồi mà me. Con không thèm mang nữa đâu.

Me im lặng đưa mắt nhìn xa xăm, thoáng buồn. Me thiếu tiền thật hả me. Me lấy tiền này mà tiêu luôn. Em trả lại me hai tờ giấy bạc năm trăm. Tưởng rằng me hiểu ý em và cho em tiền thêm. Ai ngờ, me thản nhiên xếp gọn hai tờ giấy bạc cho vào "sac". Me khen em. Nguyên ngoan lắm. Tuần sau me cho Nguyên đủ tiền để đóng giày nhé. Em dạ thật lớn rồi ngúng nguẩy lên phòng. Em buồn hơn lúc nào hết. Mang tâm trạng đó em ngủ lúc nào không hay.

*

Em tỉnh dậy vừa lúc thấy me đang đứng trước cửa phòng em. Me mở tủ lấy chiếc Jupe ca rô đỏ. Chiếc Jupe mà em ưng ý nhất. Me bảo em đi thay áo để cùng cả nhà đi ciné. Em viện cớ mệt, lắc đầu từ chối, xin me ở nhà nghỉ. Me bằng lòng. Ba không hỏi lấy em một câu. Em tủi thân vô vàn. Không ai thương em nữa. Một ý định manh nha thoáng hiện ra trong đầu óc nhỏ bé của em. Em không thích sống nữa. Em sẽ mượn liều Optalidon để kết liễu cuộc đời. Em biết me cất thuốc ấy ở đâu rồi. Hôm trước me mua thật nhiều thuốc, có cả thuốc bổ cho em. Me cho em thuốc bổ để uống sau mỗi bữa ăn. Thuốc còn lại me cất ở tủ thuốc. Hai ống Optalidon và Midol me không cất ở đó. Em thắc mắc. Me bảo me cất ở phòng me, sợ em lấy nhầm uống vào có thể nguy tính mạng. Giờ thì me đi khỏi, chị bếp ở nhà dưới, trên này chỉ có mình em. Em rời ghế bước từng bước thật khẽ đến phòng me. Phòng me mở cửa. Em bước vào bên trong, em lục tung ngăn kéo. Ống Optalidon hiện ra. Em cầm lấy. Rùng mình. Sự chết đã gần em. Mồ hôi toát ra. Em tự nhủ: Phải can đảm. Phải can đảm. Em trở lại phòng. Đặt ống Optalidon trước bàn, với lấy một tờ giấy em viết lại những lời cuối cùng của một người sắp ra đi.

Thưa ba me
 
Ba me ơi! Tha tội cho con, con đã dùng liều Optalidon để kết liễu cuộc đời vì con không còn sống nổi nữa. Đời con, tình thương của ba me và các anh được con coi như là lẽ sống, mà chừ có ai thương con đâu. Ai cũng ghét con cả, ghét con đến cực độ, con sống để làm gì nữa đây.
 
Ba me ơi! Con xin tạ tội cùng ba me vì đã gây cho ba me nỗi khổ tâm không ít. Ba me hãy rộng tình thứ lỗi cho con.
 
Đứa con bất hiếu
NGÔ NGA NGUYÊN
 
Các anh quí mến,
 
Em ra đi mà không gặp các anh để nói lấy một lời. Em ra đi lặng lẽ. Chắc các anh hiểu thấu nỗi buồn khổ của em, một người bị các anh ghét bỏ, bị ba me hầu như không để ý tới, thì sống để làm gì nữa? Em thì bao giờ cũng mến thương các anh.
 
Cầu chúc các anh những ngày sống bên ba me là những ngày được mến thương nhiều thật nhiều, trọn vẹn thật trọn vẹn.
 
Mến thương các anh
NGỌC NGU...
 
- Cưng của ba me định giở trò gì vậy?
 
Em chưa ký trọn vẹn tên mình thì anh Hải đã lên tiếng đằng sau. Em tái mặt, nhìn anh. Mọi chuyện đã bị lộ. Anh Hải mỉm cười tinh nghịch, chụp lấy tờ "di chúc" và liều Optalidon. Em nghiêm nghị: Anh Hải trả cho Nguyên đi. Bộ cô bé định ngủ yên nghìn thu thật sao. Em gật đầu, quả quyết. Mặc em. Ai bì anh Hải được ba mẹ thương. Nguyên chỉ nói dại. Me mà ghét Nguyên thì anh uống liều thuốc này bi chừ. Nguyên ạ, tại sao Nguyên lại dại khờ như thế. Ba me nào lại không thương con. Tuy nhiên ba me muốn dạy Nguyên một bài học. Anh Hải im lặng. Em suy nghĩ. Có tiếng ba me và các anh cười nói rộn ràng. Ba me ơi! Có chuyện vui lắm. Thằng nầy khỉ chưa, về mà không cho me hay. Anh Hải sụ mặt. Me phải thưởng công cho con mới phải chứ. Con mà về trễ 5 phút thì cưng của ba me chỉ còn là một cái xác không hồn. Như thế nghĩa là sao Hải? Nguyên định tự "chết" đó me. Xem nè. Anh đưa tờ "di chúc" và liều thuốc cho ba. Ba đón lấy. Các anh xúm lại đọc. Các anh cười. Em thẹn thùng cúi mặt xuống. Em thấy mình quyết định quá bồng bột. Em khóc. Anh Hải trêu em. Thế là một lần hụt... chết rồi Nguyên ơi. Ba chắc lưỡi. Cưng ba liều quá. Giọng me đầy thương yêu. Con tôi sao dại thế nầy. Em hiểu bài học ba me muốn dạy em. Em không có quyền sống phung phí, thừa thãi. Em không được đòi hỏi quá đáng. Em hối hận thật nhiều. Không ai ghét em cả. Chỉ có mình em kết luận lạ đời đó thôi. Màu thương yêu dâng ngập tràn quanh em.


UẤT KIM HƯƠNG       

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 164, ra ngày 1-11-1971)


Thứ Ba, 23 tháng 11, 2021

Chị Em Thúy

 

Thúy vừa đi học về đến cổng, thằng Lãm đã hớn hở chạy ra.

- Chị Thúy ơi! Em đã xài được tờ bạc rách ấy!

Rồi nó nhảy cỡn lên:

- Sướng quá, mà chị thua em đấy nhé!

Thúy không vui, xoa đầu em:

- Lãm mua gì thế? Vô phúc cho kẻ nào lấy phải tờ giấy bạc ấy.

Lãm ngạc nhiên:

- Chị nói sao? Vô phúc cho con bé bán bánh mì đấy à? Nó trông hiền lành quá chị ạ.

Nói rồi, Lãm chạy vào tủ lấy ra một gói kẹo đưa cho Thúy.

- Kẹo đâu thế này? Tiền đâu em mua nhiều thế?

Lãm kiêu hãnh nhìn chị, rồi líu lo như con chi, nó kể:

- Buổi sáng chị đi tập thể dục, em ở nhà thấy một con bé bán bánh mì đi qua. Thấy nó thật thà em liền gọi vào mua ngay 5 ổ!...

Thúy nóng nảy:

- Rồi tiền đâu em trả?

- Thì tờ bạc rách chị cho Lãm chiều qua chứ đâu nữa!

- Trời ơi! Tờ bạc rách ấy mà con bé cũng lấy sao?

Thằng Lãm nheo một mắt cười hềnh hệch:

- Thế mới tài chứ! Chị Thúy có phục Lãm không nào?

- Ừ phục! Phục Lãm rồi đấy, kể tiếp chị nghe đi!

Như để tỏ cho chị thấy cái tài của mình, Lãm chạy lại kệ sách xé một tờ giấy đem đến trước mặt Thúy:

- Chị xem đây! Em xếp tờ bạc như thế này thì dù có rách đến đâu nó cũng không biết.

Vừa nói Lãm xếp tờ giấy lại làm tư rồi khoái chí nói tiếp:

- Mà cũng may chị ạ. Con bé không mở tờ bạc ra, chứ nó mở thì... Vì lúc ấy bên kia đường có tiếng người gọi nên nó nhét vội tờ bạc vào bị rồi cắm đầu chạy qua bán kẻo sợ đứa khác bán trước.

Thùy ngao ngán:

- Thế tại sao lại có kẹo cho chị?

- Thì em chỉ mua năm ổ bánh thôi, còn 10 đồng con bé thối lại em đi mua kẹo.

Nói rồi Lãm bỏ gói kẹo vào tay chị năn nỉ:

- Chị ăn đi chứ. Em để dành cho chị đấy mà.

Nhưng bỗng nhìn lên Lãm thấy hai giọt nước mắt từ từ lăn trên má Thúy, nó hốt hoảng:

- Ô kìa, chị khóc đấy à? Chị giận Lãm phải không?

Thúy lau vội nước mắt chạy vào phòng, Lãm ngơ ngác chạy theo bị Thúy gắt:

- Ra ngoài kia chơi, không tao đánh cho bây giờ! Mày chả ngoan tí nào cả!

Rồi đóng cửa phòng lại, Thúy nằm xuống giường mặc ho nước mắt thấm ướt cả gối.

*

Thúy không ngờ tờ bạc rách ấy Lãm lại dùng được. Đó là tờ giấy bạc 20 đồng rách mất một góc và dán chằng chịt. Thúy lượm được ngoài đường (chắc của người ta vất đi vì không dùng được nữa). Rồi một hôm vui miệng, Thúy hứa với Lãm sẽ cho 20 đồng, nếu nó học thuộc bản cửu chương sau bìa vở. Lãm học thuộc thật và dĩ nhiên Thúy cho nó tờ bạc rách ấy. Nhưng nàng không bao giờ ngờ rằng Lãm có thể dùng tờ bạc ấy để mua quà bánh. Thúy cứ tưởng em nàng còn dại lắm.

Thế mà không, Lãm đã biết gấp tờ bạc làm tư, thu góc bị rách vào trong để con bé bán bánh mì khỏi trông thấy. Lãm tự đắc là nó tài! Rồi biết đâu tài của nó không phát triển?

Nghĩ đến đó nước mắt của Thúy lại ràn rụa. Vô tình nàng đã tập cho em lừa gạt người ta, lừa gạt một đứa bé bán bánh mì khổ sở. Hai mươi đồng bạc đối với gia đình nàng thì không nghĩa lý gì thật, nhưng với người ta lại khác. Biết đâu con bé khốn nạn ấy lại không bị trận đòn tàn nhẫn. Biết đâu cả nhà nó phải nhịn đói vì cầm tờ bạc rách đi nài từng lon gạo không ai bán cho? Miên man suy nghĩ rồi Thúy ngủ thiếp đi.

*

Trên đường dẫn đến hí viện Phi Anh, chị em Thúy vừa đi vừa trò chuyện. Bỗng từ xa một em bé độ 12 tuổi, ăn mặc rách rưới, mặt mũi lem luốc, đi tới trước mặt Thúy, ngả tay ra van xin:

- Cô thương em với. Cho em kiếm ít đồng!

Thấy em bé hiền lành dễ mến, Thúy kéo nó vào một bên đường hỏi:

- Cha mẹ em đâu?

Mếu máo em bé kể:

- "Mẹ em chết sớm. Ba em lấy dì ghẻ. Dì em ác nghiệt đánh đập em luôn và bắt em đi bán bánh mì mỗi buổi sáng... Sáng nay vì đi bán sớm quá, em không trông rõ một tờ bạc rách..."

Không đợi em bé kể hết, Thúy ôm lấy nó, giọng cảm động:

- Thôi chị hiểu rồi. Chắc là tờ 20 đồng rách hẳn một góc và dán chằng chịt?...

Đứa bé ngơ ngác không hiểu ất giáp gì. Nó lấy trong bị ra tờ bạc nhàu nát. Trông thấy, thằng Lãm hoảng hốt la lên:

- Chị Thúy, chính tờ bạc của chúng ta!

Vâng, đúng là tờ bạc rách của chị em Thúy đấy. Con bé này sau khi bán hết bánh mì, soát lại tiền để đưa cho dì ghẻ, nó tái mặt khi thấy tờ bạc 20 đồng rách tơi tả. Nhưng sự đã rồi, nó cũng phải đưa cho dì ghẻ chứ biết làm sao! Tội nghiệp! Nó không biết xếp tờ bạc lại như thằng Lãm đã đưa cho nó khi sáng. Nó lại mở ra để tờ bạc lọt vào cặp mắt của bà dì. Tức thì một cái tát như trời giáng vào mặt nó:

- Trời ơi! Mày hại bà rồi! Buôn bán cái ngữ này thì chết theo cái con mẹ mày cho rảnh mắt tao! Mày đui hay sao mà lấy tờ bạc này? Thôi, cút khỏi nhà bà ngay...

Rồi bà la làng, la xóm, bà đánh thùm thụp vào lưng nó. Con bé ôm mặt đi thất thểu từ đầu đường xó chợ kiếm từng đồng góp lại cho đủ số 20 đồng.

- Thôi, em đừng khóc nữa, cho chị đổi tờ bạc này nhé.

Thúy mở ví lấy cả số tiền mẹ cho đi xem chiếu bóng chiều nay đưa cho em bé:

- Em cầm lấy! 20 đồng này thì đưa về trả lại cho dì em, còn 30 đồng này em cất lấy mà tiêu.

Con bé mở to đôi mắt ngạc nhiên, rụt rè không dám nhận:

- Em đâu có dám xin cô nhiều như thế này!...

Thúy nhét 50 đồng bạc vào bị nó:

- Cất đi. Chị giúp em mà!

Con bé cám ơn rối rít rồi ba chân bốn cẳng ù chạy. Phút chốc, nó đã mất hút vào giữa thành phố!

*

- Về thôi chị Thúy!

Thúy bàng hoàng như vừa tỉnh một giấc mơ nắm lấy tay em:

- Ừ, về thôi, Lãm!

Trên đường về, hai chị em cùng yên lặng. Bỗng Lãm xiết mạnh tay chị:

- Chị Thúy! Chị tha lỗi cho em. Em đã làm chị buồn và con bé kia bị đánh đập khổ sở!

Chỉ đợi thế, Thúy sung sướng vuốt tóc em:

- Lãm hãy hứa với chị từ đây không làm thế nữa nhé!

- Lãm xin hứa!

Bây giờ hai chị em đã trở lại nói chuyện vui vẻ. Riêng Thúy, nàng cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái như vừa trút được một gánh nặng.

Tuy buổi chiếu bóng hôm nay không xem, nhưng nàng sung sướng vì đã cho em xem một cuốn phim rất sống động, thực tế và giáo dục hơn trên màn ảnh nhiều.


XUÂN LAN      

(Trích từ tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa "Con Búp Bê Đẹp Nhất")

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

Mùa Lục Bình

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nước chiếu khung trời xanh
Nước thấm sâu đất lành
Chiều ra sông khoát nước
Mùa lục bình đến nhanh

Xa xa, chòi tranh cũ
Tiếng võng kẽo kẹt đưa
Gió về hiu hiu mát
Bầy vịt đồng ngu ngơ

Thuyền nhổ sào ra khơi
Nước lấp loáng chân trời
Dập dềnh hoa trôi nổi
Theo con nước đầy vơi

Cánh lục bình tim tím
Nhụy hoa vàng lung linh
Ba rửa chân lấm đất
Em bứt nhành hoa xinh

Hái rổ hoa cho mẹ
Nấu ngon nồi canh chua
Một cành hoa phần bé
Mắt xoe tròn ngây thơ

Ước mùa hoa còn dài
Mong mùa hoa không phai
Như tháng ngày xanh thắm
Em mộng về tương lai...

                                    THƠ THƠ
                                 (Bút nhóm Hoa Nắng)


Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2021

Con Chó Đá

 

Có hai anh em nhà kia, người anh tính nết gian ngoan, còn người em thì lại hiền từ, chất phác. Sau khi cha mẹ chết, người anh đoạt hết của cải trong nhà chỉ cho vợ chồng người em một túp lều rách nát và cũng không muốn giúp đỡ một món gì. Tuy vậy, vợ chồng người em cũng cắn răng chịu đựng cảnh cơ hàn.

Vào một buổi chiều, vợ chồng người em vừa nấu xong nồi cháo, ngồi lại chia nhau ăn, thì từ bên ngoài có một cụ già gầy yếu mình mẩy lở lói bước vào kêu đói. Vốn tánh nhân từ, vợ chồng người em liền bước ra cửa dắt cụ vào trong nhường cả nồi cháo cho cụ già đang đói.

Ăn xong, da thịt cụ trở nên hồng hào, cụ gọi vợ chồng người em bảo rằng:

- Vợ chồng con thật là tốt bụng ; các con không đủ gạo nên mới nấu cháo ăn, nhưng thấy ta đói khát thì lại nhường nhịn, khiến ta mang ơn rất nặng. Để đền đáp lại, các con hãy theo ta vào núi ta sẽ đền ơn cho.

Nói rồi, cụ già dắt vợ chồng người em vào rừng, đến bên một con chó đá, cầm cây gậy đập vào đầu con chó ba cái, nó liển hả miệng ra. Cụ bảo người em:

- Trong miệng con chó có một kho vàng, nhà ngươi hãy cho tay vào muốn lấy bao nhiêu thì lấy.

Người em làm theo lời. Quả nhiên, trong miệng con chó đầy cả vàng khối. Nhưng người em chỉ lấy một nắm thôi.

Trở về nhà, vợ chồng người em đem vàng bán lấy tiền làm vốn buôn bán, chẳng bao lâu trở nên giàu có nhất làng.

Nhân có việc qua làng, người anh thấy người em, nay được nhà cao cửa rộng, quần áo phủ phê, thì tò mò muốn biết bí quyết gì đã làm em giàu.

Người em thật thà, có sao nói y như vậy.

Người anh để bụng, lập tức trở về nhà biểu vợ ngả heo giết gà làm một mâm cỗ thật thịnh soạn để đi mời cụ già ăn xin đói khát tới ăn. Người anh khỏi mất công đi tìm, cụ già chống gậy tới nhà đúng vào lúc đó. Vợ chồng người anh mừng rỡ thỉnh cụ lên ngồi ván giữa ép ăn ép uống rồi xin cụ đưa tới chỗ con chó đá để lấy vàng.

Khi tới nơi, cụ già cũng cầm gậy đập vào đầu chó đá ba cái, miệng chó hả ra, người anh động lòng tham bèn đút cả hai tay vào miệng chó hốt cả đống vàng. Miệng chó thì nhỏ, cả hai tay đút vào đã chật rồi lại còn cả đống vàng thì tài nào rút ra cho được!

Người anh loay hoay một hồi, đến lúc chó ngậm miệng lại, kẹt cả hai tay không làm sao mà rút ra được. Người anh kêu cứu thì cụ già đã biến mất tự lúc nào. Không còn biết làm sao, người anh đành để tay trong miệng chó, người vợ ngày nào cũng đưa cơm đến cho anh chồng tham lam ăn. Một hôm, vì gia tài hết sạch, anh đói bụng mếu máo khóc, con chó đá bỗng bật cười hả miệng ra nên anh rút tay được. Tuy nhiên, vì không còn của cải, lại thêm xấu hổ, nên vợ chồng anh ta phải bỏ làng dẫn nhau đi lang thang nơi khác.


NGUYỄN TUẤN DŨNG       

(Trích từ tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa "Con Búp Bê Đẹp Nhất")
 

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2021

Học và Đến Trường

 

Chị nhớ, có lần chị trả lời một em rằng: "Chị còn học và sẽ còn học suốt đời". Câu đó nghĩa là suốt đời chị còn phải học hoài, vì càng học càng hiểu rằng biển học mênh mông so với sự hiểu biết nhỏ bé của mình. Vì thế càng học thêm bao nhiêu thì lại càng thấy trường đời thật là bao la và kiến thức của mình chả có nghĩa gì cả. Vậy thì, chị thấy rằng, riêng chị, chị sẽ còn phải học cho tới giờ chết, và các em nữa, các em ơi, đừng em nào nhận rằng mình là người học đã đủ, để tránh sau này có lúc lại ngượng (khi mà mình biết ngượng về sự huênh hoang của mình, thì lại là mình đã biết được chút đỉnh rồi đấy nhé, điều đó biểu lộ rằng ta đã biết kiến thức của ta so với những bí mật của vũ trụ vạn vật hay gần gũi nhất, của tâm hồn mỗi người thật chỉ như một hạt cát nằm trong cồn cát mênh mông)

Mỗi người đều có một thời gian để đến trường. Và cái học của nhà trường rất cần thiết để mọi người có một khả năng để phán đoán, suy nghĩ, ghi nhận và thâu hái sự hiểu biết. Sự học ấy đưa con người tới trình độ được mệnh danh là người học thức. Nhưng nếu một người học thức chỉ thuộc lòng các giáo điều, cảm nghĩ theo qui tắc, xử sự theo sách vở, thì chị nghĩ cũng chưa phải là đủ. Với cái sở học ấy, phải cần thêm một lương tri mẫn nhuệ để cảm thông, một lý trí sáng suốt để có ý thức và một tâm hồn cao khiết để nhân ái bao dung thì chừng đó mới có thể được coi là người đã đạt tới trình độ trí thức.

Sự học hiểu theo nghĩa đó, em có thể tới trường để thầy dạy, em có thể tự học bằng sách vở hay em có thể học ngay trong trường đời bằng chính các kinh nghiệm bản thân nếu em chỉ được đến trường trong thời gian ngắn.

"Cứu cánh của giáo dục là đào luyện con người đến mức tối đa để thành lợi khí của hạnh phúc cho bản thân và cho người khác" (James Mill)

Như vậy, nếu không còn đến trường nữa mà em vẫn tự tìm mọi cách để đào luyện bản thân em, bằng sách vở, bằng sự tự học, tìm tòi để đạt được mục đích là gây hạnh phúc cho em và cho xã hội, thì em vẫn đang học, đồng thời em chính là người có giáo dục và một người như vậy mới thật là người trí thức đó em.


Chị ĐỖ PHƯƠNG KHANH      

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 15, ra ngày 21-11-1971)
 

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2021

Cảm Nghĩ Cho Thầy

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tôi thấy thầy tôi mắt trũng sâu
Như là thức trắng mấy canh thâu
Xác thân thầy yếu gầy vô hạn
Mái tóc giờ đây đã bạc mầu

Thầy sợ ngày mai trước cuộc đời
Những con chim nhỏ phải chia phôi
Cuồng phong bão tố đang chờ đón
Hoa thắm học trò héo úa thôi!

Thầy chúng tôi là vị cứu tinh
Tâm tư mang nặng những thâm tình
Quên mình nghĩ đến đàn con trẻ
Dạy dỗ cho lòng lên nét xinh

Chẳng biết thầy tôi biệt cõi đời
Có ai nhắc nhở đến thầy tôi
Bao con chim nhỏ ngày xưa đó
Tung cánh muôn phương hết cả rồi

                                   VŨ BÌNH NGUYÊN
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 104, ra ngày 15-4-1969)
 

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2021

Mùa Xuân Trong Đời

 

Nhi men theo mô đất ngoằn ngoèo, con đường nhỏ uốn khúc vẽ nét nổi bật trong sắc xanh sắc trắng của mây, của trời. Mùi thơm của luống đất mới vỡ lẫn với mùi khen khét của đám cỏ khô vàng cháy nắng xác xơ. Bây giờ là khoảng thời gian và không gian cho mây vừa bồng bềnh trên nền xanh thật cao, và mặt trời đương độ hong tươi màu nắng.

Nhi nghe lòng chan hòa niềm vui nhè nhẹ nhưng ăm ắp tràn ngập, trên từng khóm cây ngọn cỏ. Bước chân như nhanh hơn cho cánh áo mặc sức quấn quít đuổi gió. Vùng đất hoang dã như chỉ còn mình Nhi hiện diện. Chưa lúc nào Nhi thấy mình thanh thản như bây giờ, chỉ muốn đi mãi, trong gió dịu mát và nắng ấm quê hương ngọt ngào. Qua vòm cây khe lá trước mặt, thấp thoáng những mái nhà nâu sậm, sàn thấp bằng nhau từng dẫy. Tiếng ồn ào bắt đầu vang bên tai. Nhi kéo thấp nón che vầng trán, bước nhanh vào khu chợ nhỏ. Hôm nay là phiên chợ đầu mùa. Ngôi đình họp chợ có vẻ đông đảo và nhộn nhịp hơn ngày thường, hàng quán hình như sạch sẽ hơn một chút, với những sập vải nho nhỏ trên tỉnh. Đôi bàn chân xinh xắn của Nhi thật bé nhỏ với đôi guốc mộc thô sơ dầy dặn, chiếc áo dài trắng hàng vải giản dị nhẹ nhàng trên người. Nhi mỉm cười với sự thay đổi thật dễ dàng của mình. Con bé Quyên mà thấy Nhi lúc này thì phải biết, đôi mắt tròn của nó được dịp tròn hơn, và đen như hạt nhãn. Nhi nhớ đến Lan, đứa em họ nơi nhà trọ. Cũng trạc bằng tuổi Quyên và xinh xắn như vậy, nhưng là vẻ dễ thương hiền lành chứ không láu lỉnh như Quyên. Con bé thông minh nhưng chỉ tội học chậm, bằng tuổi Quyên mà chưa học xong lớp ba. Mỗi buổi tối nó thường mon men đến nhờ Nhi dậy học, nhìn đôi mắt rạng rỡ mở to, đôi môi khẽ mấp máy theo từng lời giảng mà Nhi thấy thương lạ. Hơn cả bao giờ Nhi thấy thật hài lòng sự chọn lựa của mình. Cuộc sống êm đềm nơi vùng cao nguyên heo hút, với những tháng ngày vô tư giản dị, bên những tâm hồn yêu thương ấp ủ. Tự nhiên Nhi thấy con người mình hình như đã một lần đổi khác. Không còn là cô bé thích nhõng nhẽo, chỉ muốn được mẹ mãi mãi chiều chuộng và nghịch ngợm với bé Quyên. Thoáng chút nhớ thương về vùng tuổi dại ấu thơ. Những buổi sáng cắp sách tới trường, trên những con đường quen thuộc ngập xác lá, những lá me xinh xinh vương sợi tóc dài bay bay. Con đường ngày hai buổi đã in dấu chân học trò của những ngày tháng chưa biết suy tư lên vầng trán. Những chiều thứ bảy hai chị em dắt nhau đi dạo phố, lựa chọn những màu áo mới, hay về thăm quê ngoại, vui ríu rít... Bây giờ chỉ còn mình Nhi, không còn gì nữa cả ngoài cuộc sống cô giáo tỉnh lẻ hôm nay. Tất cả đã đi vào vùng ký ức phong kín nhớ thương. Chỉ nhớ thương thôi mà không luyến tiếc, ham mê. Vì niềm vui trong đời chưa mất, và niềm yêu thương chưa chắp cánh bay đi. Có chăng chỉ là một sự đổi thay khi giã từ thế giới tuổi thơ bé bỏng, và chính sự chọn lựa đó đã đưa Nhi về thế giới học trò mà Nhi ngàn đời thương mến. Thật gần gũi, dễ thương biết mấy những đứa học trò nhỏ của Nhi, những khuôn mặt chưa một lần phôi pha nét ngây thơ. Đó chẳng phải là khuôn mặt của Nhi, của Quyên ngày xưa đó sao? Chẳng phải là niềm vui dành cho Nhi để bù đắp cho khoảng trống với nỗi buồn xa nhà, xa nguồn yêu thương gia đình đã ấp ủ Nhi từ khi bé thơ?

Mỗi buổi sáng, khi màu trời chưa rực rỡ, sương mờ như quanh năm bao phủ rừng cây trước mắt, Nhi thong thả nhẹ bước đến trường, con đường nhỏ như đã quá quen thuộc, buổi sớm sương còn thấm ẩm đất. màu nâu sậm hiền hòa của đất nổi bật giữa màu cỏ dại xanh non bó ven lối đi. Mạn trên là ngôi làng nhỏ hoang vu mới mọc, lẻ tẻ mấy nếp nhà từng chòm riêng biệt thô sơ của những người Thượng, dắt díu nhau tìm về lập nghiệp. Con đường từ làng Thượng xuống trường không mấy xa, nhưng dốc và đá dăm đá sỏi nhiều vô kể. Nhi thấy thương vô cùng những đứa học trò nhỏ, đôi bàn chân bé bỏng gần như chai đá, để trần thoăn thoắt đạp trên những hòn sỏi nhọn băng băng xuống trường. Những mái tóc bờm xờm phủ kín tai, ngơ ngác lạc loài trong ánh mắt thật vụng dại nhưng cũng rất đỗi thiết tha. Buổi sáng mùa Đông trời lạnh buốt, gió rét se da thịt vi vút từ miền núi trên cao. Với chiếc áo phong phanh màu chẳng ra màu, chúng để hở cả ngực, có đứa cổi trần trùng trục, màu da đen cháy nắng thâm lại vì lạnh. Nhi thường hay đến trường sớm, niềm vui nho nhỏ lúc ấy là khi dõi mắt nhìn theo bóng từng đứa học trò, từ những con dốc nhỏ dần đi lên, môi run run lạnh nở nụ cười thật tươi với cô giáo. Gói cơm còn nóng hổi trong cặp, chúng bẻ ngon lành đem mời Nhi. Sao thương mến thế đôi mắt đứa bé! Rộng nở rạng rỡ. Nó lặng lẽ nhìn Nhi cắn miếng cơm, để rồi ánh lên nét hân hoan kiêu hãnh. Buổi dậy học của Nhi nhẹ nhàng và thân mật vô cùng, không phải là sự hỗn độn ồn ào thường thấy ở những lớp Tiểu Học. Những giờ rảnh thầy trò ngồi kể chuyện. Những nụ cười thật hồn nhiên trọn vẹn trên môi. Nhi đi tìm tuổi thơ và đã bắt gặp ở đó, trong màu mắt ngây thơ, chiếc miệng thật tròn, thật xinh mấp máy theo câu chuyện lịch sử quê hương cô giáo kể. Có khi cả buổi Nhi chỉ ngồi yên nghe học trò kể chuyện. Còn gì khác hơn những chuyện nhà cửa làng mạc của chúng. Những chú bé người Thượng của Nhi mà kể chuyện thì không chê vào đâu được, những câu chuyện dài hàng giờ vì giọng nói ngập ngừng của chúng, thỉnh thoảng lại chen vào những tiếng lạ, làm Nhi ngơ ngác tròn mắt nhìn thằng bé, những tiếng cười ròn rã thích thú của lũ học trò làm Nhi phải bật cười với chúng. Ngôi trường mới cất đơn sơ trống trải, lớp học thật giản dị với những bức phên nứa đan chéo. Mặt trời lên cao, ánh nắng chênh chếch xuyên qua khe cửa, bò đến tận bàn cô giáo, đến những dãy bàn học trò, đậu trên những sợi tóc lòa xòa vầng trán, những dòng chữ chưa ráo mực lấp lánh nhảy múa nhạt nhòa màu giấy trắng. Nắng hồng mang niềm yêu thương chan hòa lớp học đơn sơ bé nhỏ, hiện diện trong ánh mắt ngây thơ long lanh sáng. Khung cửa sổ hé mở để lộ một khoảng trời thật xanh, có mây trắng bay ngang, mây tò mò dừng chân nhìn ngắm những cô học trò xinh xắn. Nhìn những mái đầu nghiêng nghiêng, nắn nót viết từng chữ trên trang giấy, Nhi nghe dậy một niềm thương mến. Nhi âu yếm ngắm từng đứa, cố cho mỗi đứa một đặc điểm nào đó, để giữ làm vết tích kỷ niệm trong ký ức. Nhi thấy thật gần gũi với hình ảnh ông giáo già của chú bé Daniel, nhớ thật nhớ, nhớ từng đứa học trò năm xưa thơ ấu. Để một ngày nào đó khi đã thôi dậy học, , khi mái tóc đã lốm đốm màu tuyết, được gặp lại đứa học trò ngoan ngoãn năm nào, đã trưởng thành về vóc dáng, về tâm hồn... Ông giáo già kéo trễ đôi kính trắng, chớp mắt cảm động: "À có phải Daniel đó không con?" Làm sao tả được niềm vui bát ngát trong ánh mắt rạng rỡ, nỗi hân hoan đến rưng rưng nghẹn ngào của đứa học trò, và niềm kiêu hãnh mọc rễ từ con người của mến thương vỗ về, của ấp ủ dỗ dành, tìm về hong ấm tâm hồn ông giáo già nua yếu đuối, nhưng không cằn cỗi yêu thương, không thui chột niềm nhớ nhung với đứa học trò của tháng ngày thơ ấu.

Tại sao lại phải khoác cho người dậy học một bộ mặt mô phạm nghiêm nghị nhỉ? Nhi đã giữ và mãi mãi còn nét vui tươi trẻ trung với học trò bằng những câu chuyện thân mật dịu dàng. Nhi mỉm cười nhớ lại buổi đầu tiên bước chân đến lớp, thầy trò ngỡ ngàng xa lạ biết mấy. Nhưng chỉ mấy ngày thôi, cô giáo trẻ tuổi là lạ thôi chẳng còn mới mẻ gì với học trò nữa. Tất cả đã hoàn toàn cởi mở thân thiết, để có lúc Nhi thấy đôi chút hãnh diện về những niềm tin yêu nhận được nơi những đứa học trò nhỏ. Có những lúc lớp học hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng ngòi bút khẽ nạo trang giấy. Buổi sáng có những âm thanh đặc biệt, nhất là tiếng hót của loài chim miền núi vang vọng dư âm. Không gian không bị bụi bậm làm vẩn đục, tinh khiết và mát lịm, như thoang thoảng mùi thơm của trời. Nhi lơ đãng ngắm cảnh vật chẳng buồn chớp mắt, thỉnh thoảng có đứa đang cắm cúi viết, chợt ngửng đầu bắt gặp Nhi đang nhìn nó, đứa bé toét miệng cười thật tươi, để hở những chiếc răng sún ngăn ngắn lộ một khoảng trống. Chợt nhớ, thằng bé vội đưa tay che miệng mà vẫn cười khúc khích. Nhi bật cười vẻ lúng túng của thằng bé, những đứa khác ngơ ngác nhìn Nhi, rồi tự nhiên nhoẻn cười vô nghĩa. Những cây bút tự nhiên rời khỏi tay, lăn lông lốc xuống mặt bàn, những khuôn mặt đang nghiêm trang cắm cúi đều đưa ra những nụ cười rạng rỡ. Nhi phải làm nghiêm đập khẽ cây thước:

- Ơ kìa! Viết đi chứ cười gì thế Tú?

Con bé xinh xinh ngồi đầu bàn nhất cố nín cười, ngượng ngập đứng dậy ấp úng:

- Dạ... tại cô cười...

- Em cười theo cô phải không? Biết chuyện gì mà cũng cười hả Tú?

Nhi nghiêm giọng nhìn con bé khẽ mắng, nhưng lời cảnh cáo của Nhi chỉ làm tăng thêm tốc độ vui nhộn đã chớm len vào lớp từ lúc nào, những tiếng cười cố giữ trong cổ họng không được dịp phát ra tự do, rả rích cả năm phút mới trở lại yên tĩnh. Những mái tóc lại xõa xuống, đôi môi mím lại chăm chú viết, gò nét từng chữ. Ngày xưa, khi Nhi còn ngồi lớp dưới, mỗi lần ngẩng đầu gặp ánh mắt cô giáo, là một lần Nhi luống cuống, vội vã cúi đầu tránh tia nhìn. Nhi sợ hãi mất cả tự nhiên. Vậy mà bây giờ bọn học trò của Nhi lại làm cho cô giáo phải lúng túng, cố nén tiếng cười để giữ im lặng trong lớp.

Con đường từ trường về nhà thay đổi theo mưa nắng hai mùa: vào những tháng mưa, cơn mưa dầm dề cả mấy ngày, rừng cây ủ rũ đọng nước ướt át. Con đường lầy lội, vết bụi đỏ bám đầy quần áo, lấm lem hai bàn chân. Những đồng cỏ hoang ngập nước bát ngát, chỉ thấy những mô đất đỏ ngoằn ngoèo nổi giữa mầu nước đục mù. Cảnh vật mang vẻ buồn ủ rũ hoang sơ. Nhi thường đóng chặt các cửa sổ, ngôi nhà ấm cúng nhỏ bé chỉ còn mình Nhi, ngoài trời mưa gió rét mướt, cho Nhi được tận hưởng không khí ấm áp bên lò sưởi, hơi nóng tỏa rộng căn phòng, xua đuổi những lạnh lẽo, quên cả bầu trời âm u mưa giăng mịt mờ, thú vui Nhi hằng ao ước những ngày còn ở nhà. Nhi co chân lên ghế, thu hình ngồi bé nhỏ, say sưa giở tập học trò chấm hết bài này sang bài khác. Vẫn biết chấm bài chỉ vô tư khi không biết tên học trò, nhưng Nhi không thể nào thực hiện được điều đó. Nhìn nét chữ đầu tiên là khuôn mặt của đứa học trò đã hiển hiện trước mắt. Con bé Thu láu lỉnh hay giơ tay trong lớp với dáng chữ nghiêng nghiêng muốn đổ, và đứa viết nét chữ đẹp nhất lớp là thằng bé người Thượng, học dốt hạng nhất mà cũng dễ thương nhất. Có những hôm trời mưa tầm tã, con bé Lan mò sang ngủ với Nhi, hai chị em thủ thỉ nói chuyện cả đêm. Những lúc ấy sao Nhi thấy nhớ Quyên nhiều quá, những kỷ niệm hai đứa ngày xưa lần lượt tìm về trong ký ức. Những đêm trời lạnh Quyên giành nằm trong góc và bắt Nhi nằm sát kể chuyện. Bao giờ Nhi cũng nhường và chiều chuộng Quyên đủ mọi điều. Mẹ nằm phòng bên thỉnh thoảng lại lên tiếng giục hai đứa đi ngủ, sáng mai còn dậy đi học sớm. Đến khi Quyên đã nằm ngủ yên lặng bên cạnh mà Nhi vẫn còn thao thức. Nhi thương vẻ vô tư nghịch ngợm của Quyên, không biết lo nghĩ, chỉ biết khóc nhưng không để nỗi buồn xâm chiếm. Những lần Nhi về thăm nhà rồi lại ra đi, Quyên vẫn thản nhiên chuyện trò như những ngày hai chị em còn gần nhau. Nhi vừa thương em vừa buồn buồn. Đến khi nhận được những cánh thư của Quyên, ríu rít kể chuyện trường, chuyện nhà và cứ đòi cánh hoa rừng ép làm quá cao nguyên, nỗi buồn vừa nhen nhúm chợt tan biến trong khoảnh khắc. Quyên của Nhi là phải thế, mãi mãi là cô bé ham chơi và không biết buồn, cho Nhi mỗi tuần nhận được một cánh thư chở nặng thương nhớ, dệt bằng những nụ cười và những lời hồn nhiên thương mến. Cô bé thường trách Nhi chỉ toàn kể chuyện học trò và chuyện nắng mưa hai mùa. Vì Nhi yêu học trò và thương mùa mưa cũng như mùa nằng.

Mỗi buổi trưa hè tan học, trời nắng chói chang. Những tàng cây lẻ tẻ cách quãng ven đường, để một vài bóng râm trên lối đi. Còn lại khoảng đường nắng hạ thiêu đốt như muốn bốc khói, bụi bay mù mịt theo bước chân. Chiếc dù bé nhỏ của Nhi như muốn xòe rộng ra hơn, để đem bóng mát đến cho những cô học trò xinh xinh líu ríu bước theo Nhi dưới tán dù. Đó là những cô bé hàng xóm dễ thương của Nhi khi ở nhà, và là những học trò ngoan ngoãn khi đến trường. Tà áo dài của Nhi bay phấp phới giữa những màu áo nâu, áo trắng. Bóng Nhi dài dài nghiêng đổ, che chở những bóng nhỏ lấp vào nhau. Những bước chân rộn rã trên con đường làng đổ dốc và vắng vẻ vào buổi trưa mùa hạ. Những tiếng cười hồn nhiên làm Nhi thấy vui lây, những câu chuyện ngây thơ làm con đường hình như ngắn hơn, và ánh nắng thôi chói chang thiêu đốt. Nhìn đôi má đỏ hồng vì nắng của những đứa bé, Nhi bâng khuâng nghĩ đến những ngày tháng thơ ấu của mình, hình ảnh cô học trò Nhi ngày xưa ríu rít chuyện trò với các bạn mỗi trưa tan học, bây giờ, Nhi chỉ còn tìm thấy trên nét mặt vô tư của học trò, để càng thấy thương mến học trò hơn. Thương những chuyện vui buồn học trò nay đã trở thành kỷ niệm. Một lần, cô bé Hiền mải nói chuyện, giơ tay làm điệu bộ diễn tả em bé mới ở nhà, cô bé để văng một vết mực to vào áo Nhi. Hiền luống cuống sợ hãi muốn khóc, Nhi lặng lẽ nhìn đôi mắt ngơ ngác rưng rưng giọt nước thật trong ở vành mi, chiếc miệng mấp máy như muốn nói mà không dám. Nhi vừa buồn cười vừa thương thương, để rồi cô giáo Nhi phải quay lại dỗ dành cô học trò láu lỉnh mà mau nước mắt. Qua chiếc cầu nhỏ bắc qua con lạch chảy ngang, Nhi rẽ qua lối về nhà, những bàn tay học trò đưa cao vẫy vẫy, Nhi vừa mỉm cười dịu dàng với tất cả, ngày nào cũng như ngày nào, Nhi giữ mãi nụ cười trên môi và mang theo những hình ảnh xinh xinh bé bỏng về tận nhà. Lan đang gánh nước ngoài giếng, con bé mỉm cười bí mật đưa cho Nhi một bức thư. Nét chữ mềm mại của me. Mảnh vườn nho nhỏ như tươi sáng hơn với những luống rau từng ô đủ màu. Ở đây gần như nhà nào cũng có vườn, mỗi chiều Nhi thường tưới cho những ngọn rau xanh mướt mau lớn, thói quen của Nhi khi còn ở nhà mà không thể nào Nhi bỏ qua được.

Buổi tối, Nhi mang tập học trò ra chấm, bài luận Nhi vừa cho vào lúc buổi sáng. Đó là môn học mà Nhi ưa thích nhất khi còn đi học, và giờ Nhi cũng vẫn thấy lòng hân hoan vui thích khi giở đến những bài luận học trò. Phải gọi là những câu chuyện thì đúng hơn. Câu chuyện có khi ngây thơ đến ngớ ngẩn, được nắn nót chép trên trang giấy làm Nhi vui vui, cho Nhi được gần gũi học trò hơn, hòa mình vào thế giới tuổi thơ nhiều màu sắc, qua nhiều câu chuyện của những đứa học trò. Không lần nào chấm luận văn mà Nhi không bật cười một mình khi bắt gặp những đoạn văn ngây thơ dí dỏm. Nhi thầm nghĩ không biết trông mình có kỳ cục lúc ấy không. Như mỗi lần khi Quyên đọc truyện, đến nhiều chỗ tự nhiên con bé tủm tỉm cười một mình. Huyên thấy thế thường bĩu môi chế Quyên. Ai cười với Quyên mà cũng cười, vô duyên ghê! Những buổi tối ấm cúng khi Nhi còn ở nhà, chỉ có tiếng cười nói của Quyên và Huyên. Me ngồi yên lặng trên chiếc ghế kê gần cửa sổ. Quyên cắm cúi học bài, nhất là vào mùa thi. Con bé lớn rồi mà học bài cũng đọc to như trẻ con, nhiều lúc Huyên phải nhăn nhó gắt ầm lên, Quyên mới chịu lẩm nhẩm đọc khe khẽ trong miệng. Me ngửng đầu nhìn Nhi mỉm cười, mắt long lanh sáng. Những thói quen thật ngây thơ của Quyên dù đáng yêu hay gây khó chịu cho Huyên, đối với Nhi có một vẻ dễ thương là lạ. Bây giờ chỉ còn mình Nhi, căn phòng nhỏ bé lặng lẽ, ngoài trời, hàng cây một màu đen nghiêng ngả. Niềm an ủi của Nhi lúc này là khi đọc thư me, của Quyên. Thư me gửi bao giờ cũng mang vẻ lo lắng băn khoăn, xa xôi quá làm me thương nhớ, lo sợ cho Nhi. Me chẳng hiểu nổi Nhi, nên me cứ ngỡ Nhi cô độc trên miền cao nguyên xa vắng này. Nếu me thấy những đứa học trò của Nhi, me sẽ thôi thắc mắc tại sao Nhi yêu học trò đến thế, và lưu luyến miền rừng núi heo hút đến quên cả thành phố. Vì những khuôn mặt "ngơ ngẩn", những tiếng cười giọng nói học trò là niềm vui rộng lớn của Nhi. Những tâm hồn trẻ thơ là mùa xuân tô điểm cuộc đời. Nhi thương mến tất cả như yêu tuổi thơ của Nhi, yêu quãng đường êm ái đã qua, và để lại nhiều vết tích kỷ niệm, nhiều nhớ thương mến tiếc.


Bích-Thảo      

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 82, ra ngày 1-12-1967)
 

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2021

Ơn Thầy

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Từ con đèn sách chăm lo,
Lời thầy dạy đọc i tờ nào quên

Tìm về ngày tháng không tên
Nhớ hình dáng cũ tạc lên nỗi sầu.

Xa thầy mi ướt lệ ngâu,
Công ơn giảng dạy in sâu tim lòng.

Thương thầy con cố ra công,
Chăm lo học tập những mong đáp đền.

Ngàn năm con chẳng thể quên,
Trong tâm tưởng bóng thầy hiền năm xưa.

                                          PHAN THỊ MAI HƯƠNG
                                            (Kính trao về thầy D.T.L)

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 109, ra ngày 5-10-1973)

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2021

Yêu Mến Thầy

 
Các em thân mến,
 
Thấm thoát, tờ báo Thiếu Nhi của các em đã ra đến số 9. Trên chín tuần lễ, tất cả nhân viên tòa soạn đã hì hục làm việc ngày đêm để tờ báo được thành hình và tới tay các em.
 
Chúng tôi nhận rất nhiều thư tư, mỗi ngày mỗi nhiều, của các phụ huynh học sinh, các nhà giáo dục, cũng như của các em hưởng ứng nồng nhiệt tờ báo Thiếu Nhi của các em. Tất cả mọi người đều ước mong tờ báo sẽ sống lâu dài để các em có thêm một tờ báo lành mạnh.

Chúng tôi hết sức phấn khởi vì đã giúp ích được cho các em một cái gì. Nhưng điều làm cho chúng tôi cảm động và sung sướng nhất là các em đặt tất cả sự tín nhiệm nơi tờ báo Thiếu Nhi của các em: các em đã gởi gắm nơi chúng tôi những lo âu, thắc mắc, những tâm sự dù nhỏ nhặt đến đâu của các em, chẳng hạn như hôm qua có em viết đến chúng tôi than phiền việc em vừa bị thầy dạy quở phạt: "... bác chủ nhiệm nghĩ coi cả tuần rồi mẹ cháu đau nặng, cháu còn thì giờ và tâm trí đâu để học hành, cháu bị ổng la rầy thậm tệ vì không làm bài được. Cha mẹ cháu nuôi cháu từ nhỏ còn chưa nặng nhẹ cháu như vậy, còn ổng có nuôi cháu ngày nào đâu, ổng dạy lãnh lương mà..."

Em học sinh đầy tự ái của tôi ơi, em nói đúng, ông thầy nào dạy cũng lãnh lương cả vì ông thầy cũng cần phải sống để dạy học. Có thực mới vực được đạo mà. Không ông thầy nào nuôi nổi hàng trăm hàng ngàn học sinh của riêng mình, vả lại, trong thời buổi đời sống đắt đỏ này, với số lương hàng tháng, chưa chắc ông thầy nuôi nổi ông và gia đình ông, làm sao còn dám nghĩ đến nuôi học trò.

Việc nuôi các em thuộc về cha mẹ, nhưng việc giáo dục các em là nhiệm vụ của thầy.

Xã hội Việt Nam chúng ta từ xưa đã rất quí trọng thầy: trên hết là vua, kế đến là thầy rồi mới tới cha mẹ (quân, sư, phụ). Ca dao Việt Nam đầy rẫy những tư tưởng kính mến thầy:

Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn cho hay chữ phải yêu mến thầy.

Kính thầy mới được làm thầy
Những phường bội bạc sau nầy ra chi?

Ơn ai một chút chẳng quên
Ơn thầy muôn thuở đáp đền gắn ghi.

Người ta thường nói: "Không thầy đố mày làm nên." Ở đây chúng tôi không nhắc lại tại sao phải kính trọng thầy? Tại sao phải vâng lời thầy? Và bổn phận của mọi người là nhớ ơn thầy (ăn trái nhớ kẻ trồng cây), chương trình Đức dục hoặc Công dân từ tiểu học đều có dạy rành rẽ.

Xưa kia, thầy Tử Lộ học trò Đức Khổng Tử thường hay bị thầy quở trách. Nhưng mỗi lần bị thầy rầy la, thầy Tử Lộ đã không tỏ vẻ gì phiền muộn lại còn vui vẻ là đàng khác. Có người thấy vậy hỏi anh ta: - Anh bị thầy rầy la sao trông lại vui vẻ vậy? Anh không giận thầy à? Thầy Tử Lộ thản nhiên đáp: - Thầy thương yêu mà rầy là cho ta nên người, ta phải lấy làm sung sướng chớ sao ta lại giận thầy! Nhờ không giận mỗi khi thầy là rầy, mà thầy Tử Lộ trở nên con người tài đức trong lịch sử Trung Hoa.

Ở Việt Nam cũng như ở Âu Mỹ, cũng có nhiều người thành công nhờ đã biết quí trọng thầy.

Chúng tôi xin chép lại đây truyện ông Đào Duy Từ và truyện ông Carnot, thường được mọi người nhắc nhở đến mỗi khi nói đến tình thầy trò.

"Ông Đào Duy Từ thuở còn nhỏ đi học, gặp ông thầy tính nghiêm khắc hay quở phạt, học trò ai cũng sợ hãi lắm. Ông chăm chỉ học hành, hết lòng giữ lễ phép. Một hôm ông bị quở trách dữ dội mà nét mặt không hờn giận. Đến khi tan buổi học, có người anh em bạn hỏi ông rằng: Hôm nay, anh phải phạt mà anh không có buồn giận là tại làm sao? Ông nói: Phận sự chúng ta đi học là phải chăm chỉ để thầy được vui lòng, mà ta đã làm cho thầy tức giận, là do lỗi của ta, thầy mắng ta là muốn cho ta hay, vậy lẽ nào ta lại oán giận thầy.

Lúc còn nhỏ, ông nết na như thế, cho nên về sau ông thành một người tài giỏi trong nước ai cũng kính phục". (LLGKT)

Còn "Ông Carnot trước đây là một danh nhân nước Pháp. Một hôm nhân rảnh việc, ông về chơi quê nhà. Khi đi ngang qua trường học ở làng, trông thấy ông thầy dạy học mình lúc bé, bây giờ đầu tóc đã bạc phơ, đang ngồi trong lớp dạy học. Ông ghé vào thăm trường, và chạy ngay lại trước mặt thầy giáo, chào hỏi lễ phép mà thưa rằng: "Con là Carnot đây thầy còn nhớ con không? Rồi ngoảnh lại khuyên bảo học trò rằng: Ta bình sinh, nhất là ơn cha mẹ, sau ơn thầy ta đây, vì nhờ có thầy chịu khó dạy bảo, ta mới làm nên sự nghiệp ngày nay". (QVGKT)

Các em thân mến,

Các em nên kính trọng thầy. Thầy là người thay mặt cha mẹ dạy bảo các em nên người. Các em thu thập được điều hay lẽ phải, mọi kiến thức văn chương cũng như khoa học cũng đều nhờ ở thầy cả. Thầy là người nhẫn nại, chịu mọi hy sinh, sống đời sống thanh bạch và bạc bẽo vì nghề dạy học rất lao lực và mau giảm thọ. Với sức học sẵn có của thầy, thầy có thể làm những nghề khác lợi lộc hơn, ít cực nhọc và ít trách nhiệm tinh thần hơn.

Các em nên thương yêu và lễ phép với thầy để xứng đáng là một Thiếu Nhi Việt Nam.
 

Thân mến                  
NGUYỄN HÙNG TRƯƠNG   

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 9, ra ngày 10-10-1971)
 
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>