Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

Một Chuyến Đi (I)


Truyện : MINH QUÂN

Người lớn và báo chí hay nói đến hai tiếng liên đới : liên đới quyền lợi, liên đới trách nhiệm, trước năm 1963 còn nghe đâu y như có một hội phụ nữ mang thêm hai tiếng liên đới nữa. Riêng với lũ trẻ nếu muốn tỏ ra thời thượng, tôi có thể dùng hai tiếng giới trẻ cho nó oai một tí – Vâng, riêng với giới trẻ chúng tôi thì hai tiếng này không có ý nghĩa gì cả. Đó là thứ ngôn từ của giới người lớn, của giới… già, thưa quí bạn!

Cho đến một hôm, chúng tôi mới sáng mắt ra, khôn hơn lên, để nhận thức rằng hai tiếng liên đới có ý nghĩa sâu xa thiết thực thật chứ không phải là thứ ngôn từ trên giấy tờ và trên cửa miệng giới già. Hơn bao giờ hết, chúng tôi thấm thía ý nghĩa hai tiếng đó : vào dịp em gái út chúng tôi thi vào Đệ Thất, quên, xin lỗi, vào lớp Sáu.

Năm nào cũng vậy, cứ sắp vào mùa hè là chúng tôi nôn nả nghĩ đến chuyện được đi nghỉ hè. Nghỉ hè! Chỉ nguyên hai tiếng đó cũng đủ gợi lên cho chúng tôi tất cả viễn ảnh của những ngày tươi đẹp… đã qua. Nghỉ hè, có nghĩa là chúng tôi đầm mình dưới nước mặn như trâu đầm mình dưới bùn, khỏi phải nằm ngủ mỗi trưa, khỏi phải học bài và làm bài mỗi ngày, tha hồ ăn đủ thứ quả vườn nhà và quả mua ngoài chợ, tha hồ rong chơi và rong chơi… Nghỉ hè còn có nghĩa là chúng tôi không tuân lệnh mẹ mà chính mẹ lại nghe theo chúng tôi, chìu ý chúng tôi, thậm chí có đứa nào giở thói làm nũng cũng được thông qua, không bị khiển trách.

Vì những ân sủng đó, chúng tôi đã có bận toan đề nghị đổi mùa hè làm mùa xuân, nói rõ hơn : đổi Tết làm hè, thay hè làm Tết.

Nhưng trong vài năm gần đây ba tôi bỗng dưng thay đổi ý kiến mà chả thèm quan tâm đến nguyện vọng của chúng tôi, như một ông vua độc tài chăn dân trị nước theo cung cách riêng không buồn để ý đến dân đen vậy. Hễ sắp vào hè, mẹ con chúng tôi bàn đến chuyện nghỉ ngơi là ông nói:

- Thôi, bày đặt nghỉ với ngơi! Mẹ con mấy người không thấy đường sá lôi thôi, giao thông trục trặc đó sao? Lỡ kẹt đường làm sao về?

Hay:

- Mêt nhọc gì mà nghỉ? Làm như cực khổ lắm vậy…

Mẹ tôi tức thì phản đối : bà đưa hang chục luận cứ để bênh vực lập trường, nào Sàigòn nóng bức chật chội, không đủ không khí để thở. Nào quanh năm con không thấy ruộng vườn xanh tươi ra làm sao, con trâu con bò không biết phân biệt ra làm sao. Nào khí trời trong sạch ích lợi cho cơ thể ra làm sao, nào nước biển và ánh nắng mặt trời có tác dụng thế nào đến sức khỏe v.v…

Ba tôi liền xoay qua chuyện tình hình tài chánh. Mẹ tôi bảo rằng mẹ tôi đã tiết kiệm nhiều về dịch vụ may mặc cho chúng tôi – dĩ nhiên cả mẹ tôi cũng thế – Sau khi kể ra một dọc dài những khoản tiền đáng lẽ đã tiêu rồi mà vì tính toán kỹ, tiết kiệm kỹ, nên còn lại để có thể dùng vào dịp nghỉ hè cần thiết, chẳng hạn như mẹ tôi đã cắt áo dài cũ ra may thành áo ngắn mặc trong nhà, chẳng hạn như mẹ đã sửa cái áo cũ của chị cả cho em thứ, cái quần của em thứ cho em út – con trai cũng vậy – Chẳng hạn như đôi guốc mòn mà không bỏ đi, lấy ruột xe đạp cũ đóng dưới gót mang thêm tháng nữa, chẳng hạn như hai ngày vừa qua ba đi công tác, mẹ con chúng tôi chỉ mua toàn rau muống và đậu phụ với tương khi đi chợ, chẳng hạn v.v… Ôi, kể ra không xiết. Tóm tắt lại theo ý mẹ tôi – dĩ nhiên, chúng tôi đều đồng ý – nghỉ hè không phải là chuyện đi chơi vô ích, phí phạm mà là một chuyện cần thiết, bổ ích.

Ba tôi ngồi yên hơn năm phút rồi sau cùng, ông thong thả nói:

- Mẹ con mấy người đi hết, ta… nhớ. Thôi, mẹ mày muốn đi thì đi với mấy đứa lớn, hay đi một mình đi. Để hai đứa nhỏ ở nhà với… ba.

- Nói vậy mà nghe xuôi tai không? Sao lại đi một mình? Sao lại đi với mấy đứa lớn? Đi vậy sao yên lòng? Để tụi nhỏ ở nhà ai trông coi, mà chính tụi nó mới là cần đi đổi gió…

Ba bẻ ngang đó:

- Vậy thì mấy đứa lớn với mẹ mày không cần, phải không?

- Ai nói vậy đâu? Nhưng người ta muốn nói tụi nhỏ cần hơn, biết chưa?

- Ta không biết cái gì hết, ta chỉ biết tụi nhỏ mà đi, ta nhớ, vậy thôi. Ai muốn đi đâu thì đi, hai đứa nhỏ ở nhà với ta…

Sực nhớ mấy năm trước có khi đi về tụi nhỏ hơi ấm đầu một tí, có khi có đứa mọc một cái mụt – vì về đến Sàigòn trời nóng – Ba bèn vịn lấy đó:

- Mẹ mày cứ bày đặt, con nít nhỏ mà thay đổi chỗ ở, di chuyển là phiền lắm. Tao thấy mẹ mày cực khổ mỗi lần đi…

(Dù cho trước đó vài ngày ông không thể nào phủ nhận chuyện tụi em tôi lên cân, có vẻ nhanh nhẹn, khỏe mạnh. Không phủ nhận, nhưng ông chỉ ậm ừ chứ không chịu khen tiếng nào, làm mẹ tôi ức lắm)

Mẹ tôi không chịu thua:

- Cực khổ mặc tôi. Sức khỏe tụi nó cần hơn.

Cứ nhùng nhằng không ra môn, ra khoai chi hết hàng tháng trời như vậy làm chúng tôi sốt ruột hết sức. Mẹ tôi trấn an:

- Tụi bay cứ để đó, mẹ tranh đấu cho, thế nào cũng thắng cho coi.

Rồi, giữ lời hứa đến bữa ăn hay khi ranh rảnh, mẹ lại đề cập đến chuyện nghỉ hè. Đi đâu đây! Nha Trang! Đà Lạt! Phan Rang! Qui Nhơn! Nha Trang có nhà cậu và nhà bác tôi, Phan Rang có nhà bà và nhà dì, có vườn rộng, Qui Nhơn cũng ngon lành – nhưng mới nhắc đến địa danh này là ba gạt liền : xa lắm! Đà Lạt có cô tôi – hiềm cái không được đi tắm biển và phải trang bị áo lạnh áo mưa lỉnh kỉnh một chút – nhưng có thể…

Vừa ở nhà dưới lên, tôi ngạc nhiên thấy sao việc xin đi chưa được chấp thuận mà mẹ đã bàn đến địa điểm đi. Như vậy có thể là hơi lố, làm ba tôi xùng lên (ấy, ai cấm người lớn xùng lên kkhi phật ý!) mà hỏng bét cái dự định ôn hòa, tốt đẹp, ích lợi đi chăng! Tôi đưa mắt nhìn chị Thu, chị cười một cái rất tươi, rồi ra hiệu cho tôi vào phòng và đến nơi, chị đóng sập cửa lại tiết lộ cho tôi hay rằng ba đã đồng ý cho đi nghỉ hè với điều kiện là em út tôi thi đậu vào lớp Sáu! Điều kiện ngặt nghèo chứ phải chơi đâu!

Thế là từ ngày đó, chúng tôi – tất cả các anh các chị – đều siêng năng trong việc nhắc con em út chăm lo học hành vì chuyện chúng tôi có được đi nghỉ hay không đều do ở nó. Trong bọn tôi, hầu hết đều đặt tin tưởng vào bé Út, vì nó học chăm chỉ, tháng nào cũng đứng từ một đến ba. Nó cũng đã mè nheo với ba mẹ từ đầu niên khóa một hai được đi học tư thêm cho chắc ăn. Có điều, nó chưa đến tuổi thi, nhưng điều này cũng không ngại gì, vì mẹ đã xin miễn tuổi được rồi.

Ỷ vào địa vị quan trọng của nó, con bé có hơi lố bịch chút đỉnh. Chẳng hạn thay áo quần đáng lẽ theo lệ thường là nó phải đem xuống bỏ vào giỏ đằng này nó vứt bừa ra sàn gạch bông, ăn cơm xong, đáng lẽ bưng bát đũa xuống nhà dưới, nó đặt cái cạch giữa bàn, đứng dậy ; uống nước xong phải dẹp tách của mình, nó lại để chình ình ở buýt phê, thậm chí có khi nó còn lấy tách của người khác uống nữa.

Tất cả những cái đó, nếu bình thường thì nó đã bị mắng đấy, nhưng thời kỳ này tất cả đều làm lành với nó. Hoặc trong chúng tôi có la mắng tức thì đã có một đứa khác lên tiếng bênh vực nó liền:

- Thôi, để em học!

“Thôi, để em học”. Bốn tiếng đó bỗng thành cái câu cửa miệng của chúng tôi. Có đứa còn hy sinh tiền riêng mua cho nó kem, kẹo, bánh ngọt nữa kia. “Vừa thôi, cho ăn nhiều nó đau bụng đó nghe” chúng tôi cảnh cáo lẫn nhau.

Sắp vào hè trời hay mưa buổi chiều, buổi mà nó học tư thêm. Chúng tôi phải chia nhau chở nó đến lớp luyện thi, đón về đều đặn mỗi ngày. Khi gặp mưa, phải lo áo mưa, mũ v.v… Thấy như người ta chăm ngựa trước khi đua, chăm gà nòi trước khi cáp độ mà không chút than van, không lời ta thán. Trước nghỉ hè hai tuần, bỗng dưng nó lên cơn sốt rồi nó sốt già và hôm sau, nó sưng hạch cổ, mẹ vội vàng đưa đi bác sĩ. Chúng tôi như ngồi trên lửa, nhưng nó, nó tỉnh bơ. Nó hành hạ mẹ chút chút vào đêm khuya, rồi nó bớt sưng sơ sơ mà một hai đòi được đi đến trường vào ngày phát thưởng, chúng tôi không ngăn nó được. Mẹ bảo nó rằng phần thưởng của nó không mất mát đi đâu, cô giáo sẽ giữ cho nó và cho bạn nó đem về, nhưng nó khóc, viện cớ rằng nó chỉ đến lãnh thưởng rồi về chớ có ở lâu trong lớp đâu mà sợ lây cho bạn bè.

Mẹ đến trường hỏi ý kiến và cô giáo nó lại đồng ý cho nó đi. 10 giờ sáng hôm đó, với mớ phần thưởng nặng chĩu trên tay, nó bước vào nhà với cái mặt hơi vênh lên một chút và cái cổ to hơn thường lệ (vì chưa hết sưng hẳn) nhưng chúng tôi không dám chế nó, vì nó sẽ làm to chuyện cho coi. Nó là vai chính, là con cờ, là chủ điểm… nó biết rõ như vậy lắm.

Nghỉ hè rồi, nó còn tiếp tục học tư cho đến ngày thi. Một hôm trời mưa, anh tôi đến đón trễ, nó cứ phăng phăng lội nước về nhà. Mẹ tôi hét toáng lên, bắt lấy nước nóng ngâm chân cho nó, xức dầu cho nó…

Than ơi! Điều lo ngại xảy ra như thật : đêm đó nó hâm hấp sốt. Mẹ không ngừng mắng chúng tôi, nào không lo cho em, nào ích kỷ, đủ thứ bà nhằng. Nó vẫn cứ tỉnh bơ. Sáng hôm sau phải nghỉ một hôm. Ngày hôm sau nó hạ sốt, lại đòi đi học, tỉnh bơ.

Chúng tôi vừa tức vừa buồn cười, bàn tán không thôi về thái độ nó. Trưa trưa, nó không ngủ, lên bảng đen lấy phấn kỳ cục làm toán. Tối, buông đũa là nó học bài. Nó xin mẹ một cái bìa dày, gấp nhỏ lại, ghi lên đó nhăng nhít những phương trình, ký hiệu đặc nghẹt như những con kiến đen chăm chỉ, cần cù. Đến tận lúc đó, chúng tôi hết khinh thường nó như trước nay và càng thêm tin tưởng.

Tất cả đều dành cho ngày nó đi thi. Một ngày thôi (nếu hai ba ngày chắc chúng tôi đến ốm mất). Nuôi quân hàng tháng hàng năm, ra quân có một hôm!

Trưa hôm đó, nó trở về mặt mày hớn hở, lật sách ra dò và tuyên bố chắc nịch khi chúng tôi chất vấn:

- Em làm trúng hết, dư giờ!

Nhưng buổi chiều về, ra khỏi xe, nó lầm lũi lên nhà, không buồn cởi áo. Nó vốn điềm tĩnh nhất nhà, nhưng lần này cái vẻ lầm lỳ của nó mang một ý nghĩa rõ ràng quá làm chúng tôi khựng lại, muốn hỏi mà sợ cái sự thật làm mình thất vọng nên không dám mở lời. Chúng tôi như thể cùng ngậm tăm trong miệng.

Ba tôi ôn tồn hỏi nó về buổi thi. Nó nói, tỉnh bơ:

- Con làm toán trật rồi…

- Hơ! Cái con này…

- Giỡn quá!

- Trời ơi! Dễ nghe chưa?

- Trật thật không?

Mỗi đứa chúng tôi đều muốn hắt lên nó tất cả giận tức, thất vọng.

Ba tôi bình tĩnh:

- Sao con biết là con làm sai toán?

- Hồi đầu thì con không biết. Con làm xong còn dư giờ mà. Bài toán dễ…

- Dễ… dễ mà lại trật…

Anh Vũ đay nghiến. Em út tôi vẫn phớt tỉnh như không nghe những lời chê trách, không thấy cả những nét bực dọc trên mặt các anh chị. Nó nhìn vào ba:

- Con biết là con làm sai, mới biết đây, khi lên xe về gần tới nhà.

Vừa nói nó vừa đưa cho ba tờ nháp, giải thích sai chỗ nào, và tại sao sai. Chúng tôi cùng chụm đầu lại, tranh nhau nhìn tở giấy nháp và khi thấy rồi, chúng tôi nghẹn cứng cổ, đứng lặng như thể bị chôn chân tại đó. Mẹ cũng có mặt từ lâu, mẹ không nói gì hết.

Ba vẫn bình tĩnh, cố an ủi nó:

- Thôi, con đừng buồn vì con chưa đủ tuổi…

- Sang năm con sẽ thi lại, không muộn gì.

Mẹ tiếp theo.

Đồ ngu! Đồ tự phụ! Đồ… Chúng tôi muốn quát to lên, muốn mắng nó, muốn bạt tai nó… vì lẽ gì các bạn thừa hiểu đấy. Uổng công chúng tôi đã cực khổ vì nó, uổng tiền chúng tôi đã bỏ ra mua bánh kẹo cho nó… Ý chà! Hễ đang ngủ mà đến giờ là phải vội vàng dụi mắt ngồi lên, thay áo chở nó đi, chiều đang đọc sách, đang chơi cái gì cũng chăm chăm nhìn lên đồng hồ, lo đón nó về, thấy trời mưa là thót ruột, sợ nó bãi học, tới chưa kịp nó đội mưa về, nó đau ốm… Rõ ràng là nó hại chúng tôi. Nó thi rớt thì chúng tôi còn hòng gì đi nghỉ?

- Lần sau, con nên cẩn thận hơn. Không sao, con học lại một năm nữa mới đến tuổi…

Mẹ nắm tay nó, nhỏ giọng. Nhưng con bé lì lợm đó bỗng giật phắt tay mẹ tôi ra, gằn từng tiếng, rõ ràng, dứt khoát:

- Con không học lại! Mẹ cho con học tư! Nhục lắm!

Chúng tôi, lại lần nữa đứng sững như trời trồng vì phản ứng bất ngờ của nó… Bạn ơi! Phải chi nó khóc lên, phải chi nó cau có một chút, phải chi nó tỏ ra buồn phiền.

Chúng tôi cảm thấy nghẹn ngào khổ sở, không phải vì nghĩ đến chuyện mất đi nghỉ hè mà vì thương nó. Chúng tôi nhận ra sự ích kỷ của chúng tôi. Chúng tôi chăm chút đến nó, lo lắng cho nó cốt để được đi chơi chớ nào phải vì thật lòng nghĩ đến sự học của nó đâu. Chúng tôi có chia sớt thất vọng của nó không? Không, rõ ràng là chúng tôi chỉ buồn vì chính chúng tôi thôi… Cái buồn mênh mông, trầm lặng của nó, chúng tôi đâu để ý?

Ba tôi gật gù:

- Nhưng lấy gì làm chắc là con hỏng! Nếu tất cả các môn con đều xuất sắc thì còn hy vọng… Các môn khác con ra sao?

Một thoáng, mắt nó sáng lên:

- Con làm trúng hết, kể cả các câu hỏi… chỉ sai toán…

- Vậy thì đừng vội ước đoán gì hết. Chờ kết quả sẽ hay.

Trong những ngày kế đó, chúng tôi không bao giờ nhắc đến vụ đi nghỉ hè cũng như chuyện em út chúng tôi thi đậu, hỏng. Không chút hy vọng, nhưng cũng không giận hờn trách móc nó một lời. Nó nhỏ quá mà, chúng tôi phải thương nó chứ. Tự nhủ thế, nhưng khi thấy nó đâm sầm vào các trò chơi, như quên tuốt chuyện hỏng đậu, quên cả cái trách nhiệm lớn lao “vì nó mà chị em tôi mất đi chơi” chúng tôi lại ấm ức thế nào ấy.

Rồi sau cùng chúng tôi đành coi chuyện mình không được đi chơi là một sự chia sớt, là bổn phận đối với cái buồn thi hỏng của em.

Biển mặn, không khí trong sạch, những buổi đi dạo, những trái cây ngoài vườn… giã từ, giã từ hết trong câm lặng. Giã từ trong khi chưa gặp gỡ. Có ai đau đớn hơn chúng tôi không?

Nhưng cái gì mình không mong đợi thì nó lại lù lù tiến tới, không báo trước : ngày treo bảng, anh tôi chở nó đi… đi nhưng không chút hy vọng… trở về thì chúng tôi biết rằng nó… đậu!

Con em bé út già khọm của chúng tôi không mừng ầm ỹ như chúng tôi, nó vẫn tỉnh bơ, nhưng nụ cười của nó tươi hơn thường lệ một chút vậy thôi.

Thế là, trong bữa ăn trưa đó, chuyến nghỉ hè được khơi dậy, bùng lên y như ngọn lửa bừng cháy dữ dội sau nhiều ngày bị nhốt trong tro than âm ỷ.

Sau cùng ba thuận chia làm hai đợt : đợt thứ nhất là hai đứa lớn đi ba tuần lễ. Đợt nhì, gồm có ba đứa nhỏ và mẹ cũng đi ngần ấy ngày.

Chả có gì đáng kể trong những ngày hai người lớn đi hơn là chúng tôi dài cổ đợi họ về và mỗi sáng vội vàng thi nhau bóc lịch. Có khi còn bóc quá ngày nữa mới là buồn cười chứ!

____________________________________________________________________
Xem tiếp PHẦN II


(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 112, ra ngày 19-10-1973)

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

CHƯƠNG XIV_THEO CHÂN THẦN TƯỢNG


ĐOẠN KẾT


Năm tháng trôi mau. Những dự tính to tát ngày xưa của lũ trẻ giờ đây đã thực hiện được một cách dễ dàng. Cậu bé nghèo nàn, chuyên đi chân đất trở thành một tài danh tên tuổi vang tận nước ngoài. Mỗi năm, Lâm ký trên 60 hợp đồng. Ở đấu trường nào có ghi tên El Lobo trong quảng cáo là đấu trường đó chật như nêm dù giá vé tăng gấp bội. Ở Tây ban Nha, ở Pháp, ở Mễ Tây Cơ...

Lâm cất ba biệt thự xinh xắn tại quê nhà : một cho mẹ và chị Mỵ Lan với các em mình, một cho mẹ Phong mà trong đó Mỹ Tâm cũng được coi như ruột thịt và một nữa, cho mẹ của Đông.

Không bao giờ Lâm đi đâu một mình, bộ ba dính liền nhau như người với bóng. Vì El Lobo, con sói của vùng Cốc Đô thật ra là cả ba nhập làm một.

Đông Bá Tước giờ đây vẫn chưa đi được như một người bình thường, nhưng đã có thể di chuyển một quãng ngắn đến các hàng ghế thân hữu ở khán đài danh dự bằng đôi nạng. Người bạn tàn tật, thông minh xuất chúng này đóng nhiều vai quan trọng : giao thiệp với ban tổ chức, thảo những câu in trên bích chương, trả lời khi báo chí phỏng vấn, viết thư cho khán giả hâm mộ... Tóm lại anh kiêm nhiệm nhiều chức vụ : là cố vấn, là đại diện, là quản lý cho El Lobo. Giao kèo cũng chính tay Đông ký kết. Chỉ khi nào Đông Bá Tước gật đầu thì El Lobo mới gật sau.

Phong luôn luôn có mặt cạnh Lâm, như cái bóng, anh là thần hộ mệnh, là người tiếp sức, là nguồn năng lực của Lâm, khi Lâm gặp hiểm nghèo, khi mà các tay đấu phụ sơ xuất hay gặp nhằm con bò quá hung tợn, hoặc nổi điên bất tử, không kịp trở tay. (Ngay cả khi Lâm cần đến ghim mà tay đấu phụ không kịp đưa, Lâm bị rơi kiếm mà tay đấu phụ không giúp được, lúc đó bên cạnh Lâm đã có Phong).

Vả chăng, đâu phải luôn luôn Lâm khắc phục được bò một cách dễ dàng ? Đâu phải lúc nào cũng thành công như thò tay vào túi ? Trên sân đấu, đôi khi Lâm bị khán giả la ó, bị bò hất tung lên cao, bầm mặt, sái tay; khi thì bị nó cày lủng vai, rách vế. Lại lắm lúc không chỉ chịu thảm nhục giữa sân mà áo quần tả tơi như những tấm giẻ lau bê bết máu, mặt mày sây sát, mồ hôi hòa lẫn trong giọt lệ thầm lặng, bẽ bàng. Những lúc ấy, cái thân hình như giẻ lau, khuôn mặt bê bết chan hòa máu lệ của Lâm đã tựa vào Phong để khỏi ngã quỵ giữa muôn ngàn con mắt khinh chê, và chỉ có Phong, người bạn trung thành này mới đủ can đảm mà dìu bạn lui vào bóng tối, không cần phản ứng lại sự bội bạc của đám đông tàn nhẫn, bất công.

Song nhiều hơn những giờ thảm bại, là những lúc họ say men chiến thắng, những lúc mà Lâm cầm tấm khăn đỏ xoay quanh con thú như người và vật đang khiêu vũ với nhau, những khi Lâm như bay bổng lên cao để tránh cái sừng nhọn hoắt, những lúc Lâm lừa được cho con thú mệt nhoài, khắc phục nó và cắm chính xác lên vai nó những cái ghim một cách nghệ thuật, tài tình, những lúc Lâm phóng kiếm hạ con vật trong tiếng còi báo hiệu vang lên dồn dập...

(Riêng Đông, anh vẫn nhắc đến cái lần con bò lực lưỡng, tinh quái ở Mân Đích dồn Lâm vào sát rào gỗ và trong lúc khán giả cũng như hai bạn thân nghẹn thở thì kỳ diệu làm sao : Lâm nằm xoài xuống cát làm cho con vật nó nặng gần 500 ký hăm hở đóng chặt cái sừng phải của nó vào thanh gỗ, ngập sâu cả tấc, nom như người ta ghim mũi ngòi viết trong củ khoai tây. Rồi trong lúc nó điên cuồng vì tháo không ra thì kẻ thù nó đã thoát khỏi và thoáng chốc lại đã phất phơ trước mắt nó cái khăn đỏ chói).

Cả ba tựa vào nhau sống, hưởng quang vinh, chia thảm bại, thống khổ hay sung sướng đều có mặt nhau.

Từ khi có tiền, Lâm rộng rãi đem ra giúp cho các bạn nghèo, xoa dịu bớt khốn khổ cho xóm cũ. Lâm vẫn là đứa con hiếu thảo, đứa em ngoan, Lâm là bạn tốt của xóm thôn cũ khô cằn, thân mến. Vì vậy, Lâm không giàu có mấy về mặt tiền bạc, song anh không lấy đó làm điều. Bộ ba luôn luôn tương đắc và cảm thấy mình giàu có hơn những ông hoàng, vì họ có nhau, có một tình bạn đặc biệt mà họ cho là hơn cả mọi ân sủng trên đời.

Không như những ngôi sao sáng khác với cái thông lệ xấu : hễ càng nổi tiếng, càng lên tột đỉnh vinh quang thì càng thấy cô đơn, càng sống bừa bãi, trác táng, xa hoa, phung phí. Anh cũng không kiêu ngạo giống họ. Anh luôn luôn nhã nhặn với mọi người, sống dung dị cùng hai bạn chí thân. Phải chăng đó là nhờ có Đông và Phong bên cạnh?

 Những khi rỗi rãi, ba người tụm lại nhắc chuyện ngày xưa : ngày xưa với đôi giày làm phồng chân con sói vùng Cốc Đô khi nó chưa có cơ hội chường mặt ra sân đấu, ngày xưa với bầy thỏ nằm ngủ cạnh Phong, đứa trẻ yêu bạn hơn cả chính thân mình; ngày xưa với thầy ký ngồi trong cái xe bằng thùng gỗ, bánh xe là bánh xe đạp phế thải không có lốp xe, viết thuê thư tình cho thiên hạ kiếm tiền; và ngày xưa của đứa em gái tóc khô quắt như râu ngô già, dừng lại hái hoa bên vệ đường dâng cho Đức Mẹ (bây giờ trở thành cô gái kiều diễm như bất cứ một tiểu thư nào).

Và còn, còn nữa : ngày xưa có thằng bé thập thò ngoài cửa khách sạn, bị nhân viên xua đuổi như xua ruồi, muốn vào đó phải lập mưu, tính kế... Ngày xưa, có thằng bé ngóng từng giờ chờ để được chiêm ngưỡng dung mạo của một tay đấu bò chọi tiếng tăm, có bốn đứa trẻ nghèo xác xơ, một sớm mai đưa nhau đi tìm kế sinh nhai và lập nghiệp với số tiền còm trong túi và cỗ xe đáng để vào viện bảo tàng...

Rồi cả ba nâng cốc lên, những cốc bia sủi bọt vàng óng như mật ong vừa vắt ra khỏi tổ, và trước khi cạn cốc họ cất tiếng ca ngợi tình bạn của mình bằng những câu rất cổ điển, rất phường tuồng :

- Vạn tuế tình bằng hữu của chúng ta !

Hay :

- Tình bằng hữu muôn năm !

Rồi một lần kia, theo lời đề nghị của Đông, họ đổi lại cho văn vẻ :

- Mừng cho tình bạn của chúng ta!

Họ lại cười vang, những tiếng cười yêu đời, ròn rã. Nhưng đôi khi, người đa cảm nhất là Phong lại rơm rớm lệ, làm Lâm phải gắt yêu ;

- Rõ dơ : đang vui mà lại khóc... kỳ không ?...

MINH QUÂN MỸ LAN
Sài gòn 24-8-1971      

theo ý của René - Guilolt
trong "Le Totero de Cordoue"

CHƯƠNG XIII_THEO CHÂN THẦN TƯỢNG


CHƯƠNG XIII


Sau cuộc đấu này, Lâm được chú ý đặc biệt. Nó chấm dứt lối ghi tên dự khuyết ở các làng hẻo lánh, phần lớn là nhờ vào tài ăn nói hoạt bát của Đông. Do sự giới thiệu của nữ bá tước Minh Tuyết và cả sự bảo đảm của Đỗ Tân, tay đấu lừng danh khắp nước, Lâm được vị giám đốc Bắc Linh mời đến ký một giao kèo. Ông này vốn là giám đốc cũ của Đỗ Tân, rất khó tính trong khi chọn đấu thủ.

Ngày hôm qua, lần thứ nhất trong đời, Lâm ăn mừng sinh nhật. Cậu ta vừa 18 tuổi tròn. Bạn bè tham dự đông đủ và chúc may cho cậu. Dĩ nhiên, mừng nhất là Đông Bá Tước, Phong và Mỹ Tâm.

Chiều hôm nay, trận đấu chính thức của Lâm tại đấu trường A-rắc-na.

Bắc Linh sắm cho mầm non của ông bộ đồ đấu xanh đậm, cái khăn hồng mới tinh khôi và hai lưỡi kiếm trong bao da.

Cũng là lần thứ nhất trong đời, cậu bé can đảm từ nay mang tên mới là El Lobo (có nghĩa là con sói) được ở khách sạn đàng hoàng. El Lobo hồi hộp quá, không chợp mắt, thần kinh căng thẳng, trưa cũng không ăn được, dù thức ăn ngon, cậu chỉ ăn một cái bít quy và chùm nho. Theo lời Lâm yêu cầu, ông giám đốc thuê xe chở Đông Bá Tước, Phong cùng đến A-rắc-na. Hai bạn ngủ một phòng cạnh phòng Lâm. Trên cái bàn ngủ thấp, Phong bầy mấy tượng ảnh của Mỹ Tâm đưa: một thánh giá nhỏ và tượng Đức Bà Ma-cách-na. Sau Chúa Cứu Thế, Đức Bà được dân Ân Đô tôn kính hơn tất cả. Và các tay đấu bò ở Tây Ban Nha đều tự đặt mình dưới sự bảo trợ của Đức Bà.

Phong đi khỏi phòng một lát và trở về cùng với một cây đèn dầu. Nó sẽ đốt đèn trước các tượng này từ khi Lâm của nó đi cho đến lúc trở về. Căn phòng khách sạn mặc nhiên biến thành ngôi nhà nguyện nhỏ.

Trong lúc đó, Lâm ngồi lên, nằm xuống nhiều lần. Cậu biết mình phải chịu đựng sự lo lắng, ngạt thở này. Làm sao không lo ? Đây không phải là lần đầu cậu đối diện với bò mà vì lần đầu cậu được mặc sắc phục chính thức, được coi là đồng nghiệp của các tay đấu đàn anh. Tên tuổi và hình ảnh được in vào các bìa báo và tạp chí, cuộc đấu được báo trước và có quảng cáo một cách đàng hoàng. Thậm chí, nơi ăn, chốn ở của mình và các bạn cũng có người lo chu đáo, tử tế. Cậu đặt chân vào khách sạn có tiếng, nơi mà trước kia, cậu phải lập kế mới có thể đặt chân vào !

Lâm muốn cho thời gian chậm lại mà cũng muốn qua mau. Buổi sáng, Phong đi dự cuộc rút thăm bò đã báo cho bạn biết bò của cậu ra sao. Hình dạng, sừng, mắt, v.v… của con thú thuộc phần Lâm được Phong tả lại rành rẽ. Lâm rất vững tâm, nhưng không sao khỏi hồi hộp trong lúc này.

Cho đến khi gần tới giờ, tay đấu ngáp dài, mỏi mệt làm Đông Bá Tước phải gắt :

- Ước gì tao đứng được, tao sẽ đứng thế cho mày, Lâm ạ !

Vài ký giả, hai nhiếp ảnh viên đến xem Lâm chuẩn bị ra sân. Bắc Linh hết sức nhã nhặn với những người này. Họ rất cần cho việc quảng cáo của ông. Họ được phép chụp hình Lâm trong lúc Đông Bá Tước thay mặt bạn trả lời dăm ba câu hỏi. Với những chi tiết của Đông cung cấp, họ sẽ viết một bài dài ngoẳng về " Mầm non đang lên", về "tay đấu can đảm nhất vừa được khám phá vào mùa xuân năm nay".

Có hai đứa trẻ lẻn được bọn gác cửa rón rén vào phòng Lâm, chúng xin vé để đi xem đấu. Lâm bối rối không tìm được câu trả lời thích đáng. May thay, Đông Bá Tước bao giờ cũng là Đông Bá Tước đã nhanh nhẩu thay lời bạn :

- Rất tiếc, anh sẵn sàng biếu các em, nhưng hôm nay các em đến chậm quá, các em nhỏ ở Cốc Đô ái mộ bạn anh đã chờ từ sáng sớm, nên anh phát cho chúng hết rồi. Các em đừng buồn nhé ? Lần sau...

Nét mặt Đông tỉnh như không, còn Lâm tuy là nhờ bạn, cậu đỡ ê mặt với lũ trẻ con, nhưng cậu rất tức tối vì đã không làm vừa lòng kẻ hâm mộ mình. Chúng há không đáng thương sao ? Lâm thì thầm vào tai bạn :

- Đáng lẽ người ta phải biết rằng mình có quyền có một số vé để tặng những kẻ...

Đông ngắt lời bạn :

- Không việc gì phải nóng nảy, còn khối dịp mà. Đây chỉ là một sự sơ xuất, đừng quan trọng hóa nó ra, Lâm !

Hai đứa trẻ không bị buộc phải rút lui mà được Đông cho đứng lại, trong một góc, để nhìn tay đấu mặc y phục. Được thấy tay đấu mặc y phục trước khi ra sân, đó cũng là một thích thú rồi.

Trước tiên, Lâm mang đôi vớ màu hồng bằng len bó sát chân, rồi đến cái quần chật cứng.

- Coi chừng rách mất ! Phong !

Lâm phải nhờ bạn giúp cho khi mặc cái quần : Phong đứng trên ghế, khom người lại hai tay nắm ngang thắt lưng cậu kéo lên từ từ, chỉ sợ nó toạc mất đường chỉ thì phiền ra.

- Chà ! Cái quần bó sát gớm !

- Mày có thấy khó chịu không ?

Lâm hơi co rồi duỗi chân ra để thử, đoạn đáp :

- Được ! Không sao… Giờ tới áo...

Cái áo sơ mi trắng tinh may bằng thứ hàng mịn nhẹ hẫng. Lần thứ nhất Lâm được mặc thứ hàng đẹp như vậy, lại có những đường viền tai bèo trước ngực nữa chứ. Phong nói như ra lệnh thật hiếm khi mà nó có dịp ra lệnh cho Lâm :

- Bây giờ nghe đây ! Mày đứng thật thẳng và từ từ quay tròn để tao quấn thắt lưng cho.

- Xin vâng !

Lâm vui vẻ đáp và làm theo lời bạn. Phong trịnh trọng kẻo chiếc thắt lưng thật thẳng, quấn quanh bụng Lâm, giữ không cho có một nếp nhăn nào. Chiếc thắt lưng bằng một thứ lụa mỏng, đỏ thẫm làm nổi bật mầu trắng của áo lên. Kế đến là thắt cà vạt, một cái cà vạt dài và hẹp mà lần đầu tiên đôi bạn trẻ được sờ đến, cuối cùng là áo khoác ngoài, có dát kim tuyến lóng lánh. Phong kéo cầu vai thật ngay ngắn làm ta có cảm tưởng vai Lâm rộng thêm ra.

Đoạn, Phong lùi lại, ngắm nghía bạn và cả hai cùng xúc động không thốt nên lời. Trong giây lát, đôi bạn trẻ như sống trong mơ : vì cái điều họ ao ước đã trở thành sự thật ! Tụi nhỏ há miệng nhìn sững Lâm, không chớp mắt. Cho đến khi Lâm chậm rãi lại cạnh bàn có đặt tượng ảnh, cúi xuống, chúng mới như chợt tỉnh, chuồn êm, không gây một tiếng động khẽ nào.

Tay ôm áo choàng, tim đập loạn xạ trong lồng ngực, Phong cố nén để khỏi ứa nước mắt ra. Lâm ấn cái mũ đen xuống sâu tận chân mày.

Đúng lúc đó, tên bồi lễ phép bước vào báo tin là ông giám đốc đang chờ quí vị dưới phòng khách. Đôi bạn đi song song cạnh nhau, trong lúc Đông Bá Tước được nhân viên khách sạn giúp đưa vào cầu thang máy.

- Đôi chân chai sạn, cháy bỏng của mình giờ được nghỉ ngơi hơi... kỹ ! Thấy không, Lâm ?

Lâm mỉm cười tán đồng lời bạn trong lúc một chiếc xe hơi to kềnh, màu đen bóng thắng lại, kêu lên một tiếng "két" trước sân.

Người gác cửa chào bộ ba và không quên chúc may cho họ. Bộ ba chào trả và cười rất tươi, thốt lên hai tiếng "tạm biệt" trước khi lên xe với ông giám đốc đang chờ sẵn. (Có người khác, người lạ, không phải bạn thân, chúc may cho mình và để mình chào tạm biệt. quả là một điều mới lạ, thích thú, đối với bộ ba!).

Khi diễn hành, Lâm đi giữa, hai bên là hai tay đấu cùng biểu diễn với Lâm hôm nay. Cách họ một quãng là những tay đấu phụ và sau chót, đoàn hề đội mũ, vẽ mặt, áo quần sặc sỡ vừa đi vừa nhào lộn, múa may để... giúp vui. Tiếng nhạc nổi lên nhịp theo bước chân đoàn người diễn hành quanh sân đấu lấp lánh cát trắng dưới nắng chói. Cảnh tượng này làm Lâm chạnh nhớ những ngày cam khổ đã qua và bất giác cậu liếc mắt lên khán đài tìm mắt bạn. Đông Bá Tước với khuôn mặt thanh tú, đầu óc của Lâm và Phong hiền lành, hy sinh tất cả cho bạn đang cùng có mặt, họ ngồi cạnh nữ bá tước Minh Tuyết, chỗ mà ngày trước chúng chỉ đứng xa xa nhìn tới ! Cả hai cùng nhìn Lâm và tâm trạng như bạn vậy.

Lâm ! Mày thực sự vào nghề rồi đó ! Giây phút chờ đợi trong nhiều ngày đã đến ! Đừng làm tụi tao thất vọng, vì chúng ta tuy ba mà một, nhớ không ? Lâm có cảm tưởng hai bạn nói với mình như thế. Lâm se sẽ gật đầu với hai bạn trước khi qua khỏi tầm mắt họ. Chàng trẻ tuổi thấy mình can đảm hơn bao giờ, hăng hái và tin tưởng hơn bao giờ. Vì chàng không đấu cho chỉ mình mình mà đấu cho cả các bạn thân, những kẻ đã cùng mình nếm trải vị ngọt bùi, cay đắng suốt cuộc hành trình gây sự nghiệp. Chàng cũng tự nguyện không phụ lòng tin cẩn của Đỗ Tân, tay đấu lừng danh khắp nước và không phụ lòng người đã tiến cử mình : Nữ bá tước Minh Tuyết.

Lâm vụt thấy mình được trang bị đầy đủ để mà chiến thắng, kế từ đây.

______________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG XIV

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

CHƯƠNG XII_THEO CHÂN THẦN TƯỢNG


CHƯƠNG XII


Ngay sau khi về đến gia hương, ba đứa trẻ đến hái nho ở trại ông Mã Ninh. Chiều chiều, bạn bè Lâm tụ tập trong công viên, nghe Đông Bá Tước kể lại chuyến phiêu lưu của bộ tư một cách lý thú, hấp dẫn. Đông Bá Tước thằng bé tàn tật ngồi trong cỗ xe tồi tàn đã làm cho lũ trẻ mê say, quên cả thở, như tuồng chúng chứng kiến tận mắt Lâm đấu bò giữa đấu trường. Ngay cả Mỹ Tâm và Phong, hai đứa có mặt trong các trận đấu mà cũng chăm chú nghe không bỏ sót một lời.

Đông Bá Tước vẽ gấm, thêu hoa cho Lâm nhiều quá, nhưng biết sao được ? Muốn giữ cho bạn nó sự hăng say, nó phải nung ngọn lửa cuồng nhiệt trong tim Lâm, không cho tắt trong những ngày Lâm ngưng ra sân đấu, chờ thời vận. Đông làm cho lũ bạn có cảm tưởng rằng vài con bò nhìn Lâm bằng đôi mắt có nghĩa như một lời mời mọc ân cần : "Này ! Anh bạn ! Ra chơi với tôi cho vui một chút, nào !" Và vài con khác, mắt nẩy lửa như đe dọa : "Thằng nhãi kia ! Tao sẽ đâm lủng ruột mày trong nháy mắt, liệu hồn !".

Thỉnh thoảng, có đứa nào đưa mắt nghi ngờ về phía Phong như muốn hỏi, thì chưa kịp mở miệng, Phong đã đáp ngay :

- Đúng như Đông Bá Tước nói, chính mắt tao thấy phải không Mỹ Tâm ?

Con bé hiền lành giương cặp mắt trong xanh nhìn các bạn, gật đầu lia lịa. Và, Đông tiếp tục tán dương bạn hết lời . Dĩ nhiên, vụ Lâm bị khán giả la ó khi chạy trốn trong trận đấu mới nhất không được nó đề cập đến. Ngay từ bây giờ thằng bé khôn ngoan biết rằng phải nuôi dưỡng cho bạn nó nguồn hy vọng, như người ta nuôi ngọn lửa âm ỷ dưới lớp tro.

*

Như thông lệ, mùa xuân là mùa của những trận đấu thử sức bò do các nhà chăn nuôi tổ chức tại sân họ, để tuyển bò đấu trong năm.

Sau mùa hái nho, Mã Ninh, trại chủ lớn nhất vùng, đặc biệt mời bạn hữu tiếng tăm ở tận Mân Đích, những điền chủ và cả Đỗ Tân, khách danh dự của ông ta.

Trên khán đài, người ta thấy ngồi cạnh tay đấu bò số một đó là một phụ nữ còn khá trẻ và xinh đẹp. Bà đội cái mũ rộng vành kiểu "Cốc Đô", mái tóc mai dưới mũ mầu bạch kim, dán sát vào hai má. Y phục kiểu "Ân Đô": váy da hoẵng, giày cao cổ; bên ngoài cái áo sơ mi có kết ren trước ngực là một cái áo khoác "bolero" ngắn ôm lấy thân hình mảnh mai.

Đó là nữ bá tước Minh Tuyết. Trại nuôi bò đấu của bà là một trong những trại lớn nhất miền Ân Đô. Bà đam mê hai thứ trong đời : ngựa và bò đấu ! Mỗi năm, Mã Ninh tổ chức vào dịp đặc biệt này, bà có mặt và đấu thực sự với những con bò chọn lọc, nổi tiếng nhất, có cả tay đấu phụ đàng hoàng.

Dĩ nhiên, Lâm và Phong xin phép và được vào dự, chúng ngồi dưới khán đài, cạnh hàng rào.

Khởi đầu là màn thử. Mã Ninh nuôi trên hai trăm bò đấu, nhưng hôm nay, chỉ tuyển một số những con có hạng đem ra. Đó là những bò to lớn, chịu đấu, can đảm song không được tìm cách húc vào tay đấu.

Trên khán đài, Đỗ Tân và viên quản lý của Mã Ninh đang trao đổi ý kiến. Mã Ninh thân hành ghi chú từng đặc điểm của mỗi con vật sau khi thử và được chọn. Hễ chọn xong, người ta sẽ khắc dấu hiệu riêng của trại Mã Ninh nơi mông và sau đó sẽ được gửi đi đấu khắp nước : Mân Đích, Sơ Vinh, Bình Ba v.v... Chúng sẽ làm vang danh trại chăn nuôi Mã Ninh ở Xích Nam.

Kế đến, phần biểu diễn của bà bá tước Minh Tuyết. Con bò được chọn là một con đen tuyền, dáng bộ kiêu hãnh, quí phái không khác chi người đấu. Tên nó cũng rất kêu : Vĩ Đại !

Nữ bá tước mạnh dạn tiến lại gần con vật, nó nghếch mõm lên và hình như cũng đang quan sát vị nữ lưu mảnh mai trước mặt nó. Minh Tuyết bình tĩnh đứng tựa vào hàng rào chờ con vật đến, không tiến nữa.

Hai bên đều có vẻ rình rập nhau. Đột nhiên, con vật lao cái thân hình to lớn của nó vào nữ bá tước, bà nhẹ nhàng tránh sang một bên trong khi nó tung vào tấm khăn đỏ chói. Vĩ Đại ! Thật xứng với tên và sự lựa chọn của vị nữ lưu gan góc. Mọi người nín thở hồi hộp theo dõi trận đấu giữa đôi bên. Lâm thì thầm bên tai bạn :

- Con bò này khá quá hả, Phong ?

- Trời ơi ! Tên nó là Vĩ Đại mà, quên sao ?

Trận đấu trên sân cát đang tiếp diễn một cách tốt đẹp thì bỗng con thú dừng lại một giây, rồi bất ngờ nó quay sang chứ không xông tới như thường lệ, làm cho nữ bá tước tuy nhanh nhẹn mà không tài nào tránh kịp, bà bị hất một cái đích đáng, ngã sóng soài xuống cát... Các tay đấu phụ của bà thì xa quá, không kịp tiếp ứng.

Không cần nghĩ ngợi lâu la, Lâm phản ứng tức thì, nó phóc qua rào nhanh hơn một con sóc nhỏ, chạy bay đến nhặt tấm khăn đỏ ngay dưới mõm con vật. Lần này con Vĩ Đại lại hất ngã đối thủ, nhưng Lâm gượng lên ngay và không có thì giờ để đứng lên : trong thế quì, Lâm đưa ngay tấm khăn qua bên phải chờ con vật đâm sầm vào đó.

Nhờ Lâm, các tay đấu phụ có thì giờ đến đỡ Minh Tuyết. Một người toan đến nhử con thú, song Lâm cất giọng lên, cương quyết :

- Chớ ! Để tôi, để mình tôi với nó !

Nữ bá tước cũng như Đỗ Tân dạo trước, vừa được Lâm cứu thoát đôi sừng nhọn, bà lấy làm cảm kích, khoát tay để các tay phụ lùi ra.

- Cảm ơn bà !

Lâm cũng xúc động không kém, thì thầm không ra tiếng. Và nó tin chắc mình sẽ thành công.

Quả thật đây là trận đấu đặc biệt nhất từ khi nó được công khai ra giữa đấu trường. Với một quyết thắng đến độ liều lĩnh, với sự nhanh nhẹn, khôn ngoan và mớ kinh nghiệm trên mười lần đấu trong cuộc hành trình vừa qua, với kiêu hãnh chiến thắng và cả thảm bại, nhục nhã, Lâm vận dụng tất cả năng lực của mình vào trận đấu này. Nó quả quyết coi đây là trận đấu định mệnh của mình. Nếu nó thua lần này thì nó phải lui về để kiếm cách sinh nhai như lũ trẻ nghèo quanh nó : nhào đất sét, hái nho, đi cày cho xong... Không ! Thà chết dưới sừng con thú còn hơn. Lâm gần khóc khi nghĩ đến đây, lúc mà nó phóc qua rào, nhảy vào sân đấu. Nó không muốn Đông Bá Tước cứ phải ca tụng những chiến công tưởng tượng của nó giữa bạn bè dù chỉ với mục đích để khơi dậy, để nuôi dưỡng niềm tin và nghị lực nó. Lâm ngán rồi, nó muốn một mất, một còn, ngày hôm nay, giữa đấu trường.

Vì lẽ đó dù cho con thú hung hãn, tinh khôn đến mức vẫn không thắng nổi ý chí sắt đá của con người. Lâm xoay quanh con vật nhẹ nhàng như con bướm khổng lồ một cánh, và cái cánh độc nhất mầu đỏ rực đó cứ vờn qua, đảo lại trước mắt con vật làm nó đuổi theo đến mệt nhoài. Nó dùng hai chân sau hất cát văng tung tóe giữa sân, lấy hai chân trước đào bới như tìm kiếm vật gì hay đề tăng thêm sức mạnh ? Rồi nó gầm, rống lên vang dội ghê tai...

Trông bộ dạng nó, Lâm hiểu ngay mình sắp nắm phần thắng trong tay. Khán giả không ngớt hoan hô tay đấu trẻ tuổi, có người đứng bật lên như cái lò xo. Riêng Đỗ Tân và Mã Ninh thì vẫn còn bàng hoàng sửng sốt, họ chưa tin ở tài nghệ của Lâm, nó trẻ quá, gan góc quá mà cũng tự tin quá đỗi !

Lâm chậm rãi tiến về phía Nữ bá tước, bà đã cầm sẵn thanh kiếm trong tay. Tay đấu cúi mình thật thấp trước mặt bà và trao tấm khăn lại cho bà trước khi nhận kiếm. Minh Tuyết nhìn nó bằng đôi mắt dịu dàng :

- Cảm ơn con ! Ta cảm ơn con lắm !

Lâm vẫn im lặng, nó cúi đầu lần nữa rồi vội vã trở lại với con thú. Lúc này con vật đứng yên, thở phì phò, hai chân trước chụm lại. Lưỡi kiếm sáng lóe trong tay Lâm được phóng tới, nhanh và chính xác làm nó quị xuống tức thì.

                                                  _____________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG XIII

CHƯƠNG XI_THEO CHÂN THẦN TƯỢNG


CHƯƠNG XI


Nhà cửa trong làng đã quét vôi sáng sủa, đường sá sạch sẽ, quang đãng hẳn lên, các cửa sổ bông hoa đủ màu lại được giăng ra, người ta đi lại nhộn nhịp dưới những bóng điện đủ mầu sáng chói.

Lũ trẻ được dịp tụ tập lại, quần áo mới toanh, sột soạt, chúng chạy nhảy, xô đẩy nhau, đốt pháo đì đùng, hò hét như một đàn ong vỡ tổ. Thiên hạ chen nhau để xem ban nhạc trình diễn.

Ngay cả những con đường hẻm ngoằn ngoèo len lỏi giữa những bức tường vừa được quét vôi cũng sạch như lau. Từ các nông trại và thôn xóm, đám thôn dân áo quần tề chỉnh đổ xô vào làng, nhấp nhô như những làn sóng. Trong khuôn viên chợ phiên, quanh các con ngựa gỗ, nhiều lứa tuổi chen nhau trước các gian hàng, tham dự đủ trò : bắn súng, đi xe điện, cỡi ngựa v.v... Tiếng chào hỏi trò chuyện vang lên inh ỏi.

Sân đấu được dựng tạm trước tòa hành chánh, đầy nghẹt khán giả. Nhiều người không chen vào được nữa, họ tụm lại thành từng chùm trên các cỗ xe, những dãy rào bao quanh sân đấu. Đối mặt với khung cửa hẹp sẽ mở ra thả bò vào sân, một bục gỗ cao trên đó viên chủ tọa ngồi giữa, bao quanh là các nhà tai mắt và các trại chủ giàu có hay đã cung cấp bò đấu.

Sau một hồi kèn rộn rã, con bò thứ nhất tiến vào, đủng đỉnh đánh một vòng quanh sân cát chói nắng rồi sau cùng dừng lại giữa sân, lấy chân cào cát, tuồng như con vật không thèm để ý đến thiếu niên cố khích nó bằng mảnh khăn hồng phất phơ cũ kỹ ngay trước mắt. Nhưng tay đấu vẫn kiên nhẫn...

Có một lúc nó quay lưng lại chờ tay đấu lý lợm kia rồi đi vòng lần nữa để tìm lối ra ngoài, nó nghếch mõm lên, phì phì, có vẻ muốn nhảy qua các tấm ván chắn nhưng rồi nó nặng nề rơi ịch xuống, rống lên một cách thảm hại.

Biết con bò này chết nhát, lũ trẻ ùa ra trêu chọc bằng thích.

Bị lũ trẻ trêu chọc, nó lại càng cuống cuồng, tìm đường chạy trốn, nhiều lần nó té quỵ xuống cát, rồi cuối cùng nó phát khùng lên, lũ trẻ chạy tán loạn trên sân đấu, vài đứa suýt bị nó hất tung lên, may chúng nhanh chân nhảy tót lên rào. Khán giả quá quen thuộc với cảnh này, vài người đưa tay đỡ chúng. Đúng là quang cảnh của một trận đấu... ở nhà quê !

Bên trong, tay đấu làm phận sự một cách dễ dàng, không hứng khởi chi, vì con vật tức khí lên một chút rồi... thôi. Hùng khí nó y tựa cái bong bóng, mới phồng lên đã xẹp xuống ngay. Nó nằm đánh huỵch xuống cát, phì phò thở khi mấy cái xiên cắm tua tủa lên mình...

Con bò thứ hai chỉ có một sừng, sừng bên trái, nhưng là một cái sừng lợi hại. Nó giật cái khăn trên tay đối thủ, dẫm lên một cách giận dữ rồi hất tung lên cao. Cuộc chiến đấu sau đó diễn ra một cách cầm chừng, vừa phải. Từ đầu đến cuối người và vật không làm hài lòng khán giả nên gã đấu bò bị họ la lên phản đối, phải chui xuống gầm xe, biến mất.

- Giờ đến lượt tao !

Lâm bình tĩnh nói với các bạn mình. Từ nãy, bộ tư tựa nơi hàng rào gỗ ngay phía dưới chỗ chủ tọa đoàn. Ba cái miệng cùng đồng thanh :

- Chúc Lâm may mắn !

Con bò đấu lần này không đen tuyền như hai đồng loại vừa rồi. Bộ lông nó hung hung đỏ, nom nó oai vệ, dũng mãnh, đầu ngẩng cao, con vật có hai sừng nhọn và dài đó đảo mắt nhìn quanh có ý tìm kiếm coi cái mầu đỏ khiêu khích nó ở phía nào, khi nó từ hầm tối chui ra.

Lâm nhanh nhẹn nhảy tới. Thoạt đầu, Lâm đã làm cho khán giả chú ý ngay vì hai tay đấu đầu đều có vẻ lo sợ, mặt xám ngoét, trái lại Lâm thì không : tay đấu có vẻ như thích thú đối diện với bò, nó hơi mỉm cười, bày mấy cái răng trắng bóng và nhọn như răng sói. Lâm quyết định tạo sự hồi hộp cho khán giả, nên hiên ngang, chậm rãi bước đến gần con thú mà chưa vội mở khăn ra. Thân hình hơi khom lại khi đứng ngay trước con vật, hai tay đưa ra, Lâm kêu lên :

- Ô ! Ô ! Lại đây ! Nào !

Vừa nói, Lâm vừa mở mảnh khăn ra...

Không đợi kêu thêm lần nữa, con bò quắc mắt, lao đầu tới . Đám khán giả nông dân không quen với lối khích bò khác lạ và táo bạo đó, nín thở chong mắt nhìn không chớp.

Con bò chồm đến hất tung mảnh vải đỏ trên tay đấu thủ, mông nó chạm vào người Lâm, thiếu niên chỉ nhích khẽ để tránh cái sừng nhọn hoắt rồi xoay mình thật nhanh trong thế đứng sẵn sàng chờ con vật xông đến lần thứ hai. Con thú tinh khôn quay ngoắt lại, cắm cái sừng vào chiếc khăn.

Phong hét dựng lên :

- Hoan hô ! Hoan hô Lâm !

Song tiếng hoan hô của nó bị chìm trong tiếng của đám đông. Cứ mỗi lần Lâm khéo léo xoay mình tránh cặp sừng lợi hại hay đưa cái khăn đỏ nhử con vật đáng gờm, khán giả lại vỗ tay vang dậy đấu trường. Nhiều tiếng "A!" nổi lên, kéo dài rồi tắt dần. Có lần, Lâm phải quỳ xuống, nhoài mình sang một bên để tránh, vì không chạy kịp.

- Thôi ! Đủ rồi !

Nhiều tiếng kêu lên. Đông Bá Tước chờ sẵn, đưa cái khăn của Đỗ Tân cho Phong, giục : "Đem cái này ra cho nó !"

Phong chỉ đợi có thế, nó cầm khăn, phóng tuốt qua rào, chạy như bay đến gần bạn, trao cái khăn rồi chuồn cũng nhanh như khi nhảy vào sân.

Trận đấu càng thêm hào hứng : con vật đột nhiên đổi chiến thuật, thay vì xông thẳng vào tấm khăn đỏ rực như máu kia, nó lại hất đầu qua một bên, đâm sầm vào tay đấu, nhưng đôi mắt tinh anh của thiếu niên lại lanh hơn nên cậu chỉ bị tung lên, rơi cách đó mấy bước chứ không bị sừng nó cày phạm vào mình và cậu bật lên ngay, trong lúc con vật lừ lừ xông tới toan dẫm lên mình đấu thủ cho hả tức. Cái khăn đỏ lại phất phơ trước mũi con bò như trước.

Ông trưởng ban tổ chức hỏi :

- Thằng bé này từ xa đến phải không ?

Có tiếng trả lời :

- Thưa vâng, nhưng nó đấu khá quá, có nghệ thuật... mà cái gan của nó thì...

Ông trưởng ban tổ chức gật gù :

- Phải ! Ta có thể ký với nó một hợp đồng. Ai biết nó ở đâu không ?

Một người mau mắn :

- Nó ở xưởng đồ gốm của Phơ-răng-cô Colona. Tôi có thể đưa ông đến...

- Cảm ơn anh. Nhưng tôi biết chỗ này và hiện đang bận nhiều việc hôm nay. Tôi sẽ tìm nó sau. Tôi tin nó sẽ nổi tiếng và chính tôi sẽ lăng xê nó. Tôi thích nó quá. Để nó đấu ở mấy chỗ đèo heo hút gió này, phí cả tài…


Ra quân lần thứ nhất, Lâm hết sức may mắn : Nó nhận lãnh, cùng với số tiền thưởng như các đồng nghiệp khác kèm rất nhiều lời tán thưởng của khán giả và 100 pesetas của ông xã trưởng tặng riêng. Ông bà chủ lò gốm đãi cả bọn một bữa tiệc thịnh soạn, có rượu và có ca hát nữa. Ông anh họ của ông chủ lò gốm cũng được mời tham dự tiệc vui.

Buổi chiều êm ả trôi qua. Đêm trăng sáng vằng vặc, gió hiu hiu thổi, bộ tư như được chấp cánh bay cao !...

Nhất là khi chúng nghe ông anh của ông chủ lò bảo là muốn thừa dịp trăng sáng, trời đẹp, lái xe về và đường về của ông lại đi ngang địa điểm chúng dự tính sẽ đến nay mai. Đông Bá Tước không bỏ lỡ dịp may, nó chộp lấy ngay. Và người ta đâu nỡ từ chối bộ tư đáng thương như chúng cho đành ? Ông anh họ nói :

- Ồ ! Ta vui lòng lắm, cái xe đủ chỗ cho các em mà !

Ông chủ lò gốm thì tỏ vẻ quyến luyến chúng mà rằng :

- Các em thật đáng mến, ta muốn lưu các em lại đây lâu hơn, song đây là dịp tốt cho các em, có xe anh Jô-dép các em sẽ đỡ mỏi chân. Thôi chúc các em được mọi điều như ý. Tương lai đang đợi các em.

Dịp tốt thật đã giúp cho lũ trẻ đỡ chân một đoạn đường dài, song đôi khi lại cũng là cái rủi cho người ta trên đường sự nghiệp: tối hôm sau viên Trưởng Ban Tổ Chức tìm đến lò gốm bằng cái xe bóng ngời để gặp Lâm tính chuyện làm ăn lâu dài thì bộ tư đã rời khỏi đó mất rồi. Ông ta không ngớt xuýt xoa tiếc rẻ.

*

Các trận đấu về sau này của Lâm đều tương tự như nhau. Nó gặp toàn thứ bò chết nhát hay dữ tợn. Những lần nghỉ lại đêm cũng giống nhau. Công việc cứ lặp đi lặp lại : đến một con suối Mỹ Tâm xuống giặt áo quần cho cả bọn, đem trải phơi trên đồng cỏ trong lúc chúng dọn bữa dưới tàng cây.

Cũng những nông dân tốt bụng và rộng rãi, cũng những làng mạc sinh hoạt như nhau, cũng tìm công việc làm tạm trong khi chờ đợi ghi tên chờ ngày đấu, cũng những đấu trường làm tạm bợ của các làng quê hẻo lánh khi có ngày lễ lạc...

Con đường trở thành nhàm chán, thể hiện qua những giòng nhật ký của Đông.

Tuy nhiên, người ta cũng tìm thấy được vài biến cố đáng chú ý, tuy không có gì quan trọng đặc biệt, những biến cố này bớt được sự tẻ nhạt phần nào trên con đường tìm đến vinh quang của bộ tư :

7 tháng 7. Chúng tôi có thêm bạn mới : một chú chó săn cao lớn, lông mượt, màu luông luốc hay hay. Trong lúc chúng tôi cắm trại ven đường thì bỗng người bạn bốn chân này chạy lại làm quen, miệng ngậm một con thỏ rừng khá lớn, dáng chừng đây là lễ ra mắt chúng tôi ? Lâm kêu lên : "Chào bạn ! Muốn kết nghĩa anh em với chúng tôi chăng ?" Con vật nhả mồi ra, đặt xuống đất, ve vẫy đuôi thân thiện. "Bạn có vui lòng tặng con thỏ cho chúng tôi chăng ?" Phong hỏi lại. Con chó lại ve vẩy đuôi, tiến đến gần Mỹ Tâm. Cô em út của chúng tôi vuốt ve con vật một cách trìu mến. Cả bọn đều ngơ ngác, riêng tôi, tôi hiểu ngay : người bạn bốn chân này thừa thực phẩm mà thiếu tình thân. Cứ nom cái cách nó nằm chuồi xuống chân em gái tôi thì biết.

Thế là Phong xẻ thịt con thỏ tức thời, Mỹ Tâm xiên vào một cái que nhọn cứng, nướng trên lửa trại, mỡ nó nhỏ xuống xèo xèo. Đứa nào cũng thèm rỏ dãi ra, nhưng chúng tôi rất công bình : chúng tôi chia năm phần rất đều nhau. Buồn cười một điều, người bạn mới lại chê hay là bạn ấy muốn dâng hết cho bốn đứa tôi được ngon một bữa ? Thế là phần thứ năm lại được chia tư lần nữa, cũng rất đều nhau !

Đêm rồi, bạn mới ngủ cạnh chúng tôi. Đúng là nó cần tình thân mến của bọn này !

12 tháng 7 : Bạn mới của chúng tôi thích kéo xe : Sợi dây ở xe tôi được Phong tròng vào cổ bạn, và cứ thế, suốt mấy hôm nay, ba tên kia thì ung dung ngắm cảnh ven đường ! Cuộc hành trình như thêm... hương vị !

15 tháng 7 : Đến An-đề-vi, trận đấu thứ 7 của Lâm. Lần này có vẻ khá. Quỹ của chúng tôi được 300 pesetas, nhưng hơi kém vui vì bạn xám rời chúng tôi trong lúc chúng tôi bận việc làm ăn.

4 tháng 8 : đến một làng lớn trong vùng Phơ-rô-tơ, không còn một hào trong túi, mà Lâm kiêu ngạo quá, không chịu nhận việc... Kể cũng xui, mình đã uốn lưỡi biết bao nhiêu lần nhưng họ vẫn không nhận cho Lâm đấu, họ chỉ bằng lòng cho nó làm việc với đám hề, viện cớ nó nhỏ quá, dù là họ đã thấy tấm hình.

Làm hề ! Lâm la lên làm như nó dẫm nhằm tổ kiến. "Không bao giờ tao chịu làm hề..." Mình phải thuyết phục nó, cắt nghĩa rằng 50 pesetas là một số tiền đủ ăn nhin nhín năm ngày cho cả bọn. Hồi xưa, anh Đỗ Tân còn quét đường nữa kia, đã có làm sao đâu ?

Nó nghe mình, nhưng khi vào sân, để trả thù ban tổ chức đã hạ nhục nó, thay vì biểu diễn như hề với một con bò hề, nó lại chọc con bò cho con vật điên lên. Kết quả : nó bị rách ống quần và đau nhất là bắp thịt đùi cũng rách, máu tuôn lênh láng. Mình vừa giận lại vừa thương. Phải sửa nết kiêu ngạo của Lâm mới được. Tội nghiệp ! Mỹ Tâm lại khóc ròng...".

25 tháng 8 : trận thứ 10 của Lâm. Khá lắm. Phải thế mới được...".

(Đông không ghi chuyện Lâm tuy gan góc đã không trị nổi một con bò điên, suýt nữa bị cặp sừng của nó đóng dính vào rào gỗ và Lâm đã phải chạy dài giữa những tiếng la ó của khán giả, đó là trận thứ 12).

Sau đó, bộ tư vượt qua thung lũng trồng đầy nho, mùa hái nho đã đến, chúng làm việc này để kiếm tiền độ nhật và trở lại Cốc Đô để thăm nhà.
______________________________________________________________________ 
Xem tiếp CHƯƠNG XII
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>