Thứ Năm, 9 tháng 9, 2021

Chiều Ven Sông


Du phóng tầm mắt nhìn về hướng bờ sông, con sông con khá lớn chảy lừ đừ quanh năm về một nơi mà Du chưa hề nghe ai nói đến ; Du chỉ đoán là nó chảy ra biển. Từ bờ bên này nhìn sang bờ bên kia sông với một màu xanh đậm của dừ nước, những thân cây dừa thấp lò tò, san sát đều nhau. Chen vào là một vài bóng cau, cao lêu nghêu, ngất ngưởng.

Mẹ vẫn thường nói bên bờ sông kia có nhiều chim lắm, toàn chim đẹp không hà, chả bù với bên này, chim lần lần sợ hãi những lằn đạn tàn nhẫn của Du, của Chuân, của Chí... mà tìm đường chạy trốn hết. Vậy là lũ chim không hiểu Du rồi, Du chỉ muốn bắn chim về nuôi mà làm chưa nổi vì hễ cầm ná là chim chết, chẳng con nào bị "hù" mà rơi xuống để Du nuôi chơi. Chuân và Chí hứa sẽ tìm cho Du bốn con sáo, hôm qua tụi nó đến dặn Du lo sửa soạn lồng. Du mừng quá.

Nếu có lồng sáo nhỉ ; Du sẽ ôm vào lòng và chiều chiều ra ngồi dựa lưng vào gốc dừa cạnh bờ sông, ngồi thật im lặng để cố nghe cho được tiếng sáo ríu rít cùng tiếng lá cây xào xạc, tiếng rì rào của giòng sông. Du sinh ra, lớn lên ờ gần giòng sông, yêu mến giòng sông và mỗi ngày dành trọn lúc buổi chiều sắp tắt để ngắm giòng sông. Ngày nào không gần giòng sông là một sự mất mát quá lớn của Du. Du nhớ có những lần theo mẹ cùng em về ngoại ăn giỗ để suốt ngày "tương tư" giòng sông, dù cho bà ngoại có nâng niu, dì Tám có chìu chuộng, cậu Sáu dỗ dành và mẹ có hăm đánh. Nhớ giòng sông ; giòng sông mà suốt thời thơ ấu đã qua và sẽ qua Du không chán nản như chán đi bắn chim chào mào ở vườn ông Năm Thơm, chán đi câu cá chép ở rạch dừa... Quê ngoại dù có vườn cây rộng thênh thang với những buồng chuối chín căng, chùm cam ngọt lịm nhưng vẫn thiếu một giòng sông. Chả trách ngoại cứ than không được ở gần sông để ngoại nghĩ thật nhiều về ông. Gương mặt ngoại buồn buồn xa xôi tựa hồ khuôn mặt mẹ những lúc nói về ba. Ngoại nói ngày xưa ông thích một mình một xuồng ngồi chèo ra giữa giòng, ngâm nga vài câu thơ cổ, nhắp vài miếng rượu để giọng lại những ngày xa xưa, thật xa xưa hào hùng. Để Du nhắm mắt tưởng tượng thêm về ông qua câu Nó giống ông ngoại nó của ngoại.

Du rùng mình nhè nhẹ, một cơn gió khác lạ vừa thổi qua, đột ngột và dư âm cái lạnh còn len nhẹ vào Du. Buổi chiều sắp tàn và còn cố kéo dài ánh nắng vàng vọt trên nền trời màu đỏ ối. Mặt trời hình như đã vẫy tay chào Du trên cao. Đám mây đục vắt ngang mặt trời trông vô duyên và đáng ghét như lời của bé Dung, giờ đây Du mới thật sự ghét "hắn". Du tiêng tiếc khi biết phải sắp sửa vẫy tay chào giòng sông. Giờ nầy chắc mẹ đã về, bé Dung chắc đang ngồi trước cửa, ôm cằm đợi anh, Du thấy thương em vô vàn khi chợt thấy hình ảnh của em qua thế ngồi đặc biệt chờ anh. Du thương mẹ vất vả nuôi hai anh em qua tiếng ru con thật ngọt ngào. Du biết ba đang sung sướng ở Saigon với người nào đó mà Du lẫn mẹ chưa biết. Du không oán hận gì ba mà chỉ thấy tức dùm em Dung. Em sinh ra chưa một lần thấy mặt ba, chưa một lần được ba ẵm trong tay. Bé lớn lên trong sự buồn bã của mẹ, xót xa của anh và đôi mắt em trông buồn long lanh dễ ướt sũng nước mắt.

Mẹ đi bán rau cải ở chợ cũng đủ nuôi hai anh em ăn học. Biết chắc là ba đã sống với người khác, mẹ thường tựa cửa nhìn xa xăm không chớp mắt và cũng không một lần Du thấy mẹ khóc như lúc đầu ba đi. Du thương mẹ nên ráng học với những bảng danh dự hàng tháng và chưa một lần nào Du làm mẹ buồn.

Du chồm người ra nhìn xuống giòng sông tìm một cái gì mà Du chưa nghĩ ra. Vẫn màu xanh đục của nước. Hai bàn tay Du khuấy nhẹ trên mặt sông. Những hang còng ngập nước làm Du nghĩ đến những ngày theo thằng Chuân, thằng Chí ra mãi tận mũi nhọn của bờ sông đâm vào vườn nhà thằng Lâm tìm bắt những chú còng màu đen đen có chiếc càng to quá khổ và những chân nhỏ có "lông" li ti. Du đem mấy con còng ấy về nhà, báo hại con bé Dung khóc cả giờ vì bị mấy còng ta "âu yếm" đến rướm máu ở ngón tay.

Vài chú còng thập thò trong cửa hang, hốc cây dương đôi mắt lên nhìn Du như thách thức, giá mọi hôm thì Du đã tóm cổ chú chàng lên bờ chơi trò kéo xe với lũ bạn. Nhưng bây giờ thì Du tha. Nhưng chưa hẳn vậy đâu, vì Du đang khoát nước vào hang rồi nhìn các còng ta lính quýnh trước cửa hang bằng cặp mắt thích thú.

Du ớ ờ... Du ớ ờ... Mẹ mầy kêu về... Du ớ ờ... Tiếng gọi của thằng Chuân làm Du giật mình. Có lẽ mẹ kêu về ăn cơm đây. Du vụt đứng lên, huýt một tiếng sáo trong veo vút cao lên tận không khí thật êm ả của buổi chiều ven sông. Vụt chạy, Du thấy Chuân đang đứng ở dưới tàng cây đa to trước miễu giơ tay ngoắc ngoắc.

Chiều đã xuống thật nhanh, mặt sông trở nên huyền bí và mơ hồ, những đốm nháy màu bạc nổi lên giữa giòng sông rồi chợt mất. Những chàng còng dị hình chắc đang núp kỹ trong hang. Du sựng lại, nghĩ đến mấy chàng ta và mỉm cười. Tiếng kêu của Chuân vang lên thúc giục.

Buổi chiều đuổi theo sau lưng Du đó Du ơi...


Đỗ Tú Khuyên    

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 52, ra ngày 20-8-1972)

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2021

Sống Giản Dị



Một trong những nguyên tắc để tạo nét duyên dáng là giản dị. Giản dị từ thể chất tới tinh thần. Chị nhận thấy hình như hầu hết mọi người đều có vẻ thích chơi với người tính tình giản dị. Luôn luôn chị nghe thấy:

- Cô ấy tính tình giản dị lắm! Cô ấy ăn mặc giản dị lắm... Cô ấy trang điểm giản dị lắm.

Lời nói đầy vẻ khen ngợi! 

Các em gái của chị ơi! Nếu các em tin yêu chị, xin các em nghe lời chị đi. Các em nên tập tính giản dị. Cuộc đời ngắn ngủi lắm! Vậy phải biết sống. Phải biết vất bỏ những hành trang cồng kềnh và phiền toái thì cuộc sống mới nên thơ được.

Nhưng, giản dị là thế nào? Muốn sống giản dị thì phải làm sao?

Các em hãy tập từ thể chất trước. Ăn mặc, trang hoàng bàn học, chải đầu v.v... ráng tìm kiểu nào giản dị nhất. Rồi ráng tập cho tính tình giản dị bằng cách luôn luôn nghĩ tới điều tốt của mọi người. Nếu có gì không như ý, ráng nghĩ giản dị rằng: "Tất nhiên là đôi khi cũng phải gặp điều không như ý chứ nếu lúc nào cũng như ý cả thì chính là ta đang sống trên thiên đàng, không phải dưới trần". Có ai làm giúp ta điều gì, đừng nghĩ quá xa rằng họ lợi dụng, nên nghĩ rằng họ tốt mà giúp mình. Có ai làm buồn lòng, đừng cho là họ cố ý làm hại mình mà nên nghĩ là họ vô tình làm buồn mình. Quan niệm sống này đôi khi bị thiệt thòi trong cuộc đời nhưng bù lại, các em sẽ được rất nhiều niềm vui và an ủi, được rất nhiều tình thân yêu từ mọi người.

Em ơi! Hạnh phúc thay cho ai được sống với những người tính tình giản dị. Và cũng hạnh phúc thay cho ai được trời cho biết sống giản dị! Cuộc đời sẽ đầy mầu hồng em ạ. Các em bé gái (cả trai nữa) của chị! Ráng tập sống giản dị đi. Từ thể chất tới tinh thần. Ráng vứt bỏ những gì cồng kềnh vô ích đi.

Chấp nhận những sự không thích với ý nghĩ: "Mỗi người đều khác nhau, chắc mình cũng có những điều mà bạn mình không thích". Đi đâu xa, ráng thu hành trang lại, chỉ mang đi vừa đủ những món thật cần thiết. Trang hoàng bàn học bằng những đồ vật giản dị trang nhã. Gặp người bạn mới, ta sẵn sàng thâu nhận với một tâm tình cởi mở giản dị.

Luôn luôn, em tâm niệm giản dị thế này: "Với tính tình giản dị, em rất dễ yêu người và đến gần người. Mà một xã hội tốt đẹp chính là nơi mà ở đó có nhiều người thương yêu nhau."


Chị ĐỖ PHƯƠNG KHANH     

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 5, ra ngày 12-9-1971)

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2021

Mùa Tựu Trường



 

 

 

 

 

 

Những cánh phượng màu đỏ ối
Rời cành ngã xuống lối đi
Những đàn ve im tiếng khóc
Thì thầm chúng nói lời chi...

Ngày mai có đàn trẻ nhỏ
Vui tươi cắp sách đến trường
Gặp nhau khoe toàn chuyện cũ
Ôi thương biết mấy là thương.

Rồi thì những tà áo trắng
Tung bay trên khắp phố phường
Lẫn với quần tây thẳng nếp
Tóc xanh thơm ngát mùi hương.

Và cổng trường xưa lại mở
Tươi cười đón đám trò ngoan
Qua rồi mùa hoa ngăn cách
Tàn rồi những cánh hoa soan.

Ôi mùa tựu trường thơ mộng
Không còn những nhớ những thương
Chỉ còn là lo là học
Mê say dưới mái học đường.

                                KIỀU THANH (Đất Mẹ Văn đoàn)

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 32, ra ngày 25-9-1965)

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2021

Mùa Nhập Học

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Em áo trắng vương vương mùa nhập học
Hạ vừa qua thu đến tự bao giờ
Nghe lá khô xôn xao lời mời mọc
Mùa thu rồi em đã biết hay chưa

Nắng thu vàng vàng cả lối đi
Gót hài e ấp dáng nhu mì
Cho tóc em xanh màu mắt biếc
Cổng trường rộng mở đón chim di

Và những yêu thương bè với bạn
Với màu áo trắng rất hiền ngoan
Gió thổi tóc cài hoa vàng nụ
Thinh không lặng lẽ mùa thu sang

                                          RONG HỒNG
                                            (bn Phi Lao)

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 60, ra ngày 15-10-1972)
 

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

Ngày Khai Trường











Nắng đẹp trên vòm lá
Ngang trời mây trắng bay
Lòng tưng bừng rộn rã
Ngày khai trường hôm nay

Gió lùa tung tà áo
Tiếng cười vui reo vang
Gót giầy khua chân sáo
Tóc xanh in nắng vàng

Mái trường phơi ngói đỏ
Xanh xanh đôi hàng cây
Cụm hoa vờn trong gió
Thấp thoáng đàn chim bay

Tưng bừng trong lòng phố
Lớp lớp sóng người đi
Họp đoàn hôm nay đó
Hè ơi! Ta chào mi!

Bước vào thềm năm mới
Lòng ai không xốn xang
Bước vào thềm năm mới
Tim ai không rộn ràng

Thời gian vô tình quá
Một năm rồi một năm
Dòng đời trôi hối hả
Không chờ ai một lần

                    LOAN KHANH

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 2, ra ngày 22-8-1971)
 

Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2021

Tôi Đi Học

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Khi cánh gió mùa Thu về rất nhẹ
Buổi sáng hồng len chút lạnh mù sương
Và lá rơi vương vãi khắp sân trường
Tôi chợt thấy tiếc thương ngày bé nhỏ

Cũng mùa Thu rất vàng xa xưa đó
Nơi quê nhà ngập xác lá vàng rơi
Và trên cao mây trắng phủ đầy trời
Tôi nhút nhát nép mình sau lưng mẹ

Chân bước mau gót hồng vang khe khẽ
Ngơ ngác nhìn những đứa trạc tuổi tôi
Nhưng nụ cười luôn nở nhẹ trên môi
Và sách vở ôm gọn gàng đẹp đẽ

Con đường làng vang bước chân chim sẻ
Áo tung đùa theo gót nhỏ hiền ngoan
Chợt xa xa trống điểm nhẹ hồi vang
Tôi lẩm nhẩm: "Hôm nay tôi đi học"

Với bạn bè tôi rưng rưng muốn khóc
Với người Thầy nghe sợ quá đi thôi
Với ngôi trường như một chỗ xa xôi
Với cảnh vật nghe bồi hồi sợ hãi

Lần đầu tiên tôi giật mình e ngại
Me tôi về bóng đổ nhẹ ngoài sân
Chỉ còn Thầy với đôi mắt phân vân
Nhìn lớp học buổi đầu chưa sắp xếp

Rồi cuốn vở đầu tiên tôi tập chép
Tấm bảng đen từng nét chữ rõ ràng
Lớp im lìm nghe lời giảng vang vang
Tôi thích thú với danh từ mới lạ

Một con chim lén nhìn qua kẽ lá
Tôi ngẩng nhìn chim vội vỗ cánh bay 
Có chút nhớ... chút rộn ràng, buồn bã...
Tôi thẫn thờ xếp vở ngóng trời mây!

                                        HOA CHÂU THỔ
                                          (Võng ấu thời ca)

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 109, ra ngày 5-10-1973)

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2021

Khung Tim Hồng

 

Em trở dậy thật sớm, trong khung cảnh êm đềm của căn phòng, chiếc đồng hồ treo tường cũ rích buông nhẹ những phút giây dài đăng đẳng. Chiếc gối còn in dấu của em đêm qua, cả một đêm dài lo sợ chen lẫn niềm sung sướng len nhẹ vào tâm hồn em, một tâm hồn của cô nữ sinh áo trắng, tóc dài hồi hộp ngày tựu trường sau chín mươi ngày vui chơi thỏa thích, cánh cửa tâm hồn của sự học hành đã im lìm đóng kín trong những ngày tháng Hạ, đầy xác phượng hồng nhưng nay nó lại sắp hé mở. Em vui mừng nhưng không giấu được cái lo sợ, hồi hộp mà em cho là huyền hoặc, là sợ hão.

Em đứng dậy bước nhịp sáo đến cửa sổ, vội vã và thật nhẹ nhàng đưa tay mở toang mùa Thu đẽ đến, nhẹ nhàng như tia mắt nai mơ mộng. Trời thật cao và xanh ngắt, ngọn gió của buổi sáng mùa Thu thật mát, những giọt sương mai còn long lanh, vương vương trên hàng cây xanh lá khắp đó đây. Một vài chiếc lá me vàng nhỏ bé, thật dễ thương rơi rụng trên con đường ngoài kia... Em bỗng nhớ tới Quỳnh, chắc giờ này cô bé đã thức dậy rồi và chắc hẳn là cô bé đang nhấm nháp những giọt sữa ngọt. Đúng! Cô bé phải uống sữa cho chóng lớn chứ! Quỳnh bé nhỏ quá, cái thế ngồi cái dáng ngủ như là một chú mèo con! Đôi mắt to ngơ ngác, hàng mi cong vút, có lẽ sẽ to hơn, ngơ ngác hơn và hàng mi sẽ cong hơn cho năm nay, mái tóc của Quỳnh chắc đã chấm lưng rồi nhỉ? Chắc hẳn gặp lại Quỳnh "người ta" sẽ ngạc nhiên, lạ lùng lắm Quỳnh ạ!

Em ngồi lặng hàng giờ bên cửa sổ, miệng nhấm nháp chiếc lá me vàng như một con thỏ bạch gặm cà rốt mà nghĩ ngợi đến Quỳnh, đến một buổi mai tựu trường năm rồi, hai đứa tay ôm cặp, khua vang đôi guốc qua những con đường xào xạc những chiếc lá úa vàng mà trên không hình như bác mây cũng tươi cười và đang nhìn chúng em, không biết Quỳnh nó nghĩ sao chứ thật ra lòng em rộn lên một nỗi vui mừng khôn xiết. Và hôm nay em đã mỏi mắt chờ mong một ngày khai trường như vậy. Ý nghĩ "chút nữa đây đi học" cứ xoắn xít mãi trong hồn em và trái tim em đang rộn lên, không biết vì lo sợ hay vì sung sướng. Em muốn thời gian qua thật mau nhưng cũng đừng mau quá vì em còn muốn ngồi đây thật lâu để hít thở cái mùi cỏ ngan ngát ẩm ướt hơi sương, em muốn dõi mắt trông và đếm tất cả những dấu chân chim trên những viên sỏi lạnh, thật nhỏ mà lát đây em sẽ dẫm lên và đếm bước đến trường.

Những sợi tơ yêu dấu sẽ vây phủ lấy em khi em bước vào lớp học, em sẽ áp lên mũi những trang vở mới trắng tinh thơm ngát trinh nguyên, tay em sẽ vân vê từng cây bút chì mới, từng viên phấn ngập ngừng, bỡ ngỡ cho một ngày mới.

Thời gian trôi thật nhanh, mới ngày nào em vẫn còn là một cô bé - không, một chú nai tơ đúng hơn - ngồi mở to đôi mắt mà trông mẹ bao vở, bao sách cẩn thận, từng ngón tay ngọc ngà của mẹ di động trên những quyển vở bay hương giấy thơm ngát, từng tấm nhãn nhỏ nhắn được mẹ dán gọn vào bên một góc vở, thật xinh. Thế là xong, mẹ còn cẩn thận xếp từng quyển vào cái cặp mới, mùi da thuộc lại bay nặc nồng lên mũi em, một mùi thơm không thơm, nhưng có lẽ là em rất thích, em sẽ đặt mũi xuống hôn khẽ, thật vội vàng mẹ nhìn em bằng ánh mắt trìu mến và nở một nụ cười thật xinh trên làn môi ươn ướt. Em rất ao ước được mở cái cặp ra, nhưng em chả dám mở, dù em không làm xáo trộn vị trí của mẹ sắp xếp nhưng em sợ bay mất những yêu thương mà mẹ cất kỹ trong đó cho con gái của mẹ.

Lớn lên em đã biết bao từng quyển vở, dán từng tấm nhãn như mẹ nhưng vẫn còn vụng về quá đỗi, mặc dù em sắp xếp thật cẩn thận nhưng chúng chỉ chực xáo trộn hoài, em vẫn không vừa ý với tất cả mọi cách như ngày mà mẹ còn sắp xếp cho em...

Em mải suy nghĩ mà đã nhấm nháp cả chiếc lá me, những dấu răng in trên ấy làm em nghĩ rằng mỗi dấu răng có thể là một đứa bạn mà chút nữa đây mình sẽ gặp lại, sẽ trao đổi cho nhau từng món quà hội ngộ của những tháng hè, dù là một nụ cười thật khẽ, em cũng sẽ reo lên vui mừng như con chim hót líu lo chào mừng ngày mới. Lũ bạn sẽ nói cười tíu tít những câu không vần, không đầu, không đuôi: ta nhớ mi quá mi ạ! Và những câu thật cải lương: mi ơi! Mi biết ta đã trông chờ bao lâu giây phút này... Nói sao cho hết những ý nghĩ, những nỗi vui mừng của ngày hôm nay, ngày tựu trường.

Vừa ăn điểm tâm xong thì nhỏ Quỳnh đã réo gọi ầm ĩ ngoài ngõ. Em thật buồn cười, sao con bé Quỳnh vẫn ngây thơ và hồn nhiên quá nhỉ? Em bước ra, nắng đã lên, những giọt sương đã tan rã, tà áo quấn quít lấy đôi chân và sợi nắng không biết cố ý hay vô tình cũng đậu trên "đôi cánh trắng". Dưới giàn hoa giấy đỏ thắm của chiếc cổng rào, bóng con bé Quỳnh đã lấp ló ở đấy! Vẫn một dáng dấp quen thuộc nhưng trông cô bé như có một cái gì là lạ. Ả! Mái tóc cô bé đã dài chấm lưng như em nghĩ, mái tóc thật mềm, đen huyền xõa dài xuống ôm ngang bờ lưng thon nhỏ, trông cô bé thật xinh. Em bước ra mở cổng, miệng cô bé cứ mãi tíu tít và bàn tay cô bé cứ xiết chặt tay em...

Con đường tới trường hôm nay thơm ngát mùi lá cây, cơn gió mát thổi phà xuống giòng sông làm gợn lên những làn sóng nhỏ, thật nhỏ nhưng rất nhiều, làn sóng của con sông hòa hợp với làn sóng trong hồn em, nhấp nhô...

Quỳnh cấu vào tay em nói khẽ nhưng làm tim em rung động cả lên, khi cả hai định bước qua con đường để vào trường: "Kìa! Cô Vân!"

Em đã giữ chặt tay Quỳnh và cố giữ cho tim mình ngoan ngoãn đếm từng nhịp bồi hồi. Áo của cô vẫn  vàng như hoa cúc mùa Thu, như năm ngoái cô vẫn thế, không có gì thay đổi cả. Cô đứng trước cổng trường, trông cô quá bé nhỏ đối với cái cổng sắt to lớn, đồ sộ (đối với em). Bất chợt cô quay mặt lại bắt gặp hai đứa em, cô gọi em, em vội vã băng qua đường. Cô mỉm cười, ánh mắt nhìn em thật trìu mến như hai vì sao đang lung linh trong bầu không gian thương mến, em cảm thấy ấm cả lòng, bao vui mừng rộn ràng và chân thật cố giữ cho khỏi bật thành tiếng khóc khi cô rót khẽ bên tai: "Năm nay cô hết dạy em nữa rồi Thy nhỉ?" "Vâng!" giọng em hơi lạc đi vì nuốt vội những giọt nước mắt sắp tuôn trào. Cô đứng bên em và em như là một con chim nhỏ nấp dưới bóng mẹ hiền, thật lâu. Một chiếc lá rơi xuống trước mặt, mắt em chợt nhòa đi, không còn giữ được nữa, em sẽ xa cô như một chiếc lá xa cành cô nhỉ? Cô không nói gì, đứng tần ngần rồi quay đi và nói với lại một câu gì mà em mải lo nghĩ không nghe thấy. Quỳnh nó hỏi: "Cô nói gì thế?" Em không trả lời, con nhỏ nhìn em ái ngại và im lặng.

Con đường dẫn vào sân trường êm ấm giữa hai hàng cây xanh ngát. Những chùm lá me bay lòa xòa trong ngọn gió ban mai, những cánh phượng thưa đi để lại một nỗi vui mừng trong bọn học sinh của trường. Mọi vật đều y như cũ. Hai dãy lầu vẫn thế, trông nó u buồn nhưng điểm một thoáng vui mừng trong ngày tựu trường, mái ngói rêu phong đã phủ xanh rì, vài chú chim nhảy loi choi trên ấy, vết vôi hồng nhạt vẫn còn đây, những khung cửa của các lớp đã mở toang ra và âm thanh rộn ràng của bọn học sinh cũ, mới. Những ngày tháng hạ đã bỏ ra đi, chắc chắn là nó sẽ buồn lắm. Ngày khai trường lại về đây, những con chim non lại quay về tổ ấm, khung tim hồng phả khói thương yêu vào từng khung cửa, từng cái bàn, cái ghế. Những sợi khói thương yêu ấy đã phả vào để đánh thức ngôi trường trở dậy sau giấc ngủ dài mê man không khí oi bức của mùa Hạ. Bạn bè em đây! Những con chim non đây! Cây phượng đã xanh rì những lá, chỉ loáng thoáng vài cánh phượng hồng tượng trưng cho mùa Hạ còn vương vấn nuối tiếc lúc giao mùa...

Nắng mùa Thu đã buông xuống, cơn gió mùa Thu đã làm bay đi tất cả những cánh phượng hồng. Trang vở mới lại được nắn nót từng nét chữ, những giọt mực lại luân lưu, khung bảng đen lại in màu phấn mới, tiếng cười nói của cô giáo vang lên trên bục gỗ dễ thương chi lạ! Làm sao giữ được những giây phút này mãi mãi và trường tồn.

Buổi sáng mây trời giăng ngập ở ngoài kia, ánh nắng vẫn chói và cơn ấm áp trong lớp đã phủ vây lấy em. Em đã sống thật đầy đủ trong giây phút bỡ ngỡ của ngày hôm nay, em nhìn tất cả bạn bè, cô giáo, bảng đen, bàn học... nhưng không biết nói gì, cứ để mặc cho hồn mình đắm chìm trong không khí êm ái của buổi tựu trường.


NGUYỄN THỤY KHA       

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 10, ra ngày 20-9-1971)
 

Thứ Năm, 2 tháng 9, 2021

Thu Vào Học

Rồi chao mặt nước ao tù
Gõ sương gọi gió, mùa thu đổ về

Trời cao nắng cũng đê mê
Ríu chân non bước vỗ về tuổi thơ

Ngửa trông lá chĩu mong chờ
Đất xa xôi vẫn hoài mơ gợi buồn

Lời xưa, guốc cũ dòn buông
Áo đoan trang gọi phố phường bay bay

Thôi nhe! nắng hạ tươi đầy
Em vào học nốt những ngày xuân non

Chào nhe! giậu cúc no tròn
Bạn bè reo đã đổ dồn cuối sân

Thôi, em đứng lại tần ngần
Ngoài kia phượng đã phai dần sắc son

                                                    Thiếu-Vũ

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 75, ra ngày 15-8-1967)


Thứ Tư, 1 tháng 9, 2021

Tháng Chín Tựu Trường

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tựu trường đến lòng em ơi háo hức
Với áo dài tinh khiết lụa Hà Đông
Với guốc kêu rộn rã thật mênh mông
Và hồn em ngát thơm như trang giấy

Đàn bươm bướm đến trường vui biết mấy
Ôm cặp sách cùng nhịp bước thảnh thơi
Giấu niềm vui trong vở mới, hồn tươi
Lá reo mừng, bâng khuâng nhiều mây trắng

Tóc em mượt êm đềm như sợi nắng
Rẽ đường ngôi ơi thẳng tắp một đường
Nơi đôi mắt đã tỏa những yêu thương
Cho thầy giáo cùng bạn bè yêu quí

Tên em viết nơi trang đầu tỉ mỉ
Nắn nót xinh của màu tím mực pha
Và lớp học được tô điểm như hoa
Với tiếng cười ròn tan như kẹo vỡ

Mùa thu đến hồn em thật cởi mở
Của tựu trường tháng chín khắp mọi nơi
Trong tim óc đã một thoáng dậy, khơi
Của niềm vui xôn xao những kỷ niệm

                               PHẠM THỊ HƯƠNG DUYÊN

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 10, ra ngày 20-9-1971)

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>