Thứ Ba, 10 tháng 9, 2019

Món Quà Trung Thu


Chỉ còn hơn một tuần nữa là đến ngày tết Trung Thu rồi. Năm nay, theo lời đề nghị của thầy Thanh, giáo sư hướng dẫn lớp em, thì chúng em sẽ không mừng tết Trung Thu chung ở trong lớp như những năm trước nữa ; nhưng mỗi nhóm sẽ ăn tết Trung Thu riêng tại một xóm nghèo, đám trẻ nào đó tùy theo sự lựa chọn của mỗi nhóm (chả là từ đầu niên khóa, lớp em được chia ra thành từng nhóm nhỏ năm người một, để học hành, sinh hoạt chung). Em còn nhớ trong giờ sinh hoạt lớp tuần trước, thầy Thanh đã cho chúng em tự do nêu ý kiến về việc mừng Trung Thu năm nay. Đầu tiên, cả lớp cứ đòi ăn chung như những năm về trước, chẳng hạn bánh kẹo, cóc ngâm, ô mai, ca vũ... (lớp 9/6 của em chỉ toàn là nữ sinh thôi bạn ạ!) ; nhưng sau khi nghe đề nghị trên của thầy Thanh, thì cả lớp đều đồng ý và chuẩn bị họp nhóm...

Nhóm Trưng Trắc của em gồm 5 tiểu nương: em là trưởng nhóm, Thủy, Đức, Loan và Nguyệt. Năm đứa em rất thân nhau và từng là bạn với nhau từ năm lớp sáu đến năm nay, tụi em kết lại thành nhóm và hoạt động hăng say về mọi phương diện (?) Như đã hẹn nhau ở trường, chiều nay nghỉ học nên tụi em họp nhóm để hoạch định chương trình làm việc. Đúng ba giờ chiều, cả bốn đứa kéo nhau tới nhà em. Sau một lúc đấu láo, tán gẫu, em bắt đầu vào đề:

- Ê, tụi mày nghĩ sao về việc tổ chức? (chúng em vẫn thường gọi nhau mày, tao khi ở chung!)

- Nghĩ sao là nghĩ chi hở mày? Loan làm bộ hỏi.

- Ờ, thì tụi mình hoạch định chương trình, chọn địa điểm và chia công tác.

Nguyệt bắt đầu:

- Tao có ý kiến là tụi mình nên chung tiền lại và kiếm 1 cô nhi viện nào đó là đẹp rồi.

Thủy la lên:

- Làm vậy không được, mình phải làm gì đặc biệt tí chớ!

- Đặc biệt là sao, nói thử xem!

- Ờ, là là... mà để tao nghĩ đã... cái con này xí xọn quá!

Nguyệt định cãi lại thì Đức đã đưa tay ngăn và nói ngay:

- Gớm, tụi mày làm gì mà như là chó với mèo vậy. Từ từ mà tính có hơn không! Tao thì tao tính là tụi mình nên tìm một xóm nghèo nào gần, ít dân và quen một chút, rồi mình tụ tập tụi con nít lại giúp vui cho chúng là hay lắm!

Em hỏi lại:

- Ờ, cũng được. Nhưng tụi mày định tìm xóm nào đây. Nói địa điểm cho chắc chắn đã chứ!

Loan nhanh nhẩu đáp liền:

- Tao đề nghị tụi mày tới xóm ở đằng sau nhà tao đi! Xóm đó vừa gần vừa quen, ít dân mà tụi con nít ở đó lại dễ thương. Tao quen hết rồi!

- Cái xóm có ao bèo ở cuối đó hả? Nguyệt hỏi lại Tao cũng biết. Xóm đó coi bộ được đó Vân (tên của em đấy)!

- Xóm ngay sau nhà con Loan hả? Tao tới đó tìm hoa với con Loan một lần rồi. Chỗ đó được đấy! Đức thêm vào.

Em kết luận:

- Được rồi, vậy tụi mày có đồng ý chọn cái xóm sau nhà con Loan không?

- Đồng ý!

- Tao chịu!

Tụi nó la lên. Em nói tiếp:

- Vậy thì con Loan về lo "chuẩn bị tâm hồn" tụi nó trước, để hôm tụi mình đến khỏi bỡ ngỡ cả đôi bên. Còn vấn đề văn nghệ, quà bánh... tụi mày tính sao?

- Tao đề nghị tụi mình nên cho chúng hát mấy bài Trung Thu quen í, tụi mình họa theo thôi! Đức nói.

Em hỏi lại:

- Được! Còn vấn đề quà bánh thì sao?

- Ờ nhỉ, khó nghĩ quá!

Sau một lúc yên lặng, Nguyệt mới lên tiếng:

- Tao đề nghị từ đây cho đến hôm Trung Thu, tụi mình mỗi đứa lo sửa soạn riêng một số quà nào đó tùy thích, rồi đến ngày Trung Thu tụi mình cùng đem tới nhà con Vân trình làng. Đồng ý không tụi bây?

- Đồng ý!

- Hay lắm!

- Tuyệt ghê!

Em nói lớn:

- Thôi bây giờ giải tán. Sáng thứ hai nhớ đến sớm nghe. Về lo ôn lại bài hát đi nghe tụi mày!

Cả bọn kéo nhau về, em đi ra theo tới cổng mỉm cười vui vẻ...

*

Một tuần qua nhanh, em đã sửa soạn xong món quà của mình. Một lô bánh lô tô nhỏ. Nhà sẵn bột làm bánh, em cúp thêm tiền ăn sáng, quà vặt mua thêm vật liệu về làm lấy. Em biết chắc các bạn em sẽ có những món quà thật lạ, thật hay. Sáng thứ hai nghỉ học, em ngồi ở nhà đợi tụi bạn đến. Có tiếng lao xao ngoài cổng, em chạy ra và thấy các bạn đến đông đủ. "Ngũ nương" tụi em lục tục kéo lên phòng em kèm theo những chiếc xách đựng các thức quà đặc biệt. Và giờ phút quan trọng bắt đầu. Theo lời các bạn yêu cầu, em phải trình làng "tác phẩm" của em trước tiên. Các bạn ồ lên và khen em khi em bưng hộp bánh ra. Kế đó, Thủy từ từ trình làng hai "bịch" lớn kẹo sữa do cô nàng tự làm lấy theo cách làm của Đồng Thảo trong Tuổi Hoa số 220! Đến phiên Đức nhẹ nhàng lôi trong xách ra một đống đèn xếp nhỏ do chính cô ả tự tay làm và vẽ lấy (chả là Đức vẫn là họa sĩ của lớp em cơ mà!) Bọn em xúm lại xem những bức hình ngộ nghĩnh trên mỗi chiếc đèn. Và tụi em lại được dịp cười thỏa thích khi Loan lôi trong bao ra một lô đồ chơi trẻ em đã gói thành từng bao nhỏ. Loan bảo tụi em:

- Tao phải đập con heo đất để mua đó. Tao đã bao thành từng gói nhỏ dành riêng cho các em trai và gái nữa đấy!

Và sau cùng đến lượt Nguyệt lôi trong xách ra những gói quà bọc trong giấy mỡ. Tụi em còn ngạc nhiên chưa biết có chi trong những gói đó thì Nguyệt đã giải thích bằng giọng nghiêm trang:

- Mình nghĩ có lẽ các bạn đều sửa soạn cho các em những món quà về vật chất, bánh kẹo... Vì thế mình đã dành một ít tiền mua cho các em một số sách vở, bút chì, truyện, để các em giải trí. Các bạn thấy được không?

Chúng em cùng vỗ tay và la lên:

- Đẹp lắm Nguyệt!

- Hay quá, sáng kiến tuyệt!

- Khen mày đó Nguyệt!

- Tụi mình cừ ghê!

Và đột nhiên cả năm đứa cùng nhìn nhau và mỉm cười sung sướng khi nghĩ đến niềm vui trọn vẹn của các em nhỏ xóm nghèo trong buổi tối nay, ngày tết NHI ĐỒNG...


HOÀNG THÚY VÂN     

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 227, ra ngày 1-10-1974)


Thứ Hai, 9 tháng 9, 2019

Búp Bế với Trung Thu


Mấy hôm nay, em tủi thân vô cùng. Chả là chị Tuyết không thèm chơi với em nữa. Trước kia, suốt ngày chị chỉ chơi với em, tối chị còn ôm em vào lòng ru cho em ngủ. Còn bây giờ... nghĩ tới, em chỉ muốn khóc thôi, chị để em trên đầu tủ, đến tối chị chẳng buồn đem em vào giường. Suốt cả đêm, em đứng mở mắt, chẳng được ngủ một chút gì cả. Em vừa lạnh, vừa sợ, vừa tủi... nhất là chú gấu bông đứng cạnh cứ gừ gừ, cũng như ông hề nhỏ thỉnh thoảng lại nhăn mặt liếc em làm em sợ vô cùng. Xung quanh em là bóng tối với chiếc áo choàng đen ghê rợn, thỉnh thoảng lại có tiếng chuột rúc từng hồi, em cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Chị Tuyết không còn thương em nữa. Hồi trước, khi hai đứa mới gặp nhau, chị và em đã mến nhau ngay và chị đòi mua em về cho bằng được. Chị cưng em lắm, chị vuốt tóc em âu yếm, chị khen em xinh, chị dạy em nhắm mắt, mở mắt, bắt em tập đi cho chị xem, rồi còn xúi em khóc nữa. Ô, chị bắt em làm đủ trò, nhưng em yêu chị lắm nên không hề phiền giận, gương mặt lúc nào cũng tươi cười. Em nghe chị đòi với chị Lan rằng:

- Chị Lan may áo cho búp bê của bé nha!

Chị Lan gật đầu:

- Ừ, để chị may, nhưng bé đừng có rờ tóc nó hoài, tóc nó sút ra đấy.

Chị Tuyết lại nhìn em cười, nụ cười xinh ghê đi, có cả cái răng sún nữa cơ. Chị lại bảo:

- Ơ, chị Lan ơi, tóc búp bê màu vàng nè, búp bê mặc áo đầm xanh nè, búp bê có đeo kiềng nữa nè. Ý mà giày của búp bê ngộ ghê, búp bê lại mang vớ nữa kia. Búp bê có uống sữa không hở chị?

- Búp bê gì lại bú sữa?

- Thế nhỡ nó đói thì sao?

Chị Tuyết lại cười, mắt chị đen long lanh, đẹp lạ. Chị chơi với em suốt cả ngày. Một hôm, chị đòi đặt tên cho em. Chị đặt đủ tên cả, nhưng tên nào chị cũng chẳng vừa ý. May sao nhờ chị Lan giúp ý kiến, đặt tên em là Sissi. Ồ, cái tên hay ghê đi. Chả là hai chị đi xem phim Sissi, mê nàng công chúa trong phim nên lấy tên này mà đặt cho em. Em sung sướng quá, em mà là công chúa sao? Công chúa Sissi, cái tên dễ thương và đẹp vô cùng. Nhất là tình thương của chị Tuyết làm em sung sướng. Em thích quá nên cứ chớp mắt luôn. Chị Tuyết lại trêu:

- Ơ, chị Lan ơi, búp bê mắc cỡ nè chị!

- Ừ, ừ, búp bê bằng lòng đấy. Nhưng mà búp bê Sissi chứ lị.

- Ừ há, Sissi chứ, phải không hở?

Em lại chớp mắt và mỉm cười với  chị một nụ cười thật xinh. Chị Tuyết rất cưng em, đi đâu cũng bế em theo, còn chị Lan lại may áo đẹp cho em. Em nghĩ rằng tình thương của em và chị sẽ bất diệt mãi...

Em lại muốn khóc nữa đây, mà không thể nào khóc nổi, gương mặt em vẫn cười, vẫn tươi như bao giờ. Sắp tới tết "Trung thu đốt đèn đi chơi". Và chị lại có đèn trung thu nữa. Đèn của chị đẹp lắm, hình con cá, máy bay, chị lại có cả những cái đèn xếp hình con công sặc sỡ. Ban ngày chị vui đùa với chị Mai hàng xóm cũng bằng tuổi chị, đua nhau xếp đèn. Chị Mai có nguyên một bộ tách chén để chơi làm cỗ, hai chị chơi với nhau thân lắm. Tối đến hai chị đốt đèn treo ở ngoài sân dưới gốc mận, chơi đến khuya, mệt mỏi chị Tuyết leo ngay lên giường ngủ say sưa, quên cả việc đưa em vào mùng để muỗi cắn đỏ cả chân tay em. Chị chẳng nhớ chi đến em cả... Em cảm thấy ghét những cái đèn con cá, máy bay, chúng thật d6ẽ ghét, giành mất chị Tuyết của em... Lại còn cái tết Trung thu nữa, cái tết thật là đáng ghét vậy mà "thiên hạ", nhất là chị Tuyết rất vui mừng chờ đón nó. Phải chi đừng có Trung thu nhỉ? Thì chị Tuyết chỉ thương và chơi với em thôi. Ừ nhỉ! Giá đừng có tết Trung thu! Em không hiểu ai đặt ra cái tết chi mà thật là đáng ghét...

Thấy em đứng một mình, cô đơn, lạc lõng, chú hề nhỏ lại ngạo em:

- Thế nào, Sissi, tối ngủ ngoài này muỗi có cắn không?

Câu nói của chú làm em tủi thân, có cái gì dâng lên cổ, nghèn nghẹn, khiến em muốn bật khóc... Em buồn, em cô đơn... chị Tuyết ơi...

Vẫn ngày đêm trôi qua, em vẫn đứng trên đầu tủ, buồn, sợ, lạnh, tủi...

Tối nào, chị Tuyết với chị Mai cũng chơi đèn với các cô, các cậu bé hàng xóm, em thấy mà thèm. Ước chi chị Tuyết bế em ra ngoài ấy chơi với chị nhỉ? Kìa, chú cá cứ tung lên tung xuống, chiếc máy bay màu đỏ hồng như sửa soạn để bay. Các cậu bé thì chơi đẩy lon sữa bò có đốt đèn ở trong. Thật là lạ mắt mà em chưa từng được thấy bao giờ cả... Rồi các cô, các cậu cầm đèn kéo nhau đi như đám rước, thỉnh thoảng lại reo hò, ca hát thật vui. Ừ, Trung thu cũng vui chứ nhỉ! Nhưng... Trung thu làm chị Tuyết quên em. Nghĩ tới đây, em lại ghét Trung thu, ghét vô cùng, ghét cả con cá, chiếc máy bay, những chiếc bánh Trung thu thơm ngon... Nhìn con cá há mõm lượn lên lượn xuống, như khoe khoang trên tay của chị Tuyết mà dễ ghét lạ, em chỉ muốn cho nó một tát thôi. Kìa, chị Tuyết đang cười, chị ấy cười với chị Mai, thằng Hoàng, chị còn giơ cái đèn con cá ra khoe nữa. Chị làm em nhớ tới ngày nào chị bế em ra khoe với bạn mà đau đớn vô cùng, cũng nụ cười thơ ngây với chiếc răng sún, chị đã từng mỉm cười hãnh diện khi có người khen em, từng thì thầm bên tai em những lời âu yếm... Thấy chú Kiki chạy nhảy, em chỉ ước sao có đôi chân khỏe như chú để ra nhập bọn với chị Tuyết, nhắc cho chị nhớ rằng mấy hôm nay chị đã làm em buồn rất nhiều, chị có biết không?

Ngày Trung thu tới, chị Tuyết treo đèn ngoài sân, bày cái bàn nhỏ với những chiếc ghế mây xung quanh, chắc là để chơi với các bạn vào buổi tối. Ồ, hình như chị Lan có làm những cái thuyền cắm đầy hoa nữa. Khu vườn trông xinh đẹp và dễ thương làm sao.

Buổi chiều đến, chị Tuyết mặc áo đầm màu hồng, chị cài nơ cũng hồng. Trông chị xinh như nàng công chúa. Chị bày bánh, những chiếc bánh nướng, bánh dẻo. Rồi các bạn chị ấy đến, chị nào cũng xinh cả. Nhưng em cho rằng chị Tuyết xinh nhất. Các chị nói chuyện tíu tít thật vui - Ước gì em được ra ngoài đó nhỉ? Chị Tuyết đi qua, chị Tuyết đi lại, sao chị không thấy em, em đứng đây, trên đầu tủ đây này, em mỏi chân, em buồn ngủ quá chị Tuyết ơi...

Các chị đang cười đùa vui vẻ thì chợt có 1 con bé, gọi là con bé vì trông mặt nó thật dễ ghét, và lại vô duyên nữa chứ, nó mặc bộ đồ đầm màu xanh cũng khá xinh nhưng dưới mắt em, chỉ có chị Tuyết là xinh nhất thôi. Con bé tiến đến gần chị Tuyết. Em chú ý đến con búp bê đang ở trên tay nó. Con búp bê mặc áo đỏ, cái nơ đỏ, mái tóc đen mượt, gương mặt dễ thương... Con bé giơ cao con búp bê trước mặt chị Tuyết, gương mặt kiêu hãnh, khoe khoang, nó nói búp bê nó tên Bạch Tuyết đẹp nhất trần gian. Chợt em thấy chị Tuyết cau mặt lại, chạy vụt vào nhà, ngước lên nhìn em. Em nhìn lại, đôi mắt em buồn bã, van lơn, đôi mắt chị sung sướng mà hình như... hình như... có chút nước mắt rơi trên má chị, chị ôm em vào lòng... Em bàng hoàng... sung sướng... Ngoài kia, trăng Trung thu trong sáng lạ thường, những cái đèn con cá, máy bay hết còn đáng ghét, đêm Trung thu không còn buồn và đâu đây, tiếng hát "Tết trung thu đốt đèn đi chơi" từ chiết Radio vang ra hay hơn bao giờ hết.


KHÁNH PHƯỢNG   

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 95, ra ngày 15-9-1968)

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2019

Tháng 8 Năm Nay!














Mượn trăng rằm tháng 8 làm đèn
Mượn Hằng Nga sáng cả đêm đen
Em ngồi chẻ nan bên sông nhỏ
Đan thúng mang ra bán chợ làng

Em muốn chẻ nan làm đèn màu
Nhưng nhà em thiếu trước hụt sau
Nan chẻ ra rồi cha đan thúng
Nhà nghèo cha con đùm bọc nhau

Nắm ngoái mẹ còn nên sướng thân
Trung Thu họp bè bạn xa gần
Tối đến - gương Nga vằng vặc tỏa
Trên phản con, xúm xít quây quần

Tết Trung Thu năm nay không tiền
Con ngồi đan thúng nói huyên thuyên
Ao ước sống lại thời xưa cũ
Để con thơ nũng nịu mẹ hiền

Bây giờ ngồi bên cầu ước ao
Đêm Trung Thu sóng réo dạt dào
Nhà em nghèo nên gió trăng không tới
Mơ ước nhiều cũng theo gió bay cao!

                                               THI TUYẾT

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 95, ra ngày 15-9-1968)


Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2019

Những Mùa Trăng Thơ Ấu


Trăng lên cao lưng trời
Chiếu xuống trần gian vui
Những mùa trăng thơ ấu
Vằng vặc ánh trăng ngời

Khắp lối tràn tiếng ca
Múa lân ghé từng nhà
Anh: vỗ bụng ông địa
Em: bụm miệng cười xòa

Chiêng trống gõ xập xình
Lồng đèn sáng lung linh
Lập lòe muôn ánh nến
Trung thu của tuổi xanh

Cỗ bày giữa vuông sân
Bao em bé quây quần
Gió thu về lồng lộng
Mùi bánh trái thơm lừng

Cổ tích bà vui kể:
Chú Cuội với cây đa
Trên nguyệt cầu xa tít
Cùng với chị Hằng Nga

Trung thu xưa xa rồi
Thu nay một mình thôi
Nhớ bà đà khuất bóng
Trăng thu sầu chia phôi...

               Trần Thị Phương Lan
                 (Bút nhóm Hoa Nắng)

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

Tim Hồng 225


1 

Ngay từ khi còn cắp sách đi học, tôi đã tự biết tôi lạc loài và bất hạnh. Tất cả cũng chỉ do cái chân. Tôi nhích một chút. A! Cái chân mềm nhũn được bó bằng 2 thanh sắt cứng và những vòng tròn từ dưới lên trên cũng bằng sắt. Tôi có thể di chuyển với một cái chân như thế nhưng cả thân người tôi sẽ bị vẹo qua vẹo lại rất dễ té. Cho nên tôi phải đi bằng 2 chiếc nạng cũng bằng sắt. Trọng lượng bằng nửa sức nặng người tôi rồi. Mỗi lần di chuyển, từng tiếng cạch, cạch vang lên làm tôi khó chịu. Ngày mới tập đi đôi nạng này, tôi đã khóc hết nước mắt. Ba tôi dỗ dành, mẹ im lặng, nghiêm khắc. Và lũ em rộ lên cười thích thú. Ở đâu tôi cũng có ý nghĩ rằng mọi người đang coi tôi là một quái vật. Lúc đi học cũng vậy. Mọi người nhìn tôi tò mò, quái gở. Một lần tôi đeo cặp đi học. Hôm đó tôi đi trễ một chút nên sân trường chả còn ai. Tôi cành cạch lê chân vào cổng nhà xứ (lớp tôi học phải đi qua cổng này cơ), tôi gặp một dì phước. Dì đến bên tôi ân cần:

- Con học lớp nào để dì dẫn con vào. Cặp con có vẻ nặng, dì cầm hộ con nhé.

Tự nhiên tôi nổi cáu. Tôi nhìn thấy nụ cười của dì có vẻ thương hại tôi. A! Thương hại! Tôi đâu cần ai thương hại tôi đâu. Lại còn bày đặt xách cặp dùm tôi nữa chứ! Chả cần. Tôi què nhưng tôi không cụt. Tuy 2 tay tôi đang phải chống cặp nạng nặng nề thọc sâu vào nách. Tôi có thể đeo cặp tôi tròng qua cổ tôi cơ mà. Tôi không thèm nhờ ai hết. Tôi trừng mắt ngó thẳng vào mặt dì, giọng tôi cộc lốc khó chịu:

- Cám ơn dì! Con không cần ai giúp cả. Con đi được.

Nói xong tôi cúi đầu, lấy nạng đẩu cánh cổng sắt nặng nề ra và cành cạch vào lớp học sau khi chào cô giáo đang đứng ở cửa lớp.

Cứ thế, tôi sống âm thầm, lặng lẽ và mặc cảm. Tôi cô độc trong những sinh hoạt của gia đình tôi. Giờ ăn, tôi cúi đầu lặng lẽ ăn cho nhanh xong lại cành cạch về giường ngồi học bài. Luôn luôn tôi cúi đầu, trước mặt tôi chỉ có đôi chân nặng nề và mặt đất màu nâu bẩn thỉu. Tôi không dám ngẩng đầu lên. Tôi hiểu rằng nếu tôi ngẩng đầu lên tôi sẽ gặp những tia mắt thương hại nhìn theo tôi và những cái chắc lưỡi "Tôi nghiệp con bé ghê, há!" Ba tôi khuyên tôi coi như pha những tia nhìn ấy đi, ông bảo coi họ như con kiến dưới bước đi của mình. Tôi đã thử nhiều lần, tôi đã thản nhiên cành cạch bước và thản nhiên ngẩng mặt nhìn thẳng trước mặt. Nhưng rồi tôi lại thua, tôi không dám nhìn những ánh mắt yên lặng nhìn tôi với vẻ tội nghiệp, xót xa. Tôi không chịu nổi những tiếng người ta gọi tôi: con bé đi nạng, con bé khập khiễng... còn nhiều, nhiều những tiếng nặng nề người ta dùng cho tôi làm tôi tủi thân, làm tôi nhìn rõ ràng hơn thân phận của tôi, một con bé tật nguyền giữa cộng đồng xã hội này. Và rồi tôi lại nhìn xuống đất, âm thầm và lặng lẽ thường xuyên. Trước mặt tôi, hai cái chân thì an phận với số mệnh hẩm hiu như tôi, và đất thì hiền hòa, dễ tính, mặt đất không biết mỉa mai và mặt đất cũng không có ánh mắt tội nghiệp, xót xa. Tôi thương đôi chân tôi vô vàn, đôi chân với một bên teo nhỏ, bó những vòng sắt nặng nề, trắng xám. Nhiều lần, tôi ngẩn ngơ tự hỏi: tôi thương chân tôi hay tôi thương cho đời tôi? Có lẽ, có lẽ cả hai, các bạn ạ.


2

Những lần làm vệ sinh tại lớp là cả một hình phạt với tôi. Tôi phải chống một chiếc nạng bên trái và khập khễnh đi quét từng dãy bàn, mỗi lần chỉ có 2 đứa quét lớp mà thôi, mỗi đứa quét một dãy (tôi gọi "đứa" chứ không dùng tiếng "trò" vì tôi thích như vậy, diễn tả thật ngôn ngữ và ý tưởng của tôi không phải là một cái tội, phải không các bạn?). Đội tôi, đứa nào cũng sợ phải quét lớp chung với tôi. Tôi bực mình kinh khủng. Chúng không nói ra nhưng thái độ của chúng nói rất nhiều. Tôi hiểu chúng ghê tởm tôi, ghê tởm cái cặp nạng tôi gõ cành cạch mỗi ngày. Chúng sợ tôi quét lớp không sạch chứ gì? Tôi biết thừa đi rồi, nhưng tôi vẫn thản nhiên chịu đựng và yên lặng quét lớp. Tôi cố gắng quét sạch hơn chúng nữa kia. Thế rồi đến giờ vào lớp, đọc kinh xong, cô giáo cúi xuống gầm bàn đầu dãy A nhặt lên một tờ giấy loáng mỡ nhàu nát:

- Em nào vừa xả rác đây? Cô phạt hết lớp bây giờ!

Rồi cô đem bỏ vào thùng rác ở cuối lớp. Đội tôi nhìn nhau lo sợ. Ai quét lớp kỳ vậy? Tôi yên lặng nghe chúng hỏi nhau. Dãy bàn có tờ giấy loáng mỡ là dãy bàn tôi quét lúc nãy. Tôi đã quét thật sạch và cô giáo vừa hỏi "em nào vừa xả rác đây?" cơ mà! Nhỏ đội trưởng hỏi: hồi nãy ai quét dãy A đó. Tôi chưa kịp trả lời, thì nhỏ Huệ, con nhỏ quét lớp với tôi lúc nãy đã lẹ miệng: "Con Loan què quét dãy A đó bồ!" Tôi quay sang nó: nó ngồi phía trong, cùng bàn với tôi. Tôi mím môi căm hận nhìn nó. Tôi muốn tát cho nó mấy cái nhưng lại thôi. Nó tránh tia nhìn của tôi, quay lên bàn cô. Đột nhiên nó đứng dậy, tiếng nó sang sảng:

- Thưa cô, hồi nãy chị Loan quét bên dãy A, còn để rác lại đấy ạ.

Những cặp mắt xoi bói quay nhìn tôi, tôi đứng lên định chồm vào tát cho nó câm miệng nhưng sợ cô phạt, tôi ngồi im. Cô giáo ra dấu cho nhỏ Huệ ngồi xuống, tiếng cô rõ ràng:

- Không phải chị Loan quét lớp dơ. Tờ giấy này do một người trong lớp vứt xuống đất lúc xếp hàng vào lớp vừa rồi chứ không phải tại chị Loan đâu các em.

Tôi nhìn cô giáo, thầm cám ơn cô. Tôi bắt gặp ánh mắt cô đang nhìn tôi. Tiếng cô nhẹ nhàng:

- Ngọc Loan quét lớp hả? Thôi, từ nay Ngọc Loan khỏi phải quét lớp nữa nhé. Để các chị khác quét được rồi, Loan nghỉ cho khỏe nghe.

Quay sang nhỏ đội trưởng, cô dặn:

- Từ nay đừng chia Ngọc Loan quét lớp nghe em.

Mặt tôi nóng bừng và tay tôi run lẩy bẩy. Tôi không thèm cô thương hại tôi đâu. Đừng tưởng tôi tàn tật tôi không biết quét lớp. Tôi học lớp này tôi phải quét lớp này. Đừng tội nghiệp tôi, đừng thương hại tôi, tôi làm được những gì lũ bạn tôi làm được. Tôi đứng dậy chậm chạp nhưng tiếng nói tôi run rẩy và dữ tợn:

- Cám ơn! Cám ơn cô. Tôi không cần cô thương hại tôi. Tôi quét lớp được. Tôi không cần nghỉ cho khỏe đâu.

Tôi gục đầu xuống bà, cả lớp xôn xao quay nhìn tôi chăm chú. Tôi là đứa học trò đầu tiên dám xưng "tôi" với cô giáo. Tôi nghe mấy nhỏ quanh tôi xầm xì bàn tán. Tôi nghe tiếng nhỏ Huệ rõ thật rõ: "Xí! Đồ què mà còn bày đặt làm bảnh nữa". Tôi ngẩng phắt đầu quay vào phía trong, mắt tôi trợn trừng:

- Đứa nào gọi tao là đồ què?

Nhỏ ngồi cạnh tôi có vẻ sợ sệt đáp nhỏ: Con Huệ chớ không phải tao!

Tôi nhìn thẳng nhỏ Huệ, mím môi:

- Mày gọi tao là đồ què hả Huệ?

Nhỏ nhìn tôi đáp nhỏ thật nhỏ:

- Mày đi nạng thì không què sao mà còn hỏi?

Theo phản xạ tự nhiên, tôi giơ cao chiếc nạng đập xuống đầu nhỏ Huệ. Con nhỏ Vũ thị Huệ đã gọi tôi là "đồ què", con nhỏ có cái mỏ cong như mỏ Trư Bát Giới và hàm răng lổn nhổn như răng ngựa. Máu lênh láng trên mặt nhỏ Huệ. Lũ bạn quanh tôi rú lên khiếp đảm. Thấy máu đỏ, tôi chợt hoảng sợ. Cất chiếc nạng xuống gầm bàn, tôi ôm mặt khóc lên rưng rức. Cái bàn tôi ngồi chỉ còn tôi với Huệ. Cô giáo đang lau mặt cho nó bằng chiếc khăn tay của cô. Máu dính vào tà áo dài cô loang lổ. Con Huệ cũng đang khóc như tôi. Tiếng cô có vẻ hốt hoảng:

- Có ai biết nhà Ngọc Loan không? Về mời ba Ngọc Loan lên dùm cô đi.

Nhỏ đội trưởng chạy ra khỏi lớp thật nhanh. Tôi im lặng khóc trước những tia nhìn của các bạn trong lớp. Tôi nghe chúng bảo nhau "Con quỉ đó dữ ghê!" Tôi mệt mỏi trước những giọt máu của Huệ nên chả nói gì với chúng nữa. Băng bó cho Huệ xong, cô quay sang tôi, vẫn cái giọng bình thản hồi nãy:

- Tại sao Loan đánh Huệ vậy?

Tôi nấc lên, đáp thật rõ:

- Tại nó gọi em là... đồ què!

Cô giáo vuốt tóc tôi:

- Nín đi em, không sao đâu. Đừng sợ!

Chiếc khăn tay đã loang máu nhỏ Huệ nên cô kéo vạt áo dài lau nước mắt cho tôi. Tôi chợt ân hận đã hỗn với cô lúc nãy.

Phía chúng tôi ngồi các bạn đã bỏ trống vì tên nào cũng lo chạy xa khỏi chỗ có ẩu đả. Tôi mong ba tôi lên thật nhanh. Chỉ có ba, chỉ có ba mới hiểu tôi mà thôi.

Tôi lại nấc lên: Ba! Ba ơi! Cô giáo lại vỗ vai tôi: "Nín đi Loan. Đừng sợ. Không có gì đâu!"

Lúc ba tôi lên đến, cô giáo đứng nói chuyện với ba tôi thật lâu. Ba tôi cũng nói với cô rất nhiều. Tôi lại câm lặng. Có ba tôi hiện diện là xong hết mọi rắc rối. Lát sau, ba xuống chỗ tôi ngồi, bước vào bên Huệ:

- Trưa cháu về nhà dẫn bác về với nhé, bác sẽ thưa chuyện với ba má cháu về vết thương này. Từ nay, cháu đừng gọi Loan là đồ què nữa nghe!

Nhỏ Huệ vẫn ấm ức:

- Vâng ạ.

Quay sang tôi, ba dìu tôi đứng dậy đến bên cô, giọng ba đều đều:

- Con đã hỗn với cô. Bây giờ con phải xin lỗi cô đi Loan!

Tôi vòng tay, nước mắt ràn rụa. Tôi nói với cô những lời xin lỗi thật vụng về. Cô vẫn cười, nói với ba:

- Thưa bác, không sao đâu ạ! Cháu cũng biết em nó bị mặc cảm mà.

Ba lau nước mắt cho tôi và xin phép đưa tôi về, tôi cúi đầu chào cô và cành cạch lê chân bên ba ra về. Ba cúi xuống, đỡ lấy cặp nạng và bế bổng tôi lên. Trước khi ra khỏi lớp, tôi cúi đầu chào cô một lần nữa:

- Thưa cô, em về!

Cô lại cười:

- Ừ! Loan về, mai đi học Loan nhé.

Tôi gục mặt vào vai ba, mùi mồ hôi khen khét làm tôi dễ chịu. Tôi xiết tay tôi vào cổ ba thật chặt. Ba! Ba ơi! Giá ba không lên kịp...! Có ba là có tất cả ba nhỉ? Chỉ có ba hiểu con thôi. Ba không trách con đâu ba nhỉ? Có tiếng ba tôi bên tai:

- Ơ kìa! Loan, xiết cổ ba nghẹt thở làm sao?

Tôi cười bẽn lẽn buông tay ra khi tiếng ba vẫn đều đều:

- Cha bố mày! Con khùng ạ!


Mt. HOA    

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 225, ra ngày 1-8-1974)

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

Chim Về Vào Ngày Tháng Chín



















Tháng chín mùa thu bé tựu trường
Trên tay sách vở bỗng thơm hương
Lối đi hoa nắng lao xao đổ
Và gió vi vu khắp nẻo đường

Nắng có dát vàng lên mái tóc
Ngoan hiền nắng ngủ đáy mắt sâu
Bé hãy che tay ngang trán mộng
Và giữ áo bay khỏi vết nhầu

Mùa thu chim hót bên bờ tổ
Ngọn cỏ trong trường cũng biếc xanh
Guốc dòn trên khắp đường trong phố
Áo bay như bướm trắng ngoan lành

Ngói đỏ cũng khô dòn dưới nắng
Líu lo chim đậu mắt ngác ngơ
Lao xao cây lá đùa với gió
Tóc bé cũng bay dạt bơ phờ

Sách vở cầm tay thơm nồng hương
Bảng đen, phấn trắng chợt dễ thương
Ghế bàn hoen bụi theo ngày tháng
Bé nghe hồn lạc giữa thiên đường

Nét chữ no tròn trên thếp giấy
Mực xanh thắm thiết tuổi học trò
Ngập ngừng nắng nhẹ len qua cửa
Đọng mái tóc mềm ngủ ngây thơ

Lời cô ấm áp như chim hót
Như nhạc vỡ òa trong trái tim
Mùa thu cũng ngác ngơ bên cửa
Ôi! Ngày tháng chín tuổi thần tiên

                                          THÔNG XANH
                  (Cho ngày 17-9 với ngôi trường thương yêu)

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 108, ra ngày 21-9-1973)

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2019

Về Trường













Chúng em như đàn sóc nhỏ
Ngôi trường như khu rừng con
Sáng sớm hồng hào cây cỏ
Sóc nhỏ về trường lon ton

Lời cô ngọt như giọt sữa
Lớp học hiền như ổ cây
Lá nhỏ rung ngoài ô cửa
Tuổi thơ rủ về nơi đây

Bàn học lao xao sách vở
Phấn mãi ấp yêu bảng đen
Mực tím lem nhem tay nhỏ
Nơi đây, chao ôi êm đềm

                                     PH. TÚ

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 83, ra ngày 1-4-1973)

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

Trang Đi Học


Mấy ngày hôm nay cả nhà bận rộn vì lo cho Trang đi học. Nói cả nhà nhưng thực ra chỉ có một mình me là lo nhiều cho Trang mà thôi, vì "cả nhà" Trang chỉ có 3 người: ba, me và Trang. Ba đi làm suốt ngày không thể săn sóc cho Trang từng tí được.

Trang là con một trong gia đình nên được nâng niu hết sức. Vả lại chỉ còn mấy ngày nữa là Trang đi học rồi nên me lại càng để ý lo lắng cho Trang.

Ngay từ hôm đầu, me đã kéo tuột Trang ra chợ Saigon để sắm sửa những thứ cần thiết. Việc đầu tiên là me dẫn Trang đến ngay tiệm giày gần đấy chọn mua cho Trang một đôi giày da đen. Me lại mua cho Trang một chiếc cặp da mới toanh có nắp cài đàng hoàng, chả bù với chiếc cặp năm ngoái vừa bằng ni-lông dễ rách lại vừa gài bằng nút bấm dễ tuột ra. Sau rồi me lôi Trang đến một tiệm áo chọn mua cho Trang hai bộ áo đầm, một đôi bít-tất trắng và một chiếc mu-xoa xanh nhạt...

Hai bộ áo vừa xinh lại vừa đẹp quá. Nhất là chiếc váy ca-rô xanh Trang ưng lắm. Trên đường về Trang cứ giở ra ngắm nghía mãi.

Về đến nhà, việc trước tiên của Trang là lấy hai bộ áo ra ướm thử. Chúng mới vừa vặn làm sao. Chiếc váy xòe rộng lúc đi cứ bồng bềnh như cánh bướm. Ba đi làm về thấy Trang mặc áo đẹp cũng buột miệng khen:

- Ôi chao con ba diện áo đẹp quá, đi chơi đâu thế?

Trang định đáp thì me đã đỡ lời:

- Trang ở nhà chứ có đi đâu, áo mới mua về con nó đem ra mặc thử đấy.

Ba nhìn Trang suýt soa:

- Trang của ba mặc duýp nổi lắm. Chiếc áo cũng hợp ghê vừa xinh lại vừa đẹp làm sao.

Me bảo Trang:

- Trang hư lắm, ba về mà không ra chào ba đi.

Trang chào ba:

- Ba mới về.

Ba ôm lấy Trang vào lòng nựng nịu:

- Trang ngoan lắm. Thế nào tuần này ba cũng phải dẫn Trang đi xem xi-nê mới được.

Trang sung sướng đỏ cả mặt rúc đầu vào ngực ba, nũng nịu:

- Ba phải cho con đi xem rạp Đại Nam cơ.

- Ừ rạp Đại Nam.

Me nhìn ba bảo:

- Mình cứ cho Trang đi xem xi-nê mãi, không khéo nó hư thân đi đấy.

Ba cười:

- Một tuần đi xem một lần có gì mà nhiều, vả lại phim hoạt họa đâu có hại.

Thấy Trang cứ ôm chặt lấy ba mãi, me bảo:

- Thôi Trang đi chơi, ba mới đi làm về mệt để ba nghỉ một chốc đi.

Trang nghe mẹ nói tuột ngay xuống chạy tung tăng vào phòng. Em đến trước tủ soi bóng mình trong gương. Hết xoay ngang, xoay dọc, Trang lại lùi ra sau lim dim mắt ngắm nghía. Trông điệu  bộ của em thật buồn cười.

Quanh quẩn với bộ áo mới mãi, Trang không thiết nghĩ đến bữa cơm. Mẹ gọi mấy lần mà Trang vẫn không chịu xuống ăn. Sau mẹ dọa đem trả lại em mới chịu xuống.

Buổi chiều, mẹ gọi Trang ra trước nhà lấy chiếc kéo cong mà mẹ vẫn thường dùng để cắt chỉ thêu tỉa phăng ngay mớ tóc trên đầu Trang.

Mẹ bảo:

- Con sắp đi học rồi, phải sửa sang đàng hoàng đi chứ, mấy tháng hè nghịch chơi để người bẩn như chuột chù ấy, vào trường ai xem cho được.

Lúc đầu Trang giẫy nẩy nhứt định không chịu để cho mẹ cắt tóc mình. Chả vì bộ tóc của Trang vẫn nổi tiếng đẹp nhứt trong xóm. Chính bác Thân mẹ của Mai, con bé láng giềng thân nhất của Trang cũng phải nhiều lần trầm trồ khen ngợi về mái tóc của Trang và cả những đứa bạn của Trang nữa, đứa nào cũng mong muốn có được mái tóc óng mượt như Trang kia mà. Ngay cả Trang nhiều lúc cũng sinh ra kiêu ngạo vì bộ tóc của mình. Bây giờ mẹ lại đem cắt đi bảo sao Trang không chịu. Nhưng sau nghe mẹ nói mãi Trang cũng xiêu lòng.

Đến khi ra soi gương thì Trang suýt bật kêu lên thành tiếng, nhìn sững bóng mình trong gương. Trang trong gương không phải Trang với mái tóc huyền xõa ngang vai mà là một cô bé lạ: Một cô bé Nhật Bản với bộ tóc bông-bê cúp hai bên ôm lấy khuôn mặt tròn trĩnh xinh xắn. Đôi mắt tròn đen láy mở to với hàng mi cong chớp chớp. Trang thấy mình đẹp quá, em mỉm cười với mẹ.

Mẹ bảo:

- Trang ra khoe ba đi.

Ba sững người khi nhìn thấy Trang:

- Có phải Trang của ba đấy không?

Mẹ nhìn Trang tươi cười:

- Trang đấy. Ba xem đẹp không.

Ba vẫn nhìn Trang không chớp mắt, ba đùa:

- Trang hả? Hình như đâu phải Trang nhà mình.

- Trang nhà mình đấy, mới cắt...

Mẹ chưa nói hết câu, ba đã ngắt lời:

- Có phải Trang đâu.

Ba nháy mắt với mẹ rồi tiếp:

- Trang của ba đâu có mái tóc bông bê cúp như thế. Con bé nào đấy chứ.

Mẹ nhìn ba cười:

- Ba cứ đùa với Trang mãi.

Quay sang Trang, mẹ bảo:

- Trang lại cho ba xem tóc đi.

Trang mỉm cười chạy đến ôm lấy ba:

- Ba xem tóc con có đẹp không?

Nhưng ba đã gạt tay Trang ra:

- Ô cô bé này, ai ba con với cô!

Nói xong ba quay đi, Trang cụt hứng quay lại nhìn mẹ rồi phụng phịu muốn khóc. Mẹ bảo:

- Ba cứ đùa mãi. Xem con sắp khóc rồi kìa.

Ba quay lại thấy Trang sắp khóc thật. Ba liền ôm xốc em vào lòng. Ba lấy khăn mu-xoa chậm nước mắt cho Trang, xong ba bảo:

- Trang hay khóc lắm. Ba đùa một chút có gì mà phải khóc. Mặt như vầy mà khóc thì xấu lắm.

Rồi ba vuốt tóc Trang, reo:

- A tóc của Trang đẹp quá đi chứ, ai cắt cho Trang thế?

Trang đáp nhỏ:

- Mẹ.

- Khéo úa, trông Trang ba cứ tưởng là những cô nàng công chúa bé nhỏ trong truyện thần tiên Ba tư.

Trang nghe ba ví mình với những nàng công chúa Ba tư, bất giác em cười lên như nắc nẻ.

Sửa soạn cho Trang xong xuôi mẹ bàn với ba việc mua sách học cho Trang.

Ba bảo:

- Thế quyển sách ba mua cho Trang để tập đọc trước đâu rồi.

Trang nhăn mặt:

- Cuốn sách ấy cũ rồi, bìa long cả ra lại mất mấy tờ ở trong nữa.

Ba có vẻ giận, nghiêm mặt bảo Trang:

- Trang của ba hư quá, không biết giữ gìn sách gì cả. Sách mới mua một tháng đã rách rồi. Như vậy học hành làm sao tiến bộ cho được.

Mẹ nói với ba:

- Thôi con nó cũng đã lỡ làm rách rồi. Nó đi học lần đầu mình cũng nên mua cho nó sách mới.

Ba nghĩ ngợi một lát rồi bảo với Trang:

- Được rồi, ba bằng lòng mua cho Trang sách mới nhưng với điều kiện.

- Điều kiện gì thưa ba?

- Trang phải biết coi trọng sách học. Sách mua về phải bọc lấy bìa kỹ lưỡng không được bôi hay vẽ bẩn lên sách. Sách không được vứt lung tung, phải giữ gìn cẩn thận.

Ba ngừng lại rồi tiếp:

- Có thế ba mới mua cho.

Trang thưa:

- Con xin nghe lời ba!

Ba nghiêm nghị:

- Như vậy chưa đủ, Trang phải hứa với ba nữa.

Trang khoanh tay trước mặt ba, thưa:

- Con xin hứa với ba từ nay con sẽ giữ gìn sách cẩn thận, không được vứt sách lung tung.

Ba suýt bật cười vì những lời lẽ ngây ngô của Trang, nhưng ba nghiêm ngay nét mặt:

- Không phải chỉ sách thôi, cả vở với những dụng cụ đi học nữa nghe chưa.

- Dạ.

Buổi sáng hôm sau ba mang về trao cho Trang một gói nặng. Trang mở ra thì thấy một quyển sách học, hai quyển vở và đầy đủ dụng cụ học sinh như thước, giấy thấm, bút chì, bút mực... lại còn một xấp giấy bóng xanh nữa. Trang nhớ lời ba dặn lấy giấy bóng ra bao vở, mẹ cũng phụ với Trang bọc bìa cuốn sách. Xong xuôi Trang xếp tất  cả vào cặp, thứ nào vào ngăn nấy. Ba thấy thế rất hài lòng.

Thế là việc sửa soạn cho Trang đi học kể cũng tạm xong.

Thời gian trôi qua nhanh chóng. Chẳng mấy chốc chỉ còn một ngày nữa là Trang đi học lại rồi. Hôm nghỉ chót mẹ bảo:

- Hôm nay phải thết cô bé Trang một bữa mới được.

Thật là một ngày vui sướng với Trang.

Buổi sáng mẹ đưa Trang đi Tân Định ăn phở, lúc về mẹ lại ghé vào hàng kem mua cho Trang một ly kem sô-cô-la to ăm ắp và một cốc sữa tươi mát lịm.

Chiều Trang cùng ba mẹ đi xem xi-nê ở rạp Đại Nam, phim hoạt họa của Walt Disney hay quá. Về nhà Trang cứ tấm tắc khen mãi.

Tối đến, sau  buổi ăn cơm ở tiệm về, mẹ bảo Trang giở sách ra đọc lại mấy chữ đã thuộc để chuẩn bị cho ngày mai đi học. Xong xuôi mẹ bảo:

- Thôi Trang đi ngủ đi, ngày mai còn phải thức dậy sớm đi học chứ.

Trang lên giường, em thiếp đi lúc nào mà trên môi vẫn nở nụ cười sung sướng. Xem ra Trang rất hài lòng về buổi hôm nay.

*

Hôm nay là ngày Trang đi học rồi. Mẹ gọi Trang dậy thật sớm. Sau khi rửa mặt cho Trang sạch sẽ, mẹ kéo Trang ra bàn trang điểm của mẹ. Mẹ lấy lược chải tóc cho Trang, thắt chiếc "băng-đô" vàng mà mẹ mới mua hôm qua lên đầu Trang.

Xong mẹ bảo:

- Thôi sang phòng thay áo.

Mẹ dẫn Trang qua phòng em. Mẹ mở tủ áo của Trang lấy ra chiếc áo hoa đỏ và chiếc váy xanh đã được ủi kỹ lưỡng. Mẹ mặc cho Trang và cài khuy cẩn thận. Mẹ lại còn tự tay lồng bít-tất và xỏ giầy cho Trang nữa.

Trông Trang bây giờ mới duyên dáng làm sao. Cô bé ngắm mãi bóng mình trong gương, hết vuốt vạt áo lại sửa lọn tóc trên đầu.

Mẹ đứng sau Trang sửa lại cổ áo cho em, mẹ bảo:

- Thôi Trang xuống ăn điểm tâm.

Trang xuống phòng ăn, thấy ba đang ngồi coi báo ở bàn. Em cố tình đi thật mạnh để ba nghe thấy.

Ba nghe tiếng giày ngửng đầu lên. Thấy Trang ba reo:

- Ồ, Trang của ba hôm nay đẹp quá.

Trang chỉ chờ có thế chạy đến ôm chầm lấy ba.

Ba hôn lên trán em:

- Hôm nay con đi học hả?

- Dạ!

Mẹ đã dọn những thức điểm tâm ra bàn. Mẹ bảo:

- Mời hai ba con ăn cho.

Cả nhà ăn điểm tâm xong thì đã đến giờ ba đi làm. Trang theo ba mẹ ra ngoài nhà. Ba hôn Trang lần cuối rồi lên xe. Trước khi đi, ba còn ngoái đầu nói to:

- Trang của ba đi học chăm ngoan nhé.

Trang dạ to. Mẹ nhìn theo xe ba cho đến khi khuất sau khúc quanh mới quay lại bảo Trang:

- Trang ở đây chờ mẹ vào thay áo rồi mẹ dẫn đi.

- Dạ.

Trang ra ngoài vườn. Buổi sáng hôm nay bầu trời trong xanh và đẹp quá. Trang như con bướm nhỏ tung tăng giữa vườn cây. Em cất tiếng khe khẽ hát một bài ca tuổi thơ. Bài ca: Ngày Đi Học.


T. Linh     

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 31, ra ngày 25-8-1965)

Thứ Hai, 2 tháng 9, 2019

Đi Học












 

Mẹ mặc áo hoa cà
Nụ cười sa môi đỏ
Tung tăng con bé nhỏ
Trong nắng lụa tới trường

Hoa mũm mĩm dễ thương
Nở tràn đường tím dại
Bướm chập chờn qua lại
Với vũ điệu chào mừng

Trường học thật tưng bừng
Tiếng cười như nắng vỡ
Trống một hồi bỗng đổ
Con khẽ thỏ thẻ rằng:

"Mẹ đợi con ngoài sân
Vào giờ tan học nhé!"

                NGUYỄN THÁI HẢI

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 58, ra ngày 1-10-1972)

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

Trôi Xa


Vạt nắng chập chùng bên tóc thơ
Chân bước từ đây bỗng bụi mờ
Người về ru lá xanh ngần ngại
Một chút tình bay trong tiếng tơ

Trời đất mang buồn năm ngón tay
Tiếng hát nào đưa em qua đây
Có nghe hạ vỡ từng câu nhớ
In mãi trong tim một dáng gầy

Có những mùa thu qua xanh xao
Ai đứng bên sông như thuở nào
Tóc rối bờ vai thơm tuổi ngọc
Giọt nắng đưa ngày trôi qua mau

Em nghe tháng tám trời giăng hoa
Ai cúi đầu đi dưới tháp ngà
Không ngước mắt nhìn lên cao vút
Nến hồng lặng lẽ dấu chim xa

Rồi hàng cây khóc buồn tàn thu
Chim về một sớm trời âm u
Nắng lên vỡ vụn như ngày tháng
Chân bước từ đây bỗng bụi mù

                               THƯƠNG VŨ MINH

(Trích từ bán nguyện san Ngàn Thông số 5, ra ngày 5-7-1971)

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>