Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Ngọc Thúy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoàng Ngọc Thúy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Viên Bích Ngọc


Ngày xưa, tại một thôn xóm kia có hai đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ phải sống nhờ vào gia đình người chú. Người chú rất thương yêu hai đứa trẻ nhưng bận việc đồng áng nên ở nhà hai cô cậu bị bà thím dâu đánh đập hoài.
 
Đứa con trai tên Tuấn Dũng năm ấy vào khoảng 16 tuổi, còn đứa con gái 12 tên Ánh Hoa. Hằng ngày hai đứa bé phải làm việc thật là cực khổ. Đứa con trai lo việc chẻ củi, gánh nước, chăn bò. Còn đứa con gái thì lo việc nấu ăn, giặt giũ, quét tước v.v... làm việc không hở tay mà luôn luôn phải hứng chịu những lời nhiếc mắng và những trận đòn bán sống bán chết của thím dâu.
 
Một hôm người chú đi làm chưa về, sau khi đã dọn cho thím ăn xong, hai đứa bé thu số cơm thừa canh cặn ra nhà sau dùng bữa, thì bỗng có một bà lão ăn xin thập thò nơi cánh cửa kể lể:
 
- Thân lão già yếu, đi lỡ đoạn đường, chẳng có gì lót dạ, cô cậu làm ơn cho lão xin một chén cơm thừa.
 
Tuấn Dũng sai em đem ra cho bà lão một bát cơm trộn đầy thức ăn. Bà lão cầm ăn một cách ngon lành. Bỗng bà thím dâu từ nhà trên bước xuống, không hỏi đầu đuôi gì cả vừa đánh vừa nhiếc Tuấn Dũng và Ánh Hoa:
 
- Lũ bay là bọn phá của hả? Cơm không đủ ăn mà cho ăn mày à? Cút khỏi nhà tao mau. Không tao đánh cho đến chết thì thôi.
 
Tuấn Dũng riu ríu dắt em ra đi. Bà lão ăn xin cũng gạt lệ bước theo. Ba bà cháu dẫn ra ngoài đường, bà lão nói:
 
- Lòng tốt của các cháu lão thề không bao giờ quên. Lão chỉ có một viên Bích Ngọc này, lão xin gởi các cháu gọi là để đền ơn. Thôi, lão chào các cháu nha. Hai cháu đi về hướng này sẽ gặp người giúp đỡ.
 
Nói xong, bà lão vụt biến mất. Tuấn Dũng và Ánh Hoa ngơ ngác tìm bà lão nhưng chẳng thấy đâu cả.
 
Suốt bốn năm trời sống cuộc sống tha hương. Ngày ấy, Tuấn Dũng vừa tròn 20 tuổi, còn Ánh Hoa thì đang lứa tuổi trăng tròn. Hai đứa bé ngày xưa bây giờ đã thành một chàng thanh niên tuấn tú và một thiếu nữ nhan sắc tuyệt vời. Tuấn Dũng và Ánh Hoa vẫn đi làm thuê làm mướn để sống. Một hôm, đến một quốc gia kia, Ánh Hoa nghe người ta đồn đãi rằng Quốc Vương xứ này mất một viên Bích Ngọc trên giòng sông Lam Thủy. Kẻ nào tìm được nhà Vua sẽ gả Công Chúa và truyền ngôi cho vì hoàng thượng không có con trai. Lệnh ban truyền từ mấy năm nay (từ ngày nhà vua mất viên bích ngọc) mà chẳng có kẻ nào tìm được. Biết bao nhiêu thanh niên say mê nhan sắc tuyệt trần của công chúa Quỳnh Châu, đổ xô nhau tìm, mà chả thấy gì cả. Có người phải bỏ mạng một cách oan uổng.
 
Ánh Hoa hay chuyện về thuật lại với anh. Tuấn Dũng nghe xong mỉm cười:
 
- Hay chính viên bích ngọc bà lão ăn xin cho anh em mình là viên bích ngọc mà nhà vua đang tìm kiếm.
 
Ánh Hoa reo lên:
 
- Chắc vậy đó anh. Thôi mai anh lên kinh đô trình nhà vua thử xem, Biết đâu... bà lão chả có ý giúp anh em mình nên mới làm thế.
 
Quả nhiên, tối hôm đó, Tuấn Dũng nằm mơ thấy bà lão ăn xin hiện ra nhưng lần này trong một bộ y phục lộng lẫy. Bà cầm một cây gậy trúc nơi tay. Gương mặt vẫn hiền từ như dạo nào. Bà bảo Tuấn Dũng:
 
- Ta là Hồng Tiên cô, giả dạng bà lão ăn xin để thử lòng các con. Không ngờ các con rất có lòng thương người, đã giúp đỡ ta. Ngày mai, con hãy đem viên bích ngọc trình nhà vua các con sẽ được hưởng một cuộc đời hạnh phúc vô cùng.
 
Nói xong, bà lão biến mất. Sáng dậy, Tuấn Dũng bèn thuật lại cho em giấc mộng đêm qua rồi dẫn Ánh Hoa lên kinh đô. Tuấn Dũng đem trình viên Bích Ngọc cho nhà vua. Vua xem xong, bỗng reo lên:
 
- Đúng viên bích ngọc mà trẫm đã đánh rơi đây rồi. Truyền cho dân chúng biết ngày mai ta sẽ cử hành hôn lễ cho con gái yêu quí của ta.
 
Thế là sáng hôm sau, một hôn lễ vĩ đại đã được cử hành. Dân chúng khắp nơi kéo về kinh đô dự hội vì ai cũng nao nức muốn xem mặt chàng thanh niên tuấn tú và nàng công chúa diễm kiều.
 
Các em yêu quí của chị, các em có thấy lòng thương người đã đưa Tuấn Dũng và Ánh Hoa đến tòa lâu đài hạnh phúc không nhỉ?
 
 
HOÀNG NGỌC THÚY     
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 89, ra ngày 15-4-1968) 
 

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2024

Huyền Thoại Một Loài Hoa

Nắng mới khoe màu, xuân bước sang
Trên cành mai nở những hoa vàng
Em ơi, có biết loài hoa ấy
Là một loài hoa thật dịu dàng?
 
Ngồi lại đi em, chị sẽ kể
Em nghe huyền thoại một loài hoa
Mỗi mùa xuân đến thi nhau nở
Rực rỡ muôn nơi, khắp mọi nhà.
 
Vào một thơi kia xưa lắm cơ
Tại khu rừng thẳm, phủ sương mờ.
Trong gian nhà nhò, quanh năm tháng
Có một cụ già ngồi dệt tơ.


Bà có một người con gái xinh
Tuổi vừa đôi tám nét băng trinh
Tóc xanh buông xõa bờ vai mộng
Thấp thoáng trong vườn bên trúc xinh.


Nàng thường lên núi kiếm măng non
Nghe suối reo đùa chim véo von
Bắt ốc hái rau chăm sóc mẹ
Trong nhà mọi việc nàng lo toan

Tiếng hiếu vang ra khắp xóm làng
Ôi! Nàng vừa đẹp lại vừa ngoan
Người ta còn đặt tên cô bé
Là "một nàng tiên thật dịu dàng"

Mỗi khi ai gọi cô như thế
Mắt ngọc long lanh má ửng hồng
Tóc ngủ im lìm trên cánh áo
Cũng dường e lệ khẽ rung rung.

Cho đến một mùa đông chớm sang
Heo may lạnh lẽo tuyết giăng hàng
Mẹ già nhuốm bệnh trên giường lạnh
Cô thấy trong lòng cũng nát tan.
Mỗi ngày bệnh mẹ thêm trầm trọng
Cô bé càng lo, thức suốt đêm.
Nhưng có một hôm vừa chợp mắt
Cô mơ thấy dáng một bà tiên.

Bà tiên bảo nhỏ tai cô bé:
"Ta biết con là cô gái ngoan
Dung hạnh công ngôn đều được cả
Động lòng ta đến giúp cho con

"Nếu con muốn  cứu mạng mẹ già
Thẳng đến phương Nam, núi Bích Sa
Múc nước nhiệm mầu dâng mẹ uống
Nơi dòng suối nhỏ của tiên nga."

Nghe xong cố bé khẽ reo lên
Thức giấc mơ hồng, xa dáng tiên
Mẹ cũng giật mình lên tiếng hỏi
Dịu dàng cô kể giấc mơ hiền.

Rồi xin phép mẹ cô đi sớm
Cho kịp ngày về đem nước tiên
Nhưng mới nửa đường... cô bị bệnh
Giữa rừng sương lạnh gió triền miên.

Và đêm hôm đó trong rừng thẳm
Cô bé âm thầm xa thế gian.
Ôi! Chẳng bao giờ cô gặp lại
Dáng người hiền mẫu với ngôi làng

Chính tại nơi này ba tháng sau
Một loài cây nhỏ vượt lên cao
Trơ thân xương xẩu không hoa lá
Dân xóm vào xem chẳng hiểu sao

Họ chặt một cành ngâm suối tiên
Tự nhiên hoa nở lá xanh hiền
Một màu rực rỡ huy hoàng lạ
Giữa nắng xuân hồng vang tiếng chim.

Khi biết chuyện nàng con gái ngoan
Vì yêu thương mẹ bỏ thân vàng
Mọi người cảm phục gương cô bé
Hái đóa hoa xinh đặt trước bàn.

Mỗi độ xuân về hoa lại nở
Đó, loài hoa nhỏ tên Mai Vàng
Bởi vì cô bé ngày xưa ấy
Tên gọi Hoàng Mai em biết chăng?

                                   HOÀNG NGỌC THÚY

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi hoa Xuân Canh Tuất, 1970)

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2022

Lòng Hiếu Thảo

 
 Tuyết Mai là tên một cô bé xinh xắn. Gương mặt cô hồng hồng trông thật đáng yêu. Mái tóc đen chảy dài trên bờ vai nhỏ. Đôi mắt sáng tinh anh. Đôi môi luôn luôn mỉm cười như đóa hồng nhung. Năm ấy, Tuyết Mai vừa tròn 15 tuổi, sống với mẹ trong khu rừng Thanh Sơn. Cha cô đã qua đời từ lâu.

Mẹ cô đã già, mà bệnh hoạn luôn. Hằng ngày, cô phải lên rừng hái trái cây về để nuôi mẹ. Lũ chim chóc rất yêu cô bé. Chúng tập cho cô hát. Mấy chú thỏ rừng thường nắm tay cô bé khiêu vũ dưới ánh trăng thanh. Bù lại, cô bé cũng rất yêu bầy thú vật. Tuyết Mai thường hái trái cây cho chúng ăn, sau khi đã lựa một số thật ngon để dành cho mẹ. Đàn chim thỉnh thoảng đem biếu cô bé một mớ trứng vừa đẻ. Có khi, bầy ong đem Tuyết Mai về tổ lấy mật về cho mẹ uống nữa cơ!

Một hôm vừa ở rừng về, Tuyết Mai thấy mẹ đang nằm trên giường bệnh, đôi mắt trắng dã hiện rõ trên gương mặt hốc hác già nua. Phía trên đầu giường mẹ là một mụ phù thủy, với hai chiếc răng nanh thật dài nhọn hoắt. Trên tay mụ phù thủy cầm một lưỡi hái mà Tuyết Mai đoán là nó sắc bén lắm. CÔ bé sợ hãi toan quay ra. Nhưng thấy mẹ nằm bất động, Tuyết Mai mạnh dạn bước vào. Mụ phù thủy lên tiếng:

- Ta là Tử Thần. Ta đến đây để bắt bà lão này về cõi chết. Ta đã làm xong nhiệm vụ, bây giờ xin chào cô bé.

Tuyết Mai nghe nói, khóc tức tưởi:

- Lạy bà, bà cứu giùm mẹ con sống lại, con sẽ mang ơn bà... Không bao giờ dám quên.

Mụ phù thủy nhe răng cười sằng sặc:

- Chỉ có một cách cứu mẹ nhà ngươi khỏi chết là ngươi hãy đổi cái gương mặt đẹp tuyệt trần của ngươi cho ta, và nhận lấy cái gương mặt ghê tởm này đây.

Lòng thương yêu mẹ khiến cô bé không do dự, đáp vội:

- Vâng, tôi xin bằng lòng.

Mụ phù thủy - tức Tử Thần - phun ra một làn khói xám đen phủ lấy gương mặt cô bé rồi biến mất. Bỗng nhiên người mẹ tỉnh dậy. Tuyết Mai mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Nhưng mẹ cô hét lên:

- Bớ người ta! Cứu tôi với! Quỷ! Quỷ đây này!

Tuyết Mai nài nỉ:

- Con đây mà mẹ. Con hái trái cây về cho mẹ ăn, nhiều ghê đây này.

Mẹ cô bé sợ hãi, hét to lên nữa. Bà con lối xóm chạy đến. Thấy gương mặt xấu xí ghê tởm, không ai nhận ra cô bé ấy là Tuyết Mai, họ tưởng ma quỷ hiện hình nên đánh đập cô bé rồi đuổi đi.

Tội nghiệp Tuyết Mai, cô bé phân trần cách mấy họ vẫn không nghe. Tuyết Mai bèn lững thững đi về phía bìa rừng tìm lũ chim chóc và muông thú để tâm sự.

Đang đi, bỗng cô bé thấy một con nai vàng đang nắm ngất ngư bên một gốc cây tùng. Động lòng thương, cô bé chạy lại ôm lấy con nai vào lòng. Tuyết Mai nghĩ thầm: "Chắc nó bị người ta bắn đây. Làm sao cứu nó nhỉ?". Rồi cô bé vác con nai lên đi lần vô rừng. Thấy cô bé lũ chim hốt hoảng bay mất, và lũ thú rừng cũng sợ hãi bỏ chạy. Tuyết Mai phải lên tiếng:

- Tôi là Tuyết Mai đây mà. Các bạn quên rồi sao?

Một con chim quay lại nói:

- Nếu quả thật chị là Tuyết Mai thì chị hãy hái hộ tôi những quả sim rừng kia đi.

Tuyết Mai hái sim rồi phân phát cho lũ chim. Chúng nó tin cô bé quả thật là bạn của chúng. Lũ thỏ đòi cô bé khiêu vũ. Tuyết Mai làm đúng y như ý muốn của chúng. Chúng nó reo lên:

- Đúng chị Tuyết Mai đây rồi. Nhưng ai làm gương mặt chị ghê tởm thế này?

- Lão Tử Thần đấy.

Đáp xong, Tuyết Mai kể lại đầu đuôi câu chuyện cho chúng nghe. Lũ chim muông có vẻ cảm động. Chim Hoàng Oanh lên tiếng:

- Được rồi, nếu vậy chúng ta hãy đưa chị Tuyết Mai lại dòng suối kia cho chị ấy tắm đi. Cả anh Nai Vàng nữa.


Thế rồi cả bọn cùng đi. Chim Hoàng Oanh dẫn đầu. Bỗng chốc dòng suối hiện ra. Đây là một dòng suối tiên, nên sau khi tắm xong, Tuyết Mai trở nên xinh đẹp như cũ. Cô bé ngắm bóng mình dưới làn nước rồi khẽ mỉm cười. Tuyết Mai cho Nai uống thì chú Nai sống lại.

Tuyết Mai trở về ngôi nhà của mẹ. Theo sau là chim chóc muông thú vừa đi vừa ca hát. Cô bé ôm chầm lấy mẹ thuật lại đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, mẹ cô cảm thấy hối hận, bà nói:

- Tội nghiệp con gái của mẹ quá!

Tuyết Mai sung sướng mỉm cười. Lòng hiếu thảo đã đem lại cho cô bé một niềm vui trọn vẹn và hạnh phúc vững bền.


Hoàng-Ngọc-Thúy     

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 81, ra ngày 15-11-1967)


oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>