Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Vĩnh Phúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bùi Vĩnh Phúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

Vui Tết

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đêm nay ba mươi Tết
Em ngồi canh cái bếp
Đầy những bánh chưng sôi
Và sửa soạn ăn Tết.
 
Bánh chưng đã mang ra
Em ngồi cạnh bên bà
Nhìn bánh chưng thơm phúc
Mà thấy khoái... khoái là.
 
Sáng hôm mồng một Tết
Em diện coi thật "xếp" 
Cùng cha mẹ đi mừng
Họ hàng vui như... Tết
 
Tiền đếm đã hai trăm
Về nhà lại được "thăm"
Hai mươi đồng nữa chứ
Em mừng vui lăng xăng
 
"Thịt bò viên" em ăn
Nhưng bầu cua không "thăm". 
Rồi lại đi rạp Rex
Cao bồi bắn "pằng pằng".
 
Hôm nay đã mồng hai
Nhà cho bánh chưng "xài"
Ôi bánh chưng ngon quá
Ai dại gì không "xơi".
 
Ồ! Hôm nay mồng ba.
Sắp hết Tết rồi nha!
Bạn em bảo như thế
Ôi buồn! Buồn ghê là.
 
                    BÙI VĨNH PHÚC
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa Xuân Bính Ngọ, 1966)
 

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2020

Kể Chuyện Ngày Xưa


Nguyên Thi yêu dấu,

Bây giờ là buổi chiều. Như một mùa thu buồn để rụng nhiều lá vàng, dòng thời gian, mà anh em mình cũng như tất cả những người tuổi trẻ, là những con nước lênh đênh, trôi xuôi về một bến bờ nào tít tắp, ở bên kia. Thật xa. Cũng đã thả ra biết bao sợi tơ vàng óng mướt, lung linh, vắt ngang qua những đầu không gian xanh um bóng lá. Một con chim giang đôi cánh vút lên không. Đường bay êm như nhung, đẹp như lụa. Thẳng tắp như một đường chỉ vậy. Thật tình cờ, anh muốn lần theo con đường rung nắng ấy để đến với em, Thi ạ.

Sao, bây giờ em vẫn ở chỗ cũ đấy chứ? Con đường có hai hàng cây xanh um dễ thương của anh vẫn được đón bước chân em mỗi sáng đến trường chứ. Hở Thi? Mới xa Saigon hơn hai năm nay mà sao anh tưởng chừng như lâu lắm rồi, như đã có những thay đổi rất lớn giữa anh và cái thành phố đó của em. Có lẽ vì đời sống ở đây trầm lặng quá. Và nếu mặt biển có trầm lặng thì cũng có nghĩa là nó đang nghĩ rằng ở tận đáy sâu dưới kia, có lẽ đang có những lượn sóng ngầm chuyển động thật mãnh liệt. Tâm hồn anh lúc này không khác gì mặt biển đó, Thi ạ.

Có những buổi chiều nắng vàng thật đẹp, đẹp cũng như buổi chiều ngày hôm nay, anh đã ra ngồi thật lâu ở đây, trước bãi biển này để nghĩ đến tương lai. Và đến em. Vì đối với anh, em và tương lai có những liên hệ mật thiết nào đó mà anh chưa tìm ra, hay thực sự anh chưa muốn tìm, Thi ạ. Tuy nhiên anh vẫn biết rằng, rồi một ngày nào đó, anh sẽ trở lại với con đường xanh um bóng cây của mình để tìm đến em. Đến con chim bé nhỏ thích hót líu lo mỗi sáng của anh. Và để lòng mình được ấm lại trong tình yêu thương của em, của gia đình, chứ không phải để cô đơn như bây giờ...

Nguyên Thi thương mến,

Sáng sớm nay trên đường lên Thư viện, anh đã gặp lại những tà áo trắng thật dễ thương, thật thơ ngây của những cô bé trở lại trường không phải, của những nàng tiên trở lại vườn xưa, để lại líu lo ca tụng đời sống của mình Hình ảnh những cô em bé bỏng của anh, chắc là bây  giờ em cũng đã vẫy tay chào từ biệt "những ngày hạ dài và buồn tênh" chữ của em đấy nhé, anh không hiểu tại sao em lại gọi như thế ; còn anh, ngày học ở những lớp dưới, và ngay cả bây giờ nữa, anh vẫn luôn luôn mong đợi mùa hè ; ngày xưa thì để được chạy nhảy vui chơi khắp nơi, còn bây giờ thì có lẽ anh thích mùa Hè, vì có lẽ nó đã gợi lại cho anh những kỷ niệm êm đềm trong mùa Hạ chót của anh ở Sàigòn Ừ, có phải em đã đi học lại rồi không hở Thi ; năm nay thì em oai lắm nhỉ?! Anh biết rồi, nữ sinh lớp 12 cơ mà, lớn nhất trường đấy nhé... Thế hôm đầu tiên trở về trường sau "những ngày mùa Hạ buồn tênh", Thi có hồi hộp không, có nôn nóng lắm không? Ngày xưa, vào mỗi ngày đầu niên học, tối hôm trước anh cứ trằn trọc mãi không ngủ được, Thi ạ. Anh cứ mong cho chóng đến sáng để lại được trở lại với bạn bè, với thầy cô và lớp học... Những ngày Hè ban đầu hấp dẫn và trôi nhanh làm sao thì đến ngày tựu trường, sao chúng lại vô duyên và cứ ỳ ra như không chịu nhích đi tí nào cả. Nhưng rồi buổi sáng mong đợi cũng đến và anh lại hớn hở "chân đi dép vai mang cặp" lên đường... Thi có ở trong cái tình trạng buồn cười đó của anh không nhỉ. Chắc là có. Vì đời học sinh ai lại không từng sống trong những cảm giác đó, phải không Thi. Nhất là với Thi, cô bé lúc nào cũng mơ mộng, đa cảm và thấy những ngày nghỉ hè là "những ngày hạ dài và buồn tênh" thì lại càng háo hức chờ đợi ngày tựu trường lắm chứ nhỉ?

Nguyên Thi thương mến,

Nhân nhắc đến ngày vào trường, đến những cô cậu học trò có mắt trong môi thắm, có áo trắng thơ ngây, anh lại nhớ đến những kỷ niệm cũ của mình, những kỷ niệm của một thời êm đềm đã qua trong quá khứ, những kỷ niệm riêng tư mà em hay hỏi khi anh ngồi chép lại cho em một đầu bài, chỉ dẫn cho em một con toán và anh đã trả lời thật đơn sơ như không muốn cho người khác sống chung những kỷ niệm thân yêu của mình. Và những lúc như thế em thường buồn và trách là anh không thương em, anh như muốn giữ chặt những kỷ niệm ấy cho riêng mình để thỉnh thoảng ngồi nhớ lại và cười vu vơ. Bây giờ, xa em rồi, anh lại muốn có em ở bên và kể lại cho em nghe những kỷ niệm đó, để cho anh thấy mình không cô đơn và còn có niềm an ủi...

Nguyên Thi ngoan ngoãn,

Hình dung lại đôi mắt em, hai vì tinh tú thật hiền lành, thật trong sáng và cũng thật cô đơn, anh muốn nhớ đến những dòng sông đã trôi qua. Lặng lờ. Thương mến. Như tuổi thơ. Như tuổi trẻ, đã làm một cuộc hành trình thật dài không trạm nghỉ. Một con tàu không một ga đến, lăn những vòng lăn buồn rầu, miên man giữa lòng dân tộc. Hình ảnh thật Buồn và Đẹp, như cuộc di cư từ Bắc vào Nam của cha mẹ, anh em ta vậy... Anh muốn nhìn lại những dòng sông đó, để có thể nói cho em nghe nhiều chuyện, như chuyện ngày xưa vậy, em vẫn thích nghe kể như thế, phải không Thi? Ừ, anh sẽ không còn ngồi để suy tư một mình nữa và anh kể chuyện cho em nghe đây. Đừng trách anh, Thi nhé. Làm sao hở em, khi tâm hồn anh, như một đại dương vậy. Nổi sóng gào thét. Để cuối cùng, như một trầm tịch rất buổi-chiều-ngày-hôm-nay, lại ngoan ngoãn phẳng lặng soi bóng mình, hay soi bóng những cụm mây lang thang, những ước mơ trôi bồng bềnh miên man không biết về đâu.

Nguyên Thi ơi,

Làm sao anh quên được hình ảnh một cụm mây, ngày xưa, hình như lâu lắm rồi... Có phải là cậu bé đó không, mỗi sáng tung tăng chân sẻ đến trường, đếm những nốt nhạc vui mừng xanh ngắt, trên cao. Long lanh. Thật trong suốt thủy tinh. Như tâm hồn ríu rít chim non của cậu bé vậy. Ở nhà, từ sáng sớm, trước khi gánh hàng đi bán trong những xóm nhỏ, chính tay mẹ đã gói cho hôm thì xôi, hôm thì bánh khúc thật mềm, nóng hôi hổi. Để bỏ vào chiếc bị-yêu-thương. Vừa chứa chữ nghĩa, một mớ kiến thức bé bỏng, vừa đựng tình yêu quê hương.. Xôi bánh không phải được thể hiện cho tình yêu quê hương hay sao. Cậu bé ngày xưa, thật buồn cười làm sao, khi đã lập luận như thế với các bạn, đó là những nụ cười chế riễu, những ánh mắt coi thường, mỗi lần mở cặp để lấy quà bánh ra ăn. Này nhé, xôi làm bằng gì tụi mày có biết không, chẳng phải bằng những hạt lúa thơm tho vàng óng vươn mình thẳng tắp trên ruộng đồng cò bay của quê hương mình hay sao. Còn bánh này, cũng chẳng phải đã được tạo nên bởi những bông lúa reo vui lời quê hương mỗi buổi chiều gió thổi bạt ngàn trên đồng xanh ư... Ăn như vậy mỗi ngày, cậu tin rằng mình sẽ càng thêm lòng yêu quê hương nhiều hơn nữa. Nguyên Thi có thấy cậu bé lý tưởng không nào. Trí nhớ của anh còn lại về cậu bé chỉ là những buổi sáng. Trời lành lạnh. Sương mù, không, hay gần như thế lỏa tỏa trên mặt đường, trên những trụ đèn ướt át, đứng cô đơn, xem mặt đường như chiếc gương đẹp nhất phản ảnh thực thể mình. Ngây ngô. Rét mướt. Trên những mặt người còn ngái ngủ khi đứng chờ xe "buýt". Rồi trên cả những chiếc xe "buýt" màu xanh từ tít đầu đường xa phóng đến. Màu xanh của xe làm cậu cứ ngỡ rằng nó vừa trở lại từ một cánh rừng xa xăm nào, một cánh rừng lênh đênh mù sương như trong một truyện cổ tích bà ôm cháu bé vỗ về giấc ngủ non nớt xa xôi bằng hai tiếng "ngày xưa"... Xa lắm rồi, ngày còn ở ngoài Bắc cơ. Bà ôm lấy cậu, lùa bàn tay nhăn nheo vào vùng tóc tơ đen mượt của cậu, và nói nho nhỏ "ngày xưa..." Những truyện ngày xưa, rung lên như phím tơ trước gió trong lòng anh bây giờ. Những truyện ngày xưa xanh ngắt, có nàng công chúa ngủ thật lâu trong rừng, chờ mãi, chờ mãi mới có một vị hoàng tử, cũng may là đẹp trai, đến đặt lên môi nàng một cánh hoa tình yêu. Đỏ và ngọt lịm. Để rồi công chúa bừng tỉnh dậy đưa tay cho hoàng tử dắt ra khỏi tòa lâu đài âm u, lạnh lẽo và dĩ nhiên là có nhiều ma lắm, cậu bé nghĩ vậy. Hoàng tử vỗ tay. Con bạch mã hí lên mấy tiếng nho nhỏ rồi chạy lại. Hoàng tử mỉm cười nhìn công chúa, làm nàng e thẹn cúi đầu. Cho làn tóc mây óng ả trôi xuôi theo hai bờ vai thon nhỏ dịu dàng. Có những con bướm sặc sỡ đuổi nhau như trò chơi trẻ con bay qua khu rừng, làm những cánh mi hay đó là những cánh bướm của tình yêu lung linh chớp nhẹ để hoàng tử sung sướng đỡ công chúa lên lưng ngựa, và dẫn nàng về lâu đài hạnh phúc. Còn nữa. Truyện con mèo thật khôn đi đôi hia bẩy dặm bước những bước thật dài. Truyện cô bé choàng khăn đỏ mang táo đi biếu bà suýt nữa bị chó sói vồ ăn thịt, may được người thợ săn nhẩy đến cứu thoát. Còn thật nhiều, nhiều lắm, cậu bé không thể nào nhớ hết được. Có những truyện bây giờ đã được quay thành phim, những cuốn phim màu sắc lộng lẫy, hay những cuốn sách có đầy hình ảnh sặc sỡ của Walt Disney, cũng làm cho cậu, dù lớn, còn thích lắm. Nhưng tất cả những thứ ấy vẫn không sao xóa nhòa được cái hình ảnh thần tiên kia: bà ôm cháu vừa đưa võng vừa kể truyện. Cháu nằm trong lòng bà vừa mút kẹo lạc vừa chăm chú nghe với đôi mắt thật say mê, nhưng mắc mưu bà rồi, nên càng lúc mắt càng nhíu lại vì buồn ngủ. Trong khi ngoài kia tiếng những hạt mưa rơi lốp đốp trên mái tranh càng lúc càng mạnh, và mau, tiếng gió kéo nhau chạy về một miền nào xa xăm nghe thật gấp rút. Xoáy lên, vun vút băng qua, băng qua những vùng tâm linh của cậu bé trên thời gian và không gian, là một ám ảnh đẹp đẽ vô ngần, thần tiên vô ngần, và dịu dàng vô ngần đối với cậu... Chiếc xe buýt chỉ để cậu mơ màng có thế, nó đã lù lù đến bên cạnh rồi. Cậu trèo lên. Đưa thẻ học sinh với hai đồng bạc cắc. Người bán vé nhìn cậu vai mang chiếc cặp, đầu đội mũ dạ đen, vì mẹ sợ đi sớm, sương rơi ướt hết tóc lại bị cảm nên đã bắt cậu đội mũ, với ánh mắt tinh nghịch, pha chút tính chất người-lớn-trẻ-con, bác nheo mắt lại và cười. Cậu bé cũng cười và đưa tay trái nhận lấy tấm vé, còn tay kia lại phải giơ ra để bắt tay bác, vì bác đã chìa tay cho cậu bắt rồi kìa. Xong xuôi, cậu bé đi lần xuống cuối xe, tìm một chỗ trống ngồi xuống. Cẩn thận, cậu bỏ chiếc vé con vào túi quần, xong khoanh tay lại nhìn qua cửa kính. Qua đi thật nhanh là những hàng cây, những trụ đèn, những công viên, những vườn trẻ. Mấy chiếc xích đu nằm mơ màng nghe thời gian trôi thật chậm qua tiếng nhỏ giọt tí tách của những giọt sương trên đầu lá. Những cầu tuột. Những con ngựa gỗ gật gù vì được yên nghỉ một cách thoải mái, sau một thời gian dài bị lũ trẻ con leo lên hành hạ ; có con hình như cười nhẹ nhàng tha thứ, có con nhếch mép ra vẻ cười gằn, có ý bảo với lũ bé con giờ này đang yên ấm trong chăn nệm "lũ con nít đâu đáng cưỡi lên cổ ta, đồ oắt tì mà tưởng là anh hùng, ta mà giả vờ đứng dậy thì tụi mày phải ngã xuống đất cả như vịt con vậy..." Còn những bồn cỏ. Còn những bờ hồ năm im lìm ra dáng một triết nhân đang suy nghĩ chuyện đời, đôi khi có làn gió nhẹ nào đó thoảng qua, mặt hồ gợn sóng lăn tăn đưa đến hình ảnh một ẩn sĩ phải nhíu mày vì thế sự. Tất cả. Tất cả băng qua, băng qua trong trí óc thích mơ mộng của cậu bé ; vì ngồi trên xe, nào cậu có thấy gì ngoài hình ảnh những tượng đá đứng buồn rầu trong công viên, ngước mắt nhìn những vì sao đổi chỗ cho nhau ở trên cao. Những tượng đá có hồn nên dệt những câu thơ trong tâm tưởng, quyến rũ từng loạt lá vàng lả tả bay xuống. Chao lượn. Rồi yên lặng khép nép đậu lên vai, lên mình những thi sĩ lặng câm. Phải, chỉ có những chiếc lá vàng rụng xuống, vì có lẽ những tâm hồn cùng một lứa tuổi ít nhất như những pho tượng và những cánh lá vàng mới hiểu, mới cảm thông nhau được mà thôi. Còn những chiếc lá xanh, chúng đang mải triền miên trong mộng mị, chứ có khi nào lại thao thức trong khuya, mặc dầu đã nghiêng về sáng, như những chiếc lá vàng... Xe chạy. Qua những ngôi nhà có giồng hoa um tùm bên ngoài, những chùm hoa ti-gôn trong tối thật là huyền ảo, chúng vật vờ thức tỉnh trước làn gió nhẹ ban mai, rung rung lay động khiến cậu bé liên tưởng đến những khuôn mặt thật xinh, đang say sưa với mộng đẹp bên trong ngôi nhà thơ mộng ấy. Cậu nhiều tình cảm lắm. Làm sao có thể trách cậu đừng "lãng mạn" như thế khi mà chỉ có mình cậu là con một. Là cả. Là út. Là trai. Là gái. Cậu đã phải sống với mình như vậy. Suốt từ thuở nhỏ đến bây giờ. Vậy thì đừng ai trách cậu cả. Hãy hiểu và hãy thông cảm với nỗi cô đơn của cậu. Để cậu có thể nhìn sâu vào những căn nhà ấy nữa ; trong tủ kính kia hai ba con búp bê mắt long lanh mở to như lũ con gái học chung với cậu ba bốn năm trước ở một trường tiểu học, đứng xếp hàng, thật ngoan, thật dễ thương chờ lãnh phần thưởng cuối năm vậy, trong tủ kia là những áo đầm đủ màu sắc được treo lên những mắc quần áo thênh thang. Nhìn lại mình, một bộ đồng phục để đi học mỗi ngày, một bộ quần áo may rất ít khi mặc, tương đối khá tươm tất, được đem ra dùng, mỗi khi đi chợ với Mẹ. Bố thì đã mất ngay từ ngày cậu còn bé. Cậu chỉ hình dung được nét mặt và cử chỉ của Bố, một hình dung mù sương, được tiếp bắt bằng những dây tơ thật chùng, thật mảnh. Như thế. Tất cả ở Bố đều giống Mẹ. Ngày còn bé, cậu nghĩ rằng Bố với Mẹ là hai anh em, vì rất giống nhau: thật hiền, thật thương cậu, ngay cả đến khuôn mặt cũng hao hao như nhau nữa. Nên từ khi biết Bố mình đã xa hẳn, cậu càng thấy thương Mẹ hơn... Ở nhà, đồ chơi của cậu ngày xưa chỉ có dăm hòn bi, hai con quay và những thứ vặt vãnh khác của Bố để lại, không dùng được nữa. Tất cả chỉ có vậy. Nhìn lại mình như thế để cậu thấy yên tâm, vì phải nghĩ rằng chung quanh mình vẫn có tình thương và hạnh phúc. Và ở chính mình nữa. Cũng vậy. Cậu lại nghĩ đến Mẹ nhiều hơn.

*

... Xe đậu ở đầu đường. Cậu bảo cho cháu xuống ở đây. Bác bán vé cười toe và đưa tay phía cửa, hơi cúi mình xuống ra vẻ chào cậu một cách người-lớn-trẻ-con, làm cậu bật cười. Cậu nói chào bác và bước xuống đường. Con đường dẫn đến trường thật là đẹp. Đi qua một cái hồ tắm thì đến vườn Bách thú, hai cánh cổng tiền sử yên lặng tựa đầu vào nhau như đang kể cho nhau nghe một truyện cổ tích gì đó. Trời đã khá sáng. Những nàng tiên trở về lâu đài kéo lướt thướt những vạt áo bằng lụa nắng ở trên cao, trông thật đẹp. Cậu bé đi giữa hai hàng cây bên đường xanh um. Thân bước dưới đất mà tâm hồn đã lắp cánh để bay là là bên những tàng cây rậm ướt. Những cánh lá non vừa thức dậy, đang rối rít kể cho nhau nghe giấc mơ thần tiên đêm qua, làm cả một khoảng không gian đó lao xao những lời diệp-lục-tố tươi mát. Có một cô bé áo trắng học trường bên cạnh nhe răng khểnh ra nhìn cậu cười. Trông thật xinh. Thật tự nhiên, cậu đưa tay làm một cử chỉ chào thăm thân mật và cũng mỉm cười, để chợt nhận ra mình không quen gì với người ta cả, cậu cười vu vơ rồi đưa mắt nhìn những con chim vừa cất cánh bay lên ở đằng xa. Như là nghe thấy thật gần tiếng những cô bé áo trắng gọi nhau làm vọng lại những tiếng chim họa mi đang hót trong lòng mình, cậu bước nhanh đến trường...

*

Rồi những mùa Đông, những mùa Hạ, những mùa Xuân, những mùa Thu dắt tay ngày tháng lang thang qua vùng trời tuổi thơ của cậu. Thấm thoát đến bây giờ, cậu bé ngày xưa đã lớn lắm. Nhưng vẫn luôn luôn muốn và nhìn lại khoảng trời cũ. Vì ở đó thật đẹp. Mây thì xanh quá, nắng thì thật vàng, và chim tìm gọi nhau suốt buổi trên những tàng cây cao, xanh um màu lá ướt.

Nguyên Thi thương mến,

Anh bây giờ như cảm thấy sợi dây nối giữa mình và cậu bé ngày xưa dài ra một cách không ngờ, và anh cứ thích được sống lại những ngày tháng cũ. Dĩ nhiên, con người nào cũng phải trải qua những giai đoạn kế tiếp nhau vật chất còn như vậy cơ mà thì đời sống anh bây giờ là một điều rất tự nhiên chứ, Nguyên Thi nhỉ. Nhưng sao anh vẫn cảm thấy mình vừa vuột khỏi tầm tay một cái gì thật quí giá, thật dễ thương những khi một mình ngồi nhìn về kỷ niệm. Và nhất là buổi sáng nay, chen lẫn niềm vui vừa được nhen nhúm bởi các cô bé áo trắng vào trường, sao đâu đó hồn anh lại có một chút gì xa xót, một chút gì tiếc nuối vu vơ... Dù sao chính những tình cảm ấy đã dẫn anh trở về với em bây giờ, Nguyên Thi ạ ; và cũng chính chúng đã cho anh biết thực sự là mình vẫn chưa muốn xa rời tuổi nhỏ. Tuổi nhỏ của kỷ niệm, của yêu thương tràn đầy hồn anh như những đợt sóng xô tấp vào bờ cạnh chỗ anh đang ngồi đây, Nguyên Thi thương mến!

*

Anh đứng dậy đưa mắt nhìn ra xa. Tấm áo choàng bằng dạ đen của đêm đã được phủ nhẹ xuống tự lúc nào. Bãi biển bây giờ thật yên lặng. Những đám mây còn sót của buổi chiều trôi nhanh về một phía. Tụ lại. Rồi bay lên thật cao. Thật cao. Anh mỉm cười khi bắt gặp hình ảnh đó. Và cảm thấy tâm hồn mình phấn khởi lạ lùng. Những hạt sương đã lấp lánh triều thiên trên những đầu cỏ. Lễ đăng quang bắt đầu. Bầu trời lung linh để rơi lác đác những vì sao xuống một vùng không gian nào đó, xa lắm, có lẽ tận ngoài kia. Anh nghĩ rằng quê hương mình thật đẹp. Thật tuyệt vời. Nhất là khi người ta sống trong yêu thương, hạnh phúc. Và bài thơ về tuổi nhỏ thật thơ mộng, êm đềm của cậu bé học trò ngày xưa, vẫn còn nét trinh trắng, thơ ngây như cũ. Chưa bị giây lấm một vết mực nào. Bài thơ vẫn còn giữ được nét trinh nguyên. Anh muốn gọi tên em thật nhỏ. Nguyên Thi.


BÙI VĨNH PHÚC    

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 35, ra ngày 7-10-1972)
 

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2020

Thủy Mạc














Mưa giăng trắng xóa tháp ngà
Mù đông khơi nẻo oanh ca trở về

Trời hong nắng lụa pha lê
Gió đùa ngút đuổi vân vê lá vàng

Mây trời xoãi cánh lang thang
Ý nhi khéo lượn lướt hàng mù xa

Trời cao mở hội thái hòa
Chân non ríu bước ngân nga tiếng cười

Ngút ngàn tận cõi mù khơi
Một đàn én lượn nửa vời cánh mây

Đào khoe sắc thắm ngàn cây
Vi vu khẽ trổi khúc này hoan ca

Trắng tinh áo lụa này nha
Chừ trông mười ngón tay ngà tuyệt xinh

Trời làm nắng chiếu lung linh
Chập chờn dưới nón bình minh hé rồi

Này ngà, này ngọc, chao ơi!
Em cười khẽ gọi Xuân thôi yên nào

Tháp mù ngút ngọn trời cao
Một con én đứng lẩn vào chân mây

                                       BÙI VĨNH PHÚC

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa Xuân Kỷ Dậu, 1969)

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019

Gọi Nhớ



















Mây bay làm kiếp đi hoang
Chim bay làm kiếp lang thang sông hồ
b. v. p.

Trời kéo mây hồng theo gió bay
Tương tư hoa nắng ngủ chân ngày
Lao xao triền tóc mơ trong gió
Là nhớ, là thương, anh có hay.

Thắp ngọn nến hồng đỏ trái tim
Mềm môi cho khóe mắt đi tìm
Đếm tròn nhung nhớ yêu thương cũ
Hàng cây buồn trong gió đứng im.

Em khóc - dù sao cũng một lần
Nốt buồn trên từng ngón vang ngân
Để gió trời xô miền tóc lỏng
Ai buồn làm anh chậm bước chân.

Muốn nhớ một lần trong mắt anh
Những sáng chim vui hót trên cành
Ngọc đỏ còn rung đầu lá biếc
Em đếm bước hồng trên cỏ xanh.

Muốn nhớ dáng anh vẫn lạnh lùng
Tóc đùa theo gió lộng không trung
Và em cười đón anh trong nắng
Em muốn thời gian để tơ chùng.

Anh sẽ đi rồi chốc nữa thôi
Em ơi anh muốn thấy em cười
Đỉnh gió đưa anh về muôn nẻo
Biết đến bao giờ môi ngát môi.

Trời kéo mây hồng theo gió bay
Tương tư hoa nắng ngủ chân ngày
Lao xao triền tóc mơ trong gió
Là nhớ, là thương, anh có hay.

                                  BÙI VĨNH PHÚC

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 3, ra ngày 5-6-1971)

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

Vàng Sao















đêm về miên man trên vùng tóc cỏ
gió bay rì rào trong lá cây đen
đứng gọi buồn để ướt cả áo len
em khẽ rùng mình sao rơi lác đác

trong đám lá cây sao mà xào xạc
phải gió đông về trên cao kia không
pha lê buồn tan theo nhịp tơ trùng
em nói nhỏ đông về sao lạnh quá

nến cháy hư huyền bên song hoa lá
để một mình buồn em xõa tóc tơ
nhạc reo vang vang trên tháp nhà thờ
gọi sương xuống để hong hồn ai lạnh

chim ngóng chờ gì chim không vỗ cánh
sao tạt ngang nghe tiếng tơ vàng ngân
mầu mắt đêm sao sáng gấp vạn lần
không gian nở tưng bừng mầu chói lọi

em ngước nhìn lên cao kia sáng chói
muôn tơ vàng đang rũ bước chân êm
nến vẫn hư huyền bên tiếng giọt mềm
nghe chuông gọi trên xôn xao đỉnh gió

nến vẫn hồng và ngọn thì vẫn đỏ
nên nỗi buồn em vẫn giữ trong tim
gió vẫn qua vì gió vẫn đi tìm
vùng cao ngất với chuông vàng thánh thót

phải, nến buồn vì nến còn nhỏ giọt
em thì buồn vì kiếp lá long đong
mắt nào trông một ánh mắt thương mong
mà xa cách tận truông buồn hút gió

nghe như thì thầm tiếng ai hát nhỏ
gloria in excelsis deo
lời thánh ca em nghe thoáng mơ hồ
trời lạnh quá và đêm thì đen quá

chợt sáng vạn lưu ly như tất cả
khắp muôn sao cùng họp lại một ngôi
để báo hiệu trên thăm thẳm bầu trời
con Thiên Chúa sinh ra vì nhân loại

và sáng cả một vùng trời ngọc dãi
kết hào quang cho nhạc vút lên cao
em bâng khuâng ghì thánh giá nơi nào
và lặng lẽ một mình em bỗng khóc...

                                          BÙI VĨNH PHÚC

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 121, ra ngày 1-1-1970)

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2018

Mùa Thu Mưa Bay


Từ cái quán café này nhìn ra, anh thấy cơn mưa tháng tám đã trở về thành phố, bay nghiêng nghiêng trong một vùng ánh sáng xanh nhạt, trông dễ thương chi lạ. Mùa thu ở đây thường hay có mưa bất chợt như thế này. Ý tưởng trên chạy nhanh qua đầu óc anh trước khi người con gái đặt trước mặt anh ly café bốc khói tỏa mùi thơm nhẹ. Mưa đã bắt đầu nặng hột, rơi lộp độp trên mái ngói, những hạt nước long lanh còn cố bám vào các dây tigôn mọc ở đầu quán. Thỉnh thoảng, một luồng gió bất chợt nào đó thổi mạnh, các dây tigôn lại quấn quít lấy nhau, như thể để tránh luồng gió lạnh đó, chúng phải ôm chặt lấy nhau vậy. Mỗi lần như thế, những giọt nước mưa lại được dịp bắn vào ly café trước mặt anh, tạo thành những gợn nước nhỏ đuổi nhau chạy lòng vòng trên mặt thoáng của ly.

Anh xoay xoay chiếc ly dưới những ngón tay gầy và cười vu vơ. Một vài giọt nước nào đó không thích bắt chước chúng bạn, lại bay tạt vào mặt anh. Một cảm giác lành lạnh lan truyền khắp cơ thể. Anh sẽ rùng mình. Bây giờ, qua cặp kính bám đầy nước, cảnh vật bên ngoài và cả ở trong quán nữa, đối với anh thật là "mơ ảo". Theo cả hai nghĩa của danh từ. Những ánh đèn xanh tím nhấp nhánh ở tiệm chụp hình bên kia đường thật sự làm anh thích thú khi bất chợt anh thấy trước mắt mình những "tinh thể tuyết" thật đẹp, với những màu sắc thật rực rỡ. Anh đã bắt gặp lại cái thói quen ngày xưa, những buổi tối mưa bay mờ mờ trên thành phố, sau khi đã khoác sơ chiếc áo mưa vào người, chiếc xe đạp buồn rầu lại chở một con người buồn rầu lăn hai vòng bánh chậm chạp trên những con đường thành phố. Để anh lại được dùng cặp mắt kính của mình làm phương tiện khảo sát những "tinh thể tuyết" thật ngoạn mục.

Qua cặp kính bám đầy nước, những hạt mưa đã thật sự giúp anh nhớ lại bài học vạn vật năm đệ ngũ, đệ lục gì đó. Ngày ấy, anh đã thích thú ngồi vẽ hình những tinh thể tuyết mà anh chưa một lần được nhìn ngắm, nhưng đã làm anh vui nhiều, vì chúng có những hình dạng thật đẹp giống những ngôi sao lấp lánh ban đêm của anh, những ban đêm xa lắm rồi có mẹ ôm anh vào lòng và ru anh bằng những câu ca dao ngọt lịm...

Quán đông dần vì cơn mưa vẫn chưa ngớt hột. Tiếng nhạc bập bùng bay ra từ những góc tối, âm thanh chùng và thấp: đó là những bản nhạc cổ điển tây phương, có violon rên siết trên tơ vàng, có những ngón tay nghệ sĩ cúi gục trên dòng nhạc buồn da diết. Và nhất là có dương cầm lăn êm ái những viên sỏi thật tròn nào đó rớt nhẹ vào lòng đại dương, cho những âm thanh mơ hồ tưởng chừng ở một khoảng xa xôi nào vọng lại. Đâu đó, bay lên nhẹ nhàng những làn khói xanh lam, cuộn tròn lại, rồi tỏa ra và biến mất trong tiếng nhạc. Ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn chụp đủ màu treo trên trần nhà không đủ để giúp anh tìm lại chúng. Những đầu người mờ nhạt chụm vào nhau. Thỉnh thoảng, một vài tiếng cười lớn thoát ra đẩy dạt những mái tóc ra bốn phía, rồi những tiếng xì xào lại gom chúng lại. Ở góc quán, anh thấy lờ mờ khuôn mặt của một người lính trận, qua làn khói xanh bay lên từ giữa hai ngón tay. Một vẻ ngạo nghễ hay chán chường mà anh chưa thể định rõ hiện trên khuôn mặt đó, nhất là ở cặp mắt và khóe miệng. Rồi một ngày nào đó, anh cũng sẽ như thế Ly ạ. Thốt nhiên không hiểu vì sao anh bỗng nhớ đến Ly lạ kỳ, người yêu bé nhỏ của anh, cứ tạm gọi như thế vì thực ra anh chưa bao giờ xác định rõ tình cảm của mình dành cho Ly cả. Anh chỉ biết thỉnh thoảng mình vẫn có những lúc ngồi nhớ đến Ly và buồn nhè nhẹ. Mắt Ly đẹp lắm, đen xanh và sâu thăm thẳm với hàng mi cong cong một cách đáng yêu. Nhiều khi anh đã tự trách mình sao không là thi sĩ để có thể mơ mộng trong những vần thơ mà đôi mắt của Ly là nguồn cảm hứng. Buồn thật. Những lúc như thế, anh chỉ biết ôm đàn gẩy và hát lại bản nhạc mà Ly vẫn thích, Hoài Cảm của Cung Tiến: "chiều buồn len lén tâm tư. Mơ hồ nghe lá thu mưa. Dạt dào tựa những âm xưa. Thiết tha ngân lên lời thơ". Anh hát một cách say mê trong nỗi nhớ kỳ ảo, và có lẽ chính vì thế, bây giờ anh cũng rất thích bài này. "Một mùa thu xa vắng như mơ hồ về trong đêm tối. Cố nhân xa rồi, có ai về lối xưa?". Anh lại muốn nghĩ đến cặp mắt của em, Ly ạ. Ừ, tiếc ghê đi hở Ly, nếu anh biết làm thơ, thể nào anh cũng sẽ dại dột mơ ước được chèo con đò tưởng tượng của mình trên dòng mắt em xanh biêng biếc, để ngơ ngẩn nhìn hàng liễu xa là hàng mi cong của em. Anh dại dột không thể tưởng tượng được Ly nhỉ, vì em chỉ cần khẽ chớp mắt một cái là con đò của anh sẽ mất bến ngay, phải không Ly...

Không hiểu bây giờ Ly của anh đang làm gì. Chắc là đang tựa cửa nhìn mưa bay, em vẫn bảo là rất thích ngắm mưa bay qua những hàng lá xanh, những âm thanh lạt sạt của lá cây chạm nhau cho em cảm tưởng mình được che chở, phải thế không hở Ly? May cho em lắm đấy Ly ạ, vì nếu anh mà ở bên em lúc này, thể nào anh cũng sẽ phải gõ đầu em mất. Đã dặn là có mơ mộng thì cũng in ít thôi, ráng học để thi cho đỗ năm nay cơ mà, Ly quên rồi hở. Và thể nào em của anh cũng phụng phịu nhìn anh rồi trách anh là "con người mà khô như gỗ ấy nhỉ" và có lẽ anh lại phải chiều em để được đứng bên cạnh em nhìn mưa bay mất thôi, Ly ạ... Anh nghĩ như thế và mỉm cười một mình để cảm thấy anh cũng có quyền với Ly lắm, chứ thật ra anh biết chắc là bây giờ em đang học bài, phải thế không Ly. Em đã bảo với anh là mỗi tháng phải mang bảng danh dự về cho anh xem, để anh hát cho nghe bài Hoài Cảm là gì... Tuy nhiên anh vẫn thích em đứng ngắm mưa bay để anh còn có cớ dọa là sẽ giận em nữa chứ vì em không chịu nghe lời anh, để lại được nghe em xin lỗi. Thôi, Ly xin lỗi anh mờ, giận Ly làm chi, tội nghiệp Ly chết. Đừng giận Ly nữa nghe... À, mà sao anh thích giận Ly quá vậy?!!". Mỗi lần như thế, anh thấy mình thật trẻ con, hay giả vờ hờn giận để làm Ly sợ chơi, để làm Ly khóc ướt cả mắt và để nghe Ly xin lỗi. Buồn cười ghê. Sao anh lớn đầu rồi mà cứ như trẻ con thế nhỉ, anh cũng không biết tại sao. Chỉ biết rằng những lúc được dọa Ly như thế, và thấy Ly còn cần mình, anh như sống lại cái thời xa xưa lâu lắm rồi, thích hờn vặt với Mẹ để Mẹ phải dỗ dành và hứa mua kẹo cho mới chịu thôi... Nụ cười của Ly dễ thương sao đâu, anh nhớ những lần hỏi Ly những câu thuộc phạm vi đời sống tình cảm mà Ly không thể trả lời, vì xấu hổ hoặc vì đắn đo ; những lúc ấy, Ly chỉ cười nhẹ nhàng, để lộ chiếc "răng chó" be bé và anh lại muốn gọi Ly là "chó con của anh" hết sức... Nhớ hôm có bảng thi xong, dẫn Ly đi chơi, anh đã buồn thật nhiều, anh hay có những nỗi buồn vu vơ và kỳ lạ lắm ; có gì đâu, hôm ấy Ly mặc áo dài trắng, tóc để ngăn ngắn trông cứ như là búp bê Nhật Bản ấy, đi bên cạnh Ly sao anh thấy Ly dễ thương quá, xinh đẹp quá, trông như thể một thiên thần. Đôi mắt Ly xanh đen và sâu thăm thẳm, mắt Ly thì lúc nào lại chả như vậy. Buổi chiều đem những giọt nắng trải trên tóc Ly, và anh thấy chúng mượt như nhung. Mắt Ly long lanh nhìn anh, ừ, bây giờ nghĩ lại anh vẫn chả hiểu tại sao tia nhìn của Ly hôm ấy lạ ghê. Nó không giống bất cứ một tia nhìn nào của Ly gửi cho anh những ngày tháng trước. Hình như êm ái hơn, không chắc, vì anh thấy có cái gì hóm hỉnh ở trong ấy. Hóm hỉnh thì êm ái làm sao được, hở Ly. Anh không thể tìm ra một tĩnh từ nào để diễn tả cái nhìn của Ly lúc ấy, chỉ biết rằng sau đó anh bỗng thấy em đẹp như một vì sao và anh buồn thật nhiều. Ừ, có một nhà văn nào đó chẳng đã từng thấy người yêu của mình đẹp như một vì sao và đã buồn khổ mãi ư. Bởi vì sao với người thì quả là xa nhau quá ; theo anh nghĩ, có lẽ cũng phải đến ba trăm tám mươi ngàn cây số là ít, vì đó là khoảng cách từ trái đất đến mặt trăng, vì sao được xem như gần con người nhất. Buồn quá! Nghĩ như thế làm anh thẫn thờ cả người. Có lẽ em cũng ngạc nhiên phải không Ly, khi thấy bỗng nhiên anh chả nói gì với em nữa cả... Nhưng dù sao, anh cũng vẫn còn khôn hơn nhà văn nọ, ông chỉ nghĩ thế để buồn. Anh thì khác, dĩ nhiên anh phải khác chứ, Ly nhỉ, anh buồn đồng thời anh cũng cố tìm cách đuổi khéo nỗi buồn của mình đi, Ly ạ. Và, anh nghĩ, em có là vì sao gì đi nữa anh cũng không thèm buồn làm gì. Dại chết em nhỉ. Anh đang gầy, bây giờ buồn thì lại càng gầy nữa, nhỡ phải đi lính làm sao vác nổi súng, Ly hở. Anh bèn bảo khẽ với con tim mình đang nhói lên từng chập: "tim ơi, đừng buồn làm gì, sao lại ngu quá thế, em buồn làm anh cũng phải buồn theo, Ly, đẹp như một vì sao làm em buồn à, tội gì lại thế, ngay bây giờ vì sao ấy đã lạc lối xuống đây đi bên cạnh anh rồi còn gì. Thôi, hãy để anh sống cái cảm giác như chàng chăn cừu của Alphonse Daudét trên miền đồng cỏ Luberon ngày xưa đã nhé. Ừ, "trái tim bên kia" mà biết em đang buồn như thế, có lẽ "hắn" sẽ cười chết, em ạ... Anh nói với con tim mình một cách nhẹ nhàng như vậy đấy, em thấy anh khôn chứ nhỉ, và chắc em lại thêm một lần ngạc nhiên nữa, phải không Ly khi thấy anh vui vẻ trở lại. Hôm ấy, anh đã dẫn Ly của anh vào ăn kem phải không, sao rút chiếc thìa kem ra khỏi miệng, môi Ly lại hơi chu ra một cách đáng yêu thế nhỉ, làm anh cười và bảo "trông em ăn như con mèo con" để em phụng phịu nhìn anh "Em ghét anh lắm, cứ chế em mãi..."

Ly ơi, bây giờ bên ngoài trời vẫn còn mưa, và anh đang ngồi trong này mà nhớ đến em. Thành phố này cho dù là mưa hay nắng thì cũng vẫn buồn hiu, anh thấy thế, chắc nghe anh thở than như vậy, thể nào lũ bạn anh cũng bảo "Mày thì lúc nào chả buồn" Ly nhỉ. Ừ, nhiều khi anh cũng thấy mình kỳ chết được. Trong lòng thì rất vui, thế mà sao mặt anh nó lại cứ buồn buồn, lũ bạn anh diễn tả vẻ mặt ấy bằng chữ "vẻ buồn Aristote" Ly ạ. À, mà có nhiều khi anh còn nghĩ là mình như thế thật hay mình đã giả vờ như thế nữa không biết. Chả hiểu anh ra làm sao cả. Tuy vậy anh cũng nổi tiếng là có nụ cười đẹp đấy chứ hở Ly. Em đừng ghét người nào khen anh về cái "mục" đó Ly nhé. Họ khen thì khen chứ thật tình anh chả có thích bằng hôm được em khen đâu. Anh nhớ mãi hôm đó, tự nhiên Ly cười cười bảo với anh "Sao anh là con trai gì mà cười dễ thương quá vậy?" Nghe em hỏi thế, anh thích mê đi ấy chứ, thế mà không hiểu tại sao anh lại bảo em "Nếu quả có vậy thì tốt hay xấu, xấu thì thôi anh không cười nữa" làm em vội nói "như vậy tốt chứ, anh hay nghiêm làm em phát sợ..." Câu trả lời của Ly làm anh lại nhớ hôm thi xong anh trách Ly sao chẳng hỏi han gì anh cả, để nghe em trả lời "mặt anh trông khó ghê, làm em sợ..." khiến anh vừa buồn buồn vừa thấy thương Ly hơn. Anh bỗng thấy tội nghiệp cho em, bao nhiêu người yêu thương, sao em không để ý mà vẫn... đối xử tốt với anh, mặc dù anh thì chả có gì, chỉ hay bắt nạt em và... "mặt anh thì lúc nào cũng buồn buồn"...

Nhớ hôm nào, ngồi bên Ly anh đã hỏi "Buổi tối trước khi đi ngủ, em có hay cầu nguyện cho anh không?" Ly cười dễ thương "Em ít cầu nguyện cho anh lắm, với lại em hay buồn ngủ mà!" làm anh buồn ghê gớm. Anh chả hiểu tại sao em anh lại ác như thế, anh đang định nói "Tối nào anh cũng nhớ và cầu nguyện cho Ly cả" thì em đã vỗ tay cười và trêu anh "A, mặt anh coi nhộn ghê, ai bảo thích chế em mãi... Nói thế chứ em vẫn cầu nguyện cho anh hoài hoài, anh tin không?" Thì dĩ nhiên anh phải tin rồi Ly ạ ; bởi vì lúc nào mà anh chẳng muốn như vậy. Anh lại giả vờ nghiêm mặt buồn buồn nói "Đâu, bây giờ em thử giả vờ cầu nguyện cho anh xem, em xin cho anh những gì nào?" Sao lúc ấy Ly bé bỏng tội nghiệp ghê. Ly bẽn lẽn và bối rối nói nhỏ xíu cơ hồ như không thể nói to hơn nữa được, y hêt như cô học trò không thuộc bài, đọc nho nhỏ kẻo thầy nghe thấy chỗ sai "thì em... cầu nguyện là lạy Đức Mẹ cho anh của con khỏe mạnh, học giỏi... ngoan ngoãn và thương con hoài hoài, với lại đừng hay giận con nữa... Vậy thôi, em chả biết cầu nguyện thêm gì cho anh nữa cả. Anh cười hớn hở như trẻ thơ "Được, Ly ngoan lắm, nhưng mà cái điều em xin cho anh sau chót đó, có lẽ không được Đức Mẹ nhận lời đâu". Và em với anh cùng nhìn nhau cười vui vẻ, có phải thế không hở Ly...

Còn nhớ có một lần, không hiểu bắt được lý do ở đâu, anh đã hỏi Ly, vẻ hờn dỗi, anh thì muôn đời vẫn có cái tính trẻ con như vậy mặc dù đối với mọi người anh rất là "người lớn", "Ly ghét anh lắm phải không?" Và dù biết Ly sẽ trả lời như thế nào, anh vẫn cứ thấy con tim mình hồi hộp rồi sung sướng khi thấy mắt Ly buồn buồn, tay vân vê tà áo "Sao anh hỏi em như thế, em... quý anh lắm". Và anh thấy má em hình như hồng lên một chút. Anh chả hiểu Ly của anh dùng chữ như thế nào nữa, nhưng anh vẫn cứ thích như thường. Thôi "quý" cũng được rồi, anh không dám bắt Ly phải giải thích thêm. Sợ Ly sẽ khóc mất. Bèn rủ Ly "Anh vào xin phép Bố cho Ly đi chơi với anh một lúc nhé" để nghe Ly trả lời "Thôi, hôm khác đi anh ạ, em sắp phải làm hai bài toán. Khó lắm!". Thấy Ly ngoan và rất xứng đáng làm em mình, nhưng sao anh vẫn hỏi "như thế mà bảo là "quý" anh à". Ly chớp mắt cười, nói nhỏ "Quý... khác chứ" làm anh muốn hôn lên đôi mắt của Ly ghê, nhưng anh cũng sợ điều đó sẽ làm em buồn nên anh từ giã Ly ra ề. Ừ, anh sợ những cử chỉ thân ái của mình sẽ làm Ly lo nghĩ, và buồn. Dĩ nhiên vì Ly cũng hay buồn nhất hạng, đâu kém gì anh, anh phải có nhiệm vụ giữ cho Ly và cho cả mình nữa cái "tình trạng giao du" tốt đẹp này, nhất là năm nay lại là năm thi của Ly nữa, anh vẫn nhớ điều đó... Vả lại anh cũng chưa dám xác định tình cảm của mình với Ly lần nào. Và thật sự lòng anh chưa muốn. Ừ, có lẽ hiện tại anh cũng chỉ dám... quý Ly thôi. Anh còn quá trẻ để có thể nghĩ đến những chuyện mai sau... Nhiều khi anh thấy sung sướng vì nghĩ lại rằng ngay cả đến việc cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ly, anh cũng chưa bao giờ làm, mặc dù anh và Ly lúc nào cũng thật thân thiết. Anh hay có những ý nghĩ lẩm cẩm như vậy, nếu lũ bạn anh biết được, có lẽ chúng sẽ cười vào mũi anh mất. "Chỉ một bàn tay thôi mà mày cũng "thần thánh hóa" nó đến thế sao?" Chắc chắn là chúng sẽ hỏi anh như vậy và cái chức gàn vô địch của anh thể nào cũng sẽ vững thêm tí nữa. Triết-gia-cận-gàn, tên bạn bè gọi anh đấy Ly ạ. Mà sự thật, anh có "thần thánh hóa" bàn tay của Ly như lũ bạn anh nói không nhỉ? Anh cũng không biết nữa, chỉ biết rằng sau mỗi lần gặp Ly về, anh lại thấy vui vui với ý nghĩ: "Mình đã thắng , một tí nữa thì cầm tay Ly rồi. May thật!" và anh lại cười cười với cái ý nghĩ lẩm cẩm trẻ con đó của mình. Thật ra, đã có lần anh cầm lấy tay Ly, một cách vô ý thức, đó là hôm mẹ Ly mất, nhìn Ly gục đầu vào ngực anh khóc ướt cả mắt, anh không để ý rằng mình đã cầm lấy bàn tay bé nhỏ ấy lúc nào, và dỗ dành Ly đủ thứ, anh chả nhớ là anh đã bảo Ly những gì nữa, chỉ biết rằng hôm ấy anh đã buồn thật nhiều. Từ nhà Ly về, anh đã cho xe chạy lang thang trên đường phố để nghe tình yêu, có lẽ là thế, và nỗi buồn như cơn mưa rào tối hôm ấy bay phủ lên hồn anh. Những cơn mưa rào thường cuốn bay theo chúng những chiếc lá khô vàng buồn tênh thả rơi vào hồn người những nhung nhớ không đâu và gợi lại đâu đó trong hồn những bóng hình kỷ niệm cũ... Tối nay, trận mưa qua thành phố này có lẽ không phải là một trận mưa rào nữa mà là một trận mưa thật sự, thế mà những sợi dây tơ trong hồn anh, tưởng một thời đã chùng, đã lặng bỗng nhiên lại rung lên những hình ảnh xa xưa. Vẫn rõ nét. Vẫn đậm đà. Sao tự nhiên anh lại nhớ đến em nhiều quá thế này, hở Ly. Nhớ dáng em thon nhỏ trong chiếc áo dài trắng. Nhớ mắt em đen xanh và sâu thăm thẳm. Nhớ miệng em cười với chiếc "răng chó con" thật dễ thương. Nhớ em nhiều lắm, làm sao anh kể cho hết hở Ly... Anh lại xoay xoay tách café dưới những ngón tay buồn, trong lúc tiếng hát Sĩ Phú bay tỏa khắp phòng "Lòng cuồng điên vì nhớ. Ôi đâu người đâu ân tình cũ. Chờ hoài nhau trong mơ nhưng có bao giờ thấy nhau lần nữa. Một mùa thu xa vắng như mơ hồ về trong đêm tối. Cố nhân xa rồi, có ai về lối xưa?" À, Hoài Cảm của Cung Tiến, anh chợt nghe lòng mình chùng hẳn xuống và đâu đó có chút gì chao động trong hồn... Bây giờ, thành phố đang ở trong mùa thu ẩm ướt Ly nhỉ. Những cánh hoa sứ trắng muốt dễ thương của Ly chắc bây giờ đang rủ nhau đội triều thiên cả rồi đây. Em vẫn còn chăm chút chúng đấy chứ, hở Ly. Loài hoa sứ dễ thương có lẽ sẽ vui thích lắm khi được bàn tay em sắn sóc cẩn thận. Anh vớ vẩn ghê đi Ly ạ, nhiều khi anh thấy mình thèm thuồng địa vị của chúng, nếu Ly biết chắc thể nào Ly cũng được dịp chế lại anh đấy, phải không? Anh yêu nhiều những bông sứ ấy cũng như thông cảm với một chàng trai trẻ nào đó, sắp phải đi xa, ở thời buổi này, con trai nào cũng phải có những lần đi xa, xa lắm, và họ phần đông đều hãnh diện vì chuyến đi của mình, mà đi xa cũng có nghĩa là để người yêu ở lại thành phố, phải thế không hở Ly. Chàng trai mà anh nói, đã gởi gấm tâm sự qua những câu thơ thật buồn nhưng theo anh cũng thật dễ thương: "Khi qua ngôi nhà ngói đỏ. Có khung cửa sổ thơ ngây. Tình yêu với anh vạn ngõ. Làm sao anh biết tỏ bày. Ừ thôi gửi hàng cây sứ. Dấu môi là nét hẹn hò. Ai mong tình yêu bất tử. Riêng anh chỉ thấy âu lo. Hương thơm những hàng sứ trắng, gửi vào lòng anh nỗi buồn. Loang dần loang dần như nắng. Anh biết mình vẫn yêu thương..." Ừ, những đóa hoa sứ dễ thương kia ơi, hãy mãi là sứ giả của tình yêu nhé, để anh còn có được như chàng trai kia, cái buồn u hoài của một buổi chiều tắt nắng nào đó, đi qua nhà người yêu nhưng không dám vào, sợ sẽ bắt gặp những dòng nước mắt, sợ sẽ bắt gặp những tia nhìn tội nghiệp và yếu đuối của lòng người. Ừ, anh sẽ chỉ đứng ở ngoài thôi, đã có chùm hoa sứ trắng nhận lãnh sứ mạng là sứ giả tình yêu rồi còn gì. Anh sẽ yên lòng mà bước xuống cuộc đời. Hành trang là nụ cười ngây thơ, vụng dại của em, là ánh mắt thân ái của em, là tình thương yêu chân thật của em, Ly ạ. Chẳng biết có một ngày nào anh sẽ gặp em và nói với em rằng "Anh yêu em" không, Ly nhỉ. Nếu có, chắc ngày ấy còn xa ghê lắm. Bây giờ anh chỉ muốn em chịu khó chăm học để thi đậu cuối năm nay, nghe Ly và thỉnh thoảng có nhớ đến anh thì lại cầu nguyện với Đức Mẹ "xin cho anh con được... ngoan ngoãn và thương con hoài hoài" như ngày xưa em đã giả vờ cầu nguyện cho anh xem đó, Ly nhớ không, Bởi vì, càng lớn anh càng thấy mình cần được thương yêu, săn sóc hơn cả những lúc còn nhỏ nữa, bởi một khi đã bước xuống cuộc đời, những nhu cầu, những khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần sẽ làm cho con người tối tăm mặt mũi và khó có thể sống hồn nhiên như những ngày xưa được nữa, Ly ạ, vì thế nhớ cầu nguyện cho anh được ngoan ngoãn và thương yêu em hoài nghe, Ly...

Cơn mưa buổi tối đã thật sự dứt hột, đồng hồ tay chỉ 11 giờ kém 20. Anh mỉm cười gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, người con gái có nụ cười hơi giống Ly bước lại. Anh trả tiền và bước ra bên ngoài. Một cơn gió bất chợt nào đó thổi mạnh. Những dây tigôn quấn quít vào nhau và một loạt nước bay tạt vào mặt anh. Man mát. Anh nghĩ thầm về những sợi dây tigôn "chúng thật hạnh phúc" và bước ra khỏi quán. Những "tinh thể tuyết" lại lung linh trước mắt nhìn, Anh mỉm cười nhìn những ngôi sao vừa xuất hiện trên nền trời đen thẫm và lẩm nhẩm đếm: Một cô sao sáng. Hai cô sáng sao. Ba cô sao sáng... Những vì sao kia có làm cho anh nhớ đến ai không?



BÙI VĨNH PHÚC    
(GAMMY, tháng tám)  

(Trích từ bán nguyệt san Ngàn Thông số 34, ra ngày 22-9-1972)

Vui họp mặt

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>