Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

CHƯƠNG VII, VIII_NGỌC BÁU NGAI VÀNG


CHƯƠNG VII

NÉT MẶT TƯỞNG TƯỢNG


Khi về tới Phòng Thí Nghiệm trời đã bắt đầu tối. Trí đang cắm cúi trên bàn chăm chú vẽ một cái gì đó. Tôi nóng ruột kể cho anh nghe sự việc mới xẩy ra. Nhưng Trí không để tôi kịp mở miệng. Anh liếng thoắng:

- Ê, Chiêm! Mình mới khám phá ra cái này quan trọng lắm. Chờ Chiêm về để hỏi ý kiến đây! Chút xíu nữa mình đưa Chiêm coi. Coi kỹ và suy nghĩ thật cẩn thận rồi cho mình biết Chiêm nghĩ sao nghe!

Rồi Trí đặt vào cái ống nhòm do anh chế biến lấy, một tấm kính vuông vức bằng quyển vở học sinh. Trên tấm kính anh đã vẽ sẵn một khuôn mặt đàn ông. Một khuôn mặt đàn ông tròn vành vạnh như cái đĩa tây, nung núc đầy thịt. Anh bấm một ngòn đèn soi sáng tấm kính. Tôi ngơ ngác ngó cái mặt bánh Trung Thu chẳng hiểu gì hết.

Anh quay lại ngó tôi, tia mắt dò hỏi. Tôi nhún vai, nhếch nhẹ viền môi ý muốn nói: “Chịu! Tôi chẳng biết gì hết!” Trí đưa nhanh tay rút tấm kính, vớ cây cọ quệt hai ba nhát. Cái mặt béo tròn đã được trang điểm thêm một bộ râu cá chốt thật đẹp, đen nhánh. Trí lại bật đèn soi rõ tấm kính, quay lại:

- Rồi! Ngắm kỹ chút đi, Chiêm! Cứ thong thả mà ngắm, nghe!

Tôi đưa mắt nhìn, tiến sát gần, chán rồi lại lui ra sau… mà vẫn chẳng nhận ra là “sếp” muốn cái gì đây.

Đột nhiên Trí cất tiếng hỏi:

- CT3 có thấy cái bộ mặt này ở đâu không? Hoặc là đã đọc hay nghe ai mô tả bao giờ chưa?

Bây giờ thì tôi mới hiểu: Đúng rồi! Thì ra đây là khuôn mặt đã được mô tả kỹ trong lá thư của cậu Hải Minh: khuôn mặt tên Du Đả. A, phải rồi! Đúng cái mặt tròn nung núc những thịt điểm thêm một bộ râu ghi-đông xe đạp… Bộ mặt lợn ỉ của tên Du Đả. Tên Du Đả người Ả Rập. Tên Du Đả mới rời Ca-sa-bỉ-ba quốc cùng một chuyến với tên Kha Bỉ.

Nghe tôi buột miệng nói lên hai chữ Du Đả, Trí mỉm cười vui vẻ ra mặt. Anh reo lên:

- Ha! Đúng đó! CT3! Đúng lắm rồi! Và bây giờ, CT3 cho tôi biết: Mới đây CT3 đã gặp người có khuôn mặt này ở đâu, hay nói cho đúng hơn, chỉ cách đây mấy tiếng đồng hồ thôi, CT3! Nhớ kỹ lại thử coi! Nào, gặp ở đâu nào?

Tới đây tôi lại bí mất rồi. Cách đây mấy tiếng đồng hồ tôi có gặp một người nào như thế này đâu. Nếu gặp, chắc chắn bộ râu ghi-đông đặc biệt kia ắt phải khiến tôi chú ý và nhớ được chứ! Tiếng Trí:

- Lúc hai đứa mình dừng xe đạp dưới bóng cây trứng cá bên đường Minh Phụng đó, mình có bảo với Chiêm rằng nhình nhận thấy một điều lạ mà Chiêm không để ý không?

Đôi mắt “sếp” long lanh. Anh nhìn tôi chăm chú như chờ đợi một cái gì rất lạ. Tôi gật gù chưa quyết, Trí đã nói như reo mừng:

- Chiêm có nhìn kỹ mặt người bị xe đụng trước khi xe cứu thương đem hắn đi không?

- Nhìn chứ! Nhưng đâu phải là Du Đả? Người bị xe đụng làm gì có râu!

Trí mừng quýnh, la lên thật lớn:

- A, ha! Vậy thì đúng Chiêm chỉ nhìn thoáng thôi! Còn mình, thì mình coi kỹ kia!

Tôi càu nhàu:

- Nhìn thoáng! Coi kỹ! Thì cũng rứa cả! Khác gì nhau đâu nào?

Trí đốp chát ngay:

- Khác chứ! Khác lắm chứ! – Và anh lại “thuyết trình” một thôi một hồi về sự khác biệt rõ rệt giữa hai công việc “nhìn thoáng” và “coi kỹ” y như giáo sư quốc văn giảng bài trong lớp. Tôi cắn môi, kiên nhẫn ngồi nghe, chỉ chờ anh chấm dứt là vặn lại ngay:

- Rồi, rồi, hiểu rồi! Nhưng chuyện đó ăn nhậu quái gì đến người bị xe đụng chứ?

- Ăn nhậu quá xá chứ sao không! Chiêm nghe kỹ nghe! Khi Chiêm hối hả quay điện thoại cho Cảnh Sát thì tôi đã cúi nhìn kỹ mặt nạn nhân. Và tôi nhận thấy rõ ràng phía trên môi trên của y có bôi kem da mặt…! Để chi vậy?

Tôi chưa kịp nói gì, mà quả thực cũng chẳng biết gì mà nói, thì Trí đã tiếp:

- Dễ hiểu lắm, lượt kem bôi da mặt đó chứng tỏ là người đó mới… cạo râu xong. Cạo râu nhẵn thín xong rồi hắn ta phải bôi một lượt kem nâu lên che lấp chỗ da xanh lợt lồ lộ trên làn da mặt rám nắng… mặt trời nóng bỏng của Ca-sa-bỉ-ba quốc chứ!

Tôi ngây người:

- Vậy thì nạn nhân bị chiếc xe Rolls Royce của bà Huỳnh Lan Anh đụng đó là … Du Đả?

- Đích thị!…Một tên Du Đả đã … hạ bộ râu cá chốt đi cho khỏi bị để ý.

Tôi lẩm bẩm như ông thầy bói khấn quẻ:

- A, a… Như vậy thì ra bác Phối mới đích thực là nạn nhân của một cuộc âm mưu làm hại bác. Và cái người lái xe Rolls Royce của bà Lan Anh gây tai nạn, đốt cháy đèn đỏ, lao xe vọt chạy đó chính là … Kha Bỉ?

Giọng “sếp” chắc nịch:

- Đúng như thế! Nhưng cần phải moi ra bằng cớ đã.

Nhìn mặt Trí, tôi biết là “sếp’” không còn gì để thuyết trình nữa. Không báo cáo công tác còn đợi lúc nào nữa.

Trí chăm chú lắng tai nghe tôi kể lại sự việc xảy ra. Nghe dứt, anh cầm lấy cái mũ “kết”.

Tôi nói thêm:

- Lúc đó tôi áy náy quá về việc bác Phối bị bắt giam nên khi dắt xe đạp ra nhẩy lên, lao xuống dốc, mà chẳng còn để ý được gì cả. Do đó, người đàn ông lạ mặt mới chơi được một vố bất ngờ, liệng đá làm tôi ngã suýt nữa gẫy cổ để cướp chiếc mũ của bác Phối. Anh thử ngó miếng da bên trong coi: hình như là máu ấy, hả?

- Không! Chưa chắc đã là máu đâu Chiêm à! Để chắc ăn, tụi mình phải phân tích thật kỹ cái đã. Yên chí đi Chiêm. Kết quả cuộc phân tích này chắc chắn sẽ gỡ được tội cho bác Phối. Để mình làm ngay coi.

Hai anh em đứng lên sửa soạn đồ nghề bắt tay vào việc. Nhưng chưa kịp đã nghe tiếng dì Năm của Trí choe chóe bên tai gọi anh xuống ăn cơm. Liếc nhìn nhanh đồng hồ tay tôi giật mình khi thấy cũng đã đến giờ phải về.

Sáng hôm sau, vừa thức dậy, rửa mặt đánh răng xong đã nghe tiếng Trí gọi tới báo tin cho biết là anh sẽ tiếp tục làm việc trong Phòng Thí Nghiệm. Và tôi thì anh giao cho công tác: tới tòa báo Chuông Vàng gặp anh Trung để hỏi thăm tin tức về bác tài Phối.

Anh Trung là Tổng thư ký nhựt báo Chuông Vàng. Anh quý tôi và phục tài Trí rất nhiều sau vụ khám phá “Đồng tiền giả”. Vì thế, mỗi khi có việc gì cần, là anh tận tình giúp đỡ ngay. Chợt thấy bóng tôi bước qua cửa ban Biên tập, anh đã reo to:

- Này! Chiêm! Đi đâu thế em? Thế nào, hãng CT2 tốt chứ?

Tôi xán gần bàn anh Trung rỉ khẽ vào tai:

- Tụi em đang “lãnh đám” một áp-phe lớn lắm, anh Trung!

Đôi mắt anh sáng lên sau cặp kính trắng trong: anh Trung là một người rất hiếm có trong đám người lớn, biết coi trọng họat động của hãng tôi.

- Vụ gì thế, Chiêm?

Tôi khẽ lắc đầu:

- Rất tiếc là em chưa được phép tiết lộ gì cả, anh Trung!

Anh gật đầu thông cảm và mỉm cười thật tươi:

- Nhưng các chú phải hứa với anh là sẽ dành riêng cho Chuông Vàng thiên phóng sự đặc biệt đó nghe.

- Anh Trung yên chí cái khoản đó đi! Hãng CT2 ân oán phân minh lắm mà, anh!... Rồi, nghe! Bây giờ thì em cần một ít tin tức đây. Anh có biết gì về vụ bác tài xế Đinh Văn Phối lái xe cho bà Huỳnh Lan Anh ở đường Phú Định, cái xe Rolls Royce màu cà phê sữa đẹp nhất Saigon này đó mà, anh Trung?

Anh Trung reo lên:

- Biết, biết chứ! Tôi phụ trách cái mục đó mà Chiêm! Bác tài Phối là một người tử tế, cẩn thận chu đáo vô cùng. Ái ngại cho bác, vụ cán người bỏ chạy này là một vi phạm bị pháp luật trừng phạt nặng lắm. Mà bác lại không thể chứng minh là bác có mặt ở nhà lúc tai nạn xẩy ra. Bác cho biết lúc đó bác ở nhà có mỗi một mình nên không ai làm chứng cho bác được cả. Rồi khi Phó Thẩm sát viên Minh Khánh tìm đến biệt thự thì chiếc Rolls Royce đã đậu chình ình trước nhà, máy còn nóng nguyên mà.

Tôi đưa mắt nhìn anh Trung vẻ mặt nghiêm trọng:

- Chúng em biết đích tên nào lái xe gây tai nạn rồi kia anh Trung à!

- Ai vậy?

Tôi lắc đầu tỏ ý rất tiếc là chưa được phép tiết lộ bí mật. Anh Trung liếc tia mắt sắc bén ngón tôi, nhưng rồi cũng không ép tôi phải trả lời nữa.

- Thế bác Phối vẫn bị giam giữ à, anh Trung?

- Ra rồi! Bà Hùynh Lan Anh chiều hôm qua đã đem tiền đóng thế chân xin cho bác được tại ngoại rồi. Hiện thời bác Phối đã trở về biệt thự. Có điều Cảnh sát đã tạm giữ bằng của bác rồi. Do đó, còn phải lâu lắm bác mới lại có thể tiếp tục lái xe được.

Tội nghiệp! Cấm một người cưng chiếc xe đẹp như cưng đứa con yêu quí không cho lái nữa thì thật không còn hình phạt nào khổ tâm hơn nữa. Đột nhiên, trong trí tôi ngầm hiện lên một giả thuyết rất đặc biệt. Chưa có gì là vững chắc lắm, vậy cần phải gặp “sếp” tôi đặng đem ra thảo luận kỹ càng cái đã.

Tôi vội vã cám ơn anh Trung và tạm biệt một cách đột ngột khiến anh cứ trố mắt lên mà nhìn. Tôi phóng thẳng một mạch về Phòng thí nghiệm. Vừa bước vào đã nghe tiếng Trí:

- Chiêm à! Tôi đã xem xét phân tích kỹ mấy cái vết đỏ dính trên dạ mũ kết của bác Phối rồi! Không phải máu! Mà theo ý mình thì đúng là một thứ thuốc nhuộm thì phải. À, sao? Tin tức anh Trung cho biết ra sao?

- Bác Phối đã được tạm tha, nhưng bị tịch thu bằng lái xe.

Trí gật đầu:

- Đúng rồi! Thủ tục pháp lý vẫn thế đấy!

- À, này Trí! Về vụ tai nạn xe hơi, mình có ý kiến như thế này!

- Ừ, ý kiến sao? Chiêm nói tôi nghe thử coi!

Tôi mặc cả ngay:

- Được, đây! À, nhưng anh phải nói cho tôi biết ý kiến của anh trước đã. Anh phải giải thích cho tôi biết rõ: tại sao chiếc xe Rolls Royce chạy băng băng được mà… không có người lái?

Trí cười nhạt:

- Dễ hiểu lắm!… Có người lái chứ sao không! Nhưng người đó không phải là bác Phối!

- Anh nói sao? Có người lái…? Mà sao tôi không thấy ai ngồi ở ghế tài xế vậy?

- Tại... người lái không muốn để ai thấy được nó chứ còn sao nữa! Chiêm cũng thừa biết chiếc xe Rolls Royce kiểu tối tân này vốn cao lênh khênh chứ gì.

- Đúng, cái xe cao lắm! Tôi đứng thẳng người tầm mắt cũng chỉ lên đến viền dưới khung kính chắn gió là cùng. Và muốn nhìn vào trong chỗ tài xế, bao giờ cũng phải tiến sát lại gần, dòm qua ô cửa hông kìa.

Trí dõng dạc nói tiếp:

- Vậy nếu tên lái xe muốn giấu mặt, y chỉ việc trườn người ngồi tụt xuống, thò tay lên chỗ thấp nhất của vòng tay lái. Một người lái thạo chỉ việc thỉnh thoảng lại nhô đầu lên ngó đường thật nhanh, rồi thụt ngay xuống, thế là cái xe vẫn có thể chạy phom phom… mà không trông thấy tài xế. Giải thích như vậy, được chưa?

Tức thật! Tôi đinh ninh là thế nào cũng quay được cho “sếp” phải bí về chuyện xe Rolls Royce chạy không người lái này, nào ngờ “sếp” lại giải thích được một cách dễ dàng, giản dị như vậy. Tôi chẳng còn vặn vẹo Trí vào đâu được nữa. Đúng là gậy ông lại đập lưng ông. Cái người bị bí lại hóa là tôi. Càng nghĩ càng thẹn thầm. Tôi liền chất vấn “sếp” câu khác:

- Thế còn cái món sữa dê chua thì sao?

Trí cúi xuống nhìn mặt bàn. Trên đó đã mở sẵn một quyển sách lớn mà khi vào tôi không để ý:

- Đây Chiêm! Tôi đã mượn cuốn sách này tại thư viện Đô Thành đây. Nhan đề là gì, Chiêm thấy không?… “Ngàn lẻ một miếng ăn miền cận Đông”, bên trong ghi rõ tất cả các món ăn, đồ nhậu riêng biệt của từng xứ: Si-ri, Ả Rập, Ác-mê-ni, Ca-sa-bỉ-ba … v. v... hầu hết món nào cũng gia giảm thên cái món sữa dê chua vào. Vậy thì việc tay đầu bếp người Ca-sa quốc tại biệt thự Lan Anh gởi bác Phối mua thêm sữa dê chua được giải thích dễ dàng như sau: số người ăn hàng ngày tại đó đã tăng thêm. Và số thực khách tăng thêm ấy chỉ quen ăn món ăn … “ma-la-bà”, danh từ các cụ nhà mình vẫn dùng để chỉ các món ăn Ấn Độ, mà nay tụi mình mượn dùng để chỉ các món ăn có tính chất “chà và ma ní tí te” ấy. Được không?

- Vậy ra anh muốn nói những thực khách mới đó chính là Kha-Bỉ và Du –Đả?

- Đúng thế! Và tay đầu bếp đồng hương của họ, tên Khâu Rỉ đã nuôi ăn họ hàng ngày.

Vậy thì đúng rồi, đúng hai tên Ca-sa-bỉ-ba mà cậu Hải Minh báo cho chúng tôi biết trước đó đã có mặt tại Saigon, tại khu Phú Định rồi. Và chính hai tên đó đã tìm kiếm một đồ vật gì mà tụi chúng nghi là giấu ở trong chiếc xe Rolls Royce lộng lẫy. Chỉ biết rằng báu vật đó hình dáng như một chiếc bình bông nhưng chúng tôi không thể biết đích xác nó là cái gì! Và tại sao hai tên Ca-sa-bỉ-ba này lại sẵn sàng xung phong làm bất cứ việc gì để truy tầm bằng được cái báu vật đó?

Tiếng Trí vang lên như tiếng chuông:

- CT3! Bây giờ chúng tá trở lại địa điểm phát xuất của những sự việc bí mật ấy, đi!... Cái xe Rolls Royce ma quái, tên đầu bếp Khâu Rỉ kỳ dị quê quán ở Ca-sa-bỉ-ba! Đi! Đi đến biệt thự Lan Anh!



CHƯƠNG VIII

CHIẾC MÁY GHI ÂM


Chúng tôi vừa xuống xe trước cổng biệt thự Huỳnh Lan Anh đã thấy bác tài Phối đang thẫn thờ đưa bàn tay cầm nùi giẻ lau chùi chiếc xe hơi bóng loáng. Bảo là thẫn thờ, thực ra chỉ là vẻ mặt bác tài xế chứ còn bàn tay bác cầm miếng da nai to, mềm, quả tình không thẫn thờ chút nào hết. Nó nhẹ nhàng, cẩn thận, đưa đi đưa lại trên tấm kính chắn gió và những khung nẹp bằng bạc đã sáng loáng như gương soi.

Quay lại, chợt thấy chúng tôi, bác Phối vui mừng la khẽ:

- À! Chào hai chú em! Chú Chiêm, chú Trí!

Tôi để ý thì nghe giọng bác có điều buồn rầu mệt mỏi. Tụi tôi chưa kịp nói gì đã nghe bác tài hiền lành thở ra một hơi dài:

- Trời! Xe “chiến” thế này mà tôi bị thu mất bằng lái thì hai chú thử nghĩ coi…

Tiếng Trí đột ngột:

- Bác Phối! Cứ yên trí đi bác. Tôi đoán chắc rằng bác sẽ lại được mó tay vào bánh lái của nó trước chủ nhật này.

Đôi mắt bác Phối sáng lên:

- Thật không đó? Chú Trí?

- Tất cả hoạt động của hãng tôi đều đang nhằm gỡ rối cho bác, bác Phối.

Bác tài ngây người, ngạc nhiên thực sự, chưa kịp thốt tiếng nào thì “sếp” tôi đã liến thoắng, giọng nói như thắt, như buộc:

- Bác chỉ cần nói cho anh em tôi biết một điều thôi!

Bác Phối đâm quýnh:

- A, ủa… xin lỗi… nhé! Mà chú nói “hãng” là hãng gì vậy?

Trí đưa bác coi một tấm danh thiếp; bác tài cầm lấy, chăm chú đọc, nét mặt lộ vẻ kính phục rõ rệt:

- Ái chà! Vậy thì hai chú thiệt là giỏi quá há? À, mà hình như tôi đã được nghe nhiều người nói đến thành tích sáng chói của hai chú lắm thì phải.

Giọng nói của “sếp” vẫn nhã nhặn, khiêm nhường:

- Hãng chúng tôi hoạt động trong những điều kiện khó khăn, phương tiện nghèo nàn, eo hẹp lắm bác Phối à. – giọng nói anh hạ thấp dịu dàng thêm chút nữa – Cũng may là năm ngoái lại khám phá ra vụ “Đồng tiền giả” đấy bác.

Trong khi anh nói, tôi im lặng ngó “sếp” thật nhanh như ngầm bảo: “sếp” khoe khéo lắm! Nhưng Trí cứ lờ đi, rồi đổi giọng nghiêm nghị:

- Và mục đích duy nhất của hãng tôi, nhằm tới là công lý phải được tôn trọng. Do đó, chúng tôi có thể nói ngay để bác Phối biết là bác đã bị một tụi gian âm mưu hãm hại.

- Tôi bị một gian đảng âm mưu hãm hại?

Đôi mắt bác ngó Trí trừng trừng, trong khi “sếp” từ từ buông từng tiếng một:

- Phải! Một tên gian đã giả tạo dựng lên một cái tai nạn xe hơi nhằm hại bác đấy!

Bác tài xế hiểu ra, gật đầu nhè nhẹ:

- Vậy thì tôi hiểu rồi. Nhưng tôi đâu có làm gì mà tụi chúng lại thù ghét thế nhỉ?

- Ấy! Tất cả bí mật là ở chỗ đó. Khám phá được điều bí mật ấy tất nhiên sẽ lộ ra một điều bí mật khác quan trọng gấp vạn lần.

Tôi chợt nhớ đến một vài ý kiến riêng định nói ra thì Trí đã lại thao thao:

- Vậy thì, sao, bác Phối? Bác có muốn hãng tôi giúp bác điều tra vụ này không?

Bác Phối vội vàng:

- Muốn quá đi chứ, hai chú em! Tôi rất sung sướng được hai chú em giúp đỡ.

- Thôi được rồi. Cám ơn bác đã đặt hết lòng tin cậy nơi hãng tôi. Vậy thì, như tôi đã nói, bác Phối, muốn cho cuộc điều tra của chúng tôi có kết quả mau chóng, xin bác cho biết ngay là khi vụ tai nạn do chiếc xe Rolls Royce xảy ra thì bác ở đâu, đang làm công việc gì?

Tôi cho biết thêm:

- Theo tin tức loan trong nhật báo Chuông Vàng thì Cảnh sát đã ghi rõ ngày giờ xảy ra tai nạn là hồi 15 giờ 18 phút ngày chủ nhật mồng 8 tháng 7 dương lịch!

Có tiếng khen của “sếp”:

- Khá lắm! CT3! Đó, bây giờ bác Phối cho biết: chiều bữa chủ nhật đó, từ khoảng 15 giờ cho tới lúc ông Cảnh sát Khánh tới tìm thì bác làm những việc gì?

Bác tài xế cau cặp chân mày đăm chiêu suy nghĩ. Đột nhiên, nét mặt rạng rỡ, vui vẻ khác hẳn, và bác reo lên:

- Chà! Tuyệt quá! Vậy mà tại sao tôi lại quên khuấy đi không khai với Cảnh sát nhỉ? Có lẽ tôi quýnh lên, bối rối chẳng nhớ được gì cả. Ừ, giản dị, dễ quá mà! Lúc đó tôi đang mở máy ghi âm thu nhạc!

Trí và tôi liếc nhanh mắt cho nhau. Đến lượt chúng tôi ngạc nhiên sửng sốt!

Tiếng bác Phối vẫn tiếp tục vui vẻ:

- Bà chủ vốn thích nghe nhạc sĩ trứ danh Bích Thu Vân, người Đức, độc tấu dương cầm. Và buổi trình tấu của ông được trực tiếp truyền thanh đúng vào chiều chủ nhật. Nhưng đúng ngày giờ đó, bà chủ lại mắc bận đi họp không ở nhà để thưởng thức được, nên mới bảo tôi nghe và thu vào băng cho bà. Và tôi đã thi hành lệnh của chủ.

Trí :

- À, à, vậy thì bác Phối đã mở máy ghi âm thâu bản trình tấu của vị nhạc sĩ trứ danh đó, đúng giờ ấn định qua máy truyền thanh?

- Đúng như vậy!

- Nhưng cũng có thể mở ghi âm thâu nhạc từ ra-đi-ô vào băng mà không cần người phải hiện diện tại chỗ được mà. Đây, tôi muốn nói rằng: hiện nay có những máy điện tử khiến ta có thể vặn trước số phút mà ta muốn rồi nó sẽ tự động chạy và tự động hãm được mà. Do đó tôi cho rằng bác Phối cũng có thể làm thế nghĩa là cứ việc lái xe ra phố gây tai nạn trong khi đó ở nhà máy ghi âm vẫn quay đều đều thâu cho đầy băng nhạc.

Bác Phối cười buồn:

- Đã lâu lắm tôi chỉ mong được dùng cái bộ phận điện tử tự động đó cho nhàn nhã một chút. Nhưng rất tiếc là cái máy ghi âm của bà chủ không được trang bị bộ phận đó.

- Vậy tức là bác Phối cứ bắt buộc phải ở gần bên máy ghi âm trong suốt thời gian thâu?

- Đúng như vậy đó, chú Trí!

Rõ ràng là chúng tôi đã tìm ra cách gỡ tội cho bác Phối. Vậy, bác chỉ việc xuất trình cho Cảnh sát cái băng thâu nhạc đó. Nó là chứng cớ hiển nhiên cho sự không có mặt của bác tại nơi xẩy ra tai nạn.

Tôi hăm hở:

- Thế cuộn băng đó bác vẫn giữ chứ?

- Đúng! Tôi vẫn giữ mà, chú Chiêm?

- Vậy thì dễ quá rồi. Chúng ta chỉ việc đem mở cho Phó thẩm sát viên Minh Khánh nghe và…

Trí giơ tay ngăn lại:

- Khoan đã! Đi đâu mà vội thế! Vẫn biết là màn trình tấu nhạc của nhạc sĩ trứ danh danh Bích Thu Vân ít khi được trực tiếp truyền thanh lắm, tuy nhiên một đôi lần cũng có. Vậy, đặt giả thuyết bác Phối đã thâu được bản nhạc đó từ lâu rồi thì sao. Do đó, nếu không chứng minh được là mới thâu băng ngày hôm qua, thì cái băng nhạc đó cũng sẽ bị coi là vô giá trị.

Tia mắt bác Phối sáng lên:

-Ấy, ấy! Chứng minh được chứ sao lại không, chú Trí!... Khi cho băng chạy thâu nhạc tôi có thói quen hay nói mấy câu báo trước đặng bà chủ để ý nghe. Thêm nữa, tôi lại cẩn thận bao giờ cũng ghi ngày giờ cuộc trình tấu lên mặt nhựa cùng ban nhạc đứng ra tổ chức màn trình diễn đó nữa mà.

Trí cười vui ra mặt:

- Trời! Vậy thì tuyệt quá rồi! Tuyệt quá rồi! Bác Phối mở băng cho tụi tôi nghe đi, rồi bác sẽ lại được lái xe ngay buổi chiều bữa nay.

Trí và tôi theo chân bác Phối vào phòng khách. Bác tiến tới một cái kệ bằng gỗ cẩm lai, lấy xuống một hộp plastic đựng cuốn băng.

- Đây, hai chú em coi này!

Trên miếng giấy nhãn bé tí dán giữa dây băng, tôi đọc rõ hàng chữ:

Giàn nhạc Phấn Thông Vàng

Saigon ngày 8 tháng 7

Màn độc tấu dương cầm do Bích Thu Vân

Bác Phối giọng thật vui:

- Bây giờ cho chạy các chú nghe, nhé. Các chú sẽ nhận ra giọng nói mở đầu của tôi cho coi.

Bác tài đặt cuốn băng lên máy, ấn mấy cái nút kêu lách cách. Cuốn băng bắt đầu quay. Chúng tôi nghiêng tai để nghe cho rõ.

Quái, chẳng nghe tiếng gì cả.

Dĩa băng chạy thật ngon, mấy cái suốt nhỏ cũng quay đều đặn… mà sao lại chỉ nghe mỗi một thứ tiếng sè sè của máy.

Da mặt bác Phối thoáng tái đi. Đôi chân mày cau lại, bác đưa tay xoay cái nút tăng âm lượng. Vẫn chỉ có tiếng sè sè.

Nguy quá!

Cuốn băng đã bị “xoá” sạch trơn.

_________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG IX, X

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

CHƯƠNG V, VI_NGỌC BÁU NGAI VÀNG


CHƯƠNG V

NGƯỜI LÁI XE... ẨU


Sáng hôm sau, nhằm ngày Chúa Nhật, tôi nóng ruột chờ có dịp là lẻn đến nhà Trí.

Hôm qua, lúc ở Phú Định về, tôi chỉ chờ “sếp” giải thích cho mấy điểm chưa hiểu. Ác quá! Anh cứ im thin thít như thịt nấu đông. Tôi hỏi dồn mãi Trí vẫn một mực: “thì về đến Phòng thí nghiệm” đã nào! Về tới Phòng thí nghiệm thì bà Năm Rằng lại cho biết ba tôi gọi điện thoại bảo về có việc gấp.

Nhẩy lên xe đạp, đạp về, tôi bị má tôi xung công chạy đi mua đồ lặt vặt hết cái nọ đến cái kia. Và Trí có gọi tôi hai lần, nhưng ba tôi bắt phải ở nhà. Giọng ông nghiêm trầm nghe “sợ” lắm:

- Chiêm! Chiều nào con cũng đạp xe chạy nhăng hoài! Hôm nay ở nhà một bữa, ba coi thử!

Nhân tiện Chiêm xin giới thiệu ba với các bạn một chút. Ông là một người cha gương mẫu, rất thương con, tính tình hồn nhiên cởi mở lắm. Nhưng có điều một khi ba tôi đã nói “một” là một, nói “hai” là hai, ngay cả đến má tôi cũng không thể… trái lệnh được. Huống chi là tôi. Vậy thì chỉ còn một việc là… tuân lệnh. Cũng như buổi sáng Chúa Nhật đó; tôi phải theo hai cụ đi lễ về rồi mới được ba cho phép chạy nhăng một lúc.

Đạp xe trong chớp mắt, tới nhà Trí, đã thấy anh ngồi đợi trong phòng thí nghiệm trên gác nhà kho. Vừa thấy mặt tôi, chưa kịp ngẩng lên, anh đã làm một thôi:

- CT3! Có nhiều việc kỳ quái lắm nghe! Và mình tin chắc rằng sẽ còn nhiều cái lạ lắm.

Tôi e ngại:

- Ừ! Tôi cũng nghi nghi như thế đấy! À, mà thực ra thì là cái gì kia chứ?

- Từ bây giờ tới chiều tối là phải lần mò cho ra đường dây liên hệ của mọi việc bí mật. Nhiều hy vọng lắm… Nghĩa là chúng mình phải tới nhà bà Huỳnh Lan Anh. Nhất định nơi đó phải cho hãng mình biết được nhiều cái hay lắm.

Nghe cái lối nói úp mở của Trí tôi bực mình quá, gần như hét lên:

- “Sếp” CT1, nghe đây này! Tôi sẽ không đi đâu hết á, sẽ không rời khỏi chỗ này một bước nào nếu anh không chịu giải thích cho tôi mấy điểm sau đây.

“Sếp” tôi điềm nhiên:

- Thì CT3 cứ hỏi đi!

- Được, đây câu thứ nhất: tại sao chiếc xe Rolls Royce tối tân lại phom phom chạy từ nhà bà Lan Anh ra mà… không có ai cầm lái cả?

- Hạ hồi phân giải!

Tôi cáu lắm nhưng vẫn cố nén, rít qua kẽ răng:

- Vậy thì câu thứ hai: lít sữa dê chua tay đầu bếp Khâu Rỉ nhờ bác Phối mua đó là nghĩa làm sao?

- Cũng… hạ hồi phân giải nốt. Trên đường đi tới mục tiêu, chúng ta sẽ xét. Hai việc đó thuộc thành phần bí mật.

Coi bộ Trí có vẻ cương quyết từ chối không chịu giải thích cho biết, tôi vẫn dai như đỉa đói:

- Vậy thì anh cho tôi biết sơ qua về cái bí mật đó. Từng phần của nó là những cái gì và chúng liên hệ với nhau ra làm sao?

Trí gật gù:

- Hà! Câu hỏi khá thông minh đấy. Có lời khen nghe CT3. Đây nhé. Thoạt kỳ thuỷ là bức thơ của cậu Hải Minh, đúng không? Và rồi để bắt đầu vào cuộc điều tra, chúng ta hẹn nhau cùng đến nhà bà Lan Anh. Phải chưa?... Tôi nhanh mắt đưa tay quơ một cái ghế dựa, ngồi phịch lên cho… đỡ mỏi vì bài thuyết trình của “sếp” ngó bộ không vắn tắt mấy Rồi có ba sự việc xẩy ra. Thứ nhất: có kẻ lại trộm chiếc xe Rolls Royce, thứ hai: chúng ta biết được món sữa chua mua thêm trong thực đơn hằng ngày tại nhà bà Lan Anh. Cuối cùng là… gì? Sự việc thứ ba là gì… CT3?

Trí ngó tôi, chờ tôi trả lời. Còn tôi thì tôi lại chăm chú nhìn anh chờ… giải thích. Trí nguýt tôi một cái rồi nói nhanh:

- Điều thứ ba là chúng ta tìm thấy chiếc xe Rolls Royce nơi ngoài lộ. Tia mắt sắc sảo của Chiêm phát giác được những cánh hoa thược dược. Nhờ những cánh hoa rơi vãi đó chúng ta mới nẩy ra ý kiến xem xét đôi bình đựng hoa ở trong xe hơi. Đôi bình, nơi mà những cánh hoa thược dược được cắm trong đó, ít phút trước khi tụi mình mò tới.

Tôi cắt lời “sếp”:

- Anh nói sao? Ít phút? Sao lại ít phút?

- Cho bộ óc làm việc chút xíu coi nào, CT3!... Từ lúc Chiêm chợt thấy chiếc xe Rolls Royce đổ dốc đến lúc tụi mình tìm lại được nó thì chỉ chừng mười lăm, hai mươi phút thôi chứ bao nhiêu, phải không? Nhưng khoảng thời gian ngắn ngủi 15, 20 phút đó cũng đã đủ để cho tụi gian nẫng đôi bình bằng bạc thật để thay vào bằng một đôi bình giả, mạ bạc, bán ê hề ở chợ Bến Thành kia kìa...

Tôi bất giác mừng rơn đinh ninh “sếp” đã nhận xét sai lầm. Và tôi hét lên như một lời reo chiến thắng:

- Ha! Ha! Anh nói cái gì kỳ vậy? Thay thế! Anh bảo tụi gian thay thế đôi bình cũ bằng hai chiếc bình mới? Nhưng xin hỏi “sếp” một điều: căn cứ vào đâu mà anh dám chắc đôi bình cũ không phải là đồ… sắt hay đồ đồng mạ bạc?

Nét mặt Trí vẫn lạnh tanh, đôi mắt anh xoáy sâu vào… sống mũi tôi khiến bất giác tôi cảm thấy nhồn nhột:

- À à, CT3 định “quay” tôi đó hả! Nhưng xin nói để Chiêm nhớ cho răng không khi nào người ta lại nỡ trang hoàng một cái xe hơi lộng lẫy, tối tân, đẹp nhất nhì nước Việt Nam nầy bằng một đôi bình thổ tả chỉ đáng vứt đi ấy đâu nhé. Cũng tỉ như chị An của Chiêm là một người thích hoa ghê gớm. Và rồi chị cũng cắm đại những bông hoa đẹp cắt ở vườn vào những chiếc bình tồi tàn mua ở tiệm lạc soong của Sáu Goòng đó chắc! (1)

- Thôi được! Chịu anh!... Nhưng theo anh thì tụi gian lái trộm chiếc xe đắt tiền bằng cả cái nhà của tụi mình ra tận đây là chỉ để nẫng đôi bình bằng bạc thôi đó?

Tiếng “sếp” nghe như nhát búa gõ xuống mặt bàn:

- Đúng!

Tôi lại thầm cảm thấy sắp sửa “quay” được “sếp” bí:

- À vậy thì tại sao tụi nó lại không lẻn vào lúc xe đậu tại chỗ mà nẫng nhẹ cho rồi, có phải giản tiện bao nhiêu không. Sao lại mất công bệ cả cái xe kềnh càng như cái nhà để rồi sau đó còn tốn công vứt bỏ lại?

Giọng Trí vui mừng thành thật, reo lên:

- Khá lắm! Vị phụ tá của tôi ơi! Khá lắm! Nhận xét của Chiêm hồi này thông minh tiến bộ thật! Nhưng tôi vẫn giữ nguyên ý kiến là: “Đúng! Tụi gian phi lái trộm xe ra chỗ khác chỉ có mục đích là nẫng đôi bình bằng bạc… Nhưng, chưa hết! Tôi biết chắc là tụi nó còn muốn lục lọi khắp mọi góc kẹt trong chiếc xe hơi đó nữa. Rồi, vì Chiêm và Bác Phối đuổi gấp quá khiến chúng chỉ đủ thời giờ tráo được đôi bình mà thôi.

- Kỳ nhỉ! Chúng lấy đôi bình bằng bạc đó làm cái gì chứ?

- Mình chỉ có thể đặt một giả thuyết: vật mà chúng muốn tìm có hình dáng như đôi bình bông đó! Nói cho đúng hơn, là... giống như một cái bình đó.

Tôi bâng khuâng, và vẫn thắc mắc:

- Vật chúng muốn tìm là cái bình bông? Lạ nhỉ! Sao lại chỉ là cái bình bông?

- Thì đó, tất cả bí mật là ở chỗ đó. Khi nào chúng mình biết được tại sao cái báu vật tụi gian đang đi tìm lại chỉ là một cái bình bông thôi thì đã vén được màn bí mật rồi còn gì. Chiêm thấy không? Việc này lại khiến mình nhớ lại vụ “đồng tiền giả” hồi năm trước. Hồi đó tụi mình biết được cái mình đang cần tìm nhưng không biết được chỗ để mà truy tầm ra. Đằng này, chúng ta biết được chỗ tìm rồi… mà lại không biết cái vật cần tìm ấy là cái gì chớ. Hề, hề… oái oăm thật!... Nhưng chỉ oái oăm bây giờ thôi. Hề, hề!

Tôi đã hơi hiểu được lờ mờ sự việc, vừa ngẫm nghĩ vừa nhè nhẹ gật đầu thì “sếp” đã đứng phắt lên:

- Thây kệ! bất chấp vật đó là cái gì thì chỗ tìm cũng không phải là ở đây! Đi!

Tôi vẫn không quên điều thắc mắc:

- Nhưng anh vẫn chưa giải thích cho tôi biết tại sao chiếc xe không người lái mà chạy được và lít sữa chua ở nhà bà Lan Anh!

Trí buông gọn:

- Hạ hồi phân giải!

Gớm thật! Hồi này “sếp” hay xài cái thành ngữ “hạ hồi phân giải” ghê.

Hai anh em nhẩy lên xe đạp, đạp băng băng về phía đường Phú Định hướng biệt thự của bà Huỳnh Lan Anh.

Đến một ngã tư, tôi chợt thấy cái xe Rolls Royce màu cà phê sữa, nhạt, sáng lấp lánh đang từ từ lăn bánh phía trước mặt. Xe hơi chạy chậm lắm, như là có ý đợi ai đó. Tôi đạp dấn lên, miệng gọi Trí:

- Lẹ lên, Trí! Bác Phối lái xe Rolls Royce đây này. Đạp mau lên nói chuyện với bác ấy chút, đi!

Trí lắc đầu:

- Chuyện gì? Chỉ “ba hoa chích choè”! Ngược gió mệt quá trời đây nè.

Tôi gắt lên:

- Thì cứ đạp cho kịp xe bác ấy đã nào. Kìa, đèn đỏ rồi! Bác ấy sẽ phải ngưng lại, bắt kịp đấy…! Á! Ủa! Kỳ vậy! Bác Phối điên rồi chắc? Sao lại thế kia?

Quả thật sự việc xẩy ra trước mắt kỳ quái vô cùng!

Thay vì chạy chầm chậm để ngưng lại bên đèn đỏ, chiếc xe Rolls Royce lộng lẫy lại đột nhiên tăng tốc lực, lăn bánh thật mau.

Sự cẩu thả đó nhất định không phải là thói quen hành động của bác Phối, một con người từ xưa tới nay vốn có đức tính rất cẩn thận.

Ừ, mà tại sao bữa nay bác lại lao vút đi, bất chấp cả đèn đỏ?

Á kìa, chiếc Rolls Royce quẹo “cua”, bánh rít lên ken két. Một khách bộ hành, yên chí ngó đèn xanh, băng qua lộ. “Binh!” Chết rồi. Vè bên phải xe hích trúng hông khiến ông khách té lăn cù xuống đường mương. Chưa hết! Chiếc xe Rolls Royce bóng loáng thay vì phải dừng bánh, lại lao vút đi… biến mất nơi đầu ngã tư gần đó.

Trí và tôi đừng ngây người, miệng há hốc! Quãng đường nơi xẩy ra tai nạn vắng hoe. Hai anh em lật đật băng qua lộ để đỡ người bị thương đang nằm dài trên mặt đường nhựa. Trí và tôi cúi xuống. “Sếp” tôi nói nhanh:

- Đừng đụng vào ông ta, Chiêm! Chớ làm sai chỗ đi đó. Chưa biết ông ta bị thương nặng nhẹ ra sao, mó máy không được đâu. chạy đi kêu điện thoại cho Cảnh sát đi đã.

Nhẩy ba bước tôi đã sộc vào phòng điện thoại công cộng ở đầu phố.

- “Tai nạn xe hơi, có người bị thương, ngã ba Cao Thắng Trần Quốc Toản. Vâng! Mau lên, các ông! Vâng, bị thương, một người đàn ông. Chưa biết nặng nhẹ! Vâng, chào ông!”

Gác ống nghe, vừa đẩy cửa bước ra đã nghe còi hú vang nơi đầu đường.

Ba phút sau, một chiếc xe Jeep hai màu xanh trắng Cảnh sát dẫn đầu một xe tải thương đã đậu tại chỗ tôi và Trí. Một nam y tá, áo blouse trắng, bước xuống cúi nhìn nạn nhân. Ông ta nói với nhân viên Cảnh sát:

- Cho khiêng vào nhà thương ngay. Tuy nhiên không bị gì nặng lắm đâu. Sợ quá xỉu đi thôi!

Chiếc xe tải thương hú còi lăn bánh đem theo nạn nhân. Một ông Cảnh sát tiến lại gần chúng tôi. Tôi nhận ra Phó Thẩm sát viên Minh Khánh, thuộc viên của Thẩm sát viên Báu, rất bồ bịch với hãng CT2 (2).

- Thế nào? Các chú em! Chú chứng kiến tai nạn từ lúc đầu hả? Minh Khánh rút sổ tay.

- Vâng!

- Các em thấy rõ cái xe gây tai nạn rồi bỏ chạy không?

Tiếng Trí:

- Dạ thấy!

- Ghi kịp số, hiệu và kiểu xe không?

Trí thản nhiên:

- Khỏi cần, ông Minh Khánh à!

Tôi nắm vội khuỷu tay anh giật, nhưng không kịp. Trí vẫn cứ thao thao nói tiếp trước đôi mắt ngạc nhiên của Phó thẩm sát viên Khánh:

- Chiếc xe Rolls Royce của bà Huỳnh Lan Anh, Phó Hội Trưởng Hội Hồng Thập Tự Đô Thành đấy.

Ông Khánh lại hỏi:

- Rồi nó chạy hướng nào?

Trí chỉ phía đầu ngã tư gần đó. Phó Thẩm sát viên Khánh gật đầu cám ơn, nhẩy lên xe Jeep, bảo tài xế lao vút đi.

- Cám ơn hai em Trí, Chiêm! Khi nào cần hỏi thêm tụi anh sẽ tìm đến các em sau nhé!

Tôi trông rõ chiếc xe Cảnh sát trực chỉ phía biệt thự của bà Lan Anh ở đường Phú Định.

Trí quay lại ngó tôi. Tôi lại ngó đi chỗ khác. Nhưng chắc cả hai đứa cùng chung một ý nghĩ: hai anh em vô tình vừa mới tố cáo bác tài Phối.

Nhưng còn biết làm cách gì khác nữa kia chứ?

----------------------
(1), (2) Coi "Đồng tiền giả" cùng một tác giả



CHƯƠNG VI

NẠN NHÂN THỰC SỰ


Tôi và Trí phải vất vả lắm mới len ra khỏi đám đông vây kín chung quanh xem tai nạn lưu thông. Lúc sau hai đứa đã phom phom đạp xe hướng về Phú Định, biệt thự Lan Anh. Đến ngã tư Minh Phụng, đôt nhiên Trí đậu lại dưới một tàn cây trứng cá:

- Ê, Chiêm! Tụi mình thảo luận một lúc đã!

- Thảo luận gì? Đến ngay biệt thự hỏi bác Phối xem tại sao bác ta lại kỳ quặc như thế chứ! “Đốt cháy” ngã tư đèn đỏ rồi lại “chuồm êm” sau khi gây tai nạn cho người đi đường? Có phải còn hơn là dừng lại la cà ở đây thảo luận với bàn cãi cái gì nữa?

- Chiêm có lý một phần. Nhưng cũng phải sắp xếp lại câu chuyện cho có thứ tự một chút đã. Nào, thử nhớ đích xác lại coi xem chúng ta đã thấy những cái gì nào. Đúng đó, điểm rất quan trọng của vấn đề, Chiêm đã để ý tới rồi đó. Phải lắm! Thắc mắc của Chiêm rất chính đáng: xưa nay bác Phối vốn là con người rất cẩn thận chu đáo, sao lại có thể “đốt cháy” đèn đỏ, rồi lái xe đụng phải người ta xong lại bỏ mặc vọt đi tuốt luốt như vậy.

Tôi buột miệng lẩm bẩm một mình:

- À, ừ, không có lý nào bác Phối lại bê bối như thế được!

- Quả có thế… Nhưng lúc nẫy, có đích thực mắt Chiêm thấy rõ bác Phối cầm lái xe không đã?

Tôi đáp nhanh:

- Chẳng bác Phối cầm lái thì còn ai vào đấy!

- Nhớ lại kỹ coi! Nhớ lại kỹ coi, CT3!... Ngày hôm qua bác ấy cùng tụi mình đạp xe đạp bở hơi tai đó, nhớ không? Rõ ràng là bác không lái chiếc xe Rolls Royce của bà chủ mà xe vẫn chạy băng băng đó.

Tôi cãi ngay:

- Lúc đó lại khác! Lúc đó chiếc xe chạy, nhưng… không có người lái mà!

Trí nhăn mặt:

-Thôi đừng cãi chày cãi cối nữa đi Chiêm! Chuyện xe chạy không người lái đó, tôi đã nói với Chiêm là tôi biết tại sao rồi mà.

Tôi lại thấy bực mình, liền hờn mát:

- Phải, anh có nói là anh biết tại sao nhưng anh có thèm giảng giải cho tôi hiểu đâu kia chứ!

- Biết rồi, biết rồi, cằn nhằn hoài! Bây giờ chưa phải lúc để nói chuyện đó. Nào nghĩ kỹ lại đi Chiêm! Có đích thực bác Phối lái hồi nẫy không nào? Cố nhớ kỹ lại coi, nghe “ông”! Câu trả lời quan trọng lắm đấy, đừng coi thường!

Nghe giọng nghiêm nghị của “sếp” tôi ngẩn người, nhíu mày cố suy nghĩ, nhớ lại cho thật đúng. Một lúc sau tôi mới trả lời:

- À, ừ! Chính ra thì mình cũng không ngó tận mắt người cầm lái. Vì lúc đó còn đang sửng sốt lấy làm lạ là tại sao bác Phối, hay nói cho đúng hơn, người mà tụi mình tưởng lầm là bác Phối, sao lại có thể hành động kỳ quái như vậy được chứ, nên quên bẵng mất không ngó ngay mặt người lái xe.

Trí reo khẽ:

- Có thế chứ! Đúng như tôi nghĩ đó Chiêm! Lúc đó hai đứa mình, không ai chú ý nhìn ngay mặt người lái xe hết. Do đó, không thể cả quyết được là chính bác Phối ngồi ở ghế tài xế, đúng chưa?

Tôi biết là Trí đang nghĩ đến việc bác tài Phối có thể bị truy tố ra Toà. Bất giác toàn thân tôi run lên nhè nhẹ. Lý do: lái xe cán người rồi vọt bỏ chạy luôn không phải là chuyện giỡn, tội này bị pháp luật trừng phạt nặng lắm.

Té ra tôi lầm, Trí lại đang nghĩ đến chuyện khác vì tôi thấy anh lẩm bẩm cái gì đó, rồi đột nhiên:

- CT3! vậy thì người lái xe Rolls Royce gây tai nạn đó… là một người khác!

Tôi giật nẩy người:

- Anh nói sao?

- Rõ rệt lắm rồi! Hừ!

Đôi mắt anh sáng lên như đã nhìn thấy một cái gì rồi:

- Có thế chứ! Có thế chứ! Đúng rồi! Thái độ và cử chỉ của “tên” lái xe trái ngược rõ rệt hẳn với tính tình của bác Phối, Chiêm thấy không? Rồi lại còn… người bị xe đụng nữa! Chiêm có nhận thấy điều gì lạ về phía nạn nhân không?

- A! Phải rồi! Ừ, lúc đó tôi có cảm giác rõ rệt là cái ông khách bộ hành đó cố ý… nhẩy chồm vào xe hơi thì phải. A, như vậy thì ra…

- Thì ra… bác Phối mới đích thực là nạn nhân của vụ tai nạn xe hơi đã tính từ trước này. Một cuộc âm mưu làm hại bác.

- Nhưng có cách nào để chứng minh?

- Thật tình thì chưa có bằng cớ nào để chứng minh. Vậy muốn cứu bác Phối, chỉ còn một cách là khám phá ra nguyên do của tất cả mấy sự việc đó.

- Vậy theo anh thì chắc là có một sự liên lạc chặt chẽ giữa việc xẩy ra hôm qua (xe ma), tai nạn đụng xe bữa nay và cái thơ của cậu Hải Minh?

- Tôi bảo là đúng như thế chứ còn chắc là, chắc là gì nữa. Giờ đây, chúng ta chỉ việc đi tìm cái mối dây nó cột dính mấy sự việc đó. Nhưng phải làm việc cho có thứ tự mới được. À, còn một cái này nữa về phía người đụng xe mà Chiêm không để ý vì lúc đó Chiêm chạy đi gọi điện thoại cho Cảnh sát. À mà thôi, khoan nói đến vội, sau sẽ hay (anh quên không dùng câu “hạ hồi phân giải”, may quá!). Mình cần phải trở lại Phòng Thí Nghiệm gấp đã. Vậy Chiêm tới biệt thự một mình. Cố gắng dò xét được càng nhiều càng tốt, nghe! Nhất là tìm được cách bắt chuyện với tay đầu bếp Khâu Rỉ dò hỏi xem anh ta cần dùng làm gì mà gởi mua lắm sữa dê chua như vậy.

Khi tới biệt thự Lan Anh, tôi trông thấy ngay chiếc xe Rolls Royce lộng lẫy đậu ở sân. Kế bên nó là một chiếc xe Jeep cảnh sát. Một cái thì đẹp quá, lộng lẫy quá, một cái thì nhỏ xíu lấm láp bụi đường. Chưa kịp bật cười về sự so sánh ngộ nghĩnh giữa cô công chúa và con lọ lem, tôi chợt ngó xuống nền gạch bông vàng bao quanh bồn cỏ xanh mịn, thấy cái mũ kết của bác Phối. Chẳng hiểu tại sao mũ của bác tài lại rớt nằm vương vất tại đây, ngay trên nền gạch vàng? Cúi xuống lượm tôi tiện tay bỏ ngay vào túi vải ở bánh sau xe đạp. Sau đó, tôi quên bẵng đi không trả lại cho bác Phối nữa. Vì ngay lúc ấy tôi thấy bác cũng đang mắc bận tiếp khách: Phó thẩm sát viên Minh Khánh. Ông Cảnh sát này nói với bác tài, giọng điềm đạm:

- Vậy bây giờ ông phải theo tôi về Ty, nghe!

Bác Phối cất tiếng thảm não:

- Thưa ông! Tôi xin nói lại một lần nữa để ông hiểu giùm cho rằng: có hai tiếng đồng hồ rồi tôi chưa bước chân ra khỏi nhà. Ông chẳng chịu tin, thật là khổ hết sức vậy đó!

Phó Thẩm sát viên Minh Khánh vẫn ôn tồn:

- Ông cũng chẳng chịu nghe tôi nói gì hết, ông Phối! Bao nhiêu người đã trông thấy rõ ràng chiếc xe Rolls Royce này của bà chủ ông đụng ngã một khách bộ hành rồi bỏ chạy luôn mà.

Chợt ngước mặt trông thấy tôi, ông Minh Khánh chỉ tay:

- Đó, cả chú nhỏ kia cũng thấy nữa mà! – Quay sang tôi Phải vậy không hả chú Chiêm?

Tôi chợt thấy như có ai thò tay vào bao tử mà bóp một cái đau điếng, trong khi đầu cứ gật gật… tán thành câu nói của Phó Thẩm sát viên Khánh. Tia nhìn lái ngay xuống đất khi trông thấy ánh mắt khổ sở của bác Phối nhìn tôi như một lời cầu cứu. Tiếng của ông Cảnh sát vẫn đều đều:

- Rồi đến khi sự vô tội của ông được dẫn chứng cụ thể ông sẽ lại được trả tự do kia mà, lo gì? Hiện giờ tôi bắt buộc phải mời ông về Ty theo lệnh thượng cấp của tôi chớ. Chắc ông cũng không lạ tội cán người bỏ chạy là một vi phạm nghiêm trọng như thế nào rồi. Nhưng tôi chắc bà Huỳnh Lan Anh sẽ đóng tiền thế chân bảo đảm cho ông và rồi người ta sẽ thả ông ra cấp kỳ.

Bác Phối tái mặt, la lên:

- Thả… thả tôi ra! Ông nói “thả ra”? Như vậy có nghĩa là dù thế nào, tôi cũng bị bỏ tù cái đã? Trời ơi! Chú Chiêm! Giùm anh chút đi em! Nói với ông Phó thẩm sát viên đây là không phải anh đã lái chiếc xe Rolls Royce hồi nãy đâu đi. Nói đi em! Nếu em đã được chứng kiến tai nạn từ đầu chí cuối, chắc hẳn em cũng thấy rõ người lái xe không phải là anh chứ!

Buồn quá! Mãi tới bây giờ, khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn hối tiếc mãi. Nếu hôm ấy, tôi chỉ việc nói thẳng là “Không! Người lái xe gây tai nạn không phải là ông Phối!” thì bác tài hiền lành đáng thương này đâu đến nỗi bị rắc rối. Không hiểu tại sao bữa đó tôi lại cứ lúng ta lúng túng, vừa nói vừa run để đến nỗi vô tình dồn ngay bác Phối vào ngõ bí. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt bác tài hiền lành, lúc đó, khắc khoải chờ đợi tôi trả lời, mà tôi thì lại ngó Phó Thẩm sát viên Khánh mà… líu cả lưỡi:

- … A… a… Tôi… a… a… khi tai nạn xẩy ra, sợ hãi quá. Rồi lại thấy cái xe Rolls Royce “đốt cháy” đèn đỏ lao vút đi…

Phó Thẩm sát viên Khánh la lên:

- Ấy! Em nói sao? Cái xe Rolls Royce đốt cháy đèn đỏ ở ngã tư… A, hà! Lại một vi phạm nặng nữa!

Tiếng tôi lí nhí:

- Vâng!

Ông cảnh sát ghi vội mấy chữ vào sổ tay:

- Thế rồi sao nữa? Em có thấy rõ ông Phối ngồi ở ghế cầm lái không? Có hay không? Chỉ một tiếng thôi, nói lẹ đi!

- Lúc đó tôi cuống quít quá thành thử không ngó người lái xe nữa.

- Thôi được! Ông Phối! Theo tôi về Ty! Thôi đi, mất nhiều thì giờ quá rồi!

Chân bước lên xe của Cảnh sát, bác tài Phối còn quay lại nhìn tôi. Ôi chao! Cái nhìn gì mà buồn thảm, rầu rĩ, ai oán như một lời trách móc. Tôi khổ tâm không để đâu hết. Đến nỗi rằng quên luôn cả công tác sếp CT1 đã giao cho, nghĩa là đi tìm gặp để gợi chuyện với anh chàng Khâu Rỉ.

Tôi thờ thẫn quay ra, nhẩy lên xe đạp, thả từ từ xuống con dốc dẫn ra đường Lục Tỉnh. Chiều đã tà tà, mặt trời xế chiều về hướng Tây. Con đường nhỏ chỉ còn sáng lờ mờ từng quãng nhỏ, ánh sáng thoi thóp chiếu qua bóng lá cây xanh rậm bên đường.

Đột nhiên, một tiếng “kịch” vang lên. Tôi giật mình ngẩng phắt đầu: một hòn đá to bằng hai hòn gạch thẻ, chẳng hiểu ở đâu văng ra, lăn lông lốc ngay trước mặt rồi lao tới nằm chặn ngang bánh trước xe đạp của tôi, chỉ cách độ mười phân mét. Do phản ứng tự nhiên, hai bàn tay tôi tự động bóp mạnh thắng. Nhờ vậy bánh xe đụng nhằm hòn đá không mạnh lắm, nhưng cũng đã đủ hắt tôi ngã lộn qua tay lái, người văng vào bờ cỏ bên đường.

Sợ quá, thở chẳng ra hơi, chưa kịp trỗi dậy, mới ngóc đầu lên, tôi đã thấy ngay một bóng người đàn ông nhô ra từ bụi cây rậm. Người ấy lao nhanh tới cái xe đạp của tôi, mở nắp túi vải, thò tay rút lẹ cái mũ “kết” của bác tài Phối.

Vùng nhanh đứng dậy, hơi giận bừng lên, tôi xông tới. Cái mũ kết thì đâu có gì đáng giá. Nhưng thấy tên nọ chú trọng tới nó quá xá, đột nhiên tôi cương quyết lấy lại cho bằng được.

Gã đàn ông nắm cái mũ trong tay, tung chân chạy thật lẹ, nhằm phía khu rừng lau sậy gần đó. Tôi lao theo sát nút. À thì ra bây giờ mới biết cái môn thể thao đá banh là có lợi. Chớp mắt tôi đã theo kịp gã trộm mũ. Nghiến răng nghiến lợi, tôi đưa nhanh bàn chân mang giầy “ba-ta” gạt trúng gót chân phải tên gian. Thế là hai cẳng dài nghệu của hắn khoặc vào nhau làm thân người mất thăng bằng, tên gian té lăn cù. Tôi vội chộp cứng hai cổ chân hắn ta giữ thật chặt. Nhưng hắn co lại rồi đạp rất mạnh, gỡ ra dễ dàng. Đoạn, đứng dậy thật lẹ, tên gian lao vút vào phía lau sậy um tùm. Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, để hắn chạy thoát. Lý do: hắn lớn tuổi, cao to và khoẻ mạnh hơn tôi nhiều quá… cái mũ kết của bác Phối vẫn nằm kia. Trong khi giằng co giẫy đạp, chắc tên trộm mũ đã để rớt ra đấy. Cúi xuống lượm cầm lên tay, tôi giương đôi mắt ngạc nhiên nhìn chăm chú. Bên trong cũng chẳng có gì lạ. nhưng có một chi tiết hơi khác thường: miếng da ôm chung quanh đầu có dính chất gì đo đỏ.

Chất gì đỏ? Hay là… máu?

Nhét nhanh cái mũ vào túi vải sau xe, tôi nhẩy vọt lên, nhằm hướng khu Ba Chuông, cắm đầu đạp như một tay đua xe đạp.

_________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG VII, VIII

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

CHƯƠNG III, IV_NGỌC BÁU NGAI VÀNG


CHƯƠNG III

CHIẾC XE HƠI... "MA"


Trí cho rằng việc tới thăm tay đầu bếp nhà bà Lan Anh là một điều tự nhiên chẳng có gì lạ. Đúng lắm! Nhưng riêng tôi, tôi lại nghĩ khác. Và càng nghĩ tôi lại càng thấy ớn xương sống. Lý do như sau:

Có một hôm má tôi sai đem đến nhà bà Lan Anh một ôm nặng lá và bông dừa để bà trưng bày cắm hoa làm cảnh gì đó không biết.

Tôi khệ nệ vác bó lá hoa nặng chĩu xồng xộc đi thẳng vào bếp nhà bà. Trên mặt một cái bàn rộng ai đã để sẵn một mớ cành và lá tươi gì đó. Tôi đinh ninh chắc cũng là đồ dùng vào việc trang hoàng nhà cửa của bà Anh. Lòng mừng khấp khởi vì trút được gánh nặng trên vai, tôi đặt phịch bó lá dừa lên trên đống lá nọ. Ngay lúc đó, người nấu bếp đang lúi húi làm một món “sốt” chợt trong thấy tôi đặt bó lá lên bàn. Đột nhiên y hét lên và nói líu tíu cái gì đó mà tôi không hiểu một tiếng nào. Còn đang ngây người kinh ngạc, đã thấy tay đầu bếp quơ nhanh tay lên tường vớ một con dao phay to tướng và y chồm lại phía tôi…

Không nói chắc các bạn cũng thừa biết là tôi co cẳng chạy như thế nào, về đến nhà, mặt cắt không còn giọt máu, tim đập như trống làng. Ít ngày sau tôi mới biết là bà chủ nhà đã lăn ra mà cười khi được người nhà kể lại câu chuyện khôi hài xẩy ra trong căn bếp nhà bà. Thì ra, đám lá để sẵn trên bàn trong bếp bữa đó là một mớ lá nho. chẳng hiểu tên đầu bếp cần dùng để nấu một món ăn gì đặc biệt lắm. Rồi khi thấy một chú nhỏ ở đâu xồng xộc chạy vào, liệng mớ lá dừa nặng đè lên đám “rau quý” của hắn, hắn không chém tôi một dao bữa đó là may mắn lắm.

Nhưng dù sao đi nữa cái hình ảnh một tên hộ pháp phẫn nộ hùng hục đuổi theo sau lưng, con dao to tướng cầm lăm lăm trong tay vẫn ám ảnh tôi hoài. Nghĩ đến việc bây giờ lại tới gặp mặt y nữa tôi lại muốn xỉu đi luôn. Rồi, nếu y vẫn còn nhớ mặt tôi? Eo ơi…!

Nhưng với sếp CT1 thì khỏi nói! Lệnh là lệnh! Một khi anh đã quyết định đến nhà bà Huỳnh Lan Anh là phải đến. Không trệch đi đâu được! Thây kệ vị phụ tá CT3 muốn nói sao thì nói. Giản dị chỉ có thế.

Đúng 12 giờ trưa hai đứa tôi lẻn ra khỏi căn gác nhà kho “phòng thí nghiệm” của Trí, nhẩy một bước tới cái bụi cây chỗ giấu xe đạp, trong khi Trí bước vào nhà lôi xe của anh ra.

Đột nhiên một tiếng nói lanh lảnh khiến chúng tôi giật thót mình đứng chết trân tại chỗ. Nhưng chưa đầy năm giây đồng hồ, tôi bỗng mừng thầm: lệnh của “sếp” có mòi bị huỷ bỏ.

Quả nhiên, giọng the thé của bà Năm Rằng, bà dì của Trí kiêm nữ quản gia như còi Cảnh Sát:

- Chính! (người nhà Trí chỉ gọi anh bằng tên thật: Chính) Lại sắp sửa đi đâu đấy, hả? Ở nhà ăn cơm đã! Ăn cho người ta rửa dọn rồi đi đâu hãy đi!

Trí nheo mũi làm mặt xấu ngó tôi, khẽ lắc đầu nhún vai thất vọng. Không bao giờ anh dám trái ý bà Năm. Anh đành gượng cười “ngoại giao”:

- Dạ, dạ! Vâng, dì Năm! Thế nào cháu cũng phải ăn cơm đã chứ. Món của dì nấu ăn nóng mới ngon, dại gì lại đi đâu để lúc về phải ăn nguội hả, dì Năm. Cháu định chỉ chạy đi chừng…

Bà Năm trừng mắt chận lời “sếp”. Cắt ngang lời Trí, từ trước tới nay tôi mới thấy có bà Năm là một:

- Này, thôi đừng khéo nói nữa. Vào sửa soạn ăn cơm đi!...

Bà Năm khôn lắm, không bao giờ mắc mưu của “sếp” tôi hết. Nhưng qua ánh mắt bà nhìn đứa cháu trai tôi đã thoáng thấy có đôi phần trìu mến và giọng nói đã có vẻ dịu đi một chút:

- … Chừng năm phút nữa là có cơm đó!

Đoạn bà tất tả đi vào trong nhà.

Ngoài mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên nhưng trong lòng tôi vui như Tết. Tuy nhiên, “sếp” tôi đã lại nói ngay:

- Thôi được! Nếu vậy để tôi ăn cơm xong rồi tụi mình sẽ tới đó. Mình ăn lẹ lắm, chừng mười lăm phút hà!

Chợt nhớ ra một lý do để tránh né công tác, tôi dõng dạc bảo Trí:

- Không được rồi! Tôi còn phải đi đưa báo này!

Chắc các bạn vẫn chưa quên là trong vụ nghỉ hè tôi vẫn lãnh nhật báo Chuông Vàng đi phân phối cho các gia đình mua báo tháng. Vừa được đạp xe đi lòng vòng lên Thủ Đức chơi mát vừa kiếm thêm tiền tiêu vặt đỡ phải xin mãi ba má.

Cặp chân mày “sếp” chợt hơi cau lại và anh ngó đồng hồ tay:

- Vậy là phải mất hai tiếng đồng hồ Chiêm mới chạy xong tua đưa báo… Thôi được. Vậy thì đúng ba giờ chiều, chúng mình sẽ gặp nhau tại nhà bà Lan Anh nghe Chiêm!

Rồi, không để tôi kịp nói thêm gì nữa, Trí dắt xe tiến vào trong nhà, chớp mắt đã biến mất.

Thế là hồi hai giờ ba mươi chiều hôm đó, ngồi trên xe đạp êm êm tôi đạp đều dọc theo đường Trần Quốc Toản hướng về Phú Lâm. Nửa giờ sau xe và người đã bon bon trên đường Lục Tỉnh, sắp sửa quẹo vào đường Phú Định, bên tay trái. Biệt thự của bà Huỳnh Lan Anh ở tại đường Phú Định. Một toà nhà đồ sộ, đất rộng, bên trong có cả vườn rau, ao thả cá. Trên bờ ao, hàng dâm bụt xanh tốt điểm đầy hoa đẹp đỏ tươi. Từ đầu đường Phú Định vào chừng hai trăm thước có một con đường dốc khá cao. Vượt hết dốc, khoảng gần 100 thước nữa là tới nơi. Vừa đến chân dốc, tôi chợt thấy chiếc xe hơi Rolls Royce màu cà phê sữa của bà Lan Anh xình xình lao xuống. Không kịp nghĩ ngợi, tôi nhảy xuống xe nép sát lề đường chờ xe hơi chạy qua. Mặt đường rộng lắm, nhưng chiếc xe đâu có nhỏ bé gì. Cẩn thận một chút vẫn hơn.

Ngày thường gặp tôi, thế nào bác tài Phối cũng đậu xe lại để “ba hoa chích choè” một lúc cho vui. Bác hay nói câu “ba hoa chích choè” ý muốn chỉ những câu chuyện vui vui mà bác và tôi thường hay trao đổi. Tôi vốn vẫn ưa thích bác Phối vì cái tính hiền lành tử tế và cái nết kính già yêu trẻ của bác. Ấy thế mà khi lái chiếc xe lộng lẫy của bà chủ coi bộ bác cũng oai vệ lắm chứ không nhâng nhâng nháo nháo như mấy tay tài xế trẻ, xấu tính xấu nết, vừa lái xe vừa cười giỡn, hút thuốc nhả khói tùm lum.

Vì thế, khi chiếc xe Rolls bóng loáng sắp sửa tới gần, tôi đã giơ sẵn một tay lên để chào bác Phối… Đột nhiên, tim tôi như ngưng đập, tái xanh tái xám cả người đi: chiếc xe trống rỗng… đúng thế… trống rỗng! Trong xe không một bóng người, ngay cả chỗ… tài xế!

Miệng há hốc, chân tay cứng ngắc như bị chuột rút, đồng thời tôi kinh hoảng đến tột độ: chiếc xe to tướng đang lao thẳng vào chỗ tôi đứng. Chưa kịp nhẩy nhanh một cái xéo lui sâu vào trong bờ cỏ, đã cảm thấy một luồng gió mạnh phả vào mặt. Chớp mắt, chiếc xe đã vút qua, lao như tên bắn ra ngã ba đường Phú Định Lục Tỉnh. Bất giác buông tay dúi chiếc xe đạp đổ rạp xuống lề cỏ, tôi tung chân chạy đuổi theo, miệng gào lên như gặp đám nhà cháy. Tôi run với ý nghĩ: “cứ đà này chiếc xe sẽ băng qua đường Lục Tỉnh lao xuống cái hố ở bên đó”.

Ủa, kỳ quái! Tới ngã ba, đột nhiên chiếc xe Rolls chạy chậm lại, từ từ rẽ về tay phải, ôm “cua” rất sát. Thế rồi tôi chỉ còn nghe tiếng máy xe nhỏ dần, nhỏ dần, đoạn chiếc xe mất hút trên con đường hướng về Saigon.

Vẫn biết xe Rolls, loại kiểu mới, có thể nói là loại xe hạng nhất rồi, nhưng dù sao nó cũng chỉ là một vật vô tri! Vậy thì tại sao, tại sao nó lại tự chạy, tự lái được như thế chứ? Eo ơi! Hay là chiếc xe đó… có ma?



CHƯƠNG IV

DẤU VẾT ĐẦU TIÊN


Tôi và Trí, từ trước đến giờ gặp phải những điều bí mật cũng không ít, nhưng tới cái này thì thật quả là trên sức tưởng tượng. Một cái xe hơi không người lái, sao lại có thể quẹo “cua” rồi bon bon lăn bánh trên mặt đường một cách ngon lành quá như vậy. Điều khiển bằng vô tuyến điện tử chăng? Không, không thể nào lại như thế được.

Tiếc rằng Trí không có mặt tại đây. Nếu có, chắc hẳn thế nào anh cũng giải thích được. Anh chỉ chậm chân một chút thành thử để tôi lính quýnh ngây người không biết tính sao nữa.

Đang ngẩn ngơ đứng chết sững như trời trồng, thốt nhiên tôi giật nẩy mình: có tiếng động lạ. Ngẩng phắt đầu lên: bác Phối đang từ trên đầu con dốc lao xuống, ngồi vắt vẻo trên chiếc xe đạp ghi-đông chè bè như tay cầm của một chiếc xe “ba gác”, chiếc xe đạp cổ lỗ sĩ của bà Huỳnh Lan Anh.

Nếu không bị cái xe hơi “ma” vừa rồi làm điếng hồn chắc tôi đã nằm bò ra cỏ mà cười bằng thích. Hình ảnh bác tài Phối mặc bộ đồ lớn chỉnh tề, cắm cổ, mím môi, mím lợi, đạp chiếc xe đạp “cò kéc, cò kéc” trông buồn cười không thể tả được. Xe dạp dổ dốc, lao vun vút ra đầu đường Lục Tỉnh. Tôi thấy rõ ràng bác Phối định quẹo phía tay phải, nhưng đà xe băng mạnh bị quật tay lái gắt quá, mất thăng bằng lật nghiêng, hất bác tài ngã lao đầu xuống hố bên lề đường.

Tôi chạy vội tới, miệng gọi tíu tít: Bác Phối! Bác Phối ơi! Bác Phối! Bác tài nằm im như một khúc cây mới bị người ta đốn ngã. Nắm vai áo bác, tôi lay thật mạnh, đinh ninh là bác ít nhất cũng bị gãy cổ rồi. May quá, đột nhiên bác rên lên một tiếng, cái đầu khẽ lắc lắc, đôi mắt từ từ mở ra, tia nhìn ngây dại. Tôi thở ra một hơi thật dài, nhẹ nhõm: bác Phối chỉ lịm người đi vì… sợ. Không một vết thương, chẳng một vết trầy trụa. Tôi sốc nách đỡ bác đứng lên và trèo ra khỏi hố. Tới mặt đường, bác vội đưa nhanh tay phủi bụi đất bám trên bộ đồ… lớn. Đưa đôi mắt háy ngó tôi, bác Phối run giọng:

- Xe của bà chủ chạy lối nào thế?

Thật đúng là một nghĩa bộc! Mới ngã suýt gãy cổ, chẳng nghĩ gì đến mình đã vội hỏi ngay xe của chủ. Từ hồi hơi hiểu biết một chút đến bây giờ, tôi mới thấy người đày tớ trung thành như bác là một.

Tôi vẫn còn thắc mắc:

- Bác Phối! Ngã đau không? Hả bác?

Chẳng hiểu bác tài xế có nghe rõ câu tôi hỏi không mà chỉ thấy bác cứ đều giọng:

- Khổ quá! Cái xe Rolls Royce kia mà! Chú em! Anh hỏi chú em cái xe Rolls Royce của bà chủ kia mà! Phải đuổi theo ngay mới được!

Tôi trợn mắt:

- Đuổi theo? Bằng xe đạp?

Bác Phối nhăn mặt, nghiến răng:

- Xe đạp thì xe đạp! Cứ đuổi gấp cái đã! Nó chạy hướng nào?

Tôi đưa tay chỉ ra hướng đầu đường giờ đây vắng hoe:

- Nó chạy huớng này.

Bác Phối tất tả chạy vớ chiếc xe đạp. Tài quá! Cái xe không suy xuyển, lăn bánh ngon lành. Tôi chạy nói với theo:

- Chắc cái xe Rolls Royce không chạy xa được đâu. Làm gì có người lái.

Bác Phối không tin lời tôi nói:

- Sao lại thế được? Anh cho nó đậu sát lề đường trước cửa nhà, thắng tay gài chặt chẽ lắm mà, chú em!

- Biết đâu thắng tay lại chẳng tụt ra, à… hay là thắng bị cũ, lâu ngày… hư, rồi đứt để xe trôi tụt xuống dốc.

Vừa nghe dứt, bác Phối đã nhẩy dựng lên như người vừa bị rắn mổ trúng mắt cá chân. Bác rít qua kẽ răng:

- Chú em nói gì lạ quá! Thế ra chú chẳng biết quái gì về loại xe Rolls Royce kiểu mới nhất này cả. Chú nên nhớ rằng: Chính ông Rolls đã tuyên bố là xe của hãng ông chế tạo nếu cái nào hơi có một chút sơ xuất là tay đứng gác cửa bắt quay vào ngay không cho ra khỏi hãng kia, nói cho chú em biết như vậy đó!

Tôi vội càng nói khoả lấp điều nhận xét sai lầm về cái xe yêu quí của bác. Nhưng nhận thấy bác tài hiền lành vẫn còn ấm ức ra mặt. Lý do: tôi đã dám cả gan nghi ngờ đứa “con cưng” Rolls Royce của bác. Rồi bác trịnh trọng tuyên bố:

- Thôi! Anh phải đi tìm kiếm cho bằng được nó bây giờ đây!

Dứt lời bác Phối nhẩy phóc lên yên xe đạp. Tôi hét lên:

- Chờ tôi đi với, bác Phối!

Bác tài và tôi vừa mới lao đi được chừng ba bốn trăm thước đã nghe tiếng gọi nheo nhéo phía sau lưng. Quay nhanh đầu ngó lại, đã thấy ngay mái tóc bồng bềnh của Trí. Anh cắm cổ đạp, tay khua lên vẫy vung vít. Bác Phối và tôi vẫn giữ nguyên tốc độ, nhưng tôi vừa đạp vừa ngoắc tay cho “sếp” ra hiệu: “lẹ lên”.

Rồi cả ba anh em cứ thế cắm đầu cắm cổ đạp… có tới trên năm cây số. Đến một chỗ vòng rộng, đột nhiên bác Phối thắng “két” một cái. Chút xíu nữa là tôi chồm cả người lẫn xe lên bác. Thì ra, chiếc xe Rolls Royce lộng lẫy kia rồi, đang đậu sát lề bên tay mặt. Không nói một lời, cả ba nhẩy xuống, dắt xe đạp chạy ùa lại.

Chẳng hiểu bác Phối và Trí nghĩ sao khi trông thấy cái xe đó, riêng tôi, thì tôi ngấm ngầm thu hết can đảm để sắp sửa đối diện với một chiếc xe…”ma”. Sắp tới gần… Kỳ thật! Cái ôtô Rolls Royce vẫn trống không, không một bóng nguời. Cả bên trong lẫn bên ngoài xe như bao phủ một tấm màn bí mật… rờn rợn.

Trong khi bác Phối đưa hai bàn tay vuốt ve chiếc xe yêu quí không khác một bà mẹ trìu mến đứa con cưng bị lạc nay lại tìm thấy được thì tôi quay ra rỉ vào tai “sếp” sự tình chi tiết từ đầu tới cuối.

Nghe dứt câu chuyện, Trí trừng mắt nhìn tôi:

- Chiêm nói sao? Không người lái…? Hừ! Vô lý!

Tôi cáu quá:

- Vô lý hay không, không cần biết! Chỉ biết rằng sự thực là thế đó. Anh tính sao thì tính đi! CT1 từ xưa đến nay vẫn “số dách” mà!

Tia nhìn của anh loáng lên mặt tôi gợn sắc như một thanh cật nứa:

- Thôi được… hạ hồi phân giải! Giờ đây nói chuyện với bác Phối một lúc đã!

Bác tài đưa tay xoa xoa liên hồi lên cái trán hói. Miệng thì cứ lẩm bẩm:

- Quái thật, quái thật!... Chẳng hiểu ai đã mượn nó, và mượn để làm gì đây chứ?

Tôi liếc nhanh nhìn Trí thì thấy rõ rằng anh vừa nghe được tiếng “mượn” từ miệng bác Phối nói ra, và giây phút này đây chắc anh đang đặt nhiều câu hỏi về những cái tôi đã tai nghe mắt thấy. Kệ, anh nghi ngờ gì cứ việc nghi, còn tôi, tôi nhất quyết là khi chiếc xe Rolls Royce lướt qua trước mắt, bên trong không một người ngồi, đồng thời cũng không cả người… cầm lái.

Tiếng Trí bảo bác Phối:

- Tại sao cái xe lại tới được đây và kẻ nào đã trộm nó đem tới chỗ này… Hừ! Khoan nói đến vội, nghe bác Phối! Theo ý tôi, điều quan trọng nhất chúng ta cần biết, ngay từ bây giờ, như sau: tên trộm xe là đầu mối nhiều sự việc dây chuyền, sẽ xẩy ra sau này và xin nói rõ, sự việc có tính chất… quốc tế kia đó!

Bác Phối nhướng cao đôi chân mày, tròn mắt kinh ngạc:

- Cái gì… quốc tế?

- Đúng thế! Này bác Phối! Cho tôi biết rõ cái này một chút đi. Mấy ngày gần đây bác có thấy người nào lạ mặt lảng vảng gần nhà bà Lan Anh không?

- Người lạ mặt? … Không! Không thấy!... Không có đâu chú em!

Trí gật đầu nhè nhẹ, hừ nhạt một tiếng:

- Phải! Nhất định là phải thế chứ! Tụi gian thế nào cũng phải khôn khéo giấu mặt để khỏi lộ hình tích chứ! Dễ gì mà thấy được nó!

Rồi đột nhiên, anh hỏi bác Phối một câu chẳng đâu vào đâu cả:

- Hàng ngày bác vẫn đi chợ mua đồ ăn cho cả nhà đấy chứ, phải không bác Phối?

- Đúng vậy!

- Thế thì bác cố nhớ lại cho tôi cái này nghe! Mấy bữa nay, anh bếp có bảo bác mua thêm một món đồ ăn gì lạ, khác ngày thường không?

Tôi đưa nhanh tia mắt nhìn Trí, tưởng chừng như anh bắt đầu mắc bệnh... dở hơi. Bác tài Phối lại vẫn điềm đạm trả lời:

- À, cái đó thì có! Chú em nhắc đến tôi mới chợt nhớ ra. Phải, cái món ăn đó khác thường lắm. Ngay ngày hôm qua và cả sáng nay nữa, Khâu Rỉ, tay đầu bếp đã dặn tôi mua nửa lít sữa dê chua đây này.

“Sếp” tôi nhắc lại:

- Nửa lít sữa dê chua! Hôm qua và sáng nay, vị chi là một lít hai ngày. Chà! Nhiều dữ!

Bác tài hơi nhăn mặt:

- Đúng, nhiều quá xá…! Thức ăn gì mà quái lạ! Tôi cứ ngửi phải là lợm giọng ngay…

Trí nhìn tôi nói nhanh:

- Chúng mình cứ nhằm mục tiêu chính mà điều tra nghe…

Quái! Một lít sữa dê chua với việc đến thăm tay đầu bếp tên Khâu Rỉ thì ăn nhằm quái gì mới được chứ? Nhưng về phần Trí thì coi bộ anh có vẻ chắc ăn lắm và hình như anh đã “đánh hơi” thấy được một cái gì rồi thì phải.

Riêng tôi thì tôi vẫn mơ mơ màng màng chẳng nhận ra cái gì đặc biệt hết. Chỉ đành lắc đầu nhẹ một cái rồi quay ra lấy chiếc xe đạp dựng gần đó.

Đột nhiên, loáng tia mắt trên mặt đất, tôi ngạc nhiên khi thấy rất nhiều cánh hoa bứt nát vứt bừa bãi ngay bên chiếc xe hơi. Những cánh hoa thược dược đỏ thẫm, còn tươi, rõ ràng mới hái từ buổi sáng sớm.

Vừa cúi xuống lượm những bông hoa đẹp, tôi vừa nói lớn:

- Này này! Hoa ở đâu mà vứt đầy ra đây vậy?

Trí chạy tới:

- Chiêm nhặt ở đâu vậy?

- Ngay bên chiếc xe Rolls Royce đó!

Tiếng bác Phối:

- Chú em đưa tôi coi thử!

Tôi đưa bác Phối mớ hoa đã được bó gọn. Bác cầm lấy, cẩn thận xem xét như lúc bác xem xét chiếc xe hơi cưng của bác:

- À! Lạ nhỉ! Thế này thì lạ thật! Đúng là hoa tôi mới hái hồi sớm mai này để cắm vào bình trong xe bà chủ đây mà! Đúng rồi! Các chú em chưa biết hả? Trong xe của bà chủ, phía trong hai cánh cửa phía sau ấy có gài hai cánh bình bằng bạc thiệt, đẹp lắm, để cắm bông đó. Bà chủ vốn thích hoa lắm. Nếu vậy thì có kẻ đã nẫng hai chiếc bình bạc đó mất rồi… hừ!

Kỳ quái thật! Kẻ nào đó lái trộm chiếc xe Rolls Royce lộng lẫy ra đây chỉ để lấy trộm chiếc bình bông bằng bạc?

Trí mở cửa xe leo lên băng sau. Hai chiếc bình bạc vẫn y nguyên. Anh đưa tay nhấc một cái đưa bác Phối, còn cái kia anh cầm tay đưa lên xem xét. Chiếc bình xinh thật! Đúng là một tác phẩm mỹ thuật. Cái miệng tròn loe bằng mặt chiếc đồng hồ tay, cổ thuôn dài láng mượt sờ mịn cả tay.

Bác Phối lẩm bẩm:

- Ờ, phải, cái bình của bà chủ đây mà!... Tưởng là kẻ nào đã… À, nhưng sao trông nó có vẻ bóng quá thế nhỉ?

Đột nhiên “sếp” tôi trầm trầm cất tiếng:

- Bác Phối ạ! Tôi nghi hai cái bình này không phải đích thực là hai cái của bà chủ! Đây, bác để ý vết khía này coi… Sao? Hồi này bà Lan Anh có túng tiền lắm không hả bác Phối?

Giọng bác tài gần như la lên, bực bội:

- Đâu có!

- Vậy thì tại sao bà ấy lại để hai bình bông cà tàng, mạ bạc, vào cái xe Rolls Royce lộng lẫy nhất nước Việt Nam thế này?

Bác Phối vẫn còn ức lắm. Bác lịm người đứng im không nói một tiếng.

Trí vẫn thản nhiên tiếp. Giọng nói anh thật lạnh lùng, thật tàn nhẫn:

- Đây nhé! Nếu là bạc thật thì dù có rạch khía làm trầy mặt bên ngoài, bên trong vẫn phải là màu bạc trắng chứ. Đằng này, bác coi đây, dưới lớp bạc mạ là một thứ kim khí gì xám xịt như đồng vậy. Tôi quả quyết cặp bình này không phải bằng bạc thật, chỉ mạ thôi.

Tôi rụt rè lên tiếng hỏi:

- Như thế có nghĩa là…

Tiếng Trí:

- … Có nghĩa là một kẻ nào đó đã lọt vào chiếc xe này lục lạo để tìm một cái gì đó! Và “cái gì đó” ấy tụi chúng cần đến ghê lắm. Không có không được.

Rồi anh liếc nhanh mắt cho tôi, vị phụ tá của giám đốc hãng “Sê Tê Hai” hiểu ngay là “sếp” muốn nói: việc quan trọng lắm chớ không phải tầm thường, nghe!

________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG V, VI

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

CHƯƠNG I, II_NGỌC BÁU NGAI VÀNG


CHƯƠNG I

CHỈ THỊ BÍ MẬT


Mùa hạ năm 1970. Trần Đình Chiêm, vị phụ tá Giám Đốc hãng Trinh Thám Tư “Sê Tê Hai” cảm thấy ngày giờ sao mà vô vị quá (1).

Nghỉ hè, ngoảnh đi ngoảnh lại đã được hai tuần rồi đấy. Ba má Chiêm thì lại vẻ mừng ra mặt. Các cụ thường khẽ bảo nhau:

- “Trời nóng bức thế này, cho con nó được nghỉ ngơi mát mẻ, đỡ bêu nắng mặt se mày xém, đen nhẻm… để hết hè lấy sức mà học lớp trên chứ”.

Loanh quanh mãi trong nhà, biết làm gì cho qua thời giờ đây? Không lẽ lại giở sách ra học. Và Chiêm bật phì cười với ý nghĩ: “nghỉ hè” chứ đâu phải “học hè”!

Mà nghỉ hè thì, đó, mười lăm ngày lặng lẽ buồn trôi, hết ăn lại ngủ. Đọc sách giải trí mãi cũng nhức cả đầu.

Cái khu vực Cổng xe lửa số 6 này cứ êm như ru ấy thôi. Mà hễ hơi động có vụ gì rắc rối thú vị một chút, hãng CT2 định xía vào là y như các ông Cảnh Sát đã lanh tay “lượm” hết.

Thành thử chẳng có việc gì làm.

Giám đốc hãng cũng như nhân viên hết quanh ra lại quanh vào, buồn rứt…

Nhưng, hình như Trời cũng chiều lòng các chú học trò đã giỏi mà lại ngoan. Trong lớp, bao giờ cũng “chẳng nhất thì nhì, kẹt lắm mới chịu ba, bốn” về đến nhà thì ba má “chưa nói hết câu, đã đâu vào đấy”, nên vào cuối tháng bảy, đột nhiên xảy ra một việc gay cấn vô cùng. Hãng CT2 lập tức nhảy ra “lãnh đám”, nghĩa là bắt tay vào việc và đạt được một thành quả có một tầm mức quan trọng đến nỗi các vị phụ huynh tại địa phương không còn dám nửa đùa nửa thật gọi Chiêm, Trí là hai tay thám tử con nít nữa.

Sự việc gay cấn đó, người kể xin nhường lời lại cho thám tử Chiêm, người trong cuộc kể lại cho câu chuyện được nhiều phần sống động hơn.

......................................................................

Một buổi sáng thứ Bảy, tôi theo má tới nhà bà Huỳnh Lan Anh. Bà Lan Anh và má tôi nguyên là Trưởng và Phó Ban Xã Hội trong tổ chức Hồng Thập Tự phụ nữ Đô Thành. Hai bà đã hẹn gặp nhau sáng nay để thảo luận về chương trình kế hoạch tổ chức chợ phiên lấy tiền cúng vào quỹ Cứu Tế Cô Nhi quả phụ.

Bữa đó, tôi diện oai lắm để má được hãnh diện và cũng có ý đáp lại thịnh tình của bà Lan Anh đã chu đáo sai tài xế đánh xe đến đón hai má con tận nhà. Bác tài tên Phối là một người ít học, chất phác. Nhưng tôi quý bác lắm, coi bác là một người tử tế hiền lành nhất trong những người lớn tuổi mà tôi biết, mặc dầu cử chỉ và thái độ của bác nhiều khi hơi có vẻ kỳ quái. Còn cái xe hơi! Ối chà! Thật đúng là chiếc long xa lộng lẫy của một bà hoàng. Nó to, rộng như một cái nhà. Xe hiệu Rolls Royce, nước sơn màu cà phê sữa bóng loáng như gương. Những nẹp kim khí mạ kền ở khung kính chắn gió, viền hai bên hông, khung những ngọn đèn vĩ đại hai bên và giữa mũi xe, óng ánh sáng lóe dưới ánh mặt trời.

Hai mẹ con vừa ở đằng bà Lan Anh về tới nhà thì đã nghe chuông điện thoại reo vang. Hồi này ba tôi đã có điện thoại riêng. Ông chung vốn với một người bạn buôn gỗ rừng chở từ Định Quán về Saigon bán, lời lãi kha khá, nên đã sắm thêm được một cái tủ lạnh. Rồi một hôm, trong bữa cơm, ông đưa ra ý kiến xin mắc một máy điện thoại riêng để tiện việc liên lạc giao dịch buôn bán. Tôi sốt sắng tán thành ý kiến của ba và đề nghị với ba xin góp một số tiền nhỏ vào việc chi phí mắc điện thoại riêng tại nhà. Lý do: phương tiện liên lạc mau chóng này sẽ giúp được tôi đứng làm trung gian giữa các thân chủ muốn đăng quảng cáo với các tòa soạn nhật báo tại Thủ đô. Anh Trung, Thơ ký tòa soạn Nhật báo Chuông Vàng hứa sẽ điều đình với các tờ báo khác để cho tôi được hưởng 30% mỗi mục quảng cáo bắt mối được.

Ba vừa nhấc máy, đã nghe tiếng nói ong óng vang lên trong ống nghe. Ông tròn mắt ngạc nhiên. Cái gì lại: “Đàn cá sấu cần phải tắm một cái!”. Vậy là thế nào?

Ba tôi không hiểu, nhưng tôi thì đã hiểu rõ Trí, “sếp” CT1 của tôi bí mật chỉ thị cho vị phụ tá CT3 đến “tổng hành dinh” tức khắc. Tổng hành dinh? Nói cho rõ hơn, tức là CT2, trụ sở hãng trinh thám tư “Sê Tê Hai” của Chiêm và Trí vậy.

Gác ống nghe, tôi chạy bay vào phòng thay quần áo, treo lên mắc bộ đồ “lớn” gọn ghẽ đâu đó, tôi lại thắng bộ quần áo thường ngày, mà tôi và Trí vẫn gọi là bộ đồ “làm việc” gồm một áo sơ mi trắng cộc tay, quần tây xanh và một đôi giày vải cao cổ hai màu đen trắng các anh lớn thường mang khi chơi bóng rổ hoặc bóng chuyền đó. Rồi chạy bay xuống phòng khách, xem mẹ có sai làm việc vặt gì không, nếu không, tôi xin phép được đi chơi một lát.

- Được, má cho phép con đi chơi…! À, hãy chạy ù ra ngoài cổng coi xem có thơ từ gì không đã, nghe! Có, thì đem vào cho má, rồi đi chơi thì đi.

Trong số bốn cái thơ, có một cái phong bì ghi rõ tên tôi. Tôi vui mừng không thể tả khi nhận ra nét chữ của cậu Hải Minh.

Cậu Hải Minh, em ruột má tôi là một thanh niên rất đặc biệt,thần tượng của các chú nhỏ choai choai 14,15 tuổi cỡ tôi và Trí. Sau một thời gian năm năm trong quân ngũ, hiện nay cậu là phi công lái máy bay cho tư nhân và đã đặt chân lên hầu hết khắp nơi trên thế giới.

Giờ đây cậu Hải Minh đang sinh sống tại Ca-sa-bỉ-ba, một tiểu quốc miền Trung Đông, có nhiều giếng dầu hỏa. Cậu lái phi cơ riêng cho quốc vương Ca-sa-bỉ-ba. Mới đây vị vương này băng hà. Cậu lại tiếp tục làm việc với vị … vua mới.

Ấy, đại khái những nét chính về cuộc đời và sự nghiệp cậu Hải Minh yêu quí của tôi là thế đó, khỏi nói thì các anh chị em trong gia đình Tuổi Hoa cũng đã biết là những lá thơ của cậu gởi về luôn khiến tôi vui mừng tới mức nào. Vì một lẽ thật dễ hiểu: cậu là người duy nhất trong đám người lớn tuổi, biết coi trọng hoạt động cũa hãng thám tử tư CT2 Chiêm Trí. Nay nhận được thơ cậu, tôi mừng quá, run tay nhét vội vào túi quần, để dành sau mới đọc. Và tôi vội vàng đem mấy bức thơ còn lại vào cho mẹ:

- Má ơi, còn phải làm gì nữa không, má?

Miệng hỏi mà lòng tôi thầm mong việc vặt hết rồi, khỏi phải làm gì nữa. May quá, như ý sở cầu, má tôi âu yếm nhìn con trai:

- Thôi, hết rồi con à! Con có thể đi chơi một lúc đi!

Và bà mỉm một nụ cười ranh mãnh:

- À…! Nhớ đem theo cục xà-bông thơm đi đặng tắm cho cá sấu, nghe!

Anh em chúng ta thấy chưa! Má tôi tuy không nói ra miệng, nhưng bà biết rõ như hai với hai là bốn, mọi hoạt động của hãng CT2 và nhất là của chú thám tử hạt tiêu, tên Chiêm, bí danh CT3, đứa con trai yêu quý của bà.

Được má cho phép, tôi vui sướng nhẹ bước xuống nhà kho lấy xe đạp nhẩy phóc lên đạp một mạch tới “trụ sở” tức là “phòng thí nghiệm” trên gác căn kho chứa dụng cụ làm vườn nhà Trí. Chiếc thang gỗ nhẹ tự động tụt xuống sau câu mật khẩu: “Lũ khỉ ở Sở Thú Saigon không có đuôi!”. Tôi đã đứng trước mặt “sếp” CT1.

Trí ngồi nghiêm chỉnh sau bàn làm việc, hai bàn tay chồng bắt chéo lên nhau. Phía trên đôi bàn tay ấy là cặp mắt tròng nâu đang nhìn tôi đăm đăm. Cái nhìn ấy, tia mắt ấy luôn luôn khiến tôi nhột nhạt vì nó soi mói, sắc ngọt như lưỡi dao bổ cau. Đối diện với Trí lúc nào tôi cũng có cảm giác là anh có thể biết được trong đầu tôi đang nghĩ gì như người nhìn vào trang giấy có chữ vậy.

Mãi một lúc sau tôi mới cất được tiếng:

- Sao? Sếp CT1? Có gì gấp thế? Chỉ thị bí mật bảo tôi đến ngay! Có việc gì vậy?

Mớ tóc đen nhánh, bồng bềnh, gợn sóng tự nhiên rung lên nhè nhẹ vì cái lắc đầu:

- Không có! Không có gì hết! Trống rỗng! Hoàn toàn trống rỗng!

Tôi cảm thấy mặt hơi nong nóng:

- Ủa! Thế sao lại…

“Sếp” tôi đột ngột cắt ngang:

- À... chỉ có cái là mình muốn hãng CT2 của chúng ta mở rộng thêm phạm vi hoạt động.

- Mở rộng thêm phạm vi hoạt động?... Nhưng đã mấy tuần nay có việc quái gì đâu mà mở rộng với mở hẹp kia chứ?

Trí thản nhiên:

- Chiêm nói đúng! Vì vậy tôi mới nói là phải mở rộng phạm vi, nghĩa là… moi ra việc từ một nơi khác đem về mà “mần”. Khu “cổng xe lửa số 6”, hay dùng cái thành ngữ khác nghe hay hơn mà vẫn cùng một nghĩa là “Khu nhà thờ Ba Chuông” … và tiến bộ hơn nữa, gọi quách là “Khu Ba chuông” cho gọn. Đúng rồi, khu” Ba chuông” của tụi mình nhỏ bé quá, chẳng có việc quái gì mà làm. Rồi ngay đến cả… toàn vùng Đô thành Saigon nữa. Hở ra một cái gì là mấy ông cảnh sát “chìm”, “nổi” lượm hết trọi, tụi mình còn gì nữa đâu mà hoạt động. Chỉ còn một cách là trông chờ ở sự mở rộng phạm vi tới mức… quốc tế thôi.

Tôi gật đầu đồng ý:

- Có thế!

Nét mặt Trí đăm chiêu:

- ... Quốc tế? Ừ phải đấy!... Nhưng làm cách nào, ừ, làm sao mà moi được một công việc có tính cách quốc tế trong cái khu Ba Chuông quá quen thuộc, nhỏ như chiếc khăn mùi soa của chúng ta này kia chứ?

Đưa tay kéo một chiếc ghế dựa lại gần, tôi buông mình ngồi phịch xuống. Chiếc ghế nhỏ rít lên một tiếng “két”. Tôi tưởng chừng như đó là tiếng cười thắng trận vừa vang dội trong lòng. Và rồi tiếng cười thầm kín ấy xuất hiện thành một cái cười thật, rộng ngoác đến gần mang tai: “lần này có lẽ sếp CT1 phải bại với tôi”. Đôi mắt đăm đăm nhìn thẳng mặt “sếp”, ngoài miệng tôi cười thật tươi và trong lòng như có trăm hoa đua nở. Lý do: “Sếp” băn khoăn không biết làm cách nào moi ra việc làm cho hãng. Nhưng tôi thì không, tôi chẳng băn khoăn chút nào. Linh tính hình như ngầm báo cho biết là tôi đã nắm được một việc rất quan trọng, có tính cách quốc tế. Và cái việc quốc tế quan trọng ấy đang nằm trong người tôi… ở túi quần sau.

-------------------- 
(1) Xin coi "ĐỒNG TIỀN GIẢ" cùng một tác giả



CHƯƠNG II

LÁ THƯ QUỐC TẾ


Rồi với nét mặt hân hoan, tôi đưa tay lôi lá thơ của cậu Hải Minh mới nhận được hồi sáng, bóc phong bì.

Cất giọng trang nghiêm, tôi hỏi Trí:

- Lá thơ này từ tiểu quốc Ca-sa-bỉ-ba bên Trung Đông gởi về. Như vậy gọi là “quốc tế” được chưa?

“Sếp” tôi vẫn thản nhiên:

- Được chứ! Được chứ! Chắc thơ cậu Hải Minh của Chiêm hả? Nhưng chắc gì đã đem lại cho hãng tụi mình một công việc gì để làm.

Trí làm ra bộ dửng dưng bình tĩnh như không, nhưng tôi biết rõ là óc hiếu kỳ của anh đã bị kích động. Vả lại, từ xưa đến nay anh vẫn hết sức kính phục cậu Hải Minh tôi, coi cậu là thần tượng.

Tôi cắm đầu chăm chú đọc lá thơ. Mới hết đoạn đầu, niềm hân hoan đã như một giòng nước mát chạy luồn dọc theo xương sống lưng. Tia nhìn bắt dính vào những dòng chữ tiếp theo, khi đọc hết, tôi nhìn Trí mỉm nụ cười chiến thắng. Tôi hắng giọng trịnh trọng bảo bạn:

- Chà! Chúng mình nắm trong tay một vụ áp-phe quốc tế quan trọng lắm Trí ơi! Nghe đây này!

Và tôi đọc:

Cháu Chiêm yêu quý của cậu.

Từ nơi sa mạc xa xôi nóng bỏng cậu viết những giòng này gởi về thăm cháu. Nóng bỏng? Đúng đó, nóng bỏng! Đọc hết lá thơ này cháu sẽ hiểu được cái hình dung từ “nóng bỏng” cậu viết đây theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Đúng như thế. Ở đây sa mạc nóng bỏng, mà hiện thời không khí cũng đang nóng bỏng luôn.

À, thế nào chàng Thám Tử Tài “Trí” của chúng ta ra làm sao? Mạnh khỏe không? Ông giám đốc hãng “Sê Tê Hai” có bị vò đầu bứt tai vì công việc bề bộn nữa không đó. Cậu mong rằng “quý hãng” hồi này được rảnh việc đôi chút, hai anh em Chiêm, Trí được khỏe khoắn vài phần. Vì cậu đang có một việc khẩn cấp cần phải có sự tiếp tay của hai anh em đây.

Nơi cậu ở hiện đang có nhiều sự việc kỳ quái lắm Chiêm à. Cũng chưa nói được đích thực là biến cố gì sẽ xảy ra nhưng cậu chắc chắn là hiện có nhiều sự việc ghê gớm đang âm thầm nẩy nở, sửa soạn tại tiểu quốc Ca-sa-bỉ-ba này đây.

Mà theo ý cậu nghĩ thì phần lớn những việc khó hiểu đó, những bài toán đố hóc búa đó, lại có thể tìm ra lời giải đáp tại… Saigon, trong hiện tại mà có thể trong cả tương lai nữa. Vậy việc cần là, cậu cháu mình phải lẹ tay lên một chút vì thời gian cấp bách lắm rồi…


Chợt đưa mắt, tôi thấy Trí liếc nhanh lên mặt đồng hồ tay. Tôi lại đọc tiếp:

Đây, câu chuyện đầu đuôi như thế này: Qua các báo chí, cậu chắc hai anh em cũng đã biết được sơ qua tin tức,nhưng chắc không ai để ý.

Để cậu thuật lại tường tận cho rõ ràng gốc ngọn:

Khi vị tiểu vương nhân đức Hà Kim băng hà, (cái chết đột ngột của nhà vua hiện đang bị dư luận xì xào bán tán dữ lắm) người anh em cùng cha khác mẹ của vua Hà Kim tên Rả Bây, nguyên là một vị tướng lãnh trong quân đội, đã đem quân về kinh thành. Nói là để dự tang lễ vương huynh, nhưng thực ra, chưa đầy nửa ngày, Rả Bây đã ngang nhiên chiếm đoạt ngai vàng. Và dùng những biện pháp sắt máu để tiêu diệt bất cứ tổ chức nào, bất cứ ai, ra mặt hay ngấm ngầm chống đối ông ta. Thế rồi, bao nhiêu binh quyền, bao nhiêu kho tàng nơi cung điện, Rả Bây thâu tóm lấy hết. Đồng thời ban bố một chính sách cai trị con dân bằng một bàn tay hung bạo, bất nhân, tàn nhẫn chẳng biết nhân đạo là gì.

Đông cung Hoàng Thái Tử chính thật tên là Hà Lam, con trai duy nhất của vị minh quân Hà Kim thì hiện tại lại đang theo học đại học Luật Khoa tại Anh quốc, để bảo toàn an ninh cho Thái tử, tránh con mắt dòm ngó của bè lũ tặc thần. Khi vua cha băng hà một cách rất bí mật, Thái Tử Hà Lam cũng biết tin, nhờ sự liên lạc của người trung tín, nhưng không thể nào lên đường về kế vị được. Tụi phiến loạn Rả Bây đã chặn hết các ngả. Nhiều vị trung thần đã tìm hết cách để đưa Thái Tử hồi loan, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là công dã tràng xe cát.

Hiện nay cậu lại phải tiếp tục lái phi cơ riêng cho tên bạo chúa Rả Bây. Không nói thì Chiêm Trí cũng dư hiểu là cậu Hải Minh chỉ “bằng mặt chớ chẳng bằng lòng”. Rả Bây có vẻ tin dùng cậu lắm và cất nhắc cậu lên một chức vụ khá cao. Ở chức này cậu xét thấy có thể phò tá Thái Tử Hà Lam một cách hữu hiệu để lấy lại ngai vàng cho hợp với lòng trời và đúng với nguyện vọng của muôn người dân lương thiện của tiểu quốc hiền hoà Ca-sa-bỉ-ba.

Lễ đăng quang, ngày chính thức bước lên ngôi báu của tân vương tàn bạo Rả Bây sắp tới nơi rồi. Có lẽ Chiêm và Trí cũng biết đại khái lễ đăng quang, bất cứ ở đâu, là một ngày trọng đại như thế nào. Xem chừng thì địa vị Rả Bây có mòi vững chắc lắm rồi. Và cậu nghĩ rằng Thái Tử Hà Lam khó có hy vọng giành giật, đòi lại được ngôi báu từ tay tên bạo chúa. Muộn mất rồi…


Đột nhiên “sếp” CT1 giơ tay ra ý bảo tôi tạm ngưng đọc. Hai cánh tay anh đưa lên đỡ lấy vầng trán rộng:

- Chiêm à! Nếu mình nhớ không lầm thì vua Hà Kim mới mất được đâu chừng gần năm tháng thì phải. Và theo đúng tục lệ tại các tiểu vương quốc xứ Ả Rập, thì kể từ ngày vua cũ băng hà đến ngày đăng quang kế vị ngai vàng của vua mới phải chờ một thời gian là sáu tháng. Đúng rồi! Sáu tháng để con dân của cả nước để quốc tang. Rồi, đúng rồi…! Đọc tiếp đi, Chiêm!

Trước khi đọc tiếp tôi nhẩm tính lẹ trong đầu thì thấy rằng chỉ còn ba, cùng lắm là bốn tuần lễ nữa là tới ngày đăng quang. Liếc nhanh nét mặt Trí, tôi biết là anh cũng đã nhận ra như thế rồi. Yên chí, tôi lại cất cao giọng:

… Thế rồi, vì lý do an ninh của bản thân Thái Tử Hà Lam và cũng theo lời di ngôn của phụ vương, các vị trung thần đã quyết định cho Thái Tử rời khỏi Anh quốc để qua… Saigon tiếp tục việc học tại Văn Khoa Đại Học, chờ thời cơ thuận lợi sẽ ngự giá hồi loan đòi lại ngai vàng từ tay tên vua bạo ngược…

Tôi thoáng thấy Trí nhướng cao đôi chân mày, và đoán ra lý do của cử chỉ đó: Đại Học Văn Khoa Saigon! Nơi ông Bích Tâm, ba Trí đang dạy học.

Theo tin tức nhận được từ Anh Quốc, cậu cho rằng Thái Tử Hà Lam đã tới Saigon cùng thời gian với lá thư này. Nhưng mối lo của cậu không phải là ở chỗ đó. Mà là ở cái điều này: Hai nhân vật thân tín, bè đảng của Rả Bây cũng vừa mới rời khỏi vương quốc. Một vị quan đại thần trong triều, rất thân với cậu, ngầm cho cậu biết là hai tên đó có giấy thông hành qua Việt Nam. Còn qua để làm gì và ở tại đâu thì chưa biết. Có thể là Saigon, mà cũng có thể là ở Cần Thơ, Huế, Đà Nẵng, biết đâu, phải không, Chiêm? Nhưng có một điểm cậu cháu mình có thể tin chắc được là bè lũ Rả Bây, dù có dò ra tung tích Thái Tử Hà Lam thì cũng không dám ra tay hạ độc thủ đâu. Chúng nó chỉ nhằm làm sao triệt lộ của người, ngăn cản không cho Thái Tử về được Ca-Sa quốc vào ngày Rả Bây làm lễ đăng quang mà thôi.

Và việc quan trọng cậu trông nhờ ở hai anh em là điều này: hãy mở to mắt, nhìn cho tinh, lắng tai nghe thật kỹ để làm sao biết được sự hiện diện của hai tên lạ mặt đó tại Saigon. Biết được rồi, cấp tốc tìm biết công việc của tụi nó là làm cái gì ở đó. Một đứa tên là Kha Bỉ, gầy cao, tướng đi lom khom, cái đầu chè bè ra như cái bánh tráng, mặt dài kiểu lưỡi cầy và nhất là hàm răng thì giống hệt hàm răng ngựa. Hắn ưa mặc một bộ đồ đen.

Tên thứ hai thấp lùn, mập, bụng bự lắm, tên là Du Đả. Mặt y tròn như cái bánh Trung Thu cậu cháu mình vẫn ăn đó, và có điểm này đặc biệt dễ nhận này, Chiêm! Bộ râu hình tay lái xe đạp trông dị hợm không thể tả mà nó lại lấy làm hãnh diện vô cùng, hay đưa tay lên vuốt vuốt hoài đó.

Nhớ nghe! Hai anh em phải thính tai, tinh mắt để ý nghe! Cho cậu biết tin ngay nếu bắt chợt được điểm gì liên hệ tới hai tên Kha Bỉ, Du Đả đó nghe! Chớ dại dột mà chường mặt ra đương đầu với chúng nó nghe. Chỉ nhận xét và nghe ngóng thôi nhé!

Chúc hai anh em may mắn!

Thân yêu, cậu Hải Minh!


Dứt lời, tôi làm ra vẻ trịnh trọng, cẩn thận gấp lá thơ của cậu Hải Minh cho vào phong bì, nét mặt nghiêm nghiêm ra cái điều ta đây đã đem lại cho hãng một mối hàng quan trọng vào bực nhất, từ xưa tới nay chưa từng có. Và có ý chờ đợi “sếp” nồng nhiệt ban lời khen tặng hay ít nhất cũng là một vài cái vỗ vai thân mật, coi vị phụ tá của mình như một nhân vật ngang tài, mặc dầu tôi biết cái lối diễn tả tư tưởng một cách ầm ĩ ra mặt như thế vốn không phải là sở trường của Trí.

Nhưng ác quá, thay vì thế, Trí lại quay lưng từ từ cởi bỏ chiếc áo choàng trắng anh thường mặc mỗi khi làm việc trong phòng thí nghiệm. Rồi tiến lại phía cửa sổ, anh im lặng đứng suy nghĩ cái gì đó một lúc khá lâu. Tôi cay đắng trong lòng mà nhớ ra rằng những giây phút đó, Trí rất ghét những nguời khác quấy rộn. Mãi sau, “sếp” mới quay lại, giọng anh nghiêm trọng:

-CT3! Nếu hai tên tay sai của Rả Bây đã đặt chân lên đất nước Việt Nam rồi thì thể nào chúng cũng phải mò tới thăm đồng bào của chúng tại đây.

- Chắc phải thế chứ! À, nhưng nội Đô Thành Saigòn Chợ Lớn này làm gì có ngoại kiều quê quán ở Ca-sa-bỉ-ba!

CT1 hỏi vặn:

- Lầm! Chiêm lầm rồi Chiêm ơi! Vậy theo ý Chiêm thì tay đầu bếp nhà bà Lan Anh là người gì vậy?

- Anh muốn nói cái tay nấu bếp người Chà Và đó hả?

- Tay nấu bếp đó không phải là người Chà Và! Hắn là người Ả-rập quê quán ở Ca-Sa quốc đấy. Bà Huỳnh Lan Anh nghiện món ăn Ả-rập nên đã đem hắn từ Ca-sa-bỉ-ba sang đây đó!

Bất giác toàn thân tôi nhè nhẹ run lên. Vậy ra tay nhà bếp nhà bà Lan Anh quê quán ở Ca-sa quốc. Cái tên to lớn như ông hộ pháp đã một lần làm tôi hoảng sợ hết hồn. Chân tay tôi lại càng run khi nghe “sếp” thản nhiên nói tiếp:

- Này CT3! Chúng ta sẽ tới nhà bà Lan Anh để… tăng thêm tình giao hảo với con dân Ca-sa-bỉ-ba quốc nghe!

__________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG III, IV

Ngọc Báu Ngai Vàng



Truyện của NAM QUÂN
Loại Hoa Đỏ
Tủ sách Tuổi Hoa - 1971



Sưu tầm và đánh máy : THUHO, MAIYEUTHUONG, NHIMXU
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>