Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Chùm Bóng Hy Vọng


1
 
Ra khỏi nhà, Thụy cắm đầu chạy nhanh. Đôi dép cao su cũ đã lủng một lỗ to từ lâu, làm đá sỏi dưới đường đâm vào chân Thụy đau điếng. Nắng buổi trưa gay gắt chiếu thẳng vào mái tóc để trần của nó. Đầu nó nóng ran, mồ hôi chảy giọt trên trán, trên cổ và ướt đẫm lưng áo nó.
 
- Trễ học rồi! Thụy lẩm bẩm. Trưa hôm nay hơn hai giờ Thụy mới bắt đầu đi học. Mẹ Thụy đau, Thụy phải lo cơm nước, giặt giũ và dỗ đứa em nhỏ ngủ. Nhà nó nghèo. Mỗi tháng mẹ nó thắt lưng buộc bụng lo cho nó hai trăm đồng đóng tiền học. Đôi khi Thụy muốn nói với mẹ rằng nó không đi học nữa, nó sẽ đi bán báo hay đánh giày như bọn trẻ nhà nghèo trong xóm.
 
Nhưng đâu phải là Thụy không thích đi học. Thụy khao khát được học hành đầy đủ như các bạn. Đối với nó, thiên đường của cuộc đời là đây: trường học. Yêu làm sao mái trường nhỏ bé vang vang tiếng đọc bài của học trò, êm êm lời khuyên răn của cô giáo. Yêu làm sao những đứa bạn học nghèo mà thân thiết, thương yêu nhau. Thụy thương cô giáo nó lắm, thương dáng hình gầy còm và gương mặt đầy vẻ hiền dịu của cô. Trông cô nó có một vẻ gì như là chịu đựng. Mỗi buổi trưa Thụy thấy cô đạp chiếc xe cũ kỹ đến trường dạy học. Vào lớp, cô không hề đánh mắng một đứa nào, nhưng lớp học thì luôn luôn im phăng phắc. Không đứa nào dám nô giỡn hay nói chuyện. Vì chúng thương cô giáo, chúng mến cô giáo, chúng không muốn cô buồn. Cô thật là một nhà giáo có lương tâm, hy sinh vì học trò, quên mình vì học trò. Thụy thương cô, thương đôi bàn tay đầy phấn, thương đôi mắt nhiều lúc thâm quầng vì thức đêm chấm bài. Chỉ có cô mới là bà tiên Hạnh Phúc an ủi Thụy, xoa dịu giùm Thụy nỗi buồn con nhà nghèo. Vì thế cứ tưởng tượng một ngày nào đó, nếu phải vì một lý do ngoài ý muốn mà Thụy phải xa cô, không còn cuộn mình trong sự dìu dắt yêu thương của cô nữa, thì Thụy sẽ buồn đến bao nhiêu? Thụy sẽ khóc đến thế nào?
 
Nhưng mà hôm nay, điều lo sợ của Thụy chực biến thành sự thật. Có lẽ Thụy phải xa cô, xa bạn, xa mái trường thân yêu. Mẹ nó đau liệt giường không đi bán được cả tuần nay. Tiền không có, gạo ăn thì cạn. Chỉ trong một hai ngày nữa mẹ con Thụy sẽ đói, và – đầu tháng đã đến rồi đây – Thụy sẽ không có tiền đóng học phí. Nó sẽ…, Thụy không muốn nghĩ tiếp nữa. Nước mắt nó ứa ra. Nó nghe cổ họng nghẹn lại như bị ai hiếp đáp.
 
Cổng trường nghèo hiện ra trước mắt Thụy. Sân vắng vẻ im lìm. Tim Thụy đập mạnh. Nó rảo bước vào trường. Trước lớp nó, chiếc xe đạp cũ của cô giáo vẫn dựng dựa vào tường, nhẫn nhục cô đơn. Hình ảnh này xoáy vào mắt Thụy, và nó tưởng như đó là hình ảnh kỷ niệm sau cùng.
 
Bạn bè trong lớp đang chăm chú làm toán. Thụy vào lớp, đến bên cô giáo vòng tay thưa:
 
- Thưa cô, con đến trễ ạ!
 
Cô giáo cúi nhìn Thụy, cười hiền hòa:
 
- Ừ, mau về chỗ làm bài đi Thụy!
 
Lời êm dịu của cô càng làm Thụy nghẹn ngào thêm. Nó lặng lẽ về chỗ ngồi. Nó giở tập ra, chép toán làm. Những con số một, hai, ba…, những dấu nhân, chia, cộng, trừ… đảo lộn trước mắt nó. Bài toán không làm hứng khởi được nó. Nước mắt lưng tròng, nó gục đầu xuống, tay ôm mặt.


2

Kể xong câu chuyện, Thụy kéo tay áo chùi nước mắt. Thằng Sơn thở dài. Hai đứa yên lặng. Một lát sau Thụy lẩm bẩm:
 
- Chắc tao nghỉ học quá mày ơi!
 
Thằng Sơn vẫn yên lặng như đang nghĩ ngợi. Thụy nói:
 
- Phải chi… phải chi tao có việc làm… đi bán báo, đánh giầy… hay làm bất cứ việc gì, tao khỏi bị nghỉ học, mày há!
 
Thằng Sơn vỗ tay đánh “đốp” một cái, la lên:
 
- Đúng rồi, mày đi bán đi!
 
Thụy trố mắt:
 
- Mày bảo sao?
 
- Đi bán. Tao chỉ cho mày công việc. Đi bán, mày mới có thêm tiền giúp mẹ mày với lại đi học.
 
Thụy thắc mắc:
 
- Thế mày chỉ cho tao xem bán cái gì? Tao có quen ai đâu? Tao cũng chả có tiền nữa.
 
Thằng Sơn ghé tai Thụy, làm ra vẻ quan trọng:
 
- Bán bong bóng.
 
- Hở? Bong bóng? – Thụy reo lên vui mừng – Mày giúp tao hở?
 
- Ừ! Tao cũng đi bán bong bóng để kiếm tiến giúp bố tao.
 
- Mỗi ngày mày lời bao nhiêu?
 
- Bằng số tiền mua bong bóng. Mua mỗi trái một đồng thôi, rồi bơm lên, bán hai đồng.
 
Thụy thích thú:
 
- Sướng quá nhỉ!
 
- Ừ, mày chỉ việc bán mười ngày thôi là có đủ tiền đóng cho trường.
 
- Thật hở mày? Sướng quá! Nhưng – nét mặt Thụy bỗng cau lại – hiện giờ tao đâu có tiền để làm vốn.
 
- Mày khỏi lo. Tao giúp mày ngày đầu. Mày trả cho tao sau cũng được.
 
Thụy nghẹn ngào ứa nước mắt nhìn bạn:
 
- Mày… mày tốt quá, Sơn ạ.
 
Thằng Sơn đấm vào lưng bạn một cái “thịch” rồi chẳng nói gì nó lôi Thụy đứng dậy. Tiếng chuông reo vào học vang lên. Bọn trẻ lần lượt đến sắp hàng vào lớp.
 
Trời vẫn nắng gay gắt...


3

Thụy đút tay trái vào túi quần. Những tờ giấy bạc cồm cộm! Nó thấy vui làm sao! Chỉ lát nữa đây, một lát nữa thôi, nó sẽ có đủ hai trăm đồng để đóng tiền học. Thụy ngước mặt nhìn lên, chùm bong bóng đủ mầu trên tay nó trông như những trái nho mọng nước thật lớn. Thụy nghe tim rạo rực. Nó đưa mắt nhìn con đường dẫn vào xóm mà nó đến bán bong bóng. Ở đó, có những đứa trẻ dễ thương đang đợi nó. Tuy mới đi bán bóng hơn một tuần thôi nhưng Thụy hiểu gần hết tính tình của bọn trẻ. Nhất là thằng bé con ông công chức hạng trung kia, mỗi sáng khi Thụy còn đi từ đầu ngõ, hu‎ýt còi, là cơ hồ bên tai đã nghe tiếng la hét mừng rỡ của thằng bé rồi. Không sáng nào mà mẹ nó không mua bong bóng cho nó. Hễ lơ đi là nó giận hờn khóc vang lên, thế là mẹ nó phải gọi Thụy trở lui lại mà mua. Mãi rồi Thụy đến quen tai với tiếng hát bập bẹ của thằng bé “Bong bóng, bong bóng… màu… xanh… màu… vàng…”. Và nó nghĩ rằng nó sẽ đi bán bóng luôn để có tiền giúp mẹ. Sung sướng quá, Thụy lại cho tay vào túi mân mê những tờ giấy bạc. Trái hy vọng của Thụy sắp chín. Chỉ đợi một lát nữa thôi, khi chùm bong bóng trên tay bán hết, tiền đủ để đi học, thì Thụy sẽ với tay, hái trái hy vọng của mình xuống, mơn man… Thụy hình dung nét mặt thằng bé con dễ thương. Nó cười với Thụy, hàm răng sữa trắng tinh. Thụy hình dung nét mặt của mẹ, của em. Mẹ Thụy cười, nếp nhăn trên trán sâu hơn, nhưng niềm vui thì nằm trong đôi mắt. Em Thụy cũng cười, vẻ buồn tuổi nhỏ nhà nghèo biến đâu mất, chỉ còn lại vẻ hân hoan vì chút nữa đây Thụy sẽ có quà cho em. Thụy hình dung nét mặt của thằng Sơn. Thằng Sơn cười, hàm răng nham nhở, nhưng gương mặt nó thì dễ yêu lắm. Rồi Thụy lại hình dung nét mặt của cô giáo. Cô giáo cũng cười. Nụ cười của cô đầy vẻ hiền dịu, bao dung. Thụy nghe văng vẳng bên tai lời cô âu yếm “Rán học nghe con!”. Thụy thấy lòng lâng lâng. Cô ơi chẳng bao giờ con xa cô!!!
 
Thụy nắm chặt chùm bong bóng, trông xe để băng qua đường. Nó bỗng thót người vì một bàn tay cứng ngắc đập lên vai nó. Thụy quay lại. Một thằng to lớn khoảng mười sáu tuổi, mặc áo ca-rô, đang nhìn nó với vẻ hung tợn. Thụy chẳng hiểu gì hết. Tên nọ hất hàm:
 
- Mày tên gì ranh con?
 
- Anh là ai? – Thụy cau mày.
 
Thằng to lớn cười hô hố:
 
- Anh Hai Vòng Thép.
 
- Tôi chưa có quen anh.
 
- Thì bây giờ mày quen đi.
 
Vừa nói hắn vừa bước tới, xoa đầu Thụy một cách xấc xược. Thụy thấy lo ngại trong lòng, không biết hắn định làm gì. Nó thấp giọng:
 
- Anh muốn gì tôi?
 
Tên to lớn chẳng trả lời, búng tay “tách” một cái. Từ trong hẻm, một thằng bé bằng cỡ tuổi Thụy phóng ra, đứng trước mặt hai đứa. Hai Vòng thép hỏi nó:
 
- Phải thằng ranh này không?
 
- Đúng rồi anh Hai. Chính nó, nó giành mối của em.
 
Thụy ngạc nhiên vô cùng. Nó chưa hề thấy mặt hai tên này, thế mà thằng nhỏ đổ cho nó là giành mối. Nó giành mối? Nó giành cái gì? Thụy nóng mặt:
 
- Tôi giành cái gì của mấy người cơ chứ?
 
Hai Vòng Thép lại hất hàm. Thằng nhỏ bảo:
 
- Mày không biết hở? Mày đã giành mấy người mua bong bóng của tao chứ còn gì nữa? Hơn tuần nay tao không bán được trái bóng nào, tại mày cả. Mày ở đâu lại cướp khách của tao, thằng kia?
 
Thụy còn phân vân thì thằng nhỏ lại tiếp:
 
- Tao đi bán sớm nhưng họ không thèm mua. Họ mắng tao là cộc cằn, hỗn láo, bán mắc, không cho lựa. Họ đợi cái mặt mày đến mới mua. Mày là con nhà ai? Sao mày chơi trò ăn cướp, hả mày?
 
Hai Vòng Thép lạnh lùng hỏi thằng nhỏ:
 
- Mấy ngày nay lỗ bao nhiêu, Tí?
 
- Dạ gần hai trăm, anh Hai.
 
Thụy hoảng hốt lùi lại một bước. Nó muốn la lên nhưng đường hẻm này nhỏ, vắng ngắt. Hai Vòng Thép đặt tay lên vai Thụy, nói như truyền lệnh:
 
- Đền thiệt hại cho nó, mày!
 
Thụy kinh sợ đưa tay bấu chặt túi quần, những tờ giấy bạc vẫn còn nằm yên trong đó. Hai Vòng Thép cười ha hả:
 
- Thằng này non. Tí, mày “tước” của nó thôi chứ đừng làm dữ nghen!
 
Thằng nhỏ bước đến, giật tay Thụy ra. Thụy muốn hét to lên nhưng Hai Vòng Thép nhanh tay bịt chặt mồm Thụy. Một tay trái của Thụy không cự nổi hai tay của thằng nhỏ vì tay mặt của nó còn phải nắm chặt chùm bong bóng. Thằng nhỏ móc tay vào túi quần Thụy, lôi tiền ra. Thụy nghe tim mình nhói lên, đau đớn. Miệng nó la không được. Nước mắt nó ứa ra. Xấp bạc của nó nằm gọn lỏn trong tay thằng nhỏ. Hai tên du đãng nhìn nhau cười khoái chí. Hai Vòng Thép thôi bịt miệng Thụy, hăm dọa:
 
- Thôi, tha cho mày đó! Đi tìm xóm khác mà bán nghe chưa!
 
Hai đứa quay lưng đi. Thằng nhỏ còn khiêu khích Thụy bằng cách đếm tiền to lên. Thụy nghe uất ức chưa từng thấy. Bên tai nó chợt vang lên lời cô giáo giảng bài: “Đừng hèn nhát! Đừng hèn nhát khi bị hiếp đáp!”. Nó thấy mặt nó nóng bừng lên. Phải, thằng du côn đã cướp trọn số tiền cực khổ của nó. Nó đứng yên chịu sao? Thụy phóng theo đá mạnh vào lưng thằng nhỏ, không do dự suy tính. Thằng nhỏ la “hự” một tiếng, té xuống đất. Hai Vòng Thép quay lại, tát tai Thụy một cái. Thụy như điên tiết, nó đấm lia lịa vào bụng Hai Vòng Thép, bất kể lợi hại. Tay phải nó vẫn nắm chặt chùm bong bóng nhưng nó vẫn cứ đấm. Những trái bong bóng đủ màu vướng ngang mặt Thụy. Nó thấy màu bong bóng hoa lên. Nó không nhìn được gì nữa hết.
 
Thằng nhỏ chợt ôm bụng Thụy quật xuống. Hai Vòng Thép sẵn trớn đá Thụy một cái. Thụy xây xẩm mặt mày. Nó mơ hồ cảm thấy chùm bong bóng không còn ở trên tay nó nữa mà đã vuột ra mất. Nó mơ hồ nghe tiếng hai thằng du côn bảo nhau chạy đi.
 
Thụy như mất thần trong một phút. Nó ngồi dậy, cố nhướng mắt nhìn lên. Chùm bong bóng của nó kia! Chùm bong bóng đã rời bàn tay nó, bay bổng lên không. Màu đỏ, màu xanh, màu vàng, màu trắng… quay tròn trong gió. Những trái bóng mọng đầy hy vọng của Thụy đang từ từ bay lên, không ở lại với Thụy. Niềm mơ ước nhỏ bé của Thụy trong phút chốc bị đập vỡ tan tành không chút xót thương. Trái hy vọng của Thụy gần chín, Thụy chưa hái được đã bị cướp mất rồi. Thụy vẫn ngước nhìn lên. Chùm bong bóng bay cao xa dần… xa dần… Chưa bao giờ Thụy thấy mình bị chà đạp cùng cực như lúc này. Nó nhìn vào ngõ xóm mà đáng lẽ nó phải vào từ lúc nãy. Gương mặt thằng bé dễ thương hiện ra, mếu máo đòi bong bóng. Gương mặt mẹ nó, em nó hiện ra, đợi chờ niềm vui. Gương mặt thằng Sơn, gương mặt bạn bè. Gương mặt của cô giáo…. Cô đâu biết Thụy khốn khổ như thế này. Cô ơi! Cô ơi!... Thụy không khóc nổi. Uất hận ứ đầy trên mặt nó. Nó muốn òa khóc lên, nhưng cổ họng của nó nghẹn cứng.


4

Thụy đã đứng thật lâu rồi ở đây – trước cổng trường. Chỉ mới mười hai giờ rưỡi trưa thôi. Cổng trường còn khép kín. Lớp học còn đóng cửa và những âm thanh học trò chưa vang lên. Nắng trưa gay gắt đổ xuống mái tóc Thụy nóng ran. Thụy tự hỏi không biết nó đến đây đứng để làm gì. Còn gì nữa đâu! Hy vọng đã tan biến. Nó nhớ lại chuyện xảy ra hồi sáng, rồi nhớ đến bữa cơm trưa nay. Mẹ nó khóc rấm rứt khi nghe nó kể chuyện bị hiếp đáp ngoài đường. Em nó nhìn nó ngơ ngác. Bữa cơm nuốt không trôi. Mẹ nó tỉ tê:
 
- Rồi làm sao có tiền đóng đây con ơi?
 
Thụy bỏ đi ra đường. Trong tay không tập vở, Thụy đã đi lang thang và nó đến trước cổng trường. Thụy không biết mình phải làm gì đây. Không có tiền đóng học phí, Thụy sẽ phải nghỉ học. Thụy đứng mãi như vậy cho đến khi lác đác có vài đứa học trò bắt đầu xuất hiện. Và kìa, Sơn đã đến. Cái miệng liến thoắng của Sơn không yên khi gặp Thụy:
 
- Thụy! Làm bài chưa? Hôm nay đến phiên mày lên bảng đó nghe!
 
Thụy không đáp. Sơn ngạc nhiên hỏi tiếp:
 
- Có chuyện gì vậy? Cặp vở của mày đâu?
 
Đôi mắt Thụy đỏ lên. Thụy không dám khóc, cắn chặt môi. Sơn hỏi dồn dập làm Thụy không giấu được, kể hết chuyện cho bạn nghe. Mặt Sơn nghệt ra. Thụy gục mặt uất nghẹn…
 
- Thụy à!
 
Tiếng gọi sao mà êm ái cất lên sau lưng Thụy. Nó đứng lên, nhìn lại. Cô giáo! Cô đứng bên chiếc xe đạp cũ của cô. Cô lại cười với Thụy. Ôi nụ cười sao mà thân mến quá! Thụy muốn ôm lấy cô mà khóc và nói lời giã từ. Thụy sắp xa cô. Nhất định là phải xa cô. Thụy cúi đầu chào cô:
 
- Thưa cô mới đến ạ!
 
- Không Cô lắc đầu – Cô đến lâu rồi. Cô nghe Thụy kể chuyện cho Sơn hết cả rồi. Thụy đáng thương lắm
 
- Thưa cô, con…
 
- Sao Thụy không nói cho cô nghe? Thụy mà nghỉ học thì sau này Thụy sẽ khổ hơn bây giờ.
 
- Nhưng, thưa cô…
 
- Không, Thụy ạ! Cô sẽ nói với bà Đốc giúp Thụy. Nếu cần, cô có thể dành một phần trong tiền lương của cô để lo cho Thụy được học. Thụy tin cô đi, nhé! Rán học nghe Thụy!
 
Cô lại nở nụ cười phúc hậu và thương yêu của bà tiên Hạnh Phúc mà Thụy hằng mơ. Thụy nghẹn cả cổ họng không nói được lời nào. Thằng Sơn nhảy cỡn lên vui mừng. Hy vọng lại đầy tràn trong hồn Thụy. Mơ hồ, nó cảm thấy niềm hy vọng đó đang nằm trong một trái bong bóng – một trái bóng không hề vỡ và trái bóng hy vọng đó đang được thổi lên căng dần, căng dần…
 

Nguyễn Thị Mỹ Thanh

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 91, ra ngày 15-5-1968)

Bìa của Vi Vi : Chiến thắng Bạch Đằng Giang

Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Bác Sĩ Cây




Gió thổi hiu hiu, khu rừng vắng lặng. Trong một bộng cây, hai chú Sóc nâu đang cố dỗ giấc ngủ, chung quanh đầy những trái măng cụt. Nâu em lên tiếng:

- Chừng này măng cụt có đủ cho bữa chiều không? Nâu anh?

- Đủ chứ!

Nâu em lại hỏi:

- Anh ngủ chưa?

Nâu anh trả lời giọng nhừa nhựa:

- Tao chỉ ngủ khi mọi vật đều im lặng.

Tiếng trò chuyện im bặt, chỉ còn văng vẳng tiếng ngáy khò khò. Khu rừng yên tĩnh, lá xào xạc. Bỗng nhiên, bầu không khí êm đềm bị phá vỡ bởi tiếng động cơ nổ dòn dã. Một chiếc xe cam nhông xuất hiện trên con đường mòn. Trong xe vang lên giọng hát khàn khàn:

- Cây, cây, cây, ta yêu cây biết bao…

Thì ra, chủ nhân chiếc xe không ai khác là vị bác sĩ Thỏ già. Ông ta chuyên môn chữa bệnh cho các cây ở trong rừng. Vì vậy nên thú trong rừng gọi Thỏ già là Bác sĩ cây. Đang cao giọng hát, Thỏ già bỗng ngừng xe lại. Lão thò đầu ra ngoài, nhìn vào bộng cây – căn nhà của anh em Sóc nâu – kêu lên:

- Ô! Một cái lỗ! Tội nghiệp! Cái cây bị đau nặng quá!

Bác sĩ Thỏ phóng xuống xe. Dụng cụ “y khoa” để trám cái lỗ được bày ra : Một bao xi măng, thùng nước, cái sô cùng dụng cụ khác.

Lão bác sĩ đổ xi măng và nước rồi trộn đều. Thỏ già vừa làm vừa nói:

- Các cây cối đều xem ta là vị cứu tinh. Công việc của ta là trám các lỗ ở trên thân cây trong khu rừng này.

Rồi lão nhìn quanh:

Ta sẽ làm một khu vườn đẹp ở đây.

Một cái thang được bắc lên cây. Thỏ nhà ta xách sô xi măng và cái bay leo lên:

- Cây, cây, cây, ta yêu cây biết bao…

Bay xi măng ập vào lỗ. Xi măng tràn vào trong bộng cây. Anh em Sóc Nâu thức dậy. Nâu em kêu:

- Anh Nâu, dậy mau, có kẻ phá hoại.

Chú Sóc Nâu hoảng hốt ngồi dậy rồi nhanh nhẹn vớ trái măng cụt, giọng tức giận:

- Xem đây.

Trái măng cụt phóng ra, trúng ngay mặt Thỏ già. Cái thân của lão ta rơi xuống cái bịch, kèm theo tiếng kêu ai oán:

- Ái! Chết tôi rồi!

Và chiếc thùng xi măng rơi xuống úp lên đầu lão bác sĩ đáng thương:

- Oái! Xi măng!

Trong khi bác sĩ Thỏ đang loay hoay gỡ chiếc sô thì anh em Sóc nâu thò đầu ra:

- Ồ! Thì ra bác sĩ Thỏ già.

Lão Thỏ ngước lên:

- Hừm, anh em Sóc nâu. Tại sao chúng mày phá công việc của tao?

Nâu anh hùng hồn:

- Tại sao? Câu hỏi thật hay. Thế tại sao ông lấp cái cửa của căn nhà tôi?

Thỏ già trả lời:

- Cái cây này đã bị bệnh, tụi mày đã đào cái lỗ. Hừm! Loài Sóc tụi bay phá hoại cây cối quá…

Nâu em ngắt lời, giọng tức giận:

- Còn loài Thỏ của ông thì sao? Hả? Hả?

- Loài Thỏ hả? Tụi tao chỉ đào hang dưới đất mà thôi. Tại sao tụi bay không làm như vậy? Thôi! Tránh ra tao làm việc.

Anh em Sóc nâu cãi không được đành phóc ra cành cây. Thỏ già lại khệ nệ leo lên cái thang tiếp tục “chữa trị”. Nâu em ngơ ngác:

- Nè! Anh có thấy cái cây bị đau không?

Nâu anh trả lời:

- Tao thấy nó chẳng đau ốm chút nào cả.

Nâu em lại chồm xuống:

- Chú Thỏ, thế rồi chúng tôi sống ở đâu?

Bác sĩ cây thản nhiên:

- Nếu chúng mày không sống được ở dưới đất thì hãy kiếm các cành cây mục mà ở. Nghe không?

Nâu em lo lắng:

- Ô! Chúng ta không thể sống trong cành cây mục được đâu. Anh Nâu nhỉ!

Chú Sóc đàn anh xua tay:

- Im, im, để tao nghĩ cái đã.

Nâu anh vò đầu, bóp trán cố lục lọi trong cái óc Sóc nhỏ nhoi ra một kế thì trong lúc đó lão Thỏ vẫn điềm nhiên làm việc không để ý gì đến hai chú Sóc nâu.

Thình lình, Nâu anh nhảy cỡn lên suýt lọt xuống cành cây:

- A! A! Có rồi! Có rồi!

Chú Sóc cho tay vào miệng huýt sáo một tiếng. Trên bầu trời xanh ngắt, một bóng chim gõ mõ vụt xuống:

- Có chuyện gì vậy? Tôi đang đục cành cây. Chà! Sao mà nó cứng quá! Mà có chuyện gì vậy?

Nâu anh mừng rỡ:

- Nè, Gõ mõ, tôi nhờ anh chuyện này… ghé sát tai đây… đó… đó… ừ… ừ…

Gõ mõ gật đầu:

- Được, níu vào chân tôi đi.

Gõ mõ mang hai chú Sóc ra phía sau thân cây. Thỏ già nhìn lên:

- Hà, đi đi cho được việc.

Phía sau, trên một cành cây khác, hai chú Sóc ngồi nhìn Gõ mõ ra sức đục thủng thân cây. Nâu em reo lên thích thú:

- Ha ha, chúng ta lại ở trong căn nhà cũ một lần nữa. Khoái quá!

Một lát sau, Thỏ già bít kín xong cái lỗ. Lão đắc chí:

- Như vậy mới được chứ! Cái cây có vẻ khỏe mạnh rồi đấy.

- Hi hi hi hi.

Có tiếng cười vọng ra ở phía trong thân cây. Thỏ già ngạc nhiên:

- Ủa! Cái gì vậy?

Lão bác sĩ nhanh nhẹn vọt xuống, phóng mình ra phía sau:

- Một cái lỗ, hừm! Tụi Sóc nâu thật lắm chuyện. Nhưng tụi bay qua mặt tao sao được.

Cái thang được gác lên một lần nữa. Thỏ già lại leo lên. Nâu em hoảng sợ:

- Anh Nâu ơi! Thỏ già đã tìm ra cái cửa phía sau của chúng ta rồi.

Nâu anh bình tĩnh:

- Đừng lo, để anh gọi Gõ mõ. Huýt!

Thỏ già leo lên:

- Đồ quỉ quái! Tao sẽ không tha tụi bây đâu.

Đúng lúc đó, Gõ mõ lượn xuống. Cái mõ cứng nhắc của nó chĩa vào mông Thỏ già…

- Nhận lấy một cú.

- Oái! – Thỏ già kêu lên một tiếng. Cái mông của gã đã đau đớn vì chiếc mõ chim lại ê ẩm hơn khi lão té xuống đất:

- Ối chao! Chết tôi rồi! Trời ơi là trời!

Thỏ nhà ta lồm cồm ngồi dậy, lão giận sùi bọt mép:

- Hừm, tụi bay xen vào ngành “y khoa” của tao phải không? Chúng mày muốn phá hoại cây cối tao sẽ cho chúng mày biết tay. Hừm!

Trên cây, Gõ mõ thích chí:

- Thế nào? Bằng lòng chưa?

Nâu anh:

- Tôi thấy ông ta thật điên rồ.

Nâu em chép miệng:

- Lão nhận một cú quá đích đáng.

Tiếng Thỏ già văng vẳng lên:

- Tụi mày sẽ chấm dứt việc làm điên rồ đó!

Cơn giận lên đến cực điểm, Thỏ ta vớ cái sô xi măng và chiếc bay:

- Tao sẽ trám hết tất cả các cái lỗ.

Hai bóng nâu phóng ra khỏi lỗ:

- Nâu em, theo tao mau.

- Chuyện gì thế?

Chúng nó lao nhanh xuống đất. Nâu anh vọt lên chiếc xe cam nhông mở cái lỗ trên máy phóng nhiệt. Nâu em xách những vỏ măng cụt múc đầy xi măng đến. Nâu anh nói:

- Chiếc cam nhông này có một cái lỗ.

Nâu em tiếp lời:

- Và ta chữa nó bằng xi măng.

Hai anh em chuyền nhau những vỏ măng cụt đầy xi măng. Nâu anh vừa đổ vừa nói:

- Thỏ già sẽ ngạc nhiên.

- Nè! Một vỏ xi măng.

Hai chú sóc đang làm công việc “y tế” thì Thỏ già ở trên cây bỗng quay lại. Nhìn cảnh tượng não lòng, lão hét to:

- Ối chao! Tụi bay phá xe của tao.

Lão hét to hơn nữa:

- Trời ơi là trời! Thật là quá lắm!

Ngay lúc đó chiếc thang đổ xuống, Thỏ già hét lên:

- Chết cha! Ai cứu tôi!

Thỏ già rơi tõm xuống máng xi măng. Hai chú Sóc tinh nghịch đùa bỡn:

- Xi măng có ngon không?

Lúc đó trong máng xi măng, Thỏ già lấm lem cả mình mẩy, suốt từ đầu tới chân dính đầy xi măng, bộ lông trắng nhớp nháp, đôi tai cụp xuống.

- Tao giết mày. Hừm!

Thỏ ta phóng ra đuổi theo hai anh em Sóc. Tốc lực của Thỏ và Sóc ngang nhau nên Thỏ đuổi không kịp Sóc. Bộ ba chạy vòng quanh thân cây. Lát sau, hai chú Sóc đuối dần, thở hồng hộc. Thỏ ta mừng rỡ phóng đến bắt thì:

- Ơ! Ơ! Sao tôi cứng ngắc thế này?

Thỏ già bỗng nhiên đứng yên. Hai chú Sóc nâu ngạc nhiên rồi chúng hiểu ngay : Xi măng dính trên người Thỏ già cứng lại khiến lão bước không nổi. Nâu anh bảo:

- Ha ha! Lão bác sĩ dựng bức tượng ở đây hả?

Nâu em xen vào:

- Lên nhà đi anh Nâu.

Hai bóng nâu vọt lên cây, chúng thò đầu ra, Nâu anh nói:

- Có thế bận sau mới chừa.

Nâu em thương hại:

- Em thấy ông ta tội nghiệp quá…

Nâu anh gật đầu:

- Tao muốn cứu ông ta lắm nếu ông để chúng mình sống yên lành.

Thế rồi, Nâu anh chu miệng huýt sáo:

- Gõ mõ! Gõ mõ!

Trên cao, Gõ mõ sà xuống:

- Cái gì vậy?

Nâu anh nói:

- Nhờ anh gỡ dùm xi măng trên mình Thỏ già.

- Ô! Tôi không… mà… mà được. Tôi bằng lòng.

Gõ mõ bay xuống đậu trên mình Thỏ, giáng thật mạnh chiếc mõ xuống lớp xi măng. Thỏ già kêu:

- Oái! Đau quá! Ái! Nhẹ nhẹ vậy!

Ở trên bộng cây, hai chú Sóc nằm lim dim, nhưng không ngủ được vì những tiếng kêu ai oán của Thỏ già.


HẢI MIÊN              
Nguyên tác : TREE DOCTOR
của Walt Disney         



(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 176, ra ngày 1-5-1972)

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014

MADURODAM Thành Phố Nhỏ Nhất Thế Giới


Cả thành phố chỉ gồm có 
hơn 3 cây số đường nhựa và gần 4 cây số đường rầy,
 nhưng Madurodam phải đón tiếp hàng triệu
 du khách mỗi năm

Nằm cạnh thành phố hành chánh nhộn nhịp The Hague, Madurodam là thành phố nhỏ diễm lệ của Hòa Lan (1).

Nhỏ, vì diện tích Madurodam không chắc rộng hơn Thảo cầm viên Sàigòn. Rất nhỏ, vì khi tới đó, bạn sẽ có cảm tưởng mình vừa biến thành một ông khổng lồ như anh chàng Gu-li-vơ lạc vào xứ Chim Chích của truyện Gu-li-vơ phiêu lưu ký.

Tuy nhỏ nhưng Madurodam có đủ những gì một thành phố tân tiến phải có. Một Tòa Thị Chính. Phố xá. Công thự. Giáo đường. Các Viện và Trường học. Nhà máy. Phi trường. Bến tàu v.v… Trên đường phố (tổng cộng chỉ hơn 3 cây số!) bạn cũng bắt gặp những “thị dân” Madurodam trong y phục địa phương và đủ dáng điệu.

Các đoàn xe lửa – đầu máy điện tối tân – kéo theo toa hành khách hay hàng hóa chạy ngang dọc như mắc cửi. Hệ thống hỏa xa này sẵn sàng làm say mê bất cứ du khách nào, dù già hay trẻ. Tất cả gồm 25 đoàn tàu, đều vận chuyển bằng điện qua một sợi dây chạy song song phía trên, và được điều khiển bằng máy tự động, ngoạn mục hơn bất cứ hệ thống hỏa xa nào trên thế giới – Đến đó, bạn có thể nhấn nút cho một đoàn tàu dừng lại ga nào đó lâu hơn một chút, con tàu sẽ ngoan ngoãn ngừng mà không ảnh hưởng tới các đoàn khác. 180.000 con đinh ốc đã được dùng để ráp hệ thống đường rầy non 4 cây số.

Mặt đông bắc thành phố có một con sông lớn với đủ kiểu tàu biển neo tại các hải cảng, như một tàu bệnh viện mang tên người sáng lập cơ quan Hồng Thập Tự: J. Henry Dunant.

Chính giữa thành phố là phi trường Madurodam. Được xây cất do sự bảo trợ của công ty Hàng Không Hoàng Gia Hòa Lan (K.L.M.), phi trường trang bị đủ tiện nghi của một phi trường tân tiến. Bạn sẽ thấy những kiểu mẫu phản lực cơ thương mại chạy lui tới trên sân trong khi máy phóng thanh loan báo những chuyến bay tưởng tượng đến các thủ đô khắp thế giới.

Đêm xuống, Madurodam mới thực là một thành phố diễm lệ. 37 cây số dây điện được chôn ngầm dưới đất và 2 cây số dây điện cao thế, dẫn đến 46 ngàn bóng đèn thắp sáng mỗi tòa nhà, góc phố, bến tàu. Mỏi chân, du khách có thể ngồi lại xem tin tức trên một tấm quang báo, trích từ một tờ báo danh tiếng ở Hague.


Cây, cỏ, bồn hoa trong thành phố cũng lại là một công trình đáng phục. Tất cả đều được hãm, tỉa tỉ mỉ để tương xứng với nhà cửa, đường sá nhỏ hẹp. Đặc biệt có một khu rừng thông Gia-Nã-Đại được mang từ Gia-Nã-Đại qua trồng!

Hòa Lan xây dựng Madurodam để tưởng niệm một công dân trẻ tên George J. LIONEL MADURO, đã chiến đấu và hy sinh cao cả cho xứ sở trong thế chiến thứ II. Khởi sự từ năm 1950 và được Công Chúa Hòa Lan Beatrix khánh thành ngày 2-7-1952. Nhìn tổng quát, Madurodam là một sa bàn sống vĩ đại, gồm hơn 120 mô hình thu nhỏ mọi công trình kiến trúc danh tiếng xưa nay ở khắp nước, theo tỷ lệ 1 : 25.


Tuy Madurodam thực sự không có một công dân, nhưng lại có một Hội Đồng Thành Phố gồm một Chủ Tịch và 30 Nghị Viên. Chức vụ Chủ Tịch được Nữ Hoàng Hòa Lan Julia bổ nhiệm lần đầu tiên ngày 2-7-52 cho Công Chúa Beatrix. 30 Nghị Viên nói trên được tuyển cử hàng năm trong các trường ở Hague. Các Nghị Viên này lại bầu một Phó Chủ Tịch, Thư Ký v.v… để điều hành thành phố.

Kết quả đầu tiên ghi nhận được ở Hội Đồng Thành Phố Madurodam ngay sau khi nhậm chức là việc thành lập một ban nhạc chính thức cho thành phố. Ban nhạc này gồm 50 học sinh nam nữ, tuổi từ 9 đến 20.


SONG THẤT     

---------------
CHÚ THÍCH
(1) – Hòa Lan (Holland) cạnh Bắc Hải, Tây Bắc Châu Âu. Dân số khoảng 14 triệu người (1974). Thủ đô là Amsterdam, nhưng cơ cấu hành chánh lại đặt ở Hague, một thành phố ở phía Tây Nam thủ đô.


(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 222, ra ngày 1-5-1974)

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014

Gia Định Trường Lê


Tranh bìa của Vi Vi : Mưa chiều


Thì em vẫn biết trường em nghèo nhất trong các trường của thiên hạ, nhưng tự dưng em vẫn cứ hãnh diện đọc to ba chữ Lê văn Duyệt, mỗi lần có ai hỏi em học trường nào. Bởi vì rằng, em quí yêu đường nét sơ sài nhỏ bé của trường em, ngôi trường chỉ chứa đựng em có hai năm và còn năm nay nữa là năm cuối.

Khoảng thời gian lưu học thật ít oi so với một học sinh Lê văn Duyệt thuần túy nhưng cũng đủ cho em thật nhiều điều đáng nhớ đáng ghi tâm. Nếu trên đời này người ta chỉ nói tới Trưng Vương cổ kính, Gia Long kiêu sa hay Võ Trường Toản, Pétrus Ký, Chu văn An… thì em, em xin được một vài phút nói về trường em bằng thật nhiều cảm mến. Lê văn Duyệt sẽ chẳng cần ai ca tụng, nhắc nhở, bởi thân phận nó, thân phận của một đứa con gái miền tỉnh mộc mạc quê mùa làm sao sánh với con gái thành phố tràn vẻ mỹ miều. Lê văn Duyệt chỉ cần những mến thương lưu luyến ở những đứa con xa rời trường mẹ, của những bé thơ đang chập chững bước vào ngưỡng cửa Lê văn Duyệt và của những đứa con đang được ấp yêu dạy dỗ. Trường em, như vậy đã xin bằng lòng an phận thủ thường, đã xin bằng lòng sự không biết đến của thiên hạ. Trường em, dịu dàng nằm im trong tim những học trò mang phù hiệu màu đỏ có ba chữ Lê văn Duyệt khép nép.

Mặc dù trường được bọn học trò làm văn nghệ như em đặt cho thật nhiều tên: trường Sa mạc, trường xám, trường cây trúc… nhưng cũng chẳng dễ thương và ngộ nghĩnh bằng ba chữ Le và Diện. Có ai được nghe nói tới Le và Diện chưa? Thôi để em nói cho nghe nhé. Em xin làm người nói về trường, dù không hay bằng lời thơ tả Trưng Vương, dù không truyền cảm bằng giọng văn kể chuyện Gia Long, cũng mong để lại ít nhiều nét thân quen của ba chữ Lê văn Duyệt trong đôi con mắt của người đọc.

Trường em tọa lạc trên con đường cũng mang tên Lê văn Duyệt, bỏng nắng, không có một bóng cây làm mát dáng học trò. Không phải là đường cây me lác đác lá rơi vào mùa tựu học để mỗi một học trò con gái là một con nai vàng ngơ ngác của Lưu Trọng Lư dẫm lên lá vàng khô. Cũng không là con đường thẳng tắp hàng sao, hàng bằng lăng làm rợp cả một khoảng đường để tóc dài kia khỏi vít vương nón lá. Ôi con đường của trường em, con đường đầy dẫy bụi hồng. Học trò họ Lê phải đỏ hồng đôi má, phải bối rối nhịp guốc tươi son bởi trên đỉnh đầu mặt trời gắt gay tia nắng, dưới mặt đường nhựa bỏng chảy loang loáng dấu bánh xe, dấu giầy. Và mái tóc đen huyền của học trò họ Lê phải ngại ngùng núp trong lưng chiếc nón lá, nón rơm để khỏi hoe đỏ từng sợi tóc dài, cùng với đôi mắt chớp nhanh dưới vành nón cản bớt sự chói chang cố len vào đồng tử màu hạt dẻ hay màu hạt nhãn. Có ai đi ngang trường Lê văn Duyệt vào buổi trưa tan học không? Thì đó, ảnh hình ra về của áo trắng trường Lê vất vả, ngại ngùng như em vừa kể. Nhưng ở đó em cũng kịp nhìn thấy nhiều nét dễ thương, khiến em yêu sự nắng cháy, trên còn đường mà trường em tọa lạc.

Bây giờ là hình dáng của ngôi trường nghèo Gia Định. Em phải nói trước chữ nghèo, để mọi người thông cảm với em khi nhìn trường qua tờ giấy, qua lời văn kém cỏi của em. Trường có một cổng vào chính và hai cổng nhỏ hai bên, phía trên sừng sững bảng hiệu của trường, đi ra và đi vào ngưỡng cửa này, em thấy như mình ra, vào một ngõ yêu thương mới. Tình bạn bè, nghĩa thầy cô, niềm mến luyến, làm sao em kể hết được, những thứ đó đã xây trong tim em một mảnh vườn vô vàn thân ái, dành riêng cho Lê văn Duyệt và những gì bên trong cái cổng yêu thương mà em vào ra suốt mấy niên học.

Trường có một cái sân hình chữ nhật, bao quanh là những tổ ấm của thật nhiều tà áo trắng mà ba mẹ tinh thần là các cô thầy tận tâm giáo huấn. Lớp em học nằm ở tầng lầu trên, chỉ có một tầng lầu duy nhất, và ở hành lang này, em đã bật khóc mỗi lúc hè về. Bởi em buồn khi xa trường, xa bạn đó mà. Sân trường em, lúc xưa chỉ toàn là cát, bao giờ mùa mưa đến sân lỏng bỏng nước thấy mà thương. Trước khi em vào học, trường còn nhỏ nhoi hơn nữa, như là có một ao rau muống trổ đầy hoa tim tím chẳng hạn. Các chị Lê văn Duyệt năm xưa đặt cho đó là hồ Than Thở. Nghĩ cũng hay chứ. Bây giờ sân đã tráng xi măng, nền xi măng xám trắng ấy là nơi giải trí lộ thiên của đôi chân học trò trong những lúc nhảy dây, nhảy lò cò và chơi rượt bắt. Buổi trưa trời nắng gắt, sân như cháy bỏng, với những bụi trúc vàng xinh xinh nho nhỏ thì làm sao đủ tạo một khoảng sân râm mát. Do đó mà có tên trường Sa mạc (tên này có từ thuở trường có sân toàn cát). Nhưng không mát nhiều thì mát ít, chung quanh những bụi trúc, tà áo trắng trường Lê tụ họp vui vẻ chuyện trò, ăn quà vặt. Phút giây đó, có lẽ đầy văn nghệ tính nhất. Rồi cây trúc xinh ấy được bọn em đặt luôn cho trường, trường cây trúc. Trường còn một thao trường, tuy không đúng nghĩa thao trường, nhưng cũng tạm là nơi cho bọn em thi thố tài năng thể dục. Đáng lẽ thao trường này đã vẹn toàn ghê lắm nhưng chả hiểu sao bây giờ thao trường vẫn trơ vơ đến tội. Cái tương lai của thao trường thật là xám ngắt, bọn em chẳng kỳ vọng một ngày nào thao trường xinh xắn, khoác một chiếc áo mới vì hiện tại thao trường cũng đã dành cho chúng em những giờ thể thao, thể dục, hoạt động hướng đạo vui tươi thanh thản. Cái tên trường xám có lẽ từ đây mà ra. Em nói “có lẽ” là vì còn có thể là do màu vôi xám ở lớp học nữa. Còn tên Le và Diện thì mang đầy vẻ con gái, làm dáng ấy mà, với lại đó là đặt lại từ Lê văn Duyệt.

Thật sự trường em chỉ như vậy thôi, bé nhỏ và thô sơ ghê hở? Nhưng tình mến của em, của bọn học trò đối với trường thì thôi chẳng khi nào bé nhỏ cả, vun vút ắp đầy như đường đi nhiều cát và cây mang nhiều lá. Thủa xưa, khi rời xa tiểu học để bước lên trung học trong lòng đứa học trò nhỏ chẳng cảm thấy gì ngoài nỗi vui sướng vì sắp bước sang một khung cảnh mới, không khí mới. Ngày nay, biết chắc rằng thế nào cũng có một lần xa trường vĩnh viễn hoặc bước vào đại học, hoặc bước vào trường đời. Tất cả cũng là một khung cảnh mới, một không khí mới mà sao tim nhỏ chỉ chực chờ để thổn thức, mắt đen cứ chớp hoài không thôi.

Bây giờ là năm cuối ở đây, năm cuối trong sự giáo huấn dạy bảo của cô thầy Lê văn Duyệt. Niên học rồi sẽ qua thật nhanh và không dưng em sẽ bị đẩy ra khỏi cổng trường. Em sẽ không còn mang trên ngực áo phù hiệu của trường nữa đâu. Ôi, ngôi trường nhỏ bé của em, tất cả đều dễ thương ghê lắm, không lộng lẫy kiêu sa bằng ai, không được nhắc nhở bằng ai, nhưng xinh xắn và được nhắc nhở hoài bởi những học trò trường Lê Gia Định.

Ngôi trường này, từ bực thang đến viên phấn, tấm bảng, tất cả đều vời vời thương mến. Ngày mai, có xa trường thì trường vẫn là khung trời xanh kỷ niệm, để em, để bọn học trò làm thân chim bay xa, tìm về bằng đường dây ký ức. Dĩ nhiên khi tìm về, trong việc hồi tưởng ấy, có tiếng rơi thánh thót của giọt nước mắt nhớ thương và tiếng thở dài thật buồn.


LÊ NGUYỄN MAI TRẮNG   
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 176, ra ngày 1-5-1972)

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Con Chó Sói và Người Thợ Gặt


Ngày xưa có một con chó sói rất đói bụng, nó liền mò ra khỏi rừng.

Trên vệ đường, nó gặp một người thợ gặt đang ăn bánh mì.

Con sói bèn tiến đến hỏi:

- Ông đang ăn gì đó?

Người kia trả lời:

- Chú mày thấy rồi mà, ta đang ăn bánh mì.

Con sói hỏi:

- Có ngon không? Cho tôi nếm thử với, tôi chưa được ăn bao giờ.

Người thợ gặt cắt một mẩu bánh và đưa cho con sói.

Con sói nuốt mẩu bánh xong còn liếm chân, rồi nói:

- Ngon thật, quả là ngon. Ông có hay được ăn thường không? Các ông, loài người đó?

Người thợ gặt nói:

- Ngày nào cũng ăn, và mỗi ngày còn ăn mấy lần nữa.

Con sói nói:

- Tôi cũng thích lắm, nếu được ăn hàng ngày như vậy.

Người thợ gặt nói tiếp:

- Vậy thì, điều đó chỉ tùy thuộc vào chú mày mà thôi! Hãy gieo lúa mì đi, và chú mày tha hồ ăn bánh mì theo ý muốn!

Con sói mừng rỡ kêu lên:

- Thật thế sao? Vậy thì ông thợ gặt tử tế ơi, hãy vui lòng dạy tôi gieo lúa đi.

Người thợ gặt nói:

- Rất sẵn lòng, chuyện đó không khó lắm đâu. Trước hết, phải cày đất đã…

Con sói hỏi:

- Rồi tôi sẽ có bánh mì ăn?

- Ê! Gì mà nhanh thế? Chưa đâu! Sau khi cày đất, phải đánh luống, rồi gieo hạt…

Con sói ngắt lời:

- Rồi tôi sẽ có bánh mì?

- Không, chưa đâu, đợi chút… Chú mày gieo hạt lúa vào mùa thu, thì mùa đông nó sẽ nằm dưới đất, rồi đến mùa xuân nó sẽ nẩy mầm, và mùa hạ…

Con sói kêu lên:

- Và mùa hạ, ta sẽ ăn được?

Người thợ gặt nói:

- Chú mày vội quá! Không, vào mùa hè, phải để lúa chín, rồi cắt lúa, cột lại thành bó. Sau đó, chú mày phải chất lúa thành đống, để gió thổi và mặt trời hong khô, và lúa chín và rồi thì…

Con sói hết kiên nhẫn, kêu lên:

- Rồi thì, lần này, tôi có bánh mì chứ?

Người thợ gặt trả lời:

- Không, chú mày chưa có bánh mì. Bây giờ phải mang lúa mì khô vào kho, đập lúa, sàng lúa, rồi mang hạt vào máy xay ra thành bột…

Con sói thèm nhểu rãi ra, kêu lên:

- Và sau cùng, được ăn bánh mì!

Người thợ gặt nói:

- Nào, nào, kiên nhẫn thêm tí nữa chứ. Còn phải làm bột, nhào nắn, trộn thêm bột nổi, đợi cho nó nổi lên, và khi đã nổi, thì đặt vào lò nướng bánh.

Con sói hết cả kiên nhẫn, hỏi:

- Và lần này thì phải là có bánh mì rồi chứ?

Người thợ gặt nói:

- Ừ! Có bánh mì rồi, và chú mày có thể lấy ra ăn được.

Con sói thở ra một hơi thật dài, nói:

- Vậy thì không, tôi không muốn ăn bánh mì. Tôi hết thấy thèm ăn, trong những điều kiện như vậy.

Người thợ gặt ngạc nhiên:

- Sao? Sao lại không thèm ăn nữa? chú mày muốn nói gì?

Con sói trả lời:

- Vì phải đợi nhiều quá và phải làm việc nhiều quá. Tốt hơn là ông khuyên tôi kiếm món gì làm no bụng lẹ hơn cơ. 


Người thợ gặt trả lời:

- Vậy thì, chú mày hãy ở trong rừng và tự lo lấy một mình đi. Ở với loài người thì phải làm việc mới có cái mà ăn.

Và người thợ gặt quay lưng đi thẳng.


THU AN kể          


(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 113, ra ngày 2-11-1973)

Bìa của Vi Vi : Chị em

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>