Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Phương Trình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Phương Trình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2022

Con Chó Hơi

 
 
Kiệt bước nhanh vào lớp, ánh nắng gay gắt buổi trưa làm mặt anh đỏ hồng và lấm tấm mồ hôi. Sau khi quăng cặp vào hộc bàn, anh liếc nhìn vào chỗ bàn Hùng ngồi thấy hãy còn trống, biết là Hùng chưa tới.

Lớp học vắng hoe ; sân trường chỉ lác đác vài học sinh chụm đầu dưới gốc cây. "Mình vào sớm quá" Kiệt nghĩ vậy và chợt mỉm cười. Hôm nay anh cốt ý vào sớm để mong gặp Hùng vì hôm nay chính là ngày Hùng hẹn sẽ mang quà tới. Kiệt nhớ lại buổi chiều hôm kia khi cầm số tiền vừa nhặt được trong tay, Hùng đã đề nghị mua một món đồ chơi để 2 người xài chung và Kiệt chấp thuận. Rồi cả buổi hôm sau, 2 người bàn định để xem mua món gì? Hùng thì thích những đồ chơi xinh đẹp ngộ nghĩnh, còn Kiệt thì lại ưa những thứ bằng máy móc. Sau cùng Hùng lãnh phần đi mua và Kiệt hy vọng sẽ có món đồ chơi vừa ý mình, anh hồi hộp chờ đợi...

Có tiếng chân bước vào lớp làm Kiệt giật mình ngẩng lên, Hùng đang ôm cặp vui vẻ bước vào. Kiệt hấp tấp hỏi:

- Nào! Có chưa? Cái gì đó?

Hùng mỉm cười:

- Thì thong thả đã nào!

Rồi anh về chỗ mình mở cặp lấy ra 1 cái bóng cao su đoạn thong thả thổi phồng lên. Chỉ trong chốc lát hiện ra một con chó nhỏ mầu trắng vá nâu. Hùng bóp vào bụng nó vang lên những tiếng chíp! chíp! rồi hỏi:

- Thế nào? Bồ bằng lòng không?
 
Kiệt tưởng chừng như đang run lên vì tức giận: "Một con chó ni lông! Món đồ chơi của đứa con nít 5 tuổi!" Mặt anh đăm lại và đỏ bừng lên. Hùng cũng nhận thấy sự biến đổi khác thường trên gương mặt bạn nên hỏi:

- Sao? Không chịu à?

Không đàn nổi tức giận, Kiệt chụp lấy món đồ chơi và dí trước mặt Hùng:

- Chứ sao! Chỉ là đồ chơi của con nít. Mình bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi cái này?

Và anh nắm chặt lấy ném vào mặt Hùng:

- Đấy! Chơi đi! Đây không thèm thứ đó!

 Nói xong anh quay phắt chạy ra cửa. Bỗng anh nghe thấy một tiếng "Bốp" khô khan. Thì ra vì bị nắm chặt quá và sức liệng quá mạnh, con chó hơi đã nổ tung như một quả bóng bị châm kim vậy. Nhưng Kiệt vẫn không quay lại và chạy thẳng ra nơi bán giải khát sau trường.
 
Cầm ly đậu đỏ trong tay, Kiệt thấy lòng mình lắng dịu xuống và len vào lòng một niềm hối hận! Chẳng phải vì chất nước đá lạnh kia mà chính vì anh nghĩ lại hành động nóng nẩy vừa rồi của mình. Trong lúc mình la lối, khoa chân múa tay thì Hùng lại im lặng chịu đựng. Con chó nổ vì bàn tay vũ phu của mình thì Hùng cũng chẳng nói gì! Kiệt nghĩ vậy và tự nhiên thấy "mắc cỡ" khi so sánh hành động vừa rồi của mình với sự nhẫn nhịn của bạn. Trước đây, Kiệt vẫn hay tự nhủ sẽ từ bỏ tính nóng giận và tập lấy đức tính dịu hiền của Hùng nhưng vẫn không thể nào được... nghĩ như vậy nên Kiệt thầm phục bạn mình vô cùng.

Hùng và Kiệt quen nhau đã lâu. Kiệt trông có vóc dàng cao lớn, mạnh mẽ nên các sừ "ba gai" trong trường đều ngán anh cả. Hùng thì hiền lành, lại yếu đuối nên hay bị chúng hiếp đáp. Nhưng từ khi được làm bạn với Kiệt, chẳng có ma nào động tới lông chân của anh cả. Kiệt lấy vậy làm sung sướng lắm! Anh trông nom, bảo vệ Hùng như một người anh lo cho em vậy. Mà quả khi trông thấy Kiệt binh vực Hùng và nhìn vóc dáng nhỏ bé của Hùng, nhiều người ngoài đường đã ngỡ Hùng là em ruột của Kiệt. Và nếu ai có hỏi thì cả hai đứa cứ nhận bừa, vì hai người nguyện sẽ thân với nhau mãi mãi như anh em ruột thịt vậy.

"Thế mà mình lại đối xử tàn tệ với Hùng chỉ vì một chuyện cỏn con thì thật chẳng phải là anh em tý nào!".

Kiệt lẩm bẩm như vậy rồi đứng lên trả tiền, xong đi trở lại vào lớp. Anh định sẽ xin lỗi và làm lành lại với Hùng nhưng khi trông Hùng cúi gầm mặt học bài, chẳng buồn liếc ngó gì đến mình, Kiệt lại hơi giận và lẳng lặng vào chỗ ngồi. Các bạn bè của hai người trông thấy vậy hiểu ngay rằng đã có chuyện xích mích giữa đôi bạn nên hỏi han thì Kiệt cứ ậm ừ cho qua...

Thế rồi suốt buổi học, hai người chẳng ai nhìn ai đến một lần và nét mặt cứ bình thản như xem chẳng có chuyện gì cả. Rồi cuộc chiến tranh lạnh ấy kéo dài đến mấy tuần lễ. Hai người vì tự ái nên không ai chịu làm lành lại với nhau trước cả, mặc dù trong thâm tâm, họ muốn chơi lại với nhau hơn bao giờ hết.

*

Kiệt ngần ngại một chút rồi sau cùng bước vào tiệm, trong túi anh còn nằm gọn 25 đồng vừa mới đập heo ra. Anh chỉ cho người củ một con chó hơi nhỏ có vá màu nâu.

- Ông bán cho tôi cái này.

- 25 đồng!

Người chủ tiệm vừa nói vừa lấy hàng ra cho Kiệt xem. Anh lẩm bẩm:

- Hai mươi lăm đồng! Hôm đó chỉ lượm được có 20 đồng thế mà Hùng mua được. Chắc cậu ta phải bù vô, vậy mà mình nỡ...

- Chịu không?

Tiếng của người chủ tiệm làm Kiệt giật mình bừng tỉnh. Anh móc tiền ra trả rồi thả hơi trong bụng con chó ra, đoạn xếp cất vào cặp. Hôm nay anh sẽ làm lành lại với Hùng với món quà đền này. Chắc cậu ta sẽ cảm động lắm. Kiệt nghĩ vậy và thấy lòng vui vui.

Con đường đến trường như ngắn bớt lại.

Vào đến lớp, Kiệt thấy Hùng đang học bài nhưng lần này cậu ta ngước lên nhìn anh nhưng rồi lại cúi xuống. Kiệt lẳng lặng vào chỗ ngồi. Anh thầm nghĩ đến khi tan học sẽ gặp Hùng và sau đó anh em sẽ thân mật, chơi đùa lại với nhau như cũ.

Tiếng trống trường vừa dứt thì học sinh trong lớp ùa ra như một đàn ong vỡ tổ. Hùng mang cặp chạy ra trước tiên, ra khỏi cửa trường, anh lẹ làng đi nhanh trên con đường về nhà mình, Kiệt đứng nhìn theo bóng Hùng mà thở dài. Anh lẩm bẩm: "Cu cậu không muốn làm lành với mình thì mình cũng chẳng cần" Và anh định quay lại đi về, bỗng dưng đứng khựng lại. Kiệt vừa nhác thấy bóng bọn Tư rỗ và thằng Sung đang vội vã chạy theo Hùng. "Mọi khi chúng về đường khác mà? Sao hôm nay lại đi trên đường của Hùng về?" Một ý nghĩ thoáng qua đầu óc Kiệt và anh vội vàng ôm cặp chạy theo bọn chúng. Được một lúc Kiệt nấp vào một gốc cây nhìn ra. "Quả mình đã đoán đúng..." Kiệt nhủ thầm như vậy và anh tự động để cặp xuống đất rồi xăn tay áo lên...

Hùng đang đứng co ro bên một hè phố vắng trong khi thằng Tư Rỗ và thằng Sung chắn trước mặt anh.

Chúng la lối và nạt nộ Hùng cách dữ tợn. Kiệt thấy vậy trong lòng nóng như lửa đốt, thì ra Hùng vội vã ra về vì sợ bọn nầy chứ không phải vì không muốn làm lành với mình. Kiệt lẩm bẩm như vậy và anh sẵn sàng ra cứu bạn khi bọn kia làm dữ. Mà quả chúng làm dữ thật, thằng Sung văng một câu tục tĩu rồi giơ cao tay lên định đánh xuống đầu Hùng, nhưng một bàn tay đã nắm lấy tay hắn và xô mạnh khiến thằng Sung lăn ra mặt đất. Tư Rỗ hoảng hốt chưa kịp ngó lên đã bị một cú đá vào hông. Hai tên hèn nhát này khi nhận ra đó là Kiệt thì vội vàng ôm cặp dông lẹ, chẳng dám nói một lời.

Hùng còn bàng hoàng thì Kiệt đã lại nắm tay bạn mỉm cười. Hùng ấp úng:

- Sao... bồ... biết được mà... đến...

Kiệt thân mật:

- Thì tớ vẫn luôn lo cho bồ. Sợ rằng tụi nó thấy chúng mình giận nhau nên ăn hiếp bồ vì thế lúc nãy thấy thằng Sung và Tư Rỗ chạy theo bồ, tớ nghi ngờ nên dò theo vì thế mới cứu được bồ đấy...

Và Kiệt lấy con chó hơi của mình ra thổi phồng lên đoạn đưa cho Hùng:

- Hôm đó tớ nóng quá lỡ làm bể con chó kia nên hôm nay mua đền bồ cái nầy, nó cũng đẹp nhỉ, chíp chíp!

Kiệt tưởng Hùng sẽ cảm động và ngạc nhiên lắm nhưng Hùng vẫn im lặng đưa tay vào cặp lấy ra 1 chiếc máy bay nhỏ:

- Tớ cũng mua cái nầy đền bồ nữa... nó chạy lẹ lắm và kêu hay lắm...

Nói xong, Hùng đẩy cho chiếc máy bay chạy trên mặt đất. Kiệt cảm động cầm tay bạn:

- Thôi, từ nay chúng mình đừng giận nhau nữa nhé!

- Ừ! Mỗi lần giận nhau tốn... tiền thật...

Đôi bạn cùng cười xòa vui vẻ vì họ đã hiểu được lòng nhau. Từ nay sẽ không có gì cắt đứt được tình bạn của họ nữa...


PHƯƠNG TRÌNH V.T.Đ.    

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 10, ra ngày 25-10-1963)
 


 
 

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2020

Con Búp Bê

 

 Ly khẽ đẩy cánh cửa, bước vào nhà. Má đang lúi húi sau bếp vội quay đầu nhìn ra:

- Ừ! Hôm nay Ly của má lại về trễ đấy! Thế "em bé" của Ly thế nào?

Ly cười thật tươi, chạy lại nắm tay má:

- Nó vẫn như thường, má ạ! Trời ơi! Con ngắm hoài cũng không chán...

Cọ má Ly một cái, má mắng yêu:

- Vì vậy con mới về trễ, phải không? Nhớ nó hơn má hả?

Ly lại cười, không trả lời. Ly chưa bao giờ có ý nghĩ so sánh như câu hỏi của má. Nhớ ai hơn nhỉ? Hồi trước, hồi chưa gặp "em bé" búp bê bày ở tiệm gần trường, có bao giờ Ly nôn nao đến giờ tan học đâu? Thế mà từ khi có nó xuất hiện, Ly lại ước ao giờ tan học đến sớm hơn, để Ly được trở về nhà, dừng lại trước cửa tiệm một chốc, ngắm nhìn "em bé"... Ý nghĩ của Ly từ từ chuyển sang hướng khác... Vẻ mặt mũm mĩm, xinh xắn của con búp bê hiện ra rõ ràng trong óc Ly. Trời ơi! Thật là đẹp và dễ thương biết bao. Ngay từ khi nó được đem ra bày trước cửa tiệm ở gần trường Ly, Ly đã để ý đến và say mê ngay. Rồi kể từ hôm đó, ngày nào học về, Ly cũng cố dừng lại một lát trước tiệm, để chiêm ngưỡng "em bé của Ly" - má khi biết chuyện, đã đặt yêu như thế. Không những vậy, Ly còn ao ước một ngày nào đó Ly không biết vì giá tiền nó quá lớn đối với nhà Ly nhưng vẫn hy vọng sẽ có. Niềm ham muốn nhiều lúc khiến Ly định ngỏ lời xin má, nhưng bao giờ nó cũng bị ngăn chặn lại được, vì Ly đã nghĩ đến những điều quan trọng hơn: đến sự khổ cực của má Ly, cảnh nghèo túng của gia đình. Ly chỉ biết chờ đợi may mắn và mỗi buổi chiều về, khi thấy con búp bê vẫn còn ở chỗ cũ, Ly lại thấy vui vẻ, mặc dù chỉ là sự vui vẻ ngắn ngủi vì sau đó, Ly vẫn thường lo ngại, không biết rồi hôm sau, con búp bê có còn ở đấy hay sẽ bị người khác mua đi mất. Và giờ đây, nỗi lo sợ ấy lại đến, mạnh mẽ hơn lúc nào hết khi Ly nghe má hỏi:

- Còn hai ngày nữa lễ Giáng Sinh đến rồi! Ly có thích không?

Lễ Giáng Sinh! Lê mà tất cả các trẻ con đều được có đồ chơi Ly ngẩn người ra, quay sang nhìn má. Thấy vẻ mặt tư lự ấy, má ngạc nhiên hỏi:

- Sao thế Ly? Con nghĩ gì vậy?

Ly nắm tay má, nói như mếu:

- Má ơi... Lễ Giáng Sinh...

- Lễ Giáng Sinh! Con không vui à?

Ánh mắt Ly chợt nhìn thấy gương mặt chăm chú của má, gương mặt nhân hậu đầy vẻ yêu thương... Bất giác Ly mỉm cười:

- Dạ con vui chứ...

Câu nói ấy chỉ làm cho gương mặt má Ly thêm ngạc nhiên. Tuy vậy má không hỏi tiếp Ly gì nữa, má tiếp tục dọn cơm. Đến khi hai má con đã ngồi vào ăn, má mới lại lên tiếng vì nãy giờ, má im lặng, không thốt một câu nào. Má nói:

- Chiều mai, má cho Ly về trễ đấy, tha hồ mà ngắm em bé nhé...

Ly cúi mặt, lắc đầu:

- Thôi! Má đừng nhắc đến con búp bê nữa!... con...

Ly ấp úng bỏ dở câu nói. Má đặt chén cơm trên tay xuống, nhìn Ly. Và sau một phút im lặng, má chợt quàng tay kéo Ly lại gần, vuốt tóc Ly...

Lúc đó, Ly chỉ muốn gục vào lòng má để được kể lể hết nỗi niềm...

Cơm nước xong, Ly học bài được một chốc đã ríu mắt lại buồn ngủ. Nhưng lúc đã vào giường, nằm một mình nghe tiếng lạch cạch của chiếc máy may má đang làm việc, Ly lại không ngủ được. Hình ảnh con búp bê vẫn ám ảnh mãi trong óc Ly. Và khi nghĩ về nó... Ly đã khóc thầm lúc nào không hay.

Tối đó, Ly nằm mơ... Thấy khi con búp bê biến mất trong cửa tiệm, Ly buồn bã, nhớ nhung đến bỏ nhà để ra đi tìm kiếm. Ly đi thật xa và tìm được nó... Nhưng rồi Ly không biết đường về, Ly không tìm lại được nhà, được má. Ly sợ hãi khóc thật to...

Ba tiếng trống trường vừa nổi lên, học sinh đã túa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ. Ngày mai là lễ Giáng Sinh được nghỉ học, mặt đứa nào cũng hớn hở, vui mừng. Ly là một trong những học sinh ra trước nhất nhưng không phải vì mừng mà vì lo. Một linh thính chẳng lành nẩy ra trong óc Ly từ lúc còn trong lớp học là con búp bê "em bé" của Ly đã bị bán đi rồi. Và từ lúc đó, Ly không còn học gì được nữa... mặt lúc nào cũng lo lắng, buồn bã. Ly tin chắc là nó đã xẩy ra thật, mặc dù lúc trưa đi học, khi qua cửa hàng, Ly vẫn còn trông thấy "em bé" ở đấy. Vì thế, vừa ra khỏi trường, Ly đã ba chân bốn cẳng chạy cho mau đến cửa tiệm, xem rõ thực hư. Và khi đến nơi, nhìn vào cái tủ kính chưng bày đồ chơi, mặt Ly tái xnah lại. Cái giá gỗ mà trước đây để con búp bê yêu dấu của Ly, giờ đã trống không, chỉ còn lại vài sợi dây kim tuyến giăng qua lại. Ly nghẹn ngào đứng im... Cái hy vọng trước kia giờ đã ra đi theo con búp bê, để lại niềm đau đớn tiếc nhớ cho Ly. Ly từ từ tiến lại gần để nhìn rõ hơn nhưng bóng dáng con búp bê vẫn không thấy. Người thiếu nữ bán hàng đi ra cửa, đến bên Ly cũng không hay. Cô ta dịu dàng hỏi:

- Em kiếm chi?

Ly giật mình, ngẩng lên:

- Em kiếm... em bé...

Ly đỏ mặt, đưa tay lên bịt miệng. Thiếu nữ mỉm cười:

- Em tìm con búp bê lúc trước phải không? Chị để ý thấy chiều nào em cũng đứng lại đây ngắm nó...

Ly e lệ gật đầu và cố lấy can đảm hỏi nhỏ:

- Nó đã bán rồi hả chị?...

Thiếu nữ cúi xuống, đặt hai tay lên vai Ly:

- Lúc chiều nầy có một bà khách đến mua nó rồi. Bà nói con gái bà cũng thích con búp bệ này lắm nên cố mua về tặng nó nhân dịp Nô-en. Ở đây chị còn nhiều món đồ chơi đẹp lắm, chị sẽ tặng em một cái nhé...

Hai giọt lệ nhỏ lăn xuống gò má Ly. Ly chỉ nói được ba tiếng "cám ơn chị" rồi bỏ chạy. Có tiếng thiếu nữ gọi với theo nhưng Ly vẫn không dừng lại... Đến nhà, Ly quăng cặp nằm vật ra giường. Khi má đỡ Ly dậy, Ly ôm lấy tay má khóc.

- Má ơi!...

Má vuốt tóc Ly:

- "Em bé" Ly bán rồi phải không?

Ly nức nở gật đầu. Má ghì chặt Ly vào người:

- Tội nghiệp con tôi! Thôi Ly nín khóc đi... Con có khóc nữa cũng vô ích mà thôi...

Mãi lúc sau... Ly mới dằn cơn khóc xuống được, nhưng vẫn không tránh nổi sự buồn rầu trên nét mặt. Má luôn luôn nhắc đến lễ Giáng Sinh, mong Ly nhờ đó mà quên con búp bê. Khi ăn cơm xong, má dịu dàng nói với Ly:

- Con hãy cố vui lên chứ! Lễ Giáng Sinh đến đem sự an vui cho mọi người... Rồi mẹ chắc nó cũng sẽ đem đến cho con, những gì con mong ước...

Ly lắc đầu, không nói. Má mỉm cười:

- Con nhớ ông già Nô-en không? Ông già đem đồ chơi tặng các đứa trẻ ngoan trong dịp Giáng Sinh đó... Tối hôm nay ông sẽ đem "em bé" về với con. Chắc chắn như vậy vì con má cũng là đứa trẻ ngoan...

Ly cho đó chỉ là lời an ủi của má để Ly khỏi buồn. Ly chưa bao giờ nghe đứa bạn nào nói đã gặp ông Nô-en cả, dù chúng tin là ông đó có thực. Tuy vậy, lúc tối trước khi đi ngủ không hiểu sao Ly vẫn mong ước lời nói của má sẽ là sự thực, và Ly nguyện xin ông già Nô-en mang "em bé" về với Ly...

*

- ... Ly... Ly!

Có bàn tay ai lay mạnh vai Ly, kèm theo tiếng gọi khe khẽ khiến Ly giật mình tỉnh dậy. Ly mở mắt ra và trông thấy má đang ngồi bên Ly với chiếc áo dài mới trên người. Má nói:

- Ly muốn đi xem lễ đêm với má không?

Ly vội gật đầu, chống tay ngồi dậy và ngạc nhiên hết sức khi thấy dưới chân Ly có một cái hộp trắng lớn, cột bằng giấy kính đỏ, có thắt "ruy băng" thật đẹp. Má mỉm cười vói tay cầm lấy nó trao cho Ly:

- Bây giờ, con đã tin có ông Nô-en chưa?

Ly trố mắt ra nhìn má, rồi nhìn cái hộp. Má nói:

- Con thử mở ra xem coi có gì trong ấy?

Ly vội làm theo lời má. Và Ly tưởng mình hoa mắt. Một con búp bê mũm mĩm và tuyệt đẹp hiện ra... "Em bé của Ly". Ly cầm nó giơ cao lên nhìn sững. Má âu yếm:

- Con thấy má nói có đúng không? Chắc chắn em bé sẽ về với Ly mà...

Vật trước mắt cũng chưa làm cho Ly tin đó là sự thực, Ly sung sướng kêu nhỏ:

- Má ơi, con không ngờ...

Má đưa tay nâng cằm Ly, Ly buông con búp bê xuống, cầm lấy bàn tay má. Và trong lúc tình cờ, Ly chợt nhận ra chiếc nhẫn má thường đeo trên tay không còn ở chỗ cũ. Ly ngạc nhiên kéo tay má xuống nhìn và hỏi:

- Ủa! Chiếc nhẫn của má đâu, hả má?

Má rút tay lại, phát nhẹ vào vai Ly:

- Thôi Ly đừng hỏi lẩn thẩn nữa... Sửa soạn mau kẻo trễ lễ rồi đây...

Câu đánh trống lảng của má càng làm Ly tò mò thắc mắc. Sự mất chiếc nhẫn cưới mà má luôn luôn giữ kỹ và mang trên tay làm Ly sinh nghi. Rồi Ly chợt nhìn xuống con búp bê, nhớ lại lời nói của thiếu nữ bán hàng lúc chiều. Trong phút chốc. Ly chợt hiểu tất cả. Chiếc nhẫn của má đã mất đi, để thay vào bằng con búp bê và câu chuyện ông Nô-en của má chỉ với mục đích là để Ly được hưởng niềm vui bất ngờ không ân hận gì về sự hy sinh của mẹ mình! Ly nghẹn ngào bước xuống giường, chạy lại ôm lấy má:

- Má... ơi!

Má âu yếm cúi xuống bồng Ly lên dịu dàng:

- Sao thế? Sao con lại khóc?

- ... Má thương con quá... Con biết rồi...

Má bước lại giường, với tay cầm búp bê lên đưa cho Ly. Món đồ chơi chỉ làm nước mắt Ly chảy nhiều hơn. Má vỗ nhẹ vào lưng Ly, trách yêu:

- Ly làm áo má ướt cả bây giờ... Nín khóc đi chứ... Sắp trễ giờ lễ rồi đấy. Con không nghe tiếng chuông nhà thờ à?

Ly ngẩng đầu lên, lấy tay lau mắt và lòng trở nên êm dịu lại. Trong cái yên tĩnh của bóng đêm giá lạnh, Ly nghe thấy những tiếng chuông đều đều ngân nga vang lên, báo hiệu những giây phút đầu tiên của đêm thánh vừa trở về.


VŨ PHƯƠNG TRÌNH     

(Trích từ tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa Đêm Kinh Dị)

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>