Hiển thị các bài đăng có nhãn Thái Thụy Ngọc Liễn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thái Thụy Ngọc Liễn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

Lục Bát Mùa Xuân









 
 
 
 
 
 
1. xin

xin ơn Trời, lửa đêm hồng
nhỏ cho hạt nước mắt mừng ơn ban
xin ơn đời, hỏa châu vàng
khóc năm tiếng gọi rằng còn sống đây
xin ơn người, nghĩa trang mây
với bia mộ tím vừa đầy biển khô
xin yên ngủ dưới huyệt mồ
tuổi yêu dấu của ngày chưa thẹn thùng.


2. sương

tóc xanh trăm ngọn là đây
ngàn năm ải nhạn, cuộc này lẽ không
từ u uyên tới vô cùng
có không sâu viễn mà không nhạt nhòa
người về bóng dựng sương hoa
em tan theo với sương và héo khô.


3. vọng

mẹ từ lắng tiếng trầm u
khuya xưa cô tịch chỉ vừa chiêm bao
võng tơ với giọng hổ sầu
những đêm buông mộng buồn vào xương da
con trong cõi sống mịt mù
bỗng dưng triều vọng thơ ru giấc nồng


4. phượng liễn

mai em như phượng liễn hồng
loan nghi một thuở cung tần đó anh
tuổi dài tình lại thu không
bến sông mơ cũ sương giăng kín rồi
bể trời nhện đã giăng mây
nghe trong ly biệt hồn đầy lệ xanh


5. nguyệt

là hạnh phúc là bình yên
là trăng huyền thoại là em bao giờ
là ca dao là ý thơ
là hoa bưởi trắng như tờ giấy trinh
là vô tận là vô biên
là hiền hậu với hồn nhiên nguyệt rằm.


6. hoa

nụ hoa nào trên môi ngoan
tình không thù hận phai tàn đó em
tạ ơn ngày đã xót thương
cho đường máu chảy ngược dòng châu thân
xin trong đêm nở một lần
đóa nhân ái đóa bao dung cho đời.

                                  THÁI THỤY NGỌC LIỄN
                                          (những bài tình buồn)

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 90, ra ngày 1-5-1968)
 

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018

Cao Xanh




















Lên giữa rừng xanh em ngó lại
Quê hương người tháp cổ u buồn
Ngàn năm không lẽ đời cô tịch
Riêng người quạnh hiu và cô đơn.

Dốc cao ngun ngút cho hồn thơ
Em thả bay về miền yêu xưa
Heo hút dặm dài trông vợi xuống
Mắt ai sâu chùng xanh mướt mưa.

Lớp lớp mây mù giăng ơi giăng
Ngày xa hoàng thành người nhớ không
Quạnh vắng bên chiều ai bẽn lẽn
Ai ví ai là hoa bâng khuâng.

Biền biệt nghìn trùng như khói sương
Mùa này gió ngự chừng sắp sang
Người như bóng nhớ trên làn nước
Bên hồ than thở chiều lâm viên.

Ô môi từng cánh xuôi rụng xuôi
Như thơ em lạnh chảy trong đời
Bởi không Ngô Đồng cho cánh phượng
Lòng tro than buồn em chơi vơi.

Em tuổi mười lăm tuổi nguyệt rằm
Thiên đường ảo vọng đầy tay ôm
Đợi cọng nắng vàng như lụa nõn
Rồi bình yên chết giữa cao xanh.

                             Thái Thụy Ngọc Liễn

(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 93, ra ngày 15-7-1968)

Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

Vàng Mơ




















Ơi tuổi-vàng-mơ xưa có đợi
Một mùa đông giạt ngọn bấc khô
Em về đêm có nhà rơm cỏ
Hai nhánh tay sông có ngóng chờ

Như cây quế mọc trên rừng vắng
Đơm cánh bông thơm bát ngát đời
Vốn dĩ hắt hiu, sầu bảng lảng
Giữa lòng mưa những thu xa khơi

Hồn xanh em nhỡ nạm hoa sương
Nạm tiếng chuông tan đỉnh giáo đường
Những đón đưa và tình tự thuở
Dấu guốc son là kinh phúc âm

Xin trải rộng lời yêu mến cũ
Nghe người ngoài nớ bấy lâu ni
Vẫn đồng thiếp giữa trăm hờn tủi
Vẫn lạnh lùng nên vẫn ướt mi

Em bỗng dưng không ngờ vực mãi
Nỗi mừng vui vừa tượng hình xong
Em sẽ bao dung và độ lượng
Môi cười Thành nội thoáng mông lung

Ơi tuổi-vàng-mơ xưa có đợi
Một mùa đông giạt ngọn bấc khô

                              THÁI THỤY NGỌC LIỄN
                                    (Phúc âm buồn)

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 118, ra ngày 15-11-1969)
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>