Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

CHƯƠNG BẨY_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU


CHƯƠNG BẨY

BỨC ĐIỆN TÍN


Cũng thì là công chức mà kẻ thì ngự xe hơi, kẻ thì cọc cạch chiếc xe đạp. Ấy thế mà người đi chiếc xe đạp tập tàng lắm khi đi làm còn đúng giờ và đều đặn hơn mấy người chễm chệ trên xe hơi hay là phóng ào ào trên xe gắn máy. Trong đám công bộc lãnh lương vào hàng khiêm tốn nhất của Quốc gia này, người dân đô thành không thể quên được việc làm đứng đắn của mấy ông bưu tá. Ai kia có nghỉ bữa nào cũng chẳng sao, chứ vắng mấy ông này là người ta thấy nhớ. Là vì ngày ngày, cứ đúng hai giờ rưỡi chiều, người ta lắng chờ mấy tiếng kêu quen thuộc:

- Số 7 ra lấy thư!… Số 14 ra lấy thư!... Số 21 ra lấy thư…

Và chiều nay, cũng vừa đúng hai giờ rưỡi, có tiếng cất vang:

- Số 13 ra lấy thư!...

Cửa xếp mở toang ra như có phép thần. Ông bưu tá giật mình, không ngờ có người ngóng thư chăm chỉ đến mức ấy.

- Có điện tín đó cô! – người công chức nói.

- Vâng, tôi biết! – một cô gái tuổi trạc 25, 26 bước ra đáp.

- Người nhận là ông Chí, Lý Quý Ý Chí.

- Anh tôi đi khỏi có dặn tôi lãnh giùm. Ông làm ơn…

- Được. Cô ghi căn cước vào cột này nghe!

Cô gái đỡ lấy cuốn sổ, ngẩng nhìn viên bưu tá, hỏi:

- Sao lần này khó thế ông? Mọi bữa ông cho ai ký giùm cũng được mà!

- Đâu có! Cô bác ở đường này tôi quen mặt biết tên hết nên không sợ lầm lẫn. Nhưng cô, xin lỗi, cô mới tới đây nên phải theo đúng thể lệ. Chỉ một lần đầu thôi, lần sau khỏi cần… Đó là vấn đề nguyên tắc, xin cô thông cảm. Nhiều bạn đồng nghiệp của tôi bị rắc rối, đơn khiếu nại tùm lum, chỉ vì không giao các điện tín hay thư bảo đảm vào đúng tay người nhận.

Viên chức nhiều lương tâm nghề nghiệp của chúng ta cố phân trần trong khi cô gái rút thẻ kiểm tra trong xắc ra và loáy hoáy ghi.

- Tôi không có làm khó dễ gì cô đâu. Là vì, đằng thằng ra, nếu ông Chí không có ở nhà, tôi có thể để lại một báo thư cho ổng để khi nào ổng về ổng thân hành ra Bưu điện lãnh.

- Vâng, tôi hiểu. Đây, ghi đủ rồi đây, ông.

Ông bưu tá đỡ lấy cuốn sổ, đón luôn tấm thẻ căn cước, nhìn kỹ bức hình rồi ngẩng nhìn chăm chú cô gái.

- Cảm phiền cô ghi cả địa chỉ hiện tại của cô vào đây nữa.

Người con gái cau mày có vẻ bực mình nhưng cũng đành phải tuân theo lời yêu cầu hợp lý của người nhà nước.

Cầm bức điện tín trong tay và cám ơn hai tiếng lạt như nước ốc xong, nàng quày quả bước vào nhà, làm bộ đóng cửa sắt lại nhưng cố ý để hé một cánh vừa đủ để ngó ra ngoài quan sát.

Viên bưu tá giao thư cho mấy căn kế tiếp xong, dắt xe bước sang bên kia đường, đứng nói chuyện với một người trẻ tuổi lạ mặt. Gã này cười cười, cầm cuốn sổ đọc rồi rút sổ tay trong túi áo ngực ra ghi chú.

Người phát thư đi rồi, gã vẫn còn đứng quanh quẩn ở đầu đường, hút thuốc lá vặt.

- Cho mày đứng đó cho rục xương!

Người con gái đóng chặt cửa lại, đi vào, lẩm bẩm.

Đọc đi đọc lại bức điện tín, nàng có vẻ đắc ý, đến trước gương nhoẻn miệng cười làm duyên một mình. Rồi leo lên giường hát nho nhỏ một bài hát thời trang, lên dây chiếc đồng hồ báo thức, để đúng bốn giờ. Xong đâu đó, mở cuốn tiểu thuyết đang đọc dở dang để rồi không mấy chốc đắm mình vào trong một thế giới trữ tình hư ảo.

Chuông reo. Mừng rỡ. Ngồi nhỏm dậy, nhẩy phắt xuống và dợm bước ra vì tưởng là chuông gọi cửa. Hóa ra chuông đồng hồ báo thức. Nhìn lại quả đã đúng 4 giờ.

- Sao giờ này chưa về tới kìa? – Nàng lẩm bẩm một mình.

Khẽ mở hé cánh cửa, ngó ra vẫn thấy anh chàng lúc nẫy đứng hơi khuất sau một sạp báo ở đầu đường.

- Bực mình hết sức! – Nàng càu nhàu một mình – Lỡ hết trơn hết trọi!

Chốc chốc lại nhìn đồng hồ, lại càng thêm sốt ruột.

Đúng bốn giờ rưỡi, người nàng chờ đợi vẫn chưa thấy tới.

- Điệu này không khéo lại có chuyện rắc rối rồi đây! – Nàng tự nhủ.

Cương quyết, nàng trang điểm qua loa và sửa soạn dời khỏi căn nhà. Hé cửa ra ngó. Gã trẻ tuổi lạ mặt vẫn còn đó. Đang làm bộ đọc chăm chỉ một tờ báo mới ra lò.

Nàng cười khẩy, nói một mình như thách thức:

- Mặt búng ra sữa mà cũng bầy đặt học đòi theo dõi. Chờ đó, cô nương sẽ cho mi một bài học để đời, tha hồ đứng đó mà trơ mắt ếch!

Đợi một đám người đi qua cửa án ngữ tầm mắt của kẻ kia, nàng mở cửa, bước ra thật nhanh, khóa lại thật lẹ và rảo cẳng đi về phía đối nghịch.

Quẹo trái. Quẹo phải. Lại quẹo trái. Loáng cái đã qua mấy khu phố, yên trí thằng bé đã bị bỏ rơi từ khuya, bây giờ chắc vẫn đứng bơ vơ ở chỗ cũ. Bất ngờ, đến trước một sạp bán kính, liếc vào tấm gương dựng trên quầy thấy ngay cái bản mặt đáng ghét của anh chàng đếm bước ở xa xa như một người nhàn rỗi nhất đời đang kiếm ý thơ đánh rơi trên mặt đất.

- Thế này thì quá rồi! – Nàng tự nhủ, bực tức – Nguy nữa cũng nên! Nhưng chẳng lẽ công việc đã bại lộ rồi sao? Việc bí mật này có thể gọi là trời không hay, đất không biết, chẳng lẽ cảnh sát đã khám phá ra được rồi sao? Vô lý! Đâu có chỗ nào sơ hở? Mà cảnh sát thì xưa nay làm việc chậm như rùa, có bao giờ họ nắm được đầu mối trong vòng mấy tiếng đồng hồ đâu. Còn đòi hỏi, còn giấy tờ, báo cáo trình lên, lệnh trên truyền xuống, còn là chán!...

Khoảng cách giữa hai người vẫn phải chăng. Nếu vô tình, người đi trước ắt không ngờ mình đang bị theo sát một cách thật tự nhiên. Phải cho thằng chả rơi với bất cứ giá nào!

Một chiếc tắc xi trờ tới. Nàng vẫy lại và leo lên. Đi vòng vèo từ Chợ Lớn qua Saigon, vẫn thấy một chiếc tắc xi khác lẽo đẽo theo sau. Bực thật! Chợ Bến Thành, đường Lê Lợi, thương xá Tax đây là chỗ sát sà bông cho đỉa rơi dễ nhất.

- Tốp, tốp! Ông cho xuống đây đi!

Hai cầu thang chụm vào một chỗ. Quê thật! Không có thang xếp, không có cửa sau, đỉa cứ bám hoài chân thang thế kia là mình hết đường bứt đi cho thoát!

Vô kế khả thi, cô ả đành tìm thế khác. Cứ đi xuống, kiếm một rạp chiếu bóng nào đang đông khách, trà trộn vào một lúc rồi lẻn ra, khắc xong.

Nghĩ là làm, nàng đón xe đi. Chưa định tới rạp nào, bất ngờ khi xe vừa qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, nàng nhìn qua khung kính sau xe thấy chiếc tắc xi đuổi theo phải ngừng lại vì không vượt kịp lằn đinh trên mặt lộ khi ánh đèn vàng trên cột đã đổi mầu.

Dịp may thật là hiếm có, nàng trả vội tiền xe, bước xuống cố lẩn tránh cho nhanh cặp mắt cú vọ của chàng trai.

Quả nhiên, khi xe cậu này qua được ngã tư thì tà áo xanh đã lúc ẩn lúc hiện trong giòng người đang chẩy ở quá xa. Chạy thật mau, gắng bắt cho kịp, may ra… Nhưng chỉ vừa kịp thấy một vệt xanh phất phới một lần chót ở dẫy nhà khá xa rồi mất hút… Đến nơi coi cho kỹ. Nhà nào cũng cửa sắt đóng kín. Không biết đích cô ả lẩn vào nhà nào. Có thể vào trong trường này lắm. Hôm nay nghỉ học, sân trường vắng tanh. Không có bóng một con mèo, nói chi đến bóng một cô con gái! Ngẩng đầu lên, a thì ra đây là trường Tiến Đạt. Được rồi, biết vậy, hãy cứ để con chim xanh nằm yên trong tổ, đừng bay đi đâu hết nghe, ngày mai ta sẽ xách lồng tới tóm, vội chi…

Sau khi đánh một vòng quanh khu phố xem cho kỹ các đường đi lối lại, chàng thanh niên yên trí rảo bước trở về Tổng Nha báo cáo.

__________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG TÁM

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

CHƯƠNG SÁU_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU


CHƯƠNG SÁU

CẠCH ĐẾN GIÀ


Hương đến sở rất đúng giờ. Chưa kịp lấy đống hồ sơ trong ngăn ra đã có tiếng chuông điện thoại.

- A lô! Dạ, ông muốn hỏi thăm ông Tổng Giám Đốc Phụ hay ông Phụ tá Tổng giám đốc Chánh?... Dạ dạ, ông Phụ tới rồi… Dạ dạ, xin ông giữ máy…

Nàng đứng dậy, bước vào phòng Tổng giám đốc sau khi gõ cửa.

Nửa phút sau:

- A lô! Xin mời ông Quận trưởng qua. Càng sớm càng hay vì lát nữa e có khách. Thưa, đến bốn giờ, ông Tổng giám đốc sẽ mắc họp. Dạ không có chi.

Buông ống nghe, nàng cười nói với cô bạn cùng phòng:

- Mấy ông cầm đầu Tổng Nha mình có những cái tên thật tréo cẳng ngỗng. Ông Tổng thì tên là Phụ, mà ông Phụ tá lại tên là Chánh. Thành thử nếu không hỏi lại cho rành, dám “râu ông nọ cắm vào cằm bà kia” lắm. Mình đã trả lời lộn ba bốn phen rồi đó bồ!

Không đầy năm phút sau, cò Thành đã có mặt trong văn phòng ông Tổng giám đốc Xây cất, máy lạnh chạy rè rè.

- Xin ông Tổng giám đốc vui lòng cho biết có phải ông Đặng văn Thụ là nhân viên của quý Tổng Nha không.

- Dạ phải, ông Thụ là Chủ sự Phòng Công văn và Hành chánh tổng quát.

- Sáng hôm nay, ông Thụ có đi làm không ạ?

- Thưa có.

- Ông ấy có đi đâu vắng trong khoảng thời gian từ chín giờ rưỡi đến mười giờ rưỡi không?

- Không. Ông ấy mắc thuyết trình trong một buổi học tập toàn Nha.

Mở một tập hồ sơ mỏng để trên mặt bàn, phía tay trái, ông Phụ lấy một tờ giấy trao cho ông Thành và nói:

- Đây là biên bản buổi học tập. Thuyết trình và thảo luận từ 9 giờ đến 11 giờ. Có ghi rõ tên những nhân viên cao cấp có mặt và vắng mặt. Ông có thể phối kiểm dễ dàng.

Đọc xong tờ biên bản, cò Thành nói:

- Vâng… Ông Thụ là người thế nào, thưa ông Tổng giám đốc?

- Có thể gọi là một công chức gương mẫu – ông Phụ đáp – Giỏi, chăm, tư cách đàng hoàng, lập trường vững chắc. Chỉ phải cái quá dè dặt về vấn đề tiền bạc.

- Nghĩa là?

- Nghĩa là ông ấy sợ không dám lãnh những chức vụ có liên quan đến tiền bạc như tài chánh kế toán chẳng hạn.

- Vậy chắc là không vướng vào khoản nào trong tứ đổ tường?

- Chính thế. Họa chăng là có hút thuốc lá chút đỉnh. Cái đó vô hại, phải không, ông Cò?

- Dạ phải. Nhưng còn rượu? Nghe nói tửu lượng ông này khá lắm?

Ông Phụ cười xòa, cái cười thật thà, cởi mở:

- Ở đây, chúng tôi ít có dịp tổ chức liên hoan. Nếu có thì cũng chỉ chung vui với nhau bằng nước ngọt, thành thử không có cơ hội biết được tửu lượng của các anh em.

- Tôi muốn gặp ông Thụ ở đây trong giây lát, thưa, có chi bất tiện không ạ?

- Ồ không, có chi mà bất tiện.

Rồi nhắc ống nghe kêu điện thoại viên bảo cho ông Thụ.

- A lô! Ông Thụ hả? Phụ đây. Mời ông bước qua văn phòng tôi nói chuyện chút nghe.

Vài phút sau, Thụ tới. Trông mặt cũng biết ngay ông này thực thà như đếm. Dáng điệu và phục sức vào loại công chức “chân chỉ hạt bột”. Đúng như lời anh chàng Vân phê bình : “Ồ, cái anh chàng Thụ có nhiều ẩn ức, học hành trội hơn tất cả mà đến khi ra đời lại thua sút tất cả các anh em. Lúc tỉnh, bao nhiêu ẩn ức trốn kỹ trong tiềm thức, đợi khi say mới bộc lộ ra. Chứ cái ngữ anh ấy không thể nói dối một câu cho suôn, làm sao có thể nghĩ đến chuyện động trời là mở trộm tủ sắt của một người bạn. Tôi dám cá một ngàn ăn một, anh ấy không mở nổi tủ sắt của tôi trong nửa tiếng đồng hồ mặc dù tôi có trao cho anh ấy cả chìa khóa lẫn bản chỉ dẫn cách mở… Cái dân chỉ quen cầm bút ấy mà! Ngoài việc thảo công văn, làm việc gì cũng lóng nga lóng ngóng!...”

Suy nghĩ thật nhanh sau cái nhìn sâu sắc, viên quận trưởng có cảm tình ngay với người mới tới.

- Ông Thụ có thể nhận ra các vật này không?

Vừa hỏi, cò Thành vừa lấy trong cặp da phong Cotab hút dở và hộp quẹt Zippo.

Thoạt trông qua, Thụ đã tái mặt, mất tinh thần, lắp bắp:

- Dạ có. Của tôi đây mà!

- Ông có biết tôi lượm được ở đâu không?

- Dạ không.

Cò Thành nói thật chậm rãi, mắt nhìn chằm chằm vào mặt người đối thoại:

- Ở trên bàn giấy nhà ông Vân, bạn ông. Sáng nay, hồi 10 giờ, kẻ lạ mặt đột nhập văn phòng ông kỹ nghệ gia tỷ phú này và đã mở tủ sắt cuỗm nhiều triệu bạc là tiền sắp sẵn để trả lương cho nhân công ở Thủ Đức. Y đi, để lại hai món này làm biên nhận.

Choáng váng, Thụ ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu, rên rỉ:

- Trời ơi! Sao lại có thể như thế được?

Rồi nhìn ông Phụ, ứa nước mắt, nói:

- Chết tôi rồi, ông Tổng giám đốc ơi!

Rồi lại ôm đầu than thở:

- Tình ngay nhưng lý gian! Trăm miệng một lời, cãi sao cho lại đây! Trời ơi!

Ông Phụ tuy chưa biết câu chuyện ất giáp ra sao, nhưng vì tin chắc thuộc cấp của mình không thể làm được bất cứ điều gì sằng bậy nên thực tâm an ủi vỗ về:

- Ông Chủ sự à! Cây ngay không bao giờ sợ chết đứng cũng như vàng thật không bao giờ sợ lửa. Ông cứ bình tĩnh đi, rồi thổ lộ cho hết những ẩn tình để ông Quận trưởng đây giải quyết giùm cho. Công lý đích thực bao giờ cũng sáng suốt, phải không ông Quận trưởng?

Cò Thành nói thật từ tốn như để cho những lời thốt ra có đủ thì giờ thấm vào đầu óc bối rối của người trong cuộc:

- Tôi biết những gì xẩy ra ở nhà ông Vân trong một bữa tiệc vào khuya. Tôi cũng biết những vật này do đâu mà có mặt nơi đây. Một người nông nổi có thể chỉ căn cứ vào những chứng tích bề ngoài này để bắt ông. Nhưng tôi không làm vậy. Tôi muốn ông cứ sự thật tường khai cho đầy đủ. Theo đúng nguyên tắc, cho đến ngày bị Tòa Án tuyên phạt, người bị tình nghi vẫn được coi là vô tội. nếu ông tự xét không làm điều chi phạm pháp thì không gì bằng cho nhà chức trách biết sự thật để do đó chúng tôi phăng ra manh mối…

Thụ đã bình tĩnh dần dần trở lại. Mặt bớt tái, tay bớt run và giọng nói bớt rụt rè:

- Vâng, cảm ơn ông Quận Trưởng. Tôi xin khai sự thật, tất cả sự thật.

- Tốt lắm – cò Thành nói, rồi hướng về phía viên trưởng cơ quan xây cất nói tiếp – Thưa ông Tổng giám đốc, tôi đã làm mất thì giờ của ông Tổng giám đốc khá nhiều nên nghĩ không tiện lạm dụng thêm nữa. Tôi xin cáo từ và xin ông Tổng giám đốc cho phép ông Thụ ghé qua Ty tôi viết tờ cung khai cho đầy đủ. Có thể hết cả buổi chiều nay mới xong, nhưng ông Thụ bất tất phải báo cho gia đình biết vì chắc tôi không giữ ông lại đâu.

Xiết tay ông Phụ và nói mấy lời cảm tạ xong, viên Quận trưởng còn ngoái lại dặn dò trước khi bước ra cửa:

- Đợi tôi đi khỏi chừng 15 phút ông Thụ hãy tà tà bước ra khỏi sở nghe. Cứ tự nhiên như đi ra phố làm một ly cà phê vậy. Đừng để cho người ta nghi ngờ rồi xầm xì bậy bạ, sau này khó làm việc đó. Thôi, chốc nữa gặp nhau nghe!

Tiễn khách xong, ông Phụ quay vào vỗ vai thuộc viên:

- Can đảm lên, ông Thụ! Ông Quận trưởng này xem ra có vẻ công minh chắc không làm gì phiền lụy ông đâu. Thôi, ông về phòng ngồi một lát đi, lúc nào thấy tâm thần thật trấn tĩnh hãy ghé qua Ty…

- Dạ – Thụ tâm sự – đầu dây mối nhợ là do tính nát rượu của tôi mà ra. Thưa ông Tổng giám đốc, tôi đã hai thứ tóc trên đầu rồi mà bây giờ mới biết say sưa và ăn nói bậy bạ tai hại như thế nào! Nếu không gặp được người điều tra sáng suốt, có thể tù tội như chơi! Từ đây, tôi xin cạch đến già không bao giờ dám uống rượu nữa.

- Vậy tốt! Thôi, được rồi. Chúc ông can đảm và may mắn nhé!

__________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG BẨY

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

CHƯƠNG NĂM_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU


CHƯƠNG NĂM

MỘT CÂU TUYÊN BỐ NGÔNG CUỒNG


Mười lăm phút sau khi được thông báo, ông Vân đã có mặt ở nhà. Ông Thành, cảnh sát trưởng, và các chuyên viên cũng đã đến đông đủ với các dụng cụ cần thiết.

Chụp hình. Đo tới, đo lui. Tìm dấu giầy, dấu tay. Xong xuôi, ông Thành cho tất cả ra về, chỉ giữ lại một viên thư ký, rồi mời ông bà Vân qua phòng khách để lấy lời khai trong vòng kín đáo.

- Ông Viên ghi cho đầy đủ nhé.

Sau khi dặn dò thuộc viên cẩn thận, ông Thành quay sang hỏi chuyện ông Vân:

- Xin ông Giám Đốc vui lòng cho biết vì sao ông để tiền mặt ở trong nhà quá nhiều như vậy?

Mặt tái ngắt vì xúc động nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, ông Vân đáp, giọng hơi run:

- Thưa, tiền bạc tôi vẫn gửi ở Ngân Hàng, lúc nào cần tiêu mới đi lấy. Với các nhà cung cấp, tôi luôn luôn thanh toán bằng chi phiếu. Tiền mặt lấy ra chỉ để trả cho nhân công. Ngày mai là 29, một ngày trước cuối tháng tức là ngày trả lương cho thầy thợ theo thông lệ. Trước kia, tôi vẫn để đến đúng kỳ lương mới ra Ngân hàng lấy tiền chở thẳng tới Thủ Đức. Nhưng cách đây ngót hai năm, có bữa toàn thể nhân viên các Ngân Hàng đình công tranh đấu về thuế lợi tức khấu lưu nhằm đúng vào ngày tôi cần tiền trả lương cho anh em. Dĩ nhiên bữa đó tôi không lấy được tiền ra. Đã đành đó là một trường hợp bất khả kháng và không thể dự liệu trước được, nhưng đó cũng là một cái gì làm buồn lòng những người cộng tác của tôi không ít. Bởi vậy, để giữ chữ Tín, và nhất là để cố giữ truyền thống của Công Ty luôn luôn trả lương cho nhân viên thật đúng hạn kỳ, tôi phải chạy vạy hết sức vất vả mới xong. Từ đó, rút kinh nghiệm, tháng nào tôi cũng ra nhà băng lấy tiền về trước một hai ngày cho chắc ăn…

- Có ai biết thói quen mới này của ông không? – Thành hỏi.

- Có. Nhiều người biết nữa là đàng khác. Sau cái bữa phải chạy đôn chạy đáo vay tiền, tôi thường vui miệng tuyên bố cạch không dám để đến đúng ngày trả lương mới đi lấy tiền về.

- Tủ sắt của ông thế nào? Khóa chữ có phức tạp lắm không?

- Như ông Quận trưởng thấy đó, tủ sắt của tôi do một hãng nổi tiếng bậc nhất chế tạo. Tủ càng lớn, nghĩa là tủ càng đựng được nhiều tiền thì càng được chế tạo chắc chắn và trình bầy càng đẹp. Dĩ nhiên, cách mở, cách đóng càng khó khăn, phức tạp hơn.

- Ngoài ông ra, còn những ai biết cách mở?

- Không có ai. Tôi là người duy nhất.

- Kể cả bà nhà?

- Vâng, kể cả nhà tôi. Kể cả những người vừa là bạn vừa là cộng sự viên thân tín nhất. Nhà tôi có chỗ để tiền riêng. Các cộng sự viên coi việc kế toán cho Công Ty cũng có tủ sắt riêng ở sở.

- Có khi nào ông phải đi giao dịch xa Saigon không?

- Có chứ.

- Và đi như vậy có lâu không?

- Từ vài ba ngày đến một tuần.

- Những khi ấy, ông có chỉ cách mở tủ cho bà nhà không?

- Không.

- Nhưng ít ra ông cũng phải có một tờ chỉ dẫn bỏ vào một bao thư niêm kín để ở nhà như mọi người thường làm phòng khi cần mở tủ mà ông chưa về kịp.

- Không. Tuyệt đối không. Tôi sợ tờ chỉ dẫn ấy có thể bị thất lạc và như vậy rất tai hại về sau, không biết vào lúc nào. Cho nên khi cần đi vắng lâu, tôi không để bất cứ cái gì trong tủ sắt. Tiền bạc và giấy tờ quan trọng, tôi giao cho hai ông phụ tá cất trong tủ sắt của Công Ty ở Thủ Đức.

Mắt lơ đãng nhìn bàn tay viên thư ký đưa thoăn thoắt trên tập giấy, đợi cho y ghi chép xong, Thành mới chỉ cái hộp quẹt máy hiệu Zippo và một bao thuốc lá Cotab đã bóc rồi và đã vơi hết mấy điếu đặt giữa một vuông vải trắng trên bàn.

- Ông có nhận được các vật này không? – Thành hỏi.

- Thưa có.

- Của ông?

- Không.

- Vậy của ai, thưa ông?

- Của một người bạn thân của tôi là ông Đặng văn Thụ.

- Sao ông nói chắc vậy? – Thành hỏi gặng.

- Thưa, rất giản dị. Hộp quẹt này bạn tôi có đã lâu, và tôi thấy ảnh dùng rất thường. Tôi nhớ một mặt có khắc mấy chữ : “Thân tặng Thụ”, tiếp theo là một chữ ký không rõ. Phong thuốc cũng dễ nhận. Ảnh quen dùng thuốc Cotab và có thói quen khi bóc ra dùng thì bóc luôn cái vỏ băng giấy bóng kính liệng đi.

- Xin ông cho biết trong trường hợp nào hai vật này lại có mặt ở trên bàn giấy của ông trong khi ông đi vắng.

- Thưa, quả tình tôi không được rõ. Sau khi được tin bị mất trộm, tôi ở sở về nhà thấy phong thuốc lá và hộp quẹt quen thuộc, tưởng ban sáng anh Thụ lại chơi có việc gì. Hỏi thì nhà tôi bảo không, anh Thụ đâu có lại. Thưa ông Quận trưởng, trong cái gạt tàn tôi còn thấy một điếu thuốc…

Ông Cò gật gù, ngắt lời:

- Phải rồi, tôi cũng để ý đến cái tàn nguyên lành của một điếu thuốc châm rồi để cho cháy hết chứ không hút.

- Bạn tôi, anh Thụ, không bao giờ có thói quen ấy. Theo tôi nghĩ, hình như kẻ gian cố ý gieo vạ cho anh ta.

Thành quay sang bà Vân, đột ngột hỏi:

- Thưa bà, xin bà cho biết ý kiến nếu hai vật này bà cũng nhận thấy như ông nhà là của ông Thụ.

Bà Vân trả lời không cần suy nghĩ:

- Thưa ông Quận trưởng, chắc chắn đó là đồ dùng của ông Thụ, nhưng tôi không nghĩ rằng ông Thụ là người mang chúng đến đây sáng hôm nay.

- Vậy xin ông bà cứ thực tình cho biết ông bà có nghi cho ai không.

Cả hai người cùng lắc đầu trả lời mau mắn:

- Thưa không.

Trầm ngâm mấy phút, Thành hỏi tiếp:

- Xin ông Giám Đốc cho biết ông Đặng văn Thụ là người như thế nào.

- Thưa, ông Thụ là một trong số mấy người bạn học thân của tôi. Anh em chơi với nhau từ ngày còn nhỏ, từ hồi “còn để chỏm” như người ta thường nói. Gia đình khá giả, ăn học đàng hoàng. Rồi ra đời, mỗi người đi một lối, tôi buôn bán, anh ấy làm công chức. Hiện giữ một chức chủ sự khiêm tốn ở Nha Xây Cất.

- Theo ông thấy, ông Thụ có nhiều kẻ thù không?

- Không có đâu, ông Quận trưởng. Anh ấy hiền khô, người ta kêu là “hiền như bụt”. Làm sao anh ấy có kẻ thù cho được?

- Biết đâu không vì tranh giành quyền lợi nọ kia? – Thành vẫn hỏi gặng.

- Tôi không rành về nhiệm vụ của anh ấy ở công sở, nhưng dường như anh ấy cố tình không nhận những chức vụ có ít nhiều quyền hành hay có liên quan đến tiền bạc.

- Còn chị ấy – bà Vân tiếp lời chồng – chị ấy cũng không chịu bon chen như người ta. Gia cảnh thanh bạch thì chỉ biết thu va thu vén cho đỡ túng thiếu chứ không thèm làm áp phe hay hụi hè gì với ai hết.

Thành nhận một điếu thuốc thơm đầu lọc do Vân mời, châm hút, suy nghĩ thật lung trước khi nói bằng một giọng ôn tồn nhưng nghiêm trọng:

- Vì quyền lợi của chính ông bà, ông bà cần cho tôi biết thật rõ những điểm đặc biệt dính dáng đến ông Thụ, dù nhỏ nhặt đến đâu cũng được. Một thói quen, một biệt tài hay một tật xấu độc đáo nào của ông ta cũng có thể giúp ích rất nhiều cho cuộc điều tra. Một thói xấu của đương sự không nhất thiết làm hại đương sự đâu. Trái lại, nó có thể là một sợi dây hữu ích giúp cho nhà chức trách phăng lần ra manh mối…

Ông Vân cười nói:

- Anh Thụ có nhiều nết tốt, những tính tốt thông thường của một gia trưởng, của một công chức, tưởng chả có gì đáng nhấn mạnh. Về biệt tài… à, anh ấy có tài làm ảo thuật.

- Làm ảo thuật? – Thành ngạc nhiên hỏi.

- Vâng, chả biết anh ấy học lỏm được ở đâu, nhưng biểu diễn cũng xôm trò lắm. Nhiều bữa tiệc vui nhờ tài mọn của anh ấy mà nổi đình đám. Như tháng trước, ăn cơm ở nhà tôi, anh ấy vo chiếc khăn mùi xoa rồi không biết lấy ở đâu ra cả chục con chim bồ câu khiến cả bàn tiệc phải khâm phục sát đất.

Hồi tưởng buổi tiệc đãi các bạn thiết của chồng hôm ấy, bà Vân bỗng phì cười, buột miệng nói:

- Nhưng ai cũng ngán cái thói nát rượu của anh ta. Thật là nát rượu không ai bằng…

Linh cảm thấy cuộc điều tra đã đến một khúc quanh thú vị, Thành vui vẻ yêu cầu:

- Xin bà cho nghe đầy đủ cái nát rượu của ông bạn.

- Vâng – bà Vân thong thả kể – tháng trước nhà tôi có mời mươi ông bạn cũ dùng cơm thân mật ở nhà. Các ông đều quen nhau từ ngày còn ở tiểu học nên nói năng suồng sã và phục rượu nhau cho say bí tỉ cũng là sự thường. Tiệc gần tàn, mỗi người phải trổ tài hiến một trò vui. Lập lệ : ai có trò hay nhất thì được thưởng một ly rượu, ai làm trò dở nhất cũng phải phạt một ly rượu. Thành thử anh Thụ giỏi nhất và anh Hà bét nhất đều say khướt. Lại thêm một cái lệ tức cười nữa. Người thua được quyền hỏi người thắng một câu thật ngớ ngẩn, nếu không ngớ ngẩn thì phải phạt một ly rượu đầy. Còn người thắng thì có quyền tuyên bố một câu thật ngông, nếu không thật ngông thì cũng phải phạt một ly rượu đầy.

Cò Thanh bị câu chuyện ngoài lề lôi cuốn, mỉm cười hỏi, như quên phứt đi cả cuộc điều tra:

- Vậy ông thua hỏi thế nào và ông được tuyên bố ra sao, thưa bà?

Bà Vân tủm tỉm cười đáp:

- Thưa ông Quận trưởng, ở đời thật có lắm chuyện thật là ngược ngạo. Như hàng ngày mình nói nhiều câu tưởng là bình thường nhưng xét kỹ mới thấy thật là ngớ ngẩn. Trái lại, lúc cần tìm một câu ngớ ngẩn mà nói lại tìm không ra. Anh Hà cũng ở trong trường hợp ấy. Bị thúc dục mãi, anh ấy đành hỏi liều anh Thụ : “Sao mỗi ngày, mày không chịu khó trổ tài biến một ông Trần Hưng Đạo thành năm bẩy trăm ông mà tiêu có sướng không, tội vạ gì đi làm cái nghề cạo giấy cả tháng mới được hai chục ngàn đồng?”

Anh Thụ lúc bấy giờ đã say quá xá, chỉ cười cười rồi phất tay công nhận câu hỏi ấy khá ngớ ngẩn nên tha cho anh Hà khỏi phạt.

Thế rồi anh Hà phản công bắt anh Thụ tuyên bố. Anh Thụ chỉ ậm ừ rồi gục xuống bàn ngủ.

Cử tọa không chịu, nhất định dựng anh ấy dậy. Tức quá, anh ấy đòi uống rượu nữa. Làm một hơi hết nửa ly, ảnh trừng mắt nhìn nhà tôi, giơ tay chỉ vào mặt và tuyên bố một câu rất là kỳ cục : “Bao giờ tủ két nhà mày đầy nhóc tiền, ông sẽ làm phép “hô thâu” một phát là đi đứt hết. Ông lấy nhẵn không chừa lại một xu cho mày ăn mày luôn cho biết thân. Ha ha!... Được không?”

Lè nhè xong, anh ấy chuồi xuống gầm bàn, đánh một giấc ngon lành, chẳng cần biết câu tuyên bố của mình có được chấp nhận là ngông hay không nữa.

Nghỉ một phút, bà Vân thở dài than:

- Anh Thụ quả là vua nát rượu. Chúng tôi vực anh ấy lên giường nằm. Thỉnh thoảng anh ấy lại mở mắt ra lè nhè:

- Cái tủ sắt của mày trông chướng quá, thế nào cũng phải vét sạch một chuyến cho mày sáng mắt ra!

- Thưa bà – Thành hỏi – lúc đó có những ai nghe thấy câu nói ngang ngược và dại dột ấy?

- Thưa, có tám ông bạn cùng dự tiệc và toàn thể gia đình chúng tôi gồm vợ chồng và bốn cháu.

Quay sang ông Vân, Thành nói:

- Phiền ông Giám Đốc ghi dùm tên các ông bạn có mặt trong bữa tiệc hôm ấy vào một danh sách có các cột tên họ, địa chỉ, nghề nghiệp và nơi làm việc.

Đoạn hỏi tiếp bà Vân:

- Thưa bà, còn các người giúp việc trong nhà, có ai nghe thấy không ạ?

- Thưa có. Nhà tôi có ba người giúp việc : một ông bếp già, một chú tài xế và một chị sen. Ông bếp làm việc rất chăm và giỏi, hơi lãng tai, cả ngày chỉ quanh quẩn với ông vua bếp, bữa đó nhà đông vui như vậy mà ông ấy cũng lì không buồn lên nhà trên lấy một phút. Chú tài mắc lo trông chừng mấy chiếc xe của khách đậu ở ngoài đường. Chỉ có chị sen sán vào mà nghe, cười toe toét.

- Hay lắm! Xin bà làm ơn kêu chị sen lên đây cho tôi hỏi một phút.

- Rất tiếc, chị ấy đã xin thôi cách đây chừng nửa tháng rồi, thưa ông Quận trưởng.

- Chị ấy có cho biết lý do không ạ?

- Thưa có. Thì cũng một trong những lý do thông thường người ta nại ra khi không muốn ở nữa : Phải về Quảng Tín ngay vì mẹ đau nặng. Tôi không tin nhưng cũng chẳng giữ làm gì… mà có giữ, chắc cũng chẳng được.

- Hay y thị muốn thêm lương mà không chịu nói ra?

- Chắc không phải vậy đâu. Tôi trả chị ấy mỗi tháng 8 ngàn là số lương cao nhất rồi còn gì. Có thể chị ấy dành dụm được ít tiền muốn đi buôn bán chăng?

Vân bỗng nói xen vào:

- Khi thôi làm, y thị rao đi rao lại là sẽ ra bến xe đò mua vé đi Quảng Tín ngay. Nhưng hai hôm sau, tôi còn thấy y thị cặp kè với một gã cao lớn ở gần chợ Bến Thành.

Quay sang vợ, Vân hỏi:

- Em còn nhớ hôm ấy anh đang mải lái xe, em khẽ vỗ vào tay anh và bảo : mình trông kìa, ai như con Tâm! Thế mà dám hô đi Quảng Tín và xin ra cho bằng được!

- Phải rồi, phải rồi! – người vợ đáp.

- Nó đang mải nói chuyện nên không trông thấy chúng tôi – người chồng tiếp, mặt quay về phía ông Cò – Tôi còn nhớ gã cao lớn, chắc là bồ của y thị, có một cái thẹo khá lớn ở thái dương bên tay mặt.

Mặt hớn hở thấy rõ, Thành thong thả đứng lên, nói:

- Tôi xin phép được hỏi một câu chót. Thị Tâm là người như thế nào, thưa bà?

- Chị ấy người tầm thước – bà Vân vội đáp – Khá đẹp. Chăm chỉ, giỏi giang…

- Và sắc sảo? – Thành hỏi.

- Dạ, rất sắc sảo, nhất là cặp mắt. Ở đây, chị ấy luôn luôn tỏ ra nhu mì, nhưng tôi cảm thấy chị ấy không phải là con người hiền lành.

- Vâng, tôi hiểu. Bà làm ơn cho chúng tôi coi tờ khai gia đình…

Quay qua viên thư ký, Thành tiếp:

- Ông Viên ghi số thẻ căn cước của thị Tâm đi. Đợi ông Giám Đốc lập xong bản danh sách, rồi chúng ta xin phép ông bà Giám Đốc về Ty.

Khi bắt tay từ biệt, Thành dặn ông Vân:

- Chiều nay, lúc nào rảnh mời ông bà ghé qua Ty ký giùm các tờ khai nhé.

_________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG SÁU

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

CHƯƠNG BỐN_ÁNH NẮNG NHIỆM MẦU


CHƯƠNG BỐN

HỘP QUẸT MÁY VÀ PHONG THUỐC LÁ


Phải về Saigon hai ngày sớm hơn chương trình định trước, Thuận và Lộc cứ tiếc hùi hụi mãi. Biết thế những buổi sáng  vừa qua xuống nước sớm hơn, và những buổi chiều ngâm mình trong nước lâu hơn để nô đùa với sóng cho đã thèm.

Bắt chúng cơm nước xong lên đường ngay cũng tội nghiệp, Hiệp đành cho chúng tắm gỡ thêm một buổi chiều để xâm xẩm tối hãy về cho mát.

Ba chú cháu cùng ngồi trên băng trước nói chuyện cho vui.

Hiệp chăm chỉ lái xe để mặc cho hai đứa cười nói huyên thuyên, thỉnh thoảng mới chêm vào một câu cho chúng thêm đề tài tranh luận.

Xe đi được ngót nửa đường, chúng mới sực nhớ phải hỏi cho ra chìa khóa bài toán sáng nay.

- Chú ơi! – Thuận nói – cháu vẫn chưa hiểu vì sao chú cháu mình phải vội về ngay Saigon chiều hôm nay đó.

- Chú đã nói rồi mà, các cháu không nhớ sao? Về để cứu người ta mà. Và cũng để bắt người ta nữa.

- Chúng cháu có nghe nhưng chúng cháu chẳng hiểu gì hết – Lộc nài nỉ – Chú giảng rõ cho chúng cháu biết đi, chú.

- Ờ, để chú giảng cho nghe. Chú đoán sáng nay, vào hồi mười giờ, ở Saigon, có một vụ trộm. Kẻ mở tủ sắt của một… thương gia hay một kỹ nghệ gia nào đó, lấy đi một số tiền quan trọng. Lấy tiền xong, y có thể lưu một chữ ký lại. Tùy cung cách đọc và hiểu chữ ký ấy, nhà chức trách sẽ tóm cổ được thủ phạm hay bị đánh lạc hướng…

Thuận ngạc nhiên, cắt lời chú nó một cách thật ngây thơ:

- Đã đi ăn trộm còn bày đặt ký tên làm gì cho rắc rối hả chú?

- Lưu chữ ký lại – Hiệp đáp – đó chỉ là một cách nói bóng bẩy mà thôi. Ai điên gì làm việc phi pháp lại còn ký tên để lại. Nhưng kinh nghiệm cho thấy quân gian ăn hàng xong thường để lại ít nhiều vết tích mà chúng không ngờ. Do những dấu vết ấy, người ta tìm ra thủ phạm. Vậy có khác chi những chữ ký đâu.

Đối với những tay mơ, những tên gian phi tập sự, chữ ký là những dấu tay in rải rác trên những đồ vật mà chúng vô tình cầm hay nắm phải như cái ly uống nước, quả nắm cửa, cánh tủ… Hay là những đồ vật chúng vô ý đánh rơi như chiếc khăn mùi xoa, cái tẩu thuốc…

Còn đối với những tay chuyên nghiệp thì chữ ký là cách thức làm việc và thói quen của chúng. Tuy chúng cẩn thận không để lại dấu tay, nhưng một chuyên viên tinh tế quan sát cách mở tủ sắt có thể biết chắc đó là công trình của tên A chứ không phải của tên B, tên C… Hồ sơ của chúng ở Tổng Nha đầy đủ nên ít có khi lầm lẫn.

- Chúng cháu hiểu vụ chữ ký rồi – Lộc thưa – Bây giờ chú đoán tiếp về vụ trộm đi chú.

- Ờ ờ. Chú nói một là nhà chức trách tóm trúng thủ phạm, hai là bị thủ phạm đánh lạc hướng. Bắt đúng thì nhất rồi, nhưng nếu cấp dưới săn chệch đường thì bổn phận cấp trên là phải nắn lại đường săn cho ngay ngắn…

- Trong khi chờ đợi, dám có nhiều người bị liên lụy, phải không chú? – Lộc hỏi.

- Lẽ tất nhiên. Thiếu chi người bị liên lụy một cách thật oan uổng tuy liên lụy thật gián tiếp. Thí dụ như cuối tháng, tiền để trả lương cho công nhân của một hãng xưởng bị đánh cướp. Ai cũng thấy nạn nhân chính của vụ này là nhà kỹ nghệ chủ hãng. Nhưng chủ hãng chưa thấy chết đâu mà hàng trăm, có khi hàng ngàn thầy thợ đã thấy đói và phải vay nợ sống cầm chừng. Cho nên bổn phận của nhà chức trách là phải tra xét cho thật nhanh đó cháu.

Thuận có vẻ áy náy, thưa:

- Biết thế chúng cháu chả xin ở lại tắm thêm một buổi làm chi. Chú về chậm mấy tiếng đồng hồ có thể tai hại cho nhiều người, chú nhỉ.

- Không sao đâu cháu. Chú đã nghĩ kỹ rồi. Dù sao cũng phải để cho Ty Cảnh sát sở tại người ta làm việc chứ. Chú chỉ can thiệp sau nếu thấy cần.

Lộc lộ vẻ tò mò đến cực độ. Nó hỏi:

- Chú đoán ở Saigon có một vụ trộm lớn và chú đã biết tên thủ phạm?

- Ờ, biết chứ!

- Vậy sao chú không điện ngay về Saigon bắt luôn nó cho được việc? Ty đỡ mất công tìm tòi tra xét. Chú cháu mình cũng khỏi mất oan mấy ngày nghỉ mát.

Hiệp phì cười, cất tay mặt khỏi bánh lái, vỗ vào lưng thằng Lộc bộp bộp và nói:

- Đừng có lẫn lộn cái giả với cái thực nghe cháu. Những gì chú đoán chỉ là một giả thuyết. Giả thuyết còn mơ hồ vì có thể còn những dữ kiện khác mà mình chưa hay biết. Vậy đâu có thể chỉ căn cứ vào một giả thuyết đưa ra quá sớm để bắt hay tha người ta được. Phải về Saigon coi những gì chú suy đoán có thực sự xẩy ra không đã chứ.

- Nếu giả thuyết ăn khớp với thực tế thì sao chú? – Thuận hỏi.

- Thì vẫn cứ để cho cơ quan sở tại người ta làm việc. Có thể họ đi một đường lối khác nhưng rồi họ cũng đến một kết quả như mình.

- Sao lạ vậy chú?

- Có chi lạ đâu! Chẳng qua cũng như hai cậu học trò cùng giải một bài toán đố. Một cậu giải bằng số học, một cậu giải bằng đại số. Nhanh chậm tuy có khác nhau đôi chút nhưng nếu giải đúng cách thì cũng cùng trúng một đáp số…

Thừa lúc Thuận và Lộc chưa kịp lên tiếng chất vấn thêm, Hiệp kết thúc:

- Thôi, tốp chuyện trinh thám lại nghe. Hai đứa để yên cho chú lái. Trời tối rồi, vô ý gây tai nạn thì khốn đó.

Hai đứa cụt ứng, ngồi im thin thít một lúc rồi quay ra nói chuyện trời trăng mây nước với nhau, chán rồi ngủ gà ngủ gật.

Xe đến Thủ Đức, Hiệp lay hai đứa dậy, hỏi:

- Thế nào, hai cậu, sắp đến Saigon rồi. Các cậu muốn đi ăn tiệm hay là về nhà tắm một cái cho mát trước đã?

- Thôi, chú ơi – Thuận nói – chú cho chúng cháu về nhà tắm rửa rồi ăn cơm ở nhà luôn đi. Ông nội thường dậy : thời buổi này, đồng tiền khó kiếm lắm, nhất là đồng tiền lương thiện. Phải tằn tiện hết sức mới giữ được thanh giá con người. Cái gì xét ra nhịn tiêu được thì nên nhịn.

- Đồng ý – Hiệp nói – nhưng nhà hiện không có người làm. Chú cháu mình ăn cơm nhà thì má cháu lại phải vào bếp mất công…

- Chú đừng lo! Mấy năm nay, chúng cháu đi Hướng Đạo bộ đồ bỏ cả hay sao mà không nấu được nồi cơm và làm được mấy món ăn tầm thường?

- Phải đó, chú! – Lộc nói thêm vào – Để cháu thổi cơm cho, dẻo không chê vào đâu được. Cam đoan không để chú phải sơi thứ cơm trên sống, dưới khê, tứ bề nát bét đâu ạ…

- Được rồi, nhưng có cái gì bảo đảm không đấy? – Hiệp cười hỏi.

- Dạ, có chứ. Cháu có hai năm kinh nghiệm lận. Nhà cháu tuy có mướn người làm nhưng họ ở kiểu bữa đực bữa cái. Chả ai chịu ở lâu vì chê nhà đông người, phải làm việc cực. Thành thử anh em chúng cháu đứa nào cũng phải tập làm bếp để giúp đỡ má cháu khi cần.

- Ờ, cái vụ khó mướn người làm dường như đã thành lệ ở cái đất Saigon hoa lệ của mình rồi. Bận thì than cực, rỗi thì la buồn, ít có ai bằng lòng hoàn cảnh của mình và chịu làm lâu ở một chỗ…

Lộc vui miệng nói chuyện thao thao không ngớt như một thuyết trình viên khai triển một đề tài vừa thông suốt.

- Gia đình cháu có một lịch sử mướn người làm thật ly kỳ, chú ạ. Má cháu chiều người làm như chiều vong. Không bao giờ dám nói nặng. Ấy thế mà ai cũng chỉ làm được một tháng là cùng rồi tự ý xin ra. Mỗi người nại một lý do khác nhau, nhưng lý do đích thực là vì họ không được tùy thích đi chơi hay rước bạn vào nhà tán dóc.

Thuận xì một tiếng, chọc quê:

- Vậy mà cũng hô là ly kỳ! Tao chẳng thấy chỗ nào ly kỳ hết!

Lộc trừng mắt nạt:

- Mày hãy im cái mồm một chút giùm tao để tao kể chuyện chú nghe nào! Chưa đến chỗ ly kỳ thì làm sao ly kỳ được?

Hiệp cười dàn hòa:

- Ừ, thôi kể mau đi. Sắp đến chỗ ly kỳ chưa đây?

- Dạ, có ngay! Tại thằng Thuận đâm ba chẻ củ đấy ạ.

Lộc hắng giọng kể tiếp:

- Cách đây chừng mươi mười hai ngày, không biết má cháu kiếm được ở đâu một chị người làm “lý tưởng”. Làm việc chăm chỉ “không can được”, lại gọn gàng, sạch sẽ vô cùng. Cháu nói “không can được” không phải là nói ngoa vì má cháu thấy chị ấy làm việc quần quật suốt ngày, bảo nghỉ tay một lúc cho khỏe mà chị ấy nhất định không chịu, cứ bới việc ra mà làm. Lại còn thật thà, ngoan ngoãn nữa, mà đồng lương cũng phải chăng thôi. Về tiền nong trong nhà, chỉ có ba má cháu là cẩn thận, còn anh chị cháu và luôn cả cháu nữa thường buông vung bỏ vãi, lung tung xòe nhưng không hề mất mát. Chúng cháu thường bỏ quên tiền trong túi quần áo bỏ giặt, chị ấy đưa trả lại đầy đủ. Đi chợ, không ăn bớt, má cháu còn khen mua khéo, đã ngon lại rẻ. Lại còn ăn nói lễ phép, thưa gửi ngọt ngào. Má cháu ưng không để đâu cho hết nên có bữa mừng rỡ khoe với các con : “Chắc số má nhàn đến nơi mới nuôi được con Tâm này. Không có điểm nào má chê được nó hết. Đến tết này, má sẽ tăng lương cho nó một ngàn và lì xì luôn cho nó một tháng lương tiêu Tết!”

Ấy thế mà lạ lắm, chú ơi! Ở vừa được đúng một tuần lễ, bỗng dưng chị ấy xin ra phố nói là đi mua cái nón, rồi đi luôn, không thấy trở về nữa…

- Ái chà! – Hiệp vội kêu lên. Cái điệu này mệt à! Nếu họ không thực tâm đi làm mướn mà chỉ cố ý tỏ vẻ siêng năng, thực thà với mục đích mua chuộc lòng tin của chủ, tất họ mưu tính dò đường đất để sau này cuỗm một mẻ cho ra trò. Người ta kêu “vào nhỏ ra to” là thế đó.

Lộc cười, cố cãi:

- Nhà cháu thuộc hàng công chức bậc trung, lương ít, con đông thì còn có cái gì cho thiên hạ mưu tính vào nhỏ ra to được hả chú?

Hiệp và Thuận cùng cười theo.

- Biết đâu đấy! – Hiệp nói – Thế chị ấy trốn đi rồi, ba má cháu kiểm điểm lại có thấy mất mát cái gì không?

- Thưa chú, má cháu hay tin người nên không bao giờ giữ thẻ kiểm tra của người làm. Chỉ ghi số cho có lệ thôi. Cũng may chưa kịp xin ghi tên chị ấy vào sổ gia đình. Quần áo chị ấy có vài bộ thay đổi nên lấy đi cũng dễ. Tiền nong, đồ đạc không mất gì, thôi cũng mừng… Ai ngờ, trước khi đi làm, ba cháu kiếm đâu cũng không thấy bao thuốc lá và hộp quẹt máy. Ba cháu gắt : “Cơm trưa xong, tao hút một điếu thuốc, để bao thuốc trên bàn này và dằn cái hộp quẹt lên trên. Bây giờ không thấy đâu là nghĩa làm sao?”

Cả nhà chỉ có một mình ba cháu hút thuốc. và cả nhà cũng không ai dám đụng đến các đồ dùng lặt vặt của ba cháu. Đành phải ngờ rằng chị Tâm đã lấy đi hai món đó mặc dầu không hề thấy chị ấy hút thuốc như nhiều người đàn bà làm công khác.

Hộp quẹt Zippo chả đáng bao nhiêu nhưng ba cháu tiếc vì có mấy chữ khắc vô làm kỷ niệm của một ông bạn.

- Thế còn tiền lương của chị Tâm? – Hiệp hỏi.

- Thưa, chị ấy không có hỏi mượn lương trước khi trốn đi. Giá có hỏi, thế nào má cháu cũng đưa.

- Chú sợ vụ này có dụng ý nham hiểm chi đây – Hiệp trầm ngâm nói, nói nho nhỏ như riêng mình than thở cho chính mình nghe – Biết đâu chẳng là một mưu mô gắp lửa bỏ tay người!...

- Chú sợ chi, thưa chú? – Lộc lo lắng gặng hỏi.

- Không! Không sao! Để coi đã, cháu…

*

Về đến nhà, Hiệp tắm mát xong ra ngồi vắt vẻo ở phòng khách đọc báo trong khi Thuận và Lộc lúi húi trong bếp lo bữa ăn đặc biệt như đã hứa trên xe.

Cơm dọn ra đúng lúc chàng đọc xong các tin tức quan trọng ở trang ngoài và đang để mắt đến các hàng tít lớn ở trang trong.

Thuận và Lộc cũng ghé mắt vào coi ké trước khi cầm đũa. Bỗng cả ba người cùng giật nẩy mình trước một tin Đô Thành chạy hai cột:

Mở tủ sắt có khóa chữ lấy nhiều triệu đồng trong nháy mắt. Thủ phạm lưu lại dấu vết như thách đố cơ quan hữu trách.

“Saigon (28-11). – Một vụ trộm lớn lao vừa xẩy ra tại biệt thự của ông V.V.V. ở đường PTG. Saigon, vào hồi 10 giờ sáng nay.

Vào giờ nói trên, ông V, đang mắc bận ở Thủ Đức, trong một cơ xưởng mà ông là Tổng Giám Đốc. Bà V. đi khui hụi vắng và các con bà đi học chưa về. Trông chừng nhà lúc ấy chỉ có một bác bếp già suốt ngày lúi húi trong bếp và một cô tớ gái đang bận ủi đồ trong căn nhà ngang dành cho người làm ở.

Quân gian lẻn vào sân một cách dễ dàng vì cửa sắt chỉ khép hờ chứ không đóng.

Nhà bếp bị quân gian khóa trái lại lúc nào bác bếp già cũng không hay. Còn cô sen thì đang mải làm việc bỗng nghe thấy tiếng khóa bấm đánh tách một cái, ngẩng đầu lên mới biết mình vừa bị nhốt trong phòng. Cả bác bếp lẫn cô sen đều la lên thật lớn nhưng vì hàng xóm ở quá xa nên không ai nghe tiếng.

Bằng chìa khóa giả, quân gian lọt vào thư phòng của ông V. một cách không mấy khó khăn. Y mở được tủ sắt có khóa chữ rắc rối trong một thời gian kỷ lục và lấy đi chót lọt nhiều triệu bạc mà ông V. đã xếp ngay ngắn trong các ngăn để ngày hôm sau mang đi Thủ Đức trả lương cho các nhân viên.

Đến 10 giờ rưỡi, bà V. đi khui hụi về, nghe tiếng hai người làm công la khan cả giọng mới hốt hoảng bảo bác tài xế bẻ khóa cho hai người ra rồi lên nhà trên kiểm điểm mới hay chiếc tủ sắt kếch sù đã rỗng tuếch. Ngoài ra, các đồ vật lớn nhỏ đều y nguyên.

Bà V. đành một mặt điện thoại báo tin cho ông V. hay tự sự và mặt khác đi cớ bót.

Theo tin riêng của bổn báo đặc phái viên thì dường như thủ phạm đã cố ý lưu lại một hai dấu tích để trêu gan và thách đố cơ quan hữu trách.

Ông Trưởng Ty Cảnh Sát sở tại đích thân mở cuộc điều tra vụ này ông có hy vọng tóm cổ được tên thủ phạm ngông cuồng trong thời gian rất ngắn!”

Lộc trố mắt nhìn Hiệp, biểu lộ sự khâm phục tột cùng. Nó vỗ tay nói:

- Chú đoán hay quá, đúng từng điểm y boong!

Hiệp đứng dậy, gấp tờ báo lại và vỗ vai hai đứa.

- Thôi – Hiệp nói – việc đâu còn có đó, chú cháu mình hãy chén cái đã. Đói lắm rồi! hà hà!... Thử xem tài nội trợ các cháu tôi tới mức nào rồi!

__________________________________________________________________________
Xem tiếp CHƯƠNG NĂM
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>