Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồng Quân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồng Quân. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2022

Tôi Làm Bánh


Không có gì khổ cho bằng có vài ông anh biết qua chút đỉnh về gia chánh. Các ông cứ chê món này dở, bảo món kia chẳng ngon làm đôi lúc mình ao ước sao nó không là em trai để mình tha hồ "trừng trị".

Cũng không có gì khó cho bằng có một lũ em mồm lúc nào cũng thích nhai bánh mà không biết làm một thứ.

Trong gia đình, tôi đứng một địa vị không lấy gì làm đặc biệt trong các anh chị em. Thoạt đầu là anh Hòa và anh Bình. Cặp song sinh này chẳng những giống nhau về hình dáng Mà còn hệt về tính tình nữa. Từ ngày gia nhập đoàn hướng đạo nên biết chút đỉnh về nội trợ như: ghế nồi cơm không khét, kho nồi cá không tanh là các anh bắt đầu khó dễ tôi đủ chuyện. Mỗi lần có món ăn nào một trong hai người chê thì nhất định không tránh khỏi lời chê bai của nhân vật thứ hai. Nào là:

- Con gái gì mà chặt đầu cá lóc không khéo, không gọn gì hết. Tui mà làm thì cô phải biết.

- Vâng, em biết anh giỏi nhất rồi. Làm cá thuê nổi tiếng ngoài chợ ấy mà. Hôm nào đi chợ em lại chả gặp. Khoe mãi.

Thấy tôi gài bí anh Hòa là anh Bình lên tiếng ủng hộ đồng minh một cách đắc lực:

- Như vậy người ta cũng có một nghề. Ai như cô, nữa về cho chúng "sỉ vả" ấy.

- Còn anh, rán học cho khéo đi nữa về làm mọi... Ở nhà chả chịu động móng tay mà lúc nào cũng đầy câu khen chê.

- Trời ơi, nói thế mà nghe được à? Hôm qua, đứa nào nạnh người ta rửa chén vậy?

- Đâu phải em nạnh, em tập cho anh đó.

Đại khái, hai anh và tôi thường có những trục trặc kỹ thuật như thế luôn. Tiếp sau tôi là một lũ lỏi tì xếp hàng lớn bé: thằng Thịnh, Vượng, nhỏ Thủy, Thúy và bé Mai. Eo ơi! Tôi không hiểu bọn chúng có phải là "sâu đường" hay không mà ăn ngọt dễ sợ luôn. Mồm lúc nào vắng bánh là có kẹo. Tôi cứ phải dọa mãi:

- Mấy đứa ăn ngọt nhiều quá sâu nó đục cả răng. Mai mốt thành nha sĩ chị nhổ hết hai hàm răng cho xem.

Thấy tôi "nhát con nít", anh Hòa (lại cũng anh Hòa) bênh chúng liền:

- Chả sợ các em ạ, Chị ấy yếu như cọng bún chỉ có việc sờ mấy cái răng còn có lý chớ nói chuyện nhổ có vẻ hơi hoang đường đấy.

Tôi nhăn mặt:

- Người ta như vầy mà còn chê. Chả lẽ con gái mà hì hục, rầm rầm như anh à?

- Thôi đi cọng bún, nội việc đánh ổ bánh mà còn không xong, cứ gọi anh ơi, anh hỡi đã biết sức mạnh vô địch của cô rồi.

Thấy anh tấn công tôi xiểng niểng, mấy đứa nhỏ lại "cuốn theo chiều gió":

- Em chả sợ, có chị làm nha sĩ không ăn kẹo uổng.

- Nha sĩ gì mà cũng sún răng như bọn em chớ có gì hơn đâu mà rầy rà hoài.

Bỗng, nhỏ Thủy chạy đến gần tôi, nắm tay ra chiều thân mật:

- Cho anh Thịnh theo phe anh Hòa đi, còn em theo chị Thanh. Trưa nay em biết chị Thanh dự định cho chúng mình một chầu bánh ngon tuyệt cú mèo nè.

Nhỏ Thủy, Vượng, Mai lại chạy qua luôn, đứa nắm tay, đứa kéo áo:

- Thật hở chị Thanh? Thế thì em bồ chị nhất.

Tôi còn đang ngơ ngác vì có định làm bánh, làm trái bao giờ đâu thì nhỏ Thủy bỏ nhỏ vào tai:

- Chị Thanh ừ đi, em lập mưu để kéo bọn họ về chị đó mà. Tài ghê chưa? Mưu Khổng Minh mờ.

Nghe con bé nói có vẻ bùi tai, tôi gật gù, long trọng tuyên bố:

- Đúng rồi, trưa nay chị đãi một loại bánh đặc biệt: bánh Công Chúa.

- Hoan hô chị Thanh.

- Nhất chị Thanh.

Cả bọn nhao nhao lên, mừng như mèo gặp mỡ. Quay sang nhỏ Thủy, tôi định cám ơn nó đã giúp cho tôi một phương pháp thu phục nhân tâm thì gặp ngay gương mặt hí hửng của nó đang nheo mắt cười với anh Hòa. Chết rồi! Vậy là tôi mắc mưu bọn họ rồi. Vừa định tặng cho nhỏ Thủy một "Độc thủ quyền" thì con bé đã chạy ra sân mang theo giọng cười ròn rã.

Quân tử nhất hí ngôn. Chả lẽ hứa với bọn chúng mà giờ lại làm lơ thì mất mặt anh hùng hết à? Tôi đành hy sinh giấc ngủ trưa quý báu xuống bếp lục đục dụng cụ đồ nghề. Chao ơi, lúc làm việc sao chẳng thấy anh em nào hiện xuống dùm cả. Đi gõ cửa từng phòng mà phòng nào, phòng nấy im thin thít như con nít sợ ông kẹ. Chán nản, tôi đành đơn thân độc mã xông pha ra chiến trường.

Mới được nhỏ Sương (cô bạn cùng lớp) chỉ sơ cách làm bánh Công Chúa. Chẳng có gì là khó. Đong bột, đong dường cẩn thận, tôi cho vào thau nhồi với hột gà. Sau đó lại thêm va ni vào cho "chết cả mũi" bọn họ mới được. Kỹ lưỡng, tôi chia bột ra hai phần, một phần để trắng, phần ít hơn cho củ dền vào để có màu hồng thật tươi. Nhìn thau bột hồng hồng, màu của trẻ trung xinh làm sao. Bằng đôi tay và con dao con, tôi sử dụng mọi khéo léo để nắn từng cái bánh. Một cái, hai cái, ba cái... và nhiều lần lần những đóa hoa công chúa, từng cánh nhỏ xòe ra uốn éo với ngụy đỏ hồng bên trong trông thật mát cả mắt. Chả bao lâu, thau bột cạn dần rồi sạch nhẵn. Tôi hân hoan thoa dầu vào khuôn rồi bắc lò lên nướng. Canh lửa trên, lửa dưới thật kỹ, tôi thở phào, nhẹ nhõm thầm tự khen mình hấp thụ nhanh vì nhỏ bạn chỉ tóm tắt sơ. Để xem kỳ này hai ông anh quí còn dám "bình liệng" gì nữa không. Con trai làm gì bì kịp con gái ở những điểm này các bạn nhỉ?

Chờ khoảng 20 phút, gió hiu hiu làm cơn buồn ngủ từ đâu, hai mi mắt tôi chỉ còn một epsilon nữa là khép kín. Từ đâu bay đến một mùi hương ngào ngạt tỏa rộng cả nhà mỗi lúc một thơm hơn. Nhiều tiếng chân rầm rầm chạy đến:

- Bánh chín.

- Bánh chín.

Tiếng reo hò ròn rã như tiếng quân thắng trận làm tôi "tỉnh giấc nam kha" ngay. May mắn làm sao, hai vỉ bánh thật vừa vàng. Màu vàng rực rỡ của cánh hoa trông thật hấp dẫn tuyến nước bọt. Thằng Thịnh chép miệng nuốt nước bọt:

- Ái chà chà, mới nhìn là em biết ngay bánh ngon rồi.

- Em cũng vậy nhỏ Thủy tiếp nhìn hình thức là em biết ngay nội dung.

- Hoa công chúa đã đẹp mà lại thơm ác nữa nhỏ Thúy nịnh một câu.

Anh Bình gật gật:

- Tạm được, tạm được. Nhưng nếu muốn biết ngon hay không phải thử sốt dẻo mới được chớ.

Nghe khen, tôi thỏa mãn đôi phần vì thấy việc mình bỏ ngủ trưa không phải là vô ích. Ít nhất cũng được đền bù như thế chứ. Tôi hãnh diện:

- Từ từ đã nào, làm gì mà gấp quá, bỏng cả miệng bây giờ.


Bánh chưa kịp nguội là anh Hòa, anh Bình rồi tiếp theo là lũ nhóc mỗi người thủ sẵn một khẩu phần. (dĩ nhiên trong đó có cả tôi) Nhìn mọi người hăm hở, lòng tôi vui sướng vô ngần. Nhưng:

- Á! - Từng tiếng rú lên thảm não.

- Ái da...

Tôi cũng khựng lại ngay cắn đầu tiên khi tiếng khóc bé Mai thét lên.

- Trời ơi, đá nướng Thúy kêu lên đau khổ.

- Bé Mai cắn vào môi chảy máu rồi.

Tôi hốt hoảng ẵm con bé đi rửa miệng rồi dỗ dành:

- Mai đừng khóc, chị cho Mai hai, ba cái bánh thiệt nhiều.

Con bé lắc đầu nguầy nguậy:

- Hỏng thèm, hu hu, bánh gì cứng ngắc làm em cắn trúng môi, đau quá hu hu...

Nghe dưới bếp đám giặc con nổi dậy hỗn loạn, mẹ đi xuống"

- Trưa làm gì mà rần rật vậy?

- Mẹ ơi, một tài nhân vừa xuất hiện biến đá xanh thành bánh báo hại chúng con mỗi người mẻ hai ba cái răng. Phần bé Mai chảy máu môi.

- Nha sĩ ác quá. Bộ sợ nữa ra trường không ai thèm cho nhổ răng hay sao mà nỡ đành ám hại bọn ta như thế? Thương thân ta, nạn nhân khờ khạo của nha sĩ nhà ta.

Nghe hai anh kêu, mẹ không hiểu ất giáp gì cả. Nhưng khi nhìn đến vỉ bánh, mẹ cầm lên một cái cắn thử. Mẹ lại nhăn mặt:

- Chết rồi, con hại hàm răng của bọn chúng rồi Thanh ơi.

Thấy tác giả đứng mếu máo như mèo bị cắt tai, thằng Thịnh lại trêu:

- Eo ơi! Lúc này trông mặt chị Thanh tươi như hoa... Công Chúa vậy đó.

Nhỏ Thủy trêu Thúy:

- Mà thơm ác nữa hở Thúy?

Anh Hòa bắc tay làm loa quảng cáo:

- A lô, a lô. Một lối nhổ răng mới, phát minh bởi nha sĩ Thanh, phương pháp tiện và lợi. Ai muốn nhổ một cái răng, ăn một cái bánh. A lô. A lô. Bảo đảm 100%, chẳng những rụng một răng còn rụng luôn hai, ba cái nữa. Đây là lấy rẻ, nhổ một cái, tặng hai ba cái. A lô. A lô...

Chờ cho mẹ bình định xong đám giặc, khi mọi người phân tán mỏng lên nhà trên, tôi bắt đầu thu dọn chiến trường. Kết quả thu được:

- Địch khóc lóc, nhăn nhó, mẻ răng.

- Bên ta vô sự trừ một số bị "cắn mẻ" đôi chút.

Nhìn lại "chiến lợi phẩm" của buổi trưa: hai mâm còn nguyên, tôi lắc đầu chán nản. "Biết thế này ngủ quách cho xong".

- Thôi đừng nản - lời mẹ dịu dàng - Con gái siêng năng như thế mẹ mừng. Nhưng sao con làm mà không hỏi mẹ chỉ cho? Lẽ ra Thanh phải đánh hột gà cho thật nổi nó sẽ không bị cứng mà lại mềm và xốp. Lần sau, có làm gì phải hỏi mẹ cho chắc chắn nhé.

Nhìn nụ cười của mẹ thật đẹp, tôi sảng khoái lại dần. Thôi, âu cũng là một bài học quý giá sau này:

"Làm việc gì phải suy nghĩ cẩn thận và có phương pháp chắc chắn mới không hư việc".


HỒNG QUÂN   

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 191, ra ngày 15-12-1972)
 

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2019

Đại Văn Hào


Quật Cường! Tôi không biết mình có quật cường được như cái tên mà ba mẹ đã đặt cho hay không khi mà số tôi bị chiếu mạng bởi 3 vì sao quả tạ quá nặng. Ba người chị yêu quí của tôi đó. Song, có bao giờ tôi dám thổ lộ nỗi ấm ức này đâu vì e rằng phải bị bệnh "nhức xương" bởi tính "ít nói" cố hữu của con gái.

Trước khi đi vào câu chuyện, tôi xin mở một màn "mô tả phong cảnh" để các bạn biết qua về quí vị cô nương này nhé.

Đầu tiên trong bọn là chị Đoan Trang, sinh viên năm thứ năm trường "Trung học N.Q". Tôi không hiểu thân bằng quyến thuộc nhìn tướng tá, xem "dung nhan" chị như thế nào mà lại khen mẹ tôi khéo chọn tên, người nào tên nấy. Song, dưới cặp mắt của tôi, chị là đại diện chánh thức cho hãng "đại bất công kinh khủng". Tỷ dụ các bạn nghe nhé. Móng tay chị ấy thì để dài cả tấc thế kia mà chả ai nói 1 lời. Còn tôi ư? Móng tay dài chưa kịp cắt là đã nghe: Nào thằng bé ở bẩn nhất nhà, nào con trai mà... điệu. Các bạn xem, nỗi oan ức này to biết dường nào. Thế mà nghe tôi mở một màn thanh minh thanh nga là chị đã chẳng hồi tâm mà lại còn ban tặng thêm câu:

- Quả thật Cường mắc phải một nỗi oan Thị... Mầu.

Còn nữa các bạn ạ, chưa hết đâu này nhé, tóc chị ấy để dài thì được khen là mái tóc huyền, tóc thề. Đến lượt tôi, nói ra càng tội cho bộ tóc của tôi lắm, không biết chọn nơi để gởi thân, mới ra dài được độ 4, 5 phân là đã nghe những câu mát mẻ:

- Hippy chúa!

- Để tóc dài để nuôi...

Chính vì không muốn nghe lời thị phi mà tôi đành để lưỡi "tông đơ oan nghiệt" xén đi những sợi "tóc nhung mềm mại" của mình mà lòng đau như cắt.

Đại khái, chị có những bất công thế đó. Mà càng nhượng, chị càng lấn áp. Thân nam nhi chi chí thế này mà bị phường nữ lưu khi dễ thì còn mặt mũi gì? Chính thế nên trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, quỳ trong thánh đường mà tôi cứ cầu xin Chúa ban cho tôi một tâm hồn minh mẫn để... phục hận. Mà Chúa linh thật, sau lời cầu nguyện, một ý nghĩ lóe lên, có lẽ "lòng thành" của tôi đã được ngài chấp thuận. Tôi mỉm cười sung sướng. Sau một vòng tiếu ngạo đường phố, vừa đặt chân đến nhà, tôi tìm tới chị Trang trước tiên:

- Kinh khủng, kinh khủng, nguy cơ, nguy cơ.

Vừa xuýt xoa, tôi vừa nhìn chăm chú vào mái tóc nhung của chị. Sau đó lại đưa tay như muốn hất tung mái tóc lên, nhưng vừa chạm đến, tôi rút tay về, thè lưỡi, lắc đầu.

- Cường làm gì thế? Tiếng chị ngạc nhiên, đôi mắt tròn xoe.

- Em tìm "hắn".

- Khùng rồi hở? Hắn nào?

Thật tỉnh, tôi đáp:

- Lúc nãy, trong nhà thờ, em may mắn được quỳ sau lưng một chị có mái tóc tuyệt đẹp như... chị vậy đó.

Nghe tôi khen, chị cười thật tươi, chăm chú theo dõi câu chuyện Mái tóc đẹp thật. Nhưng khiếp quá chị ạ, từ trong đó, một gã gia súc loại nuôi trên đầu thong thả bước ra, có lẽ ngày chủ nhật hắn đi dạo hay sao mà bò qua, bò lại, đu lên cọng tóc này, đu xuống cọng tóc kia như khỉ đu dây vậy đó. Sáng chủ nhật được một màn xiếc mãn nhỡn chẳng tốn tiền. Thấy tóc chị cũng dài, có lẽ chị muốn trở thành chủ gánh xiếc nữa à?

Nhìn vành môi tươi như hoa bắt đầu lả lướt quẹo cua 90º, tôi vội vàng sử dụng võ thuật phi thân, phóng nhanh đào tẩu kẻo bàn tay mềm mại kia nựng nhẹ vào đầu trong buổi sáng đẹp trời thế này là trọn ngày làm ăn không khá. Quả thật cổ nhân dạy chẳng sai "Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách".

Sau số 2 là số 3, chị này mang tên Thùy Mỵ. Với chị, tôi cũng không hiểu tại sao chị lại chiếm được giải "Ăn nói lưu loát" mà lớp tổ chức vào dịp cuối năm. Mọi người khen chị ăn nói khôn khéo. Nhưng tôi nghĩ rằng phải thêm những chữ: "Trừ trường hợp với tôi". Các bạn xem thế này có tức không? Bữa nọ, gã dế "Đại Cồ Việt" thân mến của tôi vừa hạ gã "Bách Thắng" của thằng Thành. Một chiến công hiển hách bậc nhất vì xưa nay gã Bách Thắng chưa hề biết mùi thất bại. Sau những phút hồi hộp, toát mồ hôi lạnh, tay chân ngứa ngáy như chính mình đang lâm chiến, tôi hét lên sung sướng khi gã Bách Thắng chạy dài. Ôm chầm lấy hắn, tôi vù vào nhà, hét ấm lên:

- Chị Mỵ ơi, chị Mỵ, xem gã Đại Cồ Việt của em gồ ác chưa?

Thật vô phúc cho tôi, nhằm lúc chị ấy đang học bài:

- Làm gì như giặc đến không bằng vậy? Đi chỗ khác chơi cho chị học.

Lời chị nhỏ nhẹ mà tôi như gặp phải đá mòn, đá cuội, cụt hứng ngang. Tôi đâm ra giận vì không có được một thằng em trai để chia xẻ với tôi nỗi vui sướng, sự chiến thắng này. Bọn họ, con gái biết gì?

- Te te... te te te...

Gã dế trên tay còn kêu inh ỏi, tôi muốn ngắt đầu, bóp cổ hắn ra cho rồi, song vừa nghĩ đến công trạng lẫy lừng vừa qua mà lại bị chết bởi sự giận cá, chém thớt sao? Tôi đành thất thểu cho hắn vào tháp ngà mà nhìn hắn gặm gặm từng cọng cỏ...

Giữa tôi và chị Thùy Mỵ là chị Nhã, Thanh Nhã. Con người của chị trông thanh nhã ra phết với kích thước thật "lý tưởng": cao: 1,50m, nặng: 30kg. Con người của nhạc phẩm "Qua cầu gió bay" đây. Thế mà mỗi lần nhìn tôi tập thể thao là chị kêu ầm lên:

- Trời ơi, giờ này cậu ấm mới ra đây tập hít... bụi và tắm nắng cho cứng xương đấy hở? Thôi để 12 giờ, đúng ngọ rồi hãy tập luôn.

Nãy giờ tôi đã "lỡ bước" đi quá sâu vào chi tiết về các chị, bây giờ xin quẹo một cua vuông góc 90º để trở lại câu chuyện chính.

Số là, kể từ khi chị Trang có được một bài văn đăng trên báo, nhà tôi nổi lên "dịch văn sĩ" lan tràn mãnh liệt còn hơn cả bệnh đau mắt cấp tính. Để chứng tỏ máu nghệ sĩ chảy đầy trong huyết quản, các chị thường ngồi vơ vẩn, nhìn mây bay, ngắm trăng lên mà mơ màng, trông thật giống... "ngủ gục". Đôi lúc, cứ nhìn chăm chăm vào mấy đóa hoa hồng như học thôi miên.

- Ý thơ không có trong đó đâu, chị tìm sâu róm may ra dễ gặp hơn.

- Khúc gỗ... mục mà biết gì là văn chương?

Để hỗ trợ cho chị Trang, chị Mỵ còn thêm:

- Hòn đá biết nói đấy mà.

Như muốn chứng tỏ tam nương lúc nào cũng đoàn kết, chị Nhã tiếp luôn:

- Xem mấy bài luận của hắn cũng đủ biết. Không bài nào thoát khỏi hòn sỏi trắng tròn tròn nằm trước con số. Như thế làm sao biết thưởng thức cái đẹp thiên nhiên được? Thôi, dốt thì dựa cột mà nghe nhé.

Nghe các chị chê, tôi ức muốn chết đi được. Thật ra, tâm hồn nghệ sĩ của tôi lúc nào cũng tràn đầy. Cứ nhìn con người của tôi là đủ biết, trông "văn nghệ" chán. Chỉ mái tóc bồng bềnh như sóng biển (mà mọi người gọi nhầm là tổ quạ) là thấy ngay cái cốt cách nho nhã rồi Sự thật đấy, không phải tôi khoe đâu Song, chẳng lẽ mình bắt chước các chị ấy thì coi sao được? Nhưng, chẳng phải như thế mà tôi hàng đâu nhé. Phải viết một bài, đăng lên báo cho có vẻ "hách như ai" vậy các chị chờ xem nhé. Chắc hẳn là phải phục lăn thôi.

Nghĩ là làm, con người tràn đầy nhiệt huyết mà. Trước khi bắt tay vào việc, tôi thảo luận kế hoạch đàng hoàng. Đầu tiên, phải chọn một chỗ ngồi thế nào để nhìn thấy cảnh vật bên ngoài như trăng, sao, hao, bướm mà tránh được cặp mắt tò mò. Được rồi, phòng học là nhất. Này nhé, tôi cứ đóng cửa phòng lại là an toàn. Trong phòng, cửa sổ nhìn ra vườn hoa. Thật tuyệt diệu. Chọn được chỗ lý tưởng rồi, tôi cảm thấy phấn khởi như công việc đã xong một nửa.

Muốn viết văn hay làm thơ phải có hứng mới được chớ. Ngoài cảnh thiên nhiên, mình cần phải có những thứ gợi hứng thiết thực và gần gũi như... bánh kẹo chẳng hạn. Việc này không có gì khó. Chỉ 15 phút sau là tôi đã khệ nệ đem vào phòng một bình trà nóng hổi, thơm phúc và dĩa bánh mứt thật hấp dẫn tuyến nước bọt.

Còn gì nữa không? Để xem, ừ nhỉ, theo những sách mà tôi đọc thì phòng của thư sinh phải có cả trầm hương nữa chứ. Gay go thật, làm thế nào để có trầm hương? Sau "một phút suy tư" tôi bật lên ý nghĩ và thầm tự khen mình: thi sĩ quá thông minh. Tôi băng vù lên nhà thờ (một căn phòng thờ cúng ông bà). Mấy ốp nhang trầm mẹ mua còn nguyên. Tôi lấy ra ba cây, đốt lên rồi đem vào phòng. Trông tôi lúc này, có lẽ không ra thầy pháp, mà cũng chẳng giống thầy tu. Trên bàn, nào bánh, nào trà, hương trầm nghi ngút như đang cúng tế vị khuất mặt nào. Sau hết, tôi chễm chệ ngồi vào ghế. Không bút lông, tôi dùng đỡ bút nguyên tử vậy. Tập giấy trắng tinh trải trước mắt như đã sẵn sàng đón lấy những lời châu ngọc tuôn tràn như suối.

Thật là tôi dự đoán chẳng sai một mảy may. Bánh mứt là nguồn hứng tuyệt vời. Tay bốc, miệng nhai, tôi miên man suy nghĩ:

- Với bài thơ hay văn? này, sẽ đưa tôi lên đài danh vọng. Tôi tiếp tục sáng tác những tác phẩm khác, rồi đến truyện dài. Các báo sẽ thi nhau đăng truyện của tôi ; báo nào có truyện của tôi sẽ bán chạy như tôm tươi ; độc giả chen lấn nhau để mua như mua đường, sữa lúc khan hiếm vậy. Tôi trở thành một văn sĩ nổi tiếng. Dần dần, các tác phẩm đó sẽ được dịch sang ngoại ngữ. Tên tuổi tôi sáng chói cỡ đại văn hào Victor Hugo. Trời ơi, phút vinh quang ấy thật tuyệt diệu, lưu danh hậu thế và...

Ý nghĩ này nối tiếp ý khác tràn về không dứt. Mãi đến lúc cho tay vào dĩa mới hay chiếc bánh cuối cùng đã biến mất tự lúc nào ; bình trà cũng vơi đi một nửa. Tôi còn đang ngẩn ngơ, tiếc nuối gấc mộng, nhìn lại, trang giấy trắng chưa một chấm mực. Tự nãy giờ, tay tôi chỉ nhớ cầm bánh mà quên cầm bút. Tôi bàng hoàng vì lỡ mất một dịp nhả ngọc phun châu. Bỗng:

- Ha, ha...

Một tràng cười quái đản nổi lên, tôi giật bắn người, ngỡ là có một nhân vật giang hồ nào định ám sát mình bằng âm thanh. Cửa phòng xịt mở, ba người chị yêu quí của tôi hiện ra. Tôi lúng túng không biết làm thế nào để phi tang chứng vật.

- Ba mẹ ơi, vào xem một đại thi sĩ mới xuất hiện đây.

Rồi bỗng tức cảnh sinh tình, ba chị ứng khẩu, ráp nhau thành một bài thơ. Lời thế này:

Hôm nay tôi tập làm thi sĩ,
Ngồi ngắm mây bay, văn cũng bay
Phú lục, tứ thơ đà đi vắng,
Moi tim, vắt óc chẳng đặng chương.
Giấy trắng vẫn còn nguyên trang giấy,
Mực hãy còn hờn, chẳng chịu tuôn.
Thế mà tay miệng làm lia lịa,
Bánh, kẹo, trà ơi! Đã sạch rồi.

Tôi ngẩn người ra nhìn các chị đang cười ngặt nghẽo. Mặt tôi đỏ dần rồi tái mét. Dường như các chị còn nói, còn phê bình mỉa mai nhiều lắm, song, tôi chẳng còn nghe được gì, co giò dông thẳng, bỏ lại sau lưng tiếng cười ròn rã mà nghe như nát con tim (!!!)

Chỉ một lần muốn trở thành nhân tài thôi mà tôi mang mãi kỷ niệm khó quên. Âu cũng là số phận của tôi chẳng hạp với văn chương, đành vậy. Từ đó, không bao giờ tôi còn mơ mộng đại văn hào.

Thôi, giã từ mơ mộng, giã từ đại văn hào...


HỒNG QUÂN    

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 183, ra ngày 15-8-1972)

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2019

Lũ Em Tôi


Những bạn nào sanh ra làm em út hay đơn độc không có em thì có lẽ cũng thường tự nhủ là mình vô phúc vì không có "búp bê biết nói" để... nựng và săn sóc cho chúng. Nhưng nếu lỡ bạn có ý nghĩ thế thì cũng nên ăn năn, hối cải là vừa vì có em mặc dù thích thật song nhiều lúc chúng làm mình điên đầu đấy các bạn ạ.

Gia đình chúng tôi cũng thuộc loại đông. Ngoài ba mẹ ra thì có cả "lũ nhóc" chúng tôi gồm năm đứa: Tôi tiên phuông đi đầu trong đàn con của ba mẹ, rồi lục đục theo sau là hàng binh tôm tướng cá Nguyên, Bình, Yên, Sơn. Bốn đứa "lỏi tì" này thoạt trông ai cũng có cảm tình, bởi thế mấy đứa bạn tôi cứ hay đến cho chúng quà bánh hoặc rủ đến nhà chơi. Song thực tế bao giờ cũng phũ phàng các bạn ạ, bên cạnh cái hiền lành ngoan ngoãn là cả một sự tinh nghịch vô cùng. Lại nữa, có lẽ trời sanh chúng ra không, ba mẹ tôi sanh ra chứ để chúng hợp đoàn với nhau mà chọc phá và đả kích tôi, chính vì thế, lắm lúc tôi cũng sử dụng chính sách "đàn áp", lên mặt kẻ cả ghê lắm, chị hai mà lị.

Trong dịp bát phố vào một ngày trời thật đẹp, sau một hồi tán chuyện ở hàng của một cô bạn, tôi chọn hàng để may áo cho Sơn với mục đích đem hắn ra làm vật thí nghiệm sau một đêm nghiền ngẫm quyển "tự học cắt may toàn khoa". "Vạn sự khởi đầu nan" tôi vẫn biết thế nên hết sức thận trọng đo đo, cắt cắt. Vì chưa có kinh nghiệm nên buộc lòng Sơn phải thử đi thử lại nhiều lần. Nhưng đó cũng là ý muốn của thợ để đem về hai điều lợi: trước hết là để tôi biết xem chỗ nào chưa vừa mà chữa, hai nữa là để mình vừa làm, vừa ngắm cái công trình "đại qui mô" của mình.

Vừa cho Sơn thử đến lần thứ ba là Yên đã la lên:

- Rồi, chị hai bị tổ trác rồi, áo Sơn chật quá.

Mặc dù áo không chật, tôi chắc thế, song trong dạ cũng hơi run run. Nhóc Bình lại thêm vào:

- Sơn coi chừng tết nay không có quần áo mới đâu nhé, để chị hai may là phải đề phòng. Đến khi cái áo hoàn thành là đã cũ mèm và thủng 12 lỗ đó nghe.

Ngượng quá, tôi hét đùa cho đỡ thẹn:

- Tụi bay đi hết không? Muốn ăn đòn hay sao mà ở đó lắm mồm nhiều chuyện?

"Lũ hón" vội chạy mất, tôi tự nhủ cố gắng may cho đẹp để khỏi mất mặt anh hùng. Thế rồi áo Sơn cũng xong, tôi hãnh diện cho Sơn mặc vào:

- Đấy, đứa nào bảo hư, bảo cũ gì đâu?

Bình suýt soa khen:

- Chu choa, áo Sơn đẹp quá, giống cái bao bồng bột ghê.

Cả lũ cười lên, Nguyên thêm:

- Hổng phải đâu, sao em thấy nó giống áo của Charlot ghê vậy đó.

- Sơn mặc áo này y hệt con kên kên từ đầu tới đuôi.

Tiếng Yên eo éo vọng vào làm cả bọn cười như nắc nẻ.

"Mềm dịu là chính sách tốt nhất". Tôi nghĩ thế vì thấy đàn áp không đem lại kết quả, trái lại, chúng còn kết đoàn để công kích, chọc quê tôi. Đổi chiến thuật, đi học sáng nay tôi nhịn quà, mua về cho chúng mỗi đứa một trái quít. Các bạn nghĩ xem, có phải tôi hà tiện đâu, song với thời buổi vật giá leo thang này, 100đ bốn trái quít thì phải công nhận nó "hơi nhỏ". Về đến nhà, tôi bật mí hơi hơi:

- Chị có cái này hay lắm, ai ngoan thì chị sẽ thưởng.

Vừa nghe tôi nói thì ôi thôi, chúng phục vụ hết chỗ nói, đứa cất giày, đứa cất cặp, đứa lấy quần áo... Tôi mừng thầm phen này đã thu phục được nhân tâm. Trịnh trọng, tôi mở gói chia cho từng đứa. Thường những phút vui không lâu dài với ta, tôi tưởng rằng chúng sẽ mừng, nhưng than ơi! Mặt đứa nào đứa nấy bí xị. Biết thế nào lũ quái này cũng mở radio, tôi vội vàng bố trí, đề phòng sự tấn công của chúng.

- Ủa, em mới bóc ra chưa ăn mà quít em đâu mất rồi? Chắc chị hai mua quít lựa toàn vỏ không chớ gì?

Sơn lên tiếng trước, Bình không kém:

- Sơn tắt quạt máy cho chị coi, gió thổi bay trái ping poong của chị rồi đây nè.

- Lấy cho chị cái kính hiển vi để chị tìm trái quít của chị coi Yên, nó mới rớt kẽ tay của chị mà chị tìm nãy giờ không ra. Nhớ lấy kính hiển vi điện tử đó nghe.

Rồi cả bọn chúng cười ầm lên khiến tôi tức "ứa gan". Thật đúng là "cho nhân, nhân trả oán" mà. Thuận tay, tôi muốn ký mỗi đứa một cái hết sức, song nghĩ như thế là thất nhân tâm, mình phải thâu phục lòng dân bằng tài đức chớ phải không các bạn? Thêm lần nữa, tôi lại đổi chiến thuật, mình cần phải làm gì thật hoàn hảo để bọn nhóc hết dám "giỡn mặt" nữa thì tôi mới trị chúng được chớ. Sẵn dịp nhà có đường, bột, trứng gà và tôi cũng vừa học ở mẹ cách làm bánh bông lan dòn, bọng ruột! Tôi nghĩ thầm: "Rồi đây các cưng hết chê chị nổi. Chờ xem tài khéo của chị nhé".

Ý nghĩ làm tôi sung sướng. Thấy tôi sửa soạn làm bánh, "lũ quái" lại một phen nhao nhao lên:

- Trước khi bắt tay vào việc, em xin nghiêng mình, trân trọng chúc chị hai được may mắn, ổ bánh của chị sẽ thơm tuyệt vời nhờ... mùi khét.

- Xí, chị hai mà làm bánh khét à? (Tôi nở mũi ra. Ít nhất cũng còn được một đồng minh chớ) Với kinh nghiệm 14 năm làm bếp thành thạo, bánh của chị hai không bao giờ khét cả, chỉ cháy đen thui mà thôi (Đáng đánh chưa?).

- Hổng biết chị hai cho mình ăn bánh bông lan tươi hay bông lan héo khô đây nữa chớ?

Bực mình quá, tôi hét lên:

- Tụi bây lên nhà trên chơi hết hôn? Lơ mơ tao cho ăn củ mây ấm đít, ấm miệng là hết nhiều chuyện hà.

"Lũ hón" cười rúc rích, dọt mất hết. Tôi thở phào ra và bắt tay vào việc. Cẩn thận, tôi đong bột, đường kỹ lưỡng, đánh trứng gà cho thật nổi, cho vani vào cho thơm. Xong xuôi, bắc soong lên bếp, tráng beurre đều rồi đổ bột vào. Cẩn thận hơn nữa, tôi canh lửa trên lẫn lửa dưới cho thật vừa và nghe nhẹ nhõm cả người. Phen này chắc hẳn mẹ sẽ khen con gái mẹ khéo, nhất là lũ quai hết phương xuyên tạc... Bỗng, xoảng... Tôi vội vã chạy lên nhà trên. Trời ơi! Cái bình hoa mới mua của tôi đã rơi xuống đất vỡ tan. cả một buổi sáng cùng với cô bạn thân mới lựa chọn được nên tôi ưng ý về bình hoa này vô cùng. Tức giận, tôi vớ ngay cây chổi lông gà chạy lại hỏi:

- Đứa nào làm bể?

- Dạ em Sơn! Yên nhanh nhẩu.

- Dạ tại mấy chị rủ em chơi làm kiếm sĩ với hiệp khách.

- Dạ em hổng có, chị Tư rủ trước.

- Thôi, không có trước sau gì nữa cả, cúi lên divan hết.

Bốn đứa nằm chiếm hết cả divan, tôi giận dữ đét vào mông mỗi đứa mấy cái. Mặt đứa nào đứa nấy méo xẹo. Tôi lại giảng moral một hơi: nào là lớn tuổi đừng khỉ khọn, như vậy là hư (tôi bắt chước mẹ câu này) nào là phải điềm đạm, chơi cho đằm thắm.

... Bỗng có mùi gì khen khét từ bếp đưa lên, trực nhớ ra, tôi hốt hoảng chạy xuống, còn gì là ổ bánh  bông lan của tôi? Nó đã cháy đen hết trơn. "Lũ quái" làm hại tôi rồi, thế này tôi đã bị tổ trác. Công lao ơi, thôi giã từ hết, cũng chỉ vì mới bắt tay là đã bị trù ẻo mà, đúng là tại miệng chúng "ăn mắm ăn muối" nên mới xảy ra cớ sự.

Thật là khó và khổ cho kiếp làm chị. "Cương nhu đủ điều" mà không đem lại kết quả tốt như ý, dễ giận thật.

Tuy nhiên, mỗi khi chúng tôi đi học hay vắng nhà, mỗi khi về quê thăm ông bà, tôi lại cảm thấy buồn bã vì thiếu vắng sự chọc phá tinh nghịch mà đáng yêu của chúng trong căn nhà rộng, im lìm.


HỒNG QUÂN     

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 168, ra ngày 1-1-1972)

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2018

Ngũ Huynh Khả Kính


"Tôi sinh ra đời với một ngôi sao xấu"

Tôi không hiểu câu này có đúng với hoàn cảnh của tôi không khi phải chịu làm em của những năm ông anh quí. Ngũ đại nhân nhà tôi thì: "mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười". Tôi cần nói rõ, toàn những nét đặc biệt đau lòng trong thiên hạ... chính vì cái vẻ hào hoa này mà đôi lúc mẹ tôi cứ phải gắt lên, còn tôi lắm khi tưởng chừng đang đóng vai chánh trong những pha trinh thám ly kỳ... cục của các anh.

Gia đình tôi tổng số nhân mạng gần một chục. Ngoài ba mẹ ra là sáu anh em chúng tôi. Người oai phong lẩm cẩm, xếp xòng đám nhóc là anh Vĩnh, tốt nghiệp sư phạm được hai năm nên được mang mỹ danh "nhà cú đầu trẻ". Kế đến là thày lang Vũ đang học năm thứ năm "trường thuốc Rê Gò Vấp". Sát theo là anh Vi "chàng nghệ sĩ lăn tuốt xuống mương". Trong phòng anh đàn, nhạc, tranh, cọ bày tứ tán, nhưng sách vở cất rất kỹ. Chính vì nghệ sĩ tính của anh Vi lan tràn quá nhiều nên ba thường mở chiến dịch "đàn áp văn nghệ sĩ" luôn. Rồi đến anh chàng "qua cầu gió bay". Anh Vinh thật đúng là dáng nho sinh, yểu điệu "thụt lưỡi" nhưng ăn mạnh hơn hổ. Người con trai cuối cùng của Ngũ đại nhân là con nhà võ. Chính vì vẻ hộ pháp nên anh bị gọi "lực sĩ Điền Đô". Danh từ này cũng phát sinh từ khi anh Vi thấy trời nắng chang chang mà anh Văn ra tập thể thao (bởi tánh anh ngủ dậy muộn). Còn tôi, đứa con gái duy nhất vì chậm tay chậm chân nên phải làm kẻ cuối cùng trong đàn con của ba mẹ. Lẽ ra tôi phải được "cưng như trứng, hứng như hoa", nhưng thực tế bao giờ cũng phũ phàng vì các ông hay bắt nạt tôi lắm cơ, thấy tôi "dữ" rồi ăn hiếp. Các ông lớn cả rồi mà nghịch không ai bằng.

- Ngũ quỉ chúng mày thật chịu hết nổi. Giá biết thế tao sanh con gái cả cho xong.

Cứ mỗi lần mẹ tôi buông lời mắng yêu là có dịp cho các ông cười ầm lên. Anh Vĩnh cũng vờ nghiêm mặt lại nói tiếp:

- Mẹ nói đúng quá. Con mà biết trước con nghịch như thế này thì hồi đó con đã làm con gái rồi.

Anh Vũ la lên:

- Thôi, cho xin can đi Công chúa Lèo.

- Nếu ta là Công chúa xứ Lèo thì bọn ngươi đều là "hoàng thân mốc thích", "con vua cháu chó" cả.

- Vương miện của hoa hậu Congo sẽ vào tay anh Vĩnh vì không một nàng nào có được vẻ đẹp mỹ miều khả ố, í quên khả ái như nàng Vĩnh cả.

Tiếng anh Vi thêm vào nữa làm mẹ tôi đành phải cười trừ trước lũ quái. Nhà của chúng tôi cũng vì các anh mà không lúc nào ngăn nắp được. Các ông chẳng những bày biện ở phòng riêng mà còn bày cả ở phòng khách, đôi khi ở nhà bếp nữa cơ. Quyển sách, cái ly, đôi dép... lúc nào cũng di chuyển khắp mọi nơi trong nhà một cách... bất hợp pháp. Để thanh trừng nội bộ, vào một buổi sáng đẹp trời, mẹ tôi tuyên bố:

- Hôm nay mọi cuộc chơi đều đình chỉ hết. Tất cả phải ở nhà thu dọn căn phòng của mình cho sạch sẽ. Phòng ai còn dơ bẩn thì người đó không được đi chơi trong một tháng.

Mẹ tôi vừa dứt lời là đã có tiếng lao xao, nhưng không ai dám chống đối vì đối với con trai, cử đi chơi một tháng quả là điều nan giải. Các ông bắt đầu nhăn nhó vì xưa giờ các ông chỉ quen bày chớ không quen dọn. Anh Vinh nài nỉ:

- Hôm nay chủ nhật mà mẹ. Ngày giải trí mà.

Tôi vọt miệng:

- Hoan hô anh Anh tôi nở một nụ cười tươi như hoa rồi vành môi lả lướt quẹo một cua gỗ khi tôi tiếp Xưa nay anh chỉ quen giải trí bằng sách báo, ciné... hôm nay mẹ bày cho anh trò giải trí mới mà. Đây là giải trí lành mạnh không mất tiền mua nữa cơ. Bảo đảm lợi ích 100%.

Anh hừ nghe cái "cốc":

 - Chỉ giỏi nịnh mẹ thôi.

Tôi định cãi thì anh Văn chen vào:

- Vân bênh vực thì chắc hẳn Vân ưa thích lối giải trí lành mạnh này lắm. Chốc nữa, anh sẽ ưu tiên dành phần cho Vân.

- Không được, Vân làm việc này thường quá rồi, hôm nay phải đến chúng bây cho biết mùi chớ.

Tiếng của ba làm cho mặt anh Văn xìu xuống giống hệt bánh xe cán phải đinh. Tôi chúm chím cười nhìn hai anh ấm ức ngồi im thin thít. Các anh cố tình kéo bữa ăn sáng cho dài ra để mong mẹ đổi ý. Nhưng rồi, giờ "tử thần" cũng điểm:

- Vân ơi, vào hộ anh một tí.

Tiếng anh Vĩnh "đầm ấm" gọi. Tôi bước vào phòng anh. Eo ơi! Đúng là con trai ở bẩn. Màn gối còn góc giăng, góc mở. Trên bàn bày tứ tán, nào giấy, nào tờ, chẳng thứ tự, lớp lang gì cả.

- Vân hộ anh dọn sạch đi. Anh còn phải chấm bài cho học trò nữa này. Bài của cả mấy lớp, nhiều quá, mệt ghê.

Nghe anh tả oán lâm ly bi đát, quá ư não nùng, tôi cũng xiêu lòng.

- Thày giáo gì mà ở dơ quá chừng chừng. Thế vô lớp anh có dạy học trò sống giống anh không?

Không trả lời, anh chỉ mỉm cười lấy cảm. Trông anh lúc này hiền từ như nai vàng nhăn nhó, không, nai vàng ngơ ngác của nhà thơ Lưu Trọng Lư, chả bù với lúc anh bắt nạt tôi. Đang lui cui quét dọn, bỗng từ góc phòng, một chú chuột chạy đâm sầm vào chân. Tôi hốt hoảng kêu thét lên. Thật họa vô đơn chí, vô phúc cho tôi thay, đúng lúc ấy, anh Vinh đi ngang qua, chẳng một câu an ủi, anh ấy còn "trả thù" chuyện ban nãy.

- Chao ơi! Chú chuột này về sẽ kể cho mẹ chú ta nghe chuyện đang đi dạo chơi bỗng đụng vào một chiếc hủ lô làm chú phải bật ra hàng mấy trượng đó.

Giận thật, chính vì anh ấy như cây tăm nên cứ mở miệng là bảo tôi phì lủ. Như hôm cô Thanh đến chơi, trong lúc trò chuyện, cô hỏi tôi bao nhiêu cân, chưa kịp đáp là anh đã vọt miệng trả lời:

- Vân không biết được đâu cô ạ vì mỗi lần nó bước lên là cân quay 2, 3 vòng, có khi quay tít lên như con vụ ấy, nhất là sau khi ăn Tết đấy cô, làm hôm nọ phải đi giải phẫu thẩm mỹ lấy ra 10 kg mỡ sa.

Cũng may là hôm nọ cô Thanh hỏi chớ nếu người lạ thì mất mặt bầu cua hết còn gì? Tôi chưa tìm ra câu trả đũa thì may mắn làm sao:

- À! Chú chuột còn kể tiếp sau khi đụng vào xe, nó thấy một cây tăm lêu khêu, phất phơ theo chiều gió. Định bắt về xỉa răng, nhưng nó sợ cây  tăm nhỏ và nhọn quá đâm lủng tay nên nó mới tha cho, bằng không thì cu Vinh nhà ta giờ đây đang ở dưới hang sâu mà khóc đòi mẹ.

Thế là cổ nhân nói sai đấy chớ. Cứu nhân nhân trả ơn mà. Nếu hôm nay tôi không ra tay nghĩa hiệp cứu anh Vĩnh khỏi bị cấm túc một tháng thì làm gì có chuyện anh áy bỏ Vinh mà bênh tôi.

- Vân ơi, Vân, vào đây anh chỉ này xem, ngộ lắm.

Đang đấu khẩu, nghe tiếng anh Vũ vang lên làm động tánh hiếu kỳ, tôi chạy qua liền, anh Vĩnh cũng "dzọt" theo. Anh Vũ dỗ ngọt:

- Quần áo anh chưa ủi gì cả, mai phải đến nhà thương sớm. Vân ủi hộ anh đi, chóng ngoan chiều nay anh bao chầu ciné.

Vĩnh phản đối:

- Không được, Vân bận dọn phòng anh mà.

- Thế thì em mách ba nhá. Ba bảo mình phải tự lo kia mà. Anh đã phạm điều quốc cấm rồi đó nhé.

- Nhưng tự vì lòng tốt của Vân kia mà. Vân hộ anh đi, chiều nay anh mua cho Vân quyển "Trong gia đình".

Tôi đang phân vân trước hai con đường hoa mộng mà hai anh vạch ra thì tiếng anh Văn lại vọng vào:

- Vân ơi! Vân...

Anh chưa kịp nói gì thì đã nghe tiếng của mẹ:

- Thôi! Mạnh đứa nào nấy làm. Có mỗi một mình Vân thì làm sao nó giúp cả khối anh thế này?

- Thế thì con đền mẹ đấy. Ai bảo mẹ không sanh thêm bốn đứa em gái nữa? Có em gái thì nó phải lo cho anh chớ.

Tiếng anh Vũ chế Vân:

- Ối giời đất ơi, trông kìa, cái mặt phụng phịu thật hệt cái bánh bao chiều vậy đó.

Anh Văn trả đũa liền:

- Bánh bao xí như vậy mà hôm qua mẹ đi chợ, có đứa đòi mẹ mua chèo chẹo như con nít đòi sữa ấy.

Mẹ giảng hòa:

- Thôi, Vân không giúp ai cả mà phải đi chợ cho hôm nay chớ.

Nghe đến mục này mặt các anh lại tươi lên như ánh nắng sau cơn mưa, như đóa hoa hàm tiếu buổi sáng. Sau một màn phát biểu ý kiến của những hạm đội hạng nặng, thực đơn đưa ra gồm hai món: gỏi sứa và gỏi gà. Mẹ bắt đầu căn dặn:

 - Lựa carotte tươi, con mua 2 kí.

- Sao ít thế mẹ? Chỉ mỗi mình nhóc Vinh xỉa răng là đã hết một kí chín năm chục rồi - Hạm trưởng Vi kêu nài.

 Chọn nếp tốt, con mua 2 lít, một kí rưỡi đậu xanh.

- Eo ơi! Với tài khéo léo của cô em độc nhất vô nhị này, khi nấu cháy đã hết hai phần ba mà mẹ dặn ít quá thì làm sao chia đủ hở mẹ?

Ức qua, tôi nguýt anh Vinh:

- Hứ, chớ chẳng phải tại anh ăn hơn hổ đói nữa nên đổ thừa em nấu cháy à? Đúng là nam thực như... ngựa ấy (tục ngữ Mỹ: He eats like a horse).

Thấy mất thì giờ vô ích, mẹ bảo:

 Thôi, dẹp mấy đứa con trai lại đi, chuyện nầy là chuyện của con gái.

Tôi nhìn các anh, miệng cười tủm tỉm:

- Các anh nghe mẹ nói chưa? Chỉ có con gái mới quan trọng. Nhất nữ viết hữu, ngũ nam viết... zéro mờ.

Anh Vũ "nhõng nhẽo":

 Đấy, mẹ nghe Vân nó nói chưa? Nó dám khi dễ bọn nam nhi chi chí của chúng con thì thật là phạm thượng. Tội này đáng đem tru di tam tộc.

Mẹ phát nhẹ vào vai anh:

- Ở đó mà giỡn mãi, trưa nay nhịn cơm bây giờ.

- Trưa nay con nhất định "hổng" ăn cơm đâu mẹ ạ.

- Thế thì nhịn đi chơi vì các anh không dọn xong phòng.

Nghe tôi nhắc, các anh trực nhớ liền mạnh ai nấy nhẩy về hố cá nhân của mình.

Sau buổi sáng "tổng vệ sinh" mệt nhọc, gia đình chúng tôi tụ tập đông đủ tại phòng ăn. Phần phê bình bắt đầu nổi lên. Đó là một trong những hiện tượng đau lòng nhất của tôi.

- Gỏi gì mà chua như chanh trộn... giấm vậy ở Vân?

 Thế này mà chanh trộn giấm à...?

Đang bí xị vì anh Vũ chê, tôi tươi hẳn lên khi thấy có anh Vinh làm đồng minh. Nhưng thực tế lại được chứng minh là phũ phàng khi:

- ... Nó chỉ là me trộn khế thôi.

- Chúng bây thật là con trai lắm điều nhiều chuyện.

- Ba có khuynh hướng thiên... nữ đó.

- Tại mẹ cũng phái nữ mà.

Ba cười dễ dãi:

- Nếu ba không thiên nữ thì giờ này đâu có chúng mày mà ngồi đây léo  nhéo.

Thấy không chê nổi gỏi, mắt anh Vinh đảo một góc 30º qua đĩa xôi gà:

- Xôi hơi ngọt anh Vĩnh nhỉ?

- Không, hơi mặn chớ.

Thật ra xôi tôi nấu vừa ăn lắm, chỉ tại các anh bị pan vị giác đó thôi.

- Xôi nhão Vi nhỉ?

- Cũng "tương đối" vừa.

Thấy có được đồng minh, tôi mừng như gặp ốc đảo khi đi trong sa mạc:

- Thế này mà anh còn chê. Tuyệt rồi đó.

Văn tấn công liền:

- Đúng là cổ nhân nói không sai: "Mèo khen mèo dài đuôi".

Mẹ nhảy vào vòng chiến:

- Văn thật ngoan cố. Thế này là đã vừa và ngon lắm rồi.

Để không hổ thẹn với mỹ từ mẹ vừa ban, anh giảng nghĩa liền:

- Ngoan cố là cố ý ngoan hở mẹ?

Mẹ đành phải chịu thua quyển "Tân tự điển" này. Sau phần tráng miệng, anh Vinh cười thật tươi:

- Thôi, bây giờ "Người quan trọng" hãy gánh vác việc "nước non chén bát" đi. Bọn này thì "Người quan trọng" hãy xem như zéro là được rồi. Lần này không khiếu nại gì cả.

- Anh Vinh biết tại sao anh gầy ốm thế kia không? Chính vì anh không hoạt động đấy. Bây giờ muốn mập ra anh phải làm việc nhiều như... rửa chén chẳng hạn.

- Không, làm việc bay mất calo đi như thế sẽ ốm hơn nữa. Còn Vân mập nên cần phải làm việc cho ốm bớt mới thanh nhã chớ. Vân có nghe câu thơ: "Em là người đẹp hay thùng phuy" không?

- Em không nghe câu thơ đó, mà chỉ nghe bài hát "Qua cầu gió bay" hà.

- Vân có thấy cái bong bóng không? Tròn, to thế kia. Không qua cầu, không có gió mà vẫn bay như thường. Giá trị hay không là ở bản chất chớ hình thức đâu đáng kể.

- Anh Vinh không học luật thì thật uổng. Trông con người "cách trí" của anh mà học khoa học thật chỉ làm hổ thẹn cho nền khoa học thôi.

- Vân bắt đầu lái xe vận tải vô đời tư của anh rồi đó nhé. Tự do "tín ngưỡng" mà cô. Người ta "sùng đạo" nào thì theo đạo đó, chớ có gì mà "théc méc".

Thấy không thể nào thắng nổi con người lý luận cùng mình này, tôi đành bỏ cuộc vô điều kiện để lo "thu dọn chiến trường". Lục đục cả nửa giờ mới xong, tôi khoan khoái vào phòng nằm nghỉ. Gió mát hiu hiu nhẹ thổi từ khuôn cửa sổ khiến tôi dễ dàng đi vào giấc ngủ. Vừa chợp mắt.

- Cộp, cộp... Vân ơi!... Vân!

Tôi cứ giả bộ không nghe. Tiếng anh Vi lại to hơn:

- Vân ơi!... Vân!

Tôi cứ kệ anh ấy.

- Anh thấy Vân giả vờ ngủ kìa. Mắt mở hí ra đó.

- Em đang ngủ anh gọi dậy chớ em giả vờ ngủ hồi nào?

Anh bật lên cười. Tôi trực nhớ ra mình đã lầm mưu của anh. Anh đứng bên ngoài cửa mà làm gì thấy được tôi ngủ thật hay giả vờ. Nằm không được nữa, tôi đứng lên, đi lại mở cửa. Tay cầm áo, miệng cười thật tươi như đóa hướng dương rạng rỡ dưới ánh mặt trời, anh Vi:

- Anh định vá áo, nhưng nghe anh Vũ bảo Vân vá áo tuyệt cú mèo nên anh đem qua đây để xem tài nữ công, nữ hạnh của Vân.

Giá lúc khác khi nghe anh khen (dù rằng đây chỉ là khen nịnh để thủ lợi) thì tôi cũng đã sẵn sàng giúp anh, song bây giờ cái giường êm ái kia thú vị hơn lời nói của anh rất nhiều.

- Thôi, anh Vi đừng khen nữa, mỗi lời của anh là em thấy chết trong lòng một ít. Hôm nay em bận lắm không vá hộ anh được đâu.

- Vân bận gì? Bây giờ Vân rỗi mà.

- Em bận... ngủ.

- Eo ơi! Vân không sợ mập hay sao mà cứ ngủ trưa hoài thế? Ngủ trưa nhiều lên cân vùn vụt cho xem.

- Mặc em, thà mập còn hơn gầy đét như khô hố ấy.

- Vân nhớ anh Trung không? Anh ấy gặp Vân cứ tấm tắc khen đẹp mà chỉ phải tội phì lũ thôi. Nghe anh đi, đừng thèm ngủ trưa nữa, cho gầy bớt thì Vân của anh đẹp khỏi chê.

Anh Vi khôn thật, dùng đòn tâm lý đúng lúc ghê vì con gái nào lại chả muốn đẹp. Song tôi không mắc mưu lần nữa đâu.

- Vâng, em sẽ nghe anh không ngủ trưa mà sẽ thức để học bài ngày mai đi học.

Tôi tưởng viện lý do học bài là để anh không nhờ nữa, nào ngờ sự thật trái ngược.

- À há! Không vá áo dùm anh thì ngày mai ráng cuốc bộ đến trường nhá.

Nói xong anh "giả vờ" quay đi. Tôi bị đánh ngay nhược điểm đành xuống nước:

- Em nói đùa mà. Đưa áo đây em.

Được thể, anh làm tới:

- Thôi, cám ơn, con gái mà không biết nữ công "nữ quẹo" gì thì ngày mai ráng tập thể dục chân đi nhé.

- Đã bảo em đùa mà. Thảo nào mẹ chẳng bảo anh hay hờn mát còn hơn con gái ấy.

Khi tôi sửa soạn kim chỉ thì anh ngồi bên làm cố vấn. Theo con mắt mỹ thuật của người nghệ sĩ này thì vá áo phải như tranh của Picasso ấy.

Anh Vi cứ để mặc em. Nghe theo anh thì cái áo lẫn họa sĩ sẽ kiện anh cho xem vì anh dám vẽ cánh hoa mọc trên sa mạc. Em vẫn vá như mẹ làm xưa nay thôi.

- Anh nghĩ, có lẽ Vân nên sang Anh quốc mà ở.

- Tại sao thế? Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Anh thản nhiên trả lời thật gọn:

- Để làm đảng trưởng đảng Bảo Thủ. Vân cứ nhắm mắt làm theo những gì mẹ vạch sẵn mà không biết canh tân, cải tiến gì cả.

- Anh nên nhớ đây là vá áo chớ không phải vẽ tranh, không phải tạo thành một tác phẩm nghệ thuật. Anh canh, cải làm sao mà khi ra đường người ta tưởng anh quảng cáo tranh của Bokassa, á không, Picasso thì làm.

- Thế lại càng hay. Anh sẽ mở tiệm vá áo mà phục vụ nghệ thuật luôn. Nhất cử lưỡng tiện.

Cuối cùng tôi phải van nài anh mới chịu tắt dùm radio miệng để khỏi làm phiền hàng xóm đang cần sự yên lặng làm việc.

Người ta bảo "xí xọn" hay "điệu" là bản tính của người con gái nhưng người ta đâu biết rằng con trai "điệu ngầm" còn kinh khủng thập bội. Cứ mỗi thứ hai khi các anh "sửa soạn" đi học hoặc đi dạy là ở nhà tôi sẽ có màn ca tụng sắc đẹp vì thứ hai quần áo tươm tất, phẳng phiu nhất.

Anh Văn bắt đầu mở chiến dịch càn quét trước nhất khi sờ nhẹ vào pli quần anh Vũ.

- Rồi, đứt tay, máu này đã đổ vì tính làm dáng của giai nhân Vũ.

Anh Vũ đánh trống lảng:

- Trưa nay ở tòa có phiên xử đặc biệt đó Văn.

Anh Văn ngạc nhiên cũng như mọi người.

- Xử chuyện gì thế Vũ? Nhiều tiếng hỏi.

Cười thật tươi vì anh Văn mắc lỡm, anh Vũ liếc nhẹ Văn:

- Xử vụ ruồi kiện Văn vì chúng đậu lên giầy của Văn, nhưng khổ nỗi giầy quá láng nên chúng trợt chân té bể đầu gây án mạng khủng khiếp.

Anh Vi chọc thêm:

- Văn có lòng tốt muốn giúp cho ai quên đem theo gương cứ nhìn vào đấy mà chải tóc.

Anh Văn trả đũa Vi:

- Đúng quá, để cho Vi nhìn vào giầy mà thoa son "dồi dấm" đó.

- Eo ơi! Thế thì Vi ra đường coi chừng các cô sẽ xỉu như lá vàng rơi và các cô chạy mất tiêu, ấy lại nói nhầm, chạy lại xem như xem tranh triển lãm đó nghe.

Mỗi người một câu. Rốt cục khó có ai mà thoát khỏi làm mục tiêu cho cuộc giải trí lành mạnh.

- Chúng bây ăn nhanh rồi đi, trễ nải quá mà còn ngồi đó cười giỡn mãi.

- Cười là liều thuốc xổ, thuốc bổ mà ba.

- Ráng tẩm bổ để rồi tròn như hai trứng vịt nhé.

Rồi phút ồn ào cũng qua. Mọi người phân tán mỏng đến trường. Tôi vì không lái xe được nên phải nhờ đến các anh đưa đi học. Có lẽ vì "con trai lười biếng" nên các anh chia phiên ra, cứ mỗi ngày một người làm tài xế. Hôm nay đến phiên anh Vi, anh kiếm chuyện xài xể:

- Sao Vân không mang kính?

 Ơ hơ... em quên mang theo.

Anh làm giọng anh.

- Khi nào cần diện mới đeo kính, còn đường bụi bậm thế này mà cứ  quên. Thế Vân mua kính để làm gì?

Tôi đổ gàn:

- Em không mua, của anh Vĩnh cho, anh muốn biết cứ hỏi anh Vĩnh.

- Nhưng khi nhận kính, Vân cũng biết kính dùng để làm gì chớ?

- Em chưa học bài công dụng của cái kính.

- Không biết thế Vân lấy để làm gì?

- Em thấy anh ấy cho mà không nhận thì uổng.

Thấy tôi cứ lý luận vòng vòng để không trả lời câu hỏi, anh vói tay về phía sau kí nhẹ lên đầu tôi.

- Anh dùng vũ lực đàn áp hở?

- Vân đúng là ngoan cố.

Tôi bắt chước anh Văn liền:

- Ngoan cố là cố ý ngoan.

- Thế thì Vân là cố lì.

Đã lỡ "cố ý ngoan" nên tôi ngoan luôn:

- Cố lì là cố ý không lì.

Anh còn định xài xể tiếp thì xe đã đến trường tôi nên anh đành nhịn thua cô em út...

Cuộc sống ở nhà tôi thật là rộn rịp, lúc nào cũng nghe tiếng cười. Mỗi lần đi đâu mệt nhọc mà về đến "thượng Thiên đường tuổi trẻ" (danh từ chúng tôi gán cho gia đình) là tôi cảm thấy thật thoải mái nhẹ nhàng. Giá tôi là Tolstoi, tôi sẽ ghi lại chuyện các anh thật dài và thật nhiều, có lẽ sẽ hơn quyển "Chiến tranh và Hòa bình" vì các anh là nguồn văn bất tận. Nhưng đâu bao giờ tôi dám nói ý mình cho các ông ấy nghe vì e rằng mình sẽ trở thành kho cười vô giá cho các anh. Mặc dù mệt nhiều với các anh, nhưng bù lại tôi hưởng được sự nuông chiều mà bạn bè tôi thường ao ước, bởi vì phải công bình mà nói: anh trai hay cưng em gái. Vì thế, mỗi lần các anh được đi xa, tôi là người mừng nhiều nhất vì không bao giờ thiếu mất phần quà. Những lúc đó, tôi thầm nghĩ: "Giá mình có mười ông anh cũng chẳng sao".


HỒNG QUÂN    


(trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 173, ra ngày 15-3-1972)

oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>