Em với chút hương nồng nhen buổi sáng
Ngàn mây bay xanh đỏ tím chen vàng
Em có bận tâm tư đời nứt rạn
Gió đu đưa xóa mất vết thương tràn...
THƠ LA TY
Thứ sáu...
Buổi
sáng nay em chẳng nhét vô đầu được thứ nào. Sao hôm nay em nản ghê.
Tiếng dì giám học vẫn đều đều những định đề, công thức toán thoáng qua
rồi biến mất trong óc em. Em lơ đãnh nhìn ra cửa sổ. vài con chim vành
khuyên nhảy nhót bên cành mai. Những chiếc lá non màu nâu nhạt, bóng
loáng dưới ánh mặt trời. Những cánh hoa vàng nổi bật trên cây mai được
tước sạch lá già. Xa xa, hoa "bông giấy" nở đỏ trên giàn. Nhỏ Thu yêu
hoa "bông giấy" như em yêu hoa hồng. Hoa "bông giấy", một loài hoa đơn
sơ, không hương, không sắc và cành đầy gai nhọn. Tay nhỏ Thu đã rướm máu
vì muốn hái một cành hoa dâng cho thánh Thérèse. Tiếng dì giám học làm
em giật bắn người: "Hoài Hương đừng lo ra" Em bẽn lẽn cúi gầm mặt xuống
bàn. May thay, tiếng chuông ra chơi vang lên lanh lảnh. Nhỏ Thu nhìn em
mỉm cười...
Buổi chiều...
Em
ngồi soạn bài Anh văn cho sáng mai, nhỏ Thu thì nằm xem truyện. Hình
như là truyện "Chim hót trong lồng" của nhà văn Nhật Tiến. Truyện này em
xem rồi. Nhỏ Thu quăng cuốn truyện vào góc giường.
- Sao không xem nữa? Hết chưa?
Nhỏ Thu nhìn lên trần nhà đầy những hình thù kỳ lạ do nước mưa tạo nên.
- Tao không xem nữa, để tối xem tiếp. Truyện này cảm động ghê mày nhỉ?
Em vừa cười, vừa nói:
- Có cảm động bằng truyện của tao không?
Nhỏ Thu ngồi chồm dậy:
- Hình như... mà thôi. Mẹ của Hương mất mấy năm rồi?
Em bỏ viết xuống:
- Thấm thoát đã ba năm rồi. Ba năm vắng tình thương mẹ.
Mắt em hướng ra cửa sổ. Nơi xa xăm có đám mây trắng trôi nhẹ, thật nhẹ.
-
Hồi mẹ tao chết, tao buồn lắm, nhưng lâu rồi tao cũng quen. Nhiều đêm
tao khóc ướt cả gối - Nước mắt em chảy thật nhanh trên má. Em gượng gạo
nói: nhưng mà buồn gì. Tao còn bố tao, còn anh Trình, còn chị Hài nữa
chi.
Nhỏ Thu đến bên em:
- Thôi đừng buồn nữa, Hoài Hương. Tao xin lỗi mày vì... tao...
Em cười nhẹ, cắt ngang:
- Nhất là tao còn một người mẹ thứ hai. Luôn luôn gần tao, che chở cho tao. Thánh Thérèse. Và còn mày nữa cơ mà...
Thứ bảy...
Buổi
trưa tại ngôi trường này thật vắng vẻ. Em vừa dâng hoa ở nhà nguyện về.
Em đi lang thang dưới sân không lên phòng. Cái không khí buổi trưa ở Đà
Lạt không oi nồng như ở Saigon. Chỉ có hơi nóng hơn buổi sáng đủ cho
đôi má em hồng lên một tý. Gặp dì Thiện Tâm, em nhờ dì kèm thêm cho em
môn sinh ngữ. Kỳ đệ nhất này, em kém môn Anh văn nhất trong tất cả các
môn. Dì cười, hứa sẽ kèm sau khi "bắt" em lên phòng.
Nhỏ
Thu ngủ ngon lành. Trông nhỏ y như nàng công chúa ngủ trong rừng. Nhỏ
hiền ngoan như một con mèo thích làm nũng, nhất là làm nũng với mẹ. Thu
còn mẹ, còn được mẹ chăm sóc thương yêu. Còn em, em chỉ có một mình, cô
độc và buồn tẻ. Đôi khi em cảm thấy ghen ghét nhỏ. Hình như em ganh tị
"tình thương" với nhỏ Thu. Em cười nhẹ: "Sao mình lại ích kỷ thế nhỉ?
Một tính xấu phải chừa bỏ ngay". Em đến bên bàn học. Ngồi yên lặng. Buồn
quá! Chẳng có "cái gì" cho qua cái buổi trưa buồn tẻ này.
Buổi tối...
Đồng
hồ thong thả gõ mười một tiếng. Em bỏ tờ báo Tuổi Hoa, ra bàn học ngồi.
Sao hôm nay em khó ngủ ghê. Em đã coi hết tờ báo Thiếu Nhi, từ truyện
dài sang đến mục lặt vặt. Em lại xem sang tờ Tuổi Hoa mà chẳng ngủ được.
Căn phòng lung linh ánh nến vàng. Ngôi trường vắng lặng, chỉ có tiếng
dế kêu rả rích. Sương mù mờ nhạt, loáng thoáng qua những hàng thông cao
vút...
Giờ
này, ở Sài gòn... không biết bố đang làm gì nhỉ? Bố còn trầm ngâm bên
điếu thuốc cháy đỏ không? Chị Hài còn vùi đầu vào những cuốn vạn vật dầy
cộm hay những cour toán nhức óc? Anh Trình vẫn còn nghe nhạc Trịnh Công
Sơn không nhỉ?
Em
thấy mình cô độc, muốn chắp cánh để bay về với gia đình. Muốn nhìn bố
nhăn mặt khi uống tách cà phê mà con gái của bố quên bỏ đường. Muốn nhìn
nét mặt rạng rỡ của chị Hài khi tìm ra một đáp số toán khó khăn. Muốn
nhìn anh Trình vò đầu khi học những cour triết dài, khó "nuốt"... Và em
muốn tất cả... Em muốn trầm mình trong hạnh phúc gia đình.
Em lôi giấy bút ra viết thư cho bố. Một phút em gần gũi gia đình qua những dòng chữ.
...
Bố ơi! Ô mai của con hết rồi, bố nhớ gủi gói khác cho con nha bố... Tết
này con về mí nhỏ Thu, bố đừng lên đón con... Con gửi cho chị Hài mấy
cành hoa tím... Bố ăn thử quả dâu con gửi về, có ngon không bố?...
Mắt
em nặng trĩu, em lên giường ngủ khi bức thư còn dở dang. Trong giấc
ngủ, em mơ thấy những giấc mộng tuyệt vời. Em mỉm cười trong giấc mơ...
HOÀI HƯƠNG
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 80, ra ngày 11-3-1973)









