Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

Con Hà Mã


Vì có những điểm liên quan mật thiết với lừa, ngựa, mặc dù sống cả trên cạn lẫn dưới nước, nhưng dáng vẻ y hệt loài lợn (heo) nên con thú rừng hiền lành, nhút nhát này được hân hạnh mang tới hai tên. Hà Mã hoặc Lợn Nước ; và cũng bởi gần giống như lợn thành thử chúng xấu cay xấu đắng, xấu đến độ thua cả tê giác nữa mới buồn chứ.
 
Da dẻ nhẵn thín mang mầu nâu xám, hà mã cao khoảng thước bẩy, thước tám, dài quãng bốn thước với "vòng bụng" hơn ba thước xệ xuống gần sát đất, nặng cỡ ba, bốn tấn, chân tròn lại to gồm những móng tầy như voi nhưng ngắn hơn, nghĩa là chưa bằng một phần ba chiều cao nên lùn tịt, trông chẳng khác gì thân cây biết di động đó đây mỗi khi chúng lùi lũi xuất hiện bên dòng suối, hồ, ao, đầm lầy. Hình thù đã thô kệch, hà mã còn khó thương ở chiếc đầu vừa to vừa dầy cộm còn gãy gập kiểu lười cày kèm theo cặp mắt bé tí teo trong hốc xương lồi lên thô lố gần đôi tai nhỏ dựng đứng hình phễu ; nhất là hai lỗ mũi tựa mũi trâu nhưng hẹp hơn, ngay tại phần chót mõm nở lớn rồi gồ cao chẳng khác gì vành thúy. Đã vậy, hai má hà mã bạnh ra che kín cả cổ lẫn ngực. Đầu và thân đồ sộ quá cỡ như thế, riêng chiếc đuôi của chúng chỉ có một khúc, cụt lủn trang điểm bởi chùm lông ngắn trông vô duyên tệ. Hà mã quả đúng là con vật "trời bắt xấu" phải không bạn?
 
Thường sống thành từng bầy do một con già làm thủ lãnh, nhiệm vụ hướng dẫn cùng cai quản vào khoảng hai tới bốn chục đàn em, hà mã suốt ngày ở dưới nước. Chúng bơi rất giỏi và lặn tài tình chẳng kém. Nhiều khi chúng "ngao du" dưới lòng sông hàng nửa giờ, nhờ tai và mũi được những cơ quan riêng tự động bít kín sau đó mới ngoi lên để thở rồi phun nước tùm lum.
 
Giống hệt cá sấu, bình thường hà mã dầm mình cho ngập tới cổ ; trừ chiếc đầu nhô khỏi mặt nước tìm kiếm các loại thủy thảo như bèo, rong v.v... là thức ăn chính yếu. Vì quá đông đảo, nhiều khi chúng phải bơi xa tới chín mười dặm khỏi vùng cư trú mới đủ no. Quanh quẩn trọn ngày giữa các ao hồ, đầm lầy chán chê mãi cho đến chiều tối hà mã mới lục tục kéo nhau lên bờ nghỉ ngơi, hoặc ăn cỏ và các thứ cây mềm dọc đường trở về chốn cũ. Nhiều người nghĩ rằng vốn dĩ mập mạp chúng không chịu nổi ánh nắng gay gắt, khó chịu ban ngày nên cứ phải "tắm táp" luôn luôn cho khỏi oi bức, tới khi khí lạnh hoàng hôn phủ xuống vạn vật thì thôi, không hiểu có đúng như vậy không?
 
Điểm đặc biệt khó thấy nơi những con vật bốn chân chuyên ăn cỏ là hà mã cái có thể sinh con trong lúc đang lặn sâu dưới nước, cũng như vừa bơi vừa cho con bú. Ra khỏi lòng mẹ, hà mã con nặng non một tấn và bơi được ngay, rồi sau đó mới biết đi.
 
Thợ săn hoặc thổ dân nơi chúng sinh sống là kẻ thù duy nhất đối với hà mã. Mỗi khi gặp họ, chúng đều lẩn trốn để khỏi bị sát hại. Chỉ những lúc nguy biến, lo sợ, tức giận hay đau đớn, toàn thân hà mã mới tiết ra một loại mồ hôi đỏ như máu nhưng không phải là máu. Thấy vậy, đối thủ của chúng phải cẩn thận, không thì mất mạng như chơi. Dù hiền lành, nhút nhát thật đấy, nhưng khi bị vây khốn hà mã tỏ ra hung dữ vô cùng, chúng há hốc mồm đỏ chót, chìa sáu răng nanh nhọn hoắt, cùng hai chiếc ngà mọc dài theo hàm cứng bên dưới ra đe dọa. Nếu cùng quá, hà mã liều chết mở đường chạy trốn bằng cách phóng lên bờ nhằm vào một đối thủ để tấn công. Nhà thám hiểm Samuel Baker từng chứng kiến cảnh đoàn người ù té bỏ chạy trối chết vì bị hà mã rượt theo sát nút, vì có biết đâu con vật thân hình đồ sộ như hà mã lại dư khả năng chạy nhanh với tốc độ ba chục dặm một giờ. Chắc chắn bất cứ kẻ nào lờ đờ, chậm chạp sẽ không thoát khỏi bị hà mã cắn chết nếu chẳng may gặp chúng bất ngờ. Bởi vậy, để tránh nguy hiểm thợ săn thường giăng bẫy nếu muốn bắt sống để bán cho các vườn bách thú. Với thổ dân Phi Châu và Ấn Độ họ dùng cung, tên, lao, giáo tẩm thuốc độc bắn hà mã từ xa chứ ít dám lại gần.
 
Hà mã bị giết hại chỉ vì bộ da rất dầy - dầy gần một phân - dùng để bao bọc mộc, khiên, còn thịt dành làm thức ăn, riêng cặp ngà quý hơn cả ngà voi, được chế biến thành đồ trang sức.
 
Hiện nay loài này cũng được bảo vệ rất gắt.
 
 
ĐẶNG HOÀNG        
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 73, ra ngày 14-1-1973) 
 

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2026

Phục Thù


Hôm ấy, đến giờ toán. Thầy gọi bốn người lên bảng và đọc đầu đề. Thầy có lối dạy rất đặc biệt là cho bốn người, hai trai, hai gái đứng cách khoảng nhau mà làm. Và cứ hai người về nhất thì được nhéo tai hai người còn lại. Do đó học sinh rất hăng hái học tập và ganh  đua để được cái hân hạnh nhéo tai đối thủ.
 
Trong bốn người lên bảng hôm đó gồm có tôi, Dũng và hai cô kẹp tóc. Vì mải mê với "Anh hùng xạ điêu" nên tôi làm không được bài toán thầy ra và kết quả là tôi bị nhỏ kẹp tóc xoắn một cái vào lỗ tai đau điếng. Mặt nhỏ vênh vênh tự đắc mỉm cười khi nhéo tai tôi xong. Lúc đó, tôi "quê một cục". Giận tím ruột mà chẳng làm gì được. Và tôi hẹn với lòng là sẽ trả mối thù này. Con trai bị con gái nhéo tai nhục quá! Cũng may lúc đó Dũng cũng được  nhéo tai một nhỏ gỡ gạc phần nào (?) Nhưng riêng tôi thì sùng lắm.
 
Bắt đầu từ tối hôm sau, tôi dẹp "Anh hùng xạ điêu" qua một bên, tôi lôi tất cả các sách toán ra làm. Bài nào không hiểu tôi nhờ anh tôi giảng, và mong có ngày phục hận.
 
Nhưng mỗi lần tôi được thầy kêu lên bảng thì tôi không gặp "cựu thù". Nhưng tôi cũng cố gắng làm cho nhanh để được nhéo tai đối thủ.
 
Kể từ ngày tôi bị nhéo tai cho đến một hôm tôi ngồi kiểm điểm lại thì thấy mình đã nhéo tai được hơn mười người. Nhưng không có "kẻ thù" trong danh sách. Tôi tức lắm và lý do đó làm tôi cố gắng miệt mài với cuốn toán pháp dày cộm.
 
"Nước chảy đá mòn". Việc gì đến cũng phải đến và tôi đã gặp lại "cựu thù". Nhìn con nhỏ trên bảng mà "lửa thù" của tôi sôi lên đến ngàn độ. Khi thầy vừa đọc dứt đầu đề là tôi hý hoáy làm ngay. Không biết tại sao lúc đó tôi làm lẹ vô cùng, cả lớp nhìn tôi kinh ngạc. Hôm đó con nhỏ kẹp tóc lại về chót. Tôi thắc mắc: "Tại sao nó học giỏi thế kia mà về chót nhỉ? Kệ, mình cứ nhéo tai đã". Khi được thầy ra lệnh nhéo tai, tôi hùng hổ lại xoắn một cái thật mạnh vào tai cô bé khiến cô ta la lên "Ui da" thật lớn. Lúc đó cả lớp cười như ong vỡ tổ. Nhìn kỹ đôi mắt của cô bé tôi thấy hai hàng lệ lăn dài xuống má. Và tay phải của cô bé mang một băng tang. Nhưng tôi vẫn mặc kệ và về chỗ cũ. Cô bé về chỗ mình mà gục mặt xuống bàn nức nở. Lúc đó thầy rầy "Sao trò nhéo "nhẹ" thế". Cả lớp lại cười.
 
Về chỗ, tôi hỏi Dũng là người cạnh nhà của nhỏ kẹp tóc:
 
- Ê Dũng! Nhỏ ấy tên gì, tại sao cô bé lại mang băng tang?
 
- Nó tên Dạ Lan, tội nghiệp, ba nó chết vì trận An Lộc vừa rồi.
 
Một niềm hối hận dâng lên trong người tôi: "Thì ra Dạ Lan có tang mới quên học bài chứ thường ngày cô bé học chăm lắm cơ mà. Mình hối hận quá. Làm sao bây giờ?" Ý nghĩ đó làm tôi coi buổi học hôm đó dài thật dài và tôi quyết định xin lỗi cô bé.
 
Chuông tan học vừa reo. Theo thường lệ nữ sinh về trước nam sinh. Khi tôi ra khỏi cổng thì Dạ Lan đã đi cách tôi hơn mười gốc cây cổ thụ. Niềm hối hận miên man, tôi đi như chạy, cổ họng tôi khô lại. Mùi thơm của hoa cúc cũng chưa xóa tan niềm hối hận của tôi. Và tôi đã bắt kịp Dạ Lan. Tôi nhỏ nhẹ:
 
- Dạ Lan ơi! Cho tôi nói cái này...
 
- Không có Lan gì hết á. Nhéo người ta đau thấy mồ.
 
- Tôi đâu có biết, vì nhà Dạ Lan có tang nên Dạ Lan quên học bài, chứ đáng lẽ ra Dạ Lan nhéo tai tôi mới phải.
 
- Thế sao anh nhéo tôi sao lại mạnh thế?
 
Tôi liền thuật lại mối thù của cho tôi Dạ Lan nghe và kết luận:
 
- Tôi có lỗi với Dạ Lan nhiều lắm, xin Dạ Lan thứ lỗi cho tôi.
 
- Không có thứ tha gì hết. Không ngờ một chuyện quá nhỏ nhặt như thế mà anh để tâm thù oán.
 
- Tôi đã nói hết lời mà Dạ Lan không nghe. Thôi thì Dạ Lan nhéo tai tôi đi. Tôi chịu nè.
 
- Nói vậy chớ tôi không nhéo tai anh đâu. Thôi tôi bỏ qua hết đó. Nhưng nhớ từ nay đừng để tâm đến vụ đó nghe. À mà anh tên gì? Tôi nghe mang máng anh tên Long phải không? Mà họ gì?
 
- Tôi tên Nguyễn Phước Dũng Long. À có hàng xí muội kìa. Nhân dịp này tôi xin đãi Dạ Lan một chầu để tạ tội.
 
- Cũng được, chúng ta đi.
 
Xa xa, mặt trời đã lên cao. Mọi vật như đón mừng niềm vui của tôi.
 
 
THẢO CÒM       
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 73, ra ngày 14-1-1973) 
 

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

Sương Tím

Tranh minh họa: Nguyễn Khắc Tài

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nẻo về sương xuống chiều nay
Xa xa trời tím chân mây hôn hoàng
Gió chiều hiu hắt lang thang
Gió lay lắt đỉnh cây ngàn lá xanh
 
Thuyền ai neo đậu bến đình
Như chờ đợi gót lênh đênh giang đầu
Sông buồn nước biếc trôi mau
Sóng cuồn cuộn cuốn về đâu trong chiều
 
Ráng hoàng hôn nhuộm đìu hiu
Đường quanh co tím tiêu điều sương giăng
Cánh diều phất phới xa gần
Chim chiều không tổ, buồn dâng ngập hồn
 
Bóng dừa rũ tóc cô thôn
Dáng chiều lướt thướt đầu non não nề
Màn sương giăng tím nẻo quê
Ánh đèn vàng vọt lối về bơ vơ

                                              Thơ Thơ 
                                   (Bút nhóm Hoa Nắng)
 

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

Bao La


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
thôi bây giờ mùa đông phải không em
mùa đông về trên quê hương chúng mình
không se sắt, buốt da, như những ngày mù sương Hà nội
nhưng âm thầm ngay ngáy lạnh trong tim
 
Buổi sáng cô đơn anh mở choàng khung cửa
thấy gì em hè phố bên kia đường
vài đứa trẻ co ro ôm nhau ngủ
chúng không nhà không cửa chẳng ai thương
 
nắm ở bờ tường công viên hay góc phố
nằm ở mái hiên hay mé chợ gầm cầu
manh áo rách cho thân gầy khốn khổ
ru cuộc đời trong bóng tối thương đau
 
em ở nhà sáng ngửa tay xin mẹ
chiều đến trường vòi vĩnh tiền ba
có bao giờ em chợt thấy xót xa
dù một chút quay nhìn sau chân bước
 
không ai dạy anh, dạy em, hay khuyên người khác
chưng chúng mình ai cũng có trái tim
một trái tim không làm bằng đất sét
nhưng tượng hình nhờ cơm áo đó em!
 
sáng bao dung anh trở vào lớp học
giảng cho học trò nghe bài đức dục: lòng thương người...
tuy chẳng phải họ hàng, bà con cùng da cùng thịt
nhưng bỗng dưng anh muốn khóc em ơi!
 
                                                          NGỌC THÙY GIANG
                                                                       (nhóm hoa rừng)
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 99, ra ngày 1-1-1969)
 

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Dốc Cát


Sơn Chi đi ngược lên dốc cát. Gió thổi lồng lộng làm tóc cô bé bay tung. Những sợi tóc đen mướt "mi mi" trên đôi gò má ửng hồng của cô bé thật dễ thương... Rặng dương liễu trong gió reo vi vu. Sơn Chi chúm miệng bắt chước tiếng lá reo, rồi cô bé cười khúc khích một mình. Cô bé chợt đứng khựng lại. Đôi mắt mở to, Sơn Chi ngập ngừng giây lát rồi quay người lại.
 
-  Sơn Chi, Sơn Chi.
 
Sơn Chi ngồi bệt xuống bên một gốc dương liễu, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên vẫy vẫy. Đông Thảo từ dưới chân dốc chạy lên, mặt đỏ hồng lấm tấm mồ hôi, nói vọng lên:
 
- Chẳng chờ người ta gì cả!
 
Sơn Chi cười, chờ Đông Thảo lên nói:
 
- Chi đợi lâu quá, tưởng Đông Thảo đi rồi.
 
Đông Thảo vẫn còn giận:
 
- Hứa chờ rồi mà tưởng gì. Với lại người ta có biết nhà cô đâu mà đi...
 
Sơn Chi lại cười, cô bé kéo tay Đông Thảo đứng dậy đi tiếp:
 
- Chi xin lỗi nhé. Thôi mình đi đi. Nhà cô kia kìa, Thảo. Nhà trăng trắng ấy.
 
Đông Thảo nhìn theo hướng tay Sơn Chi. Nhà trăng trắng, nhà cô Tường Hương đó ; ngôi nhà nằm giữa khoảng đất rộng trồng đầy cây cảnh, thật xinh xắn. Đông Thảo bấu nhẹ tay Sơn Chi:
 
- Nhà cô xinh ghê, Sơn Chi nhỉ.
 
- Ừ, nhưng chẳng biết có đúng không, con Mai chỉ đường cho Chi đấy.
 
Đông Thảo kêu lên:
 
- Nhỡ không phải?
 
Sơn Chỉ mỉm cười:
 
- Phải mà. Để Chi coi... biệt thự Tường Giang.
 
Hai đứa đến gần nhà dần. Đông Thảo nhìn lên tấm bảng đồng trên cổng, cô bé kêu lên mừng rỡ:
 
- Đúng rồi Chi ơi, biệt thự Tường Giang.
 
... Sơn Chi ngập ngừng trước cái chuông điện. Bỗng Sơn Chi giật mình vì tấm bảng gỗ lồng sau mấy song cửa cổng. Hình đầu một con chó với đôi mắt dữ tợn, cái lưỡi thè dài "Attention, chien méchant". Tất cả đã mờ vì bụi. Sơn Chi thụt lùi ra phía sau làm Đông Thảo giật mình:
 
- Gì thế Sơn Chi?
 
- Có chó Đông Thảo ơi, Chi sợ quá!
 
Đông Thảo vừa nghe xong bỗng ù té chạy. Sơn Chi hoảng hốt chạy theo, cát thật lún, Sơn Chi thở hồng hộc - Được một quãng, Sơn Chi bỗng té nhào, cô bé hét lên đau đớn. Đông Thảo quay phắt lại, chạy đến bên Chi:
 
- Chi, có sao không?
 
Sơn Chi gượng dậy:
 
- Hòn đá nầy, không, chi chẳng sao cả.
 
Đông Thảo đỡ bạn dậy xem xét: Một vết bầm rướm máu ở đầu gối Sơn Chi, có vẻ đau nhiều nhưng cô bé vẫn nói cứng rắn - Chẳng sao đâu, hơi đau một tí thôi.
 
- Mình về Chi nhé.
 
Đông Thảo dìu bạn về. Thế là cuộc đi thăm cô Tường Hương đành bỏ dở. Cô đau hơn một tuần rồi mà hai đứa vẫn chưa đến thăm. Lớp nhì một của Sơn Chi đã đến gần hết. Hôm Sơn Chi định đi thì Đông Thảo bị cảm, phải chờ đến hôm nay. Nghe Mai nói cô Tường Hương có nhắc Sơn Chi và Đông Thảo. Eo ơi, lúc đó Sơn Chi chớp mắt thật nhiều. Sơn Chi hỏi Ngọc Mai:
 
- Lớp mình có ai chưa đến không?
 
- Còn những mười mấy đứa. Con Uyên nầy, con Hà Liên nầy.
 
- Thế cô có hỏi chúng nó không? 
 
- Không, cô nhắc mỗi Chi với Đông Thảo.
 
Sơn Chi về rủ Đông Thảo đến thăm cô, Đông Thảo đồng ý ngay. Thế mà bây giờ... thật xui xẻo. Cũng vì Đông Thảo, tự nhiên cái bỏ chạy, làm Sơn Chi hoảng cũng... chạy theo. Đành để đến hôm khác vậy.
 
... Lần đi thăm cô thứ hai nầy, hai đứa chuẩn bị kỹ lắm. Chả còn đuổi bắt nhau như hôm nọ nữa. Sơn Chi lại còn mang theo một túi cam. Mỗi lần ốm, Sơn Chi vẫn thấy bác Tích cho cam táo để đầy táp đờ nuy cạnh giường. Thì bây giờ đi thăm cô đau - Sơn Chi nghĩ - cũng phải có một cái gì chứ. Lúc ngỏ ý với mẹ chuyện nầy, mẹ nhìn Sơn Chi:
 
- Con còn bé mà biếu xén gì!
 
- Nhưng cô Tường Hương cũng đau mà mẹ.
 
Mặc mẹ giải thích - Sơn Chi cứ đòi mãi, rồi cô bé lại đổi chiến thuật - quay ra năn nỉ. Thế là mẹ gật đầu, đi mua cho con bé ngay. Đã hết đâu, Sơn Chi lại còn thắc mắc "chuyện nói":
 
- Đến rồi nói sao hở mẹ?
 
- Thì bảo "Con nghe cô đau, đến thăm cô. Đem ít cân cam cô thời".
 
- Ở trường con xưng với cô giáo là em mẹ ạ.
 
- Thì con nói "em nghe".
 
- Nhưng thời là sao mẹ?
 
- Thời là xơi, là ăn đấy, con nầy ngốc tệ!
 
- Thế thì con nói: "đem ít cam cô ăn" được không mẹ?
 
Mẹ Sơn Chi phì cười:
 
- Ai lại bảo ăn, chướng chết!
 
- Thế thì sao mẹ?
 
- Con không muốn dùng chữ thời thì nói xơi, hay dùng cũng được. Nghe chưa, chứ không được nói ăn, người ta bảo hỗn đấy, Chi nhé.
 
Thế là Sơn Chi sắp sửa thật đầy đủ. Đông Thảo phục mãi cái trí Sơn Chi. "Đến thăm người ốm mà chẳng đem gì, kỳ ghê Chi nhỉ". Hai đứa hớn hở xách túi lên dốc cát... Lúc nào con dốc cũng đầy gió, gần biển cơ mà. Nhà cô Tường Hương bên bờ biển, mùa hạ thật mát và mùa đông cũng chẳng lạnh. Có lần Sơn Chi hỏi chị Sơn Mai cái điều "là lạ" ấy, chị giải thích. Mùa hạ nước biển bị mặt trời nung nóng ; đến mùa đông khí lạnh làm hơi bốc lên nên ở gần biển ấm lắm. Thế thì ở biển thích thật.
 
Mải suy nghĩ, Sơn Chi chả biết đã tới nhà cô. Đông Thảo thúc tay Sơn Chi:
 
- Bấm chuông đi chứ!
 
Sơn Chi mỉm cười nhìn Thảo:
 
- Đông Thảo bấm đi.
 
- Thảo... sợ.
 
- Sợ gì?
 
- Thôi Chi bấm đi vậy.
 
- Thôi... Chi cũng sợ!
 
Đông Thảo phì cười:
 
- Sợ gì? Sao Sơn Chi nói người ta...!
 
- Làm sao bây giờ? Chết, con chó kìa!
 
Hai đứa thụt lùi một bước. Chú chó đến bên cổng sủa gâu gâu. Hai đứa vùng chạy! Và rồi mỗi đứa viện một lẽ, đồng ý đi về. Sơn Chi nhìn gói cam rồi lại nhìn vào nhà cô ngần ngại. Cô bé tỏ cho Đông Thảo biết, Đông Thảo cũng lo lo. Về thì thôi, nhưng còn "cái nầy"... Đem về chắc mẹ la chết. Suy đi nghĩ lại, hai đứa cùng phát biểu:
 
- Ăn, mình ăn vậy!
 
Sơn Chi lại ngần ngại, nét băn khoăn hiện rõ lên mặt. Đông Thảo cũng chẳng khác gì. Hai đứa ngồi dựa bên gốc dương liễu. Sơn Chi mân mê những sợi lá... Lá dương xanh mướt, dài như mái tóc cô Tường Hương. Bây giờ cô lại đau nặng, chẳng biết tóc cô còn đẹp nữa không? Đông Thảo lại nhắc:
 
- Chi, bây giờ làm sao?
 
Sơn Chi đáp khẽ:
 
- Chỉ sợ mẹ la.
 
- Làm sao mẹ biết?
 
- Ừ nhỉ.
 
Hai đứa cười xòa, lôi cam trong túi ra bóc vỏ... Cam mẹ mua thật ngon, thơm và ngọt lịm. Đông Thảo vừa nhai vừa cười khúc khích. Sơn Chi cũng cười: Rồi mình không đến thăm cô nữa hở Thảo?
 
- Ừ nhỉ... Thôi để hôm nào mình xin lỗi cô. Mình nói vì con chó dữ quá!
 
Sơn Chi véo vào tay Đông Thảo, hai đứa cười phá lên.
 
Bây giờ, tuổi nhỏ vô tư đã qua ; Sơn Chi đã là một cô bé mười lăm tuổi. Vẫn là cô bé, nhưng cô bé đã biết buồn, biết khóc, biết nhớ vu vơ... Thời trẻ nhỏ thật mù mờ trong ký ức Sơn Chi. Mấy năm qua biết bao chuyện đã xảy ra. Sơn Chi xa thành phố ấy, thành phố có con dốc cát với rặng dương lộng gió, có ngôi nhà trắng của cô Tường Hương, ngôi nhà với giàn hoa giấy đỏ của Sơn Chi, Đông Thảo, những lần lên dốc cát nhìn về nhà cô. và cả cái chết của cô Tường Hương trong lần hôm ấy, lúc Sơn Chi còn là cô bé lớp nhì một... Thời gian như một bàn tay xóa nhòa dần những kỷ niệm ; nhưng Sơn Chi vẫn nhớ hoài lần đến thăm cô thứ nhất, lần đến thăm cô thứ hai, lúc ngồi ăn cam ở dốc cát với Đông Thảo, hương vị của cam thật ngọt ngào, thương mến... để rồi sau đó, hai đứa chả bao giờ gặp lại cô mà xin lỗi. Bây giờ, cả câu chuyện lần lượt đi qua trí Sơn Chi thật rõ ràng, chi tiết. Có phải bởi cái chết của cô Tường Hương? Sơn Chi khóc, cô bé ngồi lặng yên nhìn ra ngoài cửa sổ. Gió vẫn thổi trong những lá cây, thật mênh mang...
 
 
THÙY NHI       
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 71, ra ngày 31-12-1972)
 

Ngày Cuối Của Năm Cũ


 
 
 
 
 
 
 
Ngày cuối năm nên phố xá đông người

Năm sắp hết và buổi chiều sắp hết

Tiếng cười nói chẳng khi nào nghỉ mệt

Vì niềm vui rộn rã đón tân niên 

Ngày cuối cùng chắp nối ngày đầu tiên

Mắt trong mắt long lanh niềm hạnh phúc

 Tay trong tay cho trọn lành lời chúc

 Năm mới vui - thành đạt với vận may

 Hẹn gặp lại  ngày sau lúc chia tay

Hãy ngủ ngon và giã từ năm cũ!

                                           Nhã Uyên

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2025

Hạt Mưa Đầu Mùa

 
Những cơn mưa nặng hạt dài lê thê bắt đầu trở về thành phố. Và một thói quen nào đó, không hiểu có tự bao giờ, đã khiến cho Vy dừng bước bên khung cửa sổ đưa tầm mắt nhìn vơ vẩn. Những buổi chiều mưa rơi vẫn là những lúc Vy buồn nhất. Và khung cửa sổ nhỏ nhắn vẫn là vị trí thông thường của Vy. Vy đứng lặng nhìn mưa rơi. Những hạt mưa từ một cõi xa xăm ngút ngàn nào đó rơi xuống và vỡ tan như những viên kim cương trong suốt. Gió len nhẹ nhàng mơn trớn cùng với những âm thanh của mưa bay như một khúc nhạc êm êm thánh thót. Vy thu mình trong chiếc áo len dày cộm, màu tím mà mơ màng rằng bàn tay mẹ đang trìu mến vuốt ve ấm áp.

Nhớ ngày xưa khi ba còn đi làm, và lúc này là chính những lúc mà Vy cho là sung sướng nhất. Vy nũng nịu bảo mẹ phải bắt đền cho chiếc áo đầm khác vì chiếc này vừa bị vấy mực hôm qua. Mẹ dỗ dành âu yếm mua vải và cắt may cho Vy một cái khác. Và những đêm Đông lạnh như hôm nay, Mẹ pha sữa cho Ba và Vy uống. Mẹ bảo trời lạnh thế này uống sữa ấm bụng. Và mẹ đút từng muỗng sữa vào miệng Vy, bảo Vy uống nhiều cho mập. Vy thấy ngọt lịm đầu môi và thiếp vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay. Những tháng ngày hạnh phúc bây giờ vụt bay xa.

Vy nhớ nhiều những buổi chiều tan học, Mẹ đến đón Vy về. Mẹ và Vy cùng đi trên con đường ngập lá me bay. Vy chả thích đội mũ vì để như thế Vy sẽ sung sướng khi thấy lá me bay vương lên tóc. Và lúc ấy, Vy đón nhận những tiếng mắng yêu của mẹ đầy trìu mến. Vy sẽ ôm hôn Ba khi về đến nhà và khoe rằng bé Vy của Ba tháng nay đứng cao. Để hôm sau Ba mua về thưởng Vy một hộp bánh thật ngon. Hoặc giả Ba sẽ cho Vy lên tận nơi đón anh Thục về chơi cuối tháng... Vy nghe nuối tiếc len nhẹ vào hồn khi chuỗi ngày dĩ vãng chợt hiện về. Vy nhớ mơ màng một câu châm ngôn: " Người ta luôn luôn nuối tiếc dĩ vãng, hờ hững hiện tại, và mong ước tương lai." Thật vậy, Vy thấy mình tiếc nuối chuỗi ngày thơ mộng, nhưng mơ ước dâng đầy trong tim khi nghĩ đến ngày mai. Giấc mơ nào đối với Vy cũng đẹp, thêu dệt bằng gấm hoa bằng những chuỗi yêu thương vụng dại đong đầy trên mười ngón tay và tràn dâng trong vùng ký ức.

 Rồi mùa xuân trở về với Vy thơm ngát hương yêu của những loài hoa mong chờ ánh nắng. Nhớ những buổi sáng theo Ba Mẹ đến nhà thờ lập lại những ngôn từ mà Mẹ vừa dạy tối qua. Hay nhảy lên vui mừng khi Mẹ may cho một chiếc áo đầm màu hồng mơ ước. Những bước chân ngập ngừng trên con đường Võ Tánh nghe tiếng chim ríu rít gọi Hạ về. Nhớ nhung chợt bay xa vời vợi tới một phương trời có mây hồng giăng mắc và ánh mắt thiết tha của Ba, của Mẹ, của Anh Thục và của áng mơ mùa Hạ. Hạ của núi rừng, hạ của bãi biển dài và tiếng thông reo trên bãi cát trắng muốt ôm hôn gót chân hồng lóng lánh dưới ánh nắng và dịu dàng. Và rồi, đám mây chợt xám lại trong những lần ngơ ngác theo mẹ vào trường. Trường học yêu dấu nhưng ngỡ ngàng vì xa lạ. Những phút giây nhìn vớ vẫn qua cửa kính thấy lá vàng rơi và lá cây xào xạc. Hoặc những lúc tập làm thơ gãy đàn hát những khúc nhạc tình êm ái của Phạm Duy mơ màng nghe tiếng khen của anh Thục. Gió mùa Thu chợt bay đi để lại những trận mưa vội vàng nặng hạt. Tiếng mưa rơi là một thứ âm thanh buồn muôn thuở. Những đêm đông lạnh lùng uống từng ngụm sữa nhỏ do bàn tay Mẹ pha chế. Nghe ngọt lịm đầu môi và ngủ vùi trong tiếng ru ấm áp của Mẹ, trong da thịt thơm ngát mùi hương mặn nồng của tình mẫu tử. Gió Đông cuồn cuộn thổi như tiếng sóng vỗ vào mạn bờ khi có cơn mưa lớn. Bốn mùa của thời gian trôi qua đều đặn và Vy thấy luyến nhớ xa xôi trở về hồn mình với những ngọn nến hồng mừng ngày sinh nhật đi qua trong đời. Ơi! Tuổi thơ bay ngang vụt mất trong nháy mắt thương yêu. Cho em xin những lời ngọt ngào thân ái còn đọng mãi trên làn môi tươi thắm. Cho em xin một nụ hồng vương mãi trên áo để được sống trong vòng tay ấm áp của Ba, trong sự vuốt ve trìu mến của Mẹ, trong tiếng cười như pha lê của anh Thục và trong sự hồn nhiên mặn nồng của tuổi ngọc ngà. Giọt nắng chợt về lung linh màu mắt biếc ngây tròn khờ dại. Như những buổi sáng sương còn dày đặc, Vy bước đều đều trên con đường quen thuộc, nghe tiếng guốc khua tìm lại dĩ vãng ngày xưa. Ngày xưa mến yêu trong sáng quá. Và ngất ngây say sưa trong khung trời mơ mộng mà nghe như giọt nắng hồng vừa về với ánh mắt trong xanh và đan chặt trên mười đầu ngón tay thon dài trắng mượt. Nhớ những chiều thu đi học về ngã đầu vào lòng Mẹ tìm hơi ấm và bị mẹ mắng yêu chế giễu. Những trưa hè nắng gắt ngủ vùi trong lòng mẹ với tiếng lá cây xào xạc và tiếng quạt đều đều của Mẹ. Và rồi những tiếng cười hồn nhiên thơ ngây của Vy và Anh Thục phá tan những lần giận hờn của Ba Mẹ mà Vy biết được từ ánh mắt dung hòa của Ba... Từ con đường thân yêu có hai hàng cây cao thật cao đan chặt vào nhau ở tận trên ngọn đến bàn ghế quen thuộc ở lớp đều chứa đầy những kỷ niệm dễ yêu. Tiếng giảng bài trầm ngâm của Thầy Cầm và những lần khẻ tay vì làm bài không được làm Vy thấy vui vui. Sống lại với kỷ niệm và sống lại với những khuôn mặt thân yêu của lũ bạn. Con bé Quỳnh có mái tóc được bím lại bằng hai cánh bướm vàng nhạt và chiếc áo đầm cùng màu trông dễ thương như một công chúa. Nào là gương mặt thông minh của Ngọc, cặp mắt sáng của Thu và tiếng cười lanh lảnh của cô bé Thúy. Nhưng Vy yêu nhất cô bé có cái miệng nhỏ thật nhỏ với chiếc váy màu thiên thanh và đôi giày cao cổ. Cô bé mang một cái tên thật đẹp: Ly Ly. Vy nhớ buổi đầu tiên đến làm quen với Ly Ly bằng một cái kẹo vừa mua. Vy nhớ rõ cặp mắt của cô bé chớp chớp cảm động. Hoặc những lần Vy tặng cô bé một tấm hình ép những bông hoa Vy hái dọc đường. Và bây giờ, Vy thấy mình lớn lạ lùng. Anh Thục bảo Vy đã thành một cô gái rồi. Vy không chịu vì muốn mãi mãi sống trong vàng son của tuổi thơ...

Vy ôm chiếc máy truyền thanh áp sát vào tai nghe ngóng. Tiếng hát của Khánh Ly lâng lâng nhẹ nhàng: "Em đứng lên gọi mưa vào Hạ. Từng cơn mưa - từng cơn mưa, từng cơn mưa - mưa thì thầm dưới chân ngà..." Và những giọng ca của Thái Thanh cao vun vút lên xuống như tiếng gió ngàn, Hà Thanh ấm áp trong những phiên khúc buồn thật buồn...Vy nghe tiếng chân bước của ai lao xao trên con đường sỏi đá. Vy chắc là Mẹ đi đâu về. Nhưng Vy nhận ra và reo lên mừng rỡ:

- A!... Anh Thục về Mẹ ơi!...

Mẹ nghe tiếng ồn ào vội chạy ra cũng reo lên mừng rỡ. Vy thấy Anh Thục cúi xuống có lẽ anh ấy cảm động. Chiếc bánh măng to lớn được mẹ làm ngay sau đó. Vy dắt tay Anh Thục vào phòng mình và hai anh em vừa nói chuyện vừa ăn bánh. Anh Thục hỏi Vy:

- Ba đâu Vy? Đi làm rồi à?

- Chưa, Ba còn ngủ.

Anh Thục định chạy qua phòng tìm Ba nhưng Vy kéo tay anh lại:

- Để Ba ngủ cho yên giấc anh ạ!

Và Vy cùng anh Thục nói chuyện vui vẻ. Anh Thục bảo Vy còn nhớ những lúc xa xưa giành nhau chiếc bánh nhỏ rẻ tiền. Vy thấy xấu hổ. Anh Thục hỏi Vy:

- Bây giờ Vy còn háu ăn như khi xưa không hè? Nếu Vy nói có, anh sẽ cho Vy cả dĩa bánh này, anh không ăn và sẽ ngồi nhìn Vy ăn mà thôi.

Vừa nói, Anh Thục vừa đẩy dĩa bánh về phía Vy vừa cười cười như chế diễu. Vy quay mặt nói chữa:

- Bây giờ Vy lớn rồi chứ bộ.

- Vâng, lớn thật lớn.

Ừ nhỉ! Vy thấy mình lớn hẳn. Mái tóc bum bê ngày xưa biến mất để cho những sợi tóc dài ngang vai óng ánh. Và bây giờ, Vy biết làm dáng, chải lại mái tóc hoặc liếc nhìn mình vào gương. Vy sửa soạn cho chiếc áo thật thẳng, đôi dép thật đẹp và chiếc quần thật gọn. Và ánh mắt, ánh mắt ngày xưa luyến ái ngây tròn chợt vương một chút xuyến xao, mơ mộng. Anh Thục vẫn chế Vy khi Vy nghĩ ngợi vẩn vơ. Hoặc có lúc, Anh Thục liếc nhìn Vy tập làm những vẫn thơ vụng dại, biên biên, xóa xóa. Anh Thục gọi Vy:

-Nghĩ gì mà ngớ ngẩn thế Vy?

Vy giật mình và mỉm cười:

- Anh thấy Vy lớn chưa hả?

- Lớn và lạ ghê Vy ạ. Anh biết một đám mây hồng nào đó vừa bay vào ánh mắt của Vy.

- Bậy nà. À mà làm sao anh Thục biết chứ?

-Vì anh thấy Vy thường mơ mộng, đôi lúc anh thấy Vy ngớ ngẩn nữa. Anh cũng biết là con tim Vy xao động như khóm lá ngoài vườn vậy.

Vy chớp nhẹ đôi mắt.

- Thật hả anh?

- Ừ... Con người ta chỉ sống với những giây phút đó thôi Vy ạ! Những giây phút mà theo anh thì đẹp nhất ở đời người. Anh thích Vy của anh sống trọn vẹn với tuổi ngà ngọc. Mắt của Vy sẽ không một vầng mây đục giăng tơ. Và trong ánh mắt đó, Vy sẽ thấy những thiên đường tươi sáng. Sáng như mây trời mùa hạ và đẹp như những áng thơ ca ngợi TÌNH THƯƠNG.

Anh Thục nhìn Vy thương mến:

- Anh sợ rằng một hạt mưa nào đó vương vào đôi mắt Vy sẽ làm cho Vy nhớ nhung nhiều thật nhiều. Hạt mưa trong lắm. Trong như những hạt kim cương và lóng lánh như những giọt nắng thủy tinh trải dài trên công viên. Anh biết là lúc ấy, con tim Vy chợt lao xao nhưng sung sướng. Anh đã sống qua thời gian ấy rồi Vy ạ! Đó chính là thiên đường và thiên đường lúc nào cũng đẹp. Nhất là thiên đường tuổi trẻ - thiên đường tuổi trẻ luôn luôn được dệt thành với những ước mơ cao vời vợi, những huyền thoại hoang đường và những ánh mắt thiết tha. Anh mong rằng, thiên đường ngà ngọc ấy còn sót lại trong anh sẽ là những ánh đèn trong đêm tối, những tía sáng của mặt trời rực rỡ trong em và trong hồn những người trẻ hôm nay.

Vy cảm động:

- Anh Thục vẫn còn trẻ mà. Và dĩ nhiên là thiên đường đang ở trong anh chứ?

- Ừa... Những giây phút này anh cũng cảm thấy sung sướng thật. Nhưng giây phút đầu tiên nhận thấy thiên đường đang mở rộng trong tâm hồn mình vui hơn Vy ạ! Anh bước vào thiên đường như bước vào một thế giới khác, có toàn hoa thơm và cỏ lạ.

- Thiên đường tuổi trẻ vui lắm sao anh?

- Vui và đẹp như ước mơ của tuổi trẻ vậy.

- Thích nhỉ!

Vy mơ màng răng thiên đường này chỉ có mưa hồng giăng lối. Mưa trong mắt, trong hồn bằng những giọt hồng hy vọng. Vy và anh Thục nói chuyện mãi mãi và anh Thục luôn luôn ca ngợi THIÊN ĐƯỜNG của anh. Theo anh thì THIÊN ĐƯỜNG và TÌNH THƯƠNG đã nuôi sống con người.

 Anh Thục từ giã Vy chiều hôm đó để còn kịp buổi học sáng mai. Vy thấy buồn buồn. Bây giờ Vy bắt đầu nghĩ đến thiên đường và nghe ước mơ dâng đầy. Ngoài trời mưa rơi nhè nhẹ bay bay trong gió. Vy nhớ những chiều mưa bay, Vy và My My - cô bạn bé học một lớp - cùng đi trong mưa. Con đường từ nhà đến trường ngập chìm trong tiếng lá cây xào xạc và mưa hồng giăng giăng. Vy và My My bước thật chậm. Cô bé My My thích mơ mộng kia bảo rằng thích làm người đi trong mưa bay. Vy thấy mình bé nhỏ trông như một hạt cát trong bãi sa mạc. Mưa bay bay vương lên mái tóc của hai cô bé và thấm ướt tà áo dài thơ mộng. Vy yêu mưa như yêu tiếng nói và đôi mắt nai của My My. Tiếng nói trong vắt như tiếng hót của mấy chú chim ở đầu ngõ nhà Vy, đều đều như tiếng suối róc rách chảy xuống khe đá gập ghềnh trong rừng vắng. Và đôi mắt, đôi mắt mở to thật to trong sáng như bầu trời mùa hạ. Vy không hiểu đôi mắt bồ câu ấy có mây hồng bay vào chưa? Và Vy đang sửa soạn đến nhà cô bé đây. Vy bước ra khỏi nhà và nghe tiếng chim hót gọi chiều về. Mây giăng trên khắp bầu trời u ám. Vy đi dưới hai hàng cây cao và mái tóc bay bay trong gió chiều. Vy thấy lạnh chừng như muốn run lên. Vy bước thật nhanh và dừng lại trước ngôi nhà có giàn hoa giấy tím ngát. Vy bấm chuông. My My chạy ra đón Vy với nụ cười thật tươi nở trên môi cô bé. My My kéo Vy ngồi xuống chiếc ghế xích đu dưới giàn hoa giấy. Cô bé hỏi Vy:

- Vy đi chơi à? Siêng ghê hỉ? Chả bù mấy hôm trước nằm nhà chờ My đến.

Vy phân bua:

- Vy ở nhà buồn quá My ạ! Anh Thục mới về thăm Vy khi sáng và bây giờ anh ấy đi rồi.

- Sao vội thế?

- Sáng mai ảnh có giờ học mà.

- Ừ... chắc khi này anh ấy vui hỉ?

- Ừ... khi này anh nói chuyện "tếu" lắm My ơi!

- Anh ấy nói sao mà Vy bảo là "tếu" nhỉ? Nói mau cho My nghe với.

Vy nhìn bạn:

- Ảnh bảo là trong mắt của Vy vừa có một đám mây vương. Mây hồng My ạ.

- Sao ảnh biết được?

- Vì ảnh nói là người con gái nào chả vậy. Mộng mơ rồi mơ mộng. Anh ấy còn bảo là tuổi trẻ chúng mình có một thiên đường. Thiên đường đẹp lắm và con người được nuôi sống bằng THIÊN ĐƯỜNG và TÌNH THƯƠNG.

 -Chà! Anh chàng triết lí quá ha?

- Ừa. Mình hỏi ảnh có thích thiên đường đó không? Anh nói là nếu không có thiên đường thì con người trở nên khô khan và chai đá. À ảnh có hỏi Vy đã bước vào thiên đường chưa?

- Rồi Vy trả lời sao?

- Vy nói là không biết. Anh cười và bảo là Vy dối ảnh.

- Thế Vy có chống chế không?

- Vy cũng chỉ cười mà thôi. Chắc là có mà chống gì nữa hở My?

- Vy lạ quá nhỉ?

- Ừ nhỉ!

Vy thấy mình ngớ ngẩn thật. Vy nhìn sâu vào mắt bạn và nhận thấy đôi mắt của cô bé chớp chớp. Vy mỉm cười. Chắc My My cũng cùng một tâm trạng với Vy. Nghĩa là một cơn mưa đầu mùa từ một đỉnh trời thương yêu nào đó vừa bay ngang vào ánh mắt thênh thang và len vào hồn cô bé như làn gió mùa Thu nhớ nhung ưu ái. Khóm hoa giấy trên đầu Vy chợt xao động vì gió ở ngoài thổi tạt vào. Vy và My My nói chuyện vớ vẩn một lúc và từ giã nhau. Bước chân cô bé chậm chạp ngập ngừng trên lối đi lát sỏi. Những viên sỏi tròn tròn lấm tấm trắng trông qua như một tấm thảm hoa quí phái. Vy thấy hồn ấm áp dưới cơn mưa lướt thướt và tiếng rì rào của bước chân khua đều trên lối sỏi...

                                                                            * 

 Chuỗi ngày rồi cũng qua thật nhanh cho mắt Vy hoen buồn thương nhớ. Tuổi thơ xa xưa trở về với quá khứ trong muộn phiền và tiếc nuối ngẩn ngơ. Mười bốn mùa xuân đi qua đời Vy như một cơn gió. Và hiện hữu, Vy còn lại những ưu tư lan nhè nhẹ trong vùng ký ức với những giọt buồn rơi rơi tha thiết. Mùa sinh nhật của Vy trong tiếng mưa rơi nhè nhẹ, Vy vui thật vui bên bạn bè thân thuộc, ba mẹ yêu dấu trong căn phòng ấm áp với tiếng cười của anh Thục. Năm nay, mùa Sinh Nhật thứ mười lăm trở về với cô bé. Bầu không khí chợt nhiên Vy thấy xa lạ. Trong ánh mắt thương yêu của Ba, trong cử chỉ nồng nàn của mẹ, trong tiếng nói quen thuộc của anh Thục và trong những chuỗi cười hồn nhiên của bạn bè, Vy nghe giọt hồng dâng lên đôi má. Ánh mắt Vy thênh thang long lanh trước những ngọn nến hồng vui mừng lên đến tột đỉnh trong những lời chúc tụng đượm màu thương mến. Cơn bâng khuâng làm cô bé ngẩn ngơ xao xuyến. Ngày tháng chợt dừng lại trong những lần nhớ nhung, nghĩ ngợi. Vy vuốt ve những gói quà Sinh Nhật với những tấm thiệp thêu dệt bằng những vần thơ vụng về do cô bạn bé nhỏ kết thành. Màu xanh lạnh lùng của gió mưa, màu vàng ấm cúng của những gói quà và màu hồng trong ánh mắt Ba Mẹ. Ơi! Có nghe chăng Ba Mẹ, kính yêu dâng lên tràn đày hồn con trong nỗi vui sướng đến nghẹn ngào cổ họng. Hôm nay con biết thế nào là tình thương của Mẹ, thế nào là khổ nhọc của Ba. Muộn phiền về trong tiềm thức kết chuỗi bằng dây thương yêu nối chặt tình người. Ngày còn bé đến hôm nay con được nuôi sống bằng mồ hôi của Ba và hơi thở của Mẹ. Và trong ánh mắt, có thấy chăng? Hương thơm về đây kết tụ giọt nồng. Bạn bè hỡi, và những người quen thuộc, hãy vui lên đón ánh dương dang ló dạng. Thế hệ hôm nay đó. Những mầm non được nuôi sống trong yên lành đang vươn cao sức sống... Mười lăm ngọn nến hồng tắt đi trong cơn bâng khuâng tiếc nuối. Bây giờ đây, cái gì đối với Vy cũng đẹp. Từ cái lọ cổ ở trong tủ kính màu nâu đến cái nơ xinh xinh be bé ở trên tóc đều là những vật Vy yêu thích. Con đường Võ Tánh có hai hàng me cao thật cao đan vào nhau ở đỉnh thân mật làm Vy thích chi lạ... Những bông nến lập lòe tỏa ra những ánh sáng sưởi ấm lòng Vy. Vy nghe thương sao lứa tuổi mười lăm dâng lên rào rạt...

 Và chiều nay, con đường ngập lá me bay đón gót chân cô bé. Mưa vẫn nhẹ nhẹ rơi và tiếng chân Vy vẫn khua đều trên lối sỏi. Vy nhớ kỉ niệm đến nghẹn ngào. Nhưng Vy lại nghĩ, Thiên đàng tuổi ngọc đang gọi mời nhung nhớ. Và bước chân cô bé vẫn lạc lỏng trong những làn gió lạnh của chiều Đông nghe hồn ướt át. Con đường về nhà thênh thang trong tiếng mưa êm đềm thương nhớ...
 

 Đ.T. MINH HIỀN    

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 166, ra ngày 1-12-1971)
 

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

Cánh Đồng Tuổi Nhỏ

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bé mời chị dạo một vòng đồng cỏ,
Tay bé đây chị nắm lấy đi nào.
Chị xem kìa muôn chim hót xôn xao
Đón chào chị bằng điệu chuyền nhí nhảnh.
 
Đồng cỏ non chẳng bao giờ hoang lạnh,
Tiếng reo ca đàn em bé nô đùa
Nắng trải vàng, ồ! nắng ấm ghê chưa?
Hoa đua nở, chị tha hồ mà hái.
 
Thảm tơ này kết bằng muôn cỏ dại
Mỏi chân rồi mình ngồi nghỉ ở đây
Thích ghê hông? vì bóng mát trải dài.
Chị khát hở? Này mận chùm trĩu nặng 
 
Đẹp ghê cơ, đôi bướm xòe cánh mỏng
Lượn chập chờn trên khóm cúc vàng tươi.
Đồng cỏ non xinh xắn nét môi cười,
Chị có thích thăm cánh đồng tuổi nhỏ?
 
                                                 PHƯƠNG VY
 
(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 81, ra ngày 15-11-1967)
 

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

Một Bức Thư


Hôm nay nhận được thư của anh Quang, anh ấy đang học Nông Lâm Súc trên Bảo Lộc, cả nhà vui mừng. Suốt 9 tháng vắng tiếng của ảnh cả nhà cũng vắng, nay được tin cả nhà đều sung sướng. Tôi cùng các em tranh nhau đọc, tôi lớn hơn cả nên giành được, ngồi đọc cho cha mẹ nghe. Trong thư anh Quang nói rất nhiều nhưng đại khái là: hỏi thăm sức khỏe cả gia đình, nói về sự học của anh và cuối cùng là một tin mà cả nhà đang đợi đó là tin ngày anh về để nghỉ hè. Trong thư anh ấy viết như sau:
 
" ... con bắt đầu thi đệ nhị lục cá nguyệt, ngày nhà nhận được thư có lẽ con cũng đã thi được một nửa môn học, con hy vọng sẽ làm được bài để khỏi phụ lòng mong đợi nơi ba má, con sẽ cố gắng hết mình. Sau khi thi xong con sẽ về vào ngày 1-5. Thôi con xin dừng bút và xin chúc ba má và các chị em vui mạnh. Các chú nhỏ, anh về sẽ có quà. Con của ba má. Quang."
 
Đọc đến chỗ anh Quang bảo đừng ra đón tôi buồn quá, lâu lâu ảnh mới về một lần mà tôi không được đón, buồn thật. Trong khi đó các em tôi nhảy múa, đứa chỉ lịch bảo: hôm nay 29 rồi; đứa khác họp nhau bàn về quà mà anh Quang sẽ mang về. Nghe các em bàn tôi đỡ buồn. Tôi chợt nhớ đến cái ná mà tôi đã dặn anh Quang, anh ấy hứa là sẽ lựa thứ gỗ tốt để làm. Tôi liên tưởng đến cái ná bằng gỗ lim chắc chắn, sợi dây thun dài, tôi sẽ quàng vào cổ hoặc nạp một viên đạn rồi giương ra bắn một chú chim, chắc "xôm" lắm. Nhưng việc cần là phải đón cho bằng được anh Quang.
 
Sáng ngày 1-5 cả nhà rộn lên, mẹ tôi mua thức ăn nhiều hơn mọi hôm lại toàn thức ăn ngon, chắc bữa cơm trưa nay của gia đình tôi lớn lắm. Hai chị cả của tôi cũng vậy, nhớ thương em trai nên cũng lăng xăng, chị quét nhà, chị nấu bếp. Đứa em gái kế tôi thì đang lo vật dụng để làm bánh, bánh bông lan. Mấy đứa nhỏ chạy ra chạy vào, nhà thật ồn nhưng ba mẹ tôi, chị tôi và cả tôi cũng không la, cho chúng vui một bữa. Chớp mắt đã tới 11 giờ rồi. Tôi mặc quần áo xin phép ba mẹ đi nhưng tôi không bảo là đi đón anh Quang mà bảo đến nhà thằng bạn có việc. Hôm nay tôi nói dối ba mẹ nhưng tôi tin ba mẹ sẽ tha thứ cho tôi vì tôi đi đây không phải là đi chơi mà đi mang về sự vui mừng cho gia đình. Ba mẹ chấp thuận, vui mừng tôi vội vàng ra xe, xe mô bi lét. Ra khỏi cổng tôi chạy khá nhanh. Tháng này vào lúc nghỉ hè, lại buổi trưa nên đường khá vắng. Vừa chạy tôi vừa nghĩ đến anh Quang, chắc anh ấy cũng có da thịt lắm. Bảo Lộc trời lạnh mà chạy khá nhanh nên tôi tới bến xe mau, nhìn chỗ đậu xe của hãng xe đò mà anh tôi thường đi, không có một xe nào. Xem đồng hồ hơn 11g rồi, tôi lại chỗ bán vé của hãng xe đò đó hỏi giờ về của các xe, họ bảo "Hôm nay có hai chiếc về, một chiếc 11g30, một chiếc 12g, toàn là học sinh Nông Lâm Súc". Tôi nghĩ anh Quang sẽ về bằng xe tới Saigon lúc 11g30 vì anh ấy hồi hộp lắm, chắc sẽ đi sớm để mong về cho sớm.
 
11g30 rồi, một chiếc xe đò về tới, tôi khen thầm hãng xe đò đi về thật đúng giờ, tôi đẩy xe tới gần để xem. Đang ngóng cổ ngó chợt tôi nghe tiếng gọi: "Long". Nhìn về phía tiếng gọi, tôi vui mừng lẫn xúc động: anh Quang của tôi đang nhìn tôi, miệng tươi cười, tôi cũng cười theo, chạy tới cầm chiếc va li anh vừa đưa ra. Khi tôi tới gần, anh vui mừng nói giọng trách "Anh bảo đừng ra mà cứ ra, đồ nhiều lắm, xe em mà chở được gì". Tôi hỏi: "Có mít không?" Anh gật đầu bảo: "Có" Tôi liền bảo: "Thì em chở quả mít". Anh xuống xe bảo mấy anh lơ xe mang trái cây và va li quần áo xuống. Đứng một chỗ tôi ngó thấy phụ mang xuống: Chiếc va li quần áo cộng với va li nhỏ tôi đang cầm là hai ; hai bao bố: một bao tròn chắc quả mít, một bao lớn hơn chắc trái cây loại nhỏ. Nhìn những vật trên tôi đành chịu để anh kêu xe. Hai anh em khiêng ra tới lề đường định gọi xe, bỗng tôi thấy H. bạn thân của tôi, đang chạy xe về phía tôi. Tôi liền gọi, hắn dừng lại cúi đầu chào anh Quang. Tôi hỏi:
 
- Mày đi đâu đây?
 
H. quay về phía tôi:
 
- Đi về nhà.
 
Không để cho tôi mở lời nhờ chở dùm, hắn nói luôn:
 
- Anh Quang để H. chở bớt cho.
 
Tôi gật đầu vui mừng, anh Quang mở lời cám ơn. Thế là chất lên xe, xe hắn là loại xe Vespa G. nên chở cũng gồ lắm.
 
Tới cổng nhà tôi cám ơn hắn rồi bảo "Mai tới nhà tao ăn trái cây nghe". H. gật đầu cười, phóng xe đi.
 
Vào nhà, các em tôi phóng ra lục lọi, mẹ tôi rưng rưng nước mắt vuốt đầu anh Quang khi anh tôi cúi đầu chào. Ba tôi cứng rắn hơn, bảo:
 
- Thôi, vào rửa mặt mũi cho khỏe.
 
Khi anh tôi rửa mặt xong xuôi, bèn vào kể chuyện, cả nhà ngồi nghe, tôi ngồi một góc yên lặng, cả nhà cũng yên lặng chỉ có một mình anh tôi nói. Bỗng tôi nghe cái "cốp" nhìn lên thấy mấy em tôi mỗi đứa một trái ổi đang ngồi cắn ăn, chúng vui vẻ lắm, riêng tôi ngồi đợi lời trách móc về tội nói dối, ngồi đợi không thấy gì tôi đảo mắt nhìn quanh thì thấy ba mẹ và các anh chị em đang nhìn tôi mỉm cười, cả nhà cũng cười theo rồi đứng lên ra bàn ăn. Bữa cơm thật ngon, một phần vì thức ăn ngon nhưng phần lớn là nhờ không khí ấm cúng của gia đình họp đủ mặt.
 
 
NGUYỄN TRÚC       
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 17, ra ngày 5-12-1971)
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>