Thứ Hai, 16 tháng 3, 2026

Cây Hải Quì

Nói về màu sắc rực rỡ và hình thù kỳ lạ thì không cảnh nào trên trái đất có thể bì kịp những cảnh dưới đáy bể.
 
Không phải ở đâu xa, chỉ cách bờ biển độ năm, ba mét, ta cũng có thể nhận thấy những kỳ quan của đại dương hiện diện rải rác dọc theo những nơi có thủy triều lên xuống. Trong một cái vũng nhỏ, sóng ập vào cuốn ra khiến hàng đàn cá con lật mình lấp lánh dưới ánh mặt trời ; những con tôm, con sò có lớp vỏ cứng trông như mảnh sành, mảnh sứ, thường đội đá chui ra nhởn nhơ trong nước, rồi bất thần biến dạng sau các khe hở của lòng đất, những sợi rong rêu mảnh dẻ trong suốt với các màu sắc vàng, xanh đỏ nằm rải đều trên cát như những tấm thảm, hoặc chảy dài trên những tảng hoa cương, tạo thành những thác rêu mỹ lệ.
 
Nhưng kỳ lạ hơn là những vật có hình thù tròn tròn, mềm mại nhưng những cánh hoa lúc xòe ra, lúc cụp vào trông như những lùm cây với những thân dài mảnh khảnh. Tất cả đôi khi đã hiện ra như một cây cầu vồng tuyệt đẹp!
 
Bây giờ chúng ta hãy lại gần, nghiêng mình xem cho rõ hơn. Ta sẽ nhận ra đây không phải là loài hoa thường thấy, mà là những con vật được cấu tạo đơn sơ không nguy hại cho loài người, nhưng lại rất tàn nhẫn đối với những chú cá nhỏ và các loài tôm tép nếu lớ quớ đụng đến chúng.
 
Loại "hoa động vật" này gồm nhiều chi họ. Hôm nay chúng ta chỉ đề cập tới giống "hải quì" và giống "bạch đầu ông" thông thường nhất. Nhưng nếu chúng ta muốn hiểu mạch lạc và phân biệt được từng chi nhánh trong loãi hải quì và bạch đầu ông này, chúng ta phải dùng những danh từ liên quan đến loài hoa.
 
Hải quì là thành phần của giống xoang tràng, thân không có xương nên mềm mại và có thể co dãn với những bộ phận khác nhau loe ra cân xứng.
 
Một cái lỗ độc nhất, ta gọi là cái miệng, có những vòi bám ở xung quanh như những cánh hoa bám vào đài hoa. Miệng này có thể hút nước vào, phun nước ra, có sức nuốt chửng một con mồi và là nơi bài tiết ra những cặn bã, đồng thời ăn thông với dạ dày bằng một cái gọi là cuống họng hay thưc quản. Tại dạ dày có những thớ thịt dựng đứng chia làm nhiều ngăn lởm chởm những gai nhỏ. Thân thường hình ống có khả năng co dãn nên có thể biến thành nhiều hình dạng khác nhau.
 
Đặc biệt là loài Pô-li-pa-ri-om có thể di chuyển, bò, leo như giống sên ; và loài A-đam-xi-a hình tròn, do đặc tính cộng sinh, chuyên sống trên các vỏ cứng của loài ẩn sò.
 
Loài A-đam-xi-a khác hẳn loài Pô-li-pa-ri-om ở điểm loài A-đam-xi-a ở đâu thì ở hẳn một chỗ, không di động.
 
Giống ẩn sò rất thích sống với loài A-đam-xi-a. Mỗi khi thay đổi chỗ ở, ẩn sò lấy những cái móc nhỏ nhẹ nhàng gỡ bạn nó ra, đặt lên chốc cái vỏ mới khác mà nó vừa chọn được. Con A-đam-xi-a cũng vậy, nó sẽ không thể nào sống được nếu vắng bóng con ẩn sò, người bạn cộng sinh của nó. Hai giống vật này thường sống gắn bó với nhau như keo sơn.
 
Thật vậy, nếu người ta lôi con ẩn sò ra khỏi cái vỏ cứng nó đang ở thì con A-đam-xi-a biết ngay là nó đang sống trong tình trạng cô đơn, thiếu người bạn đường nên sẽ buồn rầu gieo mình xuống vực sâu để chết lần chết mòn dưới đó!
 
Phần lớn giống hải quì ưa sống trên đá và trên những vỏ ngao sò để chống lại sức sóng vỗ, đồng thời để chờ đợi những sinh vật nhỏ bé léng phéng đi vào tầm với là nó "úm ba la" chụp liền.
 
Để bắt một con mồi và trong những trường hợp tấn công hay tự vệ, giống hải quì thường sử dụng hàng chục cái vòi được "võ trang" bằng những thứ khí giới thích hợp.
 
 
Như ta đã biết, mình chúng có nhiều ngăn nhỏ. những ngăn này chứa sẵn một số chất độc màu đen. Khi cần, chúng sẽ phun ra cho chất độc bám chặt vào con mồi hay địch thủ để cho đối phương yếu đi.
 
Giống hải quì sinh sản theo 2 lối trực phân và đâm chồi. Trong trường hợp thứ nhất, con vật sẽ tự tách ra làm hai phần, mỗi phần sẽ có khả năng sống riêng biệt ; trong trường hợp thứ hai, một bên của con vật sẽ mọc ra một cái chồi, rồi chờ lúc thích hợp, chồi này sẽ tách ra mà sống riêng rẽ. Lối sinh sàn này tương tự lối sinh sản ta thấy trong thế giới thực vật.
 
Người ta thấy giống hải quì có rất nhiều ở khắp các đại dương, nhất là tại Địa Trung Hải. Tiêu biểu nhất là loại Ác-ti-ni-a có màu đỏ tươi mà dân chài thường gọi là "cà chua biển". Ta có thể nhìn qua cái mình trong suốt của chúng mà biết được các loại rong rêu đã tỉnh bơ bò vào nằm đây trong cái lỗ rỗng ở giữa mình chúng.
 
Những chi họ thuộc giống hải quì và bạch đầu ông nhiều khi sống dưới đáy biển đầy cát nên không thể bám vào đâu được. Nhưng nhờ có cái miệng mở ra, ngậm vô dễ dàng nên chúng có thể phồng to để tự động nổi lên mặt biển giống như những tiềm thủy cầu tí hon.
 

Một vài giống hải quì chuyên sống dưới các đáy biển có độ sâu rất lớn, tiêu biểu nhất cho loại này là con Ác-ti-nốt-ti-ca có một cái mồm khác hẳn với mồm của nhũng con khác. Thay vì có hình tròn thì mồm của con Ác-ti-nốt-ti-ca lại có hình một cái rãnh xẻ con vật ra làm hai phần bằng nhau và làm cho con vật biến thành một nhuyễn thể có hai vỏ cứng che chở hai bên.
 
Các nhà nghiên cứu vạn vật thời xưa đã gọi giống hải quì này là "cây động vật". So với thế giới động vật trên mặt đất, chúng ta thấy thế giới thực vật ở dưới các đại dương có những hình ảnh và biến thái thật lạ lùng và kỳ diệu!
 
 
VĂN TRUNG       
(sưu tầm)          

(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 79, ra ngày 4-3-1973)
 

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2026

Em Dấu Yêu Hồn Mềm Như Lá Cỏ...



Em với chút hương nồng nhen buổi sáng
Ngàn mây bay xanh đỏ tím chen vàng
Em có bận tâm tư đời nứt rạn
Gió đu đưa xóa mất vết thương tràn...
                                                   THƠ LA TY
 
 
Thứ sáu...
 
Buổi sáng nay em chẳng nhét vô đầu được thứ nào. Sao hôm nay em nản ghê. Tiếng dì giám học vẫn đều đều những định đề, công thức toán thoáng qua rồi biến mất trong óc em. Em lơ đãnh nhìn ra cửa sổ. vài con chim vành khuyên nhảy nhót bên cành mai. Những chiếc lá non màu nâu nhạt, bóng loáng dưới ánh mặt trời. Những cánh hoa vàng nổi bật trên cây mai được tước sạch lá già. Xa xa, hoa "bông giấy" nở đỏ trên giàn. Nhỏ Thu yêu hoa "bông giấy" như em yêu hoa hồng. Hoa "bông giấy", một loài hoa đơn sơ, không hương, không sắc và cành đầy gai nhọn. Tay nhỏ Thu đã rướm máu vì muốn hái một cành hoa dâng cho thánh Thérèse. Tiếng dì giám học làm em giật bắn người: "Hoài Hương đừng lo ra" Em bẽn lẽn cúi gầm mặt xuống bàn. May thay, tiếng chuông ra chơi vang lên lanh lảnh. Nhỏ Thu nhìn em mỉm cười...
 
 
Buổi chiều...
 
Em ngồi soạn bài Anh văn cho sáng mai, nhỏ Thu thì nằm xem truyện. Hình như là truyện "Chim hót trong lồng" của nhà văn Nhật Tiến. Truyện này em xem rồi. Nhỏ Thu quăng cuốn truyện vào góc giường.
 
- Sao không xem nữa? Hết chưa?
 
Nhỏ Thu nhìn lên trần nhà đầy những hình thù kỳ lạ do nước mưa tạo nên.
 
- Tao không xem nữa, để tối xem tiếp. Truyện này cảm động ghê mày nhỉ?
 
Em vừa cười, vừa nói:
 
- Có cảm động bằng truyện của tao không?
 
Nhỏ Thu ngồi chồm dậy:
 
- Hình như... mà thôi. Mẹ của Hương mất mấy năm rồi?
 
Em bỏ viết xuống:
 
- Thấm thoát đã ba năm rồi. Ba năm vắng tình thương mẹ.
 
Mắt em hướng ra cửa sổ. Nơi xa xăm có đám mây trắng trôi nhẹ, thật nhẹ.
 
- Hồi mẹ tao chết, tao buồn lắm, nhưng lâu rồi tao cũng quen. Nhiều đêm tao khóc ướt cả gối - Nước mắt em chảy thật nhanh trên má. Em gượng gạo nói: nhưng mà buồn gì. Tao còn bố tao, còn anh Trình, còn chị Hài nữa chi.
 
Nhỏ Thu đến bên em:
 
- Thôi đừng buồn nữa, Hoài Hương. Tao xin lỗi mày vì... tao...
 
Em cười nhẹ, cắt ngang:
 
- Nhất là tao còn một người mẹ thứ hai. Luôn luôn gần tao, che chở cho tao. Thánh Thérèse. Và còn mày nữa cơ mà...
 
 
Thứ bảy...
 
Buổi trưa tại ngôi trường này thật vắng vẻ. Em vừa dâng hoa ở nhà nguyện về. Em đi lang thang dưới sân không lên phòng. Cái không khí buổi trưa ở Đà Lạt không oi nồng như ở Saigon. Chỉ có hơi nóng hơn buổi sáng đủ cho đôi má em hồng lên một tý. Gặp dì Thiện Tâm, em nhờ dì kèm thêm cho em môn sinh ngữ. Kỳ đệ nhất này, em kém môn Anh văn nhất trong tất cả các môn. Dì cười, hứa sẽ kèm sau khi "bắt" em lên phòng.
 
Nhỏ Thu ngủ ngon lành. Trông nhỏ y như nàng công chúa ngủ trong rừng. Nhỏ hiền ngoan như một con mèo thích làm nũng, nhất là làm nũng với mẹ. Thu còn mẹ, còn được mẹ chăm sóc thương yêu. Còn em, em chỉ có một mình, cô độc và buồn tẻ. Đôi khi em cảm thấy ghen ghét nhỏ. Hình như em ganh tị "tình thương" với nhỏ Thu. Em cười nhẹ: "Sao mình lại ích kỷ thế nhỉ? Một tính xấu phải chừa bỏ ngay". Em đến bên bàn học. Ngồi yên lặng. Buồn quá! Chẳng có "cái gì" cho qua cái buổi trưa buồn tẻ này.
 
 
Buổi tối...
 
Đồng hồ thong thả gõ mười một tiếng. Em bỏ tờ báo Tuổi Hoa, ra bàn học ngồi. Sao hôm nay em khó ngủ ghê. Em đã coi hết tờ báo Thiếu Nhi, từ truyện dài sang đến mục lặt vặt. Em lại xem sang tờ Tuổi Hoa mà chẳng ngủ được. Căn phòng lung linh ánh nến vàng. Ngôi trường vắng lặng, chỉ có tiếng dế kêu rả rích. Sương mù mờ nhạt, loáng thoáng qua những hàng thông cao vút...
 
Giờ này, ở Sài gòn... không biết bố đang làm gì nhỉ? Bố còn trầm ngâm bên điếu thuốc cháy đỏ không? Chị Hài còn vùi đầu vào những cuốn vạn vật dầy cộm hay những cour toán nhức óc? Anh Trình vẫn còn nghe nhạc Trịnh Công Sơn không nhỉ?
 
Em thấy mình cô độc, muốn chắp cánh để bay về với gia đình. Muốn nhìn bố nhăn mặt khi uống tách cà phê mà con gái của bố quên bỏ đường. Muốn nhìn nét mặt rạng rỡ của chị Hài khi tìm ra một đáp số toán khó khăn. Muốn nhìn anh Trình vò đầu khi học những cour triết dài, khó "nuốt"... Và em muốn tất cả... Em muốn trầm mình trong hạnh phúc gia đình.
 
Em lôi giấy bút ra viết thư cho bố. Một phút em gần gũi gia đình qua những dòng chữ.
 
... Bố ơi! Ô mai của con hết rồi, bố nhớ gủi gói khác cho con nha bố... Tết này con về mí nhỏ Thu, bố đừng lên đón con... Con gửi cho chị Hài mấy cành hoa tím... Bố ăn thử quả dâu con gửi về, có ngon không bố?...
 
Mắt em nặng trĩu, em lên giường ngủ khi bức thư còn dở dang. Trong giấc ngủ, em mơ thấy những giấc mộng tuyệt vời. Em mỉm cười trong giấc mơ...
 
 
HOÀI HƯƠNG      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 80, ra ngày 11-3-1973)
 

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

Đường Xa Quên Về

Anh nói phải chăn vịt đồng xa
Trưa đến anh không thể về nhà
Thôi hết thả diều hay bắt dế!
Chiều mát, chờ anh dưới nắng tà
 
Nắng xế trời nghiêng dáng núi cao
Lờ lững làn mây chuyển thẫm màu
Cánh diều phơ phất theo làn gió
Dừa xanh đứng xoã tóc bên cầu
 
Khổ qua bông trổ khắp giậu thưa
Ong bướm về theo buổi giao mùa
Hoa đậu ván tím giàn xanh biếc
Trinh nữ vườn hoang lá thẹn thùa

Lùa vịt đồng xa hẳn rất vui
Chưa chi anh đã bỏ em rồi
Quên thằng em nhỏ, bạn chí cốt
Láng giềng hôm sớm có nhau vui
 
Bài vở hôm nay chẳng ngó ngàng
Sẽ chờ tối mịt lúc anh sang
Đèn dầu leo lét, anh kềm cặp
Em nhớ lời anh học thật ngoan
 
Mãi chẳng thấy anh, anh chưa về!
Tiếng cười lũ trẻ vẳng triền đê
Cổng trước, vườn sau thanh vắng quá
Nhạt nắng, chiều rơi xuống xóm quê...

                                                     Thơ Thơ
                                          (Bút nhóm Hoa Nắng) 
 


Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

Những Con Vật Kỳ Dị

 
 1 - MỘT CON VẬT KHÔNG HAM ĂN UỐNG :
 
Tại miền sa mạc hoang vu Á Rập và Phi Châu luôn nóng bỏng và khô cằn, những giếng nước ở rất xa vì vậy người ta không thể nào tự mình băng qua sa mạc đó được nếu không có sự giúp đỡ của 1 con vật: Con Lạc Đà có những đặc tính kỳ dị thích hợp với sự sống nơi sa mạc.
 
Tại sa mạc thường có những cơn gió lốc bất tử, những cơn gió này thổi tung cát bụi bay vào mắt, mũi, tai người ta hay những giống vật khác. Nhưng đối với Lạc Đà thì cát không thể lọt vào mắt nó được vì nó có đôi mi mắt rất dày và dài che kín con mắt, cát cũng không chui vào tai nó được vì đôi lỗ tai có lông che kín, ngay cả đến mũi, cát cũng khó lòng mà chun vô đó được vì Lạc Đà có thể khép kín đôi lỗ mũi được. Bồn bàn chân Lạc Đà rất to và phẳng nên nó đi trên cát rất dễ dàng và chân không bao giờ bị lún xuống cát, nó có thể đi 50km trong 1 ngày và không cần ăn uống trong mấy ngày liền. Tuy nó cũng phải ăn uống như mọi loài vật khác để sống, Lạc Đà trữ thức ăn ở cái bướu và trữ nước ở một bộ phận khác trong thân thể.
 
 
2 - CON CỔ NGẲNG :
 
 
Một vài giống vật có vẻ đẹp hay xinh xắn, một vài giống khác lại có hình thù xấu xí, nhưng con Hươu Cao Cổ thì có hình dáng khác thường.
 
Hươu Cao Cổ có 4 cẳng khẳng khiu và dài, đặc biệt là chiếc cổ rất dài. Nó là con vật cao nhất trong mọi loài vật, nhờ bộ vó dài và chiếc cổ cao ngẳng nên nó có thể quan sát mọi vật chung quanh nó rất xa để canh chừng kẻ thù là con Sư Tử và Báo. Màu da và vết đốm trên mình nó giúp cho nó dễ trốn tránh kẻ thù. Nó cũng chống trả kẻ thù khi bắt buộc. Nó tự vệ bằng cách dùng đôi cẳng sau có hai bàn chân rất khỏe và sắc để đá hậu địch thủ, đôi khi nó còn dùng đến cả chiếc cổ ngẳng của nó để hích kẻ thù. Hươu Cao Cổ sợ nhứt là lúc uống nước, nó không thể cúi xuống uống nước một cách dễ dàng được vì chiếc cổ quá cao, hay quỳ gối xuống thấp như mọi loài vật khác vì đôi cẳng quá dài và cứng ngắc nên mỗi lần uống nước là cả 1 cực hình đối với nó, nó phải cố xoạc đôi chân trước càng rộng càng tốt để hạ thấp thân mình xuống, nó làm động tác này một cách chậm chạp và vất vả. Lúc này nó không thể chạy một cách dễ dàng và chống cự lại kẻ thù nên dễ bị Sư Tử hay Báo hạ, vì vậy mỗi lần trước khi uống nước nó rất cẩn thận, quan sát kỹ càng, khi biết chắc là không có kẻ thù ở gần nó mới dám uống nước.
 
 
3 - CON VẬT YÊU ĐỜI :
 

Con Rái Cá thường sống nơi biển lạnh và có sóng lớn. Nó ngoi rồi ngụp như bầy trẻ con chơi trò ú tim, mỗi khi lặn xuống nước bắt được sò, hến hay trai thì nó cũng lượm luôn 1 tảng đá nữa, rồi nó ngoi lên và nằm ngửa trên mặt nước, đặt tảng đá trên ngực rồi giơ cao tay đập con sò hay hến xuống mặt tảng đá để đập vỡ cái vỏ sò, thế rồi nó có thể ăn lớp thịt hãy còn tươi bên trong một cách dễ dàng. Suốt ngày nó đùa rỡn trong sóng biển và khi nào mệt thì năm ngửa trên mặt biển mà nhắm mắt ngủ 1 cách ngon lành thanh thản mặc cho sóng gió đưa đẩy. 
 
 
4 - MỘT CÁI RA-ĐA SỐNG :
 
Chim có thể bay được. Dơi cũng vậy, nhưng Dơi không thuộc loài chim mà thuộc loài có vú, nó là con vật độc nhất thuộc loại có vú biết bay. Cánh chim thì làm bằng lông nhưng cánh Dơi thì chỉ là một lớp da mỏng giữa 2 ngón tay dài. Khi nó duỗi đôi cánh tay, lớp da đó căng rộng ra và thành đôi cánh. Dơi ăn côn trùng và sâu bọ, hàng năm những con Dơi đã ăn hết hàng tỷ côn trùng nên nó là loại giúp ích cho nhà nông. Nó thường ở trong những hang tối hay hốc cây hẻo lánh. Nó ngủ suốt ngày ở 1 tư thế ngủ rất đặc biệt: hai chân móc vào thành hang hay thân cây và buông ngược đầu xuống treo mình lủng lẳng. Khi đêm xuống, nó thức giấc và bay đi kiếm ăn, nó bay rất nhanh vừa bay vừa bắt côn trùng ăn. Trong khi bay mồm nó phát ra những âm thanh nhỏ mà tai ta không thể nghe thấy được, những âm thanh đó tạo thành luồng sóng âm thanh, khi gặp phải 1 chướng ngại vật như cây cối, tường nhà v.v... thì dội ngược trở lại thành tiếng vang. Vì thế Dơi biết đường mà tránh, do đó ta mới gọi nó là cái Ra-Đa sống. Người ta thường nói là "Mù như Dơi" nhưng thực ra nó không mù, nó có thể trông bằng mắt và bằng tai được (bằng cách nghe tiếng vang dội ngược lại).
 
 
5 - CON ĐẠI THỬ QUỶ QUYỆT :
 

Con Đại Thử là 1 con vật có 1 lối tự vệ kỳ dị nhất: Nó thường giả vờ nằm chết khi bị kẻ thù tấn công. Khi 1 con vật nào đến gần nó, nó không hề chạy trốn như những con vật khác, mà nó nằm ngay đơ, bất động giả vờ chết, kẻ thù đến gần đánh hơi chân nó vẫn không nhúc nhích nên tưởng là nó chết thật và bỏ đi, thế là Đại Thử ta thoát nạn nhờ mưu kế quỷ quyệt. Nó còn có 1 cái đuôi rất thần tình: có thể cầm đồ vật bằng cái đuôi và quấn cái đuôi này trên 1 cành cây rồi buông mình đu đưa đùa rỡn. Con Đại Thử mẹ có 1 cái túi trước ngực để đựng con, Đại Thử con mới đẻ thì rất yếu, không thể tự sống một mình được mà phải sống trong cái túi ở trước ngực mẹ nó cho đến khi cứng cáp thì mới chui ra khỏi túi sống bên ngoài, lúc này chúng thường bám trên lưng mẹ đùa rỡn.
 
 
6 - MỘT CON VẬT TUY NHỎ NHƯNG ĐÁNG SỢ :
 

Con Chồn Hôi nhỏ và yếu, nó chạy không được nhanh lắm vì vậy tưởng như là nó dễ bị loài vật khác ăn thịt, nhưng thực ra ít có con vật nào dám đụng đến nó. Nó có 1 thứ khí giới để tự vệ rất lợi hại: trong cơ thể nó có 2 cái túi nhỏ, từ 2 cái túi này nó có thể phun ra 1 chất nước có mùi hôi khó chịu mà ngay chính nó cũng không thể chịu được mùi hôi này mà chỉ sử dụng 1 cách bất đắc dĩ khi cần tự vệ để sống. Khi nào 1 con vật đến gần định bắt nạt nó thì mới đầu nó chống 2 chân trước đứng thẳng mình lên như hát xiệc, quay đuôi về phía địch thủ để dọa nạt, nếu địch thủ biết điều bỏ đi thì huề, nếu ngoan cố đứng đó chờ dịp tấn công nó thì nó dựng ngược chiếc đuôi lên và phun ám khí vào mặt kẻ thù, với lối phản ứng tự vệ này thì địch thủ chỉ có nước bỏ chạy thật nhanh để khỏi lãnh đủ uế khí đó.
 
 
VỊT MÒ sưu tầm     
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 80, ra ngày 11-3-1973)
 

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2026

JULES VERNE Người Giầu Óc Tưởng Tượng Nhất

Sinh ngày 8-2-1828 tại Nantes, France, Jules Verne là người rất ham thích mạo hiểm. Hồi nhỏ đã có lần ông viết:
 
- Tôi muốn du hành tới những vùng kỳ lạ cùng chiếc lá cây gồi, con chim đỏ và xanh trong những khu rừng kỳ bí và những hang động chưa một ai khám phá.
 
Khi thiếu thời, tính thích phiêu lưu của Jules Verne khiến ông thường bỏ nhà đi chơi. Ông đã cho tiền những đứa trẻ giữ tàu để được lên boong tàu chơi. Nhưng chiếc tàu này lại khởi hành mang theo cậu bé ham chơi (Jules Verne).
 
Cuộc sống trên tàu không mang lại thích thú như Jules Verne tưởng tượng. Ông đã mất hết thì giờ để làm những công việc như bê đồ ăn, hầu bàn, rửa bát, rửa boong tàu... Khi tàu cập bến, cha của Juler Verne phải ra tận bến đón ông về.
 
Jules Verne đã trải qua thời niên thiếu ở Nantes, France. Ông là người giàu tưởng tượng, tự ông viết ra những vở kịch và cho những người bạn xem những bức tranh vẽ của ông, kể cả những dự án được lựa chọn rất kỳ lạ. Như các xe chở hàng không ngựa và chạy bằng hơi nước. Jules Verne cũng là một người thích hoạt động và thưởng thức.
 
Jules Verne thích viết những chuyện mạo hiểm, những vở kịch. Nhưng ông không cho cha hay vì ông biết rằng cha sẽ không được hài lòng. Cha của Jules Verne là một luật sư có tiếng lúc bấy giờ và muốn Verne trở thành một luật sư như ông. Vì vậy lên 16 tuổi Verne đã bắt đầu học luật tại văn phòng của cha.
 
Đến 19 tuổi Verne lên Paris dự cuộc thi luật. Ông đã đỗ vào hạng cao. Thi đỗ, Verne về quê, nhưng trong thâm tâm ông nghĩ rằng ông sẽ lên Paris lần nữa và sinh sống bằng nghề viết lách.
 
Đầu tháng 11 năm 1845, Jules lên Paris lần nữa để ứng thí luật lần thứ hai. Trong thời gian lưu lại Paris, Verne quen được với Alexandre Dumas và hai người trở thành đôi bạn thân. Dumas đọc những vở kịch của Jules Verne và quyết định chọn một vở, việc này đã làm Verne thích thú và Verne ở lại Paris và bắt đầu sống bằng nghề viết văn.
 
Dù đã thi đỗ luật sư nhưng Verne viết thư về cho cha mẹ tỏ ý ở lại Paris:
 
- Con xin ba má tha lỗi cho con, con không về nhà được. Con sẽ ở lại Paris làm việc chăm chỉ. Con biết rằng con sẽ có thể trở thành một nhà văn, con sẽ không làm điều gì mờ ám hết...
 
Đời sống ở Paris là một sự tranh đấu cho Verne. Verne lần lượt bán hết những sách học luật. Ông đã làm việc khó khăn nhưng ông không làm xong một bài viết nào cả. Verne cưới vợ năm 1857, việc nuôi thêm vợ ở nhà là điều bất tiện cho Verne.
 
Sau đó, đến năm 1863 Jules Verne cho xuất bản tác phẩm "Năm tuần trên khinh khí cầu". Nhờ tác phẩm này, Verne nổi tiếng như cồn.
 
Sau đó ông đã viết nhiều quyển sách khác như Vòng quanh thế giới trong 80 ngày, Từ trái đất tới mặt trăng, Micheal Strogoff, 20.000 dặm dưới đáy biển...
 
Trước khi Jules Verne viết một bài gì, ông đã đọc những chuyện lặt vặt để chọn đề cho tác phẩm ông sắp viết.
 
Jules được mời vào Hàn lâm viện văn chương ở Pháp và được thưởng mề đay Legion of Honor cho những tác phẩm của ông. Về già ông bị bệnh tiểu đường, chính vì bệnh này nên ông đã bị mù rồi tạ thế vào năm 1905 để lại 60 tác phẩm. Trên đời này sẽ tìm đâu ra một Jules Verne thứ hai?
 
 
NGUYỄN THƯ      
 (nhóm Uyên Tha)     
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 30, ra ngày 19-3-1972)
 
 

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2026

Tháng Ba Về Qua


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Tháng ba lại về
Gió bạt triền đê
Chiều qua ngõ xóm
Lá rụng tỉ tê

Tháng ba lại về
Thơm mùi hoa dại
Lẫn cả hương lài
Cỏ lau mềm mại

Tháng ba lặng lẽ
Róc rách nước sông
Đò ngang quạnh quẽ
Trơ vạt nắng hồng

Tháng ba êm ru
Chỉ có mây mù
Trên hàng rào giậu
Cánh bướm ưu tư

Tháng ba mơ màng
Chuồn chuồn bay ngang
Làm quen chú cún
Chẳng thiết lăng xăng

Tháng ba trên cao
Tàu lá xạc xào
Mái tranh xơ xác
Thiên lý ngọt ngào

Chiều xuống mục đồng
Rủ nhau ra bãi
Giỡn lớp phù sa
Tháng ba lắng đọng

Tháng ba lại về
Cánh diều phất phới
Trẻ cười thơ thới
Cuối nẻo đường quê...

                           Thơ Thơ
               (Bút nhóm Hoa Nắng)
 

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2026

Thú Giải Trí Của Loài Vật

Vào một đêm sáng trăng, trên cánh rừng cô quạnh bên Á Căn Đình một nhà thám hiểm Anh đang ngủ trên đất, bỗng dưng giật mình choàng dậy vì tiếng sư tử gầm thét rất gần. Ông hé mắt thấy rõ ràng bốn con sư tử to lớn đang chạy xô về phía mình. Quá lo sợ, tim đập thình thịch, nhà thám hiểm ngồi im không dám nhúc nhích. Nhưng sau đó ông thở dài nhẹ nhõm vì không những không gặp nguy hiểm mà còn được quan sát chúng nô đùa vì không biết có ông ở gần.
 
Một con chạy ra quãng xa xa rồi thụp xuống bãi cỏ gầm gừ, gào thét kêu các con kia như thể trẻ em chơi trò đuổi bắt vậy. Khi gặp nhau, chúng lăn lộn và cắn vào cổ, con bị cắn giơ chân quào quào không khí rít lên những tiếng chát chúa. Được một lát, chúng đuổi nhau lẫn vào bóng đêm trong rừng thẳm mất hút.
 
Nhiều nhà sinh vật học, khi nghiên cứu về thú vật đã kể lại các câu chuyện có thật về loài vật và kết luận: Quả thực, chúng cũng có những lúc nô đùa, giải trí như chúng ta, qua những dẫn chứng sau đây:
 
Một con gấu xám lao mình trên bãi tuyết thật nhanh, chắc bạn sẽ lo toát mồ hôi vì cứ tưởng nó xông vào bạn, nhưng không sao đâu. Nó đang mải nô đùa nên cố gắng chạy lên đầu dốc tuyết thật cao xong ngồi xuống để tuột tới đáy dốc. Loài gấu rừng cũng thích trò chơi này trên những đồi cát trong rừng.
 
Tại vườn bách thú nọ, một con trâu nước đã nghĩ ra thú giải trí riêng. Thấy lá cây phong rơi xuống hồ nước trong chuồng, lập tức nó rón rén bò vào bể rồi lặn xuống nước phía dưới chiếc lá. Đoạn nó phì hơi thật mạnh cho chiếc lá tung bay lên để rồi khi chiếc lá rơi xuống, nó lại phì hơi lần nữa. Con vật có vẻ khoái chí về trò chơi này.
 
Con chuột nước thường đùa rỡn với một mẩu gỗ. Nó ngậm trong mõm rồi tung lên tung xuống đến nỗi miếng gỗ nhẵn thín.
 
Con chồn và chó sói thích đớp một miếng rêu và tung lên cao rồi há mõm chờ cho vật đó rơi xuống là đớp lấy xong lại tiếp tục tung nữa. Chúng thường chơi trò này cho tới khi chán thì cắn nát vụng rồi bỏ đi.
 
Loài nhím to béo lại thích vật lộn với nhau mà không con nào bị lông đâm phải mới tài tình chứ.
 
Riêng loài khỉ lại có những cử chi như trẻ. Chúng nô đùa rồi vật nhau từ trên cao, có con rơi xuống, nhưng lại quặp được đuôi vào một cành cây rồi đung đa đung đưa để trêu con kia.
 
Một con hươu đuổi theo một con khác rồi dùng sừng khẽ húc đồng bạn. Nhiều khi chúng chơi "đi trốn" nữa. Có lúc chúng lừa lừa, rón rén tới sau lưng con kia để trêu như khi trẻ chơi trò ú òa vậy.
 
Con rái cá lao mình trên đống bùn trơn trượt dưới nước rồi lại bay lên tiếp tục như vậy một mình.
 
Nhưng ngộ nhất là mấy con sóc. Chúng chơi trò "chiếm thành" như sau: Một con ở giữa cố gắng chạy tới tổ con kia, con thứ nhì chạy sang tổ con thứ ba làm sao để con sau cùng không chui tọt vào được tổ mới thôi.
 
Một nhà thám hiểm khác ở Phi châu kể lại. Bữa đó ông cố gắng bò lại gần một bầy voi quan sát hoạt động của chúng. Ông thấy mấy con to nhất đi vòng quanh những con kia, dùng vòi quật quật mà không thấy những con kia phản ứng, trái lại chúng có vẻ thích thú. Thấy lạ, ông nhích lại gần hơn nữa. Thì ra chúng dùng chân và vòi lăn những quả đất khô to cỡ ba bốn mươi phân vào nhau như thể ta chuyền bóng vậy. Có lúc chúng lăn xa tới năm, sáu trăm thước.
 
Vậy loài vật chơi đùa như thế chính là để luyện tập cho thích hợp với hoàn cảnh. Những con già hơn tham dự thường vì giải trí.
 
Người ta tự hỏi: "Động lực nào đã thúc đẩy thú vật thích thú với những trò chơi giải trí như vậy?" nhưng không ai tìm được câu trả lời thích đáng cả.
 
 
ĐẶNG HOÀNG       
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 27, ra ngày 20-2-1972)
 
oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>