Thứ Tư, 29 tháng 7, 2026

Kẻ Lường Bị Gạt


 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
 
 
Ngày xưa, có một cụ... gà,
Khôn ngoan, mưu trí như là Khổng Minh
 
Trên cành lá, ngồi "nghinh" con cáo,
Chợt có tên cáo xạo lại gần.
Cáo ta lên giọng, lấy gân,
Đem lời đường mật mà tâng cụ gà
 
- Này cụ ạ! Chúng ta đoàn kết
Và chúng ta sẽ hết hận thù.
 Cùng thề "đất diệt trời tru"
Cáo, gà hai họ thiên thu hòa bình. 
 
Chúng ta quyết "đồng minh" mãi mãi,
Cụ gà ơi! Cụ hãy xuống mau.
Chúng mình kết bạn với nhau,
Cụ ơi! Cụ xuống mau mau đi nào.
 
Cụ gà: - Tôi biết bao cảm động
Khi các anh mở rộng tình thân
À, kìa! Hai chú chó săn
Nghe tin anh tới, chạy băng hướng này, 
 
Tôi sẽ xuống vui vầy bốn đứa...
Cáo giật mình kêu "ủa" rồi than:
Thôi! Tôi còn lắm việc cần
Chúng ta gặp lại những lần mai sau
 
Nói xong, cáo vụt mau tức khắc
Cụ gà nhìn nheo mắt cười khà:
- Đáng đời tên cáo, a ha!
Kẻ lường bị gạt thật là chẳng oan.
 
                                           Vân Thanh
                         Phỏng theo "Le coq et le renard"
                                       của La Fontaine
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 49, ra ngày 15-7-1966)
 

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

Dậy Đi Thôi


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bé ơi trời đã sáng rồi
Bé mau thức dậy đi thôi bé nào
 
Mặt trời kìa đã lên cao
Ngoài kia bạn bé xôn xao đến trường
 
Chóng ngoan rồi chị sẽ thương
Dậy mau me đã phát lương ăn quà
 
Hôm nay là sáng thứ ba
Có hai môn : sử ký và công dân.
 
Dậy đi để kịp ôn dần 
Kẻo mà không thuộc khổ thân em à.
 
                                             PHƯƠNG VY
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 47, ra ngày 15-6-1966) 

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

Chuyện Của Bé

Bé vừa bước xuống xe, không vào chào "ba má" và các anh chị như mọi hôm, vội chạy lên phòng riêng, úp mặt vào lòng bàn tay khóc tức tưởi. Bé nhớ, bé thương bố mẹ bé và em Hân của bé kinh khủng. Nhưng biết sao hơn, bé đã lỡ làm con nuôi trong gia đình này gần một năm nay rồi. Vả lại tất cả mọi người ở đây... từ những người mà bé phải gọi là "ba má" đến anh Đức, chị Lan, và nhất là anh Linh ai cũng yêu thương bé cả, mọi người chiều chuộng bé từng li từng tí. Chị Lan thì luôn may áo đầm mới cho bé và may luôn áo đầm cho con búp bê của bé nữa cơ. Anh Đức thì hay mua cho bé đồ chơi mỗi khi đi học về. Còn anh Linh, anh Linh yêu bé nhất đấy... Dỗ dành những lúc bé hờn dỗi, dạy cho bé học, và ô mai là món thường xuyên mà anh đem về cho bé. Còn "ba má" ư? Chao ôi, cưng bé lắm. Mỗi lần đi làm về, "ba" đều tìm bé, ôm bé vào lòng và hôn lên trán bé... "Má" thì hay kể chuyện đời xưa cho bé nghe. Cái cảnh giàu có và sung sướng mà trước đây, lúc còn ở với bố mẹ, bé không tìm thấy. Bố bé thì đi làm suốt ngày, mẹ bé cũng thế, ở nhà bé chỉ được chơi với cu Hân, em bé. Nhưng em Hân của bé mặt mày lúc nào cũng lem luốc, chớ không sáng sủa như búp bê của bé. Bố bé thì đạp chiếc xe "cóc cách" chứ không đi xe hơi như "ba" bé. Nhưng cũng có đôi lúc bố mẹ làm cho bé và cu Hân sung sướng là... lúc mẹ bán hàng ế, đem về nhà một gánh chè khoai, món chè mà bé thích nhất, và hôm ấy bé mí lị cu Hân được một bữa no nê. Qua rồi, những hình ảnh nghèo đói, hiện tại thì bé được ấm no sung sướng lắm đến nỗi quên cả bố mẹ và cu Hân của bé.
 

Thuở trước, nhà nghèo quá, bố mẹ bé phải cho bé để một ông bạn giàu có đem về nuôi. Người mà bé gọi bằng "ba" bi giờ. Rồi bé lại đổi trường và đổi luôn cuộc sống. Hàng ngày, bé đi học bằng xe nhà, có ông tài xế lái, trưa lại rước bé về. Chiều thứ bảy, chủ nhật nào, "ba má" cũng dẫn các anh, các chị và bé đi xem hát, xem "cải lương" và ăn kem Mai-Hương, rồi có những bữa tiệc trong gia đình như: sinh nhật anh Đức, chị Lan, anh Linh hay bé chẳng hạn. Lúc đầu bé nhớ bố mẹ ghê lắm nhưng dần dần, sung sướng bé quên đi, vả lại lúc đầu ai ai cũng túc trực sẵn bên bé, hễ bé chực buồn, chực khóc thì tìm cách làm cho bé cười, bé vui... rồi bé chả còn thì giờ để nhớ đến bố mẹ, đến cu Hân nữa. Gần một năm rồi, bé thật hạnh phúc. Nhưng tình cờ, lúc nãy giờ tan học, ngồi trên chiếc xe hơi lộng lẫy màu đỏ chói, bé đang dựa mình vào đệm ghế xe, mồm "tóp tép" ô mai... bé bỗng thấy... dáng ai như bố bé và thằng cu Hân. Bé chợt níu tay bác tài, bắt bác phải dừng ngay xe lại... Ồ, đúng bố bé rồi, bố mặc sơ mi trắng đã ngả màu ngà, vá nơi lưng hai chỗ, bé nhìn rõ đấy chớ, thằng cu Hân đầu trần, chiếc quần "soọc" ngắn, ốm tong. Bố đang đạp xe đạp, thằng cu Hân phía sau, dáng đạp mệt mỏi... Bố và Hân thấy bé, bé chưa kịp gọi thì hai người bỗng lờ đi... Và bố rán sức đạp... Bé thương quá, lên tiếng gọi nhưng bố đã đạp xe vào một con hẻm chật chội. Bé thấy thằng Hân còn đưa đôi mắt to, đen, lại phía sau xe, lưu luyến nhìn bé... Bé khóc òa và bác tài đã vội nhấn ga...
 
*
 
Ngồi một mình trong phòng riêng, bé càng tức tưởi hơn. Xung quanh bé, nào giường đệm, nào bàn học xinh xinh, nào cái màn cửa đắt tiền.. Nhất nhất vật gì trong phòng bé cũng sang trọng cả. Bé tủi thân quá. Từ ngày bé về đây, bố mẹ không một lần ghé thăm... Trường hợp gặp bố hôm nay cũng như gặp mẹ... Hôm nọ, bé đang ngồi gọn trong lòng chị Lan trên sân thượng... Anh Linh đang cho từng miếng ô mai vào miệng bé... Bé chợt nghe thấy dưới đường, tiếng rao lanh lảnh. Bé vụt ra khỏi tay chị Lan, cúi nhìn xuống đường, rõ ràng là mẹ bé... Bé hét to: Mẹ, mẹ... Bà bán chè nhìn lên, bé thương cảm quá vùng chạy xuống nhà, mở cổng... thì dáng mẹ đã mất hút... Bé quay vào nhà thờ thẫn cả đêm hôm ấy... Đến hôm nay bé quên mất rồi, nhưng hình ảnh bố và Hân khiến bé nhớ đến ba người thân yêu ghê gớm... Sao mẹ, bố và Hân lại tiều tụy thế nhỉ? Vì nghèo khó, trời ơi còn bé, bé sang quá, giàu quá, tại sao bố mẹ và em bé phải nghèo, hở? Trong lúc bé thế này mà gia đình bé thế kia, bé bỗng thấy lòng thương bố mẹ và em nổi dậy mãnh liệt, sự ruột rà thân yêu và sang giàu đang cấu xé bé. Bỏ khung cảnh êm ấm ở đây để về với bố mẹ với em Hân ư? Hay đành bỏ ruột thịt của mình mà ở đây. Mẹ sinh bé, bố nuôi bé, và em Hân chơi với bé... Gia đình bé nghèo, không có bé, có lẽ buồn nhiều hơn. Nhà bé hoang vắng quá. Lâu nay, không có bé, Hân chơi với ai? Gánh chè ế mẹ đem về Hân ăn một mình đâu có hết. Giờ bé cảm thấy ngồi trên chiếc xe đạp "cót két" của ba để đi vòng quanh phố thì tuyệt. Nhưng làm sao đây? Giờ thì bé chẳng thích ở đây nữa, bé hổng thích xe hơi nhà lầu, đồ chơi gì nữa á! Hổng phải bé hổng thương "ba má" và anh Đức, anh Linh, chị Lan đâu, tại bé thương bố, yêu mẹ và nhớ bé Hân của bé ấy. Nhưng bé hổng biết làm sao để về nhà được, bé còn nhỏ quá. bé hổng có bao giờ giải quyết được chuyện gì xong xuôi cả á. Giá giờ bé lớn nhỉ? Bố mẹ ơi, bé nhớ bố mẹ lắm, bé yêu bố mẹ lắm, nhớ kinh khủng đi lận. Nhất là cu Hân... Sao Hân ốm quá? Hức, bé khóc lên... Và giờ bé hổng thích, hổng mong gì nữa hết, bé chỉ ước một điều duy nhứt là: được trở về với thiên đường hạnh phúc , có bố mẹ, có thằng cu Hân lem luốc và gánh chè khoai ế của mẹ bé... Bé chắp tay "Lạy Chúa... bé cầu xin", căn phòng vang tiếng nấc.
 
 
C.M T2      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 93, ra ngày 15-7-1968)
 

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026

Hiệp Sĩ Bị Đòn

Hiệp sĩ Long Hổ đang ung dung soi vào tấm kiếng cửa tủ áo để sửa lại khẩu súng lục và thanh kiếm vừa sắm được nhờ món tiền "lì xì" góp nhặt được trong mấy ngày Tết. Bỗng Hoàng Điền từ ngoài xồng xộc chạy vào lẹ như một ngọn thần phong, miệng nói thật lớn:
 
- Bớ cẩu tặc, mi dám cả gan vuốt râu hùm, bắt cóc công chúa Lan Hương. Hãy thử cùng ta so tài cao thấp, nếu quả mi có bản lĩnh hơn người?
 
Hiệp sĩ Long Hổ thản nhiên quay lại, nhún vai nở một nụ cười khiêu khích nói:
 
- Mi là ai mà dám đột nhập vào đây, ắt là tới số rồi. Bộ mi chưa bao giờ nghe danh hiệp sĩ Long Hổ hay sao?
 
- Ải ải, ta chính là Đại hiệp sĩ Hoàng Điền có nhiệm vụ tới đây để buộc mi phải trả lại Công chúa cho triều đình ngay tức khắc và muốn vẹn toàn sanh mạng, ngươi hãy hạ gươm đầu hàng ngay đi.
 
Long Hổ vỗ mạnh vào thanh kiếm đeo tòn ten ở ngang hông bình tĩnh đáp:
 
- Ta rất muốn trả lại Công chúa cho mi dẫn về, nhưng... xin lỗi, nếu thanh kiếm này nó ương ngạnh không chịu trả lời thì sao?
 
- Thì... hãy coi lưỡi kiếm của ta đây. Rẻng... Rẻng...
 
Hai nhà hiệp sĩ trứ danh không dằn được lửa hận thù đành mở đầu một cuộc tranh hùng ghê gớm. Cả hai cùng đem hết các môn kiếm pháp bí truyền ra sử dụng với quyết tâm áp đảo được đối phương... Lát sau Long Hổ đánh dồn Hoàng Điền lui về góc bàn ăn. Thấy chiếm được lợi thế, bất thình lình, Hổ quát lớn:
 
- Bớ Hoàng Điền, hãy coi đây, lưỡi bảo kiếm của ta lấy đầu mi đó.
 

Đồng thời Long Hổ vung mạnh lưỡi bảo kiếm, quay tít mấy vòng, khí thế cực kỳ hăng hái... Bỗng xoảng, xoảng... Hổ giật mình ngoảnh đầu lại. Thì ra chiếc bình bông quí giá đã bị thanh kiếm vô tình hất xuống đất bể tan thành trăm mảnh. Hoàng Điền hết hồn vía, vôi phi thân đi bài tẩu mã, quên vấn đề giải thoát cho nàng Công chúa.
 
Hiệp sĩ Long Hổ mặt tái như gà "cắt tiết" đứng ngẩn tò te trước đống mảnh vụn bình bông.
 
Nghe tiếng động, mẹ Hổ từ dưới bếp lên, thấy điên ruột, bà giật phắt thanh bảo kiếm quất cho Hổ một trận đòn nên thân và cấm hiệp sĩ Long Hổ không được dùng cơm tối hôm đó.
 
 
LÂM NGỌC TUẤN      
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 16, ra ngày 25-4-1964) 
 

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2026

Lời Ru Của Mẹ


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tiếng hát mẹ ru con
Êm ái tựa trăng tròn
Ru con trong thổn thức
Ru con trong mỏi mòn
 
Tiếng hát mẹ lên cao
Lời mẹ ru ngọt ngào
Đưa con vào mộng đẹp
Giấc mộng đầy trăng sao
 
Tiếng hát mẹ yêu thương
Ru con suốt đêm trường
Bằng ca dao êm ái
Ca dao của quê hương
 
Tiếng hát mẹ nhẹ ru
Như tiếng sáo vi vu
Lời mẹ ru hiền dịu
Như những hạt mưa thu
 
Tiếng hát mẹ ngọc ngà
Len nhẹ trong hồn ta
Ru con bằng tiếng hát
Tiếng hát mẹ hiền hòa
 
Tiếng hát mẹ miệt mài
Ru con giấc nồng say
Ru con trong thương mến
Tóc đổi mầu nào hay
 
Tiếng hát mẹ ngân vang
Thánh thót tựa cung đàn
Vang lên trong đêm vắng 
Ru con ngủ miên man
 
Tiếng hát mẹ tuyệt vời
Ru con mãi không thôi
Lời mẹ ru tha thiết
Mẹ hiền ơi! Mẹ ơi!
 
                     THẢO CÒM
               (Áo trắng trường Chu) 
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 100, ra ngày 29-7-1973)
 

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

Anh Hùng


(Viết cho tuổi trăng tròn 8)
 
Bài này có ý viết cho bạn trai, nhưng nếu các cô có đọc cũng không hại gì. Trái lại, biết đâu còn hiểu thêm về con trai đôi chút.
 
Nếu Thượng Đế đã đặt trong tâm hồn thiếu nữ một tình thương đặc biệt, để sửa soạn cho họ trở thành một bà mẹ sau này thì Người lại ban cho con trai chúng mình một chí khí mạnh mẽ, một khuynh hướng thích bảo vệ, một đôi mắt dễ thấy "ngứa" trước những bất công. Và để giúp chúng ta có thể thực hiện khuynh hướng thích bảo vệ, Người lại ban cho chúng ta một sức lực dồi dào, một đôi tay rắn chắc, một thân hình tráng kiện. Tất cả những cái đó khiến chúng ta tự hào, và không một người con trai lành mạnh về thể xác cũng như tâm hồn nào lại không ước mơ mình trở thành một người hùng, chuyên cứu khốn phò nguy, bảo vệ người yếu đuối. Có lẽ trong chúng ta không ai đã không một kỳ say mê Zorro vì những hành động nghĩa hiệp của chàng hiệp sĩ này. Hoặc chúng ta đã chẳng có lần ước mơ mình là một Trần Quốc Toản, một Quang Trung đó sao?
 
Ai cũng thích làm anh hùng cả, nhưng anh hùng không phải là dễ làm, không phải hễ muốn là được ngay. Muốn làm anh hùng phải có ý chí, phải có tập luyện và nhất là phải can đảm. Tiếc thay, làm anh hùng đã khó như vậy mà hiện nay không biết vì vô tình hay cố ý, nhiều người đã làm cho giới trẻ chúng ta có một quan niệm anh hùng rất lệch lạc qua ngôn ngữ hoặc một vài văn phẩm của họ.
 
Để mình kể cho các bạn nghe mẩu chuyện này nhé: một đám nam sinh đứng trên lầu đấu láo. Dưới sân trường hai ba cô nữ sinh đi lại, dáng khép nép như sợ bị ai "ăn thịt". Một vị nam sinh bô bô: "Đố thằng nào chọc được con nhỏ đó, tao gọi là anh hùng". Tức khí, một vị khác nhận lời liền và tiếp theo đó là một loạt sa đạn chế tạo bằng những mẩu phấn thừa rào rào bay xuống các cô làm mấy vị liền bà con gái này chạy tán loạn. Thi hành xong "thủ đoạn nghĩa hiệp", chàng kia mới quay lại hỏi cả bọn: "Thế nào, đã anh hùng chưa?". Ôi! Mấy vị anh hùng dưới suối vàng sao không sống lại mà tát cho cái tên vừa nói câu ấy mấy tát vì đã xúc phạm đến hai chữ anh hùng cao quý.
 
Hành động như trên không phải là anh hùng, đưa nhau đến trước cổng trường nữ sinh để tẩm quất nhau cũng không phải là anh hùng, bạo mồm bạo miệng trêu các cô càng không phải là anh hùng. Chắc có bạn đã muốn hỏi: "thế phải như thế nào mới là anh hùng?"
 
- Anh hùng là dám bất chấp mọi nguy hiểm để giúp đỡ kẻ cô thế, để đạp đổ mọi bất công, để chống lại những gì xấu xa, để duy trì và xây dựng những gì tốt đẹp.
 
Nói giống Việt Nam chúng ta không thiếu gì những anh hùng, những Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ... đã làm chúng ta hãnh diện không ít. Nhưng nếu cứ phải như các vị ấy mới là anh hùng thì... khó quá. Bạn ạ, những vị đó là đại anh hùng của dân tộc, làm sao chúng ta theo được, hơn nữa, cũng phải một phần nào nhờ vào thời thế, các ngài mới có được những chiến công hiển hách. Bạn ơi, mơ ước của chúng ta vẫn có thể thực hiện được, chúng ta vẫn có thể trở thành anh hùng được.
 
Với một tư thế nhỏ bé giữa xã hội này, với những công việc hằng ngày không lấy gì làm to lớn, chúng ta vẫn là một anh hùng, nếu chúng ta muốn và chúng ta cố gắng. 
 
Anh hùng là giúp đỡ kẻ cô thế và đạp đổ mọi bất công. Trong lớp, một anh bạn nhỏ luôn luôn bị các bạn khác bắt nạt. Bạn can đảm bênh vực người bạn ấy, bạn dám ngăn cản hành động vô ý thức của những người cùng lớp. Bạn là một anh hùng. Một anh trong lớp trông vừa xấu xí vừa học dốt, ai cũng chế nhạo và xa lánh. Bạn cũng không thích gì anh chàng này, nhưng để đem lại cho anh ta một niềm vui, bạn vẫn ân cần hỏi chuyện anh ta, mỉm cười hoặc vẫy tay chào khi thoáng thấy anh ta. Bạn là một anh hùng. Ra đường, thấy một cô nữ sinh đi Solex không may bị ngã, không dựng xe lên được, bên kia đường một bọn con trai vỗ tay cười. Bạn dám dựng xe lên hộ cô ta, bạn làm không phải vì muốn được cảm ơn, không phải vì muốn được người ta cảm phục, bạn hành động như thế chỉ vì một ý duy nhất là muốn giúp đỡ. Bạn là một anh hùng.
 
Anh hùng là dám chống lại những gì xấu xa, những xấu xa của môi trường bạn đang sống và những xấu xa của chính bạn. Các bạn của bạn có tật khắc những hình ảnh không thanh lịch trên bàn học ; thích nói những câu chuyện không lành mạnh. Phần bạn, tuy tài khắc của bạn còn giỏi hơn họ, tuy bạn nói chuyện còn giỏi hơn họ, nhưng bạn đã không làm, không nói như họ. Bạn còn không sợ bị chê là cù lần, là nhà quê để khuyên can họ. Bạn là một anh hùng.
 
Giáo sư ra một bài toán, bạn bí, không làm được. Thầy ra ngoài, nếu muốn bạn có thể xem tên bên cạnh, hoặc lấy sách ra để quay phim. Nhưng bạn đã không làm như vậy, thà nộp giấy trắng còn hơn. Bạn là một anh hùng.
 
Anh hùng là dám duy trì và xây dựng những gì tốt đẹp. Lễ phép với thày giáo, với cha mẹ, một số thanh thiếu niên bây giờ cho như vậy là quỵ lụy, không hợp với "tinh thần giới trẻ" (!) Bạn dám chống lại tư tưởng của họ để đối xử một cách phải lẽ với các bậc bề trên. Bạn là một anh hùng.
 
Bạn với thằng bạn vừa giận nhau vì một chuyện không đâu. Hai đứa đều muốn làm lành nhưng vì tự ái nên cứ "nhìn nhau không nói nên lời". Bạn dám dẹp bỏ tự ái để làm hòa trước, để xây dựng một tình bạn cao đẹp. Bạn cũng là một người anh hùng. 
 
Bạn thấy đó, không phải cứ thực hiện được những việc động trời, khai sơn phá thạch, đánh nam dẹp bắc, chúng ta mới trở thành anh hùng... Ngay trong đời sống bình thường của người học sinh, chúng ta vẫn làm anh hùng được. Bao nhiêu thí dụ kể trên giúp bạn có một quan niệm vững chắc và thật đúng về hai chữ anh hùng.
 
Và bạn ạ, bạn thật là một người hùng của tuổi trẻ, nếu bạn giữ được một tâm hồn trong trắng, không bị vẩn đục. Sống giữa một xã hội có biết bao quyến rũ lôi kéo bạn ra khỏi nếp sống tinh tuyền, bạn chống cự lại được, bạn không bị gục ngã, không bị xiêu lòng, bạn thật là một đại anh hùng. Đại úy Garçot nói: "trụy lạc là một điều bạc nhược, còn khiết bạch là một tình trạng anh hùng". Những người bằng tuổi bạn, họ tự hào đã trải đời, đã biết tận hưởng những cái đẹp của cuộc sống. Thực ra, họ chưa từng được hưởng một chút gì đẹp đẽ của cuộc đời cả, họ cũng không đáng tự hào, vì họ chỉ là một người hèn nhát, họ đã ngã gục trước những quyến rũ và đã bị dục vọng lôi kéo. Phần bạn, sống một cuộc sống trong trắng, bạn hãy tin rằng chính bạn mới chính là người được hưởng vẻ đẹp thần tiên của thời đôi tám. Bạn hãy hãnh diện vì bạn chính là một ANH HÙNG.
 
 
Quyên-Di         
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 72, ra ngày 1-7-1967)
 

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

Ép Rệp

 
NHÂN VẬT
 
- Đinh Gô
- Bà Đinh Gô
- Vài con rệp
 
(Cảnh xảy ra tại nhà Đinh Gô lúc 8 giờ sáng).
 
LỚP I
 
Bà Đinh Gô : Nè! Tám giờ rồi đấy ông. Có dậy mà đi làm không?
 
Đinh Gô : Làm... í... gì?
 
Bà Đinh Gô : Ô hay! Ngái ngủ hả? Đi làm chứ còn làm gì nữa mà phải hỏi.
 
Đinh Gô : Phải rồi, biết là đi làm rồi. Nhưng làm cái gì đây.
 
Bà Đinh Gô : Ông này điên rồi hử. Đi lại Siêu Thị chứ còn đi đâu nữa.
 
Đinh Gô : Siêu Thị phéc mê, tôi bị phút a la poóc rồi.
 
Bà Đinh Gô : Phéc mê là cái gì? Phút a la bốp là cái gì?
 
Đinh Gô : A la poóc, không phải a la bốp!
 
Bà Đinh Gô : Ừ thì bốp, poóc gì cũng được. Nó là cái gì chớ?
 
Đinh Gô : Là nghỉ ở nhà ép rệp.
 
Bà Đinh Gô : Ủa! Ở Siêu Thị có khách hàng muốn mua... mua rệp ép à?
 
Đinh Gô : Gớm. Sao cái bà này tối dạ thế. Cứ động mãi đến cái mối buồn thương của người ta. Bà lại bắt tôi phải nói huỵch toẹt ra là tòa soạn người ta đóng cửa Siêu Thị Hoa Hồng và tống cổ tôi ra khỏi tòa báo hả?
 
Bà Đinh Gô : Ý! Ai dám chơi kiểu gì mà kỳ vậy?
 
Đinh Gô : Vậy đó!
 
Bà Đinh Gô : Ông làm ăn ra làm sao mà để người ta làm nên cớ sự vậy?
 
Đinh Gô : Tôi chỉ có làm mà đâu có ăn. Tôi chưa ăn một bữa nào ở tòa soạn cả.
 
Bà Đinh Gô : Vớ vẩn mãi. Nói làm ăn thì có nghĩa là làm chớ ai nói ông vừa làm vừa ăn đâu mà hoạnh họe. 
 
Đinh Gô : Ờ thì cái gì cũng phải cho ra nhẽ chớ.
 
Bà Đinh Gô : Đúng! Cái gì cũng phải cho ra nhẽ. Vậy ông bị cho nghỉ việc có được người ta trả tiền bồi thường gì không?
 
Đinh Gô : Gớm! Bà làm như tôi là dân lao động không bằng.
 
Bà Đinh Gô : Chứ sao! lao động chân tay hay lao động trí óc thì cũng là lao động.
 
Đinh Gô : Tôi... đếch cần!
 
Bà Đinh Gô : Ông không cần nhưng tôi cần. Tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền xí quách rồi ai trả đây.
 
Đinh Gô : Khất!
 
Bà Đinh Gô : Khất! Nói dễ nghe nhỉ.
 
Đinh Gô : Chớ làm sao bây giờ?
 
Bà Đinh Gô : Sao thì sao, đó là việc của ông chớ.
 
Đinh Gô : Tôi chẳng có việc gì bây giờ hết. Tôi nằm ép rệp.
 
Bà Đinh Gô : À! Đã muốn thế thì ngày hôm nay đem rệp ra mà ăn, khỏi mua xí quách nữa!
(vùng vằng đi ra)
 
LỚP II
 
Đinh Gô : Đàn bà khó chịu quá. Chơi với... rệp còn thú vị hơn.
 
Rệp I : Phải đấy ông Đinh Gô ơi. Nhưng có chơi với chúng cháu thì chơi, ông đừng "ép" chúng cháu nhé.
 
Đinh Gô : Ý! Các cháu rệp đó hả? các cháu ở đâu vậy?
 
Rệp I : Cháu ở cổ ông đây nè.
 
Rệp II : Cháu ở nách ông đây nè.
 
Rệp III : Cháu ở lưng ông đây nè.
 
Rệp IV : Cháu ở bụng ông đây nè.
 
Rệp V : Còn cháu, cháu ở lỗ tai ông đây nè.
 
Đinh Gô (choàng dậy la lối) : Ối giời đất ơi! Ối bà Đinh Gô ơi! Cứu tôi với! Rệp! Rệp nó "ép" chết tôi!
 
(Chạy bổ tháo bổ nhào, trong khi ấy màn hạ)
 
ĐINH GÔ         
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 99, ra ngày 22-7-1973)
 

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2026

Chuyện Ông Gàn


Có một ông nọ bị đời nhiếc là ông gàn. Nhưng "mắc tiếng" gàn mà tự nghĩ không có điều gì gàn, thì ông gàn cho là đời nói càn, không để ý đến. Nhưng sau thấy vợ rầy rứt, vì ông chồng gàn mà bà vợ cũng bị giễu là bà gàn, nên muốn tìm người hỏi xem mình gàn về nỗi gì. Một hôm dạo sơn thủy, gặp một ông cụ ở trên một ngọn núi cao, bèn đem câu chuyện ra hỏi.
 
Ông cụ hỏi:
 
- Thế anh có hay nói chuyện đạo đức không?
 
Ông gàn đáp:
 
- Thưa cụ, có.
 
- Thế là một tội gàn rồi! Vì người ta đều nói chuyện lợi danh, sao anh lại nói chuyện đạo đức?
 
Ông cụ lại hỏi:
 
- Thế có tròn không?
 
- Thưa cụ không, cháu tất phải bánh chưng ra góc mới được.
 
- Thế là hai tội gàn rồi! Sao người ta tròn như cây gỗ, lăn đâu cũng được, mà anh lại bánh chưng ra góc cho chướng đời.
 
Ông cụ lại hỏi:
 
- Thế anh có hay ngâm thơ không?
 
- Thưa cụ có.
 
- Thế là ba tội gàn rồi! Đời bây giờ người ta tranh nhau vì miếng ăn, giết nhau vì đồng tiền, nghĩ nát óc về cách cướp ăn, vét tiền mà anh ngồi ngâm thơ thì sao hợp thời được. Cái gàn của anh ở đấy chứ đâu. Anh phải biết phàm trái với đời là gàn dẫu mình phải mười mươi cũng mặc. Nhưng thôi! Sẵn tiền đây, anh có bán cái gàn ấy, lão mua.
 
- Thưa cụ, nếu thế là gàn, thì cái gàn ấy bao nhiêu tiền cháu cũng không bán. Muôn tạ cụ có lòng chỉ giáo, cháu lại xin "ôm cái gàn này về nhà".
 
Chuyện gàn trên đây có tựa là "Ông gàn" của Ngô Bằng Giực in trong Việt Nam thi văn hợp tuyển của Dương Quảng Hàm trang 199 nghĩa là thuộc vào chương trình Việt Văn của các bạn đấy!
 
Thú thật với các bạn, tôi mà có được ba cái gàn trên của ông gàn đó thì một triệu đô la tôi cũng không thèm bán chớ đừng nói vài đô la!
 
Riêng các bạn độc giả Tuổi Hoa, các bạn cũng mắc một tội gàn, các bạn biết không? Tại sao các bạn không mua nhưng tờ báo in hình gái "mặc áo quần thiếu vải", đăng những chuyện tình hấp dẫn mà lại mua báo Tuổi Hoa? Nhưng tôi có "sẵn tiền đây", bạn "có bán cái gàn ấy" hôn, tôi xin "mua"?!
 
 
HOÀNG ĐĂNG CẤP    
 
(Trích từ tạp chí Tuổi Hoa số 69, ra ngày 15-5-1967)
 

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2026

Con Gấu Chó (Koala)


Úc Châu là một bán đảo lớn nhất ở phía Nam Thái Bình Dương, gần xích đạo. Vốn là một vùng hầu như sa mạc bằng phẳng trừ một dải đất chạy dài sát tận dãy núi gần bờ biển. Phía đông là đồng cỏ, phía bắc và phía nam lại thuộc vùng ôn và nhiệt đới. Úc Châu có rất nhiều thú vật kỳ lạ và hiếm thấy tại các châu khác, chẳng hạn như con Đại thử, Đà điểu, Đà điểu mào xương và mào lông, con Nhìm và con Cáo mỏ vịt, Gấu chó v.v...
 
Với khí hậu và địa thế như vậy, hầu như mọi thú vật kể trên đều có những cơ quan đặc biệt để thích nghi với hoàn cảnh, trong số này phải nói tới Gấu chó (koala).
 
Đây cũng là một loài vật có túi để trước bụng (Marsupial). Sở dĩ người ta gọi nó là koala vì tiếng địa phương chữ này có nghĩa là "không uống nước". Thật vậy, người ta chưa thấy chúng uống nước nếu không muốn nói là chẳng uống bao giờ.
 
Là một loại gấu chỉ lớn bằng con chó trung bình nên nó còn được gọi là gấu chó. Nặng chừng ba bốn kilô, cao cỡ nửa thước, gấu chó mõm ngắn, mắt bé, hai tai to mở rộng, bốn chân dài với những vuốt sắc dùng để leo lên các ngọn cây bạch hương bá cao tới một trăm năm chục thước để ăn lá và mầm non cây này, món ăn duy nhất mà gấu chó hằng ưa thích, vì nó vốn chậm chạp, lờ đờ lại hiền lành vô cùng, vả lại ở địa điểm này khá an toàn không có kẻ thù nào đáng ngại hết. Hơn nữa, nếu gặp hiểm nguy, gấu chó có thể từ thân cây này nhẩy sang thân cây khác thật dễ dàng, chứ ít khi nó chịu tụt xuống đất vì e ngại mọi bất trắc đang rình rập nó.
 
Toàn thân gấu chó mang bộ lông mầu nâu xám, riêng vành tai, dưới cằm và bụng cùng đường viền bốn chân lại là mầu trắng. Loài này không có đuôi.
 
Gấu chó sống khá cô độc và đẻ thưa nghĩa là cứ hai năm nó mới sinh một con, vì thế loài này rất hiếm. Khi mới lọt lòng mẹ, gấu chó con chỉ dài chừng hai tấc, nặng vài gam. Nó biết bám vào chùm lông ở bụng mẹ rồi chui tọt vào túi chẳng khác gì đại thử con vậy. Đặc biệt là nó chỉ sống trong túi này một thời gian ngắn, chừng năm, sáu tháng, rồi lần mò bò ra bám chặt trên lưng mẹ, trong lúc cả hai di chuyển từ cành nay sang cành khác mà không hề rơi rớt bao giờ, dù có gặp chướng ngại vật cũng vậy. Khi đủ bốn tuổi nó mới chính thức tự do theo mẹ kiếm ăn.
 
Vốn nhút nhát, gấu chó thường lẩn tránh thợ săn bằng cách leo tít lên cao, rồi lẩn vào đám lá cheo leo, vậy mà nó vẫn bị giết hại quá nhiều, vì bộ lông đáng giá của nó. Giờ đây, nhà cầm quyền Úc cấm săn bắn loại này vì sợ chúng bị diệt chủng.
 
 
ĐẶNG HOÀNG (sưu tầm)      
 
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 49, ra ngày 30-7-1972)
 

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2026

Tuổi Chim

 
 


 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
Một mai mưa bay em về trên đó
Trời có mây ngàn bỡ ngỡ bay ngang
Đường xưa em đi nắng đổ ngập tràn
Vàng màu lụa trắng em quàng trên tóc

Tháng năm miên man trên vùng sỏi ngọc
Thương tuổi xa vời nhạt dấu chim bay
Bước chân em về lá đổ đến hay
Sao thương cô bé tháng ngày buồn ủ

Mười bốn tháng năm hoa cười hé nụ
16 tuổi rồi em có hay không?
Trong mắt nai tơ buồn đọng âm thầm
Nắng vừa dẫy chết tần ngần hoa cỏ

Một mai mưa bay đường chiều lá đổ
Từng bước em về tháp cổ hoang mang
Đường mây êm êm chim hót dịu dàng
Em nghe xao xuyến dâng tràn lên mắt

Một mai mưa bay em về xa mất
Một thuở 15 xanh ngắt ngày thơ
Khi tháng năm qua mà rất hững hờ
Sinh nhật mười sáu bơ vơ của tuổi

Em ôm nhung nhớ nhìn về lần cuối
Hỏi gió muôn ngàn có thấy gì không
14 tháng năm sinh nhật âm thầm
Ngày tròn mười sáu phải chăng còn bé

Mà sao em thấy buồn vương nhè nhẹ
Và lá thì thầm cô bé lớn ghê
Khi nao em vừa chợt tỉnh cơn mê
Ngày lên rất nhẹ bỗng nghe mình lớn

Một mai mưa bay nắng vàng rất sớm
Em gặp nụ hồng vừa chớm trên cây
Bước chim xôn xao trên những tuổi đầy
Em vừa mười sáu, bóng mây tan vỡ

                                 ĐỖ THỊ HỒNG LIÊN (70)

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 132, ra ngày 1-7-1970)



oncopy="return false" onpaste="return false" oncut="return false"> /body>