Địa cầu lúc nào cũng trình diện nửa phần về phía mặt trời, cho nên cùng một lúc, trên địa cầu có nơi thì ngày, có nơi thì đêm, có nơi thì bình minh và cũng có nơi thì đang... chiều tím.
Vấn đề rắc rối xảy ra là phải có một quy luật nào đó để giờ giấc một nơi vừa thích hợp với sự liên lạc của nhiều quốc gia trên thế giới. Quy luật nầy lại phải làm sao giải quyết được việc là trong một quốc gia rộng không phải cứ di chuyển từ nơi nầy sang nơi khác là phải đổi giờ trên đồng hồ, mà việc đổi giờ nầy chỉ xảy ra trong các quốc gia quá rộng thôi.
Vì thế người ta đã đồng ý với nhau chia mặt địa cầu ra làm 24 giờ với đường đổi ngày nằm ở cuối múi giờ thứ 24.
Tất cả các quốc gia, các địa phương cùng nằm trong một múi giờ sẽ có cùng một giờ giống nhau, và giờ nầy chính là giờ xét theo mặt trời của đúng nơi ở giữa múi.
Cho nên giờ thật của các địa phương ở hai bên mép múi giờ hơi khác với giờ mà đồng hồ chỉ (Thí dụ như Saigon ở giữa múi giờ thứ 19, còn Thái Lan ở bên mép múi giờ 19. Cho nên lúc Saigon 19 giờ thì ở Thái Lan đáng lẽ chỉ mới 18 giờ rưỡi thế mà đồng hồ vẫn phải chỉ 19 giờ).
Nếu ta chia góc 360° (góc của nguyên 1 vòng tròn lớn của trái đất) cho 24 múi giờ thì mỗi múi giờ sẽ ứng với góc 15°, như vậy có nghĩa là ở hai nơi nằm cách nhau một kinh độ là 15° (cách nhau 15 kinh tuyến) thì đồng hồ ở hai nơi đó sẽ khác nhau 1 giờ.
Theo đó khi chúng ta khởi hành từ một nơi nào trên địa cầu, nếu đi về phía đông ta phải vặn đồng hồ thêm lên một giờ mỗi khi vượt qua 15 kinh tuyến (nghĩa là vượt sang múi giờ khác), nếu đi về phía tây ta phải vặn ngược đồng hồ bớt đi một giờ mỗi khi vượt qua 15 kinh tuyến.
Ngoài ra ta cần chú ý thêm một điều khác là có những múi giờ mà đường giới hạn bị cong queo chứ không thẳng như bình thường, đó là vì các đường giới hạn nầy phải uốn cong theo ranh giới của các quốc gia nó đi qua. Mục đích của sự uốn cong nầy là để cho người sống trong một quốc gia có giờ giấc giống nhau, kể cả những địa phương đáng lẽ, nếu không có sự uốn cong của đường giới hạn múi giờ sẽ nằm trong múi giờ bên cạnh.
Như trên đã nói, đường đổi ngày nằm cuối mùi giờ thứ 24, đường nầy được chọn lựa cho không đi qua một quốc gia nào trên địa cầu vì thế nó đi qua eo biển Béring giữa Á Châu và Mỹ Châu và xuyên qua Thái Bình Dương.
Mỗi khi vượt qua đường nầy, ta phải thay đổi ngày, và các việc thay đổi còn tùy thuộc vào lúc vượt qua đường đổi ngày là sáng, trưa, chiều hay tối.
Trong các hình vẽ sau đây đường đậm nét là đường đổi ngày vì lẽ địa cầu được nhìn thẳng xuống Bắc cực nên đường đổi ngày chỉ là một bán kính. Phần địa cầu để sáng là đang ngày, và phần địa cầu gạch chéo là đang đêm.
Số được ghi ứng với mỗi múi giờ là giờ, và chữ bên cạnh là D nếu chúa nhật, L nếu thứ hai, M nếu thứ ba.
TRẦN NGỌC KÍNH
(Trích tuần báo Thiếu Nhi số 29, ra ngày 12-3-1972)







