MỘT
Bé Tiểu Di vẫn còn nóng, cơn sốt nóng bừng bốc lên khuôn mặt bé, nó muốn thoát ra từ cánh mũi phập phồng, từ đôi môi khô he hé mở. Tiểu Di lả người trên mặt gối, mồ hôi vã ướt mái tóc mềm.
Mẹ khóc, chị Mi Tiên ức ghê, chị ngồi nhìn mẹ thấm từng giọt nước mắt bằng những ngón tay, rồi lại quay xuống nhìn Tiểu Di mê man:
- Bác sĩ gì mà dở ẹt, cứ làm cho Tiểu Di ốm hoài mẹ ạ!
Mẹ thở dài, gần 11 giờ chưa, Mi đi về nhà để còn ăn cơm, chiều đi học nữa.
Mi Tiên nhẹ đứng dậy, đẩy cửa phòng nhìn xuống hành lang. Qua vuông cỏ xanh có những đóa hoa tim tím dại, mọc lưa thưa dưới chân băng đá khuôn viên bệnh viện, trống vắng. Mi Tiên kiếm hoài cái áo mỡ gà ngắn tay của anh Tuấn dưới những bóng cây xanh - Mi Tiên than thầm, buồn biết mấy, mẹ thấy chị Mi Tiên trở vô, mẹ hiểu, mẹ nhìn đồng hồ rồi đi pha thuốc cho Tiểu Di. Còn lại mình Mi Tiên nhìn em mà thương quá. Mi Tiên không khóc được như mẹ. Họ hàng ai cũng mắng Mi Tiên là ngang bướng, cứng đầu. Mi Tiên mặc kệ, Mi Tiên thương Tiểu Di, thường đàn piano cho Tiểu Di nghe, nếu Tiểu Di thích. Còn anh Tuấn năn nỉ muốn gãy lưỡi, Mi Tiên cũng chả thèm, chừng nào hứng thì Mi Tiên đàn cho nghe, cho nghe hoài bản "Hương xưa" mà anh Tuấn cũng chả "khiếu nại".
Mi Tiên cầm trái cam vàng trên tay, loay hoay gọt vỏ cho Tiểu Di chốc nữa khô cổ thì ăn cho mát, vừa gọt Mi Tiên vừa nhẩm tính, nếu 15 phút nữa mà anh Tuấn không đến thì Mi Tiên đi xe lam về. Tiểu Di hình như cựa quậy rồi lại nằm im. Tiểu Di không há mồm cười với Mi Tiên, không gọi chị Mi Tiên dạy Di đánh bóng đôi dép cho anh Tuấn. Mi Tiên nhớ nhiều lắm, sờ trán Tiểu Di, hình như nóng thêm nữa. Mi Tiên bỗng thoáng rùng mình, Mi Tiên sợ Tiểu Di chết quá. Mi Tiên không dám gọi mẹ, đặt trái cam vừa gọt vào chiếc đĩa men màu. Có tiếng anh Tuấn nói nho nhỏ gì với mẹ, quay lại nhìn em rồi Mi Tiên đi ra về với anh Tuấn.
HAI
Tiểu Di thấy lờ mờ đôi mắt cúi xuống mở to của mẹ - vẫn đôi mắt đen sâu với hàng mi cong. Tiểu Di mệt nhoài, quay cuồng. Tiểu Di buồn quá, Di muốn gọi mẹ ơi thật to, nhưng môi Tiểu Di khô quá, nóng quá. Tiếng mẹ reo mừng sũng nước, mũi kim chích vào da thịt vẫn còn nhức. Tiểu Di uống bao nhiêu thuốc rồi, nhiều lắm, thế sao chưa khỏi bệnh. Mọi ngày Tiểu Di dầm mưa tí xíu, cảm sơ sơ thôi, chỉ 1 viên thuốc trắng trắng là Di hết bệnh.
- Lần này sao Di thấy lâu quá, hơn nửa tháng rồi, chị Mi Tiên bảo thế.
Tiểu Di phải nghỉ học, hàng dây hoa tóc tiên be bé sau cổng trường sẽ buồn vì không có ai thăm viếng. Anh Tuấn bảo Tiểu Di cố hết bệnh, về đánh vũ cầu với anh, ăn chị Mi Tiên 5-0 chơi. Tiểu Di gật đầu, rồi anh Tuấn chở Tiểu Di đi học sớm, thả Tiểu Di ngoài cổng trường. Chiếc xe đạp của anh em mình anh Tuấn thay vỏ xe mới chưa nhỉ? Tiểu Di nghe đâu bị bệnh thương hàn, tóc Tiểu Di bắt đầu rụng hoài hoài. Mẹ bảo rồi sau này tóc sẽ mọc lại, mau mà đẹp hơn. Bác sĩ khám bệnh Di không còn vui tươi, đùa giỡn với Tiểu Di như trước, mắt ông ấy nghiêm lắm, mà Tiểu Di cũng thấy mình càng bệnh nặng thêm, Di lo lắm, Di không muốn bỏ mẹ, chị Mi Tiên, anh Tuấn... Tiểu Di nghe hình như trời mưa, mơ tiếng dương cầm của chị Mi Tiên đâu đây. Có tiếng mẹ gọi Tiểu Di khe khẽ...
BA
Mi Tiên đứng lặng thinh nơi cổng trường. Trời đã bớt nắng gắt. Mi Tiên ôm vở lên ngực, dựa lưng vào dãy tường quét vôi trắng, nép dưới bóng cây bã đậu rì rào. Mi Tiên chờ anh Tuấn đến đón, rồi hai anh em chở nhau đi thăm mộ Tiểu Di. Nghĩ đến Tiểu Di, Mi Tiên muốn bật khóc, Tiểu Di còn bé quá, mới học lớp nhì, còn nói líu lo như loài chim Di bé bỏng. Tiểu Di bị bệnh nặng mất, nhà chừ vắng quá, mẹ nhớ Di khóc thầm. Mi Tiên thương em, nhớ em, rướm nước mắt khi ngồi vào ghế dạo lại những ca khúc mà Tiểu Di ưa. Mi Tiên cũng thương anh Tuấn ghê, nhà còn có hai anh em. Anh Tuấn, ngày Tiểu Di mất, anh không khóc, nhưng mắt anh rất buồn. Sau này, giờ tan học nào anh cũng đạp xe đến đón Mi Tiên, Mặc dù trường anh và trường Mi Tiên trái đường. Mọi ngày thì Mi Tiên về bộ với bạn, còn anh thì chở Tiểu Di. Chùm hoa dại trắng muốt cuống còn mủ trắng vẫn còn tươi đẹp. Hoa cắm trên mộ Tiểu Di đấy, chị Mi Tiên hái sau trường để cho Tiểu Di đấy, Di ạ! Trời mát dần, bóng anh Tuấn từ xa đạp xe đến, vẫn màu áo trắng cộc tay, quần xanh, và chiếc đồng hồ đen.
Mắt anh như cười với Mi Tiên, như thầm hỏi "Mi tan sớm vậy, chờ anh lâu không". Xe dừng, Mi Tiên ôm vở, kéo áo ngồi sau, nâng niu chùm hoa trắng trong tay. Xe hướng về nghĩa trang có loài chim Di bé. Mắt anh Tuấn chùng thấp, gió thổi tung mái tóc dầy của anh.
NGỌC BÍCH